Ta và tỷ tỷ cùng xuất giá trong một ngày.
Nhưng người vén khăn trùm đầu của ta, lại là tỷ phu.
Đến lúc ấy ta mới biết, tỷ tỷ và người trong lòng ta đã lén lút qua lại, còn tráo đổi kiệu hoa.
Tỷ phu mù mắt, thân thể yếu ớt, tính tình lại nhu hòa, chàng khẽ khàng nói với ta:
“Ngươi đừng sợ, không sống được bao lâu đâu, ngươi cố nhẫn nại thêm một chút.”
Sau này ta mới biết, người không sống được bao lâu mà chàng nói, chính là tỷ tỷ và người trong lòng ta.
1
Ta và tỷ tỷ là đôi tỷ muội song sinh, dung mạo giống nhau tám phần.
Tỷ ấy tính như lửa, phóng khoáng rực rỡ; còn ta thì chậm chạp, khờ khạo, ít nói kiệm lời.
Năm ngoái, thánh thượng ban chiếu chỉ tứ hôn, định ra hai mối hôn sự.
Tỷ tỷ gả cho Ninh Vương, còn ta được hứa gả cho tân quý của triều đình Mẫn Thời Dĩ.
Từ nhỏ tỷ tỷ đã hiếu thắng, chuyện gì cũng muốn đứng đầu, nhưng ta vạn lần không ngờ, đến chuyện thành thân, tỷ ấy cũng dám tùy tiện làm càn.
Lúc này, tiết xuân ấm đã bắt đầu oi bức, mà ta lại như rơi xuống hầm băng.
Ninh Vương đang ngồi đối diện. Nếu để chàng biết ta không phải là tỷ tỷ, thì rất có thể ngày mai chính là ngày tận của Khương gia.
Khi quân là trọng tội, dù là lưu đày cả tộc hay tru diệt toàn môn, ta đều không gánh nổi.
Tỷ tỷ có thể ích kỷ, nhưng ta không làm được.
Đợi mọi người lui hết, ta do dự đứng dậy, bước tới hành lễ với Ninh Vương: “Thỉnh an Vương gia.”
Dù không nhìn thấy, nhưng hẳn chàng vẫn phân biệt được giọng ta khác với tỷ tỷ, nên hơi khựng lại: “Giọng của ngươi?”
Sau khi đính hôn, Ninh Vương từng đến nhà ta hai lần, chàng nhớ giọng của tỷ tỷ.
“Ta bị phong hàn, giọng nói có lẽ hơi thay đổi.” Ta bịa đại một lý do, không dám nói nhiều.
Ninh Vương dường như không nghi ngờ, chỉ khẽ gật đầu: “Vậy nghỉ sớm đi.”
Tim ta đập dồn dập, đầu óc xoay chuyển không ngừng, nghĩ xem làm sao lừa qua đêm tân hôn này.
Ta đã sai người về báo với phụ thân. Chưa có hồi âm từ nhà, ta tuyệt đối không dám để Ninh Vương phát hiện tân nương đã bị tráo đổi.
Ninh Vương đứng dậy, ta vội đến đỡ chàng. Chàng cao ráo, dung mạo cũng thuộc hạng nhất, chỉ tiếc năm ngoái bỗng mắc trọng bệnh, từ đó mù lòa.
Thật ra, nếu không mù, người như chàng phong thái thanh nhã, đâu đến lượt nữ nhi Khương gia.
Đương nhiên, nếu không phải vì mù rồi lại thất sủng, tỷ tỷ cũng sẽ không liều lĩnh đổi hôn.
“Ta tự đi được.” Ninh Vương cười với ta, “Ngươi chưa dùng bữa tối, ta đã cho người nấu mì, ăn chút đi.”
Ta cúi đầu đáp “vâng”.
Chàng rửa mặt rất nhanh, cũng không xảy ra chuyện vấp vào thùng hay ghế như ta lo.
Chẳng bao lâu, chàng mặc trung y màu trắng ngà bước ra, tóc buông xõa, đứng trong ánh nến lay động, như lan như ngọc, thanh cao nhã nhặn.
Ta không hiểu vì sao tỷ tỷ lại đổi hôn. Dù Ninh Vương đã mù, nhưng rốt cuộc vẫn là Vương gia.
Mẫn Thời Dĩ dù tiền đồ rực rỡ, cũng không đáng để tỷ ấy đem tính mạng cả nhà ra đánh cược.
“Mì có ngon không?” Ninh Vương ngồi bên giường, dùng thính giác xác định vị trí của ta.
“Rất ngon.” Ta cúi đầu đáp. Ninh Vương khẽ gật đầu: “Hôm nay sao ngươi lại yên lặng như vậy?”
Tim ta chợt thắt lại, vội bịa: “Chắc do môi trường lạ, ta hơi căng thẳng.”
Chàng hơi nghiêng đầu, như đang suy nghĩ.
Ninh Vương hỏi: “Hôm nay hôn sự trong nhà đều thuận lợi chứ?”
“Thuận lợi.” Ta đặt đũa xuống, “Vương gia, ta đi rửa mặt.”
Ta gần như chạy trốn vào phòng tịnh, tim càng đập dữ dội. Ta luôn cảm thấy với sự thông minh của Ninh Vương, chàng có thể phát hiện ta không phải tỷ tỷ bất cứ lúc nào.
Nếu chàng phát hiện, ta phải ứng phó thế nào?
Ta chần chừ rất lâu mới bước ra. Ninh Vương tựa đầu giường, nghe thấy động tĩnh liền quay về phía ta.
Ta bước loạng choạng, đá trúng bậc chân giường, làm nó đổ xuống. Ninh Vương nhíu mày hỏi: “Đá trúng chân à?”
Ta ôm chân, cố nén nước mắt, vừa định trả lời thì ngay sau đó đã bị chàng bế lên. Ta kinh hô: “Vương gia!”
Chàng đặt ta ngồi ở mép giường, nâng hai chân ta lên: “Chân nào? Có rách da không?”
Ta muốn rút chân lại, chàng nói: “Có cần mời đại phu không?”
2
Ninh Vương hỏi ta có cần mời đại phu không.
Ta chợt nảy ra ý, lập tức thuận theo lời chàng: “Cần!”
Chàng khẽ cười: “Được, vậy mời đại phu đến.”
Ta rút chân về. Ninh Vương cũng ngồi xuống mép giường. Im lặng một lúc, chàng đột nhiên hỏi: “Ngươi sợ ta sao?”
Ta cảm thấy giọng chàng như đang thăm dò.
Ta vội xua tay, rồi nhớ ra chàng không nhìn thấy, liền nói: “Vương gia nổi tiếng là người hiền hòa, sao ta lại sợ chứ.”
Chàng nhướng mày, vẻ mặt có chút sâu xa.
“Ví dụ?” chàng hỏi.
Ta không ngờ chàng lại hỏi tới cùng, thoáng sững lại: “Lần ở Trạm Hà Nguyên dùng bữa, tiểu nhị sơ suất làm đổ canh lên áo ngài, ngài không những không giận, còn quay sang an ủi hắn.”
Chàng hơi nghiêng đầu, như suy nghĩ: “Hôm đó ngươi cũng có mặt?”
“Không, không có.” Ta vội phủ nhận, “Ta nghe người khác nói.”
Thực ra hôm đó ta có mặt, không chỉ có mà còn xảy ra chút chuyện không vui, chỉ là không thể nói.
Bên ngoài có người bẩm đại phu đã đến. Ninh Vương đắp chăn cho ta rồi mới cho đại phu vào.
Đại phu nói không nghiêm trọng, dưỡng một thời gian là khỏi.
Quả thật không nghiêm trọng, chỉ đau một chút lúc đó. Nhưng ta vẫn chần chừ, định bịa thêm bệnh tình để kéo dài qua đêm nay.
Không ngờ chưa kịp mở miệng, Ninh Vương đã nói: “Vương viện chính, bôi thuốc rồi băng lại cho nàng đi. Trời nóng, có vết thương dễ nhiễm tà khí.”
Ta kinh ngạc nhìn chàng, như thể chàng biết ta đang nghĩ gì.
Vương viện chính cũng tinh ý, không chỉ băng ngón chân mà còn quấn cả bàn chân trái của ta thành một cục như bánh chưng.
“Động gân động cốt phải dưỡng trăm ngày. Nương nương trong thời gian này nên nghỉ ngơi, đừng dùng lực, kẻo tổn thương gân cốt.” Vương viện chính nghiêm túc dặn dò.
Ninh Vương cũng thuận theo: “Vất vả rồi, hôm khác ta mời ông uống trà.”
“Không dám.” Vương viện chính vội lui.
Ta nhìn bàn chân bị quấn kín mít, dở khóc dở cười.
“Đã bị thương thì nghỉ sớm đi.” Ninh Vương kéo chăn cho ta, “Ta ngủ ghế dài, tránh chạm vào chân ngươi làm nặng thêm vết thương.”
Ta ngạc nhiên nhìn chàng, lòng rối bời.
Đêm ấy ta gần như không ngủ, thấp thỏm chờ đến sáng, nghĩ ra đủ kiểu lý do để không vào cung, không ngờ chàng lại lên tiếng trước:
“Ngươi bị thương, đi lại bất tiện, mấy lễ nghi rườm rà đó cứ miễn đi.”
Không cần đi nữa sao? Vậy là từ lúc ta va trúng chân tối qua, chàng đã tính xong mọi chuyện phía sau rồi?
Nhưng vì sao chàng lại làm như vậy?
Ta bắt đầu sinh ra hiếu kỳ với Ninh Vương.
Có lý do bị thương, phụ mẫu và huynh trưởng đều đến thăm. Ninh Vương khách sáo vài câu rồi nói có việc, rời đi.
“Khương Nghiên thật quá hồ đồ!” phụ thân nói mà nổi giận, quay sang trách mẫu thân, “Đều tại bà nuông chiều nó, để nó ngang bướng, làm việc không nghĩ hậu quả.”
Mẫu thân cũng tủi thân, nắm khăn mà khóc.
“Chỉ trách móc nhau cũng không giải quyết được gì.” Ta nhắc, “Bên tỷ tỷ thế nào rồi?”
Mẫu thân hạ giọng: “Chuyện đã rồi.”
Ta xoa trán, nhất thời không biết nói gì.
“Nhị muội,” huynh trưởng khó xử, “huynh biết muội thích Mẫn Thời Dĩ, nhưng tình hình bây giờ, nếu ép đổi lại, sau này một khi chuyện bại lộ…”
Ta hiểu. Tỷ tỷ và Mẫn Thời Dĩ đã thành phu thê, nếu còn bắt tỷ ấy quay về làm Ninh Vương phi, cũng quá mức ức hiếp người khác.
Đổi lại mà nghĩ, nếu ta là Ninh Vương, ta cũng sẽ không tha cho Khương phủ.
“Chỉ còn cách sai thì sai luôn vậy.” Ta thở dài. Mẫu thân ôm ta, khóc khẽ, “Đây là số mệnh.”
Phụ thân lại giận dữ nói: “Nói cái gì vậy? Ninh Vương tuy thất sủng, nhưng dù sao cũng là Vương gia, có tệ đến đâu được?”
Ta lau nước mắt cho mẫu thân. Điều bà khóc, thật ra là mối tình của ta. Bà cho rằng ta bị chính tỷ tỷ và người trong lòng phản bội, là số khổ, nên bảo ta chấp nhận.
Ta quả thực rất giận, nên ngày mai hồi môn, ta nhất định phải hỏi họ cho rõ.
Tiễn người nhà xong, mãi đến khi trời tối Ninh Vương mới về. Ta đang lim dim ngủ, nhất thời không phát hiện, chàng đứng bên giường gọi: “Phu nhân?”
“Ừ?” Ta ngồi dậy, “Vương gia đã về? Dùng bữa chưa?”
Chàng thở phào, nở nụ cười: “Chưa, phu nhân ăn cùng ta nhé?”
Tâm trạng của chàng dường như rất tốt.
3
Món ăn được dọn lên, chàng hỏi ta có hợp khẩu vị không.
Khẩu vị của ta và tỷ tỷ khá giống nhau, đều thích thanh đạm.
Nhưng tỷ tỷ đặc biệt thích thịt dê, còn ta lại kén ăn, không thích thịt, chỉ thích cá tôm.
Hôm nay trên bàn vừa có thịt dê vừa có cá.
Ta gắp thịt dê ăn, cười nói: “Rất ngon.”
Đây là lần thứ hai ta ăn thịt dê. Lần đầu khi khoảng bốn, năm tuổi, vừa ăn vào đã nôn, từ đó về sau không chịu đụng đến.
Ta sợ hôm nay lại nôn, vội ăn thêm vài món khác để át đi.
May mà lần này không nôn.
Ta đang do dự có nên học theo tỷ tỷ mà ăn thoải mái không, thì bên ngoài vang lên tiếng bước chân dồn dập. Ngay sau đó, một cái đầu nhỏ thò vào cửa, đôi mắt đen láy đảo qua đảo lại, tò mò nhìn ta.
“Ngươi là Thất điện hạ?” Ta mỉm cười hỏi.
Thất hoàng tử là đệ đệ cùng mẫu của Ninh Vương, năm nay bốn tuổi, kém chàng mười bốn tuổi.
Mẫu thân của họ là Lương phi. Từ khi còn ở Đông cung đã theo bên thánh thượng. Nay tuy không còn được sủng ái, nhưng vì có hai vị hoàng tử, địa vị trong cung chỉ sau hoàng hậu.
“Ngươi là Nhị tẩu của ta sao?” Thất hoàng tử chạy vào, giọng non nớt, “Nhị tẩu, người đẹp quá!”
Ta vừa định nói, Ninh Vương ho khẽ một tiếng.
Thất hoàng tử lập tức nghiêm mặt, lùi lại hai bước, hành lễ với ta: “Trạch Diễm thỉnh an tẩu tẩu.”
Ta đáp lại nửa lễ.
Thất hoàng tử thuận lý thành chương ở lại dùng bữa. Nó nói rất nhiều, líu lo không ngớt, vừa hoạt bát vừa đáng yêu.
“Nhị tẩu, thành thân là gì?” Thất hoàng tử cười tinh quái.
Ta sững lại. Nó đã làm bộ nghiêm túc nói: “Thành thân là ngày nào cũng hôn hôn.”
Nó chu môi: “Hai người đã hôn chưa?”
Mặt ta lập tức nóng bừng, liếc nhìn Ninh Vương, chàng cũng sững lại, vành tai hơi đỏ.
Không khí có chút ngượng ngập.
“Sao lại nói chuyện với tẩu tẩu như vậy, không biết kính trên nhường dưới.” Ninh Vương gõ nhẹ lên bàn.
Thất hoàng tử xị mặt, trông như sắp khóc.
Ta vội hòa giải: “Không sao, chắc nó nghe được chuyện đùa ở đâu thôi.”
“Ngươi không nên chiều nó, kẻo nó biết ngươi tốt, ngày nào cũng quấn lấy ngươi.” Ninh Vương nói.
Ta nhìn vẻ mặt mong chờ của Thất hoàng tử, mỉm cười: “Đệ đệ trong nhà, quấn thì cứ quấn.”
“Chúng ta là người một nhà, ngươi đối tốt với ta, ta cũng đối tốt với ngươi.” Thất hoàng tử nhào vào lòng ta.
Người một nhà? Ta sững lại, đỏ mặt nhìn sang Ninh Vương. Chàng đang cúi mắt uống trà, nơi hàng mày khóe mắt đều mang ý cười.
Thất hoàng tử không chịu đi, nhất định muốn ta chơi cờ với nó. Ninh Vương bực mình: “Chúng ta phải nghỉ rồi.”
Thất hoàng tử vừa chạy ra vừa gọi lớn: “Nhị tẩu, nhớ hôn nhau nhé!”
Ninh Vương bịt miệng nó lại.
Ta bật cười.
Ninh Vương quay lại, dừng bên bàn một lát, giọng có chút không tự nhiên: “Nó vốn ăn nói không kiêng dè, ngươi đừng để ý.”
“Không đâu, trẻ con nói gì cũng vô tư.” Ta khẽ đáp.
Ninh Vương nghiêng đầu, nhìn về phía ta: “Vậy chúng ta nghỉ sớm đi.”
Chúng ta nghỉ… cùng nhau sao?
Ta căng thẳng đứng dậy, hơi thở có chút rối loạn: “Vậy… vậy ta gọi người vào trải giường.”
Ninh Vương chỉ cười, không nói.
Ta lập tức hiểu ra mình đã hiểu lầm ý chàng, liền xấu hổ đến mức tay chân luống cuống.
Đêm ấy, Ninh Vương vẫn ngủ trên ghế dài. Sáng hôm sau, ta tháo băng ở chân, hạ nhân thấy chân ta đã khỏi, đều khen kỳ lạ.
Thật ra ta còn muốn giả vờ thêm hai ngày, nhưng trời quá nóng, nên quyết định không giả nữa.
Buổi sáng, Ninh Vương cùng ta hồi môn sau ba ngày.
Phụ thân ta làm quan tam phẩm tại bộ Lại, là người xuất thân hàn môn nhưng thành danh, tính tình ngay thẳng, thanh liêm.
Khương phủ không lớn, trong nhà chỉ có sáu người hầu, đều thân cận, nên cũng không sợ họ ra ngoài nói bậy.
Khi ta bước vào cửa, đã gặp tỷ tỷ và Mẫn Thời Dĩ.
Tỷ tỷ chẳng coi chuyện này ra gì: “Mẫn Thời Dĩ thích ta, ta cũng thích hắn. Thay vì bốn người cùng đau khổ, chẳng bằng thành toàn cho chúng ta.”
“Dù sao chuyện đã rồi, các người muốn ta đổi lại cũng được, nhưng hậu quả ta không chịu.”
Phụ thân tức giận đánh tỷ ấy.
Tỷ tỷ vốn nóng nảy, liền cầm chén trà, bình hoa đập loạn: “Tại sao chuyện tốt đều rơi vào Khương Lê?
“Hắn là Vương gia thì sao? Cũng không che được việc hắn giờ là kẻ mù.
“Đừng nhắc ta tội khi quân, ta không sợ chết, ai sợ thì tự gánh!”
Nói xong, tỷ ấy lại trừng mắt nhìn ta: “Người Mẫn Thời Dĩ thích là ta, là ta!
“Dù ngươi có gả cho hắn, hắn cũng không thuộc về ngươi.”
“Câm miệng!” Ta tát tỷ ấy một cái, cố nén giọng giận dữ, “Trong mắt ngươi chỉ có chuyện nam nữ, đến tính mạng người trong nhà cũng mặc kệ sao?”
Ta nắm lấy cánh tay tỷ ấy kéo ra ngoài: “Ngươi đã không sợ chết, vậy bây giờ chúng ta đi tìm Vương gia, nói cho rõ ràng, giết hay tha đều do chàng quyết.”
“Ta không đi, buông ra!”
Tỷ tỷ sao có thể không sợ chết, người từng chỉ vì mơ thấy mình chết mà cũng khóc một trận cơ mà.
Đang giằng co, bỗng ngoài cổng viện, huynh trưởng dẫn Ninh Vương bước vào.
Ninh Vương dừng lại giữa sân, hỏi: “Phu nhân, ngươi làm sao vậy?”
4
Ta bịt miệng tỷ tỷ lại.
“Khương Nghiên, ngươi còn dám kêu thêm một tiếng, để Vương gia phát hiện sơ hở, ta sẽ giết ngươi ngay.”
Tỷ tỷ bị vẻ mặt của ta dọa sợ.
Ta đẩy tỷ ấy ra, chỉnh lại váy áo rồi ra sân đón Ninh Vương: “Ta không sao, muội muội và muội phu cãi nhau thôi.”
“Không sao là tốt rồi.” Ninh Vương giãn mày.
Ta đỡ chàng vào chính sảnh. Ngẩng đầu lên, vừa vặn chạm phải ánh mắt của Mẫn Thời Dĩ. Hắn nhìn chằm chằm vào tay ta đang đỡ Ninh Vương, trong ánh mắt lại thoáng qua vẻ mất mát.
Như thể ta mới là người thất hứa.
Mọi người lần lượt ngồi xuống. Ngoại trừ tỷ tỷ, ai nấy đều cố gắng trò chuyện, nên bầu không khí cũng không tệ.
“Mẫn đại nhân vẫn còn ở Hàn Lâm viện sao?” Ninh Vương thuận miệng hỏi.
“Vâng. Ý của Dương các lão là để ta tích lũy kinh nghiệm hai năm, rồi sẽ điều ra ngoài rèn luyện.” Giọng Mẫn Thời Dĩ có chút tự đắc, “Rèn luyện hai nhiệm kỳ, sẽ có thể trở lại kinh thành.”
Ta cúi mắt uống trà. Mẫn Thời Dĩ quả thật có thể tự hào. Hắn đỗ Trạng nguyên, là tân quý trong triều, lại bái dưới trướng Dương các lão – tể phụ đương triều. Chỉ cần không phạm sai lầm, mười năm sau trong triều chắc chắn sẽ có chỗ cho hắn.
Thậm chí trong triều còn có lời đồn, Dương các lão định bồi dưỡng hắn làm người kế nhiệm.
Đó cũng là lý do tỷ tỷ chọn hắn.
So với một vương phi nhàn tản, phu nhân của quyền thần có địa vị hơn.
Nhưng lúc này ta lại cảm thấy, với đầu óc của Mẫn Thời Dĩ, hắn không thể trở thành quyền thần, cũng khó mà đạt được thành tựu lớn.
“Không tệ.” Ninh Vương gật đầu.
“Còn Vương gia, gần đây có dự định gì không?” Mẫn Thời Dĩ hỏi, “Thánh thượng muốn tu sửa tế đàn, từ xưa đều do hoàng tử giám sát. Không biết Vương gia đã dâng tấu xin chưa?”
Không khí lập tức lạnh xuống.
Tỷ tỷ nhìn ta, nhướng mày đắc ý.
“Ta là người mù mà,” Ninh Vương thản nhiên, “chẳng làm được gì, nghỉ ngơi cho tốt mới là chính.”
Mẫn Thời Dĩ liếc ta một cái, giọng đầy ẩn ý: “Cũng phải, Vương gia nên nghỉ ngơi nhiều.”
Ta cắt lời hắn, quay sang hỏi Ninh Vương: “Vương gia, canh có mặn không?”
Ninh Vương nhướng mày, lập tức hiểu ý ta, mỉm cười đáp: “Ta không mặn.”
“Vậy chắc là muội phu mặn rồi?” Ta nhìn Mẫn Thời Dĩ, cười mà như không.
Ta nói “mặn”, thực ra là “nhàn” – rảnh rỗi lo chuyện người khác.
Mặt Mẫn Thời Dĩ lập tức đỏ bừng.
Ninh Vương cong môi, trong mắt thoáng nét đắc ý, nghiêng đầu nói nhỏ với ta: “Phu nhân, ta muốn ăn cá.”
“Được.” Ta chuyên tâm gỡ xương cá cho chàng. Chàng chống cằm hướng về phía ta, tuy không nhìn thấy, nhưng vẻ mặt lại rất ung dung.
Tỷ tỷ không dám lên tiếng, Mẫn Thời Dĩ cúi đầu uống rượu.
“Cá này không tệ.” Ninh Vương nói.
Ta chợt cảm thấy, Ninh Vương dường như không nghiêm túc đoan chính như vẻ ngoài.
Dùng xong bữa, ta về phòng lấy đồ.
Khi từ tiểu viện đi ra, ta thấy Mẫn Thời Dĩ đứng dưới gốc đào xanh tốt. Thấy ta, hắn lộ vẻ u sầu: “A Lê, xin lỗi.”
Ta không muốn nói nhiều với hắn, vòng qua đi.
“Ta thích nàng, nhưng dù thế nào sai lầm cũng đã xảy ra, là ta có lỗi với nàng.” Hắn đuổi theo giải thích, “Nàng muốn ta bù đắp thế nào cũng được.”
Ta dừng lại nhìn hắn.
“Ta muốn ngươi lập tức chết để tạ tội.”
Hắn sững người.
“Vậy thì ngươi tốt nhất ngậm chặt miệng, giữ cho kỹ cái mũ khi quân này!” Ta không nhìn hắn nữa, đi xuyên qua lối nhỏ ra tiền viện.
Đối với Mẫn Thời Dĩ, sau khi đính hôn ta từng rung động. Hắn có tài có sắc, lại nói lòng hắn thuộc về ta. Những đêm dài khó ngủ, ta cũng từng lặng lẽ tưởng tượng tương lai của hai người.
Nhưng thứ tình cảm mỏng manh ấy, ngay khoảnh khắc khăn trùm bị vén lên đêm trước, đã tan thành mây khói.
Có những người, không đáng.
“Phu nhân?” Ninh Vương đứng ở cửa đợi ta. Ta bước nhanh vài bước. Chàng đưa tay ra, muốn ta nắm lấy.
“Đường trong nhà ngươi ta không quen, làm phiền phu nhân rồi.”
5
Ta nắm tay Ninh Vương, cùng nhau đi ra ngoài.
Chúng ta đi rất chậm, tâm trạng của chàng dường như rất tốt.
Trên đường về, không hiểu vì sao kiệu một người lại đổi thành xe ngựa. Ninh Vương giải thích:
“Phu kiệu trong nhà có việc, ta cho họ về rồi.”
Vương phủ không có phu kiệu, nhưng Khương phủ thì có. Ý nghĩ ấy thoáng qua, ta mỉm cười đáp “vâng”.
“Bậc lên xe ở đâu?” Ninh Vương đứng bên xe. Xa phu và Lập Nhân đi theo lại như tượng gỗ, không hề nhúc nhích.
Ta chỉ có thể tiến lên, đỡ chàng lên xe.
Ninh Vương tâm trạng rất tốt, trên đường còn mua bánh. Thấy chàng vui, ta thử dò hỏi: “Vương gia, ngài từng bị người ta lừa chưa? Nếu có người lừa ngài, ngài sẽ thế nào?”
“Còn tùy người, tùy việc.” chàng đáp.
“Nếu là người không thân, lại lừa chuyện hệ trọng thì sao?”
Ninh Vương thản nhiên: “Vậy nhất định phải khiến đối phương trả giá.”
“Ồ.” Ta sợ đến mức bóp nát miếng bánh.
Ta nhớ lời mẫu thân dặn lúc ra về:
“Trước khi Vương gia phát hiện, hãy sinh một đứa con. Đến lúc đó, vì thể diện của đứa trẻ, hắn cũng sẽ giữ kín bí mật này.”
Xem ra chỉ có thể làm theo lời mẫu thân.
Vì tính mạng của cả nhà, chuyện sinh con phải càng sớm càng tốt.
“Đang nghĩ gì vậy?” Ninh Vương đột nhiên hỏi.
“Bánh ngon lắm.” Mặt ta hơi nóng lên, sợ chàng nhìn thấu tâm tư, vội đổi đề tài, “Hôm nay Thất điện hạ còn đến không?”
Ninh Vương nhíu mày: “Phu nhân thích Thất đệ?”
“Nó lanh lợi đáng yêu.”
“Ừ. Chắc sẽ đến.” chàng nói.
Buổi chiều, Thất hoàng tử đến đúng giờ cơm, cứ quấn lấy ta nói chuyện, chơi cờ. Đến tối còn đòi ra sân đi dạo.
“Vương gia đi lại không tiện, thôi khỏi đi dạo.” Ta không muốn quá mệt, vẫn phải giữ sức cho buổi tối.
“Phu nhân, ta không hề bất tiện.” Ninh Vương đứng dậy, rất tự nhiên, “Đi thôi, đi dạo.”
Ta ngạc nhiên nhìn chàng.
“Ta và tẩu tẩu dắt nhị ca mà.”
Thất hoàng tử nói: “Như vậy sẽ không sợ huynh ấy ngã.”
Ba người đi dạo, vòng trái rồi vòng phải. Nửa canh giờ sau, Thất hoàng tử bắt đầu kêu đau chân: “Nhị ca, đệ đi không nổi nữa.”
Ninh Vương gọi Lập Nhân đến: “Đưa nó về.”
Thất hoàng tử bĩu môi, không tình nguyện bị bế đi.
“Phu nhân, ta không mệt.” Ninh Vương nói, “Tiếp tục đi.”
“Được.” Ta không ngờ chàng lại hứng thú với việc đi dạo đến vậy, đành tiếp tục nắm tay chàng, đi trong hoa viên.
Nhưng ta rất muốn về sớm nghỉ ngơi.
Đêm nay phải viên phòng, thân thể chàng vốn không tốt, nếu quá mệt, chắc chắn sẽ ảnh hưởng.
“Phu nhân đang nghĩ gì?” Ninh Vương bỗng hỏi.
“Ta sợ Vương gia mệt.” Ta mỉm cười, “Hay là chúng ta về nghỉ đi?”
“Ừm?” Ninh Vương nghiêng đầu, ánh mắt dường như thật sự dừng trên mặt ta, còn mang theo chút dò xét.
Ta lại chột dạ, vội đổi đề tài.
Đi đến cuối cùng, người mệt không phải Ninh Vương, mà là ta.
Tắm rửa xong, ta cố gắng giữ tỉnh táo: “Vương gia, nghỉ đi.”
Ta đã đặt gối của chàng lên giường, nhưng tiếc là chàng không nhìn thấy.
Nên chỉ có thể dùng lời nói ám chỉ.
“Được.” Ninh Vương rót trà uống. Ta vội nằm vào phía trong giường, nhưng chỉ trong chớp mắt, ta đã ngủ thiếp đi.
Sáng tỉnh lại, Ninh Vương không có ở đó.
“Thúy Quyên, Thúy Quyên!”
Ta vội xuống giường, vén chăn lên. Nhìn chiếc giường sạch sẽ, ta bực bội: “Hình như chưa viên phòng.”
“Vậy làm sao đây?”
Thúy Quyên bằng tuổi ta, cũng không hiểu những chuyện này.
“Biết vậy hỏi mẫu thân trước, viên phòng cần làm gì.”
“Nô tỳ lén ra ngoài phủ hỏi mấy bà mụ nhé?”
Ta thấy cũng được, không biết thì hỏi, cũng chẳng phải chuyện xấu.
Đến trưa, Thúy Quyên trở về, xách theo một túi cá chạch, vẻ mặt thần bí nói với ta: “Bà lão kia nói, nam nhân ăn cái này tốt.”
6
“Hôm nay mới mua, Vương gia ăn nhiều một chút.”
Đến bữa tối, ta gắp cho Ninh Vương mấy miếng cá chạch. Chàng ăn một đũa, nhướng mày.
“Sao lại nghĩ đến việc mua thứ này?” Lời này của Ninh Vương là hỏi Vương ma ma.
“Là cô nương Thúy Quyên mang về, phu nhân dặn nhà bếp nấu cho Vương gia ăn.” Vương ma ma nói, “Vương gia xưa nay chưa từng ăn thứ tanh này, hay để nô tỳ mang xuống?”
Vương ma ma nhìn ta một cái đầy ẩn ý. Rõ ràng bà biết công dụng của cá chạch.
Không biết Ninh Vương có biết hay không, ta bỗng thấy hối hận vì đã bảo nhà bếp nấu món này.
Biểu hiện có phần quá vội vàng.
Ta cúi đầu uống canh, mặt đỏ đến không dám ngẩng lên.
“Không sao, hương vị rất tốt.” Ninh Vương lại quay về phía ta, “Đa tạ phu nhân.”
Ta gượng cười.
Dùng xong bữa trưa, ta định đi nghỉ, nhưng Ninh Vương lại pha một ấm trà dưới gốc cây: “Lâu rồi chưa luyện kiếm, phu nhân có muốn xem không?”
Ta sững lại. Tự nhiên sao lại muốn luyện kiếm?
Chẳng phải nói thân thể không tốt sao?
Ninh Vương cầm kiếm múa. Động tác của chàng rất đẹp, trôi chảy như nước chảy mây trôi. Ta nhớ trước khi chàng mù, chàng vốn văn võ song toàn, tài hoa xuất chúng.
Có lần phụ thân uống rượu về, từng nói với chúng ta, Ninh Vương chính vì quá xuất sắc, lấn át cả thái tử, nên mới bị người ta hạ độc.
Ta khẽ thở dài. Sinh ra trong hoàng gia, tuy ăn sung mặc sướng, nhưng phiền toái, trách nhiệm và nguy hiểm cũng nhiều hơn người thường.
Ninh Vương dừng lại nghỉ. Ta bưng chén trà đến: “Ta bảo người chuẩn bị nước nóng, Vương gia tắm rửa nhé.”
“Vất vả rồi.” Chàng gật đầu, cùng ta ngồi dưới gốc cây. Bỗng chàng hỏi: “Vài ngày nữa là sinh nhật của ngươi phải không, muốn tổ chức thế nào?”
Ta đã quên mất, không ngờ chàng còn nhớ.
“Ăn một bát mì trường thọ là được rồi, sinh nhật nhỏ, không cần làm lớn.”
Ninh Vương không nói thêm gì.
Về phòng, chàng đi tắm. Ta phát hiện y phục thay còn ở bên ngoài, mở cửa gọi Lập Nhân, nhưng bình thường luôn canh ngoài cửa, hôm nay lại không thấy.
“Ta mang vào sao?” Ta đứng ngoài phòng tịnh do dự, “Chưa viên phòng, chàng có nghĩ ta quá tùy tiện không?”
Trong phòng tịnh không có động tĩnh. Ta cắn răng gõ cửa: “Vương gia, ta mang y phục thay vào nhé?”
Chàng không trả lời ngay. Trong khoảnh khắc ấy, ta đã hối hận vì mình quá bốc đồng.
Nhưng chưa kịp phản ứng, chàng đã khẽ đáp: “Phiền phu nhân.”
Ta hít sâu một hơi, đẩy cửa. Ninh Vương đang quay lưng về phía ta, ngồi trong thùng tắm. Bờ vai cao rộng nhô lên khỏi mép thùng, làn da cũng rất đẹp… Ta liếc qua một cái rồi vội thu hồi ánh nhìn.
“Phu nhân?” Giọng Ninh Vương nhẹ nhàng, “Đặt y phục bên cạnh tay ta là được.”
“Vâng.” Ta cúi đầu bước tới, tim đập loạn. Đang định lui ra, Ninh Vương bỗng nói: “Phu nhân đi chậm thôi.”
Không biết có phải ta tưởng tượng không, giọng chàng dường như còn mang theo ý cười.
Ta càng thêm lúng túng, đến trả lời cũng không dám.
Chàng bước ra, cầm khăn, đưa tay tìm quanh: “Phu nhân?”
“Ta ở đây.”
Ta định tìm cớ rời đi, nhưng chàng đã gọi, đành đáp. Chàng nói: “Phiền phu nhân gọi Vương ma ma vào giúp ta.”
Ta thuận miệng hỏi: “Vương gia muốn làm gì?”
Chàng lắc lắc chiếc khăn trong tay, rồi chỉ vào tóc.
Tim ta bỗng nóng lên: “Ta giúp chàng lau.”
Chàng cười, nụ cười nhẹ nhàng mà sáng sủa: “Được, phiền phu nhân rồi.”
Tóc của Ninh Vương rất đẹp, chải xuống mềm mượt như lụa. Ta cố ý bắt chuyện, muốn hai người thân thiết hơn: “Sinh hoạt thường ngày của Vương gia, đều do Vương ma ma hầu hạ sao?”
“Ừ. Vương ma ma và Lập Nhân hầu hạ.” Ninh Vương có chút phiền lòng, “Vương ma ma cũng lớn tuổi rồi, trước đó nói muốn về quê dưỡng lão. Lập Nhân cũng sắp thành gia thất. Ta định chọn thêm hai người hầu cận.”
“Phu nhân cũng giúp ta để ý nhé.” chàng nói.
Vương ma ma mới bốn mươi đã muốn dưỡng lão rồi? Đúng là Vương phủ, đãi ngộ quả nhiên rộng rãi hơn.
“Vâng.” Ta suy nghĩ một chút, “Nếu Vương ma ma đi dưỡng lão, việc hầu hạ trong phòng, ta cũng có thể làm.”
Như vậy, ta có thể nhanh chóng thân thiết với chàng hơn.
Việc viên phòng cũng sẽ thuận theo đó mà thành.
Ninh Vương khựng lại, quay đầu về phía ta: “Chăm sóc ta sẽ rất vất vả.”
“Chúng ta là phu thê, dù vất vả cũng là chuyện nên làm.” Ta khẽ nói, “Huống hồ Vương gia tự lo được, ta thấy cũng không vất vả.”
Ninh Vương im lặng một lúc. Rất lâu sau, khi ta tưởng chàng không nói nữa, chàng bỗng lên tiếng:
“Được, vậy tạm thời không cần tìm người nữa, vất vả cho phu nhân.”
7
Vương ma ma dường như nóng lòng rời khỏi Vương phủ.
Trưa nay ta và Vương gia vừa nhắc đến chuyện này, đến chiều tối bà đã thu xếp hành lý, đến trước mặt ta dập đầu từ biệt.
Ta thấy lạ, sao bà lại đi vào lúc này, đến một đêm cũng không muốn ở lại thêm sao?
Nhưng ta và bà không thân, cũng không tiện hỏi nhiều.
“Vất vả cho ma ma đã chăm sóc Vương gia bao năm qua.” Ta bảo Thúy Quyên thưởng cho bà một túi bạc, “Vương phủ vẫn là nhà của ma ma, lúc nào cũng có thể quay về.”
Vương ma ma nghẹn ngào: “Vương gia từ khi sinh ra đã do nô tỳ chăm sóc, sở thích của ngài, nô tỳ đã ghi chép cả buổi chiều, đều nằm trong quyển sổ này.”
Bà đưa sổ cho Thúy Quyên: “Sau này, đành làm phiền Vương phi nương nương.”
Thì ra bà rời đi vào giờ này là vì cả buổi chiều ngồi ghi lại thói quen của Ninh Vương.
Vương ma ma đi mà cứ ngoái đầu nhìn lại.
Ta đang dặn dò bữa tối thì Lập Nhân cũng đến tìm ta: “Tiểu nhân phải về nhà thành thân, trước sau cũng phải nửa tháng mới quay lại.”
Ta rất ngạc nhiên: “Mới định ngày sao?”
Trước đó hoàn toàn chưa từng nhắc tới.
“Cũng… cũng không phải, là định từ năm ngoái rồi.” hắn đáp.
Ta không hỏi thêm, cũng thưởng cho hắn một túi bạc, dặn hắn sớm quay lại: “Bên cạnh Vương gia không thể thiếu ngươi.”
Lập Nhân nhìn ta có chút tủi thân, gật đầu vâng dạ.
Hắn hành lễ cáo lui, vừa đi vừa lẩm bẩm: “Gấp thế này, ta biết đi đâu tìm người thành thân…”
“Cái gì?” Ta không nghe rõ.
“Không có gì, tiểu nhân cáo lui.” Lập Nhân chạy đi.
Bọn họ vừa đi, mọi việc gần gũi bên cạnh Ninh Vương, từ lớn đến nhỏ đều dồn cả lên người ta.
Ngay cả việc ở thư phòng chấp bút viết thư thay chàng cũng là ta. Ta có chút do dự: “Việc này… ta làm được sao?”
Ninh Vương mỉm cười: “Ta nhớ hai tỷ muội phu nhân đều được gọi là tài nữ kinh thành.”
Ta đành cắn răng ngồi đối diện chàng, giúp chàng đọc thư, hồi thư.
“Thư của Thái đại nhân,” Ninh Vương ngừng một chút, “ngươi trả lời rằng, nếu ông ta muốn về kinh, chi bằng đợi qua mùa mưa dầm rồi hãy về, tránh lúc mưa lũ mà ông ta còn đang tại chức, e sẽ lơ là trách nhiệm.”
“Phu nhân có thích ăn bánh hoa không?”
Ta lắc đầu.
“Vậy bảo ông ta gửi ít bánh hoa, thêm vài tấm vải mới và trâm cài cho nữ nhân.”
“Lưu huynh hóa ra đã đến biên tái rồi,” Ninh Vương cảm thán, “ngươi hồi thư rằng ta vẫn ổn, mong huynh ấy bình an.”
Ta đáp vâng.
“Phu nhân có thích kẹo sữa không?” chàng hỏi.
“Chưa từng ăn.”
“Vậy bảo huynh ấy mang về ít kẹo sữa.”
Ngòi bút trong tay ta khẽ khựng lại.
“Vương gia không cần như vậy.” Ta nhỏ giọng, “Ở kinh thành thứ gì cũng mua được.”
Sự quan tâm của chàng vốn là dành cho tỷ tỷ. Nếu sau này chàng biết mình trao nhầm, nhất định sẽ vừa đau lòng vừa tức giận.
Chàng bỗng bước đến, cúi người trước mặt ta, nụ cười ôn hòa: “Vừa rồi phu nhân còn nói chúng ta là phu thê, không cần khách sáo.”
Ta bật cười: “Vâng, là ta nghĩ nhiều rồi.”
Chàng đứng thẳng dậy: “Phu nhân có muốn ra ngoài dạo không? Gần đây hoa ở Mẫu Đơn viên đã nở, ta đưa ngươi đi ngắm?”
Những năm trước, ta và tỷ tỷ đều đi xem, nhưng năm nay lại không muốn đi, ta sợ gặp người quen, nhận ra chúng ta.
Nhưng ta cũng không muốn bỏ lỡ cơ hội ở bên chàng.
Con người vốn có tình cảm, ở bên nhau lâu, sẽ có thêm ký ức, ràng buộc cũng nhiều hơn.
8
Mẫu Đơn viên cách khá xa, chúng ta đi cùng một cỗ xe ngựa.
Đến nơi, người đến thưởng hoa chưa nhiều. Ta đội mũ che mặt, nắm tay Ninh Vương, dạo bước giữa biển hoa, tâm trạng cũng trở nên nhẹ nhõm.
“Đây là Lộc Cửu,” ta giới thiệu với chàng, “còn đây là Hùng Hồng.”
Dù không nhìn thấy, Ninh Vương vẫn nghe rất chăm chú: “Chậu hoa trong nhà chúng ta là loại gì?”
“Trong nhà là Thử Cô.” Ta cười đáp.
“Phu nhân thật tinh tế.” Ninh Vương nói, “Ngày mai trong phủ mua thêm vài loại khác, lúc rảnh phu nhân ở nhà cũng có thể thưởng hoa.”
Nhắc đến mẫu đơn, ta cũng hứng thú: “Thật sao? Vậy ta còn có thể trồng thêm trà hoa không?”
Dường như bị niềm vui của ta lây sang, Ninh Vương nói: “Phu nhân, Vương phủ là nhà của ngươi, ngươi có nuôi bò cũng không ai dám nói gì.”
Ta bật cười: “Vậy ta thật sự nuôi bò đấy.”
“Vậy ta sẽ xây cho ngươi một cái chuồng bò.”
Ta cười đến không dừng được. Chàng cũng nhìn về phía ta mà cười, rồi khựng lại: “Nghĩ kỹ rồi, chuồng bò thì ta vẫn phản đối, mùi nặng quá. Hay là xây cho ngươi một nhà kính trồng hoa, được không?”
“Nhà kính thì tốt, ta vẫn luôn muốn có.”
Chàng mím môi cười.
Khi còn ở nhà mẹ đẻ, ta cũng muốn có một nhà kính, nhưng nhà nhỏ, người đông, đâu còn chỗ để ta trồng hoa chăm cỏ.
Ninh Vương nghiêng đầu như đang nhìn ta, nụ cười cũng mang theo vui vẻ: “Phu nhân còn thích hoa gì, cứ nói, ta tìm hết về cho ngươi.”
Ta thật sự kể ra một loạt, rồi chợt thấy mình quá đà: “Nếu có được Lục Giác Hồng thì tốt quá.”
“Trùng hợp, bằng hữu của ta có.”
“Thật sao?”
“Đương nhiên!”
Ta vui quá, ôm lấy chàng: “Cảm ơn Vương gia.”
Thân thể chàng khựng lại, tuy không ôm lại ta, nhưng tâm trạng rất tốt, cứ cười mãi.
Ta càng vui, rồi chợt nhớ đến Mẫn Thời Dĩ. Nếu ta gả cho hắn, chắc chắn hắn sẽ không xây nhà kính cho ta.
Vì vườn nhà hắn cũng rất nhỏ.
Nghĩ đến đó, ta lại tỉnh ra. Thanh đao khi quân vẫn treo trên đầu, vậy mà ta lại còn thấy may vì gả vào Vương phủ, có được nhà kính trong mơ.
“Phu nhân không vui sao?” Ninh Vương hỏi.
Ta sững lại, thầm kinh ngạc sự nhạy bén của chàng. Không nhìn thấy mà vẫn cảm nhận được thay đổi cảm xúc của người khác.
Ta đang định giải thích thì bỗng nghe có người gọi: “Khương Nghiên!”
“Khương Nghiên, hôm nay thật trùng hợp, lại gặp ngươi ở đây.”
Là bằng hữu của tỷ tỷ, Triệu Tòng Ngọc, phụ thân nàng làm ngự sử ở Đô sát viện. Trước đây nàng thường đến nhà ta tìm tỷ tỷ, nhưng với ta thì không mấy thân thiết.
Trong lòng bàn tay truyền đến lực siết, ta mới nhận ra mình vô thức nắm chặt tay Ninh Vương. Tim khẽ run, ta vội nới lỏng, quay đầu lại, bắt chước giọng điệu của tỷ tỷ mà chào hỏi Triệu Tòng Ngọc.
“Thỉnh an Vương gia, Vương phi nương nương.” Triệu Tòng Ngọc tính tình giống tỷ tỷ, thẳng thắn nhanh nhảu. Hành lễ xong, nàng liền kéo ta nói chuyện, “Lần đầu thấy ngươi đội mũ đấy.”
Ta cười: “Nắng lớn, che một chút.”
“Ồ,” Triệu Tòng Ngọc liếc nhìn Ninh Vương, thấy chàng không nhìn thấy, liền ghé tai ta, “Ninh Vương đối với ngươi có tốt không?”
Ta gật đầu.
“Ha ha,” Triệu Tòng Ngọc hạ giọng, “Hôm qua ta thấy Mẫn Thời Dĩ cãi nhau với muội muội của ngươi, còn lo cho ngươi.”
“May mà ngươi không gả cho Mẫn Thời Dĩ.”
“Ta nói cho ngươi biết, hắn ở bên ngoài có người rồi, lần này muội muội của ngươi phải đau đầu đấy.”
Ta kinh ngạc không thôi, Mẫn Thời Dĩ bên ngoài có người sao?
Hắn luôn tự cho mình thanh cao, sao lại làm chuyện dơ bẩn như vậy.
“Trước đây ngươi cứ nói muội muội ngươi số tốt, theo ta thấy, vận của nó còn không bằng ngươi, hì hì.”
Ta miễn cưỡng cười đáp: “Chuyện của Mẫn Thời Dĩ ta còn chưa rõ, đợi ta về hỏi phụ mẫu.”
Mới thành thân đã xảy ra chuyện như vậy, thật quá đáng.
“Ngươi hỏi đi.” Triệu Tòng Ngọc nói xong, nghe bạn gọi liền quay đi. Đi được vài bước lại nhớ ra điều gì, nàng ghé lại gần ta, “Hôm khác ta đến Vương phủ tìm ngươi chơi.”
Nói rồi, nàng nhìn sâu vào Ninh Vương một cái, xách váy chạy đi.
Ta nhìn theo bóng lưng nàng mà bắt đầu lo lắng.
Sau này sẽ còn gặp nhiều chuyện như vậy, lâu dần giấy không gói được lửa.
“Sao vậy?” Ninh Vương siết nhẹ tay ta, “Muội muội ngươi có chuyện à? Có cần đi xem nó không?”
9
Chưa kịp đi tìm tỷ tỷ, ngay cổng Mẫu Đơn viên ta đã gặp nàng.
Hành lễ xong, tỷ tỷ kéo ta sang một bên: “Ngươi với Vương gia sao lại ở đây?”
“Chúng ta đến từ sớm.” Ta nhíu mày, “Chẳng lẽ là Triệu Tòng Ngọc hẹn ngươi?”
Tỷ ấy gật đầu.
“Ngươi điên rồi sao?” Ta chỉ muốn bổ đầu nàng ra xem bên trong chứa cái gì, “Khương Lê và Triệu Tòng Ngọc không thân, nàng ta hẹn ngươi, ngươi cũng đến?”
Tỷ tỷ không phục: “Ta cũng muốn đi ngắm hoa. Hơn nữa, những năm trước ta đều đến, năm nay đến thì không được sao?”
Ta tức đến run người, nắm cổ tay nàng kéo đi vài bước:
“Ta hỏi ngươi, chuyện đổi hôn này, ngươi có nói với Triệu Tòng Ngọc không?”
Ta nghi ngờ nàng ta cố ý. Vừa gặp ta liền cho người đi hẹn tỷ tỷ. Nhưng nàng ta và Khương Lê – người vốn phải gả cho Mẫn Thời Dĩ – hoàn toàn không thân, không có lý do gì để hẹn.
“Sao có thể,” tỷ tỷ đảo mắt, “ta còn giấu cả phụ mẫu và huynh trưởng, sao lại nói cho người ngoài biết.”
Mười sáu năm tỷ muội, chỉ cần nàng liếc mắt một cái, ta cũng biết nàng đang nghĩ gì.
“Khương Nghiên!” Ta nghiến răng, “Nếu không phải ở đây đông người, ta đã tát chết ngươi rồi.”
“Khương Lê, ngươi làm Vương phi rồi thì lên mặt à? Ngươi thử tát ta xem? Tin không ta lập tức nói cho Ninh Vương biết?” Khương Nghiên ưỡn ngực, cứng cổ.
Nàng chính là tính như vậy, một khi nổi nóng thì chẳng nghĩ gì nữa.
Ta tức đến hoa mắt chóng mặt.
“Ngươi rốt cuộc có não không? Đây là khi quân, là khi quân đấy!” Ta không kìm được nghẹn ngào, “Ngươi nghĩ đến phụ mẫu, nghĩ đến huynh trưởng, nghĩ đến tiểu đệ đi. Ta cầu ngươi tỉnh táo lại, được không?”
Khương Nghiên nhìn sang chỗ khác, không nói.
Ta biết nàng đã nghe lọt tai, liền dịu giọng hơn:
“Mau về nhà đi. Trước khi ta dỗ yên Vương gia, ngươi đừng ra ngoài nữa.”
“Biết rồi biết rồi.” Khương Nghiên liếc ta, “Phiền chết đi được.”
Nàng hậm hực ra khỏi vườn.
Nàng đi rồi, nhưng lòng ta chẳng hề nhẹ đi. Ta vội quay đầu nhìn quanh, quả nhiên dưới hành lang thoáng qua vạt váy đỏ thẫm.
Tim ta cũng lạnh theo.
Triệu Tòng Ngọc đã biết chuyện đổi hôn thành công, biết ta là Khương Lê!
Ta gọi Thúy Quyên đến, dặn dò: “Đi tìm huynh trưởng ta trước, bảo huynh ấy nghĩ cách quản chặt tỷ tỷ. Nếu không được, trói nàng lại trong nhà.”
“Nô tỳ hiểu rồi.”
Ngay cả Thúy Quyên còn biết sợ hãi lo lắng, mà Khương Nghiên lại như khúc gỗ, thật không biết bao năm đọc sách học lễ đều để đâu rồi.
“Phu nhân?” Ninh Vương gọi ta. Ta vội bước nhanh đến nắm tay chàng, “Muội muội hỏi ta vài chuyện, ta nói với nó lâu hơn một chút. Để Vương gia đợi lâu rồi.”
Ninh Vương lắc đầu: “Không sao.”
Lên xe ngựa, chàng vẫn không buông tay ta. Ta nhìn qua lớp rèm mỏng ra con phố đông đúc mà thất thần.
Tính của tỷ tỷ không thể giam giữ được, còn ta…
Ta nhìn Ninh Vương, thở dài trong lòng.
Cho dù có thai cũng phải hai tháng sau mới biết. Nếu trong hai tháng này bị Triệu Tòng Ngọc vạch trần thì sao?
Đến lúc đó, Vương gia còn tha cho nhà ta không?
“Phu nhân,” Ninh Vương khẽ nói, “có phải trong nhà xảy ra chuyện gì không? Có cần ta giúp không?”
“Chỉ là chuyện nhỏ.” Ta nói nhẹ như không.
“Nếu có việc, cứ nói với ta. Chúng ta là phu thê, chuyện lớn nhỏ đều nên cùng bàn, cùng gánh.” Ninh Vương dịu giọng.
Tim ta mềm lại, suýt chút nữa đã nói hết chuyện đổi hôn, nhưng lời đến miệng lại nuốt vào.
Đợi thêm… đợi thêm một chút nữa.
11
Hiệu suất làm việc của Ninh Vương rất cao.
Ta vừa chọn xong vị trí xây nhà kính, thợ đã lần lượt vào phủ.
Ta và Ninh Vương cùng bận rộn, ngày nào cũng bàn bạc chi tiết. Ta phát hiện sở thích của chúng ta rất giống nhau, bất kể ý tưởng kỳ lạ thế nào cũng được đối phương tán đồng.
“Chỗ này treo một bức tranh, được không?” ta hỏi.
“Được chứ,” Ninh Vương cười, “trước cửa treo thêm một tấm rèm lụa mỏng?”
Ta gật đầu: “Gió thổi rèm lay, hương hoa thoang thoảng, chúng ta pha một ấm trà, ngồi ở đây.”
“Hay.”
Chúng ta đều bật cười.
Hai ngày sau, buổi trưa huynh trưởng đến tìm ta.
Huynh nói tỷ tỷ rất ngoan, luôn ở trong nhà không ra ngoài.
Huynh còn nói người phụ nữ bên ngoài của Mẫn Thời Dĩ đã được xử lý, “là chuyện phong lưu từ mấy năm trước, giữa họ có chút tình cảm, nhưng chưa đến mức không thể vãn hồi. Muội yên tâm đi.”
Ý của huynh là Mẫn Thời Dĩ chưa từng có quan hệ vợ chồng với người đó, nên dứt là dứt được.
“Muội và Vương gia thế nào rồi?” huynh hỏi.
Huynh không tiện hỏi ta đã viên phòng chưa, nhưng sự lo lắng trong mắt không giấu được.
“Chúng ta ở bên nhau rất tốt,” ta nhỏ giọng, “chỉ là… không viên phòng.”
Chàng không nhìn thấy, ta có mặc ít đi cũng không dụ được.
Lời nói ta cũng từng ám chỉ một lần, nhưng không biết chàng không nghe thấy hay không muốn, tóm lại là không có phản ứng.
Ta không thể chủ động nhào vào, mà ta cũng không biết làm.
“Ca ca,” ta khẽ nói, “huynh lén giúp ta mời một hoa nương, dạy… dạy ta đi.”
Huynh gõ đầu ta: “Không được. Muội là thiên kim của Khương gia, sao có thể dính đến hạng người đó.”
“Dù có chết, chúng ta cũng phải quang minh chính đại.”
Huynh buồn bã rời đi. Ta thở dài nặng nề.
“Phu nhân,”
Ninh Vương gọi ta trong vườn. Ta vội đi tới. Chàng hỏi: “Tiểu Khương đại nhân đi rồi?”
Ta đáp vâng.
Chàng hỏi tiếp: “Là vì chuyện của nhà họ Mẫn?”
“Không phải, huynh ấy chỉ đến thăm ta thôi.”
Ta đổi đề tài: “Vương gia, chúng ta đi xem gỗ đi.”
Trên mặt chàng thoáng hiện vẻ thất vọng, nhưng cũng không hỏi thêm.
Ngày thứ bảy khởi công nhà kính, trong cung có người đến, Lương phi mời ta và Vương gia vào cung.
12
Đây là lần đầu ta gặp Lương phi, nhưng tỷ tỷ đã từng gặp một lần.
Lần đó về, tỷ ấy không vui, nói Lương phi cay nghiệt, vì không thích người khác xức phấn thơm mà trước mặt bao người quở trách tỷ ấy.
Về con người của Lương phi, ta cũng có nghe qua, quả thật tính tình không tốt, mà tình cảm giữa bà và con trai cũng không mấy hòa thuận.
Nghe nói Ninh Vương mù hai năm nay, mỗi năm chỉ vào cung vấn an dịp lễ, bình thường không tham dự triều chính, cũng không vào cung.
Bước vào Trường Xuân cung, ta gặp Lương phi.
Bà rất đẹp, nhưng giữa hàng mày khóe mắt quả thực toát ra sự sắc lạnh khó gần.
“Ngồi đi. Chân đã khỏi chưa?” bà hỏi ta.
Ta đáp vâng.
Lương phi vẫy tay gọi ta ngồi cạnh bà. Khi ta ngồi xuống, bà quan sát ta kỹ một lượt: “Sao bản cung thấy hôm nay ngươi có gì đó khác lần trước?”
Tim ta giật thót: “Hình như… béo lên một chút.”
Hôm nay ta cố ý học theo dáng vẻ thường ngày của tỷ tỷ để vẽ mày trang điểm mắt. Lương phi chỉ gặp nàng một lần mà đã nhận ra sao?
“Không phải chuyện béo gầy, là nét mày ánh mắt hiền hơn.” Lương phi nói, “Như vậy tốt, nhìn thuận mắt hơn nhiều.”
Ta đáp vâng.
“Các ngươi cãi nhau rồi à?” Giọng bà bỗng đổi, lại liếc Ninh Vương một cái đầy ẩn ý.
Ninh Vương lên tiếng trước: “Chúng con rất tốt, không dám phiền mẫu phi lo lắng.”
“Vậy sao còn chưa viên phòng?” Lương phi đột nhiên cao giọng, “Là ngươi không được, hay nàng không muốn?”
Mặt Ninh Vương trầm xuống: “Người quản quá nhiều rồi.” Chàng nói rồi đứng dậy, “Phu nhân, chúng ta đi.”
“Tống Cảnh Dật! Bản cung còn chưa nói xong.”
Ninh Vương không để ý, đưa tay về phía ta.
Ta không ngờ mẹ con họ lại cãi nhau, vội đứng dậy định theo chàng, Lương phi quát: “Để nó đi, Khương Nghiên ở lại, bản cung còn chưa nói xong.”
Ta tiến thoái lưỡng nan.
“Là con không được.” Ninh Vương siết mặt, “Người còn muốn biết gì nữa?”
Lương phi bật đứng dậy.
Các ma ma trong Trường Xuân cung nhanh chóng đóng cửa điện, cửa sổ cũng khép kín.
“Mắt không được, thân thể cũng không được?” Lương phi đứng trước mặt Ninh Vương, “Thái tử đã có bốn đứa con rồi, ngươi không thể tranh chút khí à?”
Ninh Vương cười lạnh.
“Mắt của ngươi mù thế nào, ngươi không tra không báo thù thì thôi, nhưng giờ đã thành thân, đến việc viên phòng sinh con cũng không dám?”
“Tống Cảnh Dật, ngươi quá hèn nhát, đúng là đồ vô dụng!”
Ta sững sờ nhìn Lương phi, chưa từng nghĩ bà lại suy đoán nguyên nhân Ninh Vương chưa viên phòng như vậy.
“Tùy người nghĩ thế nào.” Ninh Vương lạnh giọng.
Giọng chàng không chỉ lạnh, mà còn mang theo nỗi thất vọng khiến người ta xót xa. Ta bước lên nắm lấy tay chàng, muốn an ủi một chút.
Chàng khựng lại, rồi nắm lại tay ta.
“Cho các ngươi ba tháng,” Lương phi nói câu này với ta, “nếu ngươi không có thai, bản cung sẽ nạp thiếp cho nó. Một người không được thì mười người, mười không được thì một trăm.”
Ta mở miệng, nhưng không nói gì.
“Ta nói lại một lần nữa,” Ninh Vương gằn từng chữ, “chuyện của ta, ta tự có chủ trương.”
Chàng mở cửa, kéo ta rời khỏi Trường Xuân cung.
Ra ngoài ánh nắng, toàn thân ta mới ấm lại.
13
Không biết có phải vì chuyện Ninh Vương cãi nhau với Lương phi không, mà chiều hôm đó Thái tử liền gửi thiệp mời.
Tiệc đầy tháng con trai thứ tư của hắn.
Ta chuẩn bị lễ, hỏi Vương gia có thể không đi không.
“Ta cũng không đi.” Ninh Vương hờ hững nói, “Gửi lễ qua là được.”
Ta thở phào, lại sai Thúy Quyên mang lời cho tỷ tỷ, không được theo Mẫn Thời Dĩ đến dự yến tiệc ở phủ Thái tử.
Buổi chiều, quản sự phủ Thái tử đích thân đến mời, Ninh Vương cũng từ chối, người kia sa sầm mặt bỏ đi.
Hôm sau ta nhận được tin, tỷ tỷ đã theo Mẫn Thời Dĩ đi rồi.
“Nàng điên rồi!” Ta nắm chặt tay Thúy Quyên, “Ngươi lập tức đi tìm nàng, bảo nàng về nhà mẹ đẻ cho ta!”
Ta về nhà mẹ đẻ chờ nửa ngày, tỷ tỷ vẫn không về.
Ta tức đến mức đập vỡ chiếc bình nàng thích nhất. Mẫu thân ôm ta khóc: “Chiều nay ta đi tìm nó, ta thay con đánh nó.”
“Mẫu thân,” ta nói, “rốt cuộc nàng có đầu óc không? Có phải nàng muốn ta chết không?”
“Ta muốn ngươi chết cái gì.” Tỷ tỷ xông vào, “Thái tử đã gửi thiệp mời, mời vợ chồng ta đi, ta có thể không đi sao?”
Ta tát nàng một cái.
Tỷ tỷ cũng nổi giận: “Ngươi lại đánh ta, tưởng ta không dám đánh trả sao?”
Mẫu thân và Thúy Quyên hợp sức tách chúng ta ra.
Ta xắn tay áo, lộ ra vết sẹo trên cánh tay: “Ngươi còn là tỷ tỷ của ta không? Ngươi làm bậy đổi hôn, gây ra đại họa, ta đều đang cố gắng giúp ngươi thu dọn hậu quả.”
“Ngươi không thể nghĩ cho ta một lần sao? Vết sẹo này, ngươi quên rồi à?”
Tỷ tỷ sững người, cơn giận trên mặt lập tức tan đi.
“Ta… ta quên chuyện đó rồi.” Nàng định tiến lên đỡ ta, lẩm bẩm, “Ta thật sự quên rồi, ngươi nên nhắc ta sớm hơn chứ.”
Ta tức đến ngồi phịch xuống ghế.
Vết sẹo này là do Thái tử dùng kiếm rạch.
Đêm thành thân, Ninh Vương hỏi ta vì sao biết chàng tính tình tốt. Ta nói lần đó ở Trạm Hà Nguyên ăn cơm, tiểu nhị sơ ý làm đổ canh lên người chàng, chàng cũng không nổi giận.
Hôm đó ta và tỷ tỷ cũng ở đó.
Hôm đó Thái tử uống say, đi ngang qua phòng riêng của chúng ta, nhìn thấy ta liền nổi ý xấu, xông vào kéo kéo ta. Ta dùng chén trà đập hắn, hắn rút kiếm định giết ta.
Đúng lúc Ninh Vương đi ngang cửa, chàng không nhìn thấy, nhưng nghe ra giọng Thái tử, liền gọi một tiếng: “Hoàng huynh cũng ở đây sao?”
Thái tử sợ Ninh Vương biết mình đang làm loạn, liền thu lại cơn giận: “Sao ngươi lại ở đây?”
“Tiểu nhị sơ suất làm ướt y phục của ta.” Ninh Vương có chút chật vật kéo vạt áo ướt sũng, “Hoàng huynh ở cùng ai, nghe có vẻ náo nhiệt.”
Thái tử nhìn y phục trên người Ninh Vương, cảnh giác trong mắt tan đi. Hắn tiện tay ném kiếm, như không có chuyện gì mà cùng Ninh Vương rời đi.
Ta được giải vây, theo cửa sau về nhà.
Hôm đó Thái tử say, có lẽ không biết ta là con nhà ai, hoặc là biết nhưng không muốn làm lớn chuyện ảnh hưởng danh tiếng của mình, nên việc này cứ thế trôi qua.
Nhưng trong lòng ta vẫn oán hận, tỷ tỷ và gia đình đều biết.
“Ngươi làm sao dám chắc, Thái tử nhìn thấy mặt ngươi, sẽ không nhớ ra chuyện hôm đó?” ta hỏi tỷ tỷ.
“Ta biết ta sai rồi.” Tỷ tỷ cũng khóc, “hơn nữa hôm qua ta không gặp Thái tử, bên nữ quyến và bên nam nhân tách riêng mà.”
Tỷ tỷ nhớ lại chuyện hôm đó cũng sợ hãi.
“Khương Nghiên, ta mong ngươi biết suy nghĩ một chút. Bây giờ mỗi bước đi của chúng ta đều như giẫm trên băng mỏng, ngươi không vì người nhà thì cũng phải vì chính mình.”
Tỷ ấy lẩm bẩm một câu: “Thật ra ta cũng hối hận rồi.”
Ta và mẫu thân đều nhìn nàng. Nàng cúi đầu, nghẹn ngào: “Mẫn Thời Dĩ không phải người tốt. Hắn bên ngoài có đàn bà, con người cũng không đoan chính như vẻ bề ngoài.”
“Nếu sớm biết hắn như vậy, ta nhất định không đổi hôn.”
Nàng nói nhỏ: “Ta muốn hòa ly, nhưng lại thấy mất mặt. Hơn nữa, ta không muốn để hắn yên, dù có hòa ly ta cũng phải chỉnh chết hắn.”
Ta và mẫu thân trố mắt nhìn nàng.
“Ngươi nên cảm ơn ta đã đổi hôn,” nàng trừng ta một cái, “nếu là ngươi gả qua đó, chắc chắn sẽ nhẫn nhịn chịu đựng, ngày nào cũng bị hắn bắt nạt.”
“Cho nên… ngươi cũng đừng hận ta nữa, chúng ta coi như hòa rồi.”
14
Mẫu thân sai quản sự trong nhà theo tỷ tỷ về nhà chồng.
Quản sự mỗi ngày đều báo lại tình hình của tỷ ấy cho ta.
Ba ngày đầu nàng ngoan ngoãn không ra ngoài, nhưng chỉ được ba ngày, nàng đã nhận thiệp của Triệu Tòng Ngọc, mời nàng đến nhà chơi.
Ta bảo quản sự cảnh cáo nàng, nhưng nàng không coi ra gì.
Thêm một ngày nữa, quản sự báo lại rằng tỷ tỷ và Mẫn Thời Dĩ cãi nhau, còn cào xước mặt hắn.
“Ả hồ ly mà cô gia nuôi bên ngoài đã có thai.” Quản sự thở dài, “Đại cô nương không đồng ý cho cô gia nạp thiếp, hai người ban đầu cãi nhau, sau đó động tay động chân.”
Ta nghe mà đau đầu.
“Ngươi không nhắc nàng, bảo huynh trưởng ra mặt sao?”
Mới thành thân mà Mẫn Thời Dĩ đã muốn nạp thiếp, rõ ràng không coi Khương gia, thậm chí cả Vương phủ ra gì. Vì vậy huynh trưởng ra mặt là hợp lý.
“Đại gia đã chủ động tìm cô gia, cô gia ban đầu cũng đồng ý, nhưng không biết đại cô nương nghĩ gì, lại sai người hạ thuốc ả hồ ly kia.”
“Cô gia biết chuyện, nói đại cô nương ác độc, tức giận nói nhất định phải rước ả kia vào phòng.”
Ta nghe xong sững người. Tỷ tỷ xông đến đánh người thì đúng là tính của nàng, nhưng chuyện hạ độc thì nàng không nghĩ ra được.
Ta nhíu mày: “Nàng lấy đâu ra loại độc đó?”
Loại độc này chỉ có ở nơi ăn chơi trụy lạc, người nhà đàng hoàng không thể có được.
Quản sự lắc đầu, nói cũng không biết.
“Ngươi đi nói với huynh trưởng, bảo huynh chú ý Triệu Tòng Ngọc. Loại độc này mười phần có chín là nàng ta đưa cho tỷ tỷ.” Ta dừng lại, hạ giọng, “Cũng đừng để Triệu Tòng Ngọc gặp tỷ tỷ nữa.”
Quản sự đáp rồi rời đi.
“Phu nhân,” Ninh Vương bước vào. Ta thu lại suy nghĩ, tiến lên đón chàng. Chàng nhíu mày, “Sao tay lạnh thế này?”
Ta đỡ chàng ngồi xuống: “Trời nóng rồi, muốn cho người mang đá vào phòng.”
Ninh Vương khựng lại, không nói gì.
“Sao vậy?” ta hỏi.
“Ngươi có chuyện gì muốn nói với ta không?” chàng hỏi.
“Ta…” sống mũi ta cay cay, vừa giận vừa tủi, nhưng ta không đoán được phản ứng của chàng nếu biết chuyện, ta không dám mạo hiểm, “ta không sao.”
“Ừ.” Ninh Vương buông tay ta, thần sắc nhàn nhạt uống trà.
Ta cũng không biết nói gì. Một lát sau, chàng thở dài, đặt chén trà xuống, xoa đầu ta: “Chúng ta là phu thê sao?”
Không hiểu vì sao, nỗi tủi thân trong ta lúc này bị phóng đại, ta không nhịn được mà nghẹn ngào:
“Phải!”
“Ngươi nói phải là được.” Chàng kéo ta vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về, “Đừng sợ, không sống được bao lâu nữa.”
Tim ta giật thót, nhưng Ninh Vương không nói thêm gì.
Hai ngày sau là sinh nhật của ta và tỷ tỷ. Ta nhận được quà và thiệp của Triệu Tòng Ngọc.
Ta từ chối nàng.
“Đã tra được chưa?” ta gặp huynh trưởng, “Nhà họ Triệu không có nhược điểm gì sao?”
Chúng ta phải phòng ngừa từ trước, tránh để họ lấy chuyện này ra làm khó.
“Có!” huynh nói, “Chỉ cần họ dám nói ra, ta và phụ thân có thể lập tức khiến họ chết không chỗ chôn thân.”
Ta gật đầu: “Huynh đưa mẫu thân và tiểu đệ xuống Giang Nam trước đi. Ta định mấy ngày tới sẽ nói thật với Vương gia.”
“Được.”
Ta, phụ thân và huynh trưởng đều thấy không thể giấu tiếp nữa.
Dù Vương gia xử trí thế nào, chúng ta cũng chấp nhận.
Nhưng không ngờ, hai ngày sau, chuyện phụ thân của Triệu Tòng Ngọc tư lợi làm trái pháp luật bị phát giác, bị kết tội, cả nhà họ Triệu cũng rời khỏi kinh thành.
Cả nhà ta đều không ngờ lại có kết quả như vậy.
“Trùng hợp quá.” huynh lẩm bẩm, “Chúng ta còn chưa ra tay.”
Ta lại cảm thấy có gì đó không đúng.
“Đến Tết Đoan Ngọ thì nói đi.” huynh nói với ta, “Các ngươi về nhà ăn cơm, cả nhà cùng xin lỗi Vương gia, cầu chàng tha thứ.”
Mẫu thân nói: “Ta thấy Vương gia đối với A Lê không tệ, có lẽ chàng sẽ không truy cứu.”
Ta cũng đồng ý.
Ngày Đoan Ngọ, ta về nhà mẹ đẻ biếu lễ, lại gặp Mẫn Thời Dĩ ở hậu viện.
Hắn chặn ta lại, nói hắn hối hận rồi, tỷ tỷ tính tình nóng nảy, không bằng ta ổn trọng thông minh.
“Khương Lê, ta biết ngươi và Vương gia vẫn chưa viên phòng,” Mẫn Thời Dĩ nói, “Vương gia vốn dĩ cũng muốn cưới Khương Nghiên. Hay là ngươi và tỷ tỷ đổi lại đi.”
“Chỉ cần đổi lại, mọi mâu thuẫn và nguy cơ đều giải quyết được.”
Ta không dám tin nhìn hắn.
“Ngươi không chịu viên phòng với Vương gia, chẳng phải là vì giữ mình cho ta sao?” Mẫn Thời Dĩ định tiến lên nắm tay ta, trong mắt đầy tình ý, “Khương Lê, đừng sợ! Chỉ cần đổi lại, những điều ngươi lo sợ sẽ không còn nữa.”
“Mẫn Thời Dĩ!” Ta nhặt đá dưới đất, ném loạn vào hắn, “Ngươi đọc sách thánh hiền mà đọc vào bụng chó hết rồi sao? Ngươi coi Khương gia ta là gì, coi hai tỷ muội chúng ta là gì?”
Đầu Mẫn Thời Dĩ bị ta ném trúng, máu chảy đầy mặt.
“Thúy Quyên, đi gọi huynh trưởng và phụ thân ta đến.” Ta chỉ vào hắn, “Hôm nay nếu không bắt hắn xin lỗi hai tỷ muội ta, chúng ta cùng chết!”
“Gọi phụ huynh làm gì, hôm nay hai tỷ muội chúng ta cũng đủ đánh chết hắn rồi.” Tỷ tỷ chạy tới, tiện tay rút một cây gậy tre bên đường, bổ xuống đầu Mẫn Thời Dĩ như mưa.
“Đỗ trạng nguyên mà tưởng mình ghê gớm lắm à? Ngươi không soi gương xem mình là cái dạng gì, dám đến nhà ta làm loạn.”
“Hôm nay ta mà không đánh chết ngươi, ta không phải Khương Nghiên!”
Tỷ tỷ đuổi theo Mẫn Thời Dĩ.
Hắn lau mặt đầy máu, bị tỷ tỷ đuổi chạy khắp sân.
Ta trút được cơn giận, bật cười, nhưng vừa quay đầu, thấy người đứng không xa, nụ cười lập tức tắt.
“Vương gia.” Ta khẽ gọi.
15
Ta ngồi trước mặt Ninh Vương, dè dặt nhét vào tay hắn một chén trà mát.
Hắn không uống, cứ giữ khuôn mặt căng lại.
“Những gì cần nói ta đã nói hết rồi,” ta khẽ đáp, “muốn giết muốn phạt, tùy ngài định đoạt.”
Miệng nói vậy, nhưng ta vẫn ngồi sát bên, cẩn thận kéo nhẹ tay áo hắn.
Hắn “cạch” một tiếng đặt chén trà xuống, hỏi: “Vừa rồi có ném trúng Mẫn Thời Dĩ không?”
“Hả?” Ta gật đầu, “Có… có trúng một lần.”
Điểm hắn quan tâm thật kỳ lạ.
“Ngắm chưa chuẩn, lần sau ta dẫn ngươi đi luyện.”
“Được, được.” Ta gật đầu, đoán xem hắn đang nghĩ gì.
Hắn vẫn giữ vẻ mặt căng thẳng: “Không gả cho hắn, ngươi buồn lắm sao?”
Ta lắc đầu: “Không. Ta còn thấy may mắn, may là gả cho Vương gia, chứ không phải hắn.”
Khóe môi hắn nhếch nhẹ: “Thật?”
“Thật, thật trăm phần trăm!” Ta thấy hắn không có ý truy cứu, vội thuận theo mà nói, nắm lấy tay hắn, “Ta thích Vương gia.”
Khóe môi hắn khẽ động, rồi lại lập tức thu lại nụ cười: “Ta không cảm nhận được sự thích của ngươi. Ta hỏi ngươi bao nhiêu lần có tâm sự gì, ngươi đều không nói.”
“Ta không dám nói.”
“Ngươi chẳng phải nói không sợ ta sao?” hắn hỏi.
“Cũng không phải sợ… chỉ là chột dạ.” Ta nhìn hắn, “Xin lỗi, ngài có thể tha thứ cho chúng ta không?”
Hắn gạt tay ta ra, nhưng không mạnh.
“Ta nghe nói trước khi thành thân, ngươi thích Mẫn Thời Dĩ.”
Ta chột dạ, nhỏ giọng: “Cũng… cũng không phải thích hắn, chỉ là sau khi đính hôn, có chút tưởng tượng về tương lai thôi.”
“Vương gia chẳng phải cũng thích tỷ tỷ sao?” ta lẩm bẩm, “Ta còn lo ngài trao nhầm tình cảm, rồi vì xấu hổ mà tức giận.”
Hắn bị ta chọc đến bật cười: “Khi nào ta nói ta thích tỷ tỷ ngươi?”
“Ngài vốn định cưới tỷ ấy, đối xử tốt với ta chẳng phải là thay tỷ ấy mà tốt sao,” ta nhỏ giọng nói, “ta cũng không để ý lắm, vậy thì công bằng một chút, ai cũng đừng nhắc chuyện cũ nữa.”
Hắn lộ vẻ dở khóc dở cười: “Khi nào ta từng gọi ngươi là Khương Nghiên?”
Ta lắc đầu.
Đúng là hắn chưa từng gọi tên.
“Vậy là từ ngày đầu tiên ngài đã biết rồi?” ta nhìn hắn, “thế sao không nói?”
“Nói rồi lại đổi ngươi về, thành toàn cho ngươi với Mẫn Thời Dĩ?”
Hắn hỏi ngược lại.
Ta trợn tròn mắt nhìn hắn.
“Ngài… vì sao lại nghĩ như vậy?” Ta vừa hỏi xong, chợt hiểu ra. Hắn là Vương gia, nếu biết chuyện gả nhầm, với thân phận của hắn, nhất định phải có quyết định.
Nhưng đổi ta với tỷ tỷ trở lại thì chắc chắn không được, dù sao tỷ tỷ và Mẫn Thời Dĩ… nhưng bị cả nhà ta trêu đùa như vậy, hắn có thể nhịn, nhưng thân phận của hắn thì không cho phép hắn nhịn.
Vậy cách xử lý tốt nhất chính là giả như không biết, đành nhắm mắt chấp nhận.
Nhưng cách này có một điều kiện, đó là hắn không phản cảm việc cưới ta.
“Vậy nên, cưới ta hay cưới tỷ tỷ đều không quan trọng?” ta hỏi hắn, “ngài biết ta là Khương Lê mà vẫn vui vẻ chấp nhận?”
Vậy nên hắn vẫn chưa động phòng, là vì biết ta không phải tỷ tỷ, nhưng lại không thích ta, nên cứ kéo dài.
Trong lòng ta chua xót, nhưng nhất thời không nói rõ được cảm giác ấy là gì.
Hắn nhìn sang ta: “Ngươi cho rằng ta là người cưới ai cũng được sao?”
Ta lắc đầu, điều đó thì không phải.
“Nhưng…” ta vẫn không hiểu, “vậy hành vi của ngài lại không hợp lý. Ngài đã để ý người mình cưới là ai, vậy mà khi biết cưới nhầm lại im lặng?”
Trừ khi ngay từ đầu người hắn muốn cưới chính là ta.
Ninh Vương đột nhiên đứng dậy: “Không còn sớm nữa, chúng ta đi ăn trưa.”
Hắn bước ra ngoài, vượt qua ngưỡng cửa xuống bậc thềm. Ta đi theo, đi được hơn chục bước, chợt nghĩ ra điều gì đó.
“Đứng lại!” Ta chặn trước mặt hắn. Hắn dừng lại: “Nhị tiểu thư, có gì dặn dò?”
Ta nắm lấy vạt áo mình: “Hôm nay ta mặc y phục màu gì?”
Lúc nãy hắn đi rất tự nhiên, ta nghi hắn nhìn thấy.
Ta bỗng sinh lòng nghi ngờ hắn.
“Ta là người mù,” hắn nói với giọng đầy ý vị, “ta không nhìn thấy.”
Ta vung tay trước mắt hắn, nhưng hắn quả thật không phản ứng.
“Thật sự không thấy?” ta hỏi.
Hắn nắm tay ta: “Đi thôi.”
Tỷ tỷ và Mẫn Thời Dĩ đã về nhà họ Mẫn. Ta kể chuyện Ninh Vương biết việc đổi hôn cho người nhà, phụ mẫu và huynh trưởng đều muốn quỳ xuống nhận lỗi, nhưng Ninh Vương an ủi vài câu.
Chuyện này coi như cho qua.
“Về sau Vương phi sẽ là Khương Nghiên, chuyện này chúng ta nhất định giữ kín.” Mẫu thân nói.
17
Trở về rồi, ta vẫn nghi Ninh Vương lừa ta. Mấy bước hắn đi buổi chiều quá trơn tru.
“Vương gia, ta đi tắm.”
Hắn ừ một tiếng, ngồi bên bàn uống trà, chẳng có phản ứng gì.
Ta tắm xong đi ra, cố ý chỉ mặc một lớp sa mỏng, lượn qua lượn lại trước mặt hắn, hắn vẫn không phản ứng. Ta bực, bê ghế ngồi trước mặt hắn.
“Vương gia,” ta ghé sát nhìn hắn, “ngài thật sự không nhìn thấy sao?”
Hắn vẫn không có phản ứng.
“Ta không tin.”
Ta lại cởi áo ngoài.
Hắn tuy không đổi sắc mặt, nhưng tai và hai má lại đỏ lên thấy rõ. Một lát sau, hắn còn chảy cả máu mũi.
Ta trợn mắt nhìn hắn.
Hắn đứng dậy, bước nhanh vào tịnh thất.
“Tống Cảnh Dật, ngươi ra đây cho ta!” Ta đập cửa, “nói cho rõ ràng!”
Qua cánh cửa, giọng hắn trầm trầm: “Ngươi mặc áo ngoài vào trước đi.”
“Ta mặc rồi, ngươi tưởng ta ngốc sao?” ta giận dữ nói.
Hắn mở cửa. Ánh mắt chúng ta vừa chạm nhau, hắn đã nhìn sang chỗ khác. Ta cười lạnh: “Mắt thì giả vờ rất giỏi, nhưng cái mũi lại làm lộ hết.”
Hắn ho khẽ, lúng túng.
“Ngươi còn không thừa nhận?”
“Ta cũng không định giấu ngươi,” hắn dịu giọng, “chỉ là chưa đến lúc.”
Ta tức đến bật cười.
Hắn chỉnh lại vạt áo cho ta: “Vậy là chúng ta hòa rồi.”
“Sao ta thấy chưa?” Ta liếc hắn, “lời buổi sáng ở nhà ta ngài vẫn chưa giải thích.”
Hắn nhìn quanh, rồi lại đi uống trà, cố tình tránh né.
“Ngài đã để ý người mình cưới là ai, vậy khi nhìn thấy dưới khăn trùm là ta, vì sao lại im lặng?”
Hắn cúi đầu, xoay xoay chén trà, lẩm bẩm: “Có ai trúng mối lớn mà đi khắp nơi khoe không?”
“Cái gì?” Ta nhìn hắn, “ta không nghe rõ, nói lại xem?”
Hắn đột nhiên tắt đèn: “Phu nhân, nghỉ sớm đi.”
“Ta không!” Ta đẩy hắn, “ta tính khí không tốt đâu. Buổi chiều nhặt đá ném Mẫn Thời Dĩ ngài cũng thấy rồi, ta cũng có thể ném ngài.”
Hắn hôn ta.
Trong khoảnh khắc, hơi thở bị cướp mất, chân ta mềm nhũn, chỉ có thể để hắn ôm lấy.
Một lúc lâu sau, hắn ghé bên tai ta nói: “Trước đây ngày nào ngươi cũng ám chỉ ta, còn mua lươn về bồi bổ cho ta…”
Hắn thở dài: “Nhưng ta lại sợ ngươi chỉ là miễn cưỡng chấp nhận, không phải thật lòng muốn ở bên ta.
“Ngươi không biết ta vất vả đến mức nào đâu.
“Tiểu nha đầu lừa người, giờ thì mọi bí mật của ta ngươi đều biết cả rồi, ta tuyệt đối không thể để ngươi rời đi.”
Ta đấm hắn, nhưng căn bản không lay chuyển nổi.
“Tống Cảnh Dật… ưm…”
18
Sáng hôm sau tỉnh dậy, thứ đầu tiên ta nhìn thấy chính là gương mặt của Ninh Vương.
Ta trừng hắn một cái.
“Phu nhân, ta sai rồi.”
“Sai ở đâu?” ta hỏi.
“Sai ở chỗ không nên nếm được rồi lại mê, làm ngươi mệt.”
Ta bị hắn chọc đến bật cười.
Hắn vuốt vết sẹo trên cánh tay ta, khẽ nhíu mày. Ta vội kéo áo che lại, rồi kéo hắn dậy đi dùng bữa sáng.
Từ ngày đó, giữa chúng ta không còn khoảng cách. Hắn hoàn toàn lộ nguyên hình: không có người ngoài thì nói nhiều, lại còn quấn người; có người ngoài thì lại bày ra dáng vẻ việc gì cũng cần ta giúp, như không thể tự lo liệu.
Thúy Quyên lén nói nhỏ với ta sau lưng hắn: “Mỗi lần Vương gia nhìn thấy tiểu thư, mắt đều sáng lên. May mà không có người khác, chứ không chắc ai cũng nhận ra hắn giả mù.”
“Chứ người mù nào mà mắt lại sáng như vậy.”
Ta dở khóc dở cười.
Chớp mắt đã sang tháng bảy, hoa phòng xây xong, ta và Ninh Vương mỗi ngày đều bận rộn trồng hoa chăm cỏ.
Trong cung gửi thiệp mời, hoàng hậu đột nhiên nói muốn tổ chức yến tiệc trăm ngày cho đứa con thứ tư của thái tử.
“Các hoàng tử, hoàng tôn khác đều có làm không?” Ta cảm thấy lý do này không mấy thuyết phục.
“Không. Năm đó chính thái tử cũng không làm tiệc trăm ngày.” Ninh Vương thản nhiên nói, “Chúng ta không đi, hoa cỏ trong nhà còn cần chúng ta chăm sóc.”
Trong lòng ta dâng lên một cảm giác ấm áp, ôm lấy hắn cười: “Đúng vậy, hoa cỏ của chúng ta không thể thiếu chúng ta.”
Hôm đó chúng ta thật sự ở trong hoa phòng, uống trà ngắm hoa. Chỉ là những bức họa treo trên tường đã đổi từ danh tác thành nét vẽ vụng về của ta và hắn.
“Vương gia.” Lập Nhân cuối cùng cũng trở về, nhưng lại chưa thành thân.
Ta hỏi vì sao chưa cưới, hắn lúng túng đáp: “Vương gia nói gấp quá, tiểu nhân chưa tìm được người để cưới.”
Ta véo Ninh Vương một cái.
“Có chuyện gì thì nói đi.”
Ninh Vương nắm tay ta, ra hiệu cho Lập Nhân nói tiếp.
Lập Nhân nói: “À, suýt nữa quên. Trong cung xảy ra chuyện rồi.”
“Chuyện gì?” Ninh Vương hỏi nhẹ như không.
“Hoàng thượng uống trà thái tử dâng thì bị trúng độc, nói thái tử mưu phản, muốn phế thái tử.” Lập Nhân nói, “Hiện giờ thái tử đã bị giam vào Tông Nhân phủ.”
Ninh Vương không có phản ứng gì.
“Chuyện lớn như vậy mà hai người nói chuyện kiểu này sao?” Ta không dám tin nhìn chủ tớ họ.
Lập Nhân ngượng ngùng sờ mũi.
Điều khiến ta càng kinh ngạc hơn là, hôm đó thái tử nổi giận trong Tông Nhân phủ, làm đổ đèn dầu, lửa bén vào màn, gây ra hỏa hoạn.
Thái tử bị mắc kẹt trong lửa nửa khắc, khi được cứu ra thì đã không qua khỏi, chữa thêm hai ngày rồi mất.
Triều đình náo loạn như gió tanh mưa máu, nhưng không liên quan gì đến phủ Ninh Vương.
Ninh Vương dự tang lễ của thái tử xong thì về nhà, đóng cửa phủ, ngày nào cũng ở nhà cùng ta chăm hoa.
Đến tháng chín, Mẫn Thời Dĩ thân bại danh liệt, tỷ tỷ cũng hòa ly với hắn. Tỷ ấy rảnh rỗi thì đến phủ Ninh Vương tìm ta, nói ở nhà một mình buồn, rủ ta về ngoại tổ chơi vài ngày.
Ta muốn đi.
Ta tựa ngoài hoa phòng phơi nắng, Ninh Vương dẫn theo Vương Viện Chính tới. Ta mở mắt nhìn họ: “Sao vậy? Có ai bị bệnh à?”
“Hạ quan đến bắt mạch bình an cho nương nương.”
“Chúc mừng Vương gia, nương nương. Nương nương đây là hỷ mạch, đã được hai tháng rồi.” Vương Viện Chính cười nói.
Ta lập tức tỉnh táo hẳn. Thảo nào dạo gần đây cứ buồn ngủ, không ngờ lại có thai.
“Vừa mới có thai thì có nên ra ngoài đi lại không?” Ninh Vương hỏi.
“Đúng vậy,” Vương Viện Chính vốn tinh ý, “nên nghỉ ngơi nhiều, ở bên phụ thân của đứa trẻ nhiều hơn, như vậy sẽ tốt cho thai khí ổn định.”
Ninh Vương gật đầu: “Làm phiền rồi, hôm khác mời ngươi uống trà.”
“Không dám.” Vương Viện Chính cười tươi rồi rời đi.
Ta tựa vào ghế, nửa cười nửa không nhìn Ninh Vương: “Vương Viện Chính đúng là người thú vị.”
“Là một đại phu giỏi.” Ninh Vương ngồi xuống trước mặt ta, đặt tay lên bụng ta, “Lời đại phu, ngươi phải nghe.”
Ta chọc vào mặt hắn, trừng hắn.
Buổi tối, Lương phi sai người mang đến bí kíp sinh con trai, còn kèm theo rất nhiều quần áo nhỏ của Thất hoàng tử, bảo ta đặt dưới gối, đảm bảo sinh con trai.
Ninh Vương đem tất cả nhét vào hòm.
“Đừng nghe bà ấy, sinh con trai cũng chẳng nghe lời mẹ, vẫn là con gái tốt hơn, ngoan ngoãn.”
“Được thôi, không nghe lời mẹ thì sinh con gái.”
Hắn khẽ cười.
Ngoại truyện của Ninh Vương:
Mẫu phi của ta và hoàng hậu là chị em họ.
Từ khi còn ở nhà mẹ đẻ, hai người đã không hợp.
Sau khi gả vào phủ thái tử, họ vẫn ngày ngày so bì.
Nhưng trước đây mẫu thân luôn là người thua, mãi đến khi ta ra đời, bà mới có thể ngẩng cao đầu.
Lúc nhỏ, để mẫu phi vui, bất kể làm gì ta cũng cố vượt hơn thái tử một bậc. Nhưng lớn lên ta hiểu, thái tử là thái tử, nếu ta không có ý tranh đoạt ngôi vị, thì sống hòa thuận với hắn mới là lựa chọn đúng.
Sau đó ta thu liễm lại, không còn nghe theo mẫu thân nữa.
Mẫu thân không vui, nhưng không làm gì được ta. Vài năm sau, bà thất vọng về ta, lại nghĩ cách sinh thêm Thất đệ.
Sau khi Thất đệ ra đời, ta nhẹ nhõm hơn nhiều, nhưng thái tử lại không muốn buông tha ta. Hắn hạ độc ta, tuy ta không trúng độc, nhưng nhân đó giả vờ bị mù.
Quả nhiên thái tử yên ổn lại, ta cũng được thanh tịnh.
Cuối năm đó, ta cùng bằng hữu đi ăn ở nguồn Trạm Hà, nghe thấy thái tử ở phòng bên say rượu làm loạn, còn có tiếng một cô gái vừa sợ hãi vừa tức giận mắng chửi. Ta vốn không muốn xen vào, nhưng cuối cùng vẫn hắt cả bát canh lên người mình, giả vờ đi ngang qua cửa phòng đó.
Cô gái ấy chừng mười bốn mười lăm tuổi, dáng vẻ mềm mại yếu đuối. Rõ ràng rất sợ, nhưng vẫn bướng bỉnh đối đầu với thái tử.
Ta giải vây cho nàng. Ngồi trong xe, nhìn nàng vội vàng lên kiệu rời đi, ta mới rời đi.
Lập Nhân nói, đó là Nhị tiểu thư của phủ Khương.
Hai vị tiểu thư nhà Khương nổi danh trong kinh thành: tỷ tỷ thì nóng nảy, muội muội lại trầm ổn; tỷ tỷ thường ra ngoài kết giao bạn bè, còn muội muội lại không thích ra ngoài.
Ban đầu ta cũng không nghĩ nhiều, nhưng trùng hợp là phụ hoàng lại không hỏi ý ta, ban hôn cho ta với Đại tiểu thư nhà Khương, còn Nhị tiểu thư thì ban cho tân khoa trạng nguyên Mẫn Thời Dĩ.
Ta âm thầm điều tra, Nhị tiểu thư dường như có chút tình ý với Mẫn Thời Dĩ, nhưng hắn không phải là người xứng đáng. Hắn tự cho mình là phong lưu nhã sĩ, bên ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt, mang đầy nợ tình.
Tính cách của Nhị tiểu thư như vậy, nếu gả qua đó chắc chắn sẽ chịu thiệt.
Ta thấy, nàng vẫn nên gả cho ta thì hợp hơn.
Đúng lúc ta đang tính toán, Đại tiểu thư nhà Khương lại lén qua lại với Mẫn Thời Dĩ.
Vậy nên ta thuận tay giúp nàng ta một phen.
Nhưng ta vẫn không yên tâm, sợ Nhị tiểu thư quá thích Mẫn Thời Dĩ mà đau lòng, sau này gả cho ta lại oán ta phá hoại nhân duyên của nàng. Vì thế ta đã đến phủ Khương hai lần.
Nàng dường như cũng không quá thích Mẫn Thời Dĩ, phần nhiều chỉ là tâm tư non nớt của thiếu nữ, có chút mong đợi nhưng lại chưa hiểu rõ đó là gì.
Thứ tình cảm như vậy, gặp được người tốt hơn, rất nhanh sẽ quên thôi.
Vì thế ta bắt đầu dựa theo sở thích của Nhị tiểu thư mà chuẩn bị tân phòng.
Ngày thành thân, Đại tiểu thư nhà Khương thuận lợi lên kiệu hoa vào nhà họ Mẫn, còn Nhị tiểu thư thì vào phủ Vương.
Khoảnh khắc vén khăn trùm đầu, biểu cảm của Nhị tiểu thư khiến ta đau lòng. Cảm giác bị người thân phản bội, quả thật không dễ chịu.
Nhưng ta không thể nói. Nếu chưa đến lúc mọi chuyện đã rồi, Mẫn Thời Dĩ lại mặt dày làm ầm lên đòi đổi lại thì sao?
Chuyện này nếu ầm lên, ta có thể trách mắng họ một trận rồi giữ lại Nhị tiểu thư mà không truy cứu. Nhưng thể diện hoàng gia lại không cho phép ta không truy cứu.
Vì vậy ta chỉ có thể giả như không biết.
Nhị tiểu thư rất thú vị. Có lẽ nàng muốn sớm động phòng, mang thai, vậy mà lại bồi bổ cho ta—chẳng lẽ nàng sợ thân thể ta không tốt?
Ta múa kiếm cho nàng xem, quả nhiên nàng nhận ra, thân thể ta rất tốt.
Hoàn toàn không có vấn đề.
Nhị tiểu thư bị người khác uy hiếp. Nữ tử nhà họ Triệu kia thật sự phiền phức. Ta vốn nghĩ nàng sẽ cầu cứu ta, nhưng đợi mấy ngày nàng vẫn không nói, ta đành phải chủ động ra tay.
Sau khi nữ tử họ Triệu rời khỏi kinh thành, tâm trạng của Nhị tiểu thư quả nhiên tốt hơn rất nhiều, mỗi ngày đều cười với ta.
Nhị tiểu thư mềm mại đáng yêu, rất thích hoa. Hôm đó ở vườn mẫu đơn, thấy nàng vui vẻ như vậy, ta hận không thể hái cả mặt trời trên trời xuống dâng cho nàng.
Nhị tiểu thư cũng rất dữ, khi đánh tỷ tỷ, khi nhặt đá ném Mẫn Thời Dĩ, khuôn mặt nàng hung dữ vô cùng.
Nhưng nàng chưa từng hung dữ với ta.
Hôm đó nhìn Mẫn Thời Dĩ bị ném đến đầu rơi máu chảy, tâm trạng ta cực kỳ tốt.
Ta đã nói rồi, Nhị tiểu thư sao có thể để mắt tới loại người như Mẫn Thời Dĩ.
Ta không chờ nổi nữa, nên cố ý để nàng phát hiện. Nàng nói hết mọi chuyện từ đầu, nhìn nàng cẩn thận kéo tay áo ta, vốn dĩ ta đã không giận, giờ thì ngay cả giả vờ cũng không giả nổi.
Ngày hôm đó, chúng ta cuối cùng cũng động phòng.
Đợi lâu như vậy, nàng mỗi ngày chỉ chịu dày vò trong lòng, còn ta lại vừa bị dày vò thân thể vừa bị dày vò trong tâm.
Chỉ là, vết sẹo trên cánh tay nàng rất chướng mắt.
Ta quyết định trả mối thù thái tử hạ độc ta. Nhường hắn bao năm như vậy rồi, ta không muốn nhường nữa.
Nhị tiểu thư rất vui, dịu dàng đi theo sau ta.
Nàng vui, ta liền vui.
Chỉ cần nàng vui, bảo ta làm gì cũng được.
Còn về ngôi vị thái tử…
Ta sẽ hỏi ý Nhị tiểu thư. Nếu nàng muốn làm thái tử phi, vậy ta sẽ tranh một phen.
(Hết)
