Thiếu nữ huyền học Cố Vi Vi

admin

Người có tiền đều gọi ba tôi là đại sư, nhưng tôi biết rõ ông chỉ là một tay giang hồ lừa đảo.

Để không phải kế thừa cái đạo quán của ông, tôi thi đỗ một trường 985 rồi lén lút xuống núi ngay trong đêm.

Xuống núi rồi tôi mới phát hiện

Tôi xem tướng mặt qua loa thôi mà người nào cũng trúng phóc.

Tôi thuận miệng gieo quẻ, lần nào cũng linh.

Tôi tiện tay vẽ bùa, vậy mà thật sự cứu được người.

Về sau, các đại lão từ khắp nơi kéo tới trước cổng trường, chỉ để gặp tôi, đứa con gái của “đại sư” kia một lần.

Trời đất ơi, chẳng lẽ ba tôi thật sự là thần toán?

1

Ba tôi là quán chủ một đạo quán.

Nhưng đạo quán đó, tính tới tính lui cũng chỉ có hai người.

Tôi và ba.

Sau khi mẹ mất, ba đưa tôi vào sống trong núi, nói nghe hay lắm là để tu thân dưỡng tính.

Nhưng tôi biết thừa, ông chỉ nhắm vào đống sâm rừng trên núi này thôi.

Lúc không có ai, ông vác cái bao vải rách đi đào bới cả ngày trên núi.

Nhưng hễ có khách tới, ông lập tức lôi bộ đạo bào cất kỹ trong tủ ra, khoác lên người, làm bộ đạo mạo nghiêm trang đi tiếp khách.

Không biết ông lừa kiểu gì mà mấy người đó cung kính ông hết mực, còn chiều chuộng tôi như công chúa.

Còn tôi thì lúc nào cũng nơm nớp lo.

Chỉ sợ một ngày nào đó, trước cửa đạo quán nhà tôi không phải xe sang.

Mà là xe cảnh sát.

Tôi muốn rời khỏi cái núi này, nên cắm đầu học hành.

Ai ngờ thi đại học xong, tùy tiện cái lại đỗ luôn 985.

Ngày cầm giấy báo trúng tuyển, tôi vui tới mức ăn liền năm bát cơm.

Còn ba tôi thì mặt mày cau có.

Ông không muốn tôi xuống núi.

Từ sớm ông đã nói tôi là thiên tài huyền học, còn bảo sự nghiệp gia đình sau này phải nhờ tôi phát dương quang đại.

Nghe xong tôi chỉ muốn trợn trắng mắt.

Ông định biến tôi thành kẻ lừa đảo à?

Tôi thì không đời nào.

Tôi lén chạy xuống núi trong đêm, nhưng mới tới lưng chừng núi đã bị ba chặn lại.

Đừng thấy ông bình thường lôi thôi, chứ khoác bộ đạo bào xanh sẫm lên, cũng ra dáng tiên phong đạo cốt lắm.

Ông vuốt vuốt chòm râu không tồn tại của mình, liếc tôi một cái đầy ẩn ý

「Thủy Sơn Khiển, Khảm trên Cấn dưới.」

Ông chỉ vào sáu đồng tiền trong tay, chậm rãi giải thích

“Con bé, không phải ba không cho con đi, mà là ba đã bói rồi, chuyến này của con e là sẽ gặp không ít chuyện không suôn sẻ.”

“……”

Lại bắt đầu rồi.

Cứ tiếp tục lừa đi.

Tôi chẳng thèm để lời ông vào tai.

Nhưng vừa xuống núi, cái miệng quạ đen của ông lại linh nghiệm thật.

Ba con chó hoang hung dữ đứng chắn trước mặt tôi, mắt nhìn chằm chằm vào cái bánh bao thịt trong tay…

Cảnh tôi đại chiến với ba con chó hoang thì khỏi cần kể dài dòng.

Tóm lại, tôi không thua.

Cái bánh bao cuối cùng chẳng ai ăn được.

Chỉ tiếc bộ đồ tôi dày công chọn lựa, định mặc cho thật nổi bật khi gặp bạn mới, giờ coi như tan nát trong miệng chó.

Hết cách.

Tôi đành tìm một nhà vệ sinh công cộng, định lấy đồ sạch trong túi ra thay.

Nhưng

Ngay khoảnh khắc mở túi ra

Tôi đứng hình.

Tôi dụi mắt, nhìn đống đồ lộn xộn bên trong.

Gỗ trấn đàn, kiếm đồng cổ, la bàn kim cương… còn cả bộ đạo bào thêu chỉ vàng tôi đang xách trên tay.

Trời ơi.

Cái quái gì đây?!

Ngơ mất một lúc, tôi mới nhận ra

Tôi vội quá nên cầm nhầm túi của mình với túi của ba rồi!

2

Tôi đành cắn răng mặc tạm bộ đạo bào của ba, mặt mày lem luốc chạy tới trường.

Trên đường đi, hết xe hỏng lại bị nước tạt.

Tóm lại, chẳng có chuyện gì suôn sẻ.

Khó khăn lắm mới tới được cổng trường, kết quả lại ngã sấp mặt một cú “chó gặm đất” ngay giữa đường!

Không công cho người ta xem trò cười.

Tôi đang loay hoay bò dậy thì nghe thấy tiếng động cơ xe trầm thấp.

Một chiếc xe dừng lại cách tôi không xa.

“Trời ơi! Bentley kìa!” có người hét lên.

Tôi quay đầu nhìn.

Một chữ “B” có cánh suýt nữa đập thẳng vào mặt tôi.

Nhìn đám người xung quanh ai cũng kinh ngạc xen lẫn ngưỡng mộ, tôi chỉ thấy khó hiểu.

Cái xe này trước cửa đạo quán nhà tôi ngày nào chẳng thấy.

Có gì mà hiếm vậy?

Ngay sau đó, cửa xe mở ra.

Một người bước xuống.

Nhìn kỹ.

Là một mỹ nữ.

Tóc đen dài óng mượt, váy trắng tinh tươm, chân mang sandal cao gót tinh xảo, bước thẳng về phía tôi.

“Bạn học, bạn không sao chứ?”

Cô vừa hỏi vừa đưa tay ra.

Nhờ cô đỡ, tôi lảo đảo đứng dậy.

Chắc do vừa rồi quá thảm, nên giờ tôi trông nhếch nhác vô cùng.

Cô nhìn thấy mặt tôi thì che miệng cười khẽ, rồi đưa khăn tay cho tôi

“Mau lau mặt đi, sao lại thành ra thế này?”

Tôi mím môi, thật sự không biết phải bắt đầu kể từ đâu.

Vừa nhận khăn, còn chưa kịp cảm ơn thì trong đám đông đã có người la lên

“Trời ơi! Khăn GUCCI đó! học tỷ Chân hào phóng quá! Người đẹp lại còn tốt bụng!”

Lúc này tôi mới nhìn kỹ chiếc khăn trong tay.

Cái logo này

Sao giống y cái bao ba tôi dùng để đào sâm vậy?

Chả thấy có gì đặc biệt.

Tôi mặc kệ mấy người xung quanh, lau mặt xong rồi tiện tay chỉnh lại mái tóc rối như tổ chim.

Ngay lúc đó, xung quanh lại rì rầm

“Ê nhìn kìa…”

“Trời ơi… sao tự nhiên thấy cũng xinh ghê…”

“Đúng đó, nhìn giống minh tinh luôn, đẹp thật…”

Tôi lười quan tâm.

Từ nhỏ đến lớn, mấy người tới gặp ba tôi khen tôi như tiên nữ cũng không ít.

Tôi quen rồi.

Tôi cất khăn lại, định giặt sạch rồi trả.

Ngẩng đầu lên, tôi chợt khựng lại.

Trên trán cô ấy… có một làn khí đen lượn lờ.

Cô thấy tôi nhìn chằm chằm thì chỉ cười

“Bạn là tân sinh viên năm nhất đúng không? Tôi là học tỷ của bạn, tên là Chân Duyệt. Khăn không cần trả đâu, sau này đi đường nhớ cẩn thận.”

Nói xong định rời đi.

“Chờ đã!”

Tôi vội gọi lại.

“Bạn học, còn chuyện gì sao?”

Chân Duyệt quay người.

Nhìn rõ gương mặt cô, tim tôi khẽ chùng xuống.

Điềm đại hung.

Làn khí đen trên trán Chân Duyệt, chỉ mình tôi nhìn thấy.

Trong mắt người khác, gương mặt cô ấy trắng trẻo không tì vết, môi đỏ răng trắng, đúng chuẩn đại mỹ nữ.

