Trêu Nhầm Người

admin

Tháng thứ ba sau khi đính hôn với Thẩm Tự, anh ta đã liên tiếp thay bốn cô bạn gái.

Ngày hủy hôn, tôi uống đến say khướt. Giữa một hàng nam tiếp viên, tôi chọn ngay người đẹp trai nhất:

“Chính anh. Tối nay ở bên tôi.”

Sau một đêm hỗn loạn, tôi nhìn thấy hình xăm rồng trên cổ tay trái của người đàn ông, lập tức sững sờ.

Về sau, vì đột nhiên nôn ói nên tôi đi khám, mới phát hiện mình đã mang thai, rồi bị gia tộc ép phải bỏ đứa bé.

Đêm đó, bệnh viện bị vô số vệ sĩ mặc đồ đen bao vây.

Người đàn ông với vẻ mặt lạnh lẽo, đầy sát khí đá văng cửa phòng, cúi xuống bế tôi từ trên bàn phẫu thuật lên.

Một tháng sau khi sinh, tôi và con gái bị đưa thẳng tới lễ cưới. Đúng lúc ấy, tôi bất ngờ nhận được cuộc gọi của Thẩm Tự.

“Thương Thương, em đang làm gì vậy? Anh nhớ em. Anh đến tìm em được không?” Giọng người đàn ông trong điện thoại nghe rất sa sút.

Tôi liếc nhìn người đàn ông cách đó không xa đang nhìn mình với vẻ ghen ra mặt, khẽ mỉm cười:

“Vừa ở cữ xong, đang làm lễ cưới. Nếu anh đến thì nhớ mang theo phong bao và quà mừng nhé, cảm ơn.”

1

Vừa bước vào sảnh tiệc, tôi đã nhận được tin nhắn của cô bạn thân.

Đó là ảnh chụp màn hình một bài đăng trên vòng bạn bè. Mười phút trước, vị hôn phu của tôi là Thẩm Tự đăng một dòng:

“Bông hoa nhỏ này tối nay sẽ vì tôi mà nở rộ.”

Ảnh kèm theo là một cô gái rất xinh, đang e lệ tựa trong lòng anh ta.

Tôi cất điện thoại đi, vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy Thẩm Tự.

Anh ta ôm một cô gái trong lòng. Tóc đen, da trắng, váy trắng. Đôi mắt hạnh trong veo, trông ngây thơ đến mức không vương chút bụi trần.

Chính là cô gái trong bài đăng của anh ta.

Thẩm Tự đang dỗ cô ta vui, trong tay cầm một chiếc nhẫn kim cương lớn lấp lánh, định đeo cho cô gái.

“Anh Tự, lần này anh nghiêm túc thật à?”

Có người trêu chọc hỏi.

Thẩm Tự lười biếng cười, đưa tay véo nhẹ gương mặt mềm mại của cô gái:

“Ừ, thu tâm rồi.”

“Anh Tự thật sự không chơi nữa?”

“Không chơi nữa, chán rồi.”

Ngay khoảnh khắc Thẩm Tự dứt lời, tất cả mọi người trong bàn đều nhìn thấy tôi.

2

Thẩm Tự chỉ liếc nhìn tôi rất hờ hững rồi lập tức dời ánh mắt đi.

Cô bạn gái nhỏ của anh ta thì có vẻ tò mò:

“Anh Thẩm, cô ấy là ai vậy? Cô ấy đẹp quá.”

Thẩm Tự cười nhếch mép:

“Vợ tương lai của tôi.”

Nghe vậy, sắc mặt cô bạn gái lập tức thay đổi, đẩy Thẩm Tự ra, có vẻ muốn nổi giận.

Thẩm Tự lại dứt khoát kéo cô ta vào lòng, trêu đến mức khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, trông thật sự rất đáng yêu.

Cả bàn đều nhìn tôi bằng ánh mắt vừa thương hại vừa đồng cảm.

Đây là tháng thứ ba kể từ khi tôi và Thẩm Tự đính hôn.

Cô gái này là bạn gái thứ tư mà anh ta thay.

Điều kỳ lạ là lần này tôi hoàn toàn không có chút ý muốn nổi giận nào.

“Mọi người cứ chơi tiếp đi, tôi có chút việc nên đi trước.”

Tôi thu hồi ánh nhìn, chuẩn bị rời đi.

Thẩm Tự lười nhác ngẩng mắt nhìn tôi.

Ánh mắt anh ta tối lại, tay vẫn nghịch nghịch bàn tay của cô gái trong lòng:

“Trình Thương Thương.”

Tôi không dừng bước.

“Nếu hôm nay cô bước ra khỏi đây, hôn ước của chúng ta coi như chấm dứt.”

3

Câu nói ấy ngược lại khiến tôi bật cười.

Tôi dừng lại, quay người nhìn anh ta.

Thấy tôi quay đầu, khóe môi Thẩm Tự khẽ cong lên:

“Lại đây, ngồi bên cạnh tôi…”

“Thẩm Tự.”

Tôi nhìn thẳng vào anh ta. Trong lòng lại nghĩ, hóa ra tôi cũng không thích anh ta nhiều như mình từng tưởng.

“Chúng ta hủy hôn đi.”

“Trình Thương Thương, cô nói cái gì?”

Ánh mắt Thẩm Tự lập tức tối sầm. Anh ta đẩy cô gái đang ngồi trên đùi mình ra.

“Anh Thẩm!”

Cô gái suýt ngã, bất mãn làm nũng.

“Cút ra ngoài!” Thẩm Tự quát lạnh, đầu cũng không quay lại.

Cô gái sợ đến mức nước mắt rưng rưng, che mặt khóc rồi chạy ra ngoài.

Cả sảnh tiệc im phăng phắc, yên tĩnh đến chết lặng.

Tôi nhìn Thẩm Tự, bình thản như đang hỏi anh ta hôm nay muốn ăn gì.

“Thẩm Tự, tôi đã nghĩ kỹ rồi. Hôn ước của chúng ta… chấm dứt từ đây.”

4

Khi rời đi, tôi mơ hồ nghe thấy tiếng đồ vật vỡ tan.

Nhưng tôi không quay đầu lại.

Bước ra khỏi sảnh tiệc, ra đến màn đêm mùa xuân khiến người ta say mê bên ngoài-

Tôi bỗng thở ra một hơi dài, chỉ cảm thấy tự do và nhẹ nhõm chưa từng có.

Vì hôn ước này, tôi đã đăng ký học đại học ở Cảng Thành.

Ba năm hơn ở nơi này, thế giới của tôi dường như luôn xoay quanh Thẩm Tự.

Cha mẹ và người thân đều cho rằng tôi có thể gả vào nhà họ Thẩm là phúc lớn từ trên trời rơi xuống.

Nhưng nỗi chua xót trong đó chỉ mình tôi hiểu rõ.

Bạn thân gọi điện tới, vừa tức vừa gấp:

“Thương Thương, rốt cuộc Thẩm Tự muốn làm gì vậy? Anh ta còn nhớ mình có vị hôn thê không?”

“Anh ta vừa nói tối mai sẽ tổ chức tiệc du thuyền ở Vịnh Duy Đa Lợi Á, còn bắn pháo hoa suốt đêm để chúc mừng sinh nhật bạn gái mới…”

Tôi ngắt lời cô ấy:

“Bảo Di, ra ngoài uống một ly không?”

“Thương Thương?”

“Quán bar em thích nhất ấy. Tối nay chúng ta chơi thâu đêm được không?”

Ba năm đại học, tôi luôn là một cô gái ngoan ngoãn.

Bởi vì cha mẹ lúc nào cũng dặn tôi phải giữ mình, đừng làm chuyện sai trái khiến nhà họ Trình mất mặt.

Đừng làm hỏng danh tiếng, để nhà họ Thẩm không vừa ý. Trinh tiết mới là của hồi môn tốt nhất của con.

Nhưng Thẩm Tự lại từng nói với người khác:

“Trình Thương Thương đúng là đồ cổ từ đại lục sang. Hôn cô ta chẳng có chút thú vị nào.”

Cho nên anh xem, những lời đó buồn cười biết bao.

5

Bảo Di nấc một tiếng, chỉ vào dãy nam tiếp viên trước mặt rồi vung tay hào sảng:

“Thương Thương, cậu cứ chọn đi. Tối nay chị đây trả tiền!”

Tôi chống cằm, rất nghiêm túc quan sát những người đàn ông trước mặt.

Nói thật, ai cũng khá ổn, nhưng vẫn chưa đến mức khiến tôi rung động.

Tôi hơi mất hứng, xua tay:

“Đổi người đi, không ưng.”

“Thương Thương, rốt cuộc cậu muốn thần tiên kiểu gì hả?”

Bảo Di chu môi than phiền:

“Tớ dám chắc những nam tiếp viên đẹp trai nhất Cảng Thành đều ở đây rồi!”

“Tôi muốn người kia…”

Tôi bỗng cắt lời cô ấy, nhìn về phía người đàn ông vừa bước xuống từ cầu thang cách đó không xa.

Bảo Di nhìn theo hướng tay tôi chỉ, lập tức trợn to mắt:

“Trời ơi, Thương Thương, đúng là thần tiên thật!”

Tôi ngồi thẳng dậy, nhìn chằm chằm vào người đàn ông đó.

Vai rộng, eo hẹp, chân dài. Thân hình đẹp đến mức gần như hoàn hảo. Quan trọng nhất là gương mặt kia-

Không chỉ đẹp trai đến cực điểm, mà giữa hàng mày khóe mắt còn mang vẻ kiêu ngạo ngang tàng, hoàn toàn đúng gu thẩm mỹ của tôi.

“Chính anh. Tối nay ở bên tôi.”

Tôi chỉ vào người đàn ông đó, say lảo đảo đứng dậy bước tới trước mặt anh ta:

“Anh tên gì?”

Người đàn ông khẽ nhướng mày, nhìn tôi với vẻ thích thú, rồi mới lên tiếng:

“Dung Thần.”

Tôi không hề chú ý rằng, mấy người vốn đứng phía sau Dung Thần lúc này đã lặng lẽ lùi ra.

“Anh có muốn đi với tôi không?”

Nụ cười nơi khóe môi Dung Thần càng sâu thêm:

“Trình tiểu thư, tôi đi với cô.”

Tôi đưa tay về phía anh. Dung Thần cúi mắt nhìn chiếc nhẫn đính hôn trên ngón giữa tay trái của tôi:

“Cô đã đính hôn rồi à?”

Lúc này tôi mới nhớ ra chuyện chiếc nhẫn. Chỉ thấy buồn nôn một trận, vội tháo nó ra rồi ném thẳng vào thùng rác.

“Bây giờ thì độc thân rồi.”

6

Dung Thần khẽ bật cười.

Tay tôi bị anh nắm lấy:

“Trình tiểu thư, tối nay chúng ta đi đâu?”

Đi đâu ư? Tôi vừa bước ra ngoài một cách vô định, trong đầu lại tràn ngập những lời bố mẹ vừa gửi.

“Thương Thương, ai cho phép con đòi hủy hôn? Sao con có thể hồ đồ như vậy!”

“Mau đi xin lỗi Thẩm Tự, nghe rõ chưa?”

“Cô giúp việc nói con vẫn chưa về căn hộ. Con gái mà đêm không về nhà thì danh tiếng còn ra gì!”

“Nếu con dám làm chuyện xấu khiến nhà họ Trình mất mặt, bố mẹ tuyệt đối không tha cho con!”

Tôi bỗng bật cười một tiếng, quay sang nhìn Dung Thần:

“Đi khách sạn. Anh dám không?”

7

Khi Dung Thần đi tắm, Bảo Di gửi cho tôi rất nhiều ảnh và tin nhắn thoại.

“Cưng à, tớ hỏi thăm hết rồi. Anh ta tối nay mới đến làm ở đây.”

“Rất sạch sẽ. Tất cả báo cáo kiểm tra sức khỏe tớ đều xem rồi, đọc từng chữ một. Tuyệt đối không có nguy hiểm gì.”

“Cưng à, tối nay cứ tận hưởng cho tốt. Cậu sắp hai mươi hai tuổi rồi mà mới hôn có một lần, đáng thương quá.”

“Theo kinh nghiệm của tớ, tối nay anh ta nhất định sẽ khiến cậu rất sung sướng!”

Khi Dung Thần mở cửa bước ra, vừa lúc nghe thấy câu tin nhắn thoại cuối cùng của Bảo Di.

Tôi luống cuống tắt WeChat, xấu hổ đến mức vành tai nóng bừng.

Dung Thần dựa vào khung cửa, khóe môi mang theo nụ cười đầy ý vị:

“Trình tiểu thư, tối nay cô muốn sung sướng thế nào?”

Tôi nắm chặt điện thoại, đầu ngón tay run lên, nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh:

“Đó là trách nhiệm của anh, hỏi tôi làm gì?”

Dung Thần ném chiếc khăn ướt sang một bên rồi bước đến trước mặt tôi.

Anh hơi cúi người, hai tay chống lên tay vịn chiếc ghế đơn tôi đang ngồi.

Chóp mũi tôi gần như sắp chạm vào cơ ngực của anh.

Tôi vội ngả người ra sau muốn tránh, nhưng Dung Thần lại bế bổng tôi lên:

“Vậy tối nay Trình tiểu thư cứ tận hưởng cho tốt. Tôi nhất định sẽ làm tròn bổn phận, khiến Trình tiểu thư hài lòng.”

8

Nhưng mọi chuyện dường như không tiến triển suôn sẻ lắm.

Trời gần sáng, tôi vừa khóc nức nở vừa cắn Dung Thần một cái.

“Tôi sẽ đi khiếu nại anh, cho anh đánh giá xấu. Đau chết mất…”

Trán Dung Thần lấm tấm mồ hôi. Nghe vậy anh bất lực cười, rồi cúi xuống hôn tôi.

Giọng anh hơi khàn:

“Xin lỗi, là tôi làm không tốt.”

“Xin lỗi thì có ích gì! Năng lực nghiệp vụ của anh kém quá!” Tôi tức đến trừng mắt nhìn anh. Mắt vừa đỏ vừa sưng, tủi thân không chịu nổi.

Nụ hôn của Dung Thần rơi lên vệt nước mắt nơi khóe mắt tôi:

“Cưng à, cho tôi thêm một cơ hội nữa.”

Thật ra anh cũng rất vô tội. Dù sao đây là lần đầu của tôi, cho dù kinh nghiệm và kỹ thuật có tốt đến đâu thì đau đớn cũng khó tránh.

Nhưng lúc này tôi hoàn toàn không nói lý:

“Nếu còn đau nữa, tôi nhất định sẽ đi khiếu nại, khiến anh thất nghiệp.”

“Được…”

Dung Thần giữ lấy eo tôi, tay kia nắm lấy bắp chân tôi, chậm rãi nâng lên.

Trong ánh sáng mờ tối, không biết có phải là ảo giác của tôi hay không-

Khoảnh khắc Dung Thần cúi xuống hôn tôi, trong mắt anh dường như tràn đầy dịu dàng.

9

Có lẽ vì lần đầu buông thả bản thân như vậy, nên tôi ngủ không yên.

Thậm chí còn tỉnh dậy sớm hơn cả Dung Thần.

Rèm cửa chưa kéo kín, ánh nắng buổi sáng chiếu vào sáng rực.

Một cánh tay của Dung Thần vẫn ôm chặt lấy tôi. Hơi thở anh đều đặn, ngủ rất sâu.

Tôi nhìn khuôn mặt anh một lúc, rồi mới nhẹ nhàng gỡ cánh tay anh ra.

Nhưng đúng lúc đó, tôi nhìn thấy hình xăm rồng trên cổ tay trái của anh.

Tôi gần như không dám tin, cả người sững sờ.

Vì Thẩm Tự, tôi cũng từng nghe nói qua về vài gia tộc lớn ở khu Cảng – Áo.

Hình xăm rồng như thế này chỉ xuất hiện trên cổ tay của người thừa kế nhà họ Dung ở Áo Thành.

Mà nhà họ Dung lại còn có bối cảnh hắc đạo vô cùng đáng sợ. Ở hai nơi này, gần như là thế lực một tay che trời.

Không chỉ coi người thừa kế nhà họ Dung là nam tiếp viên, tôi còn ngủ với anh ta.

Nghĩ đến những câu chuyện từng đọc trên báo Hồng Kông, về những người phụ nữ bị hắc đạo truy sát có kết cục thảm khốc ra sao-

Tôi không dám nghĩ thêm nữa. Ngay cả tắm cũng không kịp, vội vàng mặc bừa quần áo rồi chạy ra khỏi phòng.

Lập tức đặt vé máy bay trở về Kinh Thành.

Dưới chân thiên tử, ngay gốc hoàng thành-

Lệnh truy sát chắc không vươn tới được đây đâu nhỉ?

10

Khi Dung Thần tỉnh dậy, theo bản năng đưa tay sang bên cạnh, nhưng chỉ chạm vào khoảng trống.

Cơn buồn ngủ lập tức tan biến.

Dung Thần ngồi dậy, nhìn chiếc khuyên tai ngọc trai bị bỏ quên trên giường.

Khóe môi anh chợt cong lên.

Trình Thương Thương… cô thật sự nằm ngoài dự đoán của anh.

Một cô gái từ đại lục, nhút nhát, e lệ, bảo thủ và ngoan ngoãn.

Chỉ cần anh trêu một chút là giống như con thỏ con bị hoảng sợ, lập tức tránh xa.

Một cô nàng cổ hủ như vậy-

Lại dám vào hộp đêm tìm nam tiếp viên, còn dẫn người về khách sạn.

Thế nhưng cô gái có tác phong táo bạo như vậy… lại là lần đầu.

Dung Thần nhớ lại đêm qua, cô vừa làm nũng vừa khóc, kêu đau rồi cắn anh, cào anh.

Vậy mà anh vẫn kiên nhẫn dỗ dành suốt nửa đêm.

Đến cuối cùng thì ngoan ngoãn hơn, đỏ hoe đôi mắt như con thỏ nhỏ, cuộn mình trong lòng anh.

Nhìn vậy khiến lòng anh mềm nhũn.

Thậm chí còn muốn cô lập tức sinh cho mình một ổ thỏ con đáng yêu như cô.

Dung Thần nắm chặt chiếc khuyên tai, nhìn vết đỏ chói mắt trên ga giường.

Chỉ là bây giờ, cũng tốt.

Người lại giống như trước kia, chạy mất nhanh như gió.

Đường đường là thái tử gia nhà họ Dung, người có thế lực cả hắc lẫn bạch đạo.

Bị người ta ngủ xong rồi còn bị bỏ rơi.

Nếu truyền ra ngoài, mặt mũi anh biết để đâu?

Nhưng nghĩ đến dáng vẻ cô khóc nức nở, yếu ớt đáng thương, lòng anh rốt cuộc vẫn mềm lại.

Dung Thần nhấc điện thoại lên, gọi một cuộc:

“Đi điều tra xem Trình Thương Thương bây giờ ở đâu.”

“Tìm được người thì trói…”

“Không, tìm được thì báo cho tôi. Tôi tự đi trói cô ấy về.”

Dung Thần lạnh mặt cúp máy. Khi đứng dậy xuống giường, anh tiện tay kéo luôn cả tấm ga giường dính máu xuống.

11

Gần đến lúc tốt nghiệp, phần lớn sinh viên đều đã ra ngoài thực tập.

Tôi cũng xin phép nhà trường nghỉ một thời gian.

Sau khi trở về Bắc Kinh, tôi không về nhà mà đi thẳng đến khách sạn.

Nhưng tối ngày thứ hai ở khách sạn, lúc tôi xuống tầng dưới lấy đồ ăn đặt ngoài-

Trong đại sảnh có hai người đàn ông lạ mặc áo khoác đen.

Không hiểu sao cứ khiến tôi cảm thấy có gì đó không ổn.

Đôi khi giác quan thứ sáu của phụ nữ rất chính xác.

Tôi chợt nghĩ đến người thừa kế nhà họ Dung ở Áo Thành.

Nghĩ đến đêm hôm đó tôi coi Dung Thần là nam tiếp viên, dẫn anh về khách sạn rồi “ăn sạch”.

Nghĩ đến hình xăm rồng đáng sợ trên cổ tay anh.

Toàn thân tôi bỗng nổi da gà.

Dung Thần hoàn toàn có năng lực như vậy.

Cho dù tôi đã quay về Bắc Kinh, nếu anh muốn bắt tôi, vẫn dễ như trở bàn tay.

Tôi chẳng còn tâm trạng ăn uống, ngay trong đêm làm thủ tục trả phòng đổi sang khách sạn khác.

Taxi đã đến dưới lầu.

Khi tôi bước ra khỏi đại sảnh khách sạn, mơ hồ cảm thấy hai người đàn ông kia dường như cũng đi theo ra ngoài.

Trong lòng quá sợ hãi và hoảng loạn, lúc lên xe tôi suýt nữa trượt ngã.

Mãi đến khi đã ngồi lên xe, xe chạy đi rất xa-

Phía sau cũng không phát hiện có ai theo dõi, tim tôi mới dần dần bình tĩnh lại.

Có lẽ tôi đã nghĩ quá nhiều.

Thái tử gia nhà họ Dung, người thừa kế chắc chắn của gia tộc-

Có lẽ căn bản sẽ không để một nhân vật nhỏ bé như tôi vào mắt.

12

Lúc này, Dung Thần cũng nhận được cuộc gọi từ Bắc Kinh.

“Thiếu gia, chúng tôi đã gặp Trình tiểu thư.”

“Chỉ là Trình tiểu thư dường như đã chú ý đến chúng tôi, trông rất sợ hãi và hoảng loạn.”

“Cô ấy rất sợ?”

“Vâng. Trình tiểu thư đột nhiên đổi khách sạn. Lúc nãy khi lên xe còn suýt ngã.”

“Chúng tôi lo nếu tiếp tục theo dõi sẽ khiến cô ấy càng hoảng sợ, nên tạm thời chưa hành động.”

Dung Thần nắm chặt điện thoại, đứng trên tầng cao nhất của tòa nhà chọc trời.

Cả Áo Thành nằm dưới chân anh, mọi thứ đều trong tay anh.

Nhưng vào lúc này, trong lòng anh lại có một khoảng trống không thể lấp đầy.

Trình Thương Thương dường như từ lần đầu gặp anh đã như vậy.

Ba năm trôi qua, chẳng hề tiến bộ chút nào, vẫn nhát gan đến đáng thương.

Nếu không thì Thẩm Tự sao có thể bắt nạt cô đến mức ấy.

Trước đây Dung Thần vẫn luôn nghĩ Trình Thương Thương, cô gái ngoan ngoãn kia, yêu Thẩm Tự.

Cho nên anh rất ít khi đến Cảng Thành, cũng hiếm khi hỏi thăm chuyện của cô.

Nhưng sau đêm đó, suy nghĩ của Dung Thần đã thay đổi.

Nếu Trình Thương Thương thật sự yêu Thẩm Tự-

Cô sẽ không làm ra chuyện gan lớn đến thế.

Càng không chủ động đề nghị chia tay và hủy hôn.

Dù sao nhà họ Thẩm ở Cảng Thành cũng là một trong những gia tộc hào môn có tiếng.

Còn Trình Thương Thương, nếu không phải nhờ hôn ước do đời ông nội định sẵn, nhà họ Trình vốn không thể với tới mối hôn sự này.

“Thiếu gia, tiếp theo chúng tôi phải làm gì?”

Giọng của thuộc hạ lại vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh.

Dung Thần nhìn xuống ánh đèn rực rỡ dưới chân, châm một điếu thuốc rồi trầm giọng nói:

“Các cậu tiếp tục ở lại Bắc Kinh, để ý tình hình bên cô ấy.”

“Hành động cẩn thận một chút, đừng dọa cô ấy nữa.”

“Nếu có chuyện gì, lập tức báo cho tôi, không được chậm trễ.”

Dung Thần cúp máy, quay người trở lại bàn làm việc.

Anh kéo ngăn kéo ra, lập tức nhìn thấy chiếc khuyên tai ngọc trai.

Không kìm được lại nhớ đến đêm hôm đó.

Nhớ đến Trình Thương Thương mắt đỏ hoe, nước mắt lưng tròng tố cáo anh “năng lực nghiệp vụ kém”, còn nói sẽ đi khiếu nại anh.

Dung Thần không khỏi bật cười.

Chỉ cần nghĩ đến dáng vẻ vừa ngây thơ vừa đáng thương của Trình Thương Thương khi ấy-

Anh lại cảm thấy lòng mình mềm nhũn.

13

Từ sau lần gặp hai người đàn ông có hành vi kỳ lạ kia, những ngày còn lại trôi qua khá yên bình.

Tôi ở khách sạn mới một tuần, không có chuyện gì xảy ra.

Khi tâm trạng căng thẳng dần thả lỏng, tôi bỗng nhớ ra-

Lúc đó trong đầu chỉ nghĩ đến việc chạy trốn cho nhanh, hoàn toàn quên mất chuyện tránh thai.

Đầu óc tôi lập tức trống rỗng.

Tôi nằm trên giường suốt nửa tiếng, rồi mới cầm điện thoại gọi cho bạn thân.

“Thương Thương, cậu vẫn ổn chứ?”

“Tớ nghe nói Thẩm Tự và cô bạn gái nhỏ kia đã chia tay rồi.”

“Hôm qua anh ta còn gọi cho tớ hỏi sao cậu không đến trường. Tớ thấy anh ta định quay lại với cậu đấy!”

Điện thoại vừa kết nối, tôi còn chưa kịp nói gì, Bảo Di đã nói liền một tràng.

Đợi cô ấy nói xong, tôi mới khẽ thở dài:

“Bảo Di, bây giờ tớ không có tâm trạng quan tâm Thẩm Tự ăn lại cỏ gì đâu. Tớ chỉ muốn biết… nếu không dùng biện pháp tránh thai, có thể mang thai không?”

Bên kia điện thoại, Bảo Di giống như bị ai bóp cổ, phát ra một tràng thét chói tai:

“Á á á á á Thương Thương, cậu điên rồi à? Cậu không dùng biện pháp sao?”

Tôi nhắm mắt lại:

“Tớ biết làm sao được. Từ nhỏ tớ đã dị ứng với tất cả các sản phẩm cao su.”

“Ờ… cũng đúng… nhưng… nhưng cậu không uống thuốc tránh thai khẩn cấp à?”

“Chuyện xảy ra quá đột ngột, lúc đó vừa gấp vừa hoảng, tớ thật sự quên mất. Bây giờ mới nhớ ra.”

“Các cậu… làm mấy lần?”

“Cái này quan trọng lắm sao?”

“Rất quan trọng!”

Tôi với tay kéo chiếc gối che mặt. Một lúc lâu sau mới nghẹn ra một câu:

“Hình như… ba lần.”

Bảo Di lại hét lên:

“Á á á á sao mới có ba lần! Nhìn anh ta lợi hại thế kia, chẳng phải nên một đêm bảy tám lần sao?”

“Từ Bảo Di!”

Tôi tức đến phát điên:

“Bây giờ không phải lúc tranh cãi chuyện đó! Rốt cuộc tớ phải làm gì?”

“Đi mua que thử thai, thử xem.”

“Nếu thật sự có thai thì sao?”

“Trình Thương Thương, cậu tuyệt đối đừng ngốc. Anh ta chỉ là nam tiếp viên. Nếu thật sự có thai, cậu phải lập tức phá bỏ!”

Da đầu tôi tê rần. Tôi muốn ngắt lời cô ấy, nói rằng người đó không phải nam tiếp viên.

Mà là người thừa kế nhà họ Dung - Dung Thần.

Nhưng nghĩ đến cái miệng to và giọng oang oang của Bảo Di, tôi lập tức bỏ ý định đó.

“Tớ biết rồi, lát nữa tớ sẽ đi mua que thử.”

Nhưng còn chưa kịp mua que thử, tôi đã cảm thấy cả người hơi khó chịu, bụng dưới âm ỉ đau.

Vào nhà vệ sinh xem thử, quả nhiên có một chút máu.

Tính lại thời gian, kỳ kinh của tôi còn một tuần nữa mới đến, có lẽ lần này đến sớm.

Nhưng dù sao-

Chỉ cần có kinh, nghĩa là không mang thai.

Trái tim treo lơ lửng của tôi cuối cùng cũng hạ xuống.

14

Có lẽ vì cơ thể không khỏe, lại chịu áp lực tinh thần quá lớn.

Lần này kỳ kinh của tôi ra rất ít, chỉ hai ba ngày là sạch.

Đúng lúc ấy, Thẩm Tự lại từ Cảng Thành bay đến Bắc Kinh.

Bố mẹ cho tài xế trong nhà đến đón tôi về.

Ban đầu tôi không muốn về, nhưng nghĩ chuyện giữa mình và Thẩm Tự cũng nên có một kết thúc rõ ràng.

Cuối cùng tôi vẫn thu dọn đồ rồi lên xe về nhà.

Nói ra thì đây là lần đầu tiên Thẩm Tự đến nhà tôi.

Trước kia khi đính hôn, lễ đính hôn cũng tổ chức ở Cảng Thành.

Nhưng bố mẹ tôi cũng không cho là thất lễ, dù sao cũng là nhà họ Trình trèo cao với nhà họ Thẩm.

Nhưng lần này Thẩm Tự đến lại chuẩn bị lễ nghi rất chu đáo.

Thậm chí còn mang theo hai xe quà cực kỳ quý giá.

Bố mẹ tôi mặt mày rạng rỡ, vui mừng khôn xiết.

Ngay cả ông nội vốn đang dưỡng bệnh ở ngoại ô cũng bị kinh động, đích thân trở về.

Xe của tôi vừa dừng lại, Thẩm Tự đã vội vàng ra đón.

Mẹ cười đến không khép được miệng:

“Thương Thương, con xem con kìa. Tùy hứng gây chuyện với A Tự, vậy mà A Tự vẫn bao dung cho con, còn giúp con nói đỡ.”

“Bác gái, bác đừng trách Thương Thương. Trước đây là cháu ham chơi khiến cô ấy không vui, cô ấy giận cũng là điều nên.”

Bố tôi lập tức nói:

“Người trẻ nào mà chẳng thích chơi bời. Đàn ông mà, chuyện xã giao bên ngoài là chuyện thường. Là Thương Thương tầm nhìn hẹp, không biết thông cảm cho cháu.”

“Tóm lại đều là lỗi của cháu.”

Thẩm Tự nhìn tôi, trong ánh mắt đầy vẻ dịu dàng:

“Thương Thương, anh nhận sai rồi, xin lỗi em. Em đừng giận nữa được không?”

15

Thật lòng mà nói, tôi rất bất ngờ.

Dù sao Thẩm Tự lén lút qua lại với phụ nữ cũng không phải lần đầu.

Nhưng anh ta chưa từng chủ động nhận lỗi hay cúi đầu.

Huống hồ tôi vốn cũng chẳng có bao nhiêu tình cảm với anh ta.

Chút tình cảm ít ỏi đó từ lâu đã bị sự bạc tình và trăng hoa của anh ta bào mòn hết sạch.

Lúc này anh ta tỏ ra thâm tình như vậy, lại chỉ khiến lòng tôi phẳng lặng như nước, thậm chí còn thấy ghê tởm khó tả.

“Thương Thương…”

Thấy tôi đứng im không nhúc nhích, trên mặt cũng chẳng có biểu cảm gì.

Thẩm Tự khẽ nhíu mày, bước lên một bước rồi đưa tay về phía tôi.

Tôi nhìn thấy chiếc nhẫn đính hôn trên ngón giữa tay trái của anh ta.

Nghĩ đến chiếc nhẫn vốn nên ở trên tay mình-

Nhưng đã bị tôi ném vào thùng rác từ lâu.

Cũng giống như chính con người Thẩm Tự.

Anh ta cũng chỉ xứng nằm trong thùng rác.

Tôi không đưa tay ra, trái lại còn lùi về sau một bước.

Nụ cười trên mặt Thẩm Tự hoàn toàn không giữ nổi nữa.

Bố mẹ tôi cũng đổi sắc mặt:

“Thương Thương, đủ rồi đấy. Nếu còn làm ầm lên nữa thì chính là con không hiểu chuyện, không có giáo dưỡng.”

“Đúng, con không hiểu chuyện, con không có giáo dưỡng. Con chỉ là không muốn gả cho một người đàn ông đứng núi này trông núi nọ, có sai không?”

“Tôi đã nói rồi, người trẻ thích chơi là chuyện bình thường. Huống hồ A Tự bây giờ đã chủ động xin lỗi con.”

Tôi chỉ cảm thấy trong lòng từng cơn lạnh buốt.

Đây chính là bố mẹ ruột của tôi.

Đứa con gái như tôi, trong mắt họ không phải máu mủ ruột thịt.

Chỉ là một món hàng có thể bán được giá thỏa đáng sau khi họ cân nhắc lợi hại mà thôi.

Còn món hàng đó vui hay buồn-

Hoàn toàn không quan trọng.

“Tôi không muốn nhẫn nhịn nữa. Tôi cũng không muốn biến mình thành một người đàn bà oán hận.”

Tôi lại lùi về sau một bước:

“Hôn ước hủy bỏ đi. Lần trước ở Cảng Thành, tôi đã nói với Thẩm tiên sinh rồi.”

Nói đến đây, tôi nhìn Thẩm Tự:

“Thẩm tiên sinh, nếu tôi nhớ không nhầm, hôm đó anh cũng nói rồi. Chỉ cần tôi bước ra khỏi đó, hôn ước của chúng ta coi như chấm dứt.”

Sắc mặt Thẩm Tự dần dần lạnh xuống:

“Thương Thương, chúng ta nói chuyện đàng hoàng đi.”

“Không có gì để nói.”

“Thẩm tiên sinh, với xuất thân của anh, Trình Thương Thương tôi không trèo cao nổi.”

“Thương Thương!”

Mẹ tức giận tiến lên kéo tôi lại:

“Đứa nhỏ này sao lại bướng bỉnh thế! Trèo cao với không trèo cao cái gì, con với A Tự là vị hôn phu vị hôn thê, cãi nhau một chút cũng thôi, sao lại có thể hủy hôn…”

“A Tự, cháu đừng giận. Thương Thương chỉ là nhất thời nghĩ quẩn. Lát nữa bác nói với ông nội nó, để ông cụ dùng gia pháp dạy dỗ nó một trận!”

Nghe vậy, Thẩm Tự lại bật cười châm biếm:

“Không cần.”

“A Tự…”

“Bác gái, nếu Thương Thương đã quyết định rồi, vậy chuyện hôn sự này thôi vậy.”

Sau khi nói xong, Thẩm Tự mới nhìn tôi:

“Thương Thương, anh với cô gái kia đã chia tay từ lâu rồi. Giữa bọn anh không có chuyện gì cả.”

“Đêm hôm đó chỉ là vì em làm anh mất mặt nhất thời, anh không xuống thang được nên mới nói vậy. Thật ra anh chưa từng nghĩ đến chuyện hủy hôn với em.”

“Thẩm tiên sinh, bây giờ nói những lời này còn có ý nghĩa gì sao?”

Thẩm Tự cũng cười. Anh ta cúi mắt, hờ hững tháo chiếc nhẫn xuống:

“Được, vậy thì như em mong muốn.”

Anh ta đưa chiếc nhẫn cho tôi, nhưng tôi không nhận.

Thẩm Tự cũng không cố, tiện tay ném đi.

16

Sau khi Thẩm Tự rời đi, bầu không khí trong nhà trở nên nặng nề đến đáng sợ.

Ông nội ngồi ở vị trí chủ tọa, không nói lời nào, chỉ thỉnh thoảng ho dữ dội vài tiếng.

Khoảng nửa tiếng sau, ông mới lên tiếng.

“Nếu một mối hôn sự tốt như vậy mà con không biết trân trọng, sau này cũng đừng trách ông già này tàn nhẫn.”

“Thương Thương, con là con gái nhà họ Trình. Đã hưởng vinh hoa phú quý của nhà họ Trình, thì tự nhiên phải hy sinh vì gia tộc.”

“Con cũng biết, nhà họ Trình chúng ta từ lâu đã không còn như trước, bây giờ chỉ miễn cưỡng chống đỡ.”

“Vốn nghĩ con gả vào nhà họ Thẩm, nhà họ Trình có thể dần dần xoay chuyển tình thế. Xem ra nhà họ Trình chúng ta không có phúc ấy.”

Ông nội chống gậy đứng dậy:

“Không nên chậm trễ. Chuyện xem mắt lại bắt đầu sắp xếp đi.”

“Ông nội, con sẽ dọn ra khỏi nhà họ Trình. Từ bây giờ một đồng tiền của gia đình con cũng không tiêu nữa. Cả đời này con cũng không kết hôn…”

Tôi nhìn người già trước mặt đầy vẻ mệt mỏi, chỉ cảm thấy cả người như bị đè nặng đến không thở nổi.

“Được thôi. Vậy con trả lại toàn bộ số tiền nhà họ Trình đã chi cho con bao năm nay đi.”

Ông nội nhìn tôi, cười nhạt nhẽo mà u ám:

“Không cần nói nhiều. Nhà họ Trình nuôi dạy con gái rất tận tâm. Hai mươi năm qua, đòi con hai mươi triệu cũng không quá đáng chứ.”

“Hai mươi triệu… Mười năm trước tài sản của nhà họ Trình còn chưa tới hai mươi triệu mà?”

“Không lấy ra được à? Không lấy ra được thì ngoan ngoãn đi lấy chồng. Sẽ luôn có người sẵn sàng bỏ hai mươi, ba mươi triệu để cưới con.”

“Nhà họ Trình nuôi con hai mươi năm không phải để nuôi ra một kẻ vong ân. Trình Thương Thương, làm người không thể vô lương tâm như vậy.”

17

Tôi bị nhốt trong nhà.

Mãi đến nửa tháng sau, gia đình mới bắt đầu sắp xếp dẫn tôi đi xem mắt.

Nhưng không biết là vì chuyện của Thẩm Tự, hay vì khoản thâm hụt của nhà họ Trình thực sự quá đáng sợ.

“Con mồi ngu ngốc” chịu bỏ tiền cưới tôi cũng chẳng dễ tìm.

May mà đúng lúc này tôi phải quay về Cảng Thành để chuẩn bị luận văn tốt nghiệp và buổi bảo vệ.

Dù sao tấm bằng sáng chói ấy cũng có thể giúp tôi “mạ vàng” thêm một lớp.

Người nhà họ Trình vẫn rất coi trọng chuyện này, nên cha mẹ thậm chí còn đích thân đưa tôi về Cảng Thành.

Tin đồn tình ái của Thẩm Tự đã bay đầy trời.

Nghe nói gần đây anh ta đang nâng đỡ một nữ minh tinh hạng ba.

Trang sức, xe sang, biệt thự… cứ như không cần tiền mà ném hết lên người cô ta.

Sau khi cha mẹ biết chuyện, họ nhiều lần mắng tôi “đồ không nên thân”. Có lần nói đến kích động, còn ra tay đánh tôi.

Khi Bảo Di nhìn thấy dấu tay trên mặt tôi, cô ấy tức đến mức toàn thân run rẩy.

“Thương Thương, cắt đứt quan hệ với họ đi. Cha mẹ như vậy còn không bằng heo chó!”

“Hai mươi triệu, Bảo Di à. Cho dù giết tôi rồi bán từng tấc thịt, cũng không bán nổi hai mươi triệu.”

Tôi bất lực lắc đầu, trong lòng chỉ còn lại nỗi chua xót.

“Thương Thương, nhưng cậu như vậy… thật sự quá thảm, quá đáng thương. Sau này cậu phải làm sao đây?”

Tôi tự giễu mà cười.

Trong lòng mơ hồ có một dự cảm bi quan - cái hố sâu khổng lồ này, e rằng cả đời tôi cũng không leo ra được.

“Thương Thương.”

Bảo Di bỗng kéo tay áo tôi, khuôn mặt nhỏ tái nhợt nhìn về phía sau lưng tôi:

“Cái người mẫu nam mà hôm đó cậu gọi… tìm tới rồi…”

Tôi theo bản năng quay đầu lại, vừa vặn chạm phải ánh mắt của Dung Thần.

Trong khoảnh khắc, da đầu tôi tê rần, cả lưng ướt đẫm mồ hôi.

Căn bản không kịp suy nghĩ, cơ thể phản ứng nhanh hơn đầu óc.

Tôi bật dậy, kéo Bảo Di chạy đi.

Nhưng lại không để ý chiếc ghế trước mặt, vạt váy mắc vào tay vịn, suýt nữa ngã nhào xuống đất một cách chật vật.

Thế nhưng Dung Thần còn nhanh hơn tôi. Anh vươn tay nắm lấy cánh tay tôi, vững vàng đỡ tôi lại.

“Trình Thương Thương, em chạy cái gì?”

Bảo Di tròn mắt nhìn tôi:

“Thương Thương… anh ta… sao anh ta biết cả tên cậu vậy?”

Dung Thần ngước mắt nhìn sang, chỉ một ánh nhìn rất nhạt, nhưng Bảo Di lập tức im bặt.

Tôi sợ Dung Thần lại giận lây sang Bảo Di, chỉ có thể cố trấn tĩnh:

“Bảo Di, cậu về trước đi. Xong việc tớ sẽ liên lạc với cậu.”

Bảo Di muốn nói gì đó, nhưng nhìn khí thế của Dung Thần lại không hiểu sao thấy sợ.

“Thương Thương… vậy cậu nhớ về trường sớm, đừng quá muộn.”

“Yên tâm.”

Sau khi Bảo Di rời đi, tôi mới nhìn Dung Thần:

“Dung tiên sinh, chúng ta nói chuyện một chút đi.”

18

“Chuyện đêm hôm đó tôi rất xin lỗi. Tôi say rượu nên mới coi anh là…”

Tôi khó mà nói tiếp.

Dù sao vị thái tử của nhà họ Dung lại bị tôi coi thành người mẫu nam.

Đây đúng là nỗi nhục lớn.

Ngày hôm sau Dung Thần không cho người truy sát tôi đã là tôi gặp may lắm rồi.

Nhưng Dung Thần bỗng đưa tay bóp cằm tôi, trong mắt dâng lên vẻ tức giận:

“Trình Thương Thương, mặt em sao vậy?”

Tôi sững lại, rồi nhớ đến dấu tay trên mặt.

Nỗi tủi thân trong lòng lặng lẽ dâng lên.

Chỉ là chuyện này thì có liên quan gì đến Dung Thần chứ.

“Không sao.”

Tôi định gạt tay anh ra, nhưng Dung Thần không buông:

“Ai đánh em? Trình Thương Thương, nói!”

Mắt tôi bỗng đỏ lên.

“Người nhà đánh. Không liên quan gì đến anh, anh đừng quản.”

“Họ ép em làm lành với Thẩm Tự không được, lại ép em đi lấy chồng, đúng không?”

Tôi sững sờ:

“Sao anh biết?”

Sau cơn kinh ngạc, tôi chợt nhớ đến hai người đàn ông có hành tung đáng ngờ trước đó ở Bắc Kinh.

“Anh vẫn luôn cho người theo dõi tôi?”

Tôi vốn tưởng sau đêm đó, người của Dung Thần đã rời khỏi Bắc Kinh.

Không ngờ mọi chuyện của tôi vẫn luôn nằm trong tầm mắt anh.

19

“Trình Thương Thương, anh không cho người theo dõi em, anh chỉ là…”

“Dung tiên sinh, tôi biết đêm đó là lỗi của tôi trước. Tôi xin lỗi anh.”

Tôi cắt ngang lời anh.

Một người như Dung Thần, tôi căn bản không thể dây vào.

Vì vậy tôi không muốn có bất kỳ liên quan nào với anh nữa.

Tay Dung Thần chậm rãi buông ra. Cơn giận trong mắt anh bị một cảm xúc u ám khác thay thế.

“Vậy em muốn nói gì?”

“Tôi muốn nói… xin lỗi. Chuyện đó tôi thật sự rất áy náy, nên… có thể coi như chưa từng xảy ra được không?”

“Coi như chưa từng xảy ra là ý gì?”

“Coi như không có chuyện gì hết, được không?”

Tôi đỏ mắt nhìn anh.

Những rắc rối trong gia đình đã khiến tôi mệt mỏi rã rời.

Tôi thật sự không còn sức để đối phó với Dung Thần nữa.

Dung Thần không nói gì, nhưng sắc mặt rất khó coi.

Tôi cắn răng, nói tiếp:

“Nếu anh muốn trả thù tôi, thì cứ trả thù đi. Tôi chấp nhận hết.”

“Trả thù em?”

Dung Thần dường như bị chọc cười.

Nhưng sau khi cười xong, trong mắt anh lại thoáng qua một tia cô đơn.

“Trình Thương Thương, em rất muốn phủi sạch quan hệ với anh đúng không?”

Tôi chậm rãi gật đầu.

Tôi chỉ mong anh có thể buông tha cho mình.

Anh không nói gì nữa, chỉ lại giơ tay lên.

Tôi tưởng anh muốn đánh mình, theo phản xạ liền nghiêng mặt sang một bên.

Nhưng đầu ngón tay anh lại nhẹ nhàng chạm vào vết tay trên má tôi.

“Trình Thương Thương, em vẫn giống hệt trước kia, chẳng thay đổi chút nào.”

“Nhìn thì nhát gan yếu đuối, nhưng trong xương lại toàn phản nghịch, gan lớn đến không sợ trời đất.”

Tôi kinh ngạc mở mắt:

“Dung tiên sinh?”

Dung Thần lại tự giễu mà cười.

“Anh đúng là điên rồi, Trình Thương Thương.”

Điên rồi nên mới mãi không quên được cô.

Biết rõ cô có đối tượng liên hôn, biết rõ cô đã đính hôn, nhưng vẫn không thể dứt bỏ.

Điên rồi nên sau đêm đó, trong lòng lại nảy sinh ý nghĩ muốn cưới cô.

Nhưng ngay từ đầu cô đã không thích anh.

Thậm chí chưa từng để ý đến anh.

Càng không nhớ rằng giữa hai người từng có giao điểm.

Thế nhưng anh vẫn không khống chế được việc đau lòng vì cô, lo lắng cho cô.

Khi nhìn thấy vết thương trên mặt cô, anh gần như muốn giết người.

Chỉ là cô không cần.

20

Tay Dung Thần rời khỏi mặt tôi.

Anh lùi lại một bước, nhìn tôi lần cuối.

“Trình Thương Thương, tốt nhất em nên cầu mong sau này mình sống tốt một chút.”

Tôi không hiểu câu nói này của Dung Thần có ý gì.

Nhưng anh cũng không nói tiếp.

Ánh mắt Dung Thần thu lại, quay người rời đi, đầu cũng không ngoảnh lại.

Nếu Trình Thương Thương sống tốt…

Có lẽ anh sẽ dần dần buông xuống, rồi quên cô đi.

Nhưng nếu cô sống không tốt, bị người khác bắt nạt…

Thì trong lòng anh vẫn không tránh khỏi việc nhớ đến cô.

Chỉ là đối với chính anh, điều đó chẳng khác nào một kiểu lăng trì tra tấn.

Bởi vì sự quan tâm và đau lòng của anh…

Người phụ nữ ngốc Trình Thương Thương kia vốn dĩ không hề cần.

21

Trên đường về trường, tôi nhận được một loạt tin nhắn WeChat từ Bảo Di.

“Không phải chứ Thương Thương, một người làm người mẫu nam mà sao khí thế lại lớn như vậy? Anh ta nhìn tớ một cái là tớ đã sợ rồi…”

“Đúng rồi, anh ta tìm cậu làm gì? Muốn tiếp tục với cậu à? Hay là muốn tống tiền?”

“Nhưng mà Thương Thương, lúc nãy anh ta cứu mỹ nhân thật sự đẹp trai quá!”

“Hay là cậu bao anh ta luôn đi, đúng là thần tiên cực phẩm đó. Chậc chậc, chị em ăn ngon thật.”

Tôi nhìn mấy tin nhắn mà dở khóc dở cười.

Nhưng giữa tôi và Dung Thần đã hoàn toàn chấm dứt.

Thế nên tôi chỉ trả lời Bảo Di một câu:

“Xong hết rồi, sau này đừng nhắc chuyện này nữa nhé bảo bối.”

“Á, vậy là hết thật à? Nhưng tiếc quá…”

Tôi nhìn màn hình điện thoại.

Không hiểu sao lại nhớ đến bóng lưng Dung Thần khi anh rời đi lúc nãy.

Một thái tử gia cao cao tại thượng, tôn quý vô song như vậy…

Thế mà cũng có lúc cô đơn và sa sút như thế.

22

Thời gian trôi qua rất nhanh.

Trong một buổi dạ tiệc từ thiện ở Cảng Thành lần nữa, cha mẹ tôi không biết kiếm được thiệp mời từ đâu.

Họ vắt óc nghĩ cách bán tôi đi.

Thậm chí còn bỏ ra số tiền lớn mua cho tôi một chiếc váy dạ hội cao cấp đặt may riêng.

Chỉ tiếc là tiệc vừa bắt đầu không lâu.

Khi nhân viên phục vụ mang sashimi tươi lên…

Tôi vừa ngửi thấy mùi tanh của cá liền không nhịn được.

Tại chỗ nôn đến trời đất quay cuồng.

Chủ bữa tiệc sợ rằng thức ăn hay rượu có vấn đề.

Lập tức gọi xe cấp cứu đưa tôi đến bệnh viện.

Chỉ là không ai ngờ được-

Tôi không phải vì ăn đồ bẩn mà nôn.

Mà là…

Tôi đã mang thai.

Thai nhi đã gần bảy tuần.

23

Tôi hoàn toàn không ngờ mọi chuyện lại đi đến bước này.

Bây giờ nghĩ lại, lần ra máu trước đó…

Có lẽ chỉ là xuất huyết nhẹ đầu thai kỳ, nhưng tôi lại tưởng mình tới kỳ kinh.

Đứa trẻ này…

Là của Dung Thần.

Tôi không dám tưởng tượng nếu người nhà Trình gia biết đứa trẻ trong bụng tôi là của Dung Thần.

Họ sẽ trơ trẽn đến mức nào khi lao tới, cố cắn một miếng thịt từ người anh.

“Thương Thương, đứa bé là của ai?”

Tôi khẽ cười:

“Lúc trước cãi nhau với Thẩm Tự, tâm trạng không tốt nên ra ngoài uống rượu. Lúc đó say quá, căn bản không biết người đó là ai.”

Cha tôi tức đến mức chửi ầm lên, giơ tay tát tôi hai cái.

“Trình Thương Thương, con làm mất hết thể diện của Trình gia rồi!”

“Đứa bé này không thể giữ, phải lập tức phá đi. Chuyện này cũng không được truyền ra ngoài!”

“Nếu người ta biết con chưa kết hôn đã mang thai còn từng phá thai, người đàn ông nào chịu bỏ tiền lớn cưới con nữa!”

Tôi cười, nước mắt rơi lã chã:

“Nếu thấy tôi làm mất mặt, vậy thì đoạn tuyệt quan hệ cha con đi.”

“Chẳng lẽ hai mươi năm nay nuôi con là vô ích sao?”

“Cha khuyên con nên sớm từ bỏ ý định đó, mau làm phẫu thuật đi, lấy bằng tốt nghiệp xong thì về Bắc Kinh gả chồng!”

Tôi không đáp.

Nhưng trong lòng đã hạ quyết tâm.

Lần này, bất kể thế nào…

Tôi cũng phải tìm cách thoát khỏi Trình gia.

24

Tôi bị chuyển ngay trong đêm đến một bệnh viện tư ở Cảng Thành.

Ca phẫu thuật sẽ bắt đầu lúc 8 giờ tối.

Chọn bệnh viện tư là vì tính bảo mật cao.

Nhưng không ai ngờ-

Ngay khi tôi vừa được đẩy vào phòng phẫu thuật…

Bên ngoài bệnh viện bỗng có mấy chục chiếc xe sang chạy vào.

Chiếc dẫn đầu là một chiếc Hummer gắn hai biển số.

Vô số vệ sĩ mặc đồ đen lao xuống xe, bao vây cả tòa nhà nơi tôi đang ở.

Dung Thần với gương mặt lạnh lẽo, sát khí đầy người, cầm súng đạp tung cửa phòng phẫu thuật.

Bác sĩ đang chuẩn bị gây mê sợ đến mức đánh rơi cả ống tiêm.

Tôi giật mình ngồi bật dậy.

Dung Thần đã lạnh mặt bước đến cạnh giường, bế thẳng tôi lên.

Không ai dám cản.

Bên ngoài cửa đứng hai hàng vệ sĩ cầm súng.

Cha mẹ tôi sợ đến mức chân mềm nhũn, đứng cũng không vững.

Khi thấy Dung Thần bế tôi đi ra, cha tôi run rẩy đứng dậy định nói gì đó.

Dung Thần chỉ ngước mắt liếc ông một cái.

Cha tôi lập tức im bặt, co rúm vào góc tường.

“Là hai người ép cô ấy phá đứa bé?”

Cha tôi không dám lên tiếng, đẩy mẹ tôi ra trả lời.

“Phải… phải… nhưng chúng tôi cũng là vì tốt cho Thương Thương thôi. Dù sao nó còn trẻ, chưa kết hôn mà mang thai thì khó nghe…”

“Đúng vậy, danh tiếng con gái quan trọng nhất…”

Dung Thần cúi mắt nhìn tôi.

Tôi vẫn còn chưa hoàn hồn trước biến cố đột ngột này, cả người ngây ra.

“Bao nhiêu năm rồi, tôi chỉ thích đúng một người.”

“Vậy mà lại bị Trình gia các người bắt nạt hết lần này đến lần khác.”

Giọng Dung Thần lười biếng, nói rất nhẹ.

Nhưng người nghe lại lạnh cả sống lưng.

“Vị tiên sinh này, Thương Thương là con gái chúng tôi, chúng tôi sao có thể bắt nạt nó…”

“Có hay không, tôi rõ hơn các người.”

Dung Thần ôm tôi, chậm rãi bước lên một bước.

Cha mẹ tôi sợ đến mức co rúm lại, ép sát vào góc tường không còn đường lui.

Họ thực sự bị cảnh tượng này dọa sợ.

Bởi vì vệ sĩ của Dung Thần-

Ai cũng cầm súng.

Mà nhìn cũng không giống đang dọa suông.

“Chúng tôi không dám nữa… sau này thật sự không dám nữa…”

Hai người họ cũng biết thức thời, co được giãn được, gần như sắp quỳ xuống.

Dung Thần liếc nhìn vệ sĩ.

Lập tức có người bước lên kéo họ đứng dậy.

“Tôi cho hai người một con đường sống.”

“Ngày mai đăng báo ở Hồng Kông, Ma Cao và Bắc Kinh, đoạn tuyệt quan hệ cha mẹ con cái với Trình Thương Thương.”

“Cái này… cái này không được…”

“Nếu không muốn…”

“Thì tối nay hai người đừng hòng rời khỏi đây.”

“À đúng rồi.”

“Từ hôm nay trở đi…”

“Trên đời này cũng sẽ không còn Trình gia nữa.”

Vừa dứt lời.

Vệ sĩ lập tức chĩa súng vào thái dương hai người họ.

“Chúng tôi đăng báo! Đăng báo! Ngày mai lập tức đăng!”

“Sau này Trình Thương Thương không còn bất kỳ quan hệ gì với Trình gia.”

“Vâng…”

Dung Thần nhìn họ, giọng bình thản:

“Cô ấy sẽ là vợ của tôi.”

“Thiếu phu nhân của Dung gia ở Ma Cao.”

“Chủ nhân tương lai của Dung gia.”

“Ma Cao… Dung gia?”

Cha tôi bỗng mở to mắt.

Trong khoảnh khắc đó…

Tôi nhìn thấy trong mắt ông ta sự kinh hãi, không thể tin nổi, cuồng hỉ-

Rồi cuối cùng…

Tất cả đều tan thành bong bóng tuyệt vọng.

Họ một lòng muốn tôi bám víu quyền quý, bán được một cái giá tốt để kéo dài hơi tàn cho Trình gia.

Nhưng không ngờ, khi mọi chuyện thật sự trở thành hiện thực…

Thì lại không còn liên quan gì đến Trình gia nữa.

25

Trên đường đi, có lẽ vì mang thai nên dễ buồn ngủ, cũng có lẽ vì một ngày hôm nay quá nhiều chuyện khiến tôi mệt rã rời.

Không ngờ tôi lại ngủ say ngay trong lòng Dung Thần.

Cho đến khi xe dừng lại, tôi mới lờ mờ tỉnh dậy.

Bên ngoài cửa xe là ánh đèn sáng rực.

Căn biệt thự nằm trên đỉnh núi trước mắt rộng lớn như một cung điện.

“Đây là đâu vậy?”

“Nhà của chúng ta.”

Dung Thần cúi đầu, khẽ hôn lên giữa trán tôi:

“Còn buồn ngủ không? Nếu còn thì ngủ tiếp đi.”

Tôi vốn định trả lời.

Nhưng chỉ kịp gật đầu một cái, rồi lại nhắm mắt ngủ mất.

Dung Thần bất lực khẽ cười, bế tôi xuống xe.

Anh bế tôi vào thẳng tòa nhà chính, lên phòng ngủ ở tầng hai.

Tôi ngủ mê mệt, hoàn toàn không hay biết gì.

Dung Thần ở lại trong phòng một lúc lâu rồi mới xuống lầu.

Quản gia đã gọi tất cả người làm, vệ sĩ và những nhân viên khác trong nhà tập trung dưới sảnh.

Dung Thần nhìn mọi người một lượt rồi nghiêm giọng nói:

“Cô ấy là vợ tương lai của tôi, là nữ chủ nhân tương lai của Dung gia.”

Mọi người nghe vậy đều giật mình, nhưng vẫn đứng ngay ngắn, nín thở lắng nghe.

“Các người đối xử với tôi thế nào thì đối xử với cô ấy như vậy.”

“Nếu tiểu thư tỉnh lại, lập tức báo cho tôi.”

Nói xong, Dung Thần cầm áo khoác đi ra ngoài:

“Chuẩn bị xe. Tôi phải đi gặp lão gia tử ngay bây giờ.”

26

Đêm đó tôi ngủ cực kỳ ngon.

Giống như hơn hai mươi năm sống trên đời, tôi chưa từng ngủ một giấc trọn vẹn và thoải mái đến vậy.

Khi tỉnh dậy đã gần chín giờ sáng.

Đây là một nơi hoàn toàn xa lạ.

Nhưng không hiểu vì sao, tôi lại không hề thấy khó chịu hay bài xích.

Sau khi rửa mặt thay đồ, tôi tiện tay lấy trong tủ một chiếc váy mới mặc vào rồi xuống lầu.

Không ngờ Dung Thần đang ngồi dưới đó.

Thấy tôi xuống, anh vẫn ngồi nguyên tại chỗ:

“Đi ăn chút gì đi.”

“Anh ăn chưa?”

“Ăn rồi.”

Nói xong, Dung Thần thu lại ánh mắt, tiếp tục đọc tờ báo trước mặt.

Không biết có phải tôi nhìn nhầm không.

Nhưng sắc mặt anh không được tốt lắm.

Cả người trông hơi tiều tụy, dưới mắt còn có một quầng thâm nhạt.

Tôi cũng không nhiều chuyện hỏi thêm, chỉ lặng lẽ ngồi xuống ăn sáng.

27

Tay Dung Thần đặt trên đầu gối, khẽ xoa một cái như không để lộ dấu vết.

Đêm qua anh đã đi gặp lão gia tử.

Không chỉ bị đánh hơn chục roi gia pháp.

Còn bị bắt quỳ dưới sảnh suốt một đêm, đến sáu giờ sáng mới được đứng dậy.

Dù thể lực anh tốt đến đâu cũng không chịu nổi kiểu hành hạ đó.

Hai chân gần như tê dại đến mức sắp phế.

Nhưng cho dù có thật sự phế đi đôi chân này…

Anh cũng cam tâm tình nguyện.

Bởi vì lão gia tử đã nới lỏng.

Chuyện anh cưới Trình Thương Thương giờ đã có bảy phần nắm chắc.

Ba phần còn lại…

Đương nhiên nằm ở Trình Thương Thương.

Dù sao cũng phải để cô tự nguyện gật đầu.

Từ nhỏ đến lớn anh luôn kiêu ngạo.

Đây là lần đầu tiên anh cảm thấy một chuyện mình làm không nắm chắc phần thắng.

Anh không kìm được nhìn về phía phòng ăn.

Trình Thương Thương đang ngồi đó, từng miếng nhỏ ăn trứng ốp la.

Góc nghiêng khuôn mặt trông ngoan ngoãn đến lạ.

Dung Thần chỉ thấy tim mình mềm đến mức như sắp tan ra.

Chính cô gái này…

Đã câu mất trái tim anh, nhưng lại không chịu nhận lấy anh.

Thế mà anh lại không có cách nào với cô.

Bây giờ trong bụng cô còn mang đứa con của anh.

Nghĩ đến đây, lòng anh vừa chua xót vừa mềm nhũn, lại căng đầy.

Chỉ hận không thể lập tức cưới Trình Thương Thương về nhà.

Nhưng anh vẫn cố gắng kiềm chế.

Lỡ như làm cô sợ.

Khiến cô chạy mất.

Giống như đêm hôm đó, khi tỉnh lại…

Cô đã biến mất không còn dấu vết.

Dung Thần không muốn trải qua thêm lần nữa.

Chỉ có thể trơ mắt nhìn người mình thích rời khỏi bên cạnh.

Mà lại không thể giữ cô lại.

28

Dung Thần đưa tôi về nhà cũ của Dung gia để gặp Dung lão gia.

Nhân vật lừng lẫy trong truyền thuyết ấy…

Trong mắt tôi lại chỉ là một ông lão hiền từ và hòa ái.

Cũng sau khi gặp lão gia, tôi mới biết chuyện Dung Thần quỳ cả đêm vì tôi.

“Thằng nhóc này từ nhỏ đã kiêu ngạo, chưa từng chịu mềm mỏng hay cúi đầu. Hai mươi bảy năm rồi, đây là lần đầu tiên ta thấy nó như vậy.”

Lão gia thở dài.

“Ta biết nếu ta không đồng ý, nó nhất định sẽ đối đầu với ta đến cùng. Như vậy chỉ làm tổn thương tình cảm ông cháu, chi bằng thành toàn cho nó.”

“Hôm nay gặp con, ta hiểu vì sao nó thích con rồi.”

Nhưng tôi lại không hiểu.

Tôi và Dung Thần chỉ vì một đêm sai lầm mà có liên quan đến nhau.

Tôi cũng không ngốc đến mức tin rằng anh yêu tôi chỉ vì một đêm tình.

Nhưng dù thế nào…

Cách nhìn của tôi về Dung Thần đã thay đổi hoàn toàn.

Tôi chợt nhớ hôm đó xuống lầu, thấy anh ngồi đó không đứng dậy.

Khi ấy trong lòng tôi còn thầm chê một câu:

Thái tử gia đúng là bày đặt quá.

Giờ nghĩ lại…

Có lẽ vì hai chân anh đau đến mức không đứng lên được.

Đã hai ba ngày trôi qua.

Lúc đi lại, Dung Thần thỉnh thoảng vẫn hơi khập khiễng.

Sau khi ra khỏi phòng sách của lão gia.

Tôi không nhịn được khẽ kéo tay áo anh:

“Chân anh… vẫn còn đau à?”

Dung Thần cúi mắt nhìn ngón tay tôi đang nắm tay áo mình.

Một lúc lâu sau anh mới nói:

“Đỡ nhiều rồi. Nhưng đi lại thì vẫn rất đau.”

“Anh có bôi thuốc không?”

“Hay quên, nên không bôi đúng giờ.”

“Vậy sau này tôi sẽ nhắc anh bôi thuốc đúng giờ mỗi ngày.”

Khóe môi Dung Thần khẽ cong lên.

Ngay khi tôi vừa buông tay áo anh ra-

Anh lại nắm lấy tay tôi:

“Được. Vậy em phải nhắc anh mỗi ngày.”

29

Nhưng “nhắc mỗi ngày”…

Cuối cùng lại biến thành tôi bôi thuốc cho anh đúng giờ ba lần mỗi ngày.

Đến lúc này tôi mới biết…

Người này rất giỏi được đằng chân lân đằng đầu.

Thậm chí còn dùng khổ nhục kế, dỗ dành tôi chủ động hôn anh một cái.

Khi tôi mang thai được năm tháng, mối quan hệ giữa tôi và Dung Thần đã tiến triển không ít.

Đến khi tôi mời Bảo Di đến nhà chơi.

Con bé còn tưởng mình đang nằm mơ.

Cho đến khi Dung Thần lên thư phòng làm việc, Bảo Di mới kéo tôi lại, hai mắt sáng rực, kích động đến mức giọng cũng đổi tông.

“Vậy là đêm đó cậu ngủ với thái tử gia của Dung gia thật hả a a a a a! Thương Thương, đúng là chị em của tớ! Sao cậu có thể ăn ngon đến thế chứ! Lần đầu gọi người mẫu nam mà gọi trúng luôn thái tử gia! A a a a a! Bao giờ tớ mới có phúc như vậy đây! Mau nói cho tớ biết ngủ với thái tử gia rốt cuộc là cảm giác gì! Có phải thiên phú dị bẩm khác người thường, một đêm bảy lần…”

Tôi dở khóc dở cười, cầm một quả nho nhét vào miệng Bảo Di:

“Cậu thở một chút đi, coi chừng nghẹn chết đấy.”

“Hu hu hu hu… thiệt là! Tớ coi cậu là chị em tốt nhất, vậy mà cậu giấu tớ khổ thế! Thái tử phi điện hạ, năm đó gió lớn quá thổi lạc mất nô tỳ với người. Bây giờ nô tỳ vất vả lắm mới tìm được người, người nhất định đừng bỏ rơi nô tỳ nhé…”

Tôi bị cô ấy chọc cười, nhưng lại không kìm được đỏ mắt, khẽ ôm lấy cô.

“Bảo Di, sau khi đến Cảng Thành, tớ chỉ kết bạn với mình cậu thôi. Nhưng cậu lại là người bạn tốt nhất, quý giá nhất của tớ. Bất kể trước đây tớ thế nào, sau này ra sao, điều này vĩnh viễn sẽ không thay đổi.”

“Cậu đáng ghét thật đó Thương Thương, sao tự nhiên lại nói mấy lời cảm động vậy, làm tớ cũng muốn khóc rồi…”

Tôi rơi nước mắt, Bảo Di cũng khóc theo.

Dung Thần ở trên lầu nghe thấy động tĩnh, suýt nữa bị dọa chết.

Anh vội xuống lầu, thấy hai chúng tôi ôm nhau khóc nức nở, còn tưởng xảy ra chuyện lớn, giọng cũng hơi run:

“Thương Thương, em có chỗ nào không khỏe không?”

Dung Thần kéo tôi vào lòng, cẩn thận hỏi.

“Không có đâu Dung Thần, em với Bảo Di chỉ là nói chuyện vui quá thôi.”

“Thật sự không sao chứ?”

Dung Thần nhìn tôi, rồi sờ lên cái bụng hơi nhô của tôi:

“Thằng nhóc thối này hôm nay không làm phiền em chứ?”

Chúng tôi vẫn chưa đi kiểm tra giới tính.

Nhưng vì phản ứng thai nghén của tôi hơi nặng, Dung Thần liền khẳng định trong bụng tôi là con trai, nên mới nghịch như vậy.

Mà anh lại không thích con trai.

Anh luôn nói với tôi rằng anh chỉ muốn có một cô con gái giống hệt tôi.

“Hôm nay con ngoan lắm.”

Tôi liếc anh một cái mềm mại.

Lúc nào cũng gọi con là “thằng nhóc thối”, lỡ em bé trong bụng nghe thấy thì cũng sẽ buồn.

Bảo Di đứng bật dậy, xách túi chạy mất:

“Tớ về trước đây Thương Thương! Cơm chó này sắp làm tớ nghẹn chết rồi…”

Tôi nhìn theo bóng dáng hoạt bát của cô ấy chạy xa, không nhịn được bật cười.

Tình bạn đẹp nhất.

Tình yêu đẹp nhất.

Hình như chỉ trong một đêm…

Tôi đã có được tất cả.

“Sau này bảo cô ấy ít đến thôi.”

Dung Thần bế tôi đặt lên đùi mình:

“Mỗi lần cô ấy đến, em chỉ xoay quanh cô ấy, chẳng thèm để ý đến anh nữa.”

“Đâu có, Bảo Di cũng mới đến lần đầu thôi mà.”

“Tóm lại em không được thiên vị.”

“Em thiên vị lúc nào chứ?”

“Vậy thì hôn anh một cái đi, Trình Thương Thương. Hôn cho đàng hoàng, không được qua loa.”

Tôi nhìn người đàn ông trước mặt, hai tay nâng khuôn mặt đẹp đến mức khiến người ta choáng váng của anh lên, đối diện với ánh mắt anh.

Trong đôi mắt đen sâu như đá hắc diệu ấy…

Phản chiếu một tôi nhỏ bé, và chỉ có mình tôi.

Trong lòng tôi bỗng dâng lên một cảm giác ngọt ngào.

Tôi ngẩng mặt, hôn lên môi anh.

Tay Dung Thần luồn vào mái tóc dày của tôi, giữ chặt lại, rồi dần dần kéo nụ hôn ấy sâu hơn.

30

Tôi sinh cho Dung Thần một cô con gái.

Đôi mắt và cái miệng nhỏ giống tôi, còn lông mày và sống mũi lại giống anh.

Khi con gái tròn tháng, chúng tôi tổ chức một đám cưới trên một hòn đảo xinh đẹp ở nước ngoài.

Ngay trước khi lễ cưới bắt đầu, tôi bất ngờ nhận được cuộc gọi của Thẩm Tự.

Dung Thần có chút ghen, đứng bên cạnh bế con gái, không vui nhìn tôi.

Tôi khẽ cười, trấn an nắm nhẹ ngón tay anh rồi mới nghe máy:

“Thẩm Tự, có chuyện gì vậy?”

“Thương Thương, em đang ở đâu? Anh nhớ em lắm… anh đến tìm em được không?”

Giọng Thẩm Tự nghe rất sa sút.

Tôi nắm chặt ngón tay Dung Thần.

Anh ghen đến mức muốn rút tay ra, nhưng tôi lại nắm càng chặt hơn.

Mấy lần như vậy, anh cũng đành ngoan ngoãn để tôi nắm tay.

“Tôi vừa ở cữ xong, đang tổ chức đám cưới đây. Nếu anh muốn đến thì nhớ mang theo phong bì và quà nhé, cảm ơn.”

Ở đầu dây bên kia…

Trong nháy mắt im lặng như chết.

Tôi không chờ Thẩm Tự nói thêm câu nào, liền cúp máy.

Sau đó kéo số điện thoại mà tôi đã sớm quên mất này…

vào danh sách chặn.

Tôi đặt điện thoại xuống, đứng dậy.

Dung Thần đặt con gái vào xe nôi, ôm chặt lấy tôi:

“Anh không thích em gọi tên người đàn ông khác.”

“Được, sau này sẽ không gọi nữa.”

“Anh cũng không thích em nói chuyện với đàn ông khác nhiều như vậy.”

“Được, sau này chỉ nói nhiều với anh thôi.”

“Thương Thương, anh rất yêu em.”

“Em biết. Em cũng yêu anh.”

“Nhưng anh yêu em nhiều hơn, sớm hơn.”

“Anh thích em từ khi nào?”

“Khi em vừa đến Cảng Thành học đại học, anh đã từng gặp em ở trường.”

“Lần đầu nhìn thấy em anh đã muốn theo đuổi em rồi. Nhưng em lại chạy mất.”

Tôi ngơ ngác, hoàn toàn không nhớ có chuyện như vậy.

Lúc mới đến Cảng Thành học, đúng là có người theo đuổi tôi.

Nhưng vì hôn ước nên tôi đều từ chối hết.

Bình thường tôi cũng rất chú ý giữ khoảng cách với nam sinh.

“Em chạy mất? Anh làm gì mà dọa em chạy?”

“Anh chỉ đỗ xe dưới ký túc xá của em, rồi bảo mười vệ sĩ mỗi người ôm một bó hoa…”

Dung Thần có chút lúng túng.

“Chẳng phải con gái các em đều thích hoa sao?”

Tôi cười đến mức nghiêng ngả.

Cuối cùng cũng nhớ ra chuyện xa xưa đã bị tôi quên mất này.

Tôi còn nhớ lúc đó tôi và Bảo Di đã tụm lại phân tích rất lâu.

Cuối cùng rút ra kết luận:

Người đàn ông này quá đáng sợ, nhất định phải tránh xa.

Ai lại theo đuổi con gái như vậy chứ.

Không biết còn tưởng là đến bắt cóc người ta.

Hơn nữa nếu yêu người như vậy…

Sau này lỡ chia tay, có khi bị phân xác ném xuống biển cũng nên.

Bảo Di còn nói cổ tay anh có hình xăm, chắc chắn là người trong xã hội đen.

Lúc đó tôi vừa mới đến Cảng Thành, còn trẻ tuổi, đương nhiên sợ hãi chạy mất dạng.

Lúc còn trẻ người ta hay đánh giá người khác qua vẻ ngoài.

Nhưng bây giờ tôi mới hiểu.

Những kẻ nhìn ngoài nho nhã lịch sự lại là loại ngụy quân tử đáng ghét nhất.

Ví dụ như Thẩm Tự.

Còn Dung Thần…

Tôi không nhịn được kiễng chân hôn anh.

Anh chính là kho báu lớn nhất, quý giá nhất mà đời này tôi nhặt được.

“Trình Thương Thương, em sắp trở thành vợ của anh rồi, có vui không?”

Tôi gật đầu thật mạnh:

“Dung Thần, em rất vui.”

“Anh sẽ cố gắng để em cả đời đều vui vẻ hạnh phúc.”

“Sẽ không để bất kỳ ai bắt nạt em nữa, Trình Thương Thương.”

Dung Thần hiếm khi nghiêm túc như vậy.

Suýt nữa làm tôi bật khóc.

“Anh đừng trêu em, lát nữa khóc thì lớp trang điểm sẽ lem mất…”

Dung Thần cẩn thận lau giọt nước mắt trên hàng mi tôi:

“Được, Thương Thương của anh không khóc.”

“Hôm nay Thương Thương của anh phải là cô dâu xinh đẹp nhất.”

“Nhưng em vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, eo em còn hơi to…”

Thật ra tôi không muốn tổ chức đám cưới chỉ một tháng sau sinh.

Nhưng Dung Thần thật sự không chờ nổi nữa.

“Không sao. Sau khi về nước chúng ta tổ chức thêm vài đám cưới nữa.”

“Ma Cao một lần, Cảng Thành một lần, rồi đến Bắc Kinh một lần…”

“Anh điên rồi à Dung Thần.”

“Anh chỉ muốn cả thế giới đều biết rằng anh đã cưới được cô gái mình yêu.”

Dung Thần lại ôm tôi vào lòng, khẽ nói bên tai tôi:

“Thương Thương, em sẽ không biết được…”

“Ngay lúc này…”

“Anh hạnh phúc đến mức nào đâu.”

(Hết truyện)

Đăng nhận xét