Tỷ tỷ song sinh của ta gả cho người trong lòng ta.
Sau khi thành thân được một tháng, tỷ lại dụ ta đổi thân phận với nàng.
“Chỉ cần muội đồng ý, muội có thể trở thành thê tử của Tần Lâm Hoài.”
Nhưng ta không muốn.
Thế nhưng tỷ vẫn không chịu dừng lại.
Chỉ cần giở chút thủ đoạn, nàng liền biến mình thành ta - nhị tiểu thư còn chờ xuất giá của Hầu phủ.
Còn ta, lại trở thành vương phi của Tần Lâm Hoài.
Chỉ là tỷ không biết, trò đùa nhất thời này của nàng lại đẩy chính nàng vào cảnh vạn kiếp không thể quay đầu.
1
Ta ngồi trong phòng tân hôn, lòng thấp thỏm bất an, chờ Tần Lâm Hoài trở về.
Đáng lẽ người ngồi ở đây phải là thê tử của hắn - Triệu Ngọc Châu.
Nhưng vì một chén mê dược mà Triệu Ngọc Châu đã sắp đặt từ trước, chỉ bằng một chiếc kiệu, người được khiêng vào vương phủ lại biến thành ta.
Khi ta tỉnh lại, nha hoàn thân cận của mình đã không còn thấy đâu.
Bên cạnh ta lúc này là Lâm Hạnh, nha hoàn của Triệu Ngọc Châu.
Nàng ghé sát tai ta, khẽ nói:
“Nhị tiểu thư, trong thời gian này người cứ tạm làm vương phi đi. Đợi đến khi đại tiểu thư chơi chán rồi, tự khắc sẽ đổi lại. Người cũng đừng nghĩ đến chuyện kêu la. Một khi sự việc bại lộ, thử đoán xem Hầu phủ và trong cung sẽ tin rằng đại tiểu thư ép người đến thế thân, hay tin rằng chính người bày kế đổi đại tiểu thư xuống?”
Lời đe dọa ấy khiến ta lập tức im bặt.
Ta biết Lâm Hạnh không hề nói bừa.
Triệu Ngọc Châu dám làm vậy, là vì nàng biết ta không còn đường lui.
So với ta, cha mẹ dĩ nhiên sẽ tin Triệu Ngọc Châu hơn - đứa con gái luôn được họ nâng niu.
Mà hoàng gia cũng sẽ đứng về phía vị vương phi đã được ghi tên vào ngọc điệp.
Ta cố giữ bình tĩnh, nói với Lâm Hạnh:
“Ta và tỷ tỷ tuy giống nhau, nhưng người thân quen nhìn lâu vẫn có thể nhận ra. Nàng cho rằng Tần Lâm Hoài là kẻ mù sao?”
Lâm Hạnh khẽ hừ một tiếng.
“Chuyện đó vương phi không cần lo.”
Nghe hai chữ “vương phi”, ta sững lại.
Ta từng ngày đêm mong mỏi được làm vương phi của Tần Lâm Hoài. Nay điều ấy đã thành thật.
Chỉ tiếc… ta lại đang khoác lên thân phận của Triệu Ngọc Châu.
Một thân phận ta cầu mãi không được, trong mắt Triệu Ngọc Châu lại chỉ là thứ sau khi chán rồi có thể tiện tay ban cho người khác.
2
Tỷ tỷ của ta, Triệu Ngọc Châu, là người cực kỳ tùy hứng.
Muốn gì là phải có ngay.
Nhưng lại chóng chán.
Thứ vừa cầm trong tay chưa được bao lâu, nàng đã chê nhàm, rồi vứt sang một bên.
Cha mẹ lại càng chiều nàng.
Có lần nàng nhìn trúng một cây đàn quý, nhất quyết đòi học đàn.
Cha mẹ liền mời cho nàng một cầm sư nổi danh bậc nhất kinh thành đến dạy.
Nhưng chưa đầy hai tháng, nàng đã mất hứng.
Cầm sư định rời đi.
Ta liền đến cầu xin ông có thể ở lại dạy ta hay không.
Ông đồng ý.
Thế nhưng Triệu Ngọc Châu lại chê tiếng đàn ồn tai.
Từ đó về sau, trong Hầu phủ không còn vang lên tiếng đàn nữa.
Sau này, khi ta đến tuổi thành thân, trong cung ban chỉ gả ta cho hoàng tử Tần Lâm Hoài.
Khi biết tin, ta suốt hai ngày liền không ngủ được.
Mở mắt hay nhắm mắt, trong lòng cũng không giấu nổi niềm vui.
Ông trời dường như rủ lòng thương, để ta có thể gả cho người mình thầm yêu.
Nhưng chẳng bao lâu sau, thánh chỉ lại thay đổi.
Tân nương từ ta biến thành Triệu Ngọc Châu.
Bởi vì Triệu Ngọc Châu nói nàng cũng muốn gả cho Tần Lâm Hoài.
Thế là cha mẹ vào cung tâu rằng thứ nữ Triệu Xuân Đường vì rơi xuống nước nhiễm lạnh, bệnh chưa khỏi, không thể thành thân. Hôn sự xin để trưởng nữ Ngọc Châu thay thế.
Hoàng gia đồng ý.
Tất cả mọi người đều vui mừng.
Ngoại trừ ta.
3
Nhưng bọn họ mới thành thân chưa đầy một tháng.
Triệu Ngọc Châu đã thấy chán rồi sao?
Ngay cả hứng thú học đàn của nàng còn kéo dài lâu hơn thế.
Ta đang nghĩ ngợi thì cửa phòng bỗng bị đẩy ra.
Ta giật mình, vội cúi đầu xuống.
Rồi lại sợ lộ sơ hở, đành dè dặt ngẩng lên.
Ngay lập tức hít vào một hơi lạnh.
Tần Lâm Hoài ngồi trên xe lăn, được người khác đẩy vào.
Một dải lụa đen che ngang đôi mắt hắn.
Gương mặt tái nhợt, mang vẻ lạnh lẽo của người bệnh.
Mắt của Tần Lâm Hoài… đã xảy ra chuyện gì?
Là từ khi nào?
Sao bên ngoài lại không hề có chút tin tức nào truyền ra?
Ta nhìn sang Lâm Hạnh.
Nàng ta đứng đó với vẻ mặt bình thản, không hề tỏ ra kinh ngạc.
Trong khoảnh khắc ấy, ta chợt hiểu ra.
Triệu Ngọc Châu luôn muốn những thứ tốt nhất. Làm sao nàng có thể chịu đựng ngày ngày đối diện với một phu quân tàn tật?
Vì thế, đổi thân phận với ta chính là lựa chọn tốt nhất của nàng.
Vừa được nếm trải vẻ vang khi làm vương phi, lại có thể quay về làm nhị tiểu thư của Hầu phủ, tìm một mối hôn sự khác tốt hơn.
Tính toán thật khéo.
Chỉ là không biết sự “như ý” ấy có thể kéo dài bao lâu.
Trong lòng ta dần dần nảy ra một ý nghĩ.
Xe lăn càng lúc càng đến gần, mùi hương thoang thoảng cũng theo đó lan tới.
“Xin nương nương hầu hạ Nghiễn Vương thay y phục.”
Tên thái giám đẩy xe lăn nói xong liền lui ra khỏi tẩm điện.
Thấy vậy, Lâm Hạnh cũng không đứng cạnh ta nữa.
Trước khi đóng cửa điện, nàng còn liếc ta một cái như để cảnh cáo.
Ta nhìn thẳng lại, không hề né tránh.
Khi cánh cửa khép lại hoàn toàn, ta khẽ mỉm cười.
Chỉ tiếc Lâm Hạnh không nhìn thấy.
4
“Ngọc Châu.”
“Ngọc Châu?”
Có lẽ vì ta nhất thời không nhận ra hắn đang gọi mình, nên Tần Lâm Hoài phải gọi hai lần.
Ta trấn tĩnh lại, bắt chước giọng điệu của Triệu Ngọc Châu:
“Phu quân, ta đây.”
Ta đỡ lấy bàn tay Tần Lâm Hoài đưa ra, dìu hắn đứng dậy.
Thực ra Tần Lâm Hoài vẫn có thể đi lại.
Có lẽ vì sợ va vấp nên hắn mới ngồi xe lăn cho tiện.