Nhưng trong mắt tôi, gương mặt này tướng số rối loạn, đặc biệt là phần mũi, nhìn là biết đã chỉnh sửa hậu thiên.

Cung Tật Ách nằm dưới ấn đường, ở đoạn giữa sống mũi, còn gọi là sơn căn, chủ về thể chất bẩm sinh, tai nạn ngoài ý muốn và tai ương.

Nếu cung Tật Ách có biến, trong thời gian ngắn chắc chắn sẽ có tai nạn đổ máu.

Mà lúc này, cung Tật Ách trên gương mặt cô ấy đang lờ mờ bốc lên một làn khí xanh đen.

Nói đơn giản cho dễ hiểu

Là người này sắp xui lớn.

Mấy thứ này, từ nhỏ tôi đã theo ba nghe riết mà quen.

Chỉ là trước giờ toàn thấy ông đi lừa người ta, còn tôi thì chưa từng thử lần nào.

Cũng không biết có chuẩn hay không.

Nếu là trước đây, tôi chắc chắn sẽ không xen vào.

Nhưng mà, vừa rồi Chân Duyệt đã giúp tôi giải vây, còn tốt bụng đưa khăn cho tôi.

Theo gia huấn có ơn phải trả, tôi quyết định xem cho cô ấy một quẻ.

“Ấn đường cô tối lại, hôm nay sẽ có tai nạn đổ máu. Hơn nữa, ngay trong vòng mười lăm phút.”

Ầm

Vừa dứt lời, xung quanh lập tức vang lên tiếng cười ầm ĩ.

“Cười chết mất, ấn đường đen… bạn học ơi, bạn xem phim nhiều quá rồi à?”

Sắc mặt Chân Duyệt cũng không được tốt lắm, nhưng còn chưa kịp nói gì thì cô gái tóc ngắn bên cạnh đã xông tới, đẩy mạnh tôi một cái.

“Cậu bị bệnh à? Chị Duyệt tốt bụng giúp cậu, cậu còn quay ra nguyền rủa chị ấy?!”

Cái này… sao gọi là nguyền rủa được?

Tôi chỉ là nhắc nhở một câu thôi mà.

“Tuy là… chưa chắc đã đúng. Nhưng thà tin còn hơn không, học tỷ Chân, chị vẫn nên cẩn thận một chút.”

Tôi sờ túi, định đưa cho cô ấy một lá bùa hộ thân

“Đúng rồi, cái này có thể giúp chị tránh được…”

“Đồ thần kinh!”

Chưa nói xong, cô gái tóc ngắn đã hất tay tôi ra.

Kéo Chân Duyệt quay đầu bỏ đi.

Nhưng còn chưa đi được mấy bước, đột nhiên một quả bóng rổ bay tới, đập thẳng vào mặt Chân Duyệt!

Ngay lập tức, mũi cô ấy lệch hẳn.

Làn khí đen trên trán Chân Duyệt biến mất.

Thay vào đó là hai dòng máu mũi chảy không ngừng.

3

Chân Duyệt được đưa tới phòng y tế.

Ánh mắt của mọi người nhìn tôi từ chế giễu chuyển thành sợ hãi.

Ngay cả tôi cũng không ngờ lại linh nghiệm thật.

Chỉ mong học tỷ Chân không sao.

Khó khăn lắm mới tìm được ký túc xá của mình, tôi mới phát hiện mình ở chung phòng với cô gái tóc ngắn kia.

Trùng hợp hơn nữa là tôi đến cuối cùng.

Vừa bước vào, cuộc trò chuyện trong phòng lập tức im bặt.

Cô tóc ngắn sững lại một giây, sau đó hất cằm nói với hai người còn lại

“Chính là cô ta, giả thần giả quỷ đó.”

Nói xong, nhân lúc tôi không để ý, cô ta giật phăng cái túi trên vai tôi, đổ hết đồ bên trong ra.

Trong chốc lát, đống “bảo bối” của ba tôi lạch cạch rơi đầy đất.

Cô ta vừa thấy đã la toáng lên

“Trời ơi! Đây là mấy thứ quái gì vậy?!”

Tôi lạnh lùng nhìn cô ta

“Nhặt lên cho tôi.”

“Tôi không nhặt đấy, làm gì được nhau! Có giỏi thì nguyền rủa tôi đi!”

Cô ta cười khẩy, ánh mắt đầy khinh thường.

“Được.”

Tôi cẩn thận thu lại đồ của ba, nghiến nhẹ răng sau, ngẩng đầu nhìn cô ta

“Tên.”

“Hồ Lệ!”

Tôi nhặt chiếc la bàn kim cương dưới đất lên, nghiêm túc xem cho cô ta một quẻ.

Xem xong, tôi không nhịn được mà nhíu mày.

Thật ra từ lúc Hồ Lệ đẩy tôi, tôi đã thấy vận hôm nay của cô ta không tốt.

Ban đầu tôi còn nghĩ, nếu cô ta đã muốn tôi “nguyền rủa”, thì tôi tiện tay chiều theo.

Nhưng không ngờ vận này của cô ta lại xấu đến mức đó.

Tôi có chút do dự, không nỡ nói hết kết quả ra.

Dù sao thì cô ta đúng là đáng ghét thật.

Nhưng…

Hồ Lệ thấy tôi nhíu mày thì càng đắc ý

“Tôi biết ngay mà, cậu làm gì biết xem bói! Chỉ là đồ lừa đảo! Lúc nãy chẳng qua là mèo mù vớ cá rán thôi, giờ không nói được gì rồi chứ?”

“Không biết học mấy trò này ở đâu, ba mẹ cậu không dạy dỗ à?”

Được rồi.

Tôi thu lại chút mềm lòng vừa nãy.

Ngẩng đầu nhìn cô ta, tôi nói thẳng

“Đầu mũi nổi mụn, tâm trạng kém, dễ xảy ra tranh chấp với người khác. Ngoài ra, mệnh cô có một kiếp nạn, ngay trong hôm nay. Tôi khuyên cô tốt nhất nên tránh xa xe cộ, giữ mạng trước đã.”

Nghĩ một chút, tôi bổ sung thêm một câu

“Tin hay không tùy.”

Ừm… thật ra cũng chưa chắc đã đúng.

Hồ Lệ sững người hai giây, rồi phá lên cười

“Cậu nói cũng quá ghê rồi đấy, tôi khi nào gây chuyện với ai?”

“Ngay bây giờ, với tôi.”

Bị nghẹn lời, cô ta khựng lại một giây, sắc mặt có chút khó coi.

Hai người bạn cùng phòng nhìn nhau, nhỏ giọng bàn tán

“Tránh xa xe cộ… là sắp gặp tai nạn giao thông à?”

“Không phải chứ… sao cô ta biết hôm nay Hồ Lệ không ở lại ký túc xá…”

Hồ Lệ mấp máy môi

“Nói linh tinh, đừng nghe cô ta!”

Miệng thì nói không tin, nhưng trên mặt đã lộ ra chút hoảng.

Thấy vậy, tôi nhanh chóng nói nốt

Nhìn quẻ trên la bàn, tôi nhíu chặt mày

“Quẻ cho thấy kiếp này của cô có thể hóa giải, nhưng phải phá tài để chắn tai.”

“Phá tài?”

“Ừ, phá rất lớn… kiểu phá sản luôn.”

“Cười chết mất, đầu cậu có vỡ thì nhà tôi cũng không phá sản!”

Hồ Lệ cười lạnh, như vừa bắt được điểm yếu của tôi

“Nhà tôi là công ty niêm yết, cậu nói phá sản là phá sản à?”

“Để tôi đoán nhé, tiếp theo cậu sẽ bảo tôi đưa tiền cho cậu để giải hạn đúng không? Hay là còn định bán bùa cho tôi nữa? Ha ha ha…”

“Đây, bùa.”

“……?”

Còn chưa dứt lời, tôi đã nhặt một lá bùa dưới đất lên, đưa thẳng tới trước mặt cô ta.

Liên quan đến mạng người, tôi không nỡ mặc kệ.

Tôi cất la bàn, nghiêm túc nói

“Bùa này tôi không lấy tiền, cũng không rảnh làm phép cho cô. Nó có thể giúp cô chặn kiếp này, nhưng giữ được mạng thì sẽ mất tiền. Chọn tiền hay chọn mạng, tự cô quyết.”

“Cái… cái gì linh tinh vậy chứ… cậu nghĩ tôi tin mấy lời ma quỷ này à?!”

