Ngày đường tỷ ta khó sinh mà mất, phu quân của ta đã rút kiếm tự vẫn.
Khi dọn dẹp di vật, ta phát hiện phía sau giá sách có một chiếc rương nhỏ mà chàng giấu kín. Bên trong chất đầy thư từ - tất cả đều là nỗi nhớ và tình yêu chàng dành cho đường tỷ, thứ tình cảm không thể nói ra.
Chàng si mê vẻ đẹp và sự cao quý của nàng, cưới ta chỉ vì dung mạo ta có ba phần giống nàng.
Thật nực cười.
Chàng là thế tử lưu lạc dân gian từ thuở nhỏ. Năm xưa, chính ta đã cứu chàng khi chàng sắp chết cóng trong gió tuyết, chữa khỏi chân bị thương cho chàng, rồi giữ chàng lại trong phủ làm thị vệ.
Những lần bị phạt quỳ trong ngày tuyết, tay trần nâng nến đỏ… cũng đều là ta hết lần này đến lần khác cứu chàng thoát khỏi sự làm khó của đường tỷ.
Sau khi gả cho chàng, ta vì chàng mà nhẫn nhịn đủ điều từ mẹ chồng. Vậy mà giờ đây, chàng lại nói người chàng yêu là nàng.
Thế nên khi được sống lại một đời, ta lạnh nhạt đứng ngoài, mặc cho chàng tận hưởng sự dày vò từ người trong lòng.
Nhưng chàng lại hối hận.
01
“Tiểu thư, người xem kìa, người đó… có phải sắp chết rồi không?”
Giữa tiết đại hàn, tuyết rơi dày như lông ngỗng đã phủ mặt đất cao hơn một tấc. Trong một con ngõ vắng, có một thiếu niên áo quần mỏng manh, đầy thương tích, co ro nằm đó.
Nha hoàn thân cận của ta là Thanh Hành thường theo ta đi chẩn bệnh miễn phí, lúc này theo phản xạ đã xách hòm thuốc lên định cứu người.
Nhưng ta lại giữ tay nàng lại, quay đầu đi thẳng về nhà.
“Đi thôi, sắp trễ lễ cập kê của đường tỷ rồi.”
Thanh Hành ngạc nhiên nhìn ta.
“Tiểu thư, người đó… chúng ta không cứu sao?”
“Làm người ai cũng có số phận riêng. Có người giúp được, có người không nên giúp.”
Nàng không hiểu, nhưng vẫn tuyệt đối trung thành với ta, lập tức gật đầu:
“Vâng, lựa chọn của tiểu thư chắc chắn là đúng.”
Ta khẽ cười, không nói thêm.
Cô ngốc Thanh Hành đâu biết rằng, chỉ vì đã cứu người đàn ông kia, ta từng trải qua một đời sai lầm đến tận cùng.
Ta là cô nhi của Phù Viễn tướng quân, từ nhỏ cha mẹ đều mất. Dù được bệ hạ ban danh là hậu duệ trung liệt, nhưng chỉ có danh hão, không quyền không thế. Từ năm tám tuổi, ta đã do trưởng bối trong tộc quyết định, giao cho thúc phụ nuôi dưỡng đến khi cập kê.
Ta lập chí trở thành nữ y, ngày ngày chuyên tâm học y thuật, thường ra ngoài chữa bệnh miễn phí cho dân nghèo. Kiếp trước cũng chính vào ngày này, ta đã cứu Đoàn Thừa Dục - khi ấy sắp chết cóng.
Khi đó không ai biết, chàng chính là đích tử thất lạc từ nhỏ của Thành Vương phi.
Ngày Thành Vương phi nhận lại con, Đoàn Thừa Dục nói rằng chàng yêu ta sâu đậm, thề sẽ cưới ta làm chính thê.
Sau này dù ta ba năm không có con, chàng cũng tuyệt không chịu nạp thiếp.
Trong chốc lát, ta từ một cô gái mồ côi phải nương nhờ người khác, trở thành đối tượng khiến bao quý nữ kinh thành ngưỡng mộ.
Thế nhưng, vào đúng ngày đường tỷ ta khó sinh mà mất, người chồng luôn miệng nói yêu ta lại rút kiếm tự vẫn.
Khi dọn di vật, ta phát hiện chiếc rương nhỏ giấu sau giá sách.
Bên trong đầy ắp thư từ - tất cả đều là nỗi nhớ và tình yêu không thể nói ra mà chàng dành cho đường tỷ.
Chàng si mê vẻ đẹp và khí chất cao quý của nàng, cưới ta chỉ vì ta có ba phần giống nàng.
Thế nhưng sau khi ta giữ chàng lại làm thị vệ trong phủ, đường tỷ ta là Giang Vãn Nguyệt rõ ràng luôn coi thường chàng.
Lần đầu ta gặp lại Đoàn Thừa Dục, chàng chỉ mặc áo lót, quỳ giữa sân, hai tay nâng cao cây nến đỏ đang cháy.
Sáp nóng chảy nhỏ xuống, đông lại trên tay chàng, làm nổi lên không biết bao nhiêu bọng nước.
Tất cả chỉ vì Giang Vãn Nguyệt cho rằng chàng đã nhìn nàng thêm một lần.
Sau đó ta tìm đủ cách bảo vệ chàng nhiều lần, nhưng đến khi đọc những bức thư kia, ta lại thấy chàng viết:
“Ngô ái Vãn Nguyệt.”
Ta lặng lẽ đọc hết những tâm tư chàng chưa từng để ai biết.
Hóa ra ngay từ đầu, chàng đã yêu Giang Vãn Nguyệt.
Chàng lớn lên trong cảnh bị cha mẹ nuôi ngược đãi, chịu đủ ánh mắt khinh miệt của thế gian, nội tâm đầy tự ti.
Sự tử tế của ta đến quá dễ dàng, còn Giang Vãn Nguyệt cao quý lại trở thành ánh trăng sáng mà chàng không thể với tới.
Nàng xinh đẹp xuất chúng, dù tính tình kiêu ngạo ngang ngạnh, trong mắt Đoàn Thừa Dục cũng là điều đương nhiên.
Chàng thích ngước nhìn nàng, khát khao một ngày có thể hái được vầng trăng của mình.
Nhưng chàng chỉ là một thị vệ, chỉ có thể lặng lẽ đứng bên cạnh bảo vệ nàng.
Sau này, chàng trở thành thế tử, còn Giang Vãn Nguyệt đã sớm xuất giá, gả vào phủ thừa tướng.
Từ đó, giữa họ không còn khả năng nào nữa.
