Một Đời Tỉnh Táo

admin

Năm thứ ba sau khi thành hôn, ta vô tình nghe được Bùi Chu nhắc đến ta khi trò chuyện với bạch nguyệt quang của chàng.

Chàng khen ta là một chủ mẫu tốt, kính trọng ta, nhưng vĩnh viễn không thể yêu ta.

Nàng ta hỏi chàng, chàng cố chấp đưa nàng về phủ, liệu ta có vì thế mà sinh hiềm khích với chàng không.

Bùi Chu lắc đầu: “Nàng yêu ta đến chết đi sống lại, nhất định sẽ chấp nhận nàng.”

Nhưng chàng không ngờ, ngay ngày hôm sau, thư hòa ly do ta viết đã đặt trên bàn trong thư phòng của chàng.

1

Ngày thứ ba kể từ khi Bùi Chu lén đưa bạch nguyệt quang về, ta vô tình bắt gặp hai người họ ôm nhau trong góc vườn.

“Cô ấy là một chủ mẫu tốt. Ta chinh chiến bên ngoài, mọi việc trong phủ đều do cô ấy lo liệu đâu ra đấy. Trái tim ta không thể trao cho cô ấy, chỉ có thể cho cô ấy danh phận phu nhân tướng quân mà thôi.”

Chỉ một câu, đã khiến ta đứng sững tại chỗ.

Tống Tình Nhu ngoan ngoãn dựa vào lòng chàng, giọng yếu ớt đáng thương: “Bùi lang, nếu tỷ tỷ vì ta mà sinh hiềm khích với chàng thì phải làm sao?”

Bùi Chu lắc đầu: “Nàng sẽ không. Nàng yêu ta đến chết đi sống lại, nhất định sẽ chấp nhận nàng.”

Ta lặng lẽ đứng cách đó không xa nhìn hai người họ, đầu óc mơ hồ.

Tháng thứ ba sau khi Bùi Chu xuất chinh, ta như thường lệ lên núi cầu phúc cho chàng.

Không ngờ lại trùng hợp đến vậy.

Trên những cành cây um tùm treo đầy thẻ gỗ buộc dây đỏ, ta lại nhìn thấy nét chữ của Bùi Chu ngay trong vô số thẻ ấy.

“Chỉ mong ta và Tình Nhu bên nhau trọn đời, không oán không lo.”

Ngày ký là mùa xuân năm Hy Nguyên thứ tư.

Tim ta run lên dữ dội.

Khi đó, ta và Bùi Chu đã thành hôn được một năm.

Còn bây giờ, chúng ta đã bên nhau ba năm.

Bùi Chu chưa từng nhắc đến Tống Tình Nhu, ta cứ ngỡ chấp niệm thời niên thiếu ấy của chàng đã dần phai nhạt.

Nhưng hôm đó, khi Bùi Chu khải hoàn trở về.

Ta vui mừng ra tận cổng đón, lại thấy chàng cẩn thận dìu một nữ tử xuống ngựa.

Chính là thanh mai trúc mã của chàng, Tống Tình Nhu.

Dù vậy, ta vẫn cố lừa mình dối người, rằng Bùi Chu chỉ vì nàng đơn độc không nơi nương tựa, không nỡ để nàng chịu khổ.

Đến khi tận mắt nhìn thấy cảnh tượng kia, ta mới hiểu, Bùi Chu chưa từng yêu ta.

Nhưng chàng lại chắc mẩm rằng, ta yêu chàng đến chết đi sống lại.

2

“Nhà họ Tống tuy đã được minh oan, nhưng phụ huynh thân thích của Tình Nhu đều đã bệnh mất, nàng hiện giờ không nơi nương tựa, nên ta đưa nàng về.”

Đó là lời giải thích đầu tiên Bùi Chu nói với ta sau khi trở về từ chiến trận.

Ta nhìn chàng, khẽ nói: “Phu quân, chàng đi chinh chiến hơn ba tháng, câu đầu tiên khi trở về nói với ta, lại là chuyện này sao?”

Bùi Chu khựng lại.

Nhưng chàng không nói thêm gì, chỉ thản nhiên đáp: “Ta còn chút công vụ, tối nay nghỉ ở thư phòng.”

Cửa sổ phòng ngủ khép chưa kín, một cơn gió thổi vào, ngọn nến lay lắt, ánh sáng càng lúc càng yếu.