“Ừ, tôi cũng chỉ tiện tay xem thôi, chưa chắc đã đúng.”

Tôi tiện tay nhét lá bùa vào túi cô ta.

Buổi chiều đi nhận lớp, ánh mắt mọi người nhìn tôi đều rất kỳ lạ, tôi kéo một bạn lại hỏi cho ra lẽ.

Hóa ra chuyện tôi xem bói cho Hồ Lệ, nói hôm nay cô ta có kiếp nạn, đã bị mấy người bọn họ truyền khắp trường, còn bảo tôi tuyên truyền mê tín phong kiến…

Cách nổi tiếng này, tôi đúng là không ngờ tới!

Tối hôm đó.

Tôi đang ngủ ngon thì trong phòng ký túc xá bỗng ồn ào hẳn lên.

“Cố Vi Vi, dậy đi, đừng ngủ nữa!”

“Có chuyện gì vậy?”

Tôi mơ màng mở mắt, nhìn đồng hồ, đã mười hai giờ đêm.

Bình thường ở trên núi, chẳng có hoạt động ban đêm gì, tôi chín giờ là đã lên giường ngủ rồi.

Không ngờ người thành phố thức khuya vậy.

“Là Hồ Lệ… Hồ Lệ bị tai nạn xe rồi!”

“Hả?”

Tôi lập tức tỉnh hẳn.

“Tôi vừa xem tin tức, trên cầu vượt xảy ra tai nạn liên hoàn tám xe! Hình như cô ta ngồi trên chiếc thứ hai!”

“May mà người không sao. Tôi thấy cô ta đăng vòng bạn bè rồi, hình như bị thương không nặng… đúng là mạng lớn thật!”

Một người bạn cùng phòng khác gật đầu

“Ừ, cô ta ngồi trên xe thứ hai… tính kiểu gì thì cũng coi như bị đâm sáu lần mà vẫn sống! Vận may này không phải dạng vừa…”

“Ê, mau xem! Cô ta lại đăng tiếp rồi!”

Nghe mọi người bàn tán rôm rả, tôi cũng leo xuống giường.

Tôi ghé lại nhìn một cái.

Trong bài đăng của Hồ Lệ có một tấm ảnh, lá bùa tôi nhét vào túi cô ta ban ngày đã bị cháy mất hai phần ba, chỉ còn lại một góc phía trên.

Chú thích: Tạ trời tạ đất, bùa cứu mạng.

Xem ra lá bùa đó thật sự đã giúp cô ta chắn được một kiếp.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Lúc này, chủ đề của mọi người đột nhiên đổi hướng

“Trời ơi, hôm nay Vi Vi nói gì cũng trúng hết à?!”

“Đúng đó, nói Hồ Lệ gây tranh chấp, trúng. Nhắc cô ta tránh xa xe cộ, cô ta không nghe, kết quả bị tai nạn! Cũng trúng luôn!”

“Vậy tiếp theo… phá tài chắn tai… chẳng lẽ công ty nhà Hồ Lệ thật sự phá sản?!”

4

Nhà Hồ Lệ thật sự phá sản rồi.

Sáng sớm hôm sau, tin này đã lên bản tin truyền hình.

Tôi vừa thức dậy đã thấy hai người bạn cùng phòng đứng dưới giường, lấp la lấp lửng như có chuyện muốn nói.

“Vi Vi…” thấy tôi tỉnh, một người lập tức mở miệng, “Cậu giỏi quá! Hóa ra cậu thật sự biết xem bói! Có thể xem giúp bọn tôi không? Làm ơn đi!”

“Đúng đúng! Cái bùa của cậu, cho tôi xin một lá làm bùa hộ thân được không? Mua cũng được!” người kia vội nói thêm.

Tôi gãi đầu, hoàn toàn không hiểu chuyện gì.

Hai người này hôm qua còn hùa theo Hồ Lệ đi khắp nơi nói tôi mê tín phong kiến.

Mới qua một đêm đã bị tôi chinh phục rồi à?

“Nhà Hồ Lệ thật sự phá sản rồi! Vi Vi, những gì cậu nói đều trúng hết! Cậu linh quá đi!”

“……”

Nói thật, chính tôi cũng không ngờ mình lại xem chuẩn đến vậy.

Mấy trò “lừa người” mà ba tôi dạy…

Hình như… không phải lừa người thật?

Dưới lầu ký túc xá.

Tôi vừa lộ mặt, đám sinh viên đã ùa tới vây kín.

Cảnh tượng đó, tôi chỉ từng thấy ở sở thú.

Từ xa tôi đã nghe thấy giọng chói tai của Hồ Lệ

“Tránh ra, tránh hết ra cho tôi, tôi muốn gặp Cố Vi Vi!”

Kẻ đến không có ý tốt, chắc chắn cô ta tới tìm tôi gây chuyện vì chuyện phá sản.

Tôi quay đầu định chạy, nhưng Hồ Lệ đã chen ra khỏi đám đông, một tay túm lấy cánh tay tôi.

Tôi tưởng cô ta muốn đánh tôi, sợ tới mức co cổ lại, nhắm chặt mắt.

Kết quả

“Gì vậy? Hồ Lệ làm gì thế?”

“Không phải hôm qua còn không ưa Cố Vi Vi sao? Sao hôm nay lại…”

Tôi mở mắt ra.

Chỉ thấy Hồ Lệ đứng trước mặt tôi, cúi người 90 độ, trịnh trọng cúi chào.

“Ân nhân! Cảm ơn cậu đã cứu mạng tôi!”

Hồ Lệ móc trong túi ra lá bùa chỉ còn lại một góc cháy xém, giơ lên trước mặt mọi người

“Mọi người nhìn đi! Đây là lá bùa hôm qua Cố Vi Vi nhét cho tôi! Ba tôi đã đi hỏi đại sư rồi, chính lá bùa này đã chắn kiếp cho tôi!”

“Thật hay giả vậy… thần kỳ vậy sao?” có người nghi ngờ.

Hồ Lệ lập tức phản bác

“Tất nhiên là thật! Mấy người không biết hôm qua tôi đã trải qua cái gì đâu! Tai nạn tám xe đâm liên hoàn! Ngoài tôi ra, những người khác đều đang nằm ICU cấp cứu!”

“Đúng đúng, tôi thấy hot search rồi. Kinh khủng thật…”

“ICU á? Trời ơi…”

Trong chốc lát, ánh mắt mọi người nhìn tôi đều thay đổi.

Tôi còn chưa kịp nói gì, Hồ Lệ đã khoác tay tôi.

“Tóm lại! Từ giờ Cố Vi Vi là ân nhân cứu mạng của tôi! Ai dám gây chuyện với cô ấy là gây chuyện với tôi!”

Nói xong, cô ta quay sang tôi

“Vi Vi, cậu yên tâm! Sau này ở trường tôi bảo kê cậu, không ai dám bắt nạt cậu đâu!”

“…không cần đâu.”

Nhờ “phúc” của Hồ Lệ.

Cả ngày hôm đó tôi đi đâu cũng bị người ta chỉ trỏ.

Khó khăn lắm mới tan học, vừa bước ra khỏi lớp đã bị Hồ Lệ chặn lại.

“Gì nữa?”

“Đương nhiên là mời cậu ăn cơm để cảm ơn rồi! Đi thôi, tới nhà tôi, ba tôi cũng muốn gặp cậu.”

“Tôi…”

Tôi còn chưa kịp nói hết câu, đã bị cô ta kéo thẳng lên xe.

Suốt quãng đường, lòng tôi cứ thấp thỏm.

Nhất là khi bước vào căn biệt thự riêng, nhìn thấy gương mặt nghiêm nghị của ba Hồ.

Tôi càng thấy bất an.

“Ba, đây là Cố Vi Vi con nói với ba đó, người đã cứu mạng con, lợi hại lắm!”

“Ừ.”

Ba Hồ hừ một tiếng, liếc tôi một cái, rồi quay sang người đàn ông đứng phía sau ông, cười nịnh nọt

“Đạo trưởng Lưu, mời ngài ngồi! Đây là trà Đại Hồng Bào chính tông, ngài thử xem.”

Nghe đến hai chữ “đạo trưởng”, tôi theo bản năng nhìn sang.

Chỉ thấy một người mặc đạo bào, để ria mép hình bát, phẩy tay, đi quanh phòng khách như đang làm phép.

Sau đó nghiêm túc nói

“Ông Hồ, căn nhà này của ông sát khí quá nặng, nhất định phải cải tạo lại! Nếu còn kéo dài, e rằng không chỉ phá sản, mà còn tan cửa nát nhà!”

