Độc Sủng Nhiêu Nhiêu

admin

Ta là thiếp của Nhiếp chính vương, nhưng ta lại lén dan díu với người khác. Trong vương phủ, ta tìm được một thị vệ trẻ lạnh lùng mà tuấn tú, cơ bụng tám múi, rồi coi hắn như người yêu.

“Bảo bối của ta, đợi khi lão Nhiếp chính vương kia chết rồi, chúng ta sẽ bỏ trốn.”

Chàng thị vệ khẽ nhếch môi: “Được thôi.”

Về sau, chính mắt ta nhìn thấy một đám người che mặt quỳ rạp dưới chân hắn, miệng đồng thanh hô: Nhiếp chính vương điện hạ.

Trước mắt ta tối sầm.

Xong rồi.

1

“Kiêu ca ca, ta muốn ra ngoài phủ, không muốn ở lại Nhiếp chính vương phủ nữa.”

Ta vòng tay ôm cổ nam nhân, chớp mắt, chủ động hôn hắn.

Khóe môi hắn khẽ cong, rồi đáp lại nụ hôn của ta một cách bá đạo mà mãnh liệt.

Nụ hôn kết thúc, hắn ôm ta vào lòng, giọng khàn khàn: “Nhiêu Nhiêu, với thân phận hiện giờ của nàng, không thể rời khỏi Nhiếp chính vương phủ.”

Nghe vậy, ta lập tức ỉu xìu, trong lòng chửi Nhiếp chính vương một trận.

Lão già đáng ghét ấy! Đã một đống tuổi rồi còn cưới cả đám tiểu thiếp nhốt ở hậu viện!

“Phiền chết đi được! Lão Nhiếp chính vương kia, già đến thế rồi mà còn nạp cả đống thiếp. Ta vào phủ nửa năm nay, còn chưa gặp hắn lần nào.

“Ta thấy chắc là hắn già rồi, không còn làm được gì nữa, nạp nhiều thiếp như vậy cũng chỉ để làm cảnh cho người ngoài nhìn, khổ nhất vẫn là đám thiếu nữ chúng ta.”

Ta chu môi, vừa nói vừa kéo cổ áo Ngụy Kiêu như trút giận.

Nghe vậy, Ngụy Kiêu nhìn ta, khóe môi cong lên như cười mà không phải cười, ý vị khó lường.

Ủa? Sao hắn lại nhìn ta kiểu đó…

“Kiêu ca ca, Nhiếp chính vương là chủ tử của huynh, ta ngày nào cũng mắng hắn, huynh có giận không?”

Ta chợt nghĩ, có phải vừa rồi mình mắng quá đáng, khiến hắn không vui?

“Không. Nhiêu Nhiêu muốn mắng thì cứ mắng.”

Ngụy Kiêu ôm ta chặt hơn, bàn tay ấm áp vuốt ve mái tóc dài của ta.

“Chỉ là… những lời này, nếu để Nhiếp chính vương biết, nàng chắc chắn sẽ bị trừng phạt.”

Hừm…

Không biết có phải ta tưởng tượng không, nhưng thái độ của hắn khiến người ta cảm thấy có gì đó ẩn ý.

Cứ như lời nói có hai tầng nghĩa, thật kỳ lạ.

“Ồ, vậy huynh đi tố cáo đi, để Nhiếp chính vương chém đầu ta luôn cho rồi.”

Ta hừ nhẹ, quay mặt đi, không thèm nhìn hắn.

Trong đôi mắt đen sâu thẳm như vực của Ngụy Kiêu lóe lên một tia thích thú: “Ta sao nỡ làm tổn thương Nhiêu Nhiêu.”

2

Tiễn Ngụy Kiêu đi xong, ta kéo một chiếc ghế nằm ra, nằm dưới tán hoa, vừa ăn bánh vừa uống trà.

Những món trà bánh tinh xảo này đều do Ngụy Kiêu mang đến.

Nói thật, nhìn độ tinh xảo của chúng, bảo là dành riêng cho Nhiếp chính vương dùng cũng không quá.

Không biết một tên thị vệ nhỏ như hắn lấy ở đâu ra.

“Di nương, tổng quản vừa truyền lời, tối nay tất cả di nương đều phải đến tiền sảnh dự yến tiệc.”

Chậc…

Ta nhét miếng bánh vào miệng, thầm nghĩ Nhiếp chính vương đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi.

Nạp cả đống thiếp mà đến mặt cũng chưa từng gặp, còn bày đặt mở tiệc linh đình.

Không hiểu nổi, đúng là có bệnh.

3

Đêm xuống, nha hoàn trang điểm cho ta một lượt, rồi dẫn ta đến tiền sảnh.

Trong Nhiếp chính vương phủ có tất cả mười ba thiếp, tối nay ai nấy đều ăn vận lộng lẫy, người nào cũng đẹp như hoa, chỉ mong lọt vào mắt Nhiếp chính vương.

Ta mặc một bộ váy vàng nhạt, ngồi ở góc, lặng lẽ chờ đợi.

“Nhiếp chính vương đến!”

Đây là lần đầu tiên ta được gặp chính diện hắn.

Ta tò mò ngẩng đầu nhìn.

Nam nhân dáng người cao ráo, khoác áo bào đen pha vàng, trên mặt đeo một chiếc mặt nạ vô cùng bắt mắt.

“Thiếp tham kiến Nhiếp chính vương điện hạ.”

Hơn chục thiếp thất đều đứng dậy hành lễ, ta cũng học theo mà cúi đầu.

Ta không nhịn được lẩm bẩm: “Chậc… lão già này còn biết làm màu ghê, ta xem hắn đeo mặt nạ thì ăn kiểu gì.”

Không biết có phải ta tưởng tượng không.

Vừa dứt lời, ta thấy bước chân của Nhiếp chính vương khựng lại.

Ta khẽ hít một hơi.

Rồi hắn lại như không có chuyện gì, ngồi xuống chủ vị.

Ta thở phào, bắt đầu tìm Ngụy Kiêu.

Hắn chẳng phải là thị vệ thân cận của Nhiếp chính vương sao? Sao không đứng bên cạnh?

Chẳng lẽ chưa vào tiền sảnh? Thật tiếc quá.

“Miễn lễ, khai tiệc.”

Theo lệnh của Nhiếp chính vương, đám tiểu thiếp lập tức cầm đũa ăn uống.

Ta cầm đũa trong tay, tâm trí lại lơ đãng.

Không biết Ngụy Kiêu rốt cuộc đi đâu.

Ta cảm thấy mình có hơi u mê vì tình rồi, chỉ mới nửa ngày không gặp hắn mà đã thấy hụt hẫng.

Ngồi cạnh ta, Lý di nương khẽ cười: “Nhiêu muội muội đang nghĩ đến tình lang của mình sao? Chậc chậc, không biết là người thế nào mà khiến muội mê mẩn đến vậy?”

Sắc mặt ta cứng lại, lạnh lùng liếc nàng ta.

Sao nàng ta biết?

Đột nhiên, Lý di nương đứng bật dậy, “bịch” một tiếng quỳ xuống: “Điện hạ! Thiếp muốn tố cáo Ôn di nương tư thông!”

Ta: ?

Không phải chứ, ngươi bị bệnh à!!

Lý di nương quay đầu chỉ thẳng vào ta: “Chính là nàng ta! Nàng ta là Ôn di nương, tên Ôn Nhiêu, vào phủ nửa năm trước! Điện hạ, thiếp thất tư thông với người ngoài, phải bị dìm lồng heo!”

Ta ngồi ở góc, tức đến nghiến răng, siết chặt khăn tay, hận không thể lao lên tát nàng ta mười cái.

Lúc này, nỗi hoảng loạn dâng trào trong lòng.

Nếu Ngụy Kiêu thật sự bị Nhiếp chính vương phát hiện…

Với sự tàn bạo của hắn, ta và Ngụy Kiêu e rằng đều xong đời, hơn nữa còn chết không toàn thây.