Ta bỗng nhớ đến ngày Bùi Chu đến cầu thân.

Năm Bùi Chu hai mươi tuổi, phụ thân Tống phạm tội, cả nhà bị đày ra biên cương.

Bùi Chu bệnh nặng một trận, thậm chí không tiếc tiền đồ mà quỳ trước điện vua cầu xin.

Ta từng nghe nói, ngày Tống Tình Nhu rời kinh, Bùi Chu cưỡi ngựa đi theo bên đường, hứa với nàng: “Nếu nàng không gả cho ta, đời này Bùi Chu ta sẽ không lấy vợ.”

Thế nhưng chỉ một năm sau, lão thái quân nhà họ Bùi lâm bệnh nặng.

Nguyện vọng duy nhất trước lúc lâm chung, là được thấy Bùi Chu thành gia.

Hôn sự của ta và Bùi Chu diễn ra rất vội vàng, cũng vô cùng giản lược.

Nhưng đêm tân hôn, khi chàng vén khăn trùm đầu, bốn mắt nhìn nhau trong khoảnh khắc ấy, mặt ta vẫn đỏ bừng.

Ta từng nghĩ, thời gian lâu dài, sớm muộn gì ta cũng có thể cùng phu quân hòa hợp như cầm sắt.

Đến cuối cùng mới biết, ta đã sai quá rồi.

3

Sau đêm đó, Bùi Chu sắp xếp cho Tống Tình Nhu ở một căn nhà bên ngoài.

Cách vài ngày lại tìm cớ đến thăm.

Có lần Tống Tình Nhu suýt bị kẻ xấu trên phố trêu ghẹo, Bùi Chu nổi giận, quất người kia một roi. Từ đó về sau, hễ nàng ra ngoài, chàng đều kè kè bên cạnh bảo vệ.

Thị nữ lại nói: “Chắc chắn là tướng quân quan tâm phu nhân, sợ người suy nghĩ nhiều nên mới đưa Tống cô nương ra ngoài. Cây trâm mới tướng quân tặng người đẹp biết bao.”

Ta im lặng không nói.

Vài ngày sau, ta theo lệ đi kiểm tra tiệm trang sức dưới danh nghĩa của mình, lại tình cờ gặp Tống Tình Nhu đã lâu không gặp.

Vừa thấy ta, nàng liền cười: “Cây trâm vàng này của phu nhân hợp với người đấy. Hôm ấy Bùi lang chọn cho ta rất nhiều, nhưng ta lại thấy cây này hợp với phu nhân hơn, nên bảo chàng tặng người.”

Ta nhìn thấy lá bùa bình an treo bên hông nàng - đó vốn từng là thứ đeo trên người Bùi Chu.

Sự thiên vị trắng trợn của chàng khiến nàng đắc ý.

Còn ta lại không hề nóng giận: “Đa tạ Tống cô nương đã ủng hộ cửa tiệm. Nếu thích, trong tiệm ta còn rất nhiều trâm cài, cô nương không có tiền thì cứ để Bùi Chu mua cho, dù sao tiền cũng vào túi Bùi phủ.”

Một vị phu nhân quen biết bên cạnh bật cười châm chọc: “Ngoài kỹ nữ lầu xanh ra, còn ai lại để người ngoài phụ thân huynh trưởng phu quân mua trang sức cho mình, đúng là…”

Sắc mặt Tống Tình Nhu lúc xanh lúc trắng, rồi bất chợt rưng rưng nước mắt, nhìn về phía sau ta.

Bùi Chu vẻ mặt lạnh nhạt: “Ta coi Tình Nhu như muội muội ruột. Nàng một thân một mình, ta giúp nàng sắm sửa chút đồ, Uyển Uyển đừng nghĩ nhiều.”

Nghe hai chữ “muội muội”, toàn thân Tống Tình Nhu run lên, ngẩng đầu nhìn chàng với vẻ không dám tin.

Bùi Chu quay mặt đi, bước đến bên ta: “Phu nhân nếu không có việc gì, cùng ta về phủ đi.”

Chàng không hề ngoái đầu lại, nhìn qua như đang thiên vị ta.

Nhưng ta biết, người chàng không để tâm, thực ra là ta.

Chàng để Tống Tình Nhu dọn ra ngoài, là vì sợ nàng không danh không phận ở lại phủ tướng quân sẽ ảnh hưởng thanh danh.