“Hả?! Cái này… đạo trưởng Lưu, ngài nhất định phải giúp chúng tôi!”

“Dễ thôi, chỉ cần thành ý của các người đủ…”

Trên núi, tôi đã thấy ba mình lừa không ít người.

Nhưng chưa từng nghe lời nào vụng về như vậy.

Tôi liếc nhìn cái la bàn trong tay đạo trưởng Lưu, vừa nhìn đã biết là hàng dỏm.

Đồ tôi chơi hồi nhỏ còn xịn hơn.

Tôi đang định xem ông ta định lừa kiểu gì, thì Hồ Lệ đột nhiên kéo tôi tới trước mặt ba cô ta.

“Ba, Vi Vi cũng biết xem quẻ xem tướng, hay là ba để cậu ấy xem thử đi!”

“Ờ… thôi, chú không cần xem đâu.”

Đập bát cơm của người ta khác gì đụng vào miếng ăn.

Chuyện này không nên dính vào.

Tôi vội lắc đầu.

Nhưng Hồ Lệ vẫn không chịu buông

“Ôi dào! Cậu nói thử đi mà! Hôm qua cậu xem cho tớ chuẩn thế còn gì, tớ tin cậu! Biết đâu đạo trưởng Lưu còn không bằng cậu!”

EQ của Hồ Lệ đúng là… hết nói nổi.

Nghe vậy, đạo trưởng Lưu quay đầu lại, liếc tôi một cái lạnh tanh

“Ồ, hóa ra cô bé này cũng là người trong nghề? Thất kính thất kính! Không biết sư thừa môn phái nào?”

“Không dám không dám, chỉ là theo ba học qua loa chút thôi.”

“Đã vậy thì chi bằng nói xem cô có cao kiến gì?”

“Thôi… không cần đâu ạ.”

Tôi khéo léo từ chối.

Nhưng ông ta vẫn không buông tha

“Đã gặp nhau là có duyên. Cô cứ xem qua một hai điều, thử xem lời bần đạo vừa nói là đúng hay sai. Nếu cô thật sự lợi hại như cô Hồ nói, bần đạo cũng muốn thỉnh giáo một phen!”

Cái giọng ép người này, rõ ràng là đang khó chịu vì câu “cậu còn giỏi hơn ông ta” của Hồ Lệ.

Đi lừa tiền mà còn kiêu căng vậy, nhìn không nổi.

Tôi do dự một chút, nuốt nước bọt, chậm rãi nói

“Lúc xây biệt thự, chắc chú Hồ đã mời thầy phong thủy xem qua rồi. Cháu thấy tổng thể không có gì cần sửa, chỉ có hai điểm nhỏ góp ý để chú tham khảo.”

“Thứ nhất, theo phong thủy, trước cửa thấy ao vuông là không tốt. Ao vuông, tức là ao hình vuông hoặc hình chữ nhật. Trước cửa có nó thì dễ xảy ra sai sót trong công việc. Trường hợp này cần sửa góc vuông thành góc tròn. Ao phải bo tròn mới hợp nguyên tắc phong thủy. Ngoài ra, nước trong ao phải luôn sạch và trong, nước đục thì không tụ tài.”

Chưa dứt lời, tôi đã thấy ánh mắt của ba Hồ thay đổi.

Ông nhíu mày

“Cái ao này mới làm hồi đầu năm. Từ lúc làm xong, công ty cứ trục trặc liên tục… nghe cháu nói vậy, có khi thật sự là do cái ao!”

Tôi gật đầu, nói tiếp

“Trong nhà ở, chỉ cần trồng sai một cái cây, đào sai vị trí hồ nước, chọn sai tầng… đều có thể khiến vận gia đình đi xuống. Nhẹ thì gia đình bất hòa, người mệt mỏi; nặng thì tan cửa nát nhà, bệnh tật, thậm chí phá sản nợ nần.”

“Cho nên bố cục nhà ở vẫn phải cực kỳ cẩn thận.”

“Đúng đúng, nói có lý!” ba Hồ vội hỏi, “Cháu nói có hai điểm, vậy điểm thứ hai là gì?”

“Bạch tượng.”

Tôi giơ tay chỉ vào bức tượng voi trắng ngoài sân.

Trong sân nhà họ Hồ, một nam một bắc đặt tượng sư tử xanh và voi trắng.

Cách bố trí này vốn là để giữ tài.

Nhưng không hiểu sao, quanh bức tượng voi trắng luôn có một tầng khí đen đỏ quấn lấy.

Ngay từ lúc bước vào tôi đã thấy.

Ba Hồ nhìn theo tay tôi, khó hiểu

“Con voi này có vấn đề gì?”

“Sát khí quấn quanh, có tiểu nhân phá hoại.”

Nói đến đây, tôi hơi chột dạ, giọng nhỏ đi

“Chú Hồ, tuy chưa chắc đã đúng, nhưng cháu vẫn khuyên… nên đập bỏ tượng voi này.”

“Đập? Không được! Tuyệt đối không được!”

Tôi vừa dứt lời, bà Hồ đã hùng hổ bước tới.

Hồ Lệ tò mò hỏi

“Bà nội, chỉ là tượng thôi mà, sao không đập được?”

“Cô Hồ, cô không hiểu rồi!”

Đạo trưởng Lưu vuốt râu cười, cuối cùng cũng đến lượt ông ta thể hiện, còn liếc tôi đầy đắc ý.

“Tôi thấy cô bé này đúng là có hiểu chút phong thủy, nhưng vẫn còn trẻ, kinh nghiệm chưa đủ.”

“Con voi này thân hình to lớn, khí thế vững vàng, tượng trưng cho chỗ dựa. Voi hút nước, mà trong phong thủy, nước là tài, nên vòi voi chính là hút tài. Nó giống như Tỳ Hưu, có tác dụng chiêu tài trấn trạch, là vật cát tường.”

“Đặt trong sân này lại còn kết hợp với sư tử xanh phía nam, tạo thành cục phong thủy thượng đẳng.”

“Vật quan trọng như vậy, sao có thể chỉ vì lời một cô bé mà đập bỏ!”

Ông ta nói xong, vẻ mặt đắc thắng.

Bà Hồ cũng lập tức phụ họa

“Đúng đúng đúng! Vẫn là đạo trưởng Lưu hiểu biết! Con voi này năm đó bà mời bao nhiêu người xem mới chọn được, là vật cát tường, tuyệt đối không được đập!”

Nghe xong, ba Hồ cũng liếc Hồ Lệ một cái

“Tiểu Lệ, bạn con hình như không giỏi như con nói. Con voi này đặt ở nhà ta bao nhiêu năm rồi, sao lại có vấn đề được! Vẫn nên nghe đạo trưởng Lưu xem cải tạo thế nào.”

…được thôi.

Tôi đã nói hết rồi, không tin thì chịu.

Hồ Lệ kéo tay tôi, nhỏ giọng hỏi

“Vi Vi, cậu thật sự thấy con voi có vấn đề à?”

Tôi sờ mũi

“Tớ cũng không rành lắm, chỉ nói đại thôi, chưa chắc đúng.”

Nhưng Hồ Lệ lại nhìn tôi rất chắc chắn

“Cậu cứ nói chưa chắc, nhưng lần nào cũng trúng. Tớ tin cậu, con voi này chắc chắn có vấn đề.”

“Cậu đợi tớ chút.”

Tôi còn chưa kịp phản ứng thì đã nghe “rắc” một tiếng giòn tan

Kèm theo tiếng hét của bà Hồ.

Hồ Lệ cầm búa, đập nát bức tượng voi trắng!

6

Tượng voi trắng bị đập vỡ, bà Hồ suýt nữa ngất xỉu vì xót.

Nhưng ngay lúc đó, Hồ Lệ từ đống mảnh vỡ nhặt lên một thanh đoản kiếm bằng đồng.

“Cái… cái này là gì vậy?!”

Tôi tiến lại xem, trên thanh kiếm còn buộc một thẻ tre.

Trong thẻ tre, bằng mực đỏ như máu, viết một cái tên.

“Cái này… là tên của tôi…”

Sắc mặt ba Hồ lập tức trắng bệch.

“Vậy là đúng rồi.”

Tôi giải thích

Kiếm là hung khí, trong phong thủy kiêng kỵ rất nhiều.

Đặt sai kiếm trong nhà không chỉ phá tài, mà còn dẫn đến tai họa đổ máu, thậm chí giảm thọ.

Còn cái tên viết bằng máu, về bản chất giống như trò yểm bùa hại người thời xưa.