Tiêu rồi.

Cả tiền sảnh yên lặng đến đáng sợ.

Nhiếp chính vương ngồi trên chủ vị, lười biếng chống cằm, nhìn Lý di nương với vẻ hứng thú: “Ồ? Có chứng cứ không?”

“Có, có! Thiếp tận mắt thấy, tình nhân của Ôn di nương từ phòng nàng ta đi ra, trên eo còn đeo một túi thơm màu vàng nhạt. Túi thơm đó, trước đây thiếp từng thấy trên người Ôn di nương!

“Chỉ cần lục soát toàn bộ thị vệ và hạ nhân trong phủ, tìm được túi thơm đó, nhất định sẽ bắt được gian phu!”

Dưới lớp mặt nạ, đôi mắt sâu thẳm của Nhiếp chính vương bỗng nhìn thẳng vào ta.

Ta theo bản năng né tránh ánh nhìn của hắn.

Thấy vậy, trong mắt hắn hiện lên vài phần ý cười. Ngón tay thon dài khẽ gõ lên tay vịn, một lúc sau, hắn lấy từ trong ngực ra một chiếc túi thơm màu vàng nhạt.

Trên đó còn thêu mấy bông hoa xấu đến không nỡ nhìn.

Khóe môi nam nhân khẽ cong, giọng trầm thấp mà từ tính: “Là cái này sao?”

Nhìn thấy chiếc túi thơm màu vàng nhạt quen thuộc ấy, ta sững người.

Vì sao túi thơm ta tặng cho Ngụy Kiêu lại ở trong tay Nhiếp chính vương?

Một ý nghĩ đáng sợ chợt nảy lên.

Người đời đều nói Nhiếp chính vương của triều Đại Lịch lòng dạ độc ác, khát máu tàn nhẫn, tâm cơ sâu không lường được.

Chẳng lẽ hắn đã sớm biết chuyện ta và Ngụy Kiêu tư thông, chỉ là cố tình không vạch trần, muốn từ từ phơi bày, để nhìn ta và Ngụy Kiêu rơi vào tuyệt vọng?

Trời ơi, biến thái quá rồi!

Nghĩ thêm đến việc Ngụy Kiêu là thị vệ thân cận của hắn mà lại không xuất hiện trong yến tiệc tối nay.

Rất có thể Ngụy Kiêu đã bị hắn bắt lại, nhốt trong địa lao ẩm thấp tối tăm mà tra tấn.

Ta siết chặt khăn tay đến trắng bệch, cả người lạnh run.

Ngụy Kiêu, Ngụy Kiêu…

Nhiếp chính vương thì chậm rãi xoay xoay chiếc túi thơm trong tay, ngón tay dài vuốt nhẹ hoa văn trên đó: “Túi thơm này, là bản vương lấy từ một thị vệ.”

“Cũng chẳng có ý gì khác, chỉ là thấy hoa thêu trên đó xấu quá, xấu đến mức thú vị, nên mới xin về. Sao lại là của Ôn di nương được?”

Ta sững lại. Nghe hắn nói vậy, chẳng lẽ Ngụy Kiêu không sao?

Ta lập tức lên tiếng biện bạch: “Xin điện hạ minh xét, túi thơm này không phải của thiếp, thiếp cũng không quen biết thị vệ nào! Thiếp vẫn luôn an phận thủ thường, tuyệt đối không thể tư thông với người ngoài, xin điện hạ minh xét!”

Chỉ có rũ sạch bản thân, mới chứng minh ta và Ngụy Kiêu không hề liên quan, cả hai chúng ta mới có thể sống.

Lý di nương thấy vậy, khóe môi đỏ tươi cong lên đắc ý, ánh mắt càng thêm độc ác: “Ôn Nhiêu, ngươi còn chối cãi gì nữa! Sự thật đã bày ra trước mắt rồi! Thật là không biết giữ đạo làm vợ! Điện hạ, mau dìm chết con tiện nhân vô liêm sỉ này đi!”

Nhiếp chính vương mắt phượng hẹp dài, cụp mắt, môi mỏng khẽ cười. Dáng vẻ có vẻ lười nhác, nhưng khí chất lại cao quý mà lạnh lẽo: “Đã vậy, chờ tên thị vệ đó trở về, bản vương sẽ tự mình hỏi hắn.”

Lý di nương sững người, rồi trừng to mắt, vội vàng nói: “Điện hạ!!”

Nhiếp chính vương thu lại túi thơm, đôi mắt phượng khẽ nheo: “Nếu Lý di nương đã nghi ngờ quyết định của bản vương, vậy tối nay cứ ở lại thị tẩm đi.”

Lời này vừa dứt, hơn chục tiểu thiếp đều kinh ngạc.

Ai cũng biết, Nhiếp chính vương năm nay hai mươi lăm tuổi, chưa từng gần nữ sắc, mọi người còn nghi hắn thích nam.

Vậy mà đột nhiên lại chọn Lý di nương thị tẩm…

Quả nhiên, không có nam nhân nào cưỡng lại được mỹ nhân mềm mại, huống hồ là người nắm quyền sinh sát như hắn.

4

Sau khi để Lý di nương ở lại thị tẩm, mười hai người chúng ta bị cho lui về nghỉ.

Ta ngồi dưới gốc cây trong viện, lòng bồn chồn bất an, trong đầu toàn là Ngụy Kiêu.

Tối nay không thấy hắn, ta cứ thấp thỏm không yên, rất sợ hắn đã bị Nhiếp chính vương giết.

Đừng nhìn bề ngoài hắn ung dung thản nhiên, thực ra con người này vừa điên vừa tàn nhẫn. Nghe nói lúc còn trẻ hắn đã tự tay giết cha ruột, từng bước leo lên, mới có được vị trí hôm nay.

Ngay cả tiểu hoàng đế trong cung cũng phải nể hắn vài phần.

Tim ta đập thình thịch, vội uống một ngụm nước lạnh để bình tĩnh lại.

Nhưng chuyện của ta và Ngụy Kiêu đã bị lộ ra, nếu lúc này ta chạy đi dò hỏi, chẳng phải là tự mình lộ tẩy, càng chứng thực mối quan hệ giữa hai chúng ta sao?

Chừng nửa canh giờ sau, Lý di nương từ phòng thị tẩm trở về.

Nhưng trạng thái của nàng ta rất kỳ lạ.

“Không thể nào… không thể nào!! A!! Sao lại như vậy!!

“Ôn Nhiêu… Ôn Nhiêu… sao lại là Ôn Nhiêu, tại sao lại là nàng ta!!”

Mắt Lý di nương mở to, đồng tử co rút, ôm chặt vai mình, cẩn thận nhìn quanh.

Đột nhiên nàng ta nhìn thấy ta đang ngồi trong viện.

“A!” nàng ta hét lên, theo bản năng lùi lại.

“Không, không… Ôn Nhiêu, không thể là ngươi, không thể!!”

Trạng thái của nàng ta quá kỳ quái, giống như bị dọa sợ, hoặc là… biết được chuyện gì đó vô cùng chấn động.

Ta bước tới, nắm lấy vai nàng ta, nhìn thẳng hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì? Nói cho ta biết.”

Bỗng nhiên, từ cổ họng Lý di nương bật ra hai tiếng cười khàn khàn: “Ha ha… Ôn Nhiêu, ngươi giỏi thật đấy, giỏi đến mức đáng sợ… đùa bỡn tất cả chúng ta trong lòng bàn tay… ha ha ha…”

Nói xong, nàng ta hung hăng trừng ta một cái, rồi lảo đảo trở về viện của mình.

Ta im lặng.

Nàng ta như phát điên.

Ta đứng đó, không nói gì, trơ mắt nhìn mấy tên gia đinh kéo nhau đến viện của Lý di nương, lục lọi một hồi, gom hết đồ đạc, rồi xách nàng ta đang giãy giụa ra ngoài.

“Cầm lấy đồ của ngươi, cút đi!”

“Không, không…”

Lý di nương bị đuổi khỏi Nhiếp chính vương phủ.