Trước mặt người ngoài nói là tình huynh muội, cũng vì vậy.

Nếu Bùi Chu thật sự để tâm đến ta, sao chàng không biết, tiệm trang sức chàng mua trâm tặng ta vốn là của ta.

Sao lại đem thứ Tống Tình Nhu không cần tặng cho ta, để làm nhục ta.

Sao lại đem lá bùa bình an mà ta từng quỳ từng bước cầu được, đeo lên người Tống Tình Nhu.

4

Sau khi trở về phủ, Bùi Chu cũng tâm thần bất định, mấy lần muốn nói gì đó.

Nhưng thứ đến trước lại là tin từ hạ nhân.

“Tống cô nương về đến nơi thì khóc rất lâu, vừa rồi lại không thấy đâu nữa!”

Bùi Chu lập tức đứng bật dậy, nắm tay siết chặt đến nổi gân xanh, thậm chí còn chưa kịp nói với ta một câu, đã vội vàng lao ra ngoài.

Những năm qua, Bùi Chu vẫn chưa từng nạp thiếp. Bình thường đối xử với ta cũng ôn hòa, có chừng mực; ngay cả những lúc kề cận thân mật trong đêm khuya, chàng cũng luôn giữ sự tiết chế.

Vì vậy, sau khi Tống Tình Nhu trở về, ta mới tận mắt thấy được dáng vẻ Bùi Chu hoàn toàn bị một nữ tử khác chiếm trọn tâm trí ngay trước mặt ta.

Trong lòng ta chợt dâng lên một nỗi chua xót.

Bất chấp sự ngăn cản của hạ nhân, ta cũng dắt một con ngựa, đuổi theo.

Phụ thân ta từng là thuộc hạ cũ của lão tướng quân họ Bùi, từ nhỏ ta đã lớn lên trên lưng ngựa.

Nhưng từ khi cập kê, ta từ bỏ những thứ ấy, theo mẫu thân học quản gia, ghi chép sổ sách, cầm kỳ thi họa, đã nhiều năm không còn cưỡi ngựa.

Phần da non ở mặt trong đùi bị cọ xát đến đau rát, gió mạnh gào thét bên tai.

Ta dừng ngựa lại, nhìn thấy Bùi Chu lao tới ôm chặt lấy Tống Tình Nhu đang suýt rơi xuống vách núi.

Tống Tình Nhu khóc đến nghẹn ngào, vừa đấm vừa giãy giụa trong lòng chàng, muốn chàng buông ra.

“Ta vốn không nên quay lại! Phụ huynh ta đã chết, ai cũng có thể ức hiếp, coi thường ta. Buông ta ra, chi bằng để ta chết đi, xuống dưới gặp họ!”

Bùi Chu ôm chặt nàng không chịu buông, cho đến khi Tống Tình Nhu khóc mệt, không còn sức nữa.

Nàng ngẩng đầu, ánh mắt bướng bỉnh nhìn chàng: “Đồ lừa gạt, chàng từng nói không phải ta thì không cưới.”

Trong mắt Bùi Chu tràn đầy áy náy: “Không phải ý ta, chỉ là… ta đã phụ nàng, không thể lại phụ Uyển Uyển.”

Tống Tình Nhu nghẹn ngào: “Vậy tại sao chàng còn đến trêu chọc ta! Rõ ràng chàng từng nói, chàng căn bản không yêu nàng ta!”

Giọng nàng khàn đi vì khóc: “Bùi Chu, ta không muốn làm thiếp, ta chỉ còn chàng thôi. Chàng đã từng hứa với ta, đừng phụ ta, được không?”

Bùi Chu quay lưng về phía ta, ta không nhìn thấy vẻ mặt của chàng.

Nhưng ta nhìn thấy, chàng chậm rãi siết chặt nàng vào lòng, như muốn hòa nàng vào máu thịt của mình.

Rồi chàng nâng cằm Tống Tình Nhu, hôn xuống một cách mãnh liệt.

Tống Tình Nhu sững lại, rồi lập tức đáp lại càng nhiệt liệt hơn.

Nếu ta không phải là phu nhân của Bùi Chu, e rằng ta cũng phải vỗ tay tán thưởng cho màn đoàn tụ sau chia ly, khổ tận cam lai này.

5

“Hạ nhân nói hôm nay nàng cưỡi ngựa ra ngoài?”