Đều không phải thứ tốt lành gì.

Cho nên nhà họ Hồ mới liên tục gặp chuyện.

“Chú Hồ nên kiểm tra lại đi, xem gần đây có ai động vào con voi trắng đó không…”

Sau khi mọi chuyện giải quyết xong, ba Hồ và bà Hồ đã đãi tôi một bữa lớn ra trò.

Thấy tôi cúi đầu ăn hăng say, Hồ Lệ đẩy một bát canh về phía tôi

“Đây là canh tùng nhung đó! Chắc cậu chưa từng uống đâu nhỉ.”

“……”

Tôi thật sự rất muốn nói với cô ta, thứ này trên núi nhà tôi đào một bao tải là có.

Uống đến phát ngán rồi.

Lúc ra về, đạo trưởng Lưu nhìn tôi với ánh mắt đầy khâm phục

“Cố cô nương quả thật lợi hại, bần đạo bội phục! Không biết phụ thân cô là vị đạo hữu nào? Có danh hiệu gì không?”

Tôi xua tay

“Ông ấy chỉ là một ông già thích đào sâm thôi, không đáng nhắc, không đáng nhắc.”

“Đào sâm?” đạo trưởng Lưu chấn động, “Chẳng lẽ phụ thân cô là…”

Ông ta còn chưa nói hết, Hồ Lệ đã kéo tôi lên xe.

“Đi thôi, về trường!”

Sau sự việc tượng voi trắng, nhà họ Hồ tiến hành tái cơ cấu công ty con đang trên bờ phá sản, điều chỉnh lại chiến lược kinh doanh, giữ được mảng cốt lõi, khiến cổ đông lấy lại niềm tin, từ đó thu hút thêm vốn đầu tư, vượt qua khủng hoảng.

Cả nhà họ Hồ hoàn toàn tâm phục khẩu phục với tôi, còn Hồ Lệ thì cách vài ba hôm lại nhét đồ vào tay tôi.

“Đây là xe ba tôi mua cho cậu, chìa khóa đây.”

“Đây là dây chuyền phỉ thúy hồi môn của bà nội tôi, cậu nhận đi.”

“Đây là thẻ liên kết của trung tâm thương mại nhà tôi, cứ thoải mái quẹt.”

Toàn đồ tốt, nhưng cái nào cũng không hợp với tôi.

Tôi lần lượt từ chối, thế là Hồ Lệ… khóc luôn.

Cô ta còn cầm loa lớn, ca tôi là “Lôi Phong sống” vừa xinh vừa tốt bụng.

Nếu tôi không ngăn lại, cô ta còn định mượn luôn phòng phát thanh của trường, phát 24/24 “chiến tích anh hùng” của tôi.

Cảm ơn nhé.

Tôi thật sự… cảm ơn luôn.

Một tuần sau là tiệc mừng thọ bảy mươi của bà Hồ.

Chính bà tới tận cổng trường đưa thiệp mời cho tôi, tôi cũng khó mà từ chối.

Nhưng tặng quà gì đây?

Tôi lục trong túi của ba, tìm được một bức thư pháp.

Ừ, lấy cái này vậy.

Hôm tiệc thọ.

Nhà họ Hồ còn cho xe tới tận trường đón chúng tôi.

Trước cổng nhà họ Hồ đỗ đầy xe sang, vô cùng náo nhiệt.

Tôi theo sau Hồ Lệ đi vào, vừa bước qua cửa đã nghe thấy một giọng quen thuộc

“Bà nội, chúc bà phúc như Đông Hải, thọ tỷ Nam Sơn!”

Tôi thò đầu nhìn.

Là học tỷ Chân!

Chân Duyệt cũng nhìn thấy chúng tôi, mỉm cười chào Hồ Lệ.

Nhưng ánh mắt vừa chạm tới tôi, sắc mặt cô ta lập tức trầm xuống.

“Cố Vi Vi à? Không ngờ cậu cũng tới.”

“Chào học tỷ Chân.”

Sau lần bị bóng rổ đập vào mặt, học tỷ Chân xin nghỉ hơn một tháng, nghe nói đi Hàn Quốc du lịch.

Hôm nay cô ta mặc một chiếc váy lễ phục rất tôn dáng, đứng ngoan ngoãn bên cạnh mẹ, trông đúng chuẩn tiểu thư khuê các.

Ngay cả bà Hồ cũng cực kỳ thích cô ta.

Mọi người qua lại chuyện trò.

Tôi đứng bên cạnh, chẳng chen được câu nào, cảm giác hơi dư thừa.

Cuối cùng cũng tới lúc nhập tiệc.

Tôi được Hồ Lệ kéo tới bàn chính, ngồi ngay cạnh bà Hồ.

Sau chuyện lần trước, người nhà họ Hồ đều rất khách sáo với tôi, đặc biệt là bà Hồ, chăm sóc tôi vô cùng chu đáo.

Nhưng không biết có phải do không khí quá gò bó không, tôi lại chẳng có khẩu vị.

Ăn mới ba bát cơm đã no.

May mà sau đó đến phần tặng quà, cuối cùng cũng khiến tôi hứng thú.

Bà Hồ thích đồ cổ và thư họa, nên mọi người cũng chiều theo sở thích.

Quà tặng đủ loại, phần lớn đều có chất lượng tốt, dù cũng có vài món hàng giả trộn vào, nhưng nhìn chung đều là tâm ý.

Không có gì đáng nói.

Cho đến khi

Nhà họ Chân mang lễ lên.

Vừa nhìn thấy hộp quà trong tay học tỷ Chân, lông mày tôi đã nhíu chặt.

Quả nhiên, hộp vừa mở ra, một luồng sát khí đen kịt lập tức trào ra, hung hiểm vô cùng.

Nhưng người nhà họ Chân lại hoàn toàn không hay biết.

Mẹ của Chân Duyệt dâng hộp quà lên

“Lão phu nhân, cây ngọc như ý này là chồng tôi đấu giá được từ nước ngoài với giá rất cao.”

“Đã mời người giám định rồi, đảm bảo hàng thật. Có ngọc như ý này, nhất định mọi chuyện của bà sẽ thuận buồm xuôi gió, phúc thọ dài lâu!”

“Ôi trời! Quý giá thế này sao được!”

Bà Hồ ngoài miệng thì nói vậy, nhưng rõ ràng đã mê mẩn cây ngọc như ý đó từ lâu.

Nghe nói là đồ đấu giá, mọi người xung quanh cũng kéo lại xem.

Thấy ai cũng chú ý, Chân Duyệt đắc ý như chim công xòe đuôi, vội nói

“Không chỉ vậy đâu, bà Hồ, để chuẩn bị món quà này, mẹ cháu còn đặc biệt mời đại sư Tàng Phong khai quang cho nó! Trên ngọc như ý còn đính đá quý chạm hoa, tượng trưng cho phúc thọ song toàn. Bà nhất định phải nhận tấm lòng này!”

“Đại sư Tàng Phong?!”

Vừa nghe danh, mấy người hiểu biết lập tức xôn xao.

“Tôi nghe nói đại sư Tàng Phong đã ẩn cư nhiều năm rồi mà! Bà Chân vẫn mời được sao?! Quá lợi hại!”

“Bà Chân, có thể giới thiệu giúp tôi không? Nhà tôi sắp dời mộ tổ, đang không biết mời ai xem phong thủy! Nếu mời được đại sư Tàng Phong, bao nhiêu tiền tôi cũng chịu!”

“Đúng đó! Tôi cũng muốn nhờ đại sư xem vận! Bà Chân, có thể…”

Trong chốc lát, khách khứa tranh nhau nhờ vả.

Không khí bữa tiệc lập tức lên cao trào.

Chỉ có tôi, ngồi đờ ra trên ghế.

Cái người họ gọi là đại sư Tàng Phong…

Không phải là ba tôi đấy chứ?

Nhưng giờ không phải lúc nghĩ chuyện đó.

Nhìn cây ngọc như ý bị sát khí quấn quanh, tôi thấy bất an vô cùng.

Do dự một chút, tôi kéo nhẹ tay áo Hồ Lệ, nhỏ giọng nói

“Hồ Lệ, cây ngọc như ý đó có vấn đề. Sau khi tiệc xong, cậu nhất định phải tìm cách…”

“Cái gì? Ngọc như ý có vấn đề?!”

“……”

Tôi vốn chỉ định nói nhỏ, để sau tiệc nhờ cô ta tìm cơ hội mang nó ra cho tôi xem kỹ.