Xem ra đôi mắt ấy chắc chỉ mới xảy ra chuyện trong thời gian gần đây.
Ta dìu hắn đến bên giường.
Hắn nhẹ nhàng rút tay khỏi tay ta, xoay người ngồi xuống, rồi ngẩng đầu lên.
Nhìn gương mặt bị dải lụa che mắt ấy, trong đầu ta bỗng hiện lên một ý nghĩ -
Ngọc trắng có vết.
Ta bỗng tò mò đôi mắt sau dải lụa kia.
Đúng lúc ấy, Tần Lâm Hoài lên tiếng, cắt ngang dòng suy nghĩ của ta.
“Tay nàng sao vậy?”
Tay?
Ta mở bàn tay ra, nhìn thấy bên rìa ngón tay có một lớp chai mỏng.
Từ khi Triệu Ngọc Châu không cho ta gảy đàn trong phủ, ta lén ra ngoài, tìm đến tiểu viện Bích Đồng nơi cầm sư ở, năn nỉ ông dạy ta.
Không ngờ cứ thế học mãi.
Cho nên trên đầu ngón tay mới để lại dấu vết.
Nhưng Triệu Ngọc Châu không hề biết chuyện này.
Ta đang bối rối không biết nên tìm cớ gì để che giấu, không ngờ Tần Lâm Hoài lại nói trước:
“Lạnh quá.”
Ta sững lại.
Rồi thở phào nhẹ nhõm.
May mà hắn không chú ý đến lớp chai mỏng.
Khi giúp Tần Lâm Hoài thay y phục, ta vốn có chút căng thẳng.
Nhưng sau khi nằm xuống, hắn lại không làm gì cả, chỉ nắm lấy tay ta.
Ta nhìn gương mặt ở gần trong gang tấc ấy, trong lòng dâng lên một cảm giác mơ hồ, như thể mọi chuyện đều không thật.
Vì trong lòng bất an, nửa đêm ta tỉnh giấc mấy lần.
Lúc mở mắt ra, mới phát hiện mình đang cuộn tròn trong lòng Tần Lâm Hoài.
“Nóng…” ta lơ mơ lẩm bẩm một câu.
Không ngờ Tần Lâm Hoài cũng tỉnh.
Hắn đưa tay đặt lên sau gáy ta, lòng bàn tay vừa chạm đã dính một lớp mồ hôi mỏng.
“Ta gọi người mang nước tới.” Hắn nói.
5
Sáng sớm, Lâm Hạnh giúp ta trang điểm.
“Bệnh mắt của Tần Lâm Hoài là từ khi nào?”
Lâm Hạnh đáp: “Ngay trước đêm đại hôn thì đột nhiên xảy ra chuyện.”
Khi nàng cài trâm cho ta, vô ý kéo đau tóc ta một cái.
Trong gương, gương mặt Lâm Hạnh hiện lên với vẻ oán giận.
“Vì Nghiễn Vương mắc bệnh mắt, tiểu thư nhà ta còn chưa từng viên phòng với hắn. Còn người thì hay thật, vừa tới đã… Tối qua canh mấy rồi mà còn gọi nước tắm rửa.”
“Lâm Hạnh,” ta khẽ nói, “ngươi đang nói gì vậy? Ta chẳng phải chính là tiểu thư nhà ngươi sao?”
Lâm Hạnh nhíu mày: “Nhị cô nương, ta vừa nói là Ngọc Châu tiểu thư.”
Ta thong thả vén lọn tóc rơi bên tai lên, nói:
“Gả vào vương phủ là Triệu phủ Ngọc Châu, không sai chứ? Vậy người đang ngồi trước mặt ngươi lúc này, ngoài Ngọc Châu ra còn có thể là ai?”
Sau khi chải tóc xong, ta ngồi trước gương vẽ mày. Trong gương, ta thấy rõ vẻ kinh ngạc trên mặt Lâm Hạnh.
6
Đúng lúc ấy Tần Lâm Hoài được người đẩy vào.
Ta đặt hai đôi hoa tai vào tay hắn.
“Chàng thấy đeo đôi nào đẹp hơn?”
Lâm Hạnh lập tức trở nên căng thẳng, sợ ta làm phật ý Tần Lâm Hoài, vội nhắc:
“Vương phi, Nghiễn Vương sao có thể quyết định chuyện này?”
Tần Lâm Hoài chậm rãi nói:
“Bình thường ngươi cũng quản giáo tiểu thư nhà mình như vậy sao?”
Lâm Hạnh sững người, lập tức cúi đầu nhận lỗi.
Cùng lúc đó, Tần Lâm Hoài buông đôi hoa tai trong tay ra, nói với ta:
“Bên trái.”
Ta cười đáp: “Được.”
Suốt cả ngày hôm đó, ta gần như đã quên mất chuyện này.
Thế nhưng tối đến, khi ta mang canh bổ tới cho Tần Lâm Hoài, hắn bỗng giơ tay chạm vào dái tai ta.
Ngón tay hắn dừng lại trên chiếc khuyên tai gắn hạt châu xanh.
Chính là chiếc hắn đã chọn.
Khóe môi Tần Lâm Hoài khẽ cong lên.
Uống xong bát canh, Tần Lâm Hoài hỏi ta có biết viết chữ không.
Ta nói biết.
Hắn liền bảo ta viết thay hắn một bức thư.
Sau khi mài mực xong, Tần Lâm Hoài đọc, ta chép theo.
Dòng ký cuối cùng là: “Ngọc Thanh.”
Ta tò mò hỏi:
“Ngọc Thanh là tự của chàng sao?”
Tần Lâm Hoài gật đầu.
“Đúng, tự là Ngọc Thanh.”
Trong lòng ta bỗng nảy ra một ý nghĩ.
“Ta cũng có một nhũ danh, gọi là Ương Ương.”
Tần Lâm Hoài nói:
“Trước nay chưa từng nghe nàng nhắc.”
“Chỉ có người cực kỳ thân thiết mới gọi như vậy.”
Tần Lâm Hoài liền gọi một tiếng:
“Ương Ương.”
Ta cười đáp:
“Vâng, phu quân.”
Từ đó về sau, trong lời hắn chỉ còn Ương Ương dài, Ương Ương ngắn.
Cái tên Ngọc Châu không còn xuất hiện trong miệng hắn nữa.
Sắc mặt Lâm Hạnh suốt thời gian ấy đều rất khó coi.
7
Ta không khỏi nghĩ thầm.
Có lẽ Lâm Hạnh và Triệu Ngọc Châu đều muốn thấy ta ở vương phủ trong cảnh nơm nớp lo sợ, lúng túng không biết làm sao.
Như vậy mới có trò vui để xem.
Nhưng hết lần này tới lần khác, ta lại sống rất ổn.
Nói cho cùng, tính toán của Triệu Ngọc Châu thật ra cũng khá chu đáo.
Trước đây Tần Lâm Hoài hẳn từng gặp hai tỷ muội chúng ta.
Nhưng nam nữ cách biệt, mỗi lần gặp đều đứng cách xa, chưa từng nhìn kỹ.
Sau khi thành thân, vì bệnh mắt nên càng không thể nhìn rõ dung mạo.
Còn chuyện tính cách của ta và Triệu Ngọc Châu không giống nhau, điều đó lại càng dễ giải thích.
Đang lúc tân hôn.
Nếu ta hoạt bát hơn, có thể nói là tùy hứng đáng yêu.
Nếu ta trầm tĩnh, lại có thể bảo là dịu dàng ngoan ngoãn.
Ta đã tính sẵn điểm này, nên cũng không cố gắng giả làm Triệu Ngọc Châu nữa.
Vương phi Ngọc Châu của Nghiễn vương phủ là người thế nào - điều đó hoàn toàn phụ thuộc vào Triệu Xuân Đường là người thế nào.
Vì thế Lâm Hạnh rất không ưa ta.
Trước mặt người khác nàng tươi cười với ta, sau lưng thì hở ra là trợn mắt khó chịu.
Nhưng chủ tử của nàng, Triệu Ngọc Châu, lại trầm tĩnh hơn một chút.
Ta từng gặp Triệu Ngọc Châu một lần trên phố.
Khi ấy ta ngồi trong kiệu, không bước xuống.
Triệu Ngọc Châu nhón chân vén rèm kiệu, cười tươi nghịch ngợm nói:
“Nhị muội, ta nghe nói muội làm vương phi rất có tư vị đấy. Nói ra thì ta cũng là ân nhân của muội. Nếu không phải ta nhường lại, muội làm sao có cơ hội trở thành người bên gối của Nghiễn Vương?”
Ta mỉm cười đáp:
“Nhị muội gì chứ, nhường lại gì chứ, tỷ hồ đồ rồi sao?”
Triệu Ngọc Châu khựng lại.
Rất nhanh nàng đã lấy lại vẻ mặt, khinh thường nói:
“Giả vờ giống thật. Xem ta ngày nào đó thu lại hết.”
Ta thở dài.
“Tỷ cũng nên biết giữ lễ. Lần sau gặp ta đừng ăn nói lỗ mãng như vậy nữa.”
“Ngươi dám à, Triệu Xuân-”
Nàng định mắng ta, nhưng mới gọi được nửa cái tên thì bỗng dừng lại.
Ta chợt nhớ ra một chuyện.
“Lâm Hạnh đang ở chỗ ta, vậy nha hoàn của Xuân Đường đâu?”
“Tiểu Đào à? Con bé đó dễ hỏng việc lắm.”
Giọng ta bỗng nặng xuống.
“Nó ở đâu?”
Triệu Ngọc Châu đáp:
“Cha mẹ nó dẫn đi rồi, còn lấy ba mươi lượng bạc nữa.”
“Ngươi không lấy tiền chuộc thân của nó, còn cho tiền sắp xếp sao?”
“Chuộc thân gì chứ. Con nha đầu đó chết rồi, cha mẹ nó đến nhận là nhận thi thể.”
Mắt ta nóng lên, giọng khàn đi:
“Chết rồi?”
Triệu Ngọc Châu cười nhạt.
“Đừng trừng ta. Nó đi đường không nhìn, ngã xuống giếng. Không liên quan gì tới ta.”
“Biết rồi,” ta chậm rãi nói, “vậy sau này tỷ đi đường nhớ cẩn thận.”
“Xui xẻo.”
Triệu Ngọc Châu bực bội buông rèm xuống.
Ta cũng không dây dưa thêm với nàng.
Ta còn phải vào cung đón Tần Lâm Hoài.
8
Sáng sớm Tần Lâm Hoài đã vào cung.
Không có chuyện gì lớn, chỉ là hoàng đế muốn gặp hắn.
Mẫu thân của Tần Lâm Hoài là hoàng quý phi được sủng ái nhất hậu cung suốt nhiều năm, nên hắn cũng rất được ưu ái.
Khi ta gặp Tần Lâm Hoài, hắn đang đưa tay chạm vào những nụ hoa trong ngự hoa viên.
Ta lần lượt nói cho hắn nghe hôm nay có những loài hoa nào đang nở.
Nghe xong, Tần Lâm Hoài hỏi ta thích loài nào nhất.
“Hải đường.”
Ta buột miệng đáp.
Đó cũng là loài hoa mà a nương ta thích nhất.
Ta nhớ khi ta sinh ra, hải đường trong sân nở đầy.
A nương vui mừng, nói với phụ thân:
“Chàng nhìn xem những đóa hải đường trên cành kia đẹp biết bao. Ta muốn đặt tên cho con út theo loài hoa này.”
Tên của ta là do a nương đặt bằng tất cả yêu thương.
Ta từng, giống như Ngọc Châu, được người ta nâng niu.
Nếu chuyện kia không xảy ra, có lẽ mọi thứ cũng sẽ không thành ra như bây giờ.
Năm ta mười tuổi, ta từng tận mắt thấy phụ thân và di mẫu quấn quýt trên giường.
Ta đi nói cho a nương.
Kết quả phụ thân trách ta, trách ta lắm lời, phá hỏng cái thú hưởng phúc thê thiếp của ông.
A nương cũng giận ta, giận ta làm vỡ giấc mộng phu thê ân ái không nghi ngờ của bà.
Còn Triệu Ngọc Châu, khi dần nhận ra rằng dù nàng bắt nạt ta thế nào, cha mẹ cũng đều làm ngơ, thì từ đó càng không còn kiêng dè nữa.
Ta bỗng không còn hứng thú ngắm hoa nữa.
9
Ta và Tần Lâm Hoài đang chuẩn bị rời khỏi ngự hoa viên thì Lâm Hoa công chúa đột nhiên xuất hiện trên đường, cười hì hì ném một viên sỏi về phía hắn.
Tên thái giám đi phía sau chúng ta lập tức nhíu mày, nói với Lâm Hoa công chúa:
“Công chúa! Xin cẩn thận.”
Nhưng nhìn thế nào cũng thấy Lâm Hoa công chúa cố ý. Bởi vì khi bắt được khoảnh khắc lúng túng thoáng qua trên mặt Tần Lâm Hoài, nàng càng cười lớn hơn.
Ta nhớ ra, Lâm Hoa công chúa và đương kim Thái tử đều do Hoàng hậu sinh ra.
Bản thân nàng vốn không có ân oán gì với Tần Lâm Hoài.
Nhưng Hoàng hậu và Hoàng quý phi đã âm thầm tranh đấu nhiều năm.
Thái tử lại rất kiêng dè Tần Lâm Hoài.
Vì thế những mâu thuẫn ấy cũng lan sang Lâm Hoa công chúa.
Sắc mặt Tần Lâm Hoài trở nên âm trầm, chỉ lạnh lùng nói một chữ:
“Cút.”
Lâm Hoa công chúa bĩu môi.
“Hoàng huynh thật keo kiệt.”
Ta vẫn không lên tiếng, mãi đến khi công chúa rời đi mới cúi người nói với Tần Lâm Hoài:
“Chúng ta còn phải đi gặp bệ hạ nữa không?”
“Ừ?”
Ta thuận miệng bày kế:
“Ít ra cũng nên đi cáo trạng.”
Tần Lâm Hoài thản nhiên nói:
“Một viên sỏi nhỏ, cũng chưa đập thủng đầu, cáo trạng thế nào?”
“Bôi ít son lên tay cho loang ra, trông giống vết thương bị ném trúng.”
Tần Lâm Hoài khựng lại một chút.
“Nàng có vẻ rất có kinh nghiệm.”
Ta tặc lưỡi.
Suýt nữa lỡ miệng rồi.
Những mánh khóe này đâu giống việc Triệu Ngọc Châu sẽ làm.
Nàng được cưng chiều từ nhỏ, đâu cần như ta, phải tìm cách giành lấy sự thương xót và chú ý.
Ta vội nói:
“Ta cũng vừa nghĩ lại, thấy cách này không ổn.”
“Quả thật không cần như vậy.” Tần Lâm Hoài nói nhẹ như không, “Bình thường ta quen cho người đi hạ độc.”
Không lâu sau, ta nghe tin Lâm Hoa công chúa bệnh một trận.
Nàng còn khóc lóc với hoàng đế, nhưng hoàng đế lại nói Tần Lâm Hoài vừa khỏi bệnh nặng, lại vốn tính tình lương thiện, không thể làm chuyện bậy bạ.
Khi nghe những chuyện ấy, ta cười đến nghiêng ngả.
Cười xong quay đầu lại, liền thấy ngoài sân, dưới cửa sổ, không biết từ lúc nào đã có thêm một cây hải đường.
10
Lâm Hạnh nói với ta, cây hải đường ấy là do Tần Lâm Hoài sai người trồng.
Khi nói điều này, giọng nàng bình thường, không có vẻ bực bội như mọi khi.
Rồi Lâm Hạnh lại nói tiếp:
“Tối qua trong cung có người đến Hầu phủ. Ý là muốn gả thứ nữ Triệu Xuân Đường cho Thái tử.”
Hiện giờ thứ nữ Triệu Xuân Đường, thực chất lại là Triệu Ngọc Châu.
Thì ra Triệu Ngọc Châu sắp vào Đông cung.
Thảo nào hôm nay đuôi mắt khóe mày của Lâm Hạnh đều lộ vẻ đắc ý.
Chẳng bao lâu sau, Triệu Ngọc Châu sẽ vào cung yết kiến Thái hậu và Hoàng hậu.
Nàng chỉ đích danh muốn ta - người “tỷ tỷ” này - đi cùng.
Trên đường, Triệu Ngọc Châu chậm rãi nói với ta:
“Muội muội thật có phúc. Ban đầu khi chỉ hôn cho Nghiễn Vương, người được chỉ là muội. Nay chọn Thái tử phi, vậy mà vẫn là muội.”
Nghe nàng nói xong, ta chợt nhớ đến một chuyện nhỏ.
Khi ta đã là Nghiễn vương phi, từng một mình gặp Thái tử trong cung.
Ta cùng hắn nói vài câu về hoa mai mùa đông năm nay.
Nhưng từ đầu đến cuối ta đều dùng quạt ngọc che nửa mặt, không chịu lộ rõ dung nhan.
Lúc ta định rời đi, Thái tử đuổi theo hỏi thân phận của ta.
“Tiểu nữ Triệu Xuân Đường.”
Ta khẽ nói xong liền quay người chạy mất.
Ta đúng là Triệu Xuân Đường.
Nhưng nếu Thái tử thật sự đi tìm, người hắn tìm được sẽ là Triệu Ngọc Châu.
Ta nhìn Triệu Ngọc Châu bên cạnh, mỉm cười nói:
“Tỷ đã có thể nhường vị trí Nghiễn vương phi cho ta, vậy nếu một ngày nào đó ta muốn lấy lại vị trí Thái tử phi này, chắc tỷ cũng sẽ rộng lượng nhường tiếp chứ?”
Sắc mặt Triệu Ngọc Châu lập tức lạnh xuống.
“Đừng có nằm mơ.”
“Chỉ nói đùa thôi, nhìn tỷ căng thẳng kìa.”
Từ đó về sau, Triệu Ngọc Châu vẫn luôn khó chịu, suốt quãng đường không nói thêm với ta câu nào.
Nhờ vậy ta mới có thể rảnh tâm nghĩ đến chuyện của Tần Lâm Hoài.
Không biết hắn đã về chưa.
Sáng nay chúng ta cùng vào cung. Chỉ là ta theo Triệu Ngọc Châu đến hậu cung, còn hắn đến điện Dưỡng Tâm.
Nghĩ mãi nghĩ mãi, ta lại lạc mất Triệu Ngọc Châu.
Đang định quay lại tìm, thì bị Lâm Hoa công chúa chặn lại.
Nàng kéo ta lại, nói mấy chuyện vô thưởng vô phạt.
Ta vốn có ác cảm với nàng, đang định tìm cớ rời đi.
Vừa định mở miệng, Lâm Hoa công chúa đã cười nói trước:
“Ngươi định quay về tìm hoàng huynh sao?”
“Đúng.”
Lâm Hoa công chúa thong thả nói:
“Hoàng huynh giờ này chắc vẫn đang ngủ trưa ở Thanh Lương trì.”
Ta hỏi:
“Sao ngươi biết Nghiễn Vương đang làm gì?”
Lâm Hoa công chúa lại cười.
“Hỏi vài người chẳng phải sẽ biết sao? Hơn nữa, ngươi cũng không cần lo Nghiễn Vương không thấy ngươi trở về sẽ lo lắng. Bởi vì trong lòng hắn, ngươi đã quay về rồi.”
Nàng dừng một chút, rồi nói:
“Hoàng huynh thật đáng thương. Mắt không nhìn thấy, chỉ có thể nghe giọng để nhận người.”
11
Trong lòng ta dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Lâm Hoa công chúa thản nhiên nói:
“Ta có một nha hoàn tên Bích Hồng. Nó giỏi nhất là bắt chước giọng người. Ngươi đoán xem… nó có thể bắt chước giọng của ngươi không?”
Hô hấp ta nghẹn lại.
Ta trầm mặt nói:
“Nghiễn Vương sẽ giết nó.”
“So với chuyện đó, ngươi nên lo nghĩ xem sẽ giải thích thế nào với phụ hoàng đi. Ban ngày ban mặt cùng cung nữ làm chuyện dâm loạn… đâu phải chuyện vẻ vang. Huống hồ…”
Nàng mỉm cười.
“Nếu Bích Hồng tự vẫn, hoàng huynh càng khó mà nói rõ.”
Ta lập tức quay người rời đi.
Ta phải lập tức quay về tìm Tần Lâm Hoài.
Dù trong lòng ta sợ hãi… sợ rằng sẽ nhìn thấy một cảnh tượng vô cùng khó xử.
Thanh Lương trì không có ai.
Còn điện phía sau Thanh Lương trì -
Bên ngoài không có cung nhân canh giữ, không biết đã bị điều đi đâu.
Ta chạy thẳng về phía Thanh Lương điện.
Khi chỉ còn cách cánh cửa đóng kín một bước, ta nghe thấy bên trong truyền ra tiếng nức nở.
12
Ta “rầm” một tiếng đẩy cửa ra.
Ngay lập tức nhìn thấy Bích Hồng đang quỳ trên đất, hai vai run rẩy không ngừng.
Y phục nàng vẫn mặc chỉnh tề.
Nhưng vạt áo của Tần Lâm Hoài đứng trước mặt nàng lại có chút xộc xệch.
Sắc mặt Tần Lâm Hoài lạnh lẽo đầy cảnh giác.
Ta vốn định gọi hắn một tiếng, nhưng chần chừ một khắc.
Chỉ trong khoảnh khắc ta còn chưa kịp phản ứng, hắn đã rút kiếm.
Ánh kiếm lóe lên.
Một nhát kiếm vung xuống.
Cổ Bích Hồng lập tức bị xé toạc một vết máu ghê rợn, máu tươi bắn tung khắp nơi.
Ta kinh hô một tiếng.
Tần Lâm Hoài lập tức chú ý tới phía ta.
Hắn bước qua thi thể Bích Hồng, theo tiếng động đi thẳng về phía ta.
“Phu quân-”
Lời ta còn chưa kịp nói hết đã bị hành động khác thường tiếp theo của Tần Lâm Hoài cắt ngang.
Hắn dùng tay siết chặt cổ ta.
Sức ép dữ dội khiến ta không thốt nổi một chữ.
Ta khó nhọc nâng tay lên, đầu ngón tay ghì mạnh vào cổ tay Tần Lâm Hoài đang dùng lực.
Đột nhiên, tay hắn buông ra.
“Ương Ương…” Giọng Tần Lâm Hoài bỗng chốc trở nên hoảng loạn.
Hắn tháo dải lụa che mắt xuống, vẻ nặng nề trên gương mặt lộ ra rõ rệt.
Hắn muốn nhìn cho rõ ta.
Nhưng vẫn nhìn rất khó khăn.
Ta đưa tay chạm vào mắt hắn, khẽ khàng trấn an từng tiếng.
Tần Lâm Hoài đau đầu suốt nửa ngày, đến cả mắt cũng đỏ lên.
Khi cơ thể yếu ớt, hắn muốn nắm tay ta, nhưng vừa đưa tay ra dò tìm vài lần, lại rụt về.
Ta chủ động đưa tay tới, nắm chặt lấy.
“Ta không sợ chàng.” Ta nói.
13
Chính Thái tử đích thân đến phủ Nghiễn Vương, nói là thay Lâm Hoa công chúa đến xin lỗi Tần Lâm Hoài.
Lúc đầu Thái tử nói đã một tay đè chuyện này xuống, sau đó lại kể mình đã trừng phạt Lâm Hoa công chúa ra sao.
Bề ngoài xem như đã làm đủ lễ.
Tuy ai cũng biết chỉ một mình Lâm Hoa công chúa thì không thể sắp đặt trọn vẹn chuyện này, nhưng Thái tử quả thật đến tận bây giờ mới lộ mặt, nên cũng không nắm được nhược điểm gì của hắn.
Chuyện này xem ra đành phải bỏ qua.
Đêm khuya, ta một mình ngâm trong bể tắm, soi gương nhìn vết đỏ bị bóp trên cổ.
Ta lại nhớ tới cơn giận dữ của Tần Lâm Hoài ban ngày khi phát hiện mình bị trêu đùa.
Không nhịn được mà nghĩ, nếu hắn phát hiện ta và Triệu Ngọc Châu đã đổi thân phận cho nhau… liệu có tiện tay vặn gãy cổ ta luôn không.
Đúng lúc ấy, mặt nước bỗng bắn lên một tiếng.
Ngay sau đó, lồng ngực đàn ông áp vào lưng ta.
Mặt ta nóng bừng, định tránh đi, nhưng rồi nhớ ra hắn không nhìn thấy, thế là quay người lại, mạnh dạn ngã vào lòng hắn.
Tần Lâm Hoài đã tháo dải lụa che mắt, ánh mắt hơi cụp xuống.
“Xin lỗi.” Hắn đưa tay chạm vào cổ ta. “Còn đau không?”
Ta không lừa hắn, gật đầu.
Chợt nhớ ra phải nói, vừa mở miệng thì Tần Lâm Hoài đã lên tiếng trước:
“Nếu còn đau, tối nay vẫn phải bôi thuốc.”
Ta sững lại.
Ta nâng cằm hắn lên, nhìn thẳng vào đôi mắt không còn che chắn ấy.
Ta hỏi:
“Chàng nhìn thấy rồi sao?”
“Không rõ lắm.”
Ta vui vẻ nói:
“Dù sao cũng đã nhìn thấy rồi.”
Tần Lâm Hoài đưa tay lên, ngón tay đặt trên má ta, chậm rãi lần theo từng đường nét.
Sau đó đầu ngón tay dừng lại nơi khóe môi.
Giờ Hợi ba khắc, bóng nến trên bình phong in ra hai bóng người đang quấn quýt hôn nhau.
14
Gần đến Tết, Triệu Ngọc Châu gả vào Đông cung.
Chỉ trong chớp mắt, nàng đã trở thành Thái tử phi, địa vị cao hơn ta một bậc.
Nàng thường xuyên mời ta đến tụ họp.
Chỉ để nhìn ta cung kính trước mặt nàng.
Sau Tết, yến tiệc lớn nhỏ nối tiếp không ngừng.
Trong một buổi yến tiệc của các nữ quyến trong cung, Triệu Ngọc Châu nói ta tinh thông cầm nghệ.
Ta bước ra, cung kính bẩm với Thái hậu:
“Thiếp ngu dốt, chỉ học qua vài ngày mà thôi.”
Thái hậu cười:
“Trước đây Nghiễn Vương từng nói con bé này da mặt mỏng, quả nhiên là vậy.”
Hoàng hậu mỉm cười nói:
“Cũng không cần ngại. Bình thường đóng cửa lại đàn cho Nghiễn Vương nghe thế nào, hôm nay cứ biểu diễn như vậy là được.”
Mấy câu nói đơn giản, lại đẩy ta vào thế khó rút lui.
May mà Hoàng quý phi - mẫu thân của Tần Lâm Hoài - đứng ra nói đỡ:
“Trời lạnh tay buốt, xương ngón tay cứng lắm, đâu dám tùy tiện đàn cho Thái hậu nghe.”
Hoàng hậu liếc bà một cái, vẻ mặt không vui.
Triệu Ngọc Châu bỗng nghiêng người nói với ta:
“Ta cũng quên mất, hình như muội chỉ học có chừng một tháng rưỡi thôi.”
Đúng vậy, trong phủ ta chỉ học bấy lâu.
Sau đó liền trốn đi.
Ta khẽ nói:
“Tỷ cũng không sợ ta làm trò cười.”
“Còn phải trách muội. Nếu ngoan ngoãn làm Nghiễn vương phi thì thôi, lại còn dám khiêu khích ta.”
Ta thở dài, bước lên xin một cây đàn.
Coi như giúp Hoàng quý phi giải vây.
Ta ngồi xuống gảy đàn.
Khi tiếng đàn cất lên, xung quanh bỗng trở nên yên tĩnh.
Đến khi đàn xong, Thái hậu vẫy tay gọi ta lại.
“Mau lại đây để ai gia nhìn kỹ xem. Trước giờ không biết tân nương của Hoài nhi lại có đôi tay khéo như vậy.”
Lĩnh thưởng xong, khi ta quay lại từ chỗ Thái hậu, Hoàng quý phi cũng nắm tay ta nói:
“Lại đây ngồi cạnh ta.”
Khi yến tiệc tan, Triệu Ngọc Châu nhìn ta đầy suy nghĩ, nói một câu:
“Được lắm, muội còn lén học nữa.”
Dù là lén học, nhưng cũng nhờ có cầm sư mà cha mẹ tỷ dày công lựa chọn, dốc hết sức truyền dạy.
15
A nương đến phủ Nghiễn Vương tìm ta.
Ta còn tưởng có chuyện quan trọng.
Không ngờ bà muốn ta thay bà đến Đông cung một chuyến.
“Ta không tiện đi, nhưng hai con là tỷ muội, lại còn là chị em dâu, thường xuyên qua lại cũng không sao.” A nương nói.
Ta hỏi:
“Có chuyện gì quan trọng sao?”
A nương hạ thấp giọng, nói rằng bà tìm được một phương thuốc dân gian rất hiệu nghiệm để sinh con, muốn ta mang đến cho Triệu Ngọc Châu.
Ta vốn không muốn, nhưng vẫn không nhịn được hỏi:
“Chỉ có tỷ tỷ thôi sao?”
A nương nói:
“Con thì khác gì Đông cung đâu. Ở đó nếu không có con nối dõi, làm sao đứng vững?”
“Chị ấy đứng vững thế nào là chuyện của chị ấy, ta lười đi tìm.”
A nương trừng mắt:
“Triệu Xuân Đường! Cánh con cứng rồi phải không?”
Ta chậm rãi nói:
“A nương quên rồi sao? Con là Triệu Ngọc Châu, đâu phải Triệu Xuân Đường.”
“Con- chỉ là đóng kịch thôi, sao con lại tưởng thật?”
Khóe môi ta cong lên:
“Đóng kịch gì chứ? Nếu con không phải Triệu Ngọc Châu, vậy đây là tội khi quân. Đến lúc đó cả nhà ôm nhau đi chết cho xong.”
“Triệu Xuân Đường, con càng nói càng không biết giữ mồm!”
Ta cười càng vui hơn:
“Con là Ngọc Châu.”
“Hoang đường!”
A nương tức giận đến cực điểm, giơ tay ném thẳng chiếc quạt về phía ta.
Nhưng nhanh hơn chiếc quạt ấy, là một bàn tay đột nhiên xuất hiện trước mắt ta.
Bàn tay vút qua.
Chiếc quạt lập tức bị nắm chặt.
Lúc ấy ta mới nhìn rõ Tần Lâm Hoài đã đến.
“Nhạc mẫu cẩn thận.” Tần Lâm Hoài lạnh lùng nói.
A nương lúng túng xin lỗi, nói mình vụng tay.
16
Nhìn bộ dạng của a nương như vậy, cuối cùng ta vẫn bước vào Đông cung.
Cung nhân dẫn đường cho ta, nói Thái tử phi đang ở bên trong, rồi tự mình đứng lại ngoài cửa.
Khi ta bước vào, cảnh tượng trước mắt khiến ta hít mạnh một hơi lạnh.
Thái tử ngồi dưới giường, y phục xộc xệch, người đầy mùi rượu.
Trong lòng hắn còn ôm hai người.
Bên cạnh bình phong có một người ngã nằm.
Ở chiếc hồ nhỏ giữa phòng… cũng có.
Tất cả đều là những nữ tử ăn mặc mát mẻ.
Đúng lúc ấy Thái tử chợt tỉnh.
Hắn mở mắt, ánh nhìn rơi vào người ta.
Rồi hắn đứng dậy, bước nhanh tới, một tay ôm chặt lấy ta.
“Xuân Đường.” Hắn lười nhác gọi ta.
“Xuân Đường không ở đây.”
Thái tử cố chớp mắt thật mạnh, muốn nhìn rõ hơn. Hắn nhìn ta hồi lâu rồi nói:
“Ngươi mới là Xuân Đường.”
Ta nói từng chữ:
“Ta là Nghiễn-Vương-phi.”
Thái tử giật mình, lập tức buông ta ra.
Hắn chỉ về phía điện bên:
“Thái tử phi có lẽ ở bên đó.”
Ta nhẹ bước đi sang điện bên.
Ta nhìn thấy Triệu Ngọc Châu.
Nàng ngồi trên đất, y phục và trang sức vẫn chỉnh tề.
Nghe thấy tiếng bước chân, Triệu Ngọc Châu ngẩng đầu:
“Ngươi đến làm gì?”
Ta đưa phương thuốc ra.
“A nương nhớ tỷ.”
Triệu Ngọc Châu chỉ liếc qua phương thuốc vài cái, rồi xé nát vụn.
Nàng tức giận nói với ta:
“Ngươi thấy chưa? Hắn dám ngang nhiên dẫn người đến cung điện của ta mà vui chơi. Đây là nơi của ta, là nơi khi ta gả vào đây hắn nói đặc biệt xây cho ta.”
Ta nhìn vết đỏ trên mặt nàng, im lặng một lúc.
Bỗng nhiên Triệu Ngọc Châu đưa tay che mặt, gần như mất khống chế:
“Đổi lại đi, Triệu Xuân Đường, chúng ta đổi lại đi.”
“Ánh mắt của Tần Lâm Hoài đã hồi phục rồi,” ta chậm rãi nói, “bây giờ hắn đã nhớ rất rõ dáng vẻ của ta.”
“Ngươi nói bậy. Hai ta rõ ràng trông chẳng khác nhau.”
“Không phải.” Ta chạm vào sống mũi mình. “Chỗ này khác.”
“Chỗ này cũng hơi khác.” Ta lại chỉ vào khóe mắt.
Khi còn nhỏ hơn một chút, ta từng đứng trước gương soi đi soi lại vô số lần.
Chỉ để xem rốt cuộc ta và Triệu Ngọc Châu khác nhau ở đâu, đến mức cha mẹ lại thích nàng hơn một chút.
Thậm chí có lúc ta còn xoa nắn mãi những chỗ khác biệt rất nhỏ ấy.
Tưởng rằng như vậy… ta có thể lớn lên giống hệt Triệu Ngọc Châu.
Triệu Ngọc Châu lúc này đã hoàn toàn mất bình tĩnh:
“Ta mặc kệ. Nếu không đổi lại, ta sẽ làm cho long trời lở đất.”
Ta cười lạnh:
“Ở Nghiễn vương phủ là Ngọc Châu, ở Đông cung là Xuân Đường, làm gì có chuyện đổi hay không đổi.”
“Triệu Xuân Đường!” Triệu Ngọc Châu nghiến răng. “Ngươi giả làm ta đến nghiện rồi sao?”
“Gả vào Nghiễn vương phủ làm vương phi là trưởng nữ Ngọc Châu, mang theo nha hoàn Lâm Hạnh làm của hồi môn. Chẳng phải tất cả những chuyện đó đều xảy ra với ta sao?”
Triệu Ngọc Châu tức đến không nói được lời nào, hồi lâu mới thốt ra một câu:
“Chiếm tổ chim khách.”
Đúng lúc chúng ta đang giằng co, bên ngoài bỗng nổi lên một trận xôn xao.
17
Ta bước ra ngoài, nhìn thấy bệ hạ.
Khi ông thấy cảnh Thái tử hoang đường như vậy, lập tức giận dữ không kìm được.
Thậm chí còn giật lấy kiếm của thị vệ, kề thẳng lên cổ Thái tử, quát lớn:
“Đồ nghịch tử!”
Thái tử sợ đến tỉnh cả rượu, vội quỳ xuống nhận tội.
Triệu Ngọc Châu cũng loạng choạng bước tới, cầu xin thay hắn.
Bệ hạ trầm giọng nói với Triệu Ngọc Châu:
“Thái tử phi, ngươi đứng dậy đi. Trẫm không giận lây sang ngươi.”
Ta bước tới định đỡ Triệu Ngọc Châu đứng lên.
Nhưng nàng không kiềm được tính khí, hất tay ta ra.
Bệ hạ lúc này mới chú ý đến ta, thuận miệng hỏi ta sao lại ở đây.
Ta nhìn gò má vẫn còn đỏ của Triệu Ngọc Châu, nói:
“Thần phụ đến xem Thái tử phi có bình an hay không.”
Bệ hạ nhìn theo ánh mắt của ta.
Lập tức hiểu ra Triệu Ngọc Châu vừa bị tát.
Hơi thở của bệ hạ nặng nề hơn vài phần:
“Thái tử hành vi vô độ, cấm túc tại Đông cung, không có lệnh của trẫm thì nửa bước cũng không được ra.”
Lệnh vừa ban xuống, Triệu Ngọc Châu lập tức ngồi sụp xuống đất.
Một khi Thái tử sa sút.
Nàng còn có thể dựa vào ai?
Khi ta cùng bệ hạ rời đi, khóe mắt thoáng thấy Triệu Ngọc Châu nhìn chằm chằm vào ta không rời.
Sau khi trở về vương phủ, ta nói với Tần Lâm Hoài rằng bệ hạ đã nổi giận rất lớn.
Tần Lâm Hoài nhìn ra cây hải đường ngoài cửa sổ một lúc, rồi cười nói:
“Vậy thì ông ta còn phải giận dài dài.”
Ta tưởng đó chỉ là một câu nói đùa.
Nhưng trong những ngày tiếp theo, triều đình liên tiếp xuất hiện các bản tấu đàn hặc Thái tử.
Bệ hạ đọc từng bản một.
Đến khi đọc đến những tấu chương liên quan đến muối và sắt, ông suýt nữa lật tung cả bàn trong điện Dưỡng Tâm.
Lệnh cấm túc không những chưa được gỡ bỏ, mà còn liên tiếp ban thêm lời răn trách.
Lâm Hoa công chúa đến cầu xin thay Thái tử, lại bị bệ hạ giận lây, cùng bị phạt.
Chẳng bao lâu sau, nàng cũng không còn tâm trí lo chuyện của Thái tử nữa.
Phò mã của nàng bị phát hiện lén lút qua lại với cung nữ, mà cung nữ ấy còn mang thai.
Phủ công chúa rối loạn một mảnh.
Hoàng hậu thấy vậy, dứt khoát mặc kệ cả con trai lẫn con gái, lui về trung cung, chỉ lo giữ mình.
Đông cung lúc này đã lung lay sắp đổ.
Nhưng vẫn chưa hoàn toàn sụp xuống.
Cho đến nửa tháng sau, Tần Lâm Hoài đột nhiên gặp thích khách.
Chuyện này cuối cùng cũng khiến bệ hạ hoàn toàn nổi giận.
Khi Thái tử bị phế, bệ hạ vẫn nương tay với Triệu Ngọc Châu.
Nói là nể mặt Hầu phủ, chỉ giáng nàng xuống làm thứ dân, không trị tội.
Ta tưởng rằng cuộc đấu giữa ta và Triệu Ngọc Châu đến đây coi như kết thúc.
Nàng có thể trở về tiếp tục làm nữ nhi được cha mẹ nâng niu.
Còn Lâm Hạnh, tất nhiên không thể tiếp tục ở bên cạnh ta nữa.
Nhưng Lâm Hạnh đột nhiên biến mất.
Ta đoán… nàng đã trở về tìm Triệu Ngọc Châu.
18
Phía Hầu phủ vẫn luôn không có động tĩnh gì.
Ta tiếp tục ở Nghiễn vương phủ làm vương phi của Tần Lâm Hoài.
Với thân phận Triệu Ngọc Châu.
Ta vẫn luôn do dự, không biết nên mở miệng nói với Tần Lâm Hoài sự thật thế nào.
Nhưng vì phải xử lý chuyện Đông cung, hắn thường ra ngoài từ sớm, về đến khi trăng sao đã đầy trời.
Ta hiếm khi gặp được hắn.
Sáng hôm ấy, ta mơ màng xoay người, lại chạm vào một cánh tay bên cạnh.
Ta lập tức tỉnh lại, nhìn thấy Tần Lâm Hoài đang ngồi bên giường.
Ngay sau đó ta nhận ra lòng bàn tay mình lạnh lạnh, dường như bị nhét vào thứ gì đó.
Ta còn chưa kịp nhìn đã hỏi:
“Hôm nay sao chàng vẫn còn ở đây?”
Tần Lâm Hoài nói:
“Vốn định ra ngoài, nhưng thấy hoa hải đường trong sân nở rồi, nên muốn gọi nàng đi xem.”
Ta cúi đầu nhìn vào lòng bàn tay.
Đúng là một đóa hải đường còn đọng sương sớm.
Ta hứng khởi kéo hắn ra bên cửa sổ xem.
Hoa hải đường, người trong lòng… đều ở ngay trước mắt.
Nhưng ta vẫn cảm thấy mọi thứ không thật.
19
Từ khi bệ hạ định lập Tần Lâm Hoài làm trữ quân, hắn ở lại trong hoàng cung mấy ngày liền chưa về.
Cũng vào lúc ấy, ta nhận được thư từ Hầu phủ.
Trong thư nói a nương bệnh nặng.
Ta một mình trở về.
Khi ta đến nơi, a nương đã hạ sốt.
Trong cơn mê man buồn ngủ, bà gọi một tiếng:
“Ngọc Châu…”
“Con ở đây.” Ta mặt không biểu cảm, nắm lấy bàn tay bà đang đưa ra.
Suốt cả ngày hôm ấy, bà đều xem ta là Triệu Ngọc Châu.
Ngược lại, Triệu Ngọc Châu thật sự lại chưa từng lộ mặt.
Khi tỳ nữ mang thuốc đến, vô ý làm đổ cả bát thuốc lên người ta.
Ta đi thay một bộ y phục khác rồi quay lại, a nương đã uống thuốc xong và ngủ thiếp đi.
Ta ngồi lặng lẽ bên cạnh bà suốt cả buổi chiều. Bỗng nhiên cảm thấy có gì đó không ổn, ta lập tức đứng dậy quay về vương phủ.
Thị vệ ở phủ chặn ta lại, ngạc nhiên hỏi:
“Vương phi chẳng phải đã về từ trưa rồi sao? Lại ra ngoài lúc nào vậy?”
Một thị vệ khác nhắc:
“Đây là muội muội của vương phi mà.”
Trong lòng ta lập tức hiểu ra.
Triệu Ngọc Châu nhân lúc ta không có ở đó, lại biến thành Nghiễn vương phi.
Ta hỏi thị vệ:
“Lâm Hạnh cũng theo về rồi phải không?”
“Đúng vậy.” Thị vệ gật đầu.
Vậy thì đúng rồi.
Hạ nhân trong phủ có thể không phân biệt được hai tỷ muội chúng ta.
Nhưng họ nhận ra Lâm Hạnh.
Lâm Hạnh là nha hoàn mà vương phi mang theo từ nhà mẹ đẻ.
Vậy người nàng đi theo… đương nhiên chính là vương phi.
20
Ta bước vào vương phủ.
Quả nhiên nhìn thấy Triệu Ngọc Châu và Lâm Hạnh.
Chiếc váy Triệu Ngọc Châu mặc giống hệt bộ ta mặc khi ra ngoài sáng nay.
Trang điểm cũng đã thay đổi, những chỗ vốn khác ta đều được cố ý vẽ lại.
Lúc đầu nàng chưa chú ý đến ta, đang cúi đầu gảy đàn.
Còn vị cầm sư từng dạy ta thì quỳ ở bên cạnh chỉ dạy nàng.
Triệu Ngọc Châu không phải vô cớ muốn học đàn.
Nàng đang cố tình trở thành ta.
Lâm Hạnh nhìn thấy ta trước, lớn tiếng quát:
“Sao không bẩm báo mà đã tự ý vào!”
Triệu Ngọc Châu nghe tiếng liền ngẩng đầu, mỉm cười:
“Muội muội đến rồi.”
Sau đó nàng quở trách Lâm Hạnh:
“Mở to mắt ra xem đây là ai. Nàng đến thăm ta, cần gì phải bẩm báo?”
Lâm Hạnh vội vàng nhận lỗi.
Ta bình thản nói với Triệu Ngọc Châu:
“Học thì cứ học, nhưng ít ra cũng nên mang ghế cho tiên sinh ngồi.”
“Ta thấy ông ta dạy ta không tận tâm như dạy ngươi, nên cứ để quỳ vậy.”
Ta trầm giọng:
“Triệu Ngọc Châu, để ông ấy đứng dậy.”
Tay Triệu Ngọc Châu bỗng dùng lực mạnh.
Một dây đàn bật đứt.
Sau đó nàng bảo Lâm Hạnh đi mang ghế.
Cầm sư khẽ nói:
“Ta đi lấy một cây đàn mới.”
Ông đứng dậy.
Khi đi ngang qua ta, ông chậm rãi ngẩng đầu, khẽ gật một cái.
Lúc ta rời đi, không làm ầm ĩ điều gì.
Trên đường, ta nhặt một viên đá.
Khóe mắt và khóe miệng đều bị cọ rách da.
Cả người lấm lem.
21
“Cha! A nương!”
Ta chật vật lao vào lòng hai người.
“Ngọc… Ngọc Châu?” Cha ta do dự nhìn ta. “Sao con lại thành ra thế này?”
“Là con, con là Ngọc Châu.” Ta vừa khóc vừa nói. “Cha mẹ cứu con với. Xuân Đường không chịu trả lại vị trí vương phi cho con, còn đuổi con ra ngoài, mặc cho thị vệ đánh đập con.”
Cha mẹ đau lòng nhìn ta.
“Xuân Đường sao dám làm vậy?”
Ta khóc không ngừng.
A nương vội vàng dỗ dành ta.
Cha lập tức sai người đến vương phủ đưa “Xuân Đường” về.
Nửa canh giờ sau, người đã được đưa đến.
Triệu Ngọc Châu vừa xuống kiệu đã bị cha ta mắng xối xả:
“Ngày trước đại tỷ Ngọc Châu của con tốt bụng, thấy con thích Nghiễn Vương nên mới tạm thời nhường vị trí vương phi cho con. Thế mà bây giờ con lại không chịu trả lại thân phận.”
Triệu Ngọc Châu sững sờ.
Khi nàng kịp phản ứng, lập tức chỉ tay vào ta đang nức nở:
“Mọi người nghe nàng ta nói bậy cái gì vậy? Con mới là Ngọc Châu, nàng ta mới là Xuân Đường.”
A nương ôm ta vào lòng, nói với nàng:
“Con đừng có chối nữa.”
Lúc này Triệu Ngọc Châu thật sự trăm miệng khó cãi:
“Cha, a nương, nhìn kỹ đi, con thật sự là Ngọc Châu.”
Đúng lúc ấy Lâm Hạnh dẫn cầm sư đến, vội vàng nói:
“Lão gia, phu nhân, đừng chỉ nghe một phía từ Xuân Đường tiểu thư, ít ra cũng nghe người khác nói đã.”
Lâm Hạnh hỏi cầm sư:
“Người vừa rồi ngài dạy, có phải Ngọc Châu tiểu thư không?”
Cầm sư nói:
“Mấy năm trước, Hầu gia đặc biệt mời ta đến dạy Ngọc Châu tiểu thư.”
Ông chỉ về phía ta.
“Sau khi vào phủ, người ta dạy chính là nàng.”
Ông dừng một chút.
“Nhưng hôm nay người mời ta vào phủ… là vương phi.”
Năm xưa tiên sinh được mời đến dạy Ngọc Châu.
Nhưng sau đó người ông dạy luôn là ta, điều đó cũng đúng.
Còn người vừa mời ông vào phủ hôm nay là vương phi - cũng là sự thật.
Triệu Ngọc Châu cũng nghe ra ý tứ trong đó.
Nàng trố mắt nhìn cầm sư:
“Ngươi vậy mà cũng cùng phe với Triệu Xuân Đường.”
“Đủ rồi!”
Cha ta hoàn toàn nổi giận.
Ông chỉ vào Triệu Ngọc Châu:
“Biết sớm Xuân Đường con ngang bướng thế này, chi bằng đưa con đến trang trại ở quê tĩnh dưỡng tâm tính, còn hơn ở đây gây sóng gió.”
“Cha, con thật sự không phải nàng ta, con không phải…”
Chưa nói xong, Triệu Ngọc Châu đã bị mấy bà vú trói lại.
Nàng vừa bị nhét vào xe ngựa thì Tần Lâm Hoài đến.
Hắn nhìn cảnh tượng trước mắt, nhíu mày:
“Sao lại rối thành thế này?”
Cha ta vội xin lỗi:
“Tiểu nữ Xuân Đường đột nhiên phát bệnh điên, định xúc phạm vương phi. Nay đã trói lại đưa lên xe, lập tức đưa đi.”
Nhìn chiếc xe ngựa lăn bánh rời đi, Tần Lâm Hoài bỗng hỏi:
“Nhà họ Triệu có mấy cô con gái nhỉ?”
“Hai…” Cha ta khựng lại. “Một, chỉ có một, chính là vương phi.”
Tần Lâm Hoài gật đầu:
“Ta biết rồi.”
Hắn đi thẳng về phía ta.
“Sao mặt lại bẩn thế?”
“Bị ngã một chút.” Ta hỏi. “Sao chàng lại đến?”
“Ương Ương, ta đến đón nàng về nhà.”
Khi nghe hai chữ “Ương Ương”, cha mẹ ta đồng loạt nhìn về phía ta.
Đến lúc họ hiểu ra, môi đều run lên.
Nhưng lại không nói nổi một lời.
Muốn chạy đuổi theo xe ngựa, nhưng vì Tần Lâm Hoài đang ở đây, chỉ có thể trơ mắt nhìn chiếc xe chở Triệu Ngọc Châu đi xa.
22
Tần Lâm Hoài đang bôi thuốc lên mặt ta.
Ta nhìn hắn, chậm rãi nói:
“Ta là Triệu Xuân Đường, không phải Triệu Ngọc Châu.”
Động tác của Tần Lâm Hoài khựng lại.
Hắn vén những sợi tóc rối sau tai ta, dịu giọng nói:
“Xuân Đường quanh năm luyện đàn, vì vậy bên ngón tay có vết chai. Triệu Ngọc Châu thì không.”
Ta giật mình:
“Đêm đầu tiên khi ta đưa tay cho chàng… chàng đã biết rồi?”
“Biết.”
“Chàng cũng biết ta biết gảy đàn?”
Tần Lâm Hoài đi ra ngoài.
Khi quay lại, hắn mang theo một cây đàn.
“Hắn nói cây đàn cũ của nàng đã bị Triệu Ngọc Châu làm đứt dây, nên mang đến cho nàng một cây mới.”
Ta sững người một lúc.
“Chàng cũng quen tiên sinh sao?”
Tần Lâm Hoài mỉm cười hỏi ta:
“Thật sự nàng không nhớ ta sao?”
Nhờ lời nhắc ấy, những mảnh ký ức vụn vặt tích lũy suốt nhiều năm bỗng ghép lại từng chút một.
Trong tiểu viện Bích Đồng.
Ta cùng cầm sư đang nghiên cứu bản nhạc mới.
Có vài đoạn giai điệu ngay cả ông cũng không chắc.
“Ta đi hỏi Ngọc Thanh.” Ông nói.
Vài lần như vậy, ta tò mò hỏi:
“Ngọc Thanh là ai?”
Cầm sư khẽ mỉm cười nói:
“Là một vị công tử. Hắn cũng thường đến chỗ ta. Bây giờ đang ở phòng bên cạnh, muốn gặp thử không?”
Vì sợ người lạ, ta lắc đầu:
“Không.”
“Không sao,” cầm sư nhìn ta chắc chắn nói,
“Sau này rồi sẽ gặp. Nhất định sẽ gặp.”
Ngoại truyện · Cầm sư
1
Trong kinh thành vẫn đồn rằng, về cầm nghệ, nếu ta nhận thứ hai thì không ai dám nhận thứ nhất.
Thật ra không phải vậy.
Trên ta vẫn còn Ngọc Thanh.
Ngọc Thanh và cô nương nhà họ Triệu đều là khách quen của Bích Đồng tiểu viện.
Đôi khi vì bận chính sự, Ngọc Thanh sẽ có một thời gian khá dài không đến.
Mỗi lần hiếm hoi rảnh rỗi ghé qua, câu đầu tiên hắn hỏi ta luôn là:
“Nàng có ở đây không?”
Nếu ta lắc đầu.
Ánh mắt Ngọc Thanh lập tức tràn đầy tiếc nuối.
Hai năm sau, Ngọc Thanh nói với ta rằng hắn sắp cưới cô nương nhà họ Triệu.
Ta rất vui, nói đó là chuyện tốt.
Nhưng ngay trước đêm đại hôn.
Cô nương nhà họ Triệu lại rơi xuống nước.
Ngọc Thanh nhảy xuống cứu người.
Khi lên bờ, cô nương họ Triệu hôn mê bất tỉnh.
Còn mắt của Ngọc Thanh thì không nhìn thấy nữa.
Thái y nói rằng mắt bị nhiễm bẩn khi ở dưới nước.
Còn khi nào khỏi… thì rất khó nói.
Cô nương họ Triệu không biết chuyện này.
Ngọc Thanh cũng không cho ta nói.
Vì vậy nàng vẫn luôn tưởng rằng người cứu nàng là ta.
Ta đâu có tốt bụng như vậy.
Thậm chí còn cảm thấy Ngọc Thanh quá bốc đồng.
Tự mình nhảy xuống nước cứu người, cuối cùng lại biến thành kẻ mù.
Đừng nói là đánh đàn.
Ngay cả tiền đồ làm hoàng tử của hắn cũng coi như sắp tiêu tan.
Khi Ngọc Thanh xuất hiện lần nữa.
Hắn đeo dải lụa che mắt, ngồi trên xe lăn.
Yếu ớt, tiều tụy.
Ta hỏi hắn có hối hận không.
Hắn nói có.
Hối hận vì đã không sớm tỉnh ra để ngăn thánh chỉ hôn sự bị đổi.
2
Ngọc Thanh vẫn khổ sở vì chưa tìm ra cách xoay chuyển tình thế.
Không ngờ Triệu Ngọc Châu lại giúp hắn một tay.
Khi Ngọc Thanh đến kể chuyện này với ta, hắn nói giả vờ ngu ngốc thật sự rất vất vả.
Nhưng khóe miệng hắn vẫn luôn cười.
Nghe nói từ khi bị đưa đến trang trại ở quê.
Triệu Ngọc Châu đã phát điên.
Suốt ngày nói nhảm rằng thân phận của mình bị cướp mất.
Khi Ngọc Thanh nhắc tới chuyện này.
Hắn nói không phải do hắn ra tay.
Ta biết.
Vì người ra tay là ta.
Nàng ta bắt ta quỳ để dạy đàn.
Chuyện đó thì không sao.
Nhưng nàng ta lại làm đứt dây đàn của ta.
Cây đàn ấy… là ta đi từ nam ra bắc, qua bao nơi mới tìm đủ vật liệu quý để làm thành.
Trên đời chỉ có một.
Ta đã tặng nó cho cô nương nhà họ Triệu.
Sau khi cây đàn bị hỏng.
Ta bôi độc lên cây đàn mới.
Rồi tận mắt nhìn nàng ta đưa tay cầm bánh ăn vào miệng.
Liều lượng không lớn.
Không nguy hiểm đến tính mạng.
Chỉ là sau khi bị kích thích.
Con người sẽ dễ trở nên mê man, ngu ngốc.
3
Ngọc Thanh và cô nương họ Triệu đều thích cái tên Xuân Đường hơn.
Vì vậy gia phả hoàng tộc đã được sửa lại.
Từ đó trên ngọc điệp chỉ còn Triệu Xuân Đường, không còn Triệu Ngọc Châu nữa.
Người gả cho Nghiễn Vương - sau này là Thái tử, rồi Hoàng đế - từ đầu đến cuối đều là Triệu Xuân Đường.
Hoa hải đường mùa xuân… quả thật rất đẹp.
Huống hồ Ngọc Thanh cũng thích hải đường nhất.
Một đêm gió xuân chợt nổi.
Hoa nở rộ khắp nơi.
Hôm đó Ngọc Thanh vốn đang cùng ta uống rượu ở Bích Đồng tiểu viện.
Phát hiện hoa bắt đầu nở, hắn liền vội vàng đứng dậy rời đi.
“Chắc là cả sân hải đường trong nhà cũng nở rồi. Ta phải về.”
Ta không giữ được hắn.
Cũng không hiểu nổi.
Ngắm hoa thì ở chỗ ta cũng có thể ngắm.
Vì sao… nhất định phải về nhà?
- Hết -