Khi Bùi Chu trở về, trời đã khuya, còn đổ mưa rất to.

Ta gật đầu.

Chàng do dự một lúc, cuối cùng vẫn mở lời: “Uyển Uyển, ta muốn đưa Tình Nhu về phủ.”

“Phu quân, chàng định để nàng ấy ở lại phủ tướng quân với thân phận gì?”

Bùi Chu khó khăn đáp: “Lấy… thân phận thiếp thất.”

Ta đứng dậy, đi về phía chàng: “Nhưng phu quân, lúc chàng cưới ta, chàng từng nói cả đời này tuyệt đối không nạp thiếp.”

“Tình Nhu không giống!”

Bùi Chu buột miệng, không hề suy nghĩ.

Ta bật cười, rồi hạ lệnh tiễn khách: “Phu quân, có lẽ ta nhiễm phong hàn rồi, tối nay vẫn nên ngủ riêng đi.”

Bùi Chu sững lại, mở miệng muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn rời đi.

Một lát sau, nha hoàn thân cận Phù Dung bước vào: “Tiểu thư, tướng quân đã rời phủ, đến chỗ Tống cô nương.”

Phù Dung là nha hoàn hồi môn ta mang theo, một lòng hướng về ta, trong mắt đầy phẫn nộ và thất vọng.

“Đêm khuya tướng quân từ chính viện phủ tướng quân đi đến chỗ Tống cô nương, nếu chuyện này truyền ra ngoài, phu nhân còn mặt mũi nào nữa? Hay là tướng quân đã chắc mẩm chỉ vài ngày nữa Tống cô nương sẽ vào hậu viện, nên bây giờ làm vậy cũng không sao?”

Ta nghe lời Phù Dung, khóe môi chậm rãi cong lên.

“Phải, chàng chính là chắc mẩm như vậy.”

Ta lại nhớ đến câu nói hôm ấy trong hậu hoa viên của Bùi Chu.

“Nàng yêu ta đến chết đi sống lại, nhất định sẽ chấp nhận nàng.”

Ngoài cửa sổ, mưa càng lúc càng lớn, thỉnh thoảng lại vang lên vài tiếng sấm.

“Phù Dung, lấy giấy bút cho ta.”

Ta từng nét từng nét viết xuống thư hòa ly.

Ta không biết lúc rời đi, sự ngập ngừng của Bùi Chu có phải là muốn ở lại bên ta hay không.

Bùi Chu biết ta sợ sấm. Đêm mưa sấm đầu tiên sau khi thành thân, ta bị tiếng sấm làm giật mình tỉnh giấc, run rẩy chui vào lòng chàng.

Khi đó Bùi Chu thoáng sững lại, rồi ôm ta vào lòng, giọng trầm ổn bảo ta đừng sợ, có chàng ở đây.

Từ đó về sau, hễ có sấm mưa, chỉ cần chàng còn ở kinh thành, dù đang làm gì, chàng cũng luôn đặt việc ở bên ta lên trước.

Những năm qua, ta phụng dưỡng mẫu thân chồng, quán xuyến mọi việc trong phủ, chưa từng lơ là một ngày. Trước lúc lâm chung, bà cũng dặn Bùi Chu phải đối xử tốt với ta.

Chúng ta từ ban đầu kính trọng như khách, dần dần trở nên thân thiết hơn.

Ta từng nghĩ, ta và Bùi Chu sẽ lâu ngày sinh tình. Dù chỉ là tương kính như tân, sớm muộn gì cũng sẽ trở thành một đôi khiến người người ngưỡng mộ.

Nhưng Tống Tình Nhu đã trở về.

Tất cả những gần gũi thân mật, quan tâm yêu thương trước kia, giờ đều hóa thành ảo ảnh.

Ta đặt thư hòa ly lên bàn trong thư phòng của Bùi Chu, rồi thu dọn hành lý, trở về nhà mẹ đẻ.

Bùi Chu, có một chuyện, chàng đã sai rồi.

Ta yêu chàng, nhưng không phải đánh mất chính mình.

Nếu chàng giẫm đạp lên tấm lòng của ta như vậy, ta cũng sẽ rời đi.

6

Chiều hôm sau, Bùi Chu đến.

Cha mẹ ta dĩ nhiên không ngăn cản, chàng nổi giận đùng đùng xông vào phòng ngủ của ta.