Ai ngờ…

Cái miệng to không giữ nổi bí mật của Hồ Lệ.

Tiếng hét khiến tất cả mọi người đồng loạt quay sang nhìn hai chúng tôi.

Tôi vừa ngẩng đầu lên đã chạm phải ánh mắt tròn xoe đang trợn lên đầy tức giận của Chân học tỷ.

“Cố Vi Vi, em nói cây ngọc như ý mẹ chị chuẩn bị có vấn đề à?”

“Ờ…”

Trong đại sảnh lập tức im phăng phắc, tất cả ánh mắt đều dồn vào tôi.

Tôi nào đã từng gặp cảnh như thế này, nhất thời bị dọa đứng hình.

Thấy tôi không lên tiếng, Hồ Lệ chẳng biết điều, còn sợ chưa đủ loạn, đứng bên cạnh giục giã: “Vi Vi, nói đi chứ, có vấn đề gì?”

Tôi thật sự cạn lời.

Bất đắc dĩ, tôi đành nói vòng vo: “Cây ngọc như ý này, bề ngoài tuy trong suốt sáng bóng, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy bên trong lờ mờ có màu đen. Trông không giống đã được khai quang, mà lại hơi giống… đồ tùy táng được đào lên từ dưới đất.”

“Đồ tùy táng có âm khí rất nặng. Nếu để bên mình lâu dài, không chỉ làm hao tổn vận khí mà còn khiến người ta giảm thọ.”

Nghe xong, Hồ Lệ mới hiểu ra, hít một hơi lạnh.

“Cái… cái gì cơ?!”

Bà cụ nhà họ Hồ hoảng hốt, vội vàng đặt cây ngọc như ý lại vào hộp.

7

Nhưng ngoài người nhà họ Hồ ra, những người khác đều nửa tin nửa ngờ lời tôi nói.

Chân học tỷ cười lạnh: “Cố Vi Vi, đừng tưởng biết chút xem tướng bói toán là có thể ở đây ăn nói bậy bạ. Ngọc như ý làm sao có âm khí được, thật là quá vô lý!”

Lần này chưa kịp để tôi nói, Hồ Lệ đã vội chen vào: “Chị Duyệt, những gì Vi Vi nói lần nào cũng chuẩn mà… Có khi chị với bác gái bị lừa rồi cũng nên? Biết đâu cây ngọc này thật sự có vấn đề!”

“Không thể nào! Cây ngọc như ý này do đại sư Tàng Phong khai quang. Ông ấy còn không nói có vấn đề, chẳng lẽ Cố Vi Vi em còn giỏi hơn cả đại sư Tàng Phong, nhìn ra được thứ ông ấy không nhìn thấy?”

Câu chất vấn của Chân học tỷ khiến tất cả im lặng.

Hồ Lệ nhất thời cũng không biết phản bác thế nào, chỉ biết nhìn tôi đầy lúng túng.

“Ha ha ha, con bé này đáng yêu thật đấy, lại còn nghĩ mình giỏi hơn cả đại sư Tàng Phong!”

“Đúng vậy, đại sư Tàng Phong là nhân vật như tổ sư trong giới huyền học! Tuy làm việc theo ý mình, không đi theo lối mòn, nhưng luôn đứng về phía chính nghĩa, trong giới rất được kính trọng.”

“Biết đâu nó còn chẳng biết đại sư Tàng Phong là ai. Chỉ là con bé chưa hiểu chuyện thôi, mọi người đừng để ý làm gì!”

“…”

Mọi người đều ngả về phía Chân học tỷ, cho rằng tôi chỉ nói bừa.

Tôi cũng không vội giải thích.

Trên đường tới bữa tiệc, tôi đã bói một quẻ.

Quẻ tượng cho thấy hôm nay trong buổi tiệc sẽ xuất hiện một luồng chính khí cực kỳ mạnh mẽ.

Ban đầu tôi còn tưởng bà cụ họ Hồ mời lãnh đạo lớn nào đó, nhưng vào rồi lại không thấy.

Xem ra là tôi đoán sai.

Có lẽ họ không phải đến để chúc thọ.

Tôi liếc nhìn đồng hồ.

Chắc cũng sắp tới rồi.

-

“Thưa bà, cảnh sát tới rồi.”

Cảnh sát vừa xuất hiện, bữa tiệc vốn đang náo nhiệt lập tức yên lặng.

“Xin chào, chúng tôi nhận được tin báo, nói ở đây xuất hiện tang vật nghi liên quan đến vụ trộm mộ!”

“Chú cảnh sát, chắc chú nhầm rồi? Nhà cháu sao lại có tang vật gì được?”

Hồ Lệ ngơ ngác, nhưng cảnh sát không trả lời, đi thẳng về phía Chân học tỷ và mẹ cô ta.

Cây ngọc như ý vẫn nằm trong hộp quà trước mặt họ.

Viên cảnh sát dẫn đội liếc nhìn một cái rồi xác nhận: “Chính là cái này, không sai!”

“Hả? Thưa cảnh sát, ý anh là cây ngọc này…”

“Thưa cô, mời cô theo chúng tôi về đồn để điều tra!”

Trước ánh mắt của tất cả mọi người,

Chân Duyệt và mẹ cô ta bị cảnh sát dẫn đi.

Lý do là món ngọc như ý họ tặng bà cụ họ Hồ là tang vật của một vụ trộm mộ, sau đó bị bán lại cho nhà họ Chân.

Nhìn hai mẹ con nhà họ Chân vừa kêu oan vừa bị áp giải lên xe cảnh sát, tất cả những người có mặt đều sững sờ.

Chỉ có Hồ Lệ là tỉnh lại trước, vỗ vai tôi: “Vi Vi… phải nói là, cậu đúng là đỉnh thật!”

“…”

Sự xuất hiện của cảnh sát ít nhiều làm không khí bị phá hỏng.

Thấy sắc mặt bà cụ họ Hồ không được tốt, tôi vội lấy từ trong túi vải ra bức thư pháp của ba tôi.

“Bà Hồ, cháu cũng chuẩn bị một món quà, mong bà đừng chê.”

Hồ Lệ tò mò: “Bà ơi, Vi Vi tặng bà cái gì vậy? Chắc là đặc biệt lắm!”

Nói xong, cô ấy cùng ba mình mở bức tranh chữ ra cho mọi người xem.

Là một bức thư pháp.

Giấy tốt, mực tốt, chỉ có chữ…

xấu như gà bới.

Tôi muốn ngăn lại cũng không kịp.

Mọi người xem xong đều im lặng, ngay cả bà cụ họ Hồ vốn đoan trang điềm tĩnh cũng lộ vẻ ngượng ngùng.

Ngay lúc tôi định nói bức này là do tôi tự viết, chỉ là chút tấm lòng,

trong đám đông bỗng có người kinh hô.

“Khoan đã! Đây là… bút tích của đại sư Tàng Phong sao?!”

“Không thể nào? Sao có thể chứ…”

Một đám khách tụ lại, nhìn thấy chữ ký và con dấu trên bức tranh.

“Cái này… đúng là con dấu của đại sư Tàng Phong thật…”

“Em gái, bức này em lấy ở đâu vậy?!” một người đàn ông đeo kính vội kéo tôi hỏi.

“Thì… lấy từ nhà.”

“Nhà em lại còn sưu tầm bút tích của đại sư Tàng Phong sao? Trời ơi, ghê thật!”

“…”

Nói sao nhỉ.

Cũng không hẳn là sưu tầm.

Lúc không đi đào sâm, ba tôi chỉ thích viết thư pháp.

Dù tôi đã cười chê chữ ông xấu không biết bao nhiêu lần, ông vẫn chẳng thấy vậy.

Thậm chí còn đóng dấu, đem đi bồi, treo khắp nhà…

Khoan đã!

Người họ nói là đại sư Tàng Phong, chẳng lẽ chính là ba tôi??

8

Tôi bị dọa đến mức choáng váng.

Trước đây ba tôi nói dưới núi có rất nhiều người sùng bái ông, tôi còn tưởng ông khoác lác.

Nhưng bây giờ xem ra, chuyện đó có vẻ là thật.

Mất mấy ngày tôi mới tiêu hóa nổi chuyện ba mình là nhân vật lớn.

Thì một tin tức chấn động lại khiến tôi choáng thêm lần nữa.

Trong bản tin, cảnh sát phá được một vụ trộm mộ quy mô lớn, lần theo dấu vết bắt được một đường dây buôn bán cổ vật xuyên quốc gia.

Còn công bố một bức ảnh - ngọn núi là núi nhà tôi, đạo quán là đạo quán nhà tôi, ông lão là người nhà tôi…

“Khoan đã!

Ông già trong tấm ảnh này… sao lại giống ba tôi thế này??”

“Ê, cậu xem tin chưa? Cái ông gọi là đại sư Tàng Phong ấy, hình như bị cảnh sát bắt rồi!”

“Xem rồi xem rồi! Lên hot search luôn, dù chưa có kết luận chính thức, nhưng ai cũng nói ông ta chính là đầu sỏ của đường dây tội phạm! Nghe nói còn tìm thấy không ít tang vật trong đạo quán nữa!”

“…”

Nghe mấy lời đó của bạn cùng phòng, đầu óc tôi lập tức trống rỗng.

Bao năm nay, tôi lúc nào cũng lo ba đi khắp nơi lừa người ta rồi sẽ bị cảnh sát bắt.

Không lẽ lần này thật sự bị bắt rồi sao???

Lòng tôi như lửa đốt, lập tức gọi điện cho ba.

“Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…”

Đúng lúc đó, Hồ Lệ hớn hở đẩy cửa phòng ký túc xá bước vào.

“Tin nóng! Tin nóng! Chị Chân Duyệt về nhà rồi, vừa nãy gọi cho tớ nói, cái tên đạo sĩ lừa chị ấy đã bị bắt rồi!”

“Ý cậu là cái ông đại sư Tàng Phong đó à?”

“Đúng là ông ta!” Hồ Lệ quay sang hỏi tôi, “Vi Vi, nhà cậu chẳng phải cũng có mấy bức thư pháp của đại sư Tàng Phong sao? Cậu không bị ông ta lừa tiền chứ?!”

“Tôi…”

Chuyện tôi có bị ba lừa tiền hay không…

Tôi nhíu mày, lên tiếng bênh ba: “Hồ Lệ, thật ra đại sư Tàng Phong không giống như những gì trên mạng nói, ông ấy tuyệt đối không liên quan đến bọn trộm mộ.”

“Vi Vi, cậu ngây thơ quá rồi đấy! Giờ chuyện đã phanh phui hết rồi, chứng cứ rõ ràng! Sao cậu còn bênh cái lão đạo sĩ lừa đảo đó?!”

“…”

Nghe câu này của Hồ Lệ, tôi thấy quen quen.

Hình như không lâu trước đây, tôi cũng từng chê bai ba như vậy.

Nhưng đùa thì đùa.

Tôi tuyệt đối không tin ba tôi lại là loại người thông đồng với bọn trộm mộ!

Tôi không tranh cãi với bạn cùng phòng nữa, tiếp tục lướt điện thoại theo dõi diễn biến.

May mà, trên mạng tuy có ảnh ba tôi bị đưa lên xe cảnh sát, nhưng trong thông báo về nghi phạm lại không hề nhắc đến ông.

Những bài viết nói tìm thấy tang vật trong đạo quán cũng đều là tin đồn chưa được phía cảnh sát xác nhận.

Xem ra, sự việc chưa nghiêm trọng như họ nói.

Tôi nghĩ đi nghĩ lại, vội bấm ngón tay bói cho ba một quẻ.

Đại cát.

-

Dù quẻ tượng cho thấy lần này ba không sao, tôi vẫn vô cùng lo lắng.

Gần như cả đêm tôi không ngủ.

Sáng hôm sau, vừa mở mắt việc đầu tiên là cầm điện thoại xem có tin mới không.

Hồ Lệ vừa đánh răng vừa lầm bầm gọi hai người kia dậy.

“Này này này! Dậy mau! Có drama!”

“Chuyện gì vậy, mới sáng sớm…”

“Có người lên tiếng bênh vực đại sư Tàng Phong rồi!”

Hồ Lệ nhổ bọt, nói tiếp: “Xem cái này! Hiệu trưởng trường Hy Vọng lên tiếng, nói mấy năm nay đại sư Tàng Phong đã quyên góp xây hơn một nghìn trường Hy Vọng đấy!”

“Thật không?” một người khác nói, “Tớ cũng thấy rồi, hội chữ thập đỏ đăng bài nói ông ấy vẫn luôn quyên góp cho quỹ bệnh hiếm…”

“Ôi trời, feed của tớ bị spam luôn rồi, toàn bài tẩy trắng cho đại sư Tàng Phong!”

“Cho tớ xem với…”

Bạn cùng phòng bàn tán rôm rả, những tin họ nói tôi cũng đã xem hết.

Có một hiệu trưởng trường Hy Vọng đăng ảnh ba tôi chụp chung với bọn trẻ.

Trong ảnh, ba tôi mặc cái áo ba lỗ rách tả tơi, bị một đám trẻ con vây quanh, cười tươi đến mức như sắp nở bung.

Không hiểu sao, nhìn thấy tấm ảnh đó, mắt tôi bỗng cay cay.

Tôi hít sâu một hơi, không giấu nổi sự tự hào trong giọng nói -

“Thấy chưa, tôi đã nói rồi mà, đại sư Tàng Phong tuyệt đối không phải người xấu!”

-

Sau khi lần lượt có người đứng ra bênh vực ba tôi, dư luận trên mạng cuối cùng cũng bắt đầu thay đổi.

Nhưng vẫn có không ít người bàn tán, nói những việc tốt ba tôi làm chỉ là để che đậy tội lỗi.

“Một ông đạo sĩ xem bói, lấy đâu ra nhiều tiền để đi làm từ thiện? Nhìn là thấy có vấn đề!”

“Biết đâu vì làm chuyện đào mộ quá nhiều nên áy náy, mới đi làm việc thiện để tích đức!”

“Chị Chân ở trường chúng tôi còn bị ông ta lừa nữa kìa! Mấy người chưa biết à? Nói là cổ vật đã khai quang, thực ra là tang vật trộm mộ!”

Sau giờ học, tôi ngồi trong căng tin ăn cơm.

Nghe những lời đồn ác ý đó, trong lòng tôi vô cùng khó chịu.

Ăn chưa được mấy miếng, tôi đã đặt bát xuống, chạy ra chỗ vắng người, lại gọi cho ba.

Gọi hai lần, không ai nghe.

Ngay lúc tôi nghĩ hôm nay vẫn không liên lạc được, thì cuộc gọi thứ ba, lại kết nối.

“Alo, con gái, có chuyện gì thế!”

Cuối cùng, trong điện thoại vang lên giọng cười ha hả quen thuộc của ba.

Tôi không kìm được nữa, nước mắt lập tức rơi xuống.

Tôi không nói gì, ba tưởng tín hiệu kém, lại gọi mấy tiếng -

“Alo alo? Con gái! Nghe thấy không?”

“Hello? Có ai không?”

-

Chiều hôm đó, cảnh sát đăng thông báo chính thức.

Nói rõ việc hôm đó lên núi không phải để bắt tội phạm, mà là mời đại sư Tàng Phong trên núi Ngọc Linh xuống hỗ trợ phá vụ buôn bán cổ vật xuyên quốc gia!

Đồng thời, những vụ án trước đây ba tôi từng hỗ trợ cảnh sát cũng được công bố.

Lớn nhỏ cộng lại hơn một trăm vụ!

Chuyện cây ngọc như ý cũng được làm rõ.

Hóa ra “đại sư Tàng Phong” mà mẹ Chân vất vả tìm được, thực chất chỉ là đồ giả mạo.

Hiện đã bị cảnh sát tống vào tù.

Ba tôi được trao huân chương danh dự, còn chụp ảnh kỷ niệm cùng cảnh sát.

Nhìn ông lão nhỏ bé trong ảnh bị một đám cảnh sát cao lớn vây quanh, mắt tôi lại đỏ lên.

Tôi thật sự tự hào.

9

Gần đến ngày kỷ niệm trường, các lớp đều tích cực chuẩn bị.

Lớp chúng tôi không được chọn biểu diễn tiết mục, Hồ Lệ đề nghị dứt khoát mở một gian hàng ở hội chợ trường, bán đồ trang sức, kiếm được tiền thì cả lớp đi ăn thịt nướng.

Tôi bấm tay tính thử.

Ừm, có tài lộc.

“Làm!” tôi gật đầu dứt khoát.

Lễ kỷ niệm trường diễn ra vô cùng náo nhiệt.

Đặc biệt là gian hàng của lớp chúng tôi, còn chưa chính thức mở bán mà đã xếp hàng dài.

Nhưng mọi người không phải đến vì khuyên tai hay nhẫn, mà là vì - tôi.

Dĩ nhiên đây cũng là ý tưởng của Hồ Lệ.

