Cẩm Tú Lan San

admin

Chương trước: https://rurutrongnha.blogspot.com/2026/01/cam-tu-lan-san.html

9

Có lẽ đã nghe lọt tai lời khuyên của ta, trong việc liên minh, Thác Bạt Linh Nhi không lập tức đồng ý với hôn sự do Bệ hạ ban xuống.

Nhưng nàng cũng không định để Tống Tĩnh An được yên lòng. Mượn cớ muốn dành thêm thời gian tiếp xúc với Thái tử trước khi đưa ra quyết định, nàng năm lần bảy lượt mời Thái tử cùng đi dạo, hoàn toàn trở thành một cái gai trong mắt Tống Tĩnh An.

Thái tử dù biết Tống Tĩnh An không vui, nhưng vì sự hòa thuận giữa Đại Lương và Bắc Hãn, cũng vì ý chỉ đặc biệt của Bệ hạ, nên dù có ngàn vạn lần không muốn, hắn cũng buộc phải tạm gác nàng ta sang một bên để đi tháp tùng Thác Bạt Linh Nhi rong chơi khắp nơi.

Tống Tĩnh An đập vỡ thêm nhiều đồ đạc hơn, thậm chí ngay cả tranh quý, trang sức mà Thái tử đặc biệt sai người mang đến để dỗ dành, cũng bị nàng ta quăng ra khỏi phòng. Kể từ khi rơi xuống nước rồi tỉnh lại, nàng ta đã không còn là một Tống Tĩnh An vô danh, không tranh không giành của ngày xưa nữa.

Thời gian qua, nàng ta được người đời săn đón, hưởng tận vinh quang, dễ dàng có được mọi thứ mình muốn, vậy mà lại vấp ngã đau đớn trên người một Thác Bạt Linh Nhi, thật là một phen uất ức hiếm thấy.

Khi ta và Thác Bạt Linh Nhi hẹn nhau đi dạo vườn, mắt nàng tràn đầy vẻ đắc ý, vui vẻ khoác tay ta nói:

"Giờ thì Tống Tĩnh An kia cũng nếm được mùi vị bị người khác phá hoại nhân duyên rồi. Nhìn bộ dạng nghẹn khuất của cô ta, thật khiến người ta sảng khoái."

Ta mỉm cười bất lực, đưa tay vuốt lại lọn tóc mai rối của nàng.

Kiếp trước vì cớ sự của Tống Tĩnh An, Thác Bạt Linh Nhi và ta không có nhiều giao thiệp. Lúc đó ta chỉ biết nàng ghét ta, nên mỗi lần gặp mặt đều tỏ vẻ kiêu căng vô lý. Giờ nhìn kỹ lại, cô nhóc này tuy có chút táo bạo, ngang tàng, nhưng tính tình lại rất đơn thuần; thích ai thì thích hết lòng, không thích ai thì một sắc mặt tốt cũng chẳng thèm cho, thẳng thắn đến mức đáng yêu.

Đợi ta chỉnh lý tóc mai xong, Thác Bạt Linh Nhi chợt bĩu môi, lộ vẻ chê bai:

"Nhưng mà theo ta thấy, Ngọc Cẩm tỷ tỷ từ hôn với Thái tử cũng là một chuyện tốt."

"Mấy ngày nay tiếp xúc với vị Thái tử điện hạ này, ta càng thấy hắn không hoàn mỹ như lời đồn. Đường đường là trữ quân mà lại dễ dàng bị Tống Tĩnh An dắt mũi cảm xúc, ngày ngày ủ rũ thở dài, hoàn toàn mất đi phong thái của một bậc trữ quân, thật là xui xẻo hết mức."

Nghe vậy, ta không khỏi nhướng mày.

Ngày ngày ủ rũ thở dài?

Không ngờ Tống Tĩnh An lại có thể khiến Thái tử nặng tình với mình đến mức này.

Thật ra nghĩ kỹ lại thì đúng là nực cười, Chu Vân Hanh của trước kia hành sự lý trí, quyết đoán và vô cùng tỉnh táo, là một bậc trữ quân không thể hợp cách hơn. Vậy mà giờ đây, hắn lại bị tình cảm vây khốn, dễ dàng đánh mất cả phong thái lẫn chừng mực.

"Linh Nhi, Thái tử là trữ quân, Đại Lương cũng không giống như ở Bắc Hãn của muội. Những lời này, sau này không được tùy tiện nghị luận, biết chưa?"

Thu lại tâm trí, ta đang định cùng Thác Bạt Linh Nhi tiếp tục dạo vườn thưởng cảnh, nhưng vừa ngẩng đầu lên đã thấy bóng lưng Chu Vân Hanh rời đi trong hoảng loạn.

Sau nhiều ngày tiếp xúc, Thác Bạt Linh Nhi cuối cùng cũng dứt khoát từ chối việc hòa thân với Thái tử, chuyển sang tìm kiếm đấng lang quân như ý khác.

Tống Tĩnh An như trút được gánh nặng, cuối cùng cũng yên tâm chờ đợi ngày thành hôn với Thái tử.

Ngày Lập xuân, lẽ ra phải là lúc vạn vật hồi sinh, nhưng tiết Lập xuân năm nay lại lạnh lẽo khác thường, thậm chí còn đổ một trận tuyết lớn.

Thế nhưng Tống Tĩnh An vẫn toại nguyện ngồi lên kiệu hoa, đạp trên tuyết trắng, nương theo mười dặm hồng trang gả vào phủ Thái tử, trở thành Thái tử phi danh chính ngôn thuận.

Nhìn tướng phủ giăng đầy lụa đỏ và lớp tuyết trắng xóa vun thành đống bên đường, ta khép chặt vạt áo bông trên người, không kìm được khẽ thở dài.

Mùa đông năm nay, thực sự là hơi dài rồi.

10

Sau khi Tống Tĩnh An đại hôn, tướng phủ hiếm khi có được những ngày thanh tịnh.

Nhưng chưa đầy một tháng sau, đông qua xuân tới, tuyết tan băng chảy, ngay lúc bách tính đang chuẩn bị cho vụ canh tác mùa xuân, thì vùng Mộ Nam – nơi sản vật lương thực dồi dào nhất Đại Lương – lại như bị thủng trời, mưa liên miên suốt hai tháng ròng. Trận mưa dầm dề không chỉ nhấn chìm hàng ngàn mẫu ruộng tốt, mà còn gia tăng áp lực lên đê điều, cuối cùng dẫn đến vỡ đê.

Trong phút chốc, người dân lầm than, oán than dậy đất. Để nhanh chóng trị thủy, cũng là để trấn an lòng dân, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, Bệ hạ đã phái Thái tử đến Mộ Nam để đích thân giám sát việc trị thủy.

Tuy nhiên, Thái tử vừa đến Mộ Nam chưa đầy nửa ngày đã đột ngột mất liên lạc.

Hai ngày sau, một bản tấu chương khẩn cấp được đưa vào cung. Do nạn lụt, trong địa giới Mộ Nam bỗng nhiên xuất hiện một nhóm loạn phỉ tinh nhuệ, chuyên thực hiện các vụ cướp bóc, tội trạng chồng chất.

Vốn dĩ tặc phỉ tác loạn không phải chuyện gì quá lớn, nhưng trớ trêu thay, Thái tử trên đường đến Mộ Nam đã trúng phải ổ phục kích của chúng và bị bắt đi.

Bắt giữ trữ quân chưa đủ, đám người này có lẽ biết mình đã phạm phải tội tày đình, không còn đường lui, nên đã tập hợp đám dân tị nạn, tự lập thành quân đội, mưu đồ khởi nghĩa tạo phản. Nhận được tin, Bệ hạ nổi trận lôi đình, đêm hôm ấy đã triệu phụ thân và các ca ca của ta vào cung, phái họ dẫn quân về phương Nam để trấn áp khởi nghĩa và tìm lại Thái tử.

Việc trấn áp quân khởi nghĩa rốt cuộc cũng khác với việc tiễu phỉ thông thường.

Quân khởi nghĩa dù quân trang kém hơn một chút, nhưng thắng ở chỗ cực kỳ am hiểu địa hình Mộ Nam, lại có thời tiết mưa phùn che chắn, nhất thời khiến phụ thân và các ca ca vốn dày dạn sa trường phải chịu không ít tổn thất. Tại kinh thành, Tống Tĩnh An luôn lo lắng cho tình hình chiến sự ở Mộ Nam, sau khi biết tiền tuyến rơi vào bế tắc, nàng ta đã tự xin với Bệ hạ đích thân áp tải một lô hỏa dược vừa chế tạo xong tới chi viện.

Bệ hạ dù thấy không ổn, nhưng cân nhắc đến việc hỏa dược thực sự cần thực chiến để nghiệm chứng nên đã gật đầu đồng ý. Có lô hỏa dược này trợ trận, cộng thêm việc phụ thân và các ca ca ngày đêm nghiên cứu địa hình và chiến thuật, chưa đầy năm ngày đã đánh cho phản quân tan tác, cuối cùng chúng buộc phải phất cờ đầu hàng. Còn Thái tử, với tư cách là con bài mặc cả mạng sống của phản quân, cũng được thủ lĩnh của chúng trả về vẹn nguyên.

Trận này, đại thắng.

11

Sau khi tin thắng trận truyền về kinh thành, ánh mắt của bách tính cả thành đều đổ dồn vào Tống gia.

Thứ nhất, là bởi phụ thân và các ca ca của ta lại lập thêm chiến công.

Thứ hai, là bởi hỏa dược do Tống Tĩnh An nghiên cứu không chỉ đánh lui phản quân, mà còn làm bách tính Đại Lương phải sững sờ.

Trước kia họ chỉ biết Tống Tĩnh An bụng đầy kinh luân, học vấn uyên thâm, là một kỳ nữ nghìn năm có một. Nhưng hiện tại, nhờ vào vụ hỏa dược, nàng ta đã nâng tầm quốc lực của toàn bộ Đại Lương lên một đẳng cấp khó lòng lay chuyển.

Về việc này, Thác Bạt Linh Nhi vô cùng vinh hạnh vì Bắc Hãn đã hòa giải với Đại Lương, nếu không đống hỏa dược này có lẽ không chỉ để nổ phản quân. Nhưng điều nàng lo lắng nhất là sau trận này, e là Tống Tĩnh An sẽ càng thêm kiêu ngạo.

Đúng như nàng dự đoán, khi chúng ta gặp Tống Tĩnh An ở quán trà, mặt nàng ta tràn đầy vẻ kiêu hãnh bừng bừng, khiến Thác Bạt Linh Nhi suýt nữa thì lộn mắt lên tận trời, phải nhờ Thanh Mạn che chắn hộ một chút. Ánh mắt Tống Tĩnh An lộ rõ sự đắc ý không thể che giấu, nàng ta hếch cằm nhìn chúng ta, giọng nói mang theo vài phần miệt thị: "Tỷ tỷ, đã lâu không gặp, vẫn bình an vô sự chứ?"

"Thái tử phi lo xa quá rồi, Đại Lương quốc thái dân an, ta tự nhiên là vô sự."

Ta ngẩng đầu nhìn nàng ta, trong mắt đong đầy ý cười không kiêu ngạo cũng không tự ti, phớt lờ hoàn toàn sự khinh miệt của nàng ta.

Không nhìn thấy sự sùng bái của thế nhân dành cho mình trên người ta, Tống Tĩnh An rõ ràng có chút khó chịu. Nàng ta nhìn chằm chằm ta hồi lâu mới tiếp tục nói: "Tống Ngọc Cẩm, ta đã nói ta mới là kẻ thắng cuộc thực sự của thế giới này. Không biết tỷ tỷ khi nhìn thấy đứa thứ muội này đại hôn với Thái tử, nhìn thấy ta danh tiếng lẫy lừng khắp thiên hạ, trong lòng có mùi vị gì?"

Ta khẽ nhếch môi, mỉm cười nói: "Tự nhiên là thấy mừng thay cho Thái tử phi rồi. Trận chiến ở Mộ Nam, với tư cách là đích tỷ, ta còn chưa kịp chúc mừng Thái tử phi, hôm nay tình cờ gặp, ta xin chúc mừng Thái tử phi trước vậy."

Mọi sự dò xét đều rơi vào khoảng không, đáy mắt nàng ta hiện lên vài phần ngỡ ngàng, vẻ bực bội trên mặt càng đậm hơn.

Lát sau, nàng ta thu lại tâm trí, hừ lạnh một tiếng với ta rồi phất tay áo rời đi trong tức giận. Khi đi lướt qua ta, ta vẫn còn nghe thấy nàng ta nói nhỏ bên tai:

"Tống Ngọc Cẩm, tỷ ngu muội đến mức này, tranh giành với tỷ thật chẳng có chút thú vị nào."

"Ta thấy cái cô Tống Tĩnh An này, mắt sắp mọc lên tận trời rồi! Chẳng biết lễ nghĩa là gì cả! Thật là đáng đòn!" Tống Tĩnh An vừa đi, Thác Bạt Linh Nhi liền nghiến răng nghiến lợi vung vẩy nắm đấm về phía bóng lưng nàng ta.

Ta nhìn theo hướng Tống Tĩnh An rời đi, sau đó dắt Thác Bạt Linh Nhi bước vào quán trà.

Vừa qua giờ Ngọ, trong quán trà đã ngồi chật kín người.

Bên trong quán, trên chiếc sạp gỗ nhỏ, ông lão kể chuyện gõ mạnh miếng gỗ xuống bàn "chát" một tiếng khô khốc, bắt đầu kể lại vụ loạn lạc ở Mộ Nam.

Đoạn hay nhất của câu chuyện, không gì khác chính là việc Thái tử phi Tống Tĩnh An ngày đêm tìm tòi chế ra hỏa dược, chẳng quản hiểm nguy quân nghịch, đích thân lặn lội về phương Nam cứu chồng. Thực khách ngồi chật kín mấy bàn trà nghe tới đó ai nấy đều vỗ đùi khen hay, tiếng tán thưởng dậy lên không ngớt.

Người ta thi nhau bàn tán, khen nàng là bậc nữ nhi mà can trường chẳng kém đấng râu mày. Không chỉ thông minh gan dạ, đến cả thứ "vũ khí thần tiên" như hỏa dược cũng chế ra được, đúng là thần nữ hạ phàm phò trợ Đại Lương! Có được nàng, thật là phúc đức của nước nhà.

Nghe đám đông reo hò, Thác Bạt Linh Nhi vẻ mặt đầy bất mãn nhìn ta:

- Ngọc Cẩm tỷ tỷ, tỷ dẫn muội tới đây chỉ để nghe mấy lời tâng bốc này thôi sao?

Ta thong thả rót một chén trà, đợi hương thơm lan tỏa mới chậm rãi lên tiếng: - Linh Nhi, theo ý muội, Tống Tĩnh An rốt cuộc là người thế nào?

Nghe nhắc tên, Linh Nhi khẽ trợn đôi mắt hạnh, hừ nhẹ một tiếng: - Theo muội ấy à, cô ta chính là kẻ ngông cuồng nhất thiên hạ! Cứ cho là cô ta có chút bản lĩnh thật đi, nhưng bản lĩnh có lớn bằng trời thì cũng vẫn là người trần mắt thịt, cũng chỉ là một trong hàng vạn con dân Đại Lương này mà thôi! Chẳng lẽ cô ta thực sự tin mình là thần tiên thật chắc?

Ta gật đầu mỉm cười. Thác Bạt Linh Nhi tuy tính tình có phần bướng bỉnh, nhưng dù sao cũng là công chúa một nước, cách nhìn nhận vấn đề luôn có cái lý và sự sắc sảo riêng.

Chỉ là, cái đạo lý "vật cực tất phản" (cái gì thịnh quá hóa suy) thì ta hiểu, Linh Nhi hiểu, nhưng Tống Tĩnh An thì chưa chắc đã thấu.

12

Danh tiếng của Tống Tĩnh An bấy giờ như diều gặp gió, thiên hạ đâu đâu cũng truyền tai nhau những chuyện kỳ lạ về nàng.

Tại kinh thành, nàng ta chính là nhân vật tiêu điểm không ai bì kịp. Kẻ kéo đến phủ Thái tử để xu nịnh, xin gặp mặt đông đến mức muốn giẫm nát cả ngưỡng cửa. Thế nhưng, ngay giữa lúc hào quang rực rỡ nhất, những lời xì xào trong dân gian bỗng xoay chiều một cách đầy bí hiểm.

Chuyện là trước đây Thái tử từng vì nàng ta mà cãi lời vua, nay lại thêm vụ bị bắt cóc thảm hại ở Mộ Nam, khiến lòng tin của dân chúng đối với vị Thái tử này sụt giảm nghiêm trọng.

Thậm chí, không biết từ đâu rộ lên tin đồn rằng Thái tử đức mỏng tài hèn, không đủ sức gánh vác giang sơn. Cái ghế trữ quân kia sở dĩ vẫn còn ngồi vững, chẳng qua là nhờ dựa hơi vị Thái tử phi "thần nữ" mà thôi. Lời đồn này vừa tung ra đã đẩy Thái tử vào thế kẹt giữa muôn trùng vây của dư luận.

Khắp các hang cùng ngõ hẻm, người dân bắt đầu tỏ thái độ bất mãn ra mặt. Họ cho rằng Thái tử bội ước là kẻ thất hứa, bỏ đích cưới thứ là coi thường lễ nghi, bị giặc bắt là do kém cỏi, bị nhốt trong hang ổ quân thù là do thiếu mưu lược. Tóm lại, bao nhiêu cái xấu, cái dở đều đổ hết lên đầu Thái tử.

Trái lại, sau mỗi lần Thái tử làm chuyện nực cười, lại là hình ảnh Tống Tĩnh An ngày càng tỏa sáng. Một đấng nam nhi mà việc gì cũng kém cạnh vợ, phải bám vào công trạng của vợ để giữ ghế, chuyện này dù là nhà bình thường cũng thấy nhục nhã khôn cùng.

Huống chi Chu Vân Hanh lại là Thái tử kiêu hãnh, đại diện cho thể diện của cả hoàng gia.

Khi những lời đàm tiếu dâng cao như sóng trào, quan lại trong triều bắt đầu dập dìu dâng sớ, thỉnh cầu Bệ hạ cân nhắc lại người kế vị, không thể giao phó giang sơn cho một hoàng tử đã mất hết lòng dân. Nhìn sấp tấu chương chất chồng những lời chỉ trích con trai, Bệ hạ nổi trận lôi đình, hất văng cả bàn làm việc, giấy tờ bay tứ tung.

Ngay đêm đó, một đạo thánh chỉ truyền xuống phủ Thái tử.

Thái tử bị phạt cấm túc một tháng, chép phạt "Trị Quốc Luận" trăm lần với lý do ham mê nữ sắc, lơ là học hỏi, không xứng gánh vác đại nghiệp.

Với Tống Tĩnh An, tuy không bị cấm túc nhưng Bệ hạ cũng đã nảy sinh lòng chán ghét. Ngài âm thầm thu hồi quyền tự do ra vào cung của nàng ta như một lời răn đe. Biến cố này khiến tình cảm của hai người bắt đầu rạn nứt, dù trước đó có mặn nồng đến đâu.

Trong lúc bị cấm túc, Thái tử lấy cớ cần yên tĩnh để hối lỗi, hết lần này đến lần khác đuổi Tống Tĩnh An ra khỏi cửa.

Nàng ta cuống cuồng tìm cách cứu vãn, đành phải giấu bớt cái tôi ngông cuồng để dốc sức lấy lòng cả vua lẫn chồng. Khi phương Nam lụt lội, nàng ta giúp Thái tử viết sách trị thủy. Khi Tây Bắc có giặc ngoại bang quấy nhiễu, nàng ta lại hiến kế binh pháp. Đến cuối hạ năm sau, phương Bắc hạn hán mất mùa, dân tị nạn tràn về kinh như thác đổ, nàng ta lại nhân danh Thái tử đi phát cháo cứu tế khắp nơi.

Công sức ấy cuối cùng cũng có kết quả. Khi nàng ta nhún nhường, đem mọi công trạng gán hết cho tên của Thái tử, danh tiếng của hắn không những khôi phục mà còn có phần lấn lướt trước kia, thậm chí còn được vua cho phép cùng phê duyệt tấu chương. Thái tử bắt đầu mặn nồng trở lại, nàng ta lại được sủng ái như xưa, tiếp tục làm vị Thái tử phi cao ngạo.

13

Thế nhưng, ngay khi Tống Tĩnh An vừa kịp thở phào thì Thái tử lại đột ngột đổ bệnh.

Căn bệnh này đến một cách vô cùng bí ẩn, cả Thái y viện lừng danh cũng không ai tìm ra nguyên cớ. Sự việc ầm ĩ đến mức kinh động đến cả vị thiên hạ đệ nhất thần y đã quy ẩn từ lâu – Hoa Vân Thanh.

Tương truyền, Hoa thần y vốn là thanh mai trúc mã với Tiền hoàng hậu. Từ khi bà gả vào cung, ông đã thề cả đời này không chữa bệnh cho người hoàng gia nữa. Thế nhưng vì mạng sống của Thái tử, Bệ hạ đã phải hạ mình đích thân đi thỉnh mời ông xuống núi.

Lão thần y kia lại đưa ra một yêu cầu động trời ngay trước mặt bá quan: Nếu muốn lão ra tay, Thái tử phải cưới dưỡng nữ của lão làm phi. Sau này nếu Thái tử lên ngôi vua, phải phong nàng ta làm hoàng hậu, đứng đầu lục cung. Chỉ có như vậy, lão mới cam lòng phá bỏ lời thề cũ.

Tin này vừa tung ra, cả kinh thành lại nín thở chờ xem phản ứng của Tống Tĩnh An.

Nàng ta mới cưới Thái tử hơn một năm, ghế ngồi còn chưa ấm chỗ đã lù lù xuất hiện một "đối thủ" nặng ký tranh giành ngôi vị mẫu nghi thiên hạ tương lai. Tống Tĩnh An dĩ nhiên là uất ức đến nghẹn họng, nhưng nhìn Thái tử trên giường bệnh cứ héo hon, hôn mê mỗi ngày, nàng ta chẳng thể thốt ra nửa lời phản đối. Cuối cùng, vì quá u uất và lo lắng, chính nàng ta cũng đổ bệnh nằm liệt giường mấy ngày liền.

Trận ốm đó lại khiến ngự y trong cung chẩn ra một tin sét đánh: thân thể nàng ta có khiếm khuyết, đời này không thể sinh nở được nữa.

Ở chốn đế vương, không thể sinh con nối dõi nghĩa là gì, trong lòng Tống Tĩnh An tự hiểu rõ hơn ai hết.

Chỉ trong một đêm, nàng ta phải gánh chịu liên tiếp những cú sốc nặng nề. Thêm vào đó là sự thuyết phục năm lần bảy lượt của Bệ hạ, ngài hứa sẽ không phế bỏ ngôi vị của nàng, chỉ để dưỡng nữ của Hoa thần y bình ngang hàng với nàng nhằm lo liệu chuyện hương hỏa cho hoàng gia. Cuối cùng, nàng ta đành phải ngậm đắng nuốt cay mà gật đầu đồng ý.

Thấm thoát một năm trôi qua, Thái tử lại đại hôn. Phố phường kinh kỳ lần nữa rực rỡ sắc đỏ, náo nhiệt vô cùng. Thiếu niên lang trên lưng ngựa trắng vẫn cứ tươi cười rạng rỡ, mỹ kiều nương trong kiệu hỷ nghi thái đoan trang.

Ta và Thác Bạt Linh Nhi ngồi trong lầu trà bên đường, nhìn người của phủ Thái tử đi dọc phố phát bánh hỷ, ai nấy đều hớn hở vui tươi.

Thác Bạt Linh Nhi không khỏi cảm thán:

- Một người kiêu ngạo như Tống Tĩnh An, sao có thể cam lòng nhìn cảnh tượng này cơ chứ? Nhớ năm xưa, Thái tử đã từng hứa với cô ta là "một đời một kiếp một đôi người" kia mà.

Ta khẽ nhấp một ngụm trà: - Chuyện đời vốn dĩ khó đoán, đến cả người kề cận sớm hôm còn có lúc thay tính đổi nết, huống hồ là chốn đế vương muôn vàn khắc nghiệt. Một khi nàng ta đã quyết chí gả vào hoàng gia, thì phải biết rằng dẫu ngày trước có thề non hẹn biển sâu nặng thế nào, trước mặt quân vương cũng sẽ như mây khói thoảng qua mà thôi.

Linh Nhi gật đầu như hiểu như không, rồi lẩm bẩm: - Giờ thì muội đã hiểu, tại sao lúc đầu Bệ hạ lại chọn Ngọc Cẩm tỷ tỷ làm Thái tử phi rồi.

Ta khẽ rũ mắt. Kiếp này, có lẽ nhờ ta luôn đi trước một bước mà nhiều việc diễn ra nhanh hơn kiếp trước, khiến Tống Tĩnh An càng thêm nóng vội. Chính sự nôn nóng ấy đã làm nàng ta loạn mất chừng mực, sống còn u mê hơn cả đời trước.

- Ngôi vị Thái tử phi quả thực không phải ai cũng gánh vác nổi, nhưng ta cũng lấy làm may mắn vì người ngồi ở vị trí đó không phải là mình.

Nghe ta nói vậy, Thác Bạt Linh Nhi chớp mắt đầy vẻ hoài nghi: - Tại sao chứ?

Ta khẽ thở dài, nhìn đoàn rước dâu trải dài khắp phố, nói khẽ: - Lòng người là thứ khó dò nhất trên đời, huống hồ là tâm ý của bậc đế vương?

14

Từ khi người mới vào phủ, thời gian Thái tử ở bên Tống Tĩnh An ít đi trông thấy.

Ban đầu nàng ta vẫn chưa cam lòng, ngày ngày lấy nước mắt rửa mặt, thậm chí dùng đủ mọi chiêu trò thủ đoạn chỉ để kéo Thái tử rời khỏi phòng của Hoa Doanh Chỉ. Thái tử đối với nàng ta cũng có phần áy náy, nên dù biết nàng ta đang giở tính tiểu thư cũng lập tức bỏ mặc Hoa Doanh Chỉ để đến dỗ dành. Hắn còn mang theo những món ăn, đồ trang sức nàng thích, ân cần dùng bữa cùng nàng, ôm nàng say giấc để nàng vui lòng.

Nhưng những ngày ấy chẳng kéo dài được bao lâu.

Hoa Doanh Chỉ về phủ chưa đầy nửa năm đã được ngự y chẩn ra có hỷ mạch.

Thái tử là con trưởng của Bệ hạ, đứa trẻ này dẫu là trai hay gái cũng đều là đích tôn đầu tiên của hoàng gia. Bệ hạ nghe tin thì mừng rỡ khôn xiết, ban thưởng nhiều vô kể, lườm lượp khiêng vào phủ Thái tử. Thời gian Thái tử ở bên cạnh chăm sóc Hoa Doanh Chỉ ngày một nhiều hơn, chẳng còn tâm hơi đâu mà để ý đến những hờn dỗi nhỏ nhặt của Tống Tĩnh An nữa.

Ngày qua ngày, Tống Tĩnh An tiều tụy đi trông thấy, vóc dáng cũng trở nên mỏng manh, gầy rộc.

Ngự y đến chẩn trị chỉ bảo nàng ta bị u uất trong lòng, cần phải tĩnh dưỡng. Thái tử biết chuyện cũng thường xuyên ghé thăm, thuốc bổ quý giá được cung đình ban xuống phần lớn đều đưa vào viện của nàng ta.

Dẫu vậy, bệnh tình của Tống Tĩnh An vẫn chẳng khá hơn, thậm chí mỗi ngày một trầm trọng. Ngự y trực tiếp kết luận rằng nàng ta tích tụ u uất thành bệnh nặng, chẳng còn sống được bao lâu nữa. Đến khi Hoa Doanh Chỉ mang thai được bảy tháng, ta nhận được thiệp mời do Tống Tĩnh An sai người gửi tới.

Nàng nói nàng muốn gặp ta.

Cũng giống như kiếp trước, đến cuối cùng, người nàng muốn gặp vẫn là ta.

Nhận thiệp xong, ta bảo Thanh Mạn làm một đĩa bánh quế. Đây là món bánh nàng ta từng thích nhất, coi như là món quà cuối cùng ta dành cho nàng.

15

Vừa bước chân vào phủ Thái tử, từ xa ta đã thấy một bóng dáng thướt tha trong bộ y phục xanh hồ thủy. Hoa Doanh Chỉ đang khẽ tựa vào gốc cây quế trong sân, một tay đỡ bụng bầu, vẻ mặt điềm đạm thanh nhã. Thấy ta, nàng chậm rãi xoay người lại mỉm cười, vẻ rạng rỡ như đóa hoa bừng nở.

Cử chỉ của nàng đoan trang đại phu, hoàn toàn không giống một cô gái hái thuốc nơi sơn dã, mà giống một thiên kim đại tiểu thư được nuôi dạy kỹ lưỡng từ nhỏ hơn.

Nhìn bộ dạng hiền thục ôn nhu của nàng, trong lòng ta đã rõ. Quả nhiên là hoàng gia, người họ tìm được xuất sắc hơn ta tưởng nhiều. Có điều, để tìm được một người thực sự gánh vác nổi vị trí Thái tử phi, lại có thể đường đường chính chính gả cho Thái tử mà không bị Tống Tĩnh An ngăn cản, chắc hẳn Bệ hạ cũng đã tốn không ít tâm tư.

Vào đến phòng của Tống Tĩnh An, ta thấy nàng ta đang yếu ớt tựa vào đầu giường, khuôn mặt trắng bệch hốc hác, cả gian phòng nồng nặc mùi thuốc đắng ngắt.

Thấy ta, đôi mắt u tối của nàng ta chợt lóe lên một tia sáng, theo sau đó là một tràng ho khan dồn dập, tưởng như muốn rũ sạch cả hồn vía đi vậy.

- Muội tìm ta có chuyện gì? - Ta chọn một chiếc ghế không xa giường để ngồi xuống.

Ho một lúc lâu nàng ta mới bình tĩnh lại, ánh mắt nhìn ta đầy vẻ dò xét: - Tống Ngọc Cẩm, tỷ từng nói ta là một linh hồn cô độc từ thế giới khác, không có khả năng tiên tri. Có phải ngay từ đầu tỷ đã biết gì đó rồi không?!

Ta nhìn nàng ta, khẽ nhếch môi: - Biết thì sao, mà không biết thì đã sao? Với bộ dạng hiện giờ của muội, thì còn làm được gì nữa đây?

Nghe ta nói, đồng tử nàng ta co rụt lại, đáy mắt thoáng qua một tia hoảng loạn: - Không thể nào! Chuyện này không thể nào! Khi ta xuyên không tới đây, trong ký ức của nguyên chủ, tỷ chưa từng có khả năng biết trước tương lai! Tỷ không phải là Tống Ngọc Cẩm! Hèn gì ta không đấu lại được tỷ, rõ ràng ta mới là người được chọn, rõ ràng mọi thứ phải diễn ra đúng như ta dự tính! Là tỷ! Tất cả đều là do tỷ giở trò đúng không?!

Nàng ta run rẩy chỉ tay vào mặt ta, khuôn mặt mỗi lúc một trở nên điên dại, méo mó như vừa bị một cú giáng trời giáng. Nếu không phải vì nàng ta đã sức cùng lực kiệt, hơi tàn lực héo, ta tin chắc nàng ta sẽ lồng lộn xông tới mà xé xác ta ra cho hả giận.

Ta đứng dậy, lạnh lùng nhìn xuống kẻ đang nằm thoi thóp trên giường:

- Từ đầu chí cuối, ta vẫn là Tống Ngọc Cẩm. Kẻ mà muội không đấu lại được chẳng phải là ta, mà chính là cái lễ giáo, phép tắc của cõi đời này. Muội khinh miệt đạo lý xưa cũ, cậy mình có chút tài vặt hơn người mà dám huênh hoang, không coi ai ra gì.

- Nhưng muội có từng nghĩ, mọi việc ở đây đều phải nương vào cái khuôn phép mà muội vẫn hắt hủi thì mới có thể yên ổn bấy lâu nay? Muội tưởng mình có thể đứng ngoài lề thói, xoay chuyển đất trời theo ý muốn. Nhưng muội lầm rồi, những người mà muội muốn dắt mũi không phải là lũ bù nhìn vô tri, mà đều là hạng sỏi đá, mưu sâu kế hiểm. Cho nên ngay từ lúc bắt đầu, muội đã cầm chắc cái chết trong tay rồi.

Ta vừa dứt lời, nàng ta đã vội ôm lấy đầu, gào thét điên loạn, đôi mắt hằn lên nỗi uất ức:

- Ngươi nói láo! Ngươi nói láo hết!! Ta được trời chọn đến đây, ta mới là người nắm giữ vận mệnh, kẻ thắng cuộc không bao giờ là ngươi!! Ngươi cứ đợi đấy, đợi ta khỏe lại, ta sẽ bảo Thái tử khép ngươi vào tội yêu phù để tống vào ngục tối!

Đến nước này, ta bỗng thấy xót thương cho nàng ta. Sống đến tận bây giờ mà vẫn u u minh minh, chẳng biết vì sao mình lại rơi vào cảnh khốn cùng này.

Khẽ thở dài một tiếng, ta nói nhỏ:

- Tống Tĩnh An à, bạc bẽo nhất chính là cửa nhà đế vương. Có thể Thái tử đã từng thật lòng với muội, nhưng cái nết của muội quá ngang tàng, hành xử thì nông nổi mà tâm kế lại chẳng sâu xa, họ làm sao mà để muội sống sót cho được.

Nếu hỏi ta có nhúng tay vào việc này không, thì đúng là có. Nhưng ta cũng chỉ như người đứng bên đẩy thêm một mái chèo lúc thuyền đang xuôi dòng mà thôi.

Kẻ thực sự bức nàng ta vào chỗ chết là Thái tử, là Bệ hạ, là cái uy quyền tột đỉnh kia. Nàng ta chết vì thứ tình yêu hão huyền mà nàng ta hằng tin tưởng, và chết vì chính cái tôi quá lớn của mình. Nếu không phải vì nàng ta quá ham lập công, lấn lướt cả uy phong của bề trên, thì có lẽ cũng còn sống thêm được vài năm, cho đến khi bị Thái tử chán chường ghẻ lạnh rồi cũng héo hắt mà chết cô độc thôi.

Chứ đâu có đến nỗi như bây giờ, bị chính người đầu ấp tay gối đánh thuốc độc vào miếng ăn giấc ngủ mỗi ngày, cho đến khi lục phủ ngũ tạng mục rỗng, thần tiên cũng chào thua.

Lời của ta dường như đã làm nàng ta bừng tỉnh. Nàng ta chợt lặng người đi, nhìn ta trân trân, đôi mắt trống rỗng đến lạ kỳ. Một lát sau, nàng ta mới lập cập mấp máy môi: - Ý tỷ là... người ấy... Không, không đời nào, huynh ấy yêu ta lắm cơ mà...

Sao lại không chứ? Ngày nàng ta mới tỉnh lại sau vụ ngã nước, ngự y đã xem bệnh và nói nàng ta hoàn toàn khỏe mạnh, chuyện sinh con đẻ cái là lẽ thường. Vậy mà chỉ sau một năm ngắn ngủi, nàng ta bỗng dưng tuyệt tự, Bệ hạ lại mượn đúng cớ đó để ép Thái tử cưới thêm vợ mới.

Giờ đây người mới đã mang long thai, vị thế vững chắc như bàn thạch, còn nàng ta thì nằm chờ chết trên đống thuốc đắng cay... Mọi chuyện rõ rành rành ra đó còn gì. Kể từ lúc đổ bệnh, miếng cơm manh áo của nàng ta đều do người trong cung lo liệu, cái chết của nàng ta thực chất đã được định đoạt từ lâu rồi.

Thấy nàng ta đã hoàn toàn tuyệt vọng, ta cũng chẳng buồn nói thêm. Ta đặt đĩa bánh quế lên bàn rồi xoay người bước ra khỏi căn phòng nồng nặc mùi thuốc tử khí.

16

Ba ngày sau, tin dữ truyền đến: Tống Tĩnh An đã chết. Nàng ta chết ngay trên giường của Thái tử. Lúc người ta phá cửa xông vào, máu đã chảy lênh láng khắp nệm. Cả hai nằm sóng xoài trên vũng máu, tay Tống Tĩnh An vẫn nắm chặt con dao nhỏ. Trước khi nhắm mắt, nàng ta đã dùng chính con dao ấy cắt phăng cái gốc rễ nối dõi của Thái tử, cũng là chặt đứt luôn con đường lên làm vua của hắn.

Vợ mới của Thái tử nghe tin thì ngất xỉu tại chỗ rồi sinh non được một đứa con gái.

Ta nghe mà rụng rời chân tay. Dù biết với tính tình của nàng ta, sau khi biết sự thật sẽ không để yên, nhưng chẳng ngờ nàng ta lại ra tay cay độc và tuyệt tình đến thế.

Chuyện này suýt chút nữa đã làm vạ lây đến cả nhà ta. Dù Thái tử giờ đã thành người tàn phế, không còn hy vọng nối ngôi, nhưng dù gì hắn cũng là con vua, còn Tống Tĩnh An lại là con em nhà họ Tống. Tội mưu sát hoàng tử không thể đổ lên đầu người chết, nên cơn lôi đình của Bệ hạ đã giáng xuống Tống gia.

Cũng may nhà ta bao đời trung quân ái quốc, lại có công lao to lớn nên Bệ hạ không nỡ tuyệt đường. Vả lại chuyện Tống Tĩnh An lâm bệnh mà chết, hoàng gia cũng có điều khuất tất. Cuối cùng, sóng gió yên xuôi sau khi cha ta chủ động trả lại một nửa binh quyền cho triều đình.

Với cha ta, việc này lại là một sự giải thoát. Nhà họ Tống nắm quyền binh quá lâu vốn là cái gai trong mắt vua, nay trả lại quyền hành tuy có thiệt thòi nhưng lại đổi lấy sự bình yên cho cả dòng tộc về sau.

Kinh thành bỗng chốc yên ắng hẳn đi. Thái tử bị phế, phong làm Vương gia rồi đuổi về vùng biên viễn Mộ Nam cai quản, chẳng mấy chốc phải rời đi. Vua cũng lập người khác lên thay, lại bận rộn kén vợ cho Thái tử mới. Mọi việc cứ thế đâu lại vào đấy.

Ngày Chu Vân Hanh rời kinh, hắn tìm đến gặp ta một lần cuối. Trông hắn bây giờ khác hẳn ngày xưa, chẳng còn là vị công tử hào hoa nhã nhặn nữa mà thay vào đó là bộ dạng ốm yếu, sầu thảm. Mất đi cái oai phong cũ, nhìn hắn cứ lầm lì, u uất đáng sợ.

Hắn nhìn ta trân trân một hồi lâu, rồi khẽ hỏi rằng nếu năm ấy hắn chọn ta, liệu đời hắn có khấm khá hơn không.

Ta chỉ lắc đầu. Dù là kiếp này hay kiếp trước, trong lòng hắn chưa bao giờ có ta. Ở kiếp trước, tuy hắn không đến nông nỗi tàn phế thế này nhưng cũng bị sự nông nổi của Tống Tĩnh An làm liên lụy đến mức mất lòng vua, rồi cũng thất bại trong cuộc chiến giành ngôi báu. Cho nên, cái kết của hắn dù sớm hay muộn cũng đã được định sẵn rồi.

Thấy ta quyết liệt như vậy, hắn im lặng cúi đầu, mãi lúc sau mới thấy hốc mắt đỏ hoe, lẩm bẩm: "Sai rồi, sai từ nước đi đầu tiên rồi..." Nói xong, hắn lảo đảo quay lưng bước đi.

Nửa tháng sau, ta thu dọn hòm xiểng, lên xe ngựa rời khỏi cái chốn kinh thành đã giam cầm mình suốt hai đời người.

- Ngọc Cẩm tỷ tỷ, tỷ không thấy tiếc sao? Vị trí mẫu nghi thiên hạ sắp tới tay rồi đấy. - Linh Nhi ngồi trong xe, chép miệng đầy tiếc rẻ.

Ta cười nhạt: - Thế sao muội cũng không ở lại? Làm vợ lẽ Thái tử, sau này làm bà hoàng bà chúa, chung tay với ta cai quản hậu cung chẳng sướng sao?

- Thôi xin tỷ! - Linh Nhi xua tay lia lịa - Với cái tính của muội, vào đấy có mà chết mất xác sớm hơn cả cô nàng họ Tống kia. Thôi muội cứ về lại phương Bắc làm nàng công chúa cho nó lành. Còn chuyện lấy chồng xa ấy à, cứ để cho người khác giỏi giang hơn lo vậy!

Trong đợt kén vợ cho Thái tử mới, ta vẫn là cái tên hàng đầu. Bệ hạ vẫn muốn ta làm Thái tử phi để giữ chân nhà họ Tống. Linh Nhi cũng được nhắm cho vị trí trắc phi. Nhưng lần này, cả ta và nàng đều nhất quyết chối từ.

Những chuyện tranh quyền đoạt lợi chốn cung đình, ta đã nhìn thấu đến tận xương tủy rồi. Đúng như ta từng nói, đời này ta chẳng mong gì hơn hai chữ bình an.

Ta vén rèm nhìn ra ngoài, xe ngựa càng đi xa, kinh thành phồn hoa cũng dần nhỏ lại rồi mất hút. Nếu ông trời đã cho ta sống lại một lần nữa, thì lần này ta phải sống cho đáng một đời người, chứ không thể để mình chết dần chết mòn trong cái vòng xoáy danh lợi mệt mỏi ấy nữa.

- HẾT -


Đăng nhận xét