“Mạc Uyển, nàng có ý gì! Nàng muốn hòa ly với ta?”

Ta nhìn chàng: “Nếu Bùi tướng quân không muốn hòa ly, cũng có thể ban cho ta một phong hưu thư.”

Hàm dưới của Bùi Chu siết chặt, như đang cố kìm nén cơn giận: “Mạc Uyển, nàng mãi mãi là chủ mẫu của phủ tướng quân, không ai có thể vượt qua nàng - ”

“Chủ mẫu phu nhân.”

Ta ngắt lời chàng, muốn cười, nhưng chỉ cong lên được một nụ cười chua chát.

“Bùi Chu, chàng có biết không, ta đã sớm nhìn thấy rồi.”

Sắc mặt Bùi Chu cứng lại: “Nàng nhìn thấy cái gì?”

“Nhìn thấy gì à? Để ta nghĩ xem - là thấy chàng ôm Tống Tình Nhu, nói với nàng ta rằng ta thay chàng quản lý gia đình, chàng chỉ có thể cho ta danh phận mà không thể cho ta tình yêu, hay là hôm đó chàng đuổi theo Tống Tình Nhu, nàng ta nói không muốn làm thiếp, mà chàng lại không phản bác?”

Bùi Chu bỗng hoảng loạn: “Không phải đâu Uyển Uyển, hôm đó ta chỉ sợ nàng ấy gặp chuyện, không dám kích động nàng ấy. Tình Nhu sẽ không uy hiếp vị trí của nàng.”

“Đủ rồi, Bùi Chu.”

Giọng ta dần hạ thấp: “Ta đã không còn để ý nữa. Chàng còn nhớ không, trước khi lần này chàng xuất chinh, ta đã đưa cho chàng một lá bùa bình an?”

Bùi Chu gật đầu, giọng dịu xuống: “Đương nhiên ta nhớ, Uyển Uyển, nàng luôn một lòng lo lắng cho ta.”

“Nhưng chàng có biết không, hai năm trước, ta đi cầu bùa bình an cho chàng, lại nhìn thấy thẻ cầu phúc do chàng viết. Chàng mong được ở bên Tống Tình Nhu dài lâu, vậy ta là gì?”

Cuối cùng ta vẫn không kìm được, mắt đỏ hoe, nhìn thẳng vào Bùi Chu: “Vì sao chàng lại nghĩ, bất kể chàng chà đạp ta thế nào, ta cũng sẽ không rời đi? Trong mắt chàng, ta hèn mọn đến vậy sao?”

Bùi Chu mấp máy môi, muốn đưa tay nắm lấy tay ta, nhưng bị ta tránh đi.

Trước khi rời đi, chàng nói tuyệt đối không hòa ly, nhưng cho phép ta về nhà mẹ đẻ ở tạm vài ngày, suy nghĩ cho kỹ.

Mẫu thân cũng khuyên ta đừng hồ đồ.

Nhưng phụ thân lại gọi ta vào thư phòng.

Ông thở dài một tiếng rồi nói: “Ta đã nói chuyện thẳng thắn với Bùi Chu. Nếu đã có hiềm khích, miễn cưỡng tiếp tục cũng chỉ thành oán lữ. Hòa ly thì cứ hòa ly, bổng lộc của ta nuôi con vẫn dư. Sau này gặp được người hợp ý, tái giá cũng được!”

Mắt ta cay xè, nước mắt rơi xuống.

Những năm qua, Bùi Chu chinh chiến bên ngoài, mọi việc lớn nhỏ trong phủ đều do ta lo liệu quyết định, hao tâm tổn sức.

Mà mấy ngày ở nhà, ngủ dậy thong thả, đọc sách đánh cờ, lại là khoảng thời gian hiếm hoi an nhàn.

Thế nhưng những ngày yên ả ấy nhanh chóng bị một tin dữ phá vỡ.

Phụ thân ta bị bắt giam.

7

Ta vừa trấn an mẫu thân đang hoảng loạn, vừa sai người đi lo lót dò hỏi tình hình.

Phụ thân bị người ta tố cáo tham ô, mà kẻ dâng tấu ấy trước nay vốn không hề có qua lại gì với ông.

Nhưng sau khi dò xét, chân tướng dần lộ ra.

Người đó thuộc phe của một vị thị lang bộ Lễ trong triều.

Mà con trai út của Triệu thị lang bộ Lễ, tuy đã thành thân, trước đây lại có quan hệ thân thiết với Tống Tình Nhu.