Để có thể thường xuyên nhìn thấy nàng, chàng cưới ta, rồi vì dung mạo ta có ba phần giống nàng mà xem ta như thế thân.
Thảo nào… thảo nào chàng luôn muốn cùng ta đến thăm thúc phụ.
Hóa ra chỉ là muốn gặp người trong lòng thêm vài lần.
Chàng không muốn có con với bất kỳ nữ nhân nào khác, nên bất chấp thân thể ta, âm thầm cho thuốc tránh thai không mùi vào hương liệu của ta.
Phủ Thành Vương vốn quyền quý cao sang, đã không coi trọng xuất thân cô nhi của ta. Lại thêm nhiều năm không có con, mẹ chồng càng thường xuyên làm khó.
Đoàn Thừa Dục luôn bảo ta nhẫn nhịn, nhưng hóa ra chính chàng đã đẩy ta vào bất hạnh rồi đứng ngoài lạnh lùng nhìn.
Thuốc tích tụ trong cơ thể suốt nhiều năm, cộng thêm sự hành hạ ngày đêm của mẹ chồng. Khi ta nhận ra có điều không ổn, thân thể đã không còn cứu vãn.
Được sống lại một đời, ta không muốn dính dáng đến chàng thêm nửa phần, mặc kệ chàng sống chết ra sao.
Nhưng không ngờ, chàng vẫn tìm đến.
02
Nửa tháng sau, ta lại gặp Đoàn Thừa Dục.
Trên người chàng, lại mặc bộ đồ gia nô của phủ họ Giang.
Giống hệt kiếp trước, chàng vẫn mặc áo mỏng, quỳ giữa tuyết, chịu phạt của Giang Vãn Nguyệt.
Sắc mặt ta khẽ biến, thấp giọng hỏi thị vệ bên cạnh:
“Người kia trông lạ mặt, vào phủ từ khi nào?”
“Được mấy ngày rồi. Nghe nói hắn bị bệnh nặng, bò đến trước cổng xin bán mình làm nô, cầu quản gia cứu mạng.”
“Vì sao bị phạt?”
“Đại tiểu thư nói hắn nhìn nàng thêm một cái, chắc chắn là kẻ hạ tiện vô lễ.”
Ta gật đầu, lặng lẽ quan sát chàng.
Sao lại trùng hợp đến vậy?
Kiếp này ta không cứu chàng, vậy mà chàng vẫn đến Giang phủ.
Rốt cuộc là ý trời đã định… hay là Đoàn Thừa Dục cũng đã sống lại?
Ta mang theo chút ý định thử dò, tiếp tục bước vào sân.
Khác với trước kia, ta chỉ hành lễ khuê các với Giang Vãn Nguyệt, không hề để tâm đến Đoàn Thừa Dục.
Ta có thể cảm nhận được, ánh mắt của chàng vẫn luôn dõi theo ta.
Như thể chàng đã sớm biết, ta nhất định sẽ xuất hiện, cũng nhất định sẽ cứu chàng.
Thấy ta đến, Giang Vãn Nguyệt chỉ khẽ hừ lạnh đầy khinh thường, rồi xua ta đi.
Những năm này ta sống nhờ nhà người khác, cả nhà thúc phụ đều chán ghét ta, nhưng vì ta là hậu duệ trung liệt nên không dám công khai bạc đãi, chỉ có thể cho ta nhìn sắc mặt lạnh nhạt và ánh mắt coi thường.
Ta như không nhìn thấy Đoàn Thừa Dục đang chịu hành hạ, thẳng thắn quay người rời đi.
Đúng lúc ấy, phía sau vang lên một tiếng rên khẽ, tiếp đó là tiếng thân người ngã xuống đất.
Ta quay lại.
Đoàn Thừa Dục đã làm đổ cây nến đỏ, cả người nghiêng ngả trên nền tuyết, nhưng vẫn cố gắng bò dậy, mở miệng xin lỗi:
“Xin lỗi đại tiểu thư… thuộc hạ… vết thương nặng chưa lành…”
Sắc mặt chàng tái nhợt, tuy đang nói với Giang Vãn Nguyệt, nhưng ánh mắt lại nhìn về phía ta, còn như vô tình để lộ những vết bỏng đầy tay.
Trong khoảnh khắc, ánh mắt ta và chàng chạm nhau.
Quả nhiên Đoàn Thừa Dục cũng đã sống lại.
Ta không nói gì, tiếp tục bước đi, phía sau lập tức vang lên tiếng quát the thé của Giang Vãn Nguyệt:
“Đồ hỗn xược, dám trái lời ta! Người đâu, lấy roi ngựa của ta!”
Tiếng roi xé gió vang lên từng đợt, xen lẫn là tiếng rên nghẹn cố nén của Đoàn Thừa Dục.
Nghe như chàng đang chịu khổ rất lớn, nhưng chuyện đó thì liên quan gì đến ta?
Kiếp trước, vì cứu chàng, ta nhiều lần bị Giang Vãn Nguyệt châm chọc và nhắm vào, đổi lại cũng chỉ là nuôi phải một con sói mắt trắng.
Lần này sống lại, dĩ nhiên ta phải tránh xa bọn họ.
Còn một năm nữa Thành Vương mới rời phong địa vào kinh tìm con. Trong một năm này, chàng vẫn còn nhiều cơ hội chịu đựng sự hành hạ của Giang Vãn Nguyệt.
Nhưng chàng yêu nàng sâu đậm như vậy, chắc hẳn cũng cam tâm tình nguyện chịu đựng những trừng phạt ấy.
Còn ta, vẫn có việc của riêng mình phải làm.
03
Từ kiếp trước, ta đã lập chí trở thành một y giả cứu người.
Dân nghèo sống khó khăn, nữ tử trong dân lại vì lễ giáo nam nữ mà càng khó đi khám bệnh, vì vậy từ nhỏ ta đã đọc thông y thư, số người được ta cứu chữa không dưới trăm người, cũng xem như có chút danh tiếng.
Nhưng kiếp trước, sau khi gả cho Đoàn Thừa Dục, trở thành thế tử phi, mẹ chồng trách ta xuất đầu lộ diện, cho rằng ta làm tổn hại thể diện và sự cao quý của hoàng gia.
Ta không thể đối đầu với toàn bộ quý tộc, chỉ đành đau lòng từ bỏ việc hành y, chuyển sang mở dược đường, thuê người khác khám bệnh.
Kiếp này, ta không muốn đi vào vết xe đổ.
Dù cả đời không lấy chồng thì đã sao? Là nữ tử, cũng nên vì chí hướng của mình mà dốc hết sức.
Sau khi phụ thân qua đời, để lại cho ta một khoản tài sản lớn.
Vì hoàng đế từng khen ngợi ta là hậu duệ trung liệt, trưởng bối trong tộc không dám chiếm đoạt số tài sản này. Tuy phải sống nhờ nhà thúc phụ trước khi cập kê, nhưng cuộc sống của ta thực ra cũng không quá khó khăn.
Kiếp trước ta luôn nghĩ đợi đến khi cập kê mới mở y quán, nhưng bây giờ, ta không muốn chờ thêm một khắc nào nữa.
Ta dẫn Thanh Hành ra ngoài, tìm suốt một ngày mới chọn được địa điểm. Phía đông thành có một tửu lâu đang định sang nhượng, chỉ cần sửa sang lại, thêm tủ thuốc là ta có thể chính thức mở y quán.
Sau khi bàn bạc xong với chủ tửu lâu, chúng ta đặt cọc, ký khế ước.
Trên đường về, Thanh Hành vẫn còn ngơ ngác.
“Tiểu thư… không ngờ chúng ta chỉ mất một ngày đã quyết xong chuyện này. Có nhanh quá không?”
“Không nhanh. Ta đã đợi ngày này rất lâu rồi.”
Ta cười, xoa đầu nàng, trong lòng cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm.
Chỉ cần chịu đựng thêm một năm nữa đến lúc cập kê, ta sẽ không phải ở lại nhà thúc phụ nữa. Dù là Đoàn Thừa Dục hay Giang Vãn Nguyệt, cũng không ai có thể ảnh hưởng đến cuộc sống của ta.
Nhưng khi chúng ta trở về viện của mình, vừa đến khúc quanh hành lang, thì có một người ngã nhào ra.
Thanh Hành giật mình, theo phản xạ chắn trước mặt ta, quát lớn:
“Ai đó!”
Người ngã xuống phát ra giọng yếu ớt, nhưng ta lập tức nhận ra.
Là Đoàn Thừa Dục.
Chàng ho khan vài tiếng, gương mặt trắng bệch không còn chút huyết sắc, vẫn cố gắng đứng dậy hành lễ.
“Thuộc hạ bị sốt cao, nhất thời không còn sức… làm kinh động tiểu thư, khụ khụ…”
Thanh Hành vốn lương thiện, thấy chàng như vậy thì có chút thương hại.
“Ôi, sao ngươi bệnh nặng thế này… Tiểu thư, có nên kê cho hắn mấy thang thuốc không?”
“Không. Thân phận tiểu thư cao quý, sao có thể chữa bệnh cho một kẻ hạ nhân như ta được.”
Đoàn Thừa Dục ngoài miệng từ chối, nhưng ánh mắt lại lén quan sát ta.
Chàng vốn có dung mạo tuấn tú, trước kia ta thích nhất là dáng vẻ đuôi mắt ửng đỏ của chàng.
Nhưng đó là chuyện của kiếp trước rồi.
Ta khẽ cười lạnh:
“Đúng vậy. Ngươi còn nhớ rõ thân phận của mình là được.”
Lời vừa dứt, cả Thanh Hành và Đoàn Thừa Dục đều sững lại.
Thanh Hành là người hoàn hồn trước, ánh mắt nàng đảo qua lại giữa ta và chàng, rồi lập tức đứng về phía ta.
“Giang phủ đâu phải không có phủ y. Ngươi khó chịu thì đi tìm ông ấy đi, kẻo lại ngất ở đâu làm kinh động quý nhân.”
Đoàn Thừa Dục nhìn ta sâu thẳm, cuối cùng cúi đầu, cung kính nói:
“Vâng, thuộc hạ biết lỗi.”
Chàng lảo đảo rời đi, trông vô cùng đáng thương.
Nhưng ta biết, bệnh có thể là thật, còn sự yếu thế lúc này của chàng thì chắc chắn là giả.
Chàng đến trước mặt ta giả vờ đáng thương, chỉ vì một lý do.
Chàng si mê Giang Vãn Nguyệt, nhưng đồng thời lại không thể rời khỏi sự che chở mà ta từng dành cho chàng.
Đoàn Thừa Dục hiểu rõ Giang gia muốn gả Giang Vãn Nguyệt cao sang đến mức nào. Kiếp này, có lẽ chàng sẽ tìm cách phá hỏng hôn sự của nàng với phủ thừa tướng. Đợi đến khi Thành Vương phi đến nhận thân, chàng một bước hóa thành thế tử tôn quý, liền có thể thuận thế cầu hôn.
Thành Vương phi sẽ đồng ý, mà Giang gia càng không thể từ chối.
Ta vẫn nhớ trước khi gả cho Đoàn Thừa Dục, từng nghe Giang Vãn Nguyệt than phiền với thẩm mẫu:
“Một cô nhi như nó, dựa vào đâu mà có vận may tốt như vậy? Nếu không phải mẹ vội vàng định hôn sự cho con, thì người gả vào vương phủ mấy hôm sau đã là con rồi!”
Nói xong, nàng lại thở dài.
“Ta cứ tưởng hắn là tiện dân, định chơi chán rồi ném ra bãi tha ma. Sao hắn không nói sớm mình là thế tử chứ?”
Xem ra, việc không thể thành thân với nhau chính là nỗi tiếc nuối chung của hai người họ. Kiếp này ta tránh xa, cũng muốn xem họ có thể trở thành một đôi vợ chồng hòa thuận hay không.
Dĩ nhiên, tiền đề là Đoàn Thừa Dục phải sống được đến ngày Thành Vương phi trở về.
04
Sau đêm đó, số lần Đoàn Thừa Dục xuất hiện trước mặt ta ngày càng nhiều.
Hoặc là những cuộc gặp tình cờ được sắp đặt, hoặc là cảnh chàng bị phạt trong sân.
Lúc này ta mới nhận ra, có lẽ Giang Vãn Nguyệt từ lâu đã biết Đoàn Thừa Dục si mê nàng.
Nếu nàng thật sự ghét chàng, hoàn toàn có thể sai gia nô đánh cho một trận rồi đuổi ra khỏi phủ. Nhưng nàng không những không làm vậy, mà còn cho phép chàng theo cùng các thị vệ khác đứng phía sau mình, rồi thỉnh thoảng lại tìm cớ hành hạ chàng một phen.
Ta nghĩ nàng vừa hưởng thụ sự ái mộ của nam nhân, vừa khinh thường thân phận thấp kém của kẻ ái mộ mình.
Đối với nàng - một tiểu thư con nhà Thượng thư - đó là một sự sỉ nhục.
Giống như những gì ta từng nghe ở kiếp trước, Giang Vãn Nguyệt chỉ xem chàng như một trò tiêu khiển. Đến khi không muốn chơi nữa, nàng sẽ lặng lẽ ném chàng ra bãi tha ma.
Giữa mùa đông khắc nghiệt, Đoàn Thừa Dục đã ngâm mình trong hồ băng suốt hai canh giờ.
Lần này, Giang Vãn Nguyệt nói cây trâm yêu thích của mình rơi xuống hồ, nhất định bắt chàng phải tìm lại.
Ta đã đoán được giờ đây chàng đau đớn đến mức nào.
Khi suýt chết cóng trong tuyết, đôi chân chàng đã mang bệnh. Kiếp trước, ta dốc lòng điều trị, cũng phải mất nửa năm mới chữa khỏi hẳn. Giờ vết thương cũ chưa lành, lại ngâm trong hồ băng, chỉ khiến cơn đau thấm tận xương.
Ta không muốn quấy rầy việc chàng “tận hưởng” sự quan tâm của người trong lòng, liền cùng Thanh Hành đi thẳng đến y quán của mình.
Mười ngày đầu khai trương, ta chỉ chữa bệnh miễn phí cho dân nghèo.
Ban đầu còn có người không tin, nhưng dần dần người đến khám ngày một đông, danh tiếng của ta cũng lan rộng.
Sau một ngày bận rộn, lúc trở về phủ, ta lại gặp một kẻ không mời mà đến.
Đó là một thiếu niên ngất xỉu trong ngõ nhỏ, chừng mười hai mười ba tuổi, nhìn không rõ là trai hay gái. Quần áo rách rưới, thân hình gầy yếu.
Cũng là ngã trong tuyết, ta không khỏi nhớ đến Đoàn Thừa Dục.
Nhưng ta vẫn lập tức gọi người đưa đứa trẻ lên xe ngựa.
Làm thầy thuốc, không thể vì một người mà đánh đồng tất cả.
Vào Giang phủ, để tránh rắc rối, ta và Thanh Hành dìu nó lén lút đi từ cửa phụ về tiểu viện.
Không ngờ, Đoàn Thừa Dục đã chờ sẵn ngoài cổng viện.
Thấy đứa trẻ kia, chàng thoáng kinh ngạc, rồi lập tức nhìn ta với ánh mắt bị tổn thương, mang theo ý chất vấn.
“Tiểu thư, hắn là ai!?”
“Liên quan gì đến ngươi.”
Ta không buồn nhìn thẳng chàng, định đi nhưng lại bị chặn lại.
Chàng nhìn ta đầy bi thương, hỏi:
“Sáng nay khi tiểu thư ra khỏi phủ, rõ ràng đã thấy ta bị phạt, đúng không?”
Thấy chàng không chịu nhường đường, ta thở dài, bảo Thanh Hành đưa đứa trẻ vào phòng bên nghỉ ngơi tránh gió lạnh, còn ta ở lại đối phó với chàng.
Ta có chút mất kiên nhẫn, lạnh lùng hỏi:
“Thấy thì đã sao?”
Không ngờ chàng bỗng kích động, nắm chặt hai cánh tay ta.
“Tại sao? Ngươi nói cho ta biết, vì sao ngươi chịu cứu một tên ăn mày mà lại mặc kệ sống chết của ta!?”
Bốp!
Ta giật tay ra, tát thẳng vào mặt chàng, quát lạnh:
“Cút đi! Ngươi là thứ gì!”
Đây là lần đầu tiên ta ra tay với Đoàn Thừa Dục.
Chàng không ngờ ta sẽ đánh mình, thoáng sững sờ, rồi cười khổ.
“Vãn Tinh… nàng cũng sống lại rồi, phải không?”
Chàng bỏ đi lớp ngụy trang của một thị vệ, dùng ánh mắt của kiếp trước nhìn ta, giọng nói dịu dàng mà bi thương đến tận cùng.
“Vãn Tinh, trước kia chúng ta không phải rất tốt sao? Vì sao sống lại một đời, nàng lại không cần ta nữa?”
Đã nói đến mức này, ta cũng không ngại nói cho rõ ràng.
Ta nhìn thẳng vào chàng, hỏi:
“Trước kia? Là trước kia thế nào?”
“Là trước kia ngươi nói yêu ta nhưng lại coi ta như thế thân của Giang Vãn Nguyệt? Hay là trước kia ngươi chê sự che chở của ta quá rẻ mạt, lại tôn kẻ luôn hành hạ ngươi là thần nữ?”
“Để chứng minh lòng chung thủy với nàng, ngươi không tiếc âm thầm hạ thuốc ta. Loại tránh thai khó phát hiện như vậy, chắc ngươi phải tốn không ít công sức mới tìm được nhỉ?”
“Mạng của ta, trong mắt ngươi rốt cuộc đáng giá bao nhiêu?”
Hàng loạt câu hỏi dồn dập của ta khiến Đoàn Thừa Dục hoảng loạn. Chàng vốn định dựa vào tình nghĩa vợ chồng để cầu sự che chở, không ngờ sau khi chàng chết, ta đã biết hết mọi chuyện.
Chàng né tránh ánh mắt ta, ấp úng giải thích:
“Không… Vãn Tinh, ta không muốn hại chết nàng… ta chưa từng nghĩ đến…”
Sự mệt mỏi bỗng ập đến, bao trùm lấy ta. Ta cười lạnh:
“Người đối xử tốt với ngươi, ngươi coi như giày rách. Kẻ hành hạ ngươi, ngươi lại tôn như thần.”
“Đoàn Thừa Dục, ta chưa từng nghĩ ngươi lại hèn hạ đến vậy.”
05
Sau đêm đó, Đoàn Thừa Dục rất lâu không xuất hiện trước mặt ta.
Ta đoán chàng đã hiểu, ta sẽ không còn mang lại bất kỳ giá trị lợi dụng nào cho chàng nữa, nên dứt khoát quay sang toàn tâm toàn ý theo đuổi Giang Vãn Nguyệt.
Ta cũng được yên ổn, vừa hay chuyên tâm lo việc y quán.
Còn đứa trẻ ăn mày ta cứu về, cũng dần hồi phục sức khỏe.
Dù khi hôn mê nó mặc đồ nam, nhưng thực ra lại là một cô bé khoảng mười hai tuổi.
Nó nói tên mình là A Loan, cha mẹ bị cướp giết hại, một mình chạy trốn đến kinh thành, sống bằng nghề ăn xin. Việc mặc đồ nam cũng là để tự bảo vệ mình.
Những ngày qua, con bé phải tranh giành thức ăn với chó hoang, ngủ ở miếu hoang cùng những kẻ ăn mày khác, giành chỗ mà sống, chịu đủ khổ sở.
Thanh Hành mềm lòng, nghe đến đó đã rưng rưng nước mắt.
Ta liền giữ con bé lại, coi như làm bạn với Thanh Hành. Dù sao tài sản riêng của ta nuôi thêm một đứa bé cũng không thành vấn đề.
Nghe ta chịu nhận mình, mắt A Loan lập tức đỏ hoe, cố gắng lết xuống khỏi giường bệnh, định quỳ xuống dập đầu tạ ơn.
Ta hết lời ngăn cản, cuối cùng cũng giữ được con bé lại.
Nhìn Thanh Hành và A Loan ôm nhau khóc nức nở, ta vừa thấy buồn cười, lại vừa thấy chua xót.
Hy vọng lần này, ta không cứu nhầm người.
Ba tháng trôi qua, A Loan và Thanh Hành ngày ngày theo ta qua lại y quán. Tuy vất vả, nhưng lại có cảm giác thành tựu khi cứu người.
Nhớ lại kiếp trước, những ngày làm con dâu trong phủ Thành Vương, lúc nào cũng phải dè dặt cẩn trọng. So với hiện tại, cuộc sống này với ta chẳng khác gì tiên cảnh.
Dân nghèo tuy không có tiền chữa bệnh, nhưng không phải là không biết ơn.
Khi thì một nắm táo xanh, khi thì một quả bí - lễ nhẹ nhưng tình sâu, tấm lòng của họ ta đều hiểu và vô cùng cảm động.
Một buổi hoàng hôn bình thường, ta và Thanh Hành vừa về đến phủ thì lại không khéo chạm mặt Giang Vãn Nguyệt cùng một đoàn người phía sau, trong đó có Đoàn Thừa Dục.
Nàng mặc cung trang dệt gấm, đầu cài đầy mã não, trân châu, phỉ thúy cùng vàng bạc, ánh sáng lấp lánh càng tôn lên vẻ cao quý.
Thấy ta dẫn theo hai nha đầu ăn mặc giản dị, nàng liếc từ trên xuống dưới đầy khinh miệt, rồi như tìm được trò vui, bật cười thành tiếng.
“Ôi chao, ta nói này đường muội, ngươi suốt ngày ra ngoài lộ diện không giữ quy củ thì thôi, nhưng cũng nên mặc cho ra dáng một chút. Nếu bị quan quyến nhà khác nhìn thấy, lại tưởng Giang gia bạc đãi ngươi.”
Nói rồi, nàng lại đắc ý:
“Bệ hạ đã hạ chỉ, phàm quan viên tam phẩm trở lên và gia quyến đều phải vào cung dự yến. Đáng tiếc nhị thúc chết sớm, không thì ngươi cũng được dự phần một chén.”
Thanh Hành đã quen với những lời châm chọc này, nhưng A Loan thì không nuốt nổi cơn giận.
Nàng vừa định bước ra bênh vực ta, đã bị ta kéo lại.
Ta bình thản, mỉm cười nói:
“Vậy chúc đường tỷ thượng lộ bình an.”
Khi lướt qua nhau, ánh mắt Đoàn Thừa Dục dừng lại trên người A Loan. Được ta chăm sóc mấy tháng, nàng gần như thay da đổi thịt.
Còn Đoàn Thừa Dục, tuy đã ở bên cạnh Giang Vãn Nguyệt, nhưng nghe nói thường xuyên bị đánh mắng, e rằng giờ đây vết thương cũ chồng thêm vết mới.
Ánh mắt chàng phức tạp, ta lười đoán, liền dẫn hai nha đầu trở về phòng.
Cảnh ngộ hiện tại, đều là do Đoàn Thừa Dục tự chuốc lấy.
Trên đường về, A Loan vẫn còn tức giận, Thanh Hành cười, gõ nhẹ lên trán nàng:
“Xem ngươi nóng nảy kìa. Yên tâm, tiểu thư nhà ta muốn bắt nạt người khác thì chưa bao giờ cần dùng miệng.”
A Loan khó hiểu nhìn nàng. Thanh Hành liếc ta một cái, nhỏ giọng nói:
“Đợi Giang Vãn Nguyệt trở về, ta nhất định sẽ lén cho nàng ta ít bột Tô Đằng, đảm bảo đau bụng ba ngày ba đêm!”
Nhưng còn chưa kịp ra tay, phía Giang Vãn Nguyệt đã xảy ra chuyện.
06
Trên đường hồi phủ, đoàn người của Giang Vãn Nguyệt gặp phải lưu khấu.
Nàng cùng thúc phụ, thẩm mẫu tuy bị một phen hoảng sợ nhưng không hề hấn gì, nhưng số thị vệ đi theo lại có gần một nửa không thể trở về, đủ thấy hung hiểm đến mức nào.
Mà Đoàn Thừa Dục là người bị thương nặng nhất trong số những thị vệ còn sống.
Toàn thân chàng đầy máu, ngay cả đứng dậy cũng không nổi, môi không còn chút huyết sắc.
Thị vệ đi cùng nói, chàng vì bảo vệ Giang Vãn Nguyệt nên mới bị thương nặng như vậy.
Chuyện này kiếp trước chưa từng xảy ra.
Ta nhớ kiếp trước cũng có lưu khấu, nhưng không đến mức hung hiểm như vậy. Đoàn Thừa Dục khi đó bị ta gọi đi phơi dược liệu nên không bị thương.
Sống lại một đời, rất nhiều chuyện đã âm thầm thay đổi.
Ta hỏi han qua loa, rồi không tiếp xúc thêm với họ nữa.
Ta không nghĩ Giang Vãn Nguyệt sẽ vì Đoàn Thừa Dục liều mình cứu mà thay đổi tình cảm, nhưng ít nhất cũng sẽ không còn hành hạ chàng nữa.
Không ngờ, lần tiếp theo nghe tin về Đoàn Thừa Dục, chàng đã bị ném vào một viện hoang vắng nhất, mặc kệ sống chết.
Thanh Hành nghe ngóng từ nha hoàn trong phủ mới biết, sau khi bị thương nặng, Đoàn Thừa Dục đã không biết tự lượng sức mà bày tỏ tình cảm với Giang Vãn Nguyệt.
Chàng nói mình sẵn sàng vì nàng mà chết, hy vọng nàng có thể chấp nhận tấm lòng của mình.
Không ngờ, Giang Vãn Nguyệt kinh hãi biến sắc, ngay trong đêm sai người ném chàng vào viện hẻo lánh nhất.
Ta bật cười. Đoàn Thừa Dục đúng là ngây thơ - chàng tưởng trong lòng Giang Vãn Nguyệt, tình cảm và tính mạng của chàng lại quan trọng hơn danh tiết và hôn sự của nàng sao?
Còn hai tháng nữa là đến ngày Giang Vãn Nguyệt thành thân với công tử phủ thừa tướng. Nàng tuyệt đối sẽ không để Đoàn Thừa Dục phá hỏng tất cả.
Ta không đi xem náo nhiệt, nhưng náo nhiệt lại tự tìm đến ta.
Khoảng nửa tháng sau, Đoàn Thừa Dục chống gậy xuất hiện trước mặt ta.
Vừa thấy ta, mắt chàng đỏ lên, lập tức vứt gậy, quỳ sụp xuống bên cạnh, nắm chặt cổ tay ta không chịu buông.
Giọng chàng gấp gáp, đau đớn, không ngừng xin lỗi:
“Xin lỗi… xin lỗi… Vãn Tinh, ta sai rồi, ta thật sự biết sai rồi!”
“Trước kia là ta hồ đồ, mắt mù tâm tối, nhầm châu thành cá mục. Nàng đối xử với ta tốt như vậy, mà ta lại phụ nàng.”
“Vãn Tinh, ta nguyện dùng cả đời để chuộc lỗi, chỉ cần nàng cho ta cơ hội.”
“Nàng biết mà, Thành Vương sắp hồi kinh rồi, rất nhanh sẽ có người đến nhận ta. Ta sẽ để nàng trở thành người tôn quý hơn cả Giang Vãn Nguyệt…”
Đoàn Thừa Dục nói không ngừng, hết lời hứa hẹn tương lai sẽ yêu thương, kính trọng ta ra sao.
Còn ta, vẫn im lặng, lặng lẽ nhìn chàng.
Rất lâu sau, chàng mới ngẩng lên nhìn ta như cầu xin.
“Vãn Tinh… nàng nói một câu được không… xin nàng… tha thứ cho ta…”
“Không bao giờ.”
Ta lạnh lùng đáp:
“Đoàn Thừa Dục, mỗi lần nhìn thấy ngươi, ta đều thấy ghê tởm.”
Khi chàng rời đi, dáng vẻ thất thần như mất hồn.
Nhưng ngay sau đó, ta sai Thanh Hành mang thuốc trị thương đến cho chàng.
Thanh Hành nói, ban đầu chàng kinh ngạc, sau đó bật khóc.
Ta cười lạnh.
Vốn dĩ ta định chờ thời cơ rồi bỏ thuốc vào đồ ăn của chàng. Giờ hòa vào thuốc chữa bệnh, cũng coi như cùng một kết cục.
Dĩ nhiên ta không mềm lòng tha thứ cho chàng.
Ta chỉ muốn chàng chết dần chết mòn.
Đợi đến khi Thành Vương phi nhận lại đứa con trai duy nhất, lại phải trơ mắt nhìn chàng trúng độc vào tận phế phủ, không thuốc nào cứu nổi - như vậy mới thú vị.
Nhưng ta không ngờ, chuyện ngoài ý muốn lại nối tiếp nhau mà đến.
07
Giang Vãn Nguyệt vậy mà chủ động làm ầm lên đòi hủy hôn với phủ thừa tướng.
Không chỉ vậy, nàng còn sai bảy tám gia nô, khiêng Đoàn Thừa Dục từ viện hẻo lánh trở về.
Thúc phụ và thẩm mẫu vô cùng tức giận trước hành động của nàng, nhưng nàng lại vừa khóc vừa gào, nói muốn báo đáp tấm chân tình của Đoàn Thừa Dục, nhất quyết phải gả cho chàng.
Ta cắt bỏ nụ hoa mọc lệch, trong lòng nghĩ: xem ra Giang Vãn Nguyệt cũng đã sống lại.
Trải qua hai kiếp, nàng đã sớm biết Đoàn Thừa Dục từng si mê nàng đến mức nào, dù bị nàng hành hạ cũng không một lời oán hận.
Cho nên, dù trước đó nàng đã vứt chàng vào viện hoang mặc kệ sống chết, nhưng vẫn tin chắc cuối cùng mình có thể gả vào vương phủ, trở thành thế tử phi cao quý.
Ta lạnh lùng quan sát. Nàng vẫn chưa biết, Đoàn Thừa Dục đã sớm thay lòng trong những lần bị nàng giày vò ở kiếp này.
Khi gặp lại ta, ánh mắt Giang Vãn Nguyệt tràn đầy đắc ý của kẻ chiến thắng.
Nàng nói với ta:
“Giang Vãn Tinh, kiếp này vì sao ngươi không cứu hắn? Ngươi cũng sống lại rồi, đúng không?”
“Kiếp trước ta và thế tử vì lỡ duyên, mới để tiện nhân như ngươi chui vào. Bây giờ tốt nhất ngươi nên hiểu, trong lòng thế tử, kiếp trước ngươi không bằng ta, kiếp này cũng vẫn không bằng ta.”
Ta cúi đầu, cố nhịn không bật cười.
Ai mà quan tâm tên khốn đó nghĩ gì. Nàng còn chưa biết, thuốc Đoàn Thừa Dục đang dùng, nói là nhờ bằng hữu tìm giúp, thực ra là do ta đưa đến.
Bây giờ, để giữ lại những thứ ta ban cho, Đoàn Thừa Dục đã bắt đầu nói dối Giang Vãn Nguyệt.
Chàng biết nàng làm rùm beng quá mức, còn lén sai người gửi thư cho ta.
Chàng nói chàng không yêu Giang Vãn Nguyệt, nói dù nàng có hủy hôn với phủ thừa tướng, người chàng muốn cưới cũng chỉ có mình ta.
Sao có thể như vậy được? Chàng và Giang Vãn Nguyệt mới phải là chân ái.
Vì thế, ngay trước ngày Thành Vương phi đến nhận thân, bức thư của Đoàn Thừa Dục đã được ta lặng lẽ đưa đến tay Giang Vãn Nguyệt.
Nàng nổi giận đùng đùng, lập tức nhốt ta cùng hai nha đầu vào phòng chứa củi.
Sau đó, nha hoàn thô sử mà ta đã mua chuộc từ trước đến báo lại, nói nàng nghe lén được cuộc đối thoại dưới chân tường.
Ban đầu, Giang Vãn Nguyệt khóc lóc, nói với Đoàn Thừa Dục rằng nàng không cố ý hành hạ chàng, tất cả chỉ là hiểu lầm.
Nàng nói mình không có tình ý với công tử phủ thừa tướng, chỉ vì bị cha mẹ ép buộc nên mới phải đính hôn, trong lòng nàng từ trước đến nay chỉ có Đoàn Thừa Dục.
Nhưng lúc này, Đoàn Thừa Dục đương nhiên không còn tin nàng nữa.
Giang Vãn Nguyệt trở nên hung hãn, sau đó còn lấy tính mạng của ta ra uy hiếp, ép chàng phải nói với Thành Vương phi rằng người chàng thật lòng yêu là nàng, phải cưới nàng làm chính phi, nếu không sẽ chặt đầu ta.
Ta dù sao cũng là cô nhi được bệ hạ ban thưởng là hậu duệ trung liệt, nàng nói ra những lời này, rõ ràng đã không còn để ý đến vương pháp.
Ta biết, nàng khinh thường ta, tất nhiên không cho phép ta đứng trên đầu nàng.
Cuối cùng, Đoàn Thừa Dục vẫn thỏa hiệp.
Phải nói rằng, Giang Vãn Nguyệt chưa từng làm ta thất vọng - dù là uy hiếp hay dụ dỗ, nàng luôn đạt được điều mình muốn.
Ngày Thành Vương phi đến, bà ôm Đoàn Thừa Dục mà khóc không ngừng.
Kiếp trước, khi bà gặp lại chàng, chàng vẫn là người khỏe mạnh. Còn giờ đây, chân trái đã phế, không còn khả năng hồi phục.
Thành Vương phi vừa đau lòng vừa phẫn nộ, nhất quyết đòi tính sổ với thúc phụ ta. Khi nghe nói Đoàn Thừa Dục bị thương vì bảo vệ Giang Vãn Nguyệt, bà càng hận không thể lột da nàng.
Nhưng Giang Vãn Nguyệt lại khóc lóc nói:
“Vương phi muốn trách thì trách con đi. Trách con không nên cùng Đoàn lang hai tình tương duyệt. Chàng vì bảo vệ con mới mang bệnh, con nguyện gả cho chàng, chăm sóc chàng cả đời, tuyệt không hai lòng!”
Trước ánh mắt của Thành Vương phi, Đoàn Thừa Dục cũng chỉ có thể mở miệng:
“Đúng vậy, mẫu thân. Nhi tử ái mộ Vãn Nguyệt, nguyện cưới nàng làm chính thê, yêu nàng, bảo vệ nàng, đời này tuyệt không nạp thiếp.”
Lời này vừa nói ra, ai nấy đều ngưỡng mộ tình cảm sâu đậm của Đoàn Thừa Dục dành cho Giang Vãn Nguyệt.
Thành Vương phi thương con, đương nhiên việc gì cũng thuận theo.
Cuối cùng, Đoàn Thừa Dục trở thành thế tử, còn Giang Vãn Nguyệt cũng toại nguyện trở thành thế tử phi.
08
Cả kinh thành đều biết, thế tử phủ Thành Vương sắp cưới vợ.
Giang gia tràn ngập không khí vui mừng, đèn lồng đỏ treo khắp nơi.
Châu báu, trang sức, gấm vóc tơ lụa, như nước chảy không ngừng được đưa đến cho Giang Vãn Nguyệt.
Để đề phòng ta phá hỏng kế hoạch, nàng còn sai bảy tám bà tử canh giữ quanh phòng ta.
Cuối cùng, vào đêm trước ngày thành thân, nàng đến gặp ta một lần.
Bộ hỉ phục đỏ thêu kim tuyến ôm lấy thân hình mềm mại của Giang Vãn Nguyệt, từng đường kim mũi chỉ đều toát lên sự xa hoa đắt giá.
Nàng bóp cằm ta, ép ta nhìn thẳng vào mình.
Gương mặt nàng tràn đầy đắc ý, như thể đã trở thành người tôn quý nhất thiên hạ.
“Giang Vãn Tinh, ghen tị không? Ngươi xem bộ hỉ phục này có phải còn lộng lẫy hơn bộ ngươi mặc kiếp trước không?”
“Đáng tiếc, kiếp này ngươi sẽ không bao giờ được mặc lại nữa.”
“Ngươi cũng đừng lo, đợi ta và thế tử bái đường xong, ta tự nhiên sẽ thả ngươi ra. Dù sao ta cũng muốn ngươi tận mắt nhìn thấy hôn lễ của chúng ta long trọng đến mức nào.”
“Một trăm hai mươi rương sính lễ, kiệu hoa mười hai khiêng…”
“Giang Vãn Tinh, những thứ kiếp trước ngươi cướp của ta, giờ đây tất cả đều phải trả lại!”
Nói xong, nàng cười lớn.
Ta nghĩ Giang Vãn Nguyệt đã gần như phát điên.
Nhưng đó lại chính là điều ta muốn thấy.
Thời gian trôi không nhanh không chậm, chẳng mấy chốc đã đến ngày đại hôn của Đoàn Thừa Dục và Giang Vãn Nguyệt.
Đoàn rước dâu náo nhiệt tưng bừng, không mất bao lâu, Giang Vãn Nguyệt đã theo bà mối lên kiệu hoa.
Còn ta, bị trói tay chân, nhốt trong xe ngựa, lặng lẽ theo sau đoàn rước về phủ Thành Vương.
Tiếng kèn suona vang dội, đám đông chen chúc ồn ào.
Cuối cùng, ta nghe thấy trong chính sảnh vang lên giọng của người xướng lễ.
“Nhất bái thiên địa.”
“Nhị bái cao đường.”
“Phu thê đối bái.”
“Lễ thành…”
Tiếng reo hò vang lên, hôn lễ mà hai người họ mong mỏi suốt hai đời cuối cùng cũng kết thúc.
Lúc này, bà tử trông coi ta mới cởi trói, đẩy ta vào sảnh tiệc với thân phận khách.
Khi ta đến, Giang Vãn Nguyệt vẫn chưa được đưa vào động phòng. Nàng đứng thẳng lưng, như một con công chiến thắng.
Còn Đoàn Thừa Dục vẫn chống gậy, sắc mặt xám xịt. Chỉ khi nhìn thấy ta, mắt chàng mới lóe lên một tia sáng.
Ta nâng chén rượu, từ xa kính chàng một chén.
Khóe môi chàng khẽ động, nhưng thế nào cũng không giống một nụ cười.
Trong đám người, chỉ có Thành Vương phi là thật sự vui vẻ. Bà tìm lại được con trai, giờ con trai lại cưới vợ, chỉ cần thấy được cháu nội ra đời, dường như đời này không còn gì phải tiếc nuối.
Nhưng ngay trong đêm tân hôn, niềm vui ấy đột ngột chấm dứt.
Đêm động phòng hoa chúc, tân lang lại chết ngay trên người tân nương.
Chỉ trong một đêm, những chiếc đèn lồng đỏ rực khắp nơi bị thay bằng cờ trắng âm u.
Thành Vương phi không chịu nổi cú sốc, ngất xỉu tại chỗ. Khách dự tiệc ai nấy đều xôn xao bàn tán.
Ban ngày còn khỏe mạnh, đến tối lại chết trên giường đàn bà - nói ra thật khó nghe.
Còn ta, khi nghe tin, lại chẳng hề bất ngờ.
Ngày họ thành thân đến, cũng là ngày thuốc ta bỏ vào thang thuốc của Đoàn Thừa Dục phát tác.
09
Đột nhiên có con, rồi lại đột nhiên mất con, giữa vui buồn cực độ, Thành Vương phi già đi trông thấy, như già thêm hơn mười tuổi.
Bà không thể chấp nhận cái chết đột ngột của con trai, liền trút hết mọi phẫn nộ lên đầu Giang Vãn Nguyệt.
Cơn giận ấy, ta đã từng nếm trải.
Kiếp trước, vì khinh thường xuất thân của ta, bà thường xuyên gây khó dễ. Lại vì Đoàn Thừa Dục âm thầm hạ thuốc, ta ba năm không con, bà càng mắng ta trước mặt mọi người là con gà không đẻ trứng.
Bà muốn nạp thiếp cho Đoàn Thừa Dục, nhưng chàng vì nhớ thương Giang Vãn Nguyệt nên sống chết không chịu, lại lấy ta làm cái cớ từ chối.
Thế là Thành Vương phi càng oán hận ta, trong kinh thành ai ai cũng biết ta không sinh được con lại còn hay ghen.
Đến khi Đoàn Thừa Dục tự vẫn, bà vẫn trách ta là tai tinh khắc cha khắc mẹ khắc chồng, khóc lóc đòi ta phải đền mạng.
Còn bây giờ, bà mới tìm lại con chưa được bao lâu, Đoàn Thừa Dục đã vì Giang Vãn Nguyệt mà tàn phế, lại chết ngay trong đêm tân hôn trên giường nàng. Mối hận của bà với Giang Vãn Nguyệt chỉ có tăng chứ không giảm.
Sau đó, có một đạo sĩ du phương đi ngang qua cổng phủ Thành Vương, nói trong phủ có yêu tinh nhập chủ, huyết quang hung hiểm, nếu không trấn áp e rằng sẽ tiếp tục khắc chết chủ nhân.
Yêu tinh ấy là ai, không cần nói cũng rõ.
Thành Vương phi vốn đã quy cái chết của con trai lên đầu Giang Vãn Nguyệt, nay lại được lời phán của đạo sĩ, càng xem nàng như tà vật tai tinh.
Giang Vãn Nguyệt cũng không ngờ, vị trí thế tử phi mà nàng dốc sức giành lấy, cuối cùng lại đưa nàng đến kết cục này.
Về sau, chuyện lan truyền khắp nơi. Theo lời đạo sĩ, Thành Vương phi nhốt Giang Vãn Nguyệt trong Phật đường mỗi ngày, bắt nàng sám hối cho tội lỗi của mình.
Không chỉ vậy, cứ mỗi bảy ngày lại dùng cành đào tát miệng nàng bốn mươi chín lần, mới có thể trừ đi tà khí trên người.
Từ đó về sau, quãng đời còn lại của nàng đều phải sống như vậy.
Ta nghĩ, có lẽ Giang Vãn Nguyệt chưa từng hối hận đến thế.
Trong lúc không ai hay biết, ta đã trải qua lễ cập kê của mình. Từ nay, ta có thể tự lập môn hộ, sống một cách thoải mái tự do.
Rời khỏi Giang gia, ta trả gấp đôi chi phí ăn ở suốt những năm qua. Từ đó về sau, ta và họ không còn bất kỳ liên quan nào nữa.
Ta ở lại y quán. Khi Thanh Hành bước vào tìm ta, trong tay còn cầm đạo bào và khăn đạo sĩ.
“Tiểu thư, ta đã trả tiền rồi, hắn hứa sẽ dọn xuống phía nam sinh sống, không bao giờ quay lại kinh thành nữa.”
Ta gật đầu:
“Vậy thì tốt.”
Không sai, trên đời này làm gì có nhiều trùng hợp đến thế. Cái gọi là đạo sĩ du phương kia, chẳng qua chỉ là một mồi lửa ta đặt giữa Thành Vương phi và Giang Vãn Nguyệt.
Kiếp trước, Đoàn Thừa Dục cho ta uống thuốc tránh thai.
Kiếp này, ta cho chàng uống đoạn trường thảo.
Thành Vương phi từng khắc nghiệt với ta, ta liền để bà nếm trải nỗi đau mất con trong một đêm.
Còn Giang Vãn Nguyệt, trước thì bất kính với phụ thân ta, sau lại vì trèo cao mà dám uy hiếp tính mạng ta. Vậy nên ta khiến nàng cả đời phải chịu tát miệng, quỳ trước Phật mà sám hối.
Nhân quả tuần hoàn, báo ứng không sai.
Khi A Loan chạy vào, ta và Thanh Hành liền ngầm hiểu mà dừng câu chuyện, mỉm cười hỏi nàng:
“Có chuyện gì vậy, sao vội vàng thế?”
A Loan hào hứng nói:
“Tiểu thư! Vừa rồi có một đứa trẻ bị kẹo mắc cổ suýt ngạt thở. Ta dùng cách tiểu thư dạy, quả nhiên cứu được nó!”
“A Loan của chúng ta giỏi thật.”
Ta xoa đầu nàng, nàng lại có chút ngượng ngùng:
“Đều là nhờ tiểu thư dạy tốt. Thôi không nói nữa, bên ngoài có bệnh nhân đến khám!”
A Loan nắm tay ta kéo ra ngoài. Ta và Thanh Hành nhìn nhau cười.
Mọi chuyện trần thế đã định.
Từ hôm nay trở đi, mỗi một ngày đều sẽ là cuộc sống mà ta mong muốn.
- Hết -