5

Ta nằm trên giường, trằn trọc mãi không ngủ được.

Ta bắt đầu nhớ lại lần đầu gặp Ngụy Kiêu.

6

Nói ra thì, cách ta quen biết Ngụy Kiêu cũng khá cẩu huyết.

Ta là người xuyên không, vừa tới đã ở trong Nhiếp chính vương phủ.

Quản gia không cho ta ra ngoài, cả ngày chỉ có thể thêu thùa, đọc sách.

Vừa chán vừa bức bối.

Ta không chịu nổi cuộc sống này, cuối cùng, vào một đêm trăng tối gió lớn.

Ta thu dọn đồ đạc, chuẩn bị bỏ trốn.

“Ơ?”

Đột nhiên, ta dừng bước, nheo mắt nhìn kỹ về phía trước.

Một chàng trai buộc tóc đuôi ngựa, để trần nửa thân trên, tay cầm trường kiếm, đang luyện kiếm phía trước.

Dưới ánh trăng, ta nhìn rõ gương mặt tuấn tú đến kinh người của hắn, vai rộng eo thon, cơ bụng tám múi.

Đặc biệt là hai cánh tay kia, trông mạnh mẽ đầy lực.

Hít hà… không chịu nổi nữa rồi, phải trêu chọc một phen rồi hẵng đi.

Phát hiện ta lại gần, chàng trai dừng động tác, quay đầu lại, thản nhiên liếc ta một cái.

Hắn đứng đó, dáng người cao ráo như ngọc, thanh tú mà cao quý.

Ta lập tức mặt dày bước tới, nhướng mày: “Yêu tinh nhỏ làm người ta phát điên này!”

Chàng thị vệ: ?

Chàng chẳng buồn để ý đến ta, thu kiếm lại rồi định rời đi.

Ta nhìn theo bóng lưng hắn, trên mặt treo nụ cười vừa tà vừa sến: “Nam nhân, ta muốn huynh! Huynh là của ta, huynh không trốn được đâu, cả đời này thuộc về ta!”

Bước chân hắn khựng lại, loạng choạng một cái, nghiến răng quay đầu, khóe môi hơi hạ xuống, giọng lạnh như băng: “Ngươi nói cái gì?”

“Ta nói, cpdd.”

Hắn không hiểu, cũng chẳng thèm ăn theo trò của ta, quay đầu bỏ đi.

Kết quả hôm đó ta cũng không trốn được, vì tường của Nhiếp chính vương phủ quá cao, ta không leo nổi.

Sau đó, mỗi đêm ta đều lẻn đi tìm đường ra trong phủ, ngày nào cũng tình cờ gặp chàng thị vệ luyện kiếm kia, chính là Ngụy Kiêu.

Ta ngày nào cũng trêu chọc hắn, còn hắn thì luôn hờ hững với ta.

Khi ấy ta nghĩ, thôi vậy, ai cũng là người khổ bị giam trong Nhiếp chính vương phủ, tính cách Ngụy Kiêu trầm lặng như thế cũng bình thường.

Về sau, ta nghĩ ra một cách hay để trốn khỏi phủ.

Trong lúc dò đường khắp nơi, ta tình cờ phát hiện ở góc vương phủ có một tiểu viện bỏ hoang, cỏ mọc um tùm, gần như chẳng ai lui tới.

Ta định đào một cái lỗ chó ở đó, rồi chui ra ngoài.

Thế là ta lấy cớ trồng cây, đi xin quản sự một cái xẻng, cứ đến tối là lại lén đến đó cặm cụi đào.

Mệt lắm, thật sự.

Nhất là lúc đào đến mồ hôi đầm đìa, tóc dính bết lên mặt, quay đầu lại lại thấy một chàng trai lạnh lùng đẹp trai đứng nhìn mình.

“Ơ, sao huynh cũng ở đây?”

Ta lau mồ hôi trên trán, mệt quá ngồi phịch xuống đất.

Ngụy Kiêu cao lớn, mắt đen nheo lại, ánh nhìn trở nên dò xét, mang chút ý vị.

“Ngươi muốn rời khỏi Nhiếp chính vương phủ?”

Ta sững lại, rồi cười gượng, ánh mắt lảng tránh: “Không đâu, ta chỉ đến đây đào hố giấu bạc thôi, sợ bạc bị trộm mất.”

“Với lại, ta là người của Nhiếp chính vương phủ, ta yêu vương phủ, càng yêu Nhiếp chính vương, ta không đi đâu hết, dù phủ có sập ta cũng không rời.”

Nghe vậy, Ngụy Kiêu khoanh tay trước ngực, môi mỏng khẽ cong, cười mà như không cười: “Không tin.”

Ta thừa nhận, lúc đó ta chột dạ, bị ánh mắt của hắn nhìn đến chột dạ.

Hắn là thị vệ của Nhiếp chính vương, chắc chắn một lòng hướng về chủ tử, ta không thể nói kế hoạch bỏ trốn cho hắn biết.

Ta lẩm bẩm một câu “tin hay không tùy”, rồi xách xẻng bỏ đi.

Nhưng cái lỗ chó đó là công sức ta đào suốt mấy ngày.

Ta đương nhiên không nỡ bỏ.

Thế là tối hôm sau, ta cố ý đợi đến giờ Dần mới ra ngoài, nghĩ rằng lúc đó chắc sẽ không gặp Ngụy Kiêu, ta có thể yên tâm đào tiếp.

Ai ngờ…

Cái lỗ chó ta đào suốt mấy ngày, bị lấp mất rồi!!

Đất nén chặt kín mít, không chừa cho ta chút cơ hội nào!

Ta suýt nữa tức đến ngất tại chỗ.

Cái góc hẻo lánh này bình thường không ai tới, nên người biết về cái lỗ đó chỉ có ta và Ngụy Kiêu.

Chắc chắn là hắn lấp lại! Quá đáng thật!

Ta tức giận ném xẻng sang một bên, bắt đầu nổi nóng.

“Sao, lại đến đào hố à?”

Giọng trầm quen thuộc vang lên sau lưng, ta tức đến bốc hỏa, chỉ thẳng vào mặt Ngụy Kiêu mà mắng: “Ngươi đúng là đáng ghét! Dám lấp hố của ta, coi như ngươi lợi hại!”

“Nhiếp chính vương phủ là nơi ngươi muốn đến thì đến, muốn đi thì đi sao?”

Ngụy Kiêu đứng thẳng như ngọc, một thân áo đen, dáng người cao ráo thanh tú, ngũ quan tinh xảo như băng tuyết, tựa như tiên nhân không vướng bụi trần.

Người thì đẹp, nhưng lời nói thì đáng ghét.

Ta nhìn chằm chằm gương mặt đẹp trai ấy, nghiến răng, một ý nghĩ xấu xa chợt nảy ra.

Ta dứt khoát lao tới, túm cổ áo hắn, ép hắn vào thân cây, nhón chân lên hôn “chụt chụt chụt” lên mặt hắn bảy tám cái.

Ngụy Kiêu sững người, gương mặt lạnh lùng đầy vẻ khó tin.

Thấy vậy, ta nở nụ cười vừa gian vừa sến, nói nhỏ: “Nam nhân, đây là trừng phạt dành cho huynh! Đừng thử thách giới hạn của ta.”

“Hừ, không cho ta đi đúng không? Được thôi, cho huynh một cơ hội, làm nam nhân của ta.”

Ta chỉ định nói cho vui.

Kết quả -

“Được.”

Ta: ?

Trời ơi, tiên nam lạnh lùng, huynh đang nói cái gì vậy!

7

Không hiểu sao, ta bắt đầu yêu đương với Ngụy Kiêu.

Ban đầu tên ngốc này vẫn lạnh nhạt với ta, về sau ta thường ôm cái miệng bị hắn hôn đến sưng mà mắng hắn suốt.

8

Haiz…

Nhớ lại những chuyện đó, ta nằm trên giường thở dài.