Ta viết một phong thư, chuẩn bị lễ vật hậu hĩnh sai người mang đi, nhưng bị từ chối thẳng thừng, còn kèm theo lời nhắn.

“Chủ tử nhà ta nói, kẻ khiến Tống cô nương mất mặt trước đám đông cũng đừng mong yên ổn. Nghe nói lệnh tôn vốn có tật ở chân, ngục tối ẩm thấp lạnh lẽo, trước khi bị Đại Lý Tự thẩm vấn, tốt nhất đừng chết trong ngục.”

Ta nghiến chặt răng, lại không nghĩ ra cách nào.

Đối phương có chuẩn bị từ trước, nếu không thể lập tức cứu phụ thân ra ngoài, thì ông ở trong ngục thêm một canh giờ cũng có thể bị người ta cố ý hành hạ.

Những thủ đoạn tra tấn âm thầm ấy, chỉ nghĩ đến thôi cũng khiến ta rùng mình.

“Chuẩn bị kiệu, đến phủ tướng quân.”

Dù ta là chủ mẫu phủ tướng quân, nhưng mấy năm nay chỉ giao thiệp với các phu nhân hậu viện, người có thể lên tiếng ở tiền triều, lập tức cứu phụ thân ta, chỉ có Bùi Chu.

Ta trở về phủ tướng quân, dọc đường gặp hạ nhân tỳ nữ, ánh mắt mỗi người mỗi khác, khiến ta thấy có chút kỳ lạ.

Cho đến khi ta đẩy cửa thư phòng của Bùi Chu, cảnh tượng trước mắt khiến máu trong người ta dồn hết lên đầu.

Tống Tình Nhu y phục xộc xệch ngồi trên đùi Bùi Chu, hai má ửng hồng. Không khó đoán, trước khi ta bước vào, hai người họ đang làm chuyện gì.

Bùi Chu thấy ta thì sững lại, rồi trên mặt thoáng vẻ không tự nhiên.

Tống Tình Nhu khẽ kêu một tiếng, vùi mặt vào lòng chàng.

Ta cố gắng kiềm chế cơ thể đang run lên vì phẫn nộ, cúi đầu xuống.

Phụ thân vẫn còn trong ngục, ta không thể chọc giận Bùi Chu.

“Bùi Chu, phụ thân ta bị vu oan mà vào ngục, cầu xin chàng cứu ông ra. Ông đã lớn tuổi, không chịu nổi khổ cực chốn lao tù.”

Chàng không tỏ vẻ ngạc nhiên, dường như đã biết chuyện này.

Tim ta lập tức lạnh đi vài phần.

Tống Tình Nhu lên tiếng: “Phu nhân, Đại Chu có pháp luật riêng. Nếu lệnh tôn cứng cỏi giữ mình, chưa từng tham ô, sao lại bị bắt giam? Nếu ai phạm chuyện cũng đến cầu tướng quân cứu, vậy tướng quân làm sao đứng vững trong triều?”

8

“Tống cô nương, ta là phu nhân tướng quân, phụ thân ta là nhạc phụ của tướng quân, đây là chuyện nhà, không đến lượt cô xen vào.”

Sắc mặt Tống Tình Nhu tái đi, ta lại nói tiếp: “Huống chi, có phải thật sự phạm tội mới bị bắt hay không, chẳng phải cô rõ hơn ta sao?”

Năm đó nhà họ Tống cũng bị vu oan mà cả nhà bị lưu đày.

Đến nay được minh oan, lại chỉ còn một mình Tống Tình Nhu sống sót.

“Nếu thân nhân phụ huynh của cô dưới suối vàng có linh thiêng, nghe được những lời hùng hồn này của cô, không biết sẽ nghĩ thế nào.”

Vừa nói xong, ta đã hối hận, không nên bị Tống Tình Nhu kích động mà buông lời như vậy.

Quả nhiên, sắc mặt Bùi Chu dần lạnh xuống: “Uyển Uyển, ta không ngờ nàng lại trở nên độc ác như vậy, dám khơi lại vết thương của người khác!”

Độc ác.

Ta không ngờ, hai chữ này lại thốt ra từ miệng Bùi Chu.

Ta nghiến răng: “Phải thế nào, tướng quân mới chịu giúp ta?”