Cô ấy bảo phải “gộp combo” bán hàng: mua ba tặng một, món tặng là bùa tôi làm.

Bùa học hành, bùa sức khỏe, bùa quý nhân, bùa bình an… đủ cả.

Nhìn đống trang sức vừa bày lên bàn lại bị vét sạch trong chớp mắt, trong khi các gian hàng lớp khác gần như vắng tanh, Hồ Lệ cười tít cả mắt.

“Vi Vi, đúng là cậu! Lần này lớp mình chắc chắn đứng nhất rồi!”

Quên chưa nói, gian hàng kiếm được nhiều tiền nhất còn có thưởng.

Mọi người đều hăng hái.

Nhưng đúng lúc chúng tôi chuẩn bị bày thêm hàng, đột nhiên đám đông xôn xao, tất cả học sinh như ong vỡ tổ, đồng loạt chạy về phía cổng trường.

Những người đang xếp hàng trước gian hàng của chúng tôi cũng biến mất trong chớp mắt.

“Chuyện gì vậy? Không lẽ có đối thủ mạnh hơn à?”

“Không biết nữa, hay mình ra xem?”

“Ừ.”

Chúng tôi thu dọn sơ đồ, chen theo dòng người ra cổng trường.

-

Cổng trường.

Hàng loạt siêu xe đỗ kín cả sân bóng rổ.

Đám đông chen chúc đen kịt, tôi và Hồ Lệ thấp quá, chẳng nhìn thấy phía trước có chuyện gì.

Chỉ thấy bên cạnh có không ít phóng viên cầm máy ảnh, cố sống cố chết chen lên.

Qua khe hở của đám người, tôi thấy trước cổng còn trải một tấm thảm đỏ dài, một loạt lãnh đạo nhà trường đứng hai bên, như đang chờ đón nhân vật lớn nào đó.

Hồ Lệ tò mò kéo tôi chen lên.

Bị cô ấy kéo vào giữa đám đông, tôi suýt nữa bị giẫm rơi cả giày.

Hai đứa khó khăn lắm mới đến được gần cổng.

Đúng lúc đó, một chiếc xe dừng lại.

Người trong xe còn chưa xuống, hiệu trưởng đã vội vàng bước tới đón.

“Chủ tịch Vương, đại sư… đại sư đã đến chưa?”

Ông Vương nhíu mày, vẻ trách móc.

“Lão Trương à, tôi đã nói bao nhiêu lần rồi! Tôi vất vả lắm mới mời được đại sư đến, dặn phải giữ kín! Sao ông lại gọi nhiều người thế này?!”

“Xin lỗi, xin lỗi! Tôi nghe nói đại sư đến, vui quá… tối qua ăn cơm uống hơi nhiều nên lỡ nói với vài người bạn. Tôi cũng không ngờ… lại kéo đến đông thế này!”

Nghe cuộc đối thoại giữa chủ tịch và hiệu trưởng, tim tôi bỗng đập mạnh.

Đặc biệt là cảnh tượng này, những chiếc xe này, và cả những người trên xe…

tôi thấy quen lắm.

Chưa kịp nghĩ ra, cửa chiếc xe trên thảm đỏ đã mở.

Một bóng người khoác chiếc đạo bào xanh thẫm quen thuộc bước xuống…

“Trời ơi!! Đó chẳng phải đại sư Tàng Phong sao?!”

“Đúng rồi đúng rồi! Tớ từng thấy ảnh ông ấy trên mạng!”

“Sao ông ấy lại đến trường mình? Không thể tin nổi! Trời ơi, đây không phải mơ chứ…”

Học sinh xôn xao, còn kích động hơn cả gặp minh tinh.

Chỉ có tôi đứng đờ tại chỗ, trong lòng gào thét cầu cứu.

Cứu với!

Ba tôi lại đến trường!

Cứu với!

Còn làm rùm beng như thế này!

Cứu với!

Giờ bỏ chạy còn kịp không?

Tôi vừa quay người, đã nghe thấy giọng oang oang của ba -

“Con gái! Đừng chạy!”

“…”

Hay thật.

Đám đông đang ồn ào lập tức im bặt, tất cả đều quay đầu nhìn tôi.

Ngay cả Hồ Lệ bên cạnh cũng há hốc miệng.

“Cố Vi Vi??? Cậu… cậu lại là con gái của đại sư Tàng Phong sao!!!”

10

Nhờ ba, tôi nổi tiếng.

Ngày nào cũng có học sinh đứng trước cửa lớp nhìn tôi, thậm chí có người còn chuyển trường chỉ để học cùng.

Dĩ nhiên vui nhất là phòng truyền thông và phòng tuyển sinh của trường.

Có tôi làm “biển hiệu sống”, các em vừa thi xong ùn ùn đăng ký vào trường.

Đội ngũ giảng viên cũng tăng lên chưa từng có.

Bốn năm trôi qua chớp mắt.

Trong khoảng thời gian đó, tôi giúp rất nhiều người, kết giao rất nhiều bạn bè.

Nhưng mỗi khi đêm khuya yên tĩnh, tôi lại nhớ những ngày cùng ba sống trên núi.

Nhớ ông lão đeo túi vải rách, ngày ngày lên núi đào sâm.

Ừm…

Tôi nhớ nhà rồi.

“Vi Vi, sau khi tốt nghiệp cậu định làm gì? Cái vụ lần trước có người mời cậu đóng phim, cậu thật sự không suy nghĩ à?”

“Ờ…”

Từ khi tôi từ một Cố Vi Vi bình thường trở thành “con gái của đại sư Tàng Phong”, vô số người tìm đến chỉ để gặp tôi.

Cuộc sống riêng tư của tôi cũng bị phơi bày hoàn toàn.

Sau đó không biết tài khoản nào viết bài gọi tôi là “Cố Vi Vi, mỹ nhân hiếm có ngàn năm”, khiến nhiều đạo diễn lớn tìm đến.

Người mời tôi đóng phim, người muốn tôi tham gia show tuyển tú ra mắt, thậm chí có đài truyền hình còn muốn làm riêng cho tôi một chương trình về phong thủy…

Tất nhiên, tôi từ chối hết.

Sau bốn năm suy nghĩ kỹ, tôi đã quyết định.

“Tôi muốn về nhà, kế thừa đạo quán của ba tôi.”

【Ngoại truyện】

Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi kế thừa y bát của ba.

Trở thành quán chủ đạo quán.

Tưởng rằng trở về núi sẽ tránh được đám phóng viên và đạo diễn phiền phức.

Không ngờ, không biết ai viết một bài giới thiệu đạo quán của chúng tôi lên mạng, còn kèm địa chỉ.

Người tìm đến mỗi ngày một đông, chưa đầy một năm mà bậc cửa tôi đã phải sửa hơn chục lần!

Tôi thấy cứ tiếp tục như vậy không ổn.

Nhất là sau khi xem một vụ giẫm đạp ở đâu đó.

Tôi chợt nảy ra ý tưởng!

Tôi liên lạc với Hồ Lệ, nhờ cô ấy giới thiệu người có chuyên môn.

Người đó giúp tôi làm một ứng dụng nhỏ, giống các điểm du lịch khác, đặt lịch trước, hạn chế số người.

Mỗi ngày 4 giờ chiều mở đăng ký, mỗi ngày chỉ tiếp 10 người.

Quá đã!

-

Nói về ba tôi.

Cái người tài năng mà Hồ Lệ giới thiệu còn dạy ba tôi cách livestream.

Đến ngày kênh của ba tôi đạt mười triệu người theo dõi, ông bảo tôi mời người đó lên núi ăn cơm để cảm ơn.

Ban đầu người đó hơi do dự.

Nhưng dưới sự “tuyên truyền mạnh mẽ” của Hồ Lệ, cuối cùng cũng đồng ý -

Chủ yếu là vì gia đình anh ta giục cưới, mà anh vẫn chưa gặp được người phù hợp, muốn tiện thể nhờ tôi xem duyên.

Tóm lại, sau một hồi trắc trở, anh ấy cũng lên núi.

Trước giờ chúng tôi chỉ liên lạc qua điện thoại, tôi chưa từng gặp anh ngoài đời.

Nhưng hôm nay, nhìn chàng trai cao ráo, trắng trẻo đứng trước mặt - tim tôi bỗng đập nhanh.

Má nóng bừng.

Tôi lén bấm tay tính thử.

Trùng hợp thật.

Duyên của anh đã đến.

Duyên của tôi… cũng đến rồi.

(Hết)

Đăng nhận xét