Để cứu bố mắc bệnh bạch cầu, tôi đã bỏ đứa con năm tháng trong bụng, hiến tủy xương của mình.
Nhưng rồi, tình cờ tôi phát hiện ra, thực ra em trai cũng phù hợp để hiến tủy.
Tất cả bọn họ đều đang lừa tôi.
Sau đó, tôi sống lại.
Sống lại vào đúng ngày chuẩn bị hiến tủy.
1.
Khi tôi mang thai được năm tháng, bố tôi bị chẩn đoán mắc bệnh bạch cầu.
Trong cả gia đình, chỉ có mình tôi là phù hợp.
Mẹ tôi quỳ xuống trước mặt, cầu xin:
“Ni Nhi, sau này con vẫn có thể sinh con khác, nhưng bố con thì chỉ có một thôi.”
Em trai liên tục gọi điện:
“Chị, chị còn chưa từng gặp mặt đứa bé, làm gì có tình cảm gì. Nhưng bố đã nuôi chị hơn hai mươi năm rồi.”
Sau mấy ngày khóc lóc và suy nghĩ dằn vặt, cuối cùng tôi vẫn quyết định từ bỏ đứa con, cứu lấy mạng sống của bố.
Đứa bé này đến không hề dễ dàng, chồng tôi đương nhiên không đồng ý. Vì áy náy, tôi chủ động ly hôn với anh.
Sau đó, tôi không do dự mà đến bệnh viện.
Bố tôi được cứu.
Còn tôi, vừa phá thai khi thai đã lớn, lại thêm việc hiến tủy, cơ thể ngày càng suy kiệt.
Cuối cùng, ngay cả công việc cơ bản nhất cũng không thể đảm đương nổi.
Tôi chỉ đành nghỉ việc, ở lại nhà mẹ đẻ, mỗi ngày giặt giũ, nấu nướng cho cả gia đình.
Cho đến một ngày.
Tôi nhìn thấy trong ngăn kéo một bản báo cáo xét nghiệm, trên đó ghi tên em trai tôi - Chu Hạo Dương.
Kết luận là - phù hợp.
Hóa ra bọn họ vẫn luôn lừa tôi. Rõ ràng em trai có thể hiến tủy, lại cố tình lừa tôi bỏ con, ly hôn, sống dở sống chết như vậy.
Tôi cầm bản báo cáo đi tìm mẹ để nói cho ra lẽ, không ngờ bước hụt một bước.
Ngã từ cầu thang xuống.
Nhưng tôi không chết.
Tôi sống lại.
Trong cơn mơ màng, mùi cồn y tế xộc vào mũi, tôi tỉnh lại.
Nhìn quanh một lượt, mọi thứ trắng toát - cảnh quen thuộc này: trong bệnh viện, trước giường bệnh của bố tôi.
Tôi cúi đầu nhìn cái bụng hơi nhô lên của mình, suýt nữa bật khóc - con tôi vẫn còn.
Tốt rồi, tôi đã sống lại trước khi hiến tủy.
Lần này, tôi nhất định phải liều mạng bảo vệ những gì thuộc về mình.
Mẹ tôi, Vu Huệ Quyên, cầm bản báo cáo xét nghiệm đi qua đi lại trong phòng bệnh, miệng không ngừng nói:
“Ông ơi, ông có cứu rồi! Tôi biết mà, Ni Nhi chắc chắn hợp với ông.”
Bố tôi nằm trên giường bệnh, sắc mặt hơi tái, nhưng ánh mắt đã có chút sức sống, ông gật đầu hài lòng.
Chớp mắt, mẹ tôi đã đứng trước mặt tôi, tay chân múa may.
“Ni Nhi à, cả nhà chỉ có mình con là phù hợp, con đúng là phúc tinh của gia đình. Mau để bác sĩ lấy tủy của con, cứu bố con đi.” Bà nói đầy kích động, gò má cũng giật giật theo.
Tôi thờ ơ liếc nhìn bản báo cáo - Chu Hạo Dung, phù hợp.
Chỉ là lúc này nhìn lại, tất cả giống như một trò cười.
Trước đây tôi còn nghĩ, mẹ cũng là bất đắc dĩ, giữa cháu ngoại và chồng, bà chỉ có thể chọn chồng.
Điều đó cũng không có gì sai.
Giống như tôi, giữa con và bố, cuối cùng cũng đau đớn nghiêng về phía bố.
Nhưng bây giờ, tôi không chấp nhận nữa.
Tôi lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt mẹ, nói:
“Nhưng mà mẹ, con đang mang thai. Hiến tủy thì phải bỏ thai. Lại đây, sờ thử cháu ngoại của mẹ đi - như vậy là giết người đấy.”
Tôi nắm tay Vu Huệ Quyên, đặt lên bụng mình.
Bà giật mình rụt lại:
“Con làm cái gì vậy? Mẹ không phải giết người, mẹ là đang cứu người mà. Ni Nhi, sau này con còn có con khác, nhưng bố con… con chỉ có một người bố thôi.”
Nói đến đây, cảm xúc của bà có chút sụp đổ, vừa nói vừa khóc ầm lên.
Vẫn là những lời đó, nghe mà tôi thấy buồn cười:
“Nhưng bố đâu chỉ có một mình con. Hay là mình xem thử báo cáo của em trai đi?”
“Sao con lại nói thế?” Mặt mẹ tôi lập tức trắng bệch, “Dương Dương đã xét nghiệm từ lâu rồi, không phù hợp, con biết mà.”
“Thật không? Cho con xem báo cáo đi.” Tôi không chịu buông.
“Con có ý gì?” Mắt mẹ tôi tròn xoe.
Bố tôi vốn nằm yếu trên giường, lúc này lại cố gượng ngồi dậy, quát tôi:
“Không muốn hiến thì cút đi!”
Cút thì cút.
Tôi vuốt nhẹ bụng, chống tay vào eo, ngẩng cao đầu bước ra khỏi phòng bệnh.
Sau lưng vang lên tiếng mẹ chửi mắng:
“Đồ mất dạy, biết ngay là không trông cậy được vào mày mà!”
2.
Tôi bắt taxi về thẳng nhà mẹ đẻ.
Bố mẹ ở bệnh viện, em trai đi làm. Trong nhà không có ai.
Dựa vào ký ức, tôi tìm được trong ngăn kéo phòng làm việc bản báo cáo xét nghiệm của em trai.
Một lần nữa nhìn thấy sự thật, nỗi tủi thân trong lòng lại trào dâng.
Đây chính là bố mẹ tốt, em trai tốt của tôi.
Tôi gấp kỹ bằng chứng, bỏ vào túi.
Điện thoại của em trai gọi đến đúng lúc.
Vừa mở miệng, cậu ta đã lên giọng:
“Chị, nghe nói chị bỏ mặc bố mẹ rồi tự đi về à? Chị có biết mẹ một mình đóng viện phí còn không tìm được quầy không, sao chị lại yên tâm được…”
Đợi cậu ta thao thao bất tuyệt nói một hồi, tôi mới hỏi:
“Thế còn em? Từ khi bố bệnh đến giờ, em đã đến được mấy lần?”
“Em phải đi làm.” Giọng cậu ta có chút bực bội.
Hai năm trước, cậu ta thi đậu vào đơn vị sự nghiệp. Theo lời mẹ tôi, đó là làm rạng danh tổ tiên, một thời oai phong không ai bằng.
Từ khi bố bệnh, cậu ta chưa từng ở lại bệnh viện qua đêm. Tất cả việc đăng ký khám, đóng tiền, lấy thuốc đều do tôi làm.
“Chị cũng phải đi làm mà. Với lại công việc ở đơn vị sự nghiệp chẳng phải rất nhàn sao?” Tôi không còn nhịn cậu ta nữa.
“Được được được, em sẽ tranh thủ đi thăm bố.” Chu Hạo Dương chuyển sang chuyện xét nghiệm, “Nhưng em vừa biết chị phù hợp rồi, chị không thể thấy chết mà không cứu.”
“Hạo Dương, em cũng biết đấy, chị đã năm tháng rồi, đứa bé sẽ không giữ được.” Tôi giả vờ vòng vo.
Chu Hạo Dương lập tức nổi giận:
“Chị, đứa bé năm tháng cũng chỉ là một cục thịt thôi, chị còn chưa gặp nó, lấy đâu ra tình cảm. Đừng tự cảm động nữa. Bố nuôi chị hơn hai mươi năm, chị phải có lương tâm chứ!”
Tôi giả vờ tủi thân:
“Để chị suy nghĩ thêm đã.”
“Suy nghĩ cái gì mà suy nghĩ! Nếu là em mà phù hợp, em đã hiến từ lâu rồi, còn cần nghĩ nữa à?”
May mà là gọi điện, không phải video, nếu không Chu Hạo Dương đã thấy khóe miệng tôi không kìm được mà cong lên.
“Thật à?” Tôi cười, chụp ảnh bản báo cáo của cậu ta rồi gửi qua, “Vậy thì thành toàn cho em.”
Tôi cúp máy, tâm trạng thoải mái vô cùng.
Sau đó quay về nhà mình.
Lúc này, chắc Lương Minh Húc vẫn đang ở nhà giận dỗi.
Khi bố tôi vừa phát hiện ra bệnh.
Mẹ tôi đã xúi tất cả những người quen biết đi làm xét nghiệm tương thích, họ hàng xa gần không ai bị bỏ sót.
Ngay cả Lương Minh Húc, người chẳng có quan hệ huyết thống, cũng bị kéo đi.
Cuối cùng, mẹ tôi thất vọng nói không có ai phù hợp.
Trong nhà chỉ còn mình tôi chưa đi xét nghiệm, mẹ muốn tôi thử lần cuối.
Khi đó, Lương Minh Húc vốn tính hiền lành cũng nổi giận.
“Mẹ, Dung Dung đang mang thai, sao còn bắt cô ấy đi xét nghiệm? Cho dù có phù hợp thì sao chứ?”
Mẹ tôi thậm chí không thèm nhìn anh, chỉ một mực quay sang tôi khóc lóc:
“Ni Nhi, con đi thử đi, xác suất phù hợp rất thấp, con đừng lo chuyện khác. Nhưng đây là tấm lòng của con, chẳng lẽ con muốn bố con chết không nhắm mắt sao?”
Tôi dao động.
Mắt Lương Minh Húc đỏ lên, nhìn chằm chằm tôi:
“Dung Dung, em phải nghĩ cho kỹ, đứa bé này đến khó khăn thế nào.”
Tôi đương nhiên biết.
Ống dẫn trứng của tôi bị tắc một phần.
Kết hôn nhiều năm mà vẫn chưa có thai.
Mắt thấy chúng tôi sắp ba mươi tuổi, ai cũng sốt ruột.
Mỗi lần bố mẹ chồng có ý kiến, Lương Minh Húc đều giúp tôi chống đỡ, nói đỡ cho qua.
Đến khi bị ép quá, anh thậm chí còn nói mình có bệnh, đang điều trị.
Từ đó, bố mẹ chồng im hẳn, không bao giờ nhắc đến chuyện con cái trước mặt chúng tôi nữa.
Nhưng vô tình, khi không còn áp lực sinh con, năm nay tôi lại bất ngờ mang thai.
Ngay cả bác sĩ đã theo dõi chúng tôi nhiều năm cũng mừng thay.
Tôi khóc hỏi mẹ:
“Mẹ, có thể chờ thêm không? Chờ thêm năm tháng nữa, sinh xong rồi con sẽ đi…”
Mặt mẹ tôi lạnh hẳn:
“Con nghĩ xem? Tình trạng của bố con, hai tháng còn không đợi nổi. Bây giờ chỉ bảo con đi xét nghiệm thôi, xác suất thành công nhỏ như vậy mà con đã sợ đến thế. Sao chúng tôi lại sinh ra đứa con như con chứ. Hoặc là bây giờ đi với mẹ, hoặc là con bất hiếu, sau này đừng bước chân vào nhà họ Chu nữa.”
Ở kiếp trước, bà không nói thêm lời nào, kéo thẳng tôi đến bệnh viện.
Lương Minh Húc bất lực thở dài, cuối cùng cuộc hôn nhân của chúng tôi đi đến đường cùng.
Tôi cứ tưởng sau khi về nhà mẹ đẻ, người nhà sẽ đối xử tốt với mình.
Nhưng tôi đã quá ngây thơ.
Người trong nhà bắt đầu khó chịu, cho rằng tôi không kiếm tiền, ăn bám trong nhà. Từ đó không còn sắc mặt tốt nữa.
Mẹ tôi nói:
“Lúc ly hôn sao con không đòi thêm tiền? Có ai ly hôn xong còn ở lì nhà mẹ đẻ không?”
Em trai tôi cũng càu nhàu:
“Dạo này bạn gái em sắp tới, chị thuê nhà ra ngoài ở đi.”
Ngay cả người bố đã lấy của tôi một quả thận cũng đứng bên cạnh châm chọc:
“Tao cũng chỉ có một quả thận, sao không yếu đuối như mày.”
Ha ha, đúng là “gia đình tốt” của tôi.
3.
Vì vậy, lúc này khi Lương Minh Húc nhìn thấy tôi.
Ánh mắt anh đầy kinh ngạc, thậm chí còn lắp bắp:
“Dung Dung, em… sao em lại về rồi? Không phải em ở lại bệnh viện chăm bố sao?”
“Sao em lại không thể về? Em mang thai cũng mệt lắm chứ. Để Hạo Dương với mẹ chăm là được rồi.”
Dáng vẻ thản nhiên của tôi khiến Lương Minh Húc không thể tin nổi.
Trước đây anh đã khuyên tôi không biết bao nhiêu lần, tôi vẫn tận tâm chạy qua chạy lại bệnh viện.
“Thật ra… cũng nên chú ý cơ thể một chút.” Nhìn tôi buông xuôi như vậy, trong lòng anh lại âm thầm vui mừng.
Tôi thử dò hỏi:
“Chồng à, em nói với anh một chuyện, anh không được giận nhé.”
Anh gật đầu.
Tôi liền kể cho anh chuyện mình xét nghiệm phù hợp, mẹ ép tôi hiến tủy.
Anh sững sờ đến há hốc miệng.
Nghe tôi cam đoan hết lần này đến lần khác rằng tuyệt đối không bỏ đứa bé, Lương Minh Húc mới thở phào.
Anh nhẹ nhàng ôm tôi:
“Vợ à, em có thể đưa ra quyết định khó khăn như vậy, anh thật sự rất cảm động. Anh nhất định sẽ huy động tất cả các mối quan hệ để tìm tế bào gốc phù hợp cho bố.”
Tôi đảo mắt:
“Thật ra thì… họ đã tìm được rồi.”
Tôi lấy từ trong túi ra bản báo cáo của Chu Hạo Dương, mạnh tay đập xuống bàn.
Lương Minh Húc liếc nhìn, không tin nổi hỏi:
“Đây là báo cáo ngày 28 tháng 9, tuần trước đã có kết quả rồi sao?”
“Ừ.” Đúng vậy, bố mẹ tôi đã biết từ lâu rồi.
“Vậy… vậy tại sao họ còn… còn bắt em đi xét nghiệm?” Giọng anh run run.
Tôi thì thoải mái nằm trên sofa ăn cherry, thản nhiên nói:
“Nói đơn giản là họ không nỡ để Chu Hạo Dương hiến, nên chuyển sang nhắm vào em, thậm chí không tiếc để em bỏ con.”
Lương Minh Húc tức đến mức không chịu nổi, nếu không có tôi ngăn lại, có lẽ anh đã chạy thẳng đến bệnh viện gây chuyện rồi.
“Họ còn là người không?” Giọng anh thậm chí nghẹn lại.
Tôi nhả hạt trong miệng ra, nghiêm túc nói:
“Có thể nói là nhìn cũng không giống người nữa rồi. Nhưng chồng à, nếu ngay từ đầu họ đã có ý định như vậy, em nghĩ họ sẽ không dễ bỏ cuộc đâu. Dạo này anh phải ở sát bên bảo vệ em.”
“Có anh ở đây, không ai được động vào em và con.”
Quả nhiên đúng như tôi đoán.
Điện thoại của mẹ tôi gọi đến liên tục.
Để được yên tĩnh, tôi trực tiếp chuyển sang chế độ im lặng.
Tin nhắn thoại dài 59 giây cũng gửi liền mấy cái.
Tôi thậm chí lười mở ra nghe.
Để yên tâm dưỡng thai, tôi còn xin nghỉ làm, suốt ngày ở trong nhà, quyết tâm sinh con an toàn.
Cuối tuần hôm đó, trời nắng đẹp, tôi được Lương Minh Húc dìu xuống dưới đi dạo.
Rồi bị mẹ tôi chặn lại.
Mấy ngày không gặp, bà đầu tóc rối bù, mắt đỏ ngầu.
Vừa nhìn thấy tôi, bà như con sói đói vồ mồi, lao thẳng đến:
“Chu Hạo Dung, rốt cuộc mày muốn thế nào?”
Lương Minh Húc vội bước lên chắn giữa hai chúng tôi, sợ tôi bị va chạm.
“Sao lại không được?” Tôi ngẩng cằm hỏi bà.
“Con thật sự định thấy chết mà không cứu sao? Đó là bố ruột của con đấy!” Giọng bà cao vọt lên, khiến người xung quanh bắt đầu dừng lại nhìn, hóng chuyện.
Tôi lập tức vạch trần bà:
“Mẹ, mẹ đừng lừa con nữa. Chu Hạo Dương cũng phù hợp rồi, mẹ đi tìm cậu ấy đi.”
Mẹ tôi càng thêm tức giận:
“Tao thấy mày không chỉ muốn bố mày chết, mà còn muốn cả nhà họ Chu tan cửa nát nhà!”
Cái mũ này chụp xuống quá lớn, tôi cũng hơi sững lại.
Thấy vậy, mẹ tôi lập tức quỳ sụp xuống đất.
Tôi nhíu mày:
“Mẹ đang làm gì vậy? Bao nhiêu người đang nhìn kìa.”
Bà mặc kệ, cúi đầu dập mạnh xuống nền đá mà lạy tôi.
Giọng càng lúc càng lớn:
“Con ơi, mẹ xin con, cứu bố con đi. Bố con mà chết thì mẹ cũng không sống nổi nữa đâu!”
4.
Mấy bà cụ trong khu đang trông cháu dưới sân nghe thấy liền xôn xao, kéo lại xem náo nhiệt.
Mẹ tôi càng khóc dữ hơn, trán còn lấm tấm máu.
Đúng là không tiếc công sức.
Tôi và Lương Minh Húc lùi lại mấy bước, không muốn diễn cùng bà.
Bà lập tức bật dậy, túm lấy tay tôi, hét lớn:
“Không được đi! Mọi người mau lại xem đi, con bé này, bố ruột nằm viện chờ nó cứu mạng, vậy mà nó trốn ở đây không quan tâm!”
Mấy bà cụ lập tức hóa thành “chính nghĩa”, chỉ trỏ tôi.
“Cô gái à, mẹ con đã quỳ lạy con rồi, chuyện này… trời đất cũng không chấp nhận đâu.”
“Nhìn thì xinh xắn đấy, sao lòng dạ lại độc ác thế?”
“Cô còn đang mang thai, phải tích đức cho con trong bụng chứ. Bố mẹ mình sao lại không cứu?”
…
Mấy bà nhiều chuyện thi nhau nói, thấy có người đứng về phía mình, mẹ tôi càng thêm tự tin.
Nhưng tôi không hề sợ, bình tĩnh hỏi lại:
“Mẹ tôi bắt tôi phá thai để cứu người. Nếu là con dâu của các bà, các bà có đồng ý không? Bà Trương, con dâu bà cũng đang mang thai đứa thứ hai phải không? Nếu bên nhà thông gia có chuyện cầu xin như vậy, bà có đồng ý không?”
Tôi nhắm thẳng vào người vừa nói nhiều nhất.
Bà Trương lập tức rút lui:
“Thần kinh à, sao lại trù nhà tôi.”
Lương Minh Húc nhìn mẹ tôi, trong mắt chỉ còn lại sự oán giận:
“Còn quá đáng hơn là con trai bà rõ ràng có thể hiến, mà bà lại nhất quyết ép con gái bỏ một mạng người để cứu người.”
Những người xung quanh cũng im lặng, lần lượt tản đi.
Mẹ tôi thở dài, giọng cầu xin:
“Hạo Dương… nó đang có bạn gái, là con gái của lãnh đạo. Năm nay vốn định dẫn về ra mắt. Nhà gái cũng không chê bố con bệnh tật, một mối hôn sự tốt như vậy. Nhưng vừa nghe nói Hạo Dương phải hiến tủy cho bố, họ liền không muốn gả nữa, sợ ảnh hưởng sức khỏe.”
Nói đến ba chữ “ảnh hưởng sức khỏe”, bà lập tức hối hận.
Tôi cười nhìn bà:
“Vậy mẹ không sợ con bị ảnh hưởng sao?”
Bà chột dạ đáp:
“Đó là họ không hiểu thôi, bác sĩ nói rồi, không sao đâu.”
Tôi bình tĩnh phản bác:
“Bác sĩ chỉ nói người trẻ khỏe thì không ảnh hưởng nhiều. Nhưng con đang mang thai, chưa nói gì khác, chỉ riêng việc phá thai lúc này cũng đã tổn hại cơ thể rồi.”
Lương Minh Húc cũng lên tiếng:
“Mẹ, bạn gái của Hạo Dương còn không đồng ý, vậy thì con càng không thể để vợ con đi được.”
“Người ta còn chưa kết hôn, sao mẹ có thể làm hỏng tương lai của em con được.” Bà vừa lau nước mắt nước mũi vừa nói tiếp, “Hai đứa đã là vợ chồng, là một nhà rồi. Bố vợ cũng là bố của con, con còn có gì không vui nữa?”
“Vậy mẹ không sợ Minh Húc ly hôn với con sao? Tương lai của con thì sao?” Tôi hỏi thẳng.
Bà im lặng rất lâu.
Chúng tôi định quay người rời đi.
Nhưng không ngờ bà vẫn không chịu bỏ cuộc.
“Nhưng trong nhà hai người đàn ông đều yếu đi thì sống sao? Ni Nhi, con giúp nhà họ Chu đi, hồi nhỏ con thương em trai nhất mà.”
Bà túm chặt áo tôi.
Tôi mạnh tay hất ra:
“Không phải con thương em trai nhất, mà là cả nhà chỉ thương mỗi nó. Bây giờ các người có thể yêu cầu nó trả lại một chút rồi. Còn tủy của con, các người đừng nghĩ tới nữa. Con sẽ không bao giờ đồng ý.”
Mẹ tôi đứng sững nhìn tôi, cuối cùng cũng tin - tôi sẽ không làm theo ý họ nữa.
Bà bỗng bật cười khanh khách:
“Ha ha ha, nuôi mày bao nhiêu năm, cuối cùng lại là một con sói mắt trắng. Mày tưởng mày chắc chắn sinh con đủ tháng sao? Không sợ thai chết lưu à? Không sợ sinh ra đứa ngu ngốc, què quặt à?”
5.
Tôi nhìn bà điên cuồng nguyền rủa con mình, tim đập dồn dập, đầu óc ong ong.
Gần như đứng không vững.
Lương Minh Húc thấy tôi không ổn, lập tức đỡ tôi quay về.
Mẹ tôi vẫn định bám như keo dán lên người tôi, Lương Minh Húc chặn lại.
“Ái da.” Bà thuận thế ngã xuống đất, “Chân tôi, chân tôi…”
Bà liên tục kêu đau, nói không đứng dậy nổi.
Lương Minh Húc định đỡ bà.
Bà không chịu, nằm luôn dưới đất.
Người của tổ dân phố từ lúc bà gây chuyện đã để ý chúng tôi.
Thấy bà ngã, sợ xảy ra chuyện lớn, liền gọi xe cứu thương.
Khi được khiêng lên xe, mẹ tôi vẫn không quên mỗi tay kéo lấy tôi và Lương Minh Húc.
“Đừng để chúng nó chạy, chúng nó đẩy tôi.”
Chúng tôi đành đi cùng đến bệnh viện.
Gãy xương ngón chân, bác sĩ nói có thể nhập viện hoặc không.
Mẹ tôi nhất quyết đòi nằm viện.
Bác sĩ nhìn chúng tôi với ánh mắt hơi thông cảm.
Mẹ tôi lập tức khó chịu:
“Nhìn cái gì? Chính thằng con rể này đẩy tôi ngã, chúng nó chăm sóc tôi là chuyện đương nhiên.”
Lương Minh Húc giải thích:
“Mẹ, con thật sự không đẩy mẹ, là mẹ tự lao vào.”
“Ý mày là gì?” Dù gãy ngón chân, nhưng phần trên người bà vẫn hung hăng, túm cổ áo Lương Minh Húc mà mắng, nước bọt bắn cả vào mặt anh.
“Mày nói tao tự tìm chết à? Tao lấy mạng mình ra đùa chắc?”
Bác sĩ vội vàng ngăn lại:
“Thưa bà, bệnh viện không được phép gây ồn ào.”
Mẹ tôi liếc ông một cái, rồi thản nhiên nằm xuống.
Khoảng thời gian đó, chúng tôi chỉ có thể chăm sóc mẹ tôi.
Nhưng bên phía bố tôi cũng không thể không có người, nên đành phải thuê hộ lý.
Tôi miễn cưỡng móc tiền ra.
Không còn cách nào khác, cả hai người già đều nằm viện rồi.
Thực ra, điều tôi nghĩ lúc đó là chỉ cần nhanh chóng được sống yên ổn, tiền bạc thế nào cũng được.
Tôi cũng không muốn dây dưa thêm với họ.
Không bao lâu sau, mẹ tôi xuất viện - nói đúng hơn là bị bệnh viện “đuổi” ra.
Giường bệnh quá thiếu, lại thêm việc đêm nào bà cũng gọi video với bố tôi, làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến người cùng phòng.
Tôi tưởng mọi chuyện đến đây là tạm ổn, cuộc sống thay phiên trực đêm của tôi và Lương Minh Húc cũng có thể kết thúc.
Ai ngờ, mẹ tôi lại tung thêm một chiêu độc.
Bà gọi thẳng cho chồng tôi.
“Minh Húc à, mẹ nói cho con biết, lần này con đẩy mẹ ngã gãy xương, mẹ đã hỏi luật sư rồi, thuộc dạng thương tích nhẹ, con sẽ bị kiện đấy. Con tự liệu đi, nếu Dung Dung vẫn không chịu hiến tủy, thì con cứ chuẩn bị vào tù đi.”
Hôm đó Lương Minh Húc bật loa ngoài.
Nghe xong, mặt tôi nóng bừng - đây mà là mẹ tôi sao.
Lương Minh Húc cũng không nhịn, đáp thẳng:
“Dù con có phải vào tù, con cũng không để Dung Dung đi hiến. Hai người bỏ ý định đó đi.”
Mẹ tôi chửi một câu “không biết điều”, rồi cúp máy cái rụp.
Không lâu sau, chúng tôi nhận được giấy triệu tập của tòa.
Dưới sự đi cùng của em trai và luật sư, mẹ tôi đứng ở phía nguyên đơn, vừa khóc vừa tố cáo chúng tôi.
“Thưa thẩm phán, hôm đó tôi đến tìm con gái, muốn nó đi thăm bố nó đang bệnh. Kết quả, thằng con rể này không vui, đẩy mạnh tôi một cái, tôi đau đến mức nằm luôn dưới đất.”
Luật sư nộp lên bản ghi nhận của xe cấp cứu, hồ sơ bệnh án và giấy giám định thương tích làm bằng chứng.
Thấy phía chúng tôi không thuê luật sư, ông ta lộ rõ vẻ nắm chắc phần thắng.
Khi mẹ tôi còn nằm viện, ngày nào bà cũng chửi Lương Minh Húc. Tôi đành gọi cho ban quản lý, yêu cầu trích xuất camera khu vực đó để minh oan cho anh.
Nhưng họ nói rõ, đó là điểm mù, không có camera.
Mẹ tôi khi đó cũng nghe thấy.
Cho nên bây giờ, bà tin rằng chỉ cần dựa vào màn diễn của mình là có thể biến giả thành thật.
6.
Tôi bình tĩnh đưa ra nhân chứng và chứng cứ.
Rồi điềm tĩnh nói:
“Lúc sự việc xảy ra, đúng là chúng tôi đứng ở điểm mù camera. Nhưng không có nghĩa là không ai ghi lại sự thật.”
Hôm đó, hành động của mẹ tôi quá kỳ quặc.
Không chỉ thu hút mấy bà cụ dưới sân, mà còn khiến cô Trần ở tầng hai tòa đối diện chú ý.
Hóng chuyện là bản năng của con người.
Hôm đó, cô ấy đang rảnh rỗi, tập yoga trước cửa kính.
Nhìn thấy “màn diễn” của mẹ tôi, cô ấy lập tức quên cả động tác.
Sau đó cầm điện thoại lên, bật quay video.
Trong video ghi rõ, Lương Minh Húc chỉ đứng chắn trước tôi, bảo vệ tôi.
Chính mẹ tôi tự lao tới, đâm vào người anh, rồi loạng choạng ngã xuống đất.
Từ đầu đến cuối, Lương Minh Húc không hề có hành động gì sai.
Tôi quá hiểu mẹ mình, may mà đã chuẩn bị trước.
Sau khi biết không có camera, tôi lo bà sẽ giở trò.
Vì vậy lập tức đăng lên nhóm cư dân, hỏi xem có ai chứng kiến sự việc không, mong họ làm chứng.
Cô Trần lập tức kết bạn với tôi, gửi thẳng video.
“Hóa ra là chuyện nhà cô à, bà già này diễn cũng đạt thật.”
Cô ấy là người ghét cái ác như thù, rất sẵn lòng ra tòa làm chứng.
Vì thế, trước tòa, chứng cứ rõ ràng như ban ngày.
Nhưng mẹ tôi không chịu, hét lên:
“Họ cùng một khu, đều quen biết, chắc chắn bao che cho nhau!”
Em trai tôi cũng đứng bên cạnh, nhếch mắt nói:
“Ai biết video có phải ghép không.”
Thẩm phán liên tục nhắc “giữ trật tự”, nhưng vẫn không ngăn được họ ồn ào.
Tôi thấy luật sư bên kia đã bất lực ôm trán - có lẽ cũng không muốn kiếm khoản tiền này nữa.
Nhân chứng cô Trần ngẩng cao đầu nói:
“Tôi sẵn sàng chịu trách nhiệm pháp lý về bằng chứng mình cung cấp. Nếu video là thật, các người dám thừa nhận mình vu khống không?”
Cuối cùng, thẩm phán tuyên bố Lương Minh Húc vô tội.
Khi bước ra khỏi tòa, mẹ tôi và em trai đứng chờ trên bậc thềm.
Trong ánh mắt vàng đục của bà đầy vẻ độc ác:
“Lần này coi như các người may mắn. Nhưng lần sau chưa chắc đâu. Quên nói cho mày biết, bác sĩ nói tình trạng bố mày đang tốt lên, chống đỡ được ba tháng nữa.”
Tôi đương nhiên hiểu ý bà - trong ba tháng này, bà sẽ không từ thủ đoạn để ép chúng tôi.
Em trai tôi đứng bên cạnh, giọng mỉa mai:
“Chị à, em không hiểu chị cố chấp cái gì? Làm cho cả nhà gà chó không yên thì chị vui lắm sao?”
Mẹ tôi nhổ nước bọt:
“Tao thấy nó chẳng giống người nhà mình, chỉ giỏi phá hoại, hiếu thảo chắc đem cho chó ăn rồi.”
Tôi không hề để tâm, lách người đi qua họ.
Về đến nhà, Lương Minh Húc có chút hối hận.
“Dung Dung, anh vẫn thấy sợ. Nếu không có video, anh đã chịu oan rồi. Còn đáng sợ hơn là nếu anh bị bỏ tù, không ở bên em, anh sợ họ sẽ dùng cách mạnh tay. Hay là anh đưa em đi tránh một thời gian, em về quê bố mẹ anh đi.”
Tôi từ chối.
Hành động vô liêm sỉ lần này đã chạm đến giới hạn của tôi.
Tôi không muốn cứ thế bỏ qua cho họ.
Vì vậy, tôi dứt khoát nói:
“Em không đi đâu hết. Tiếp theo, em sẽ đối mặt trực diện. Không, là chủ động tấn công.”
“Em định làm gì? Đừng hành động bốc đồng, anh sợ em mệt, sức khỏe mới là quan trọng nhất.” Lương Minh Húc lo lắng vô cùng.
“Yên tâm đi, em nhất định sẽ hành động trên cơ sở bảo vệ tốt bản thân và con trước đã.”
“Tôi chỉ muốn anh yên tâm thôi.”
Đánh rắn phải đánh trúng chỗ hiểm.
Không ai hiểu rõ Vu Huệ Quyên và Chu Kiến Dân hơn tôi.
Điểm yếu của họ, đương nhiên là Chu Hạo Dương.
Họ thà vòng vo, bày đủ trò, cũng không nỡ để Chu Hạo Dương hiến một chút máu.
Nực cười nhất là, lúc giấu bản báo cáo xét nghiệm đó đi, họ thậm chí còn không nói cho Chu Hạo Dương biết.
Chỉ để cậu ta không phải chịu bất kỳ áp lực tâm lý nào.
Vậy thì, tôi càng phải bắt đầu từ đứa con trai mà họ yêu nhất.
7.
Tôi đăng một cuộc bình chọn lên mạng, tiện thể bỏ tiền mua thêm lượt tiếp cận.
“Bố mắc bệnh bạch cầu VS đứa con mang thai sáu năm mới có. Muốn cứu bố thì chỉ có thể bỏ con để hiến tủy, bạn chọn cứu ai?”
Nói thật, câu hỏi này đúng là rất khó chọn.
Tỷ lệ gần như luôn giữ ở mức ngang nhau, khu bình luận tranh cãi không ngừng.
Không ai thuyết phục được ai.
“Không ai quan trọng hơn bố mẹ tôi, tôi chắc chắn chọn cứu bố.”
“Sáu năm chuẩn bị mang thai đấy các chị em ơi, nếu bỏ đứa bé này thì có thể cả đời không mang thai lại được.”
“Trên kia nói thế, con cái quan trọng đến vậy sao?”
“Tôi là mẹ rồi, chắc tôi sẽ chọn con. Dù sao bố cũng đã sống hết một đời, còn đứa bé còn chưa được nhìn thế giới.”
…
Tôi ngồi trước máy tính, nhìn số bình luận tăng không ngừng, nhanh chóng vượt mốc hai nghìn.
Đến ngày thứ ba, tôi quyết định livestream.
Đồng thời công bố lựa chọn của mình.
“Cho hỏi, đây là chuyện thật của bạn à?” Người xem trong phòng livestream tò mò hỏi.
Tôi thừa nhận:
“Đúng vậy, hiện tại tôi đang mang thai hơn năm tháng. Đứa bé này là sau sáu năm cố gắng mới có được. Nhưng rất không may, bố tôi mắc bệnh bạch cầu.”
Trong chốc lát, bình luận tràn ngập những lời an ủi.
Tôi giả vờ cười chua chát:
“Nhưng chuyện này đã có cách giải quyết rồi.”
Mọi người lập tức hỏi lựa chọn của tôi.
Tôi nói:
“Cảm ơn mọi người đã quan tâm. Tôi không cần lựa chọn nữa, vì em trai tôi cũng phù hợp rồi.”
Tôi lấy bản báo cáo ra, giơ trước camera, thậm chí còn không che tên Chu Hạo Dương.
Ừ, tôi cố ý.
Tôi tiếp tục:
“Chỉ là bây giờ mẹ và em trai tôi vẫn đang đấu tranh tâm lý. Dù sao hiến tủy cũng không phải chuyện nhỏ, cũng ảnh hưởng đến sức khỏe…”
Có người trong phòng giải thích:
“Với một người đàn ông trưởng thành khỏe mạnh thì hiến một ít tế bào gốc tạo máu không sao đâu, vài ngày là hồi phục.”
Có người nói:
“Dù có ảnh hưởng thì cũng phải cứu bố chứ. Chủ thớt đang mang thai mà còn lo cho bố mình kìa.”
Cũng có người bình luận:
“Người em trai họ Chu này hình như là đồng nghiệp ở chỗ tôi.”
Buổi livestream có khoảng hai mươi nghìn lượt xem.
Sau khi tắt live, tôi gửi lại video cho vài người bạn, bảo họ lan truyền giúp.
Ở cái nơi nhỏ này, chỉ cần chút chuyện nhỏ cũng lan ra khắp nơi.
Chuyện này sao có thể không để mọi người bàn tán cho vui chứ.
Sau đó, tôi tắt máy, ngủ một giấc thật yên.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, điện thoại có hơn chục cuộc gọi nhỡ.
Đều là của mẹ và em trai.
Chuyện gì vậy?
Lúc trước họ cầu xin tôi hiến tủy, mỗi ngày cũng chỉ gọi bảy cuộc thôi mà.
Không nhịn nổi nhanh thế sao?
Mẹ tôi lại gọi đến, tôi không do dự mà bắt máy.
“Chu Hạo Dung, mày rốt cuộc muốn làm gì? Em trai mày sắp bị mày ép chết rồi. Nếu nó xảy ra chuyện gì, mày cũng đừng hòng sống, tao sẽ kéo mày chết cùng!”
Tôi cười:
“Sao vậy, tự nhiên lại nâng lên mức giết người phóng hỏa rồi? Tôi có làm gì đâu.”
Mẹ tôi hét lên:
“Mày còn nói chưa làm gì à? Bây giờ ai cũng ép em mày hiến tủy, người lạ cũng gọi điện cho nó. Nó bị ép đến phát điên rồi!”
Tôi thản nhiên:
“Vậy thì hiến đi.”
“Nó từ nhỏ đã sợ đau. Hơn nữa nó còn phải kết hôn, sinh con, nối dõi tông đường nhà họ Chu…”
Tiếng hét của mẹ tôi xuyên qua điện thoại, tôi phải đưa máy ra xa tai.
“Các người tự quyết đi. Một bên là chồng của mẹ, một bên là con trai của mẹ, dù sao cũng chẳng liên quan đến tôi.” Tôi nói nhẹ bẫng.
8.
Chu Hạo Dương mắt đỏ ngầu xông đến khu nhà tôi, điên cuồng đập cửa.
Lương Minh Húc hoàn toàn không định mở.
Tôi bảo anh đừng lo, Chu Hạo Dương là người nhát gan và ích kỷ, lúc nào cũng chỉ núp sau lưng bố mẹ, hưởng lợi một cách im lặng.
Cậu ta không có gan liều mạng với tôi.
Quả nhiên, vừa mở cửa.
Chu Hạo Dương liền khóc lóc chạy tới:
“Chị ơi, em thật sự không còn cách nào. Không phải em không muốn hiến, mà là bạn gái em không cho. Không có cô ấy, em sống không nổi.”
“Không sống nổi thì đi chết đi.” Tôi lười biếng đáp.
Chu Hạo Dương nhất thời cứng họng.
Sau đó cậu ta nói, bây giờ không chỉ cư dân mạng biết, mà cả lãnh đạo và đồng nghiệp trong đơn vị cũng biết.
Ai cũng cho rằng cậu ta nên hiến.
Khiến cậu ta không dám đi làm, lúc nào cũng có cảm giác bị người khác nhòm ngó “máu” của mình.
Ừ, cảm giác này tôi hiểu.
Tôi vẫn luôn có - bị chính người thân nhòm ngó “xương thịt” của mình.
“Chị ơi, nếu em không hiến, ai cũng sẽ coi thường em. Em không thể tiếp tục làm ở đó nữa. Chị biết em đã vất vả thế nào mới thi đậu vào đó không?”
“Vậy em muốn tôi làm gì?” Tôi bình tĩnh nhìn cậu ta.
Cậu ta lắp bắp:
“Chị… chị livestream lại đi, nói với mọi người là bố đã được cứu rồi, em đã hiến rồi. Được không?”
“Ý em là muốn tôi lừa mọi người?”
Ánh mắt Chu Hạo Dương chớp loạn, rồi gật đầu.
Tính toán của cậu ta thật đẹp - giữ được công việc, giữ được bạn gái, danh tiếng cũng không mất.
Vẹn cả đôi đường.
Chỉ là kiểu lừa dối này sẽ khiến bố tôi mất đi cơ hội tìm được người hiến từ xã hội, dù chỉ là một chút hy vọng.
“Tôi sẽ nói đúng sự thật, không lừa ai cả.” Tôi thẳng thừng từ chối.
Cậu ta tức đến phát điên:
“Việc nhỏ như vậy mà chị cũng không chịu giúp?”
Tôi nhìn nắm đấm cậu ta giơ lên, bước lên một bước, chỉ vào bụng mình.
“Đây, đánh vào đây này. Đến lúc đó anh bị xử bắn luôn, khỏi phải lo mấy chuyện phiền phức này nữa.”
Chu Hạo Dương buông tay xuống, thần trí rối loạn, quay người bỏ đi.
Không lâu sau, bạn tôi nói cho tôi biết.
Chu Hạo Dương đã chia tay bạn gái.
Gia đình bên đó cho rằng nếu cậu ta hiến tủy, sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe.
Chu Hạo Dương lại một lần nữa thề sống chết không hiến.
Nhưng bố mẹ cô gái lại nghĩ, một người đến cả bố ruột cũng không cứu, thì thật đáng sợ, không thích hợp làm con rể nhà họ.
Chu Hạo Dương lập tức đờ người, rơi vào vòng luẩn quẩn.
Dù làm thế nào cũng sai.
Bố của bạn gái vỗ vai cậu ta:
“Muốn trách thì chỉ trách gen nhà cậu không tốt. Tôi cũng không muốn cháu ngoại sau này bị di truyền.”
Đến đây, giấc mộng trèo cao của Chu Hạo Dương hoàn toàn tan vỡ.
Cậu ta bỏ ăn bỏ uống mấy bữa liền.
Tất cả oán hận đều trút lên đầu bố mẹ.
Mẹ tôi đau lòng rơi nước mắt, mấy đêm liền không đến bệnh viện chăm bố, chỉ ở nhà lo cho “cậu tổ” này.
Chu Hạo Dương xin nghỉ nửa tháng, đến khi lãnh đạo gọi điện thẳng về nhà.
Cậu ta mới gượng dậy đi làm.
Dù sao bạn gái cũng mất rồi.
Không thể mất thêm công việc đã làm rạng danh gia đình này nữa.
Nhà cửa rối tung như vậy, họ cũng không còn tâm trí để ý đến tôi.
Cho tôi mấy ngày yên tĩnh hiếm hoi.
Cuối cùng, có lẽ dưới áp lực đạo đức và sự “giám sát” của lãnh đạo, đồng nghiệp.
Chu Hạo Dương đồng ý hiến tủy.
Mẹ tôi lập tức gọi điện cho tôi:
“Giờ thì mày hài lòng rồi chứ, ngày mai Hạo Dương sẽ đi hiến tủy. Nhưng tao nói trước, tiền viện phí mày phải trả.”
Tôi không đáp.
Muốn thì cứ kiện tôi đi.
9.
Sáng sớm hôm sau, tôi và Lương Minh Húc cũng đến bệnh viện.
Chủ yếu là muốn xem vẻ mặt kế hoạch đổ bể của mẹ tôi và vẻ mặt cam chịu của Chu Hạo Dương.
Không ngờ, chuyện tưởng như đã chắc chắn lại xảy ra biến cố.
Lần này là do bố tôi.
Khi biết người hiến tủy là con trai út Chu Hạo Dương, ông sống chết không chịu lên bàn mổ.
Dù đang bệnh, ông vẫn dồn hết sức, bám chặt vào thành giường.
Hai cô y tá cũng không kéo nổi ông.
Ông cố chấp nói:
“Không chữa nữa, chết thì chết.”
Hai cô y tá sốt ruột đến mức sắp khóc, liên tục khuyên:
“Bác ơi, bác khó khăn lắm mới đợi được người phù hợp.”
Bố tôi càng nổi giận:
“Đó là con trai tôi, là dòng dõi nhà họ Chu. Sao tôi có thể hại nó được.”
Một bộ dạng thương con đến tận xương, đủ khiến người ngoài cảm động.
Cuối cùng, bác sĩ điều trị cũng đến.
Kiên nhẫn giải thích rằng hiến tủy không gây tổn hại lớn cho người hiến, chỉ cần nghỉ ngơi vài ngày là ổn.
Ai ngờ bố tôi nước mắt rơi lã chã, nói thẳng:
“Các người đều đang lừa tôi. Nhất định là Hạo Dương bảo các người lừa tôi. Thằng ngốc đó, sao nó lại ngốc đến thế.”
Dưới sự ngăn cản của ông, ca phẫu thuật cuối cùng không thể tiến hành.
Trở về phòng bệnh thường, mẹ tôi và Chu Hạo Dương vây quanh ông.
Tôi và Lương Minh Húc đứng phía sau.
Bố tôi ho nhẹ một tiếng:
“Tôi già rồi, không chữa nữa. Nếu làm hại con trai, tôi chết cũng không yên lòng.”
Mẹ tôi cũng rất khó xử, chồng và con trai đều là chỗ dựa của bà.
Bà nhỏ giọng:
“Ông à, bác sĩ nói thật ra không sao, có thể hiến mà.”
Bố tôi ho càng dữ, mắng:
“Toàn là lang băm. Bà mà tự ý làm phẫu thuật cho tôi, tôi sẽ nhảy từ cửa sổ này xuống.”
Chu Hạo Dương thấy bố không muốn nhận tủy của mình, liền thuận theo:
“Bố, mẹ, hay mình chờ thêm đi, biết đâu trong ngân hàng tủy có người phù hợp.”
Bố tôi yên tâm.
Sau đó, ánh mắt ông lướt qua bụng tôi.
Ông hừ lạnh đầy khinh miệt:
“Mày còn đến làm gì? Ôm cái thứ trong bụng mày mà sống hết đời đi. Đẻ ra rồi cũng là thứ bất hiếu thôi.”
Tôi không tức giận, cười nói:
“Không cần ông lo. Tôi chỉ cần nó khỏe mạnh là được. Đến lúc đó, nếu ông còn sống, nhớ đến dự sinh nhật một tuổi của cháu nhé. Tất nhiên, nếu hôm nay ông chịu phẫu thuật, có lẽ vẫn còn cơ hội.”
Tôi cố ý nhấn mạnh bốn chữ “khỏe mạnh”.
Mặt bố tôi lập tức trắng bệch vì tức:
“Cút đi. Tao coi như không có đứa con gái như mày. Tao chết, mày cũng đừng đến.”
“Ai thèm đến chứ.” Tôi kéo Lương Minh Húc quay người bỏ đi.
Vừa bước ra đến cửa, bố tôi gọi lại:
“Ni Nhi, nếu… nếu bây giờ mày đồng ý, tao vẫn coi mày là con.”
Tôi suýt bật cười đến động thai:
“Xin lỗi, bố. Tôi không thấy làm con của ông là chuyện tốt đẹp gì.”
Không ngờ, đó là lần cuối cùng tôi gặp ông.
Ba tháng sau, trong một bữa cơm, Lương Minh Húc ấp úng.
Dưới sự gặng hỏi của tôi, anh mới nói.
Bố tôi đã qua đời.
Vì không kịp phẫu thuật, bệnh tình của ông chuyển nặng rất nhanh.
Bác sĩ cũng bất lực.
Mẹ tôi khóc đến ngất trong bệnh viện, đòi bệnh viện phải đền mạng, nếu không sẽ tự sát trước mặt bác sĩ điều trị.
Bệnh viện đã quá quen với kiểu này.
Lập tức đưa ra bản cam kết từ chối phẫu thuật có chữ ký của chính bố tôi, cùng với video ghi lại tại chỗ.
Tất cả bằng chứng đều cho thấy - ông trong trạng thái tỉnh táo, kiên quyết từ chối phẫu thuật.
Bệnh viện chỉ tôn trọng quyết định của bệnh nhân, hoàn toàn không có lỗi.
Mẹ tôi tiếp tục ăn vạ ở bệnh viện mấy ngày.
Cuối cùng thấy không kiếm được tiền, mới đưa thi thể bố về quê.
Nghe xong, tôi im lặng một lúc.
Quả nhiên vẫn đi đến bước này.
Thật ra, từ khoảnh khắc ông từ chối phẫu thuật, tôi đã biết - ông chắc chắn sẽ chết.
“Dung Dung, anh thấy rợn người quá.” Lương Minh Húc biến sắc nói, “Mấy cô y tá bảo, trước lúc chết bố em cứ gọi tên em, nói mong em đổi ý quay lại cứu ông.”
Tôi nổi da gà khắp người, đúng là rợn thật.
Nhưng ông ấy chờ uổng rồi.
Tôi không thể quay đầu.
Mẹ tôi gọi điện, bảo tôi về dự tang lễ.
Tôi từ chối:
“Chẳng phải bố nói, ông chết cũng không cho tôi đến sao?”
Không lâu trước đó, cô em họ ở quê vừa nhắn tin cho tôi.
Nói rằng.
Mẹ tôi và em trai về quê, đổ hết trách nhiệm cái chết của bố lên đầu tôi.
Thế nên mấy ông bác, ông chú trong họ đang tính, đến đám tang sẽ “dạy dỗ” tôi một trận.
Nhất định bắt tôi phải đưa một khoản tiền lớn bồi thường cho mẹ, tiện thể sửa sang lại nhà ở quê.
Quả nhiên, khi thấy tôi không chịu về.
Mẹ tôi lập tức nổi giận, chửi bới không ngừng.
“Đúng là đồ không biết xấu hổ. Cha chết mà cũng không về, còn ra thể thống gì nữa.”
“Mày không sợ trời đánh à? Tổ tiên nhà họ Chu đang nhìn mày đấy.”
“Người không về thì tiền tang lễ theo lệ con gái cũng phải lo. Mày chuyển tiền về đây. Alo, alo, đừng có cúp máy.”
Tôi chẳng buồn nghe thêm, cúp máy luôn, ôm cái bụng to đi xem tivi.
Không lâu sau, con tôi chào đời.
Là một bé gái rất xinh.
Tôi và Lương Minh Húc đã quyết định chỉ sinh một đứa.
Cho con nhận được trọn vẹn tình yêu.
Từ khi bố tôi mất, cuộc sống của mẹ tôi trở nên khó khăn.
Trước đây chi tiêu trong nhà đều dựa vào lương hưu của bố, giờ thì không còn nữa.
Thỉnh thoảng bà đến tiền đánh mạt chược cũng phải nợ.
Biết tôi sinh con xong.
Bà đã mấy lần tìm đến nhà, nói muốn chăm sóc tôi và em bé.
Rồi bảo chúng tôi chuyển mỗi tháng tám nghìn tiền thuê bảo mẫu cho bà.
Lý do là: người nhà chăm thì mới yên tâm.
Lương Minh Húc không nói hai lời, đuổi thẳng bà ra ngoài, còn thay luôn khóa cửa.
Còn Chu Hạo Dương, từ sau khi bố mất, cậu ta nhiều lần đi quấy rối bạn gái cũ, còn nói rằng trở ngại giữa họ đã không còn, đến nhà bố mẹ cô ấy quỳ xin cho một cơ hội.
Thậm chí bỏ bê công việc, một lòng muốn nối lại tình xưa. Sau nhiều lần bị lãnh đạo cảnh cáo không hiệu quả, cậu ta bị đình chỉ công tác không lương.
Trong khi đó, bạn gái cũ của cậu ta đã có người mới.
Người mới là một cậu ấm môn đăng hộ đối.
Nghe nói anh ta cho người đánh Chu Hạo Dương một trận.
Lại nghe nói, trong lúc đó cậu ta bị đá trúng chỗ hiểm, từ đó mất luôn khả năng sinh con.
Đứa con trai duy nhất của nhà họ Chu, cuối cùng vẫn tuyệt tự.
- Hết -