Tống Tình Nhu mắt đỏ hoe, khẽ nức nở. Bùi Chu ôm nàng vào lòng, dỗ dành từng chút một, không hề nhìn ta lấy một lần.

“Xin lỗi Tình Nhu.”

Ta đứng chết lặng tại chỗ, từng chữ một hạ mình xuống tận bùn đất, xin lỗi Tống Tình Nhu.

Nhưng nàng vẫn khóc, thậm chí bắt đầu ôm ngực, Bùi Chu nhíu mày, sắc mặt lạnh như băng.

Một lúc lâu sau, ta vén váy, chậm rãi quỳ xuống, trán nặng nề dập xuống đất, hết lần này đến lần khác.

“Là ta lỡ lời, đắc tội với Tống cô nương. Cô muốn ta xin lỗi thế nào cũng được. Bùi Chu, nếu chàng còn nhớ ta đã vất vả vì phủ tướng quân này, xin hãy cứu phụ thân ta ra khỏi ngục.”

Ta cúi đầu, không nhìn thấy sắc mặt Bùi Chu, chỉ nghe giọng chàng dịu lại đôi chút:

“Uyển Uyển, nàng cần gì phải… đứng lên đi, ta sẽ lập tức sai người - Tình Nhu!”

Lời chàng còn chưa dứt, bỗng hoảng hốt gọi tên Tống Tình Nhu, nàng đã ngất đi.

Chàng bế ngang nàng lên, bước nhanh ra ngoài. Ta nắm chặt vạt áo chàng: “Bùi Chu! Xin chàng!”

Bước chân Bùi Chu khựng lại, ta ngẩng đầu đầy hy vọng, nhưng chỉ thấy gương mặt chàng đầy chán ghét và tức giận.

“Tình Nhu có bệnh tim, không chịu được kích thích. Nếu nàng không sao thì thôi, nếu có chuyện gì, dù cha nàng chết trong ngục cũng chưa đủ!”

Ta thất thần trở về phủ Mạc, nỗi tủi thân dồn nén bấy lâu, đến khi nhìn thấy mẫu thân, tất cả đều vỡ òa.

Ta nhào vào lòng bà, khóc nức nở: “Đều tại con, nếu con không gả cho Bùi Chu, phụ thân cũng không gặp tai họa hôm nay!”

Trong lòng vừa giận vừa đau, đúng lúc này, hạ nhân vào báo, ngoài cổng có một vị công tử trên mặt có vết roi xin cầu kiến.

“Chuyện của lệnh tôn, ta nguyện giúp phu nhân một tay.”

9

Hóa ra lại chính là kẻ từng trêu ghẹo Tống Tình Nhu ngoài phố.

Người đó tên là Lâm Nam. Đối diện với nghi vấn của ta, hắn nghiêm mặt nói: “Phu nhân hẳn cho rằng ta là loại công tử ăn chơi trác táng, nhưng người không biết, nhà họ Lâm ta vốn cũng là gia đình nho học. Từ nhỏ ta đã được định hôn ước với Tống Tình Nhu, chỉ là gia đạo sa sút, còn nhà họ Tống lại leo lên được phủ tướng quân, nên không muốn nhận mối hôn sự này.”

“Năm đó, huynh trưởng ta thay ta đến cầu thân, lại bị người nhà họ Tống đánh đuổi ra ngoài. Vì chuyện của ta, huynh trưởng bị gãy một chân, mười năm đèn sách cũng đành bỏ dở, không còn cơ hội thi cử, chỉ có thể về quê dạy học. Còn Tống Tình Nhu, sợ ta nói lung tung bên ngoài làm tổn hại danh tiết của nàng, nên - ”

Dường như nhớ lại chuyện cũ, ánh mắt hắn bốc lên lửa giận, nghiến răng ken két: “Tóm lại, ta hận nhà họ Tống đến tận xương tủy. Nói thật, những chuyện năm đó của nhà họ Tống, cũng là do ta hao tâm tổn trí thu thập chứng cứ rồi tố cáo.”

“Chẳng phải nhà họ Tống bị vu oan sao?”

Lâm Nam cười lạnh: “Vu oan? Những việc nhà họ Tống làm, chém đầu mười lần cũng không oan. Cái gọi là minh oan, là ai đứng sau thao túng, chắc phu nhân trong lòng đã có câu trả lời.”

Ta vô thức siết chặt khăn tay.

Là Bùi Chu.

Lâm Nam nói hắn có quen biết với người của Đại Lý Tự, tối nay có thể chuyển phụ thân ta sang đó chờ thẩm vấn. Dù vẫn ở trong ngục, nhưng tay của vị Triệu nhị công tử kia cũng không thể vươn xa đến vậy.

Đêm hôm đó, ta đến thăm phụ thân trong ngục của Đại Lý Tự.

May mà còn kịp, nhưng dù vậy, phụ thân cũng đã bị đánh roi. Vị Triệu nhị công tử kia tâm địa độc ác, lại sai người dùng kim sắt đâm vào móng tay ông, rồi dội nước muối lên.

Ngục tốt nói, Triệu nhị công tử đích danh phải “chiêu đãi” phụ thân ta cho tốt. Ban đầu bọn họ còn e dè vì mối quan hệ giữa ta và Bùi Chu, không dám làm gì, nên đã cử người đến phủ tướng quân dò hỏi.

Dù phụ thân ta có thật sự phạm tội, chỉ cần Bùi Chu nói một câu, trước khi thẩm vấn, ít nhất ông cũng sẽ không bị dùng hình riêng. Đây vốn là chuyện hợp quy củ, cũng không khiến người khác dị nghị.

Nhưng Bùi Chu đã trả lời thế nào?

Chàng nói: “Cứ theo phép công mà xử, không cần hỏi ta nữa.”

Theo phép công mà xử.

Sự cương trực, ngạo cốt của chàng, lại dùng hết lên người nhà họ Mạc ta.

Còn cái gọi là công chính vô tư ấy, khi đối diện với chuyện của Tống Tình Nhu, lại chẳng còn một chút nào.

Là ta sai rồi. Chỉ vì một lần thoáng nhìn khi còn thiếu nữ, mà đem lòng yêu vị thiếu niên tướng quân ấy.

Lại không nhìn thấu, dưới vẻ ngoài tuấn tú của Bùi Chu, chỉ là một trái tim lang sói.

10

Chuyện tham ô vốn là vô căn cứ, mục đích của Triệu nhị công tử cũng chỉ là khiến phụ thân ta chịu nhiều khổ sở, lấy đó trừng phạt ta, vì đã làm Tống Tình Nhu mất mặt trước đám đông.

Sau khi phụ thân tạm thời an toàn, ta liền tìm cách trình nộp chứng cứ.

Đại Lý Tự vốn xử án nghiêm minh, chẳng bao lâu sau, phụ thân ta được thả ra.

Ta và mẫu thân đỡ phụ thân lên xe ngựa, đang định rời đi, thì bị Bùi Chu đuổi đến, nắm chặt cổ tay ta.

“Buông ra.”

Trong mắt Bùi Chu tràn đầy áy náy: “Uyển Uyển… ta cứ nghĩ nhạc phụ làm người ngay thẳng, sẽ không có chuyện gì. Hôm đó Tình Nhu đột nhiên phát bệnh, ta rối trí nên lỡ lời. Nếu nàng có chuyện gì, ta làm sao ăn nói với phụ thân đã khuất của nàng. Tình Nhu vừa tỉnh lại, ta đã sai người đi cứu nhạc phụ, nhưng lại nghe nói Đại Lý Tự đã trả lại trong sạch cho ông rồi.”

Nghe xong, ta chỉ muốn bật cười: “Bùi Chu? Thứ nhất, an nguy của nhạc phụ chàng, lại không quan trọng đến vậy sao? Việc ta còn tra ra được, chàng không tra ra được? Thứ hai, cho dù trong lòng chàng chỉ có Tình Nhu, lẽ nào ngay cả nửa khắc cũng không thể rút ra để xử lý chuyện này? Thứ ba, phụ thân ta năm xưa cũng theo lão tướng quân chinh chiến khắp nơi. Ta gả cho chàng, nhà họ Mạc chưa từng dựa vào quan hệ thông gia mà mưu cầu lợi ích, nên mới không quyền không thế, để mặc người ta ức hiếp. Chàng có lỗi với nhà họ Tống, chẳng lẽ lại không có lỗi với nhà họ Mạc ta?”

Bùi Chu nhíu mày: “Uyển Uyển, sao nàng lại nói chuyện với ta như vậy…”

Nhưng chàng đuối lý, cũng không nói thêm. Mấy ngày nay hẳn là bận chăm sóc Tống