Hồi ức lúc nào cũng đẹp.

Ta, một sinh viên đại học xuyên đến thế giới này, còn tưởng mình là nữ chính, kết quả vừa mới yêu đương, người yêu đã sống chết chưa rõ.

Khó thật.

Trằn trọc không ngủ được.

“Cốc cốc cốc…”

Bỗng nhiên, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

Là kiểu gõ rất đều, rất có nhịp.

Bọn sai vặt hay thị vệ bình thường sẽ không gõ như vậy.

Ta mở miệng: “Ai đấy…”

Nhưng vì quá căng thẳng, lại khô cổ, giọng ta khàn như vịt kêu.

Tiếng gõ cửa chợt dừng lại, người bên ngoài im lặng một lúc rồi nói: “Là ta.”

Trời ơi!

Tinh thần căng thẳng quá mức, ta nghe giọng đó thành Nhiếp chính vương.

Nhiếp chính vương đích thân đến tìm ta, chẳng lẽ là đến hỏi tội?

Ta lăn xuống giường, chạy ra mở cửa, rồi quỳ rạp xuống ôm chân hắn khóc khan: “Nhiếp chính vương điện hạ! Thiếp oan uổng, thiếp thật sự không tư thông với ai!”

Người kia khựng lại, một lúc sau bất đắc dĩ nói: “Nhiêu Nhiêu, là ta.”

Ơ? Là Ngụy Kiêu.

Ta vội nắm áo hắn đứng dậy, căng thẳng kiểm tra xem hắn có bị thương không: “Kiêu ca ca, huynh không sao chứ? Nhiếp chính vương không làm gì huynh chứ?”

Ngụy Kiêu bất đắc dĩ xoa đầu ta, bế ta lên đặt nhẹ lên giường: “Không sao, ta đã giải thích với hắn rồi, hắn không biết chuyện giữa chúng ta.”

Ta tựa đầu vào lòng hắn, nói nhỏ: “Nhưng người ngoài đều nói Nhiếp chính vương tâm cơ thâm sâu, mọi chuyện đều nằm trong tay hắn… chuyện của chúng ta rõ ràng như vậy, hắn không thể không biết…”

Ở góc mà ta không nhìn thấy, Ngụy Kiêu khẽ cười, đôi mắt phượng sâu thẳm dịu dàng mà quyến luyến: “Không sao đâu, đừng nghĩ linh tinh nữa.”

“Thật sự không sao chứ…”

Ta nhíu mày suy nghĩ, “Ai cũng nói Nhiếp chính vương rất thông minh mà… hừ, chẳng lẽ họ nói sai? Hay là hắn đột nhiên ngu đi rồi? Hay là hắn cố tình, muốn bắt quả tang chúng ta?”

“Ngoan, thật sự không sao, tin ta đi.”

Vậy thì được.

Thực ra ta vẫn rất tin tưởng Ngụy Kiêu.

Ta chọc chọc cơ bụng của hắn, cười ngây ngô như kẻ si mê: “Huynh không sao là tốt rồi. Kiêu ca ca, ta đã dành dụm được chút bạc, đợi lão Nhiếp chính vương kia chết, chúng ta bỏ trốn nhé?”

Trong mắt Ngụy Kiêu lóe lên một tia cười khó đoán, khóe môi cong lên: “Được.”

Tốt quá.

Ta bỗng lật người, đè Ngụy Kiêu xuống giường: “Vậy hôn đi.”

Ta hôn hắn tới tấp.

Nụ hôn này hoàn toàn là để trút cảm xúc, chẳng có quy tắc gì.

Vừa hôn, vừa chọc vào cơ bụng hắn.

Ngụy Kiêu bất đắc dĩ giữ tay ta lại, ôm chặt ta vào lòng, nhẹ giọng nói: “Đừng nghịch nữa, Nhiêu Nhiêu. Nàng cả đêm không ngủ, quầng mắt rất đậm rồi, ngủ sớm đi.”

Nói xong, hắn giúp ta cởi áo ngoài, chỉ còn lại lớp áo trong, rồi dịu dàng đắp chăn cho ta.

“Ngủ đi.”

Trong lòng Ngụy Kiêu rất ấm, còn thoang thoảng mùi hương long diên dễ chịu.

Mí mắt ta càng lúc càng nặng, chẳng biết từ lúc nào đã ngủ thiếp đi.

9

Xác nhận người trong lòng đã ngủ say, Ngụy Kiêu khẽ chỉnh lại góc chăn cho nàng.

Hắn dịu dàng vuốt ve gò má trắng mịn của nàng, ánh mắt vừa ôn nhu vừa chiếm hữu: “Ngoan, Nhiêu Nhiêu, cứ yên tâm ngủ đi. Những kẻ khiến nàng không vui, ta đã xử lý thay nàng rồi.”

Làm xong mọi việc, Ngụy Kiêu đứng dậy, trở về thư phòng.

“Điện hạ.”

Vừa ngồi xuống, mấy tên ám vệ áo đen đã xuất hiện, cung kính hành lễ.

“Chuyện của nữ nhân kia đã xử lý xong chưa?”

Ám vệ quỳ một gối, cúi đầu: “Bẩm điện hạ, thuộc hạ đã xử lý Lý di nương, bảo đảm nàng ta sẽ không tiết lộ chuyện của Ôn di nương.”

“Ừ. Đừng để kẻ không liên quan quấy rầy Ôn di nương. Ngoài ra, nàng ấy bị dọa sợ, mang ít bạc và trang sức đến cho nàng.”

“Vâng, điện hạ.”

Ngụy Kiêu lại lấy chiếc túi thơm màu vàng nhạt ra, tỉ mỉ vuốt ve.

Hoa thêu trên đó quả thật xấu, nhưng đều là do Ôn Nhiêu rảnh rỗi từng mũi kim thêu lên.

Hắn nghĩ, Nhiêu Nhiêu của hắn dường như rất thích màu này.

Lần đầu gặp nàng, nàng cũng mặc một bộ y phục vàng nhạt, đeo một túi nhỏ sau lưng, lén lút lấm lét.

Rõ ràng là một cô nương xinh đẹp, dịu dàng, vậy mà lại làm ra bộ dạng vừa gian vừa sến.

Thật kỳ quái.

Ngụy Kiêu không nhịn được bật cười khẽ, đầu ngón tay vuốt nhẹ hoa văn trên túi thơm.

Lúc trước, khi Ôn Nhiêu ép hắn vào cây mà cưỡng hôn, chỉ cần hắn muốn, động một ngón tay thôi, nàng đã có thể mất mạng ngay lập tức.

Một cô nương sống động, xinh đẹp như vậy, sẽ lập tức mất đi sinh khí.

Nhưng hắn không muốn.

Ngụy Kiêu sống hai mươi lăm năm, từ nhỏ mất mẹ, bị người cha tàn độc đánh đập, thậm chí suýt bị bán vào kỹ viện nam.

Đã rất lâu rồi, hắn chưa từng nếm qua chút ấm áp nào.

Khi Ôn Nhiêu hỏi hắn có muốn làm nam nhân của nàng hay không -

Hắn nghĩ, có lẽ có thể thử một lần.

Thử cảm giác thích và yêu.

10

Một giấc này ta ngủ đến khi mặt trời lên cao.

Tỉnh lại, theo thói quen ta đưa tay sờ sang bên cạnh, lại chỉ chạm vào khoảng trống.

Xem ra đêm qua Ngụy Kiêu đã rời đi.

Ta nén cảm giác hụt hẫng trong lòng, ngồi dậy, chuẩn bị thay đồ rửa mặt.

Bên cạnh ta chỉ có một nha hoàn.

Nhưng ai cũng biết, Nhiếp chính vương tuy có hơn chục tiểu thiếp, nhưng chưa từng sủng hạnh ai.

Vì vậy, nha hoàn của ta bình thường chỉ đi đánh bài lá, hoặc tụ tập trò chuyện với mấy tỷ muội, gần như chẳng quan tâm đến ta.

Nhưng hôm nay hình như có gì đó không giống…

Ta vừa bước xuống giường, đã có mấy nha hoàn ùa vào.

“Di nương, để nô tỳ hầu hạ người thay y phục.”

Ta: !!!

Chuyện gì thế này!!

Ta tròn mắt, đứng ngây ra để mặc mấy nha hoàn thay quần áo sạch sẽ cho mình.

“Di nương, mời.”

Ngay sau đó, một chậu nước và nước súc miệng cũng được bày ra trước mặt.

Nói thật, ta quen tự làm mọi thứ, nên cực kỳ không thích kiểu hầu hạ sát người như vậy.

Ta đờ đẫn để họ lo liệu.

Thấy ta không nói gì, một nha hoàn chủ động lên tiếng: “Di nương thật sự xinh đẹp như hoa như trăng, chẳng trách điện hạ lại để ý đến người như vậy.”

“Đúng vậy, các di nương khác chỉ có một nha hoàn, vậy mà điện hạ lại cho chúng ta cùng đến hầu hạ Ôn di nương.”

Ta lại tròn mắt lần nữa.

Cái gì? Là Nhiếp chính vương sai họ đến?

Trời đất chứng giám, ta chỉ mới gặp hắn đúng một lần, chính là buổi yến tiệc tối qua.

Họ nói vậy rất dễ khiến người ta hiểu lầm! Hơn nữa, họ cứ kè kè bên ta thế này, ta còn hẹn hò với Ngụy Kiêu kiểu gì…

“Cái đó… các ngươi có thể…”

Có thể đừng hầu hạ ta nữa được không? Ta tự làm vẫn ổn mà…

“Di nương, Nhiếp chính vương điện hạ đã đích thân hạ lệnh, tối nay người phải đi thị tẩm.”

Nói xong, bọn họ không để ý đến ta đang sững sờ đến tê da đầu, đồng loạt quỳ xuống -

“Chúc mừng di nương!”

Cái gì? Cái gì vậy? Bảo ta đi thị tẩm??

11

Ta ngơ ngác cả canh giờ, rồi sắp xếp chỗ ở cho đám nha hoàn mềm mại kia.

Sau khi cho họ về phòng, ta lén lấy một bộ đồ nha hoàn, thay vào rồi đi về phía chủ viện.

Ta phải tìm Ngụy Kiêu.

Không thể chờ thêm nữa, nếu tối nay họ đưa ta lên giường của Nhiếp chính vương, thì mọi chuyện sẽ không kịp nữa.

Ta bôi mặt đen đi một chút, suốt đường cúi đầu, bước nhanh đến trước chủ viện.

Bên ngoài có thị vệ canh gác.

“Đứng lại!”

Thị vệ lạnh mặt chặn ta lại.

“Con nha đầu vô phép này, đây là nơi ở của điện hạ, ngươi đến đây làm gì?”

Ta cắn môi, lấy một thỏi bạc vụn từ trong túi ra, lén đưa cho hắn, nhỏ giọng hỏi: “Đại ca, ta chỉ muốn tìm một người… xin hỏi Ngụy Kiêu có ở đây không? Ta có việc muốn nói với hắn.”

Vừa dứt lời, sắc mặt mấy tên thị vệ trước mặt lập tức biến đổi, ngay lập tức khống chế ta, bẻ quặt hai tay ta ra sau.

“Láo xược! Một con nô tỳ hèn mọn, không biết trời cao đất dày, dám mơ trèo cao hóa phượng!”

Trời đất…

Giờ ta đang ăn mặc như nha hoàn, mà Ngụy Kiêu cũng chỉ là thị vệ thân cận của Nhiếp chính vương.

Thân phận hai bên rõ ràng ngang nhau.

Ta đến tìm Ngụy Kiêu, sao lại thành “mơ trèo cao hóa phượng” chứ…

Ta giãy giụa dữ dội: “Không phải, Ngụy Kiêu rốt cuộc làm sao rồi? Ta tìm hắn thì có gì sai! Ta quen hắn, hắn là bạn ta, ta chỉ là…”

“Im miệng!”

Tên thị vệ nghiến răng, nhìn quanh một lượt, xác nhận không ai nghe thấy, rồi túm cổ áo ta, hung hăng quát: “Con tiện tỳ này định hại chết bọn ta sao? Người đâu, kéo nó xuống, đánh chết!”

Trời ơi!! Bọn này điên rồi à!!!

“Các ngươi bị bệnh à, có bệnh thì đi chữa đi!”

Nhìn hai tên gia đinh mỗi người cầm một cây gậy to dài tiến lại gần, ta thật sự hoảng.

Muốn tự cứu mình, ta chỉ còn cách lộ thân phận, nói mình là Ôn di nương.

Nhưng nếu lộ ra, chắc chắn sẽ bị gán tội “tư thông với thị vệ”.

Theo sự tàn bạo của Nhiếp chính vương, nếu chuyện đó bị xác thực, ta và Ngụy Kiêu đều phải chết.

Ta cắn răng, gào lên -

“Ngụy Kiêu!! Ngụy Kiêu a a a!”

“Mau bịt miệng nó lại, nhanh!”

Mấy tên thị vệ cuống cuồng nhét thứ gì đó vào miệng ta, ta giãy giụa hết sức, cố hét tên Ngụy Kiêu.

“Ngụy Kiêu! Ưm ưm…”

Nhìn cây gậy to sắp giáng xuống người mình, tim ta lạnh hẳn.

Xong rồi, miệng ta bị bịt kín, ngay cả cơ hội tự lộ thân phận cũng không còn.

Đây là nữ chính xuyên không sao? Thật nực cười, thật thảm hại.

Ta nhắm mắt chờ đau đớn ập đến.

“Các ngươi đang làm gì?”

Ơ?

Ta mở mắt ra, thấy Nhiếp chính vương mặc áo bào đen pha vàng, đeo mặt nạ quỷ.

“Thuộc hạ tham kiến điện hạ!”

Đám thị vệ, gia đinh vội vứt gậy, quỳ xuống hành lễ.

“Điện hạ, con tiện tỳ này…”

“Cút.”

Trong đôi mắt đen của hắn lóe lên hàn quang, liếc họ một cái sắc lạnh.

Ánh mắt như dao, lạnh đến tận xương.

Hắn kéo miếng vải trong miệng ta ra, cau mày bế ngang ta lên, sải bước vào chủ viện.

Mấy tên thị vệ quỳ dưới đất nhìn nhau.

“Thì ra nàng ta đúng là… ừm, bạn của điện hạ.”

“Đồ ngu, nhìn thái độ của điện hạ với nàng ta mà còn gọi là bạn à! Đồ ngu, chúng ta gây họa lớn rồi!”

Trong lòng bọn họ kêu gào.

Họ đại khái, có lẽ, hình như -

Suýt đánh chết nữ chủ nhân tương lai của Nhiếp chính vương phủ.

12

Nhiếp chính vương đặt ta lên chiếc trường kỷ mềm trong nội thất.

Rồi sai người mang nước đến, thấm khăn, nhẹ nhàng lau mặt cho ta.

Ta tê liệt luôn rồi.

Giờ ta hoảng đến mức không nói nổi một chữ.

Gào cả buổi gọi Ngụy Kiêu, hắn không đến, ngược lại là Nhiếp chính vương đến.

Trong lòng ta âm thầm xin lỗi hắn.

Xin lỗi điện hạ, sau này ta không dám gọi ngài là lão già nữa.

Sau khi hắn lau sạch bụi bẩn trên mặt ta -

Hắn nhíu chặt mày kiếm, mắt lạnh như băng, môi mỏng mím lại, trầm giọng hỏi: “Ôn Nhiêu, ngươi đang làm loạn cái gì?”

Nếu hắn đến muộn hơn chút nữa -

Có lẽ thứ hắn nhìn thấy sẽ là Ôn Nhiêu toàn thân máu me.

Hoặc là thi thể lạnh ngắt của nàng.

Nghĩ đến hai khả năng đó, hai tay hắn siết chặt, hàn ý trong mắt như hóa thành lưỡi dao.

Ta run lên, nhỏ giọng nói: “Cái đó… thiếp chỉ nghe nói, tối nay điện hạ muốn thiếp thị tẩm, thiếp chưa chuẩn bị xong, nên mới…”

Nghe vậy, Nhiếp chính vương bật ra một tiếng cười lạnh: “Hôm nay nếu không phải bản vương đến, ngươi biết mình sẽ ra sao không?”

“Thiếp biết…”

Không chỉ biết, ta còn thấy đám thị vệ kia thật sự có bệnh.

Ta chỉ nói muốn tìm Ngụy Kiêu thôi mà…

Một thị vệ thôi, làm như cao quý hơn cả hoàng đế.

Thật đau đầu, lần sau gặp Ngụy Kiêu, nhất định phải hỏi cho rõ.

Nói thật, ta xuyên đến đây đã nửa năm, suốt thời gian đó chỉ ở trong phủ, không ai để ý, ta cũng không ra ngoài, nên chẳng hiểu gì về thế giới này.

Hoàng đế hiện tại tên gì, hoàng hậu tên gì, Nhiếp chính vương tên gì, ta đều không biết.

Ừm… qua chuyện hôm nay, ta mới thật sự nhận ra -

Ta đã là người của thế giới này.

Ta thuộc về nơi này.

Nếu không tuân theo quy tắc ở đây, ta sẽ chết.

Nếu lần này thoát được, ta nhất định sẽ tìm hiểu kỹ thế giới này.

13

“Nếu Ôn di nương đã biết sai, vậy hãy chuẩn bị cho việc thị tẩm tối nay.”

Nhiếp chính vương đưa tay, nhẹ nhàng vuốt má ta.

Ta cúi đầu, trong lòng chửi rủa điên cuồng.

Tại sao hắn lại đột nhiên muốn ta thị tẩm? Chẳng phải hai mươi lăm năm qua hắn chưa từng gần nữ sắc sao?

Hơn nữa, đêm đó hắn giữ Lý di nương lại, ta đoán hắn căn bản không chạm vào nàng ta, quần áo nàng vẫn chỉnh tề, cũng không có dấu hiệu gì.

Trong lòng ta rối như tơ vò, tay run lên, chỉ mong Ngụy Kiêu mau xuất hiện, đưa ta rời khỏi Nhiếp chính vương phủ.

Dù ta là người hiện đại, ta vẫn muốn dành lần đầu cho người mình thích, chứ không phải cho vị Nhiếp chính vương chỉ gặp một lần này.

“Điện… điện hạ, thiếp có thể về viện chuẩn bị trước không?”

Trong đôi mắt lạnh sâu không đáy của hắn thoáng hiện ý cười, hắn khẽ bóp má ta: “Không được. Để tránh Ôn di nương lại chạy lung tung, tốt nhất nên ở yên trong viện của bản vương.”

Không được mà!!

Ta tuyệt vọng rồi.

Ta chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn đứng dậy, dặn một câu “Ôn di nương nghỉ ngơi cho tốt”, rồi phất tay áo rời đi.

Hắn vừa đi, ta nuốt nước bọt, lén xuống giường mở cửa.

Cửa không khóa, bên ngoài có thị vệ canh.

“Ôn di nương.”

Họ không cản ta.

Xem ra ta có thể đi lại trong chủ viện, chỉ cần không rời khỏi đây, họ sẽ không ngăn.

Vậy thì ta đi tìm Ngụy Kiêu.

Ta không đợi được nữa.

Hôm nay ta nhất định phải cùng hắn bỏ trốn.

14

Nhiếp chính vương ngồi trong thư phòng, đưa tay xoa trán đang đau.

Hắn tháo mặt nạ xuống, lộ ra một gương mặt tuấn mỹ đến cực điểm.

Trong thư phòng của Nhiếp chính vương - không, của Ngụy Kiêu - trên bàn án rõ ràng đặt một bức họa.

Trong tranh là một cô nương xinh xắn đáng yêu, đang cong mông cầm xẻng đào đất ở góc tường.

Trông hơi… không đứng đắn.

Ngụy Kiêu không nhịn được cười, ngón tay dài khẽ vuốt gương mặt cô gái trong tranh.

Ám vệ thân cận thấy vậy, không nhịn được hỏi: “Điện hạ, thuộc hạ lắm miệng, nếu ngài đã thích Ôn di nương, sao không nói cho nàng biết thân phận thật?”

Ngụy Kiêu cong môi, cất bức tranh đi: “Nhìn nàng ngốc nghếch, vừa nói thích bản vương, vừa mắng bản vương là lão già, thật sự rất thú vị.”

Vì thế, mỗi lần xuất hiện với thân phận Nhiếp chính vương, hắn đều cố tình hạ thấp giọng xuống, nên Ôn Nhiêu không nhận ra.

Ngón tay dài của hắn khẽ gõ lên chiếc mặt nạ quỷ, phát ra tiếng “cốc cốc” trong trẻo.

Hắn rất hưởng thụ khoảng thời gian ở bên Ôn Nhiêu.

Nàng mềm mại, thân thể mềm như nước, đặc biệt là vòng eo thon kia, vừa mềm vừa nhỏ, cảm giác chạm vào rất tuyệt.

Ngụy Kiêu nheo mắt.

Hắn không phải thánh nhân, một mỹ nhân mềm mại như vậy ngày ngày ở trong lòng, nói không động lòng là giả.

Cho nên, hắn muốn dùng thân phận chính đáng nhất, lý do chính đáng nhất, hoàn toàn chiếm lấy Ôn Nhiêu, khiến cả thân lẫn tâm nàng đều thuộc về hắn.

Chỉ cần nghĩ đến cô nương xinh xắn kia, đôi mắt ươn ướt, giọng khàn khàn cầu xin hắn…

Trong mắt hắn hiện lên vài phần vui vẻ.

Nghĩ thôi cũng thấy đáng yêu.

15

Ta tìm rất lâu mà không thấy Ngụy Kiêu.

Mỗi lần định hỏi thị vệ, họ đều “bịch” một tiếng quỳ xuống, giọng run run: “Xin Ôn di nương đừng làm khó thuộc hạ…”

Haiz, không hỏi được.

Chỉ còn thư phòng là chưa vào.

Nhưng trong phim, thư phòng luôn là nơi nguy hiểm nhất, bên trong toàn là thứ quan trọng…

Ta suy nghĩ tới lui, lòng rối như tơ.

Nếu không tìm được Ngụy Kiêu, chỉ dựa vào mình ta chắc chắn không thể trốn khỏi phủ.

Không trốn được, ta chỉ còn… dâng thân cho Nhiếp chính vương.

Nghe nói trên mặt hắn có bảy tám vết sẹo dữ tợn, còn có cả vết bỏng.

Nên hắn mới đeo mặt nạ quỷ.

Nói thật, ta không phải kỳ thị ngoại hình, chỉ là… làm thiếp của một nam nhân không nhìn thấy mặt, thật sự…

Chậc, khó nói lắm.

Trước cửa thư phòng không có thị vệ canh.

Ta nuốt nước bọt, nhẹ nhàng đẩy cửa, bước vào từng bước thật khẽ, nhìn quanh.

Thư phòng rất lớn, bên ngoài là nơi xử lý chính sự, không có ai.

Bên trong lại có tiếng nói.

Là giọng của Ngụy Kiêu!

Ta mừng rỡ, cắn môi, lén vén rèm nhìn vào.

Quả nhiên hắn ở đó!

Nhưng còn có người khác.

Mấy ám vệ áo đen quỳ một gối, cúi đầu, chắp tay cung kính: “Điện hạ, có cần thuộc hạ phái vài nha hoàn đến giúp Ôn di nương trang điểm không?”

Đôi mắt phượng của Ngụy Kiêu sâu thẳm, hắn thản nhiên đeo mặt nạ quỷ lên: “Không cần.”

Điện hạ…

Ngụy Kiêu hắn… chính là Nhiếp chính vương!

Trước mắt ta tối sầm, suýt ngã quỵ tại chỗ.

Trong đầu ta liên tục vang lên những lời mình từng nói -

“Lão Nhiếp chính vương kia.”

“Nhiếp chính vương đúng là có bệnh!”

“Nhiếp chính vương không cho ta ra ngoài, đúng là đồ ngu!”

Những câu như vậy, nhiều vô số, câu sau còn khó nghe hơn câu trước.

Nhiêu Nhiêu ta đây -

Xong đời rồi.

16

Ta lặng lẽ buông rèm, mặt đơ như tượng, rời khỏi thư phòng.

Vừa ra ngoài, ta đụng phải một thị vệ.

Hắn thấy ta từ thư phòng đi ra, sợ đến méo cả mặt, suýt quỳ xuống: “Ôn di nương ơi, sao người dám tự tiện vào thư phòng của điện hạ! Người có biết quanh đó toàn ám vệ canh giữ, chỉ cần có chút động tĩnh là sẽ báo lên ngay không!”

Ám vệ khác thị vệ, thị vệ chỉ canh gác, còn ám vệ đều là cao thủ võ công!

“Ừ, biết rồi, đừng nói nữa, ta về phòng đây.”

Lòng ta như tro tàn, mặt đơ như xác chết, quay về căn phòng mà Ngụy Kiêu đã bế ta vào trước đó.

Ta đá giày, bò lên giường, chui vào chăn nằm bất động.

Không biết có ai hiểu cảm giác của ta không.

Người yêu vừa dịu dàng vừa ngoan ngoãn của ta -

Lại chính là Nhiếp chính vương trong lời đồn, giết người như ngóe, tàn nhẫn khát máu, xấu như quỷ.

Buồn cười thật, cảm giác này đúng là quá kích thích.

Giờ ta hiểu rồi, vì sao vừa nhắc đến tên “Ngụy Kiêu”, đám thị vệ lại mắng ta mơ trèo cao.

Cũng hiểu vì sao ta nói hắn là bạn, họ lại muốn đánh chết ta.

Ngụy Kiêu à, ngươi giấu kỹ thật đấy.

Dùng tên thật chơi trò giả dạng với ta, đúng là coi ta như kẻ ngốc.

17

Ta ngu thật, ngu thật sự.

Biết trước thế này, lúc mới xuyên tới ta nên tìm hiểu kỹ một chút, hỏi xem người nắm quyền là ai.

Nếu biết sớm, ta đã không rơi vào tình cảnh này.

Ta nằm ngửa trên giường, nhìn trần nhà, mặt vô cảm, lòng như tro tàn.

18

“Điện hạ, Hạc Nhất vừa báo, Ôn di nương đã đến đây.”

Dưới lớp mặt nạ, môi mỏng của hắn khẽ cong.

Hắn đương nhiên biết.

Cô nương kia tưởng mình lén lút không ai phát hiện, nhưng thực ra chẳng giấu được ai.

“Ừ, lui đi. Bản vương đi xem Ôn di nương.”

Ngụy Kiêu đứng dậy, chỉnh lại áo ngoài.

Hắn không chờ nổi muốn xem Nhiêu Nhiêu của mình đang làm gì, sẽ có biểu cảm thú vị thế nào.

19

“Điện hạ.”

Ta nghe tiếng bước chân bên ngoài, cùng tiếng thị vệ hành lễ.

Hai mắt ta trống rỗng, lòng dày vò.

Ngụy Kiêu đeo mặt nạ quỷ bước vào, ta chậm rãi ngồi dậy, chân trần bước xuống giường, mặt đơ như xác chết, hành lễ: “Thiếp thỉnh an điện hạ.”

Giọng điệu không chút cảm xúc, như đang đọc kinh.

Ngụy Kiêu khẽ cười, bế ngang ta lên, đặt lại lên giường: “Đất lạnh, Ôn di nương đi chân trần, nếu nhiễm lạnh thì sao?”

Ngụy Kiêu vậy mà vẫn còn giả vờ!!

Đáng ghét! Quá đáng ghét! Đến lúc này rồi mà hắn vẫn không chịu nói thật với ta, còn tiếp tục diễn!

Rõ ràng hắn đã biết mình bị lộ thân phận!

Tên thị vệ kia đã nói rồi, trong thư phòng của hắn có cả một đám ám vệ, không thể nào hắn không biết ta từng đến!

Thôi vậy, đằng nào cũng không trốn nổi, chi bằng chấp nhận thực tế.

Suy nghĩ một lát, ta hạ giọng, ánh mắt long lanh, quyến rũ nhìn hắn.

“Thiếp đâu có dễ bị nhiễm lạnh… trời còn sớm, điện hạ đã vội muốn thiếp hầu hạ rồi sao?”

Ta vòng tay ôm cổ Ngụy Kiêu, đôi môi đỏ chạm lên môi hắn, khẽ đặt một nụ hôn: “Điện hạ, tháo mặt nạ ra đi, lạnh quá.”

Ánh mắt hắn sâu thẳm, càng lúc càng tối lại, giọng khàn đi, ôm chặt ta vào lòng: “Ôn di nương thật sự muốn xem mặt bản vương sao?”

“Đúng vậy, ai ai cũng nói Nhiếp chính vương xấu như quỷ, thiếp chỉ tò mò, muốn xem lão già lừa người như ngài rốt cuộc trông thế nào.”

Không sao, buông thả luôn.

Dù gì ta cũng đã mắng Nhiếp chính vương trước mặt Ngụy Kiêu không biết bao nhiêu lần, ngày nào cũng mắng, càng ngày càng khó nghe.

Đã mắng nhiều như vậy rồi, thêm một lần nữa cũng chẳng sao.

Nghe vậy, Ngụy Kiêu chỉ cười, không nói.

Ta hừ một tiếng, đưa tay tháo dây buộc mặt nạ của hắn.

Mặt nạ rơi xuống, lộ ra gương mặt quen thuộc, đẹp như tiên.

“Ngụy Kiêu, sao ngươi có thể giấu ta lâu như vậy?”

Ta chu môi, bực bội ném chiếc mặt nạ xuống đất, phát ra tiếng vang giòn.

Hắn đưa tay cốc nhẹ lên mũi ta, yết hầu khẽ động, giọng trầm thấp như đang kìm nén điều gì đó: “Nhiêu Nhiêu, ta đã sớm nói với nàng, ta tên là Ngụy Kiêu.”

Ừ nhỉ.

Hắn đã nói rồi.

Trong Đại Lịch triều, ai mà không biết Nhiếp chính vương họ Ngụy, tên Kiêu?

Chỉ là ai ai cũng sợ hắn, không dám nhắc đến tên, nên… nên ta chưa từng nghe ai nói.

Nghĩ vậy, hóa ra là ta ngu.

Càng nghĩ càng tức!

Ta tức giận cắn mạnh lên môi hắn một cái: “Đồ đàn ông xấu xa! Đồ lừa đảo! Ngươi không phải nói ngươi là thị vệ của Nhiếp chính vương sao! Ngươi tức chết ta rồi, chơi ta xoay vòng vòng!”

Ngụy Kiêu bất đắc dĩ sờ môi bị cắn sưng, ánh mắt tràn đầy dịu dàng và cưng chiều: “Nhiêu Nhiêu, nàng cắn ta thế này, lát nữa ta gặp người khác kiểu gì?”

Ta hừ một tiếng, quay mặt đi: “Đeo cái mặt nạ rách của ngươi vào là được.”

“Nếu Nhiêu Nhiêu thích gương mặt này của ta, vậy ta không đeo nữa.”

À…

Thật ra ta vẫn luôn tò mò, Ngụy Kiêu rõ ràng đẹp như vậy, sao lại phải đeo mặt nạ?

Hơn nữa, hắn còn mặc kệ những lời đồn nói hắn xấu như quỷ lan khắp nơi, hắn thật sự không để ý sao?

Ta hỏi thẳng.

Hắn khẽ cười, chậm rãi kể cho ta nghe chuyện quá khứ.

Ngụy Kiêu sinh ra trong một gia đình thương nhân giàu có, từ nhỏ đã được giáo dục tốt nhất.

Sau đó mẹ ruột qua đời, việc làm ăn trong nhà đột nhiên sa sút, gia sản tiêu tán, cha ruột cùng đường nên lao vào cờ bạc.

Một khi đã sa vào thì không dứt ra được, nợ nần chồng chất, ông ta suốt ngày rượu chè, sống như người mất hồn.

Cuối cùng, ông ta đưa tay đến đứa con trai còn nhỏ, trắng trẻo đáng yêu - chính là Ngụy Kiêu.

Vì vậy, hắn căm ghét gương mặt đã mang tai họa đến cho mình.

Sau này, hắn giết rất nhiều người.

Giết người cha định xâm hại mình, giết cả tú bà của kỹ viện.

Hắn đổi tên, trốn khỏi huyện thành, đến nơi khác sống, may mắn được một gia đình nhận nuôi.

Hắn tham gia khoa cử, từng bước leo lên vị trí Nhiếp chính vương.

Hắn đeo mặt nạ, tự nhận mình xấu như quỷ.

Nhưng cha mẹ nuôi cũng đã qua đời từ lâu.

Cuối cùng, đứng ở vị trí cao như vậy, hắn vẫn chỉ có một mình.

Trái tim cô độc, lạnh lẽo.

“Nhiêu Nhiêu, may mà có nàng…”

Ta dựa vào lòng hắn, vò loạn tóc hắn: “Đúng vậy, may mà có ta.”

20

Ngụy Kiêu cho tất cả nha hoàn lui ra, nhất quyết tự tay giúp ta thay đồ.

Haiz, người này đúng là thích gì làm nấy.

Khi hắn giúp ta mặc xong váy mới, ta không nhịn được đỏ mặt.

“Có ai như ngươi không… đường đường là vương gia mà còn giúp ta thay đồ, để đám ám vệ nhìn thấy, họ cười sau lưng ngươi chết.”

Ta ngồi trước bàn trang điểm, Ngụy Kiêu thoa son cho ta.

“Họ không dám.”

“Hừ, Nhiếp chính vương đúng là oai phong.”

Trong gương, cô gái tóc đen như mây, mắt long lanh, da trắng như ngọc, môi đỏ mọng.

Bên ngoài trời dần tối, đã đến giờ dùng bữa.

“Ngụy Kiêu, tối nay có phải ngươi sẽ cùng ta động phòng không?”

Nghe vậy, hắn cười khẽ, đưa tay cốc lên mũi ta: “Tiểu cô nương không biết xấu hổ.”

Ta quay đầu nhìn hắn, gương mặt đẹp như tiên gần trong gang tấc, nghiêm túc nói từng chữ:

“Ngụy Kiêu, nếu ngươi thật sự thích ta, thật sự muốn ở bên ta lâu dài, thì hãy giải tán hết đám thiếp trong hậu viện, sắp xếp ổn thỏa cho họ.”

“Dù ngươi không chạm vào họ, ta cũng không chấp nhận người đàn ông của mình có hơn mười thiếp.”

Hắn bất đắc dĩ: “Nhiêu Nhiêu, sáng nay ta đã đưa họ đi rồi.”

“Vậy lúc trước vì sao ngươi lại nạp nhiều thiếp như vậy? Để trong hậu viện cho đẹp mắt à?”

“Trước kia hoàng thượng luôn nói ta không có con nối dõi, muốn nhét người vào phủ, ta bèn bảo quản gia tùy tiện chọn vài nữ tử đưa vào.”

À, hóa ra là để tránh tiểu hoàng đế cài người vào phủ.

Ngụy Kiêu vẽ xong lông mày cho ta, lại cẩn thận dán hoa điền lên giữa trán: “Ngày mai ta sẽ xin hoàng thượng ban hôn, rước nàng về một cách danh chính ngôn thuận.”

Mặt ta đỏ bừng.

Thời cổ đại coi trọng môn đăng hộ đối, hắn đường đường là Nhiếp chính vương, đương nhiên nên cưới tiểu thư nhà danh giá.

Còn thân phận của ta… chỉ là một cô gái bán thân chôn cha, vì dung mạo đẹp nên bị quản gia đưa vào phủ.

“Nhưng thân phận của ta…”

Ngụy Kiêu ôm lấy eo ta, kéo vào lòng: “Đừng lo, ta sẽ xử lý ổn thỏa.”

Giọng nói trầm ổn của hắn như một liều thuốc an thần cho ta.

Ta lúc này mới nhớ đến những lời người ngoài đánh giá về Ngụy Kiêu.

Một tay che trời, quyền khuynh triều dã.

Phải rồi, ngay cả tiểu hoàng đế cũng phải nể hắn ba phần, hắn chỉ muốn cưới một nữ nhân thôi, có gì là không được?

Nghĩ lại, nếu Ngụy Kiêu cưới con gái nhà quyền thần, e là tiểu hoàng đế còn phải lo lắng hơn…

Nghĩ vậy, ta liền yên tâm.

“Ưm… Kiêu ca ca, ta thích chàng lắm.”

21 - Ngoại truyện góc nhìn Ngụy Kiêu

Đêm khuya, mây đen che trăng, trong phòng đốt nến vàng nhạt, thỉnh thoảng phát ra tiếng lách tách khe khẽ.

Ngụy Kiêu cuối cùng cũng xử lý xong chính sự, xoa xoa thái dương đang đau, chỉnh lại y phục, nóng lòng muốn đi xem tân nương của mình đang làm gì.

Những ngày sau khi thành thân, Ôn Nhiêu mỗi ngày đều đổi trò khác nhau để chơi với hắn.

Hôm kia là yêu nữ ma giáo, một thân váy lụa đỏ đen, quyến rũ mê người.

Hôm qua là tiểu thư kiêu ngạo, ăn mặc lộng lẫy, vừa ngang ngược lại vừa e thẹn.

Nghĩ đến đây, yết hầu Ngụy Kiêu khẽ động, cổ họng càng thêm khô.

Hắn rất muốn xem hôm nay nàng lại bày trò gì.

Vừa bước vào nội thất, một bóng hồng đã nhào thẳng vào lòng hắn, Ngụy Kiêu theo phản xạ giữ chặt hai tay nàng, hương thơm nồng nàn xộc vào mũi, tim hắn khẽ rung.

Ôn Nhiêu mặc váy lụa màu hồng nhạt, ngẩng đầu nhìn hắn.

Nàng chớp đôi mắt hạnh tròn xoe, làm ra vẻ đáng thương, ngây thơ nhìn hắn: “Vương gia, nô gia thích ngài.”

Từ góc nhìn của Ngụy Kiêu, thiếu nữ mềm mại trước mắt da trắng như tuyết, tươi non như sắp nhỏ nước.

Hôm nay nàng đóng vai một thiếu nữ yếu đuối.

“Nhiêu Nhiêu…”

Vào những lúc như thế này, Ngụy Kiêu luôn nhớ đến dáng vẻ nàng cong mông đào đất.

Việc nàng mỗi ngày đổi vai để chơi với hắn, chẳng qua là vì giận hắn khi xưa giấu thân phận.

Cho nên nàng mới mỗi ngày đổi một thân phận khác.

Ngụy Kiêu khẽ cười, đúng là tính khí trẻ con.

“Vương gia đang nghĩ gì vậy, nô gia không đủ đẹp sao?”

Ôn Nhiêu không vui, nhón chân ôm cổ hắn, ánh mắt vô tội nhìn hắn, giọng nói mềm mại lướt bên tai: “Vương gia, để nô gia ở lại bên ngài được không?”

Ánh mắt Ngụy Kiêu càng thêm sâu, yết hầu khẽ động, giọng trầm khàn: “Được.”

- Hết -

Đăng nhận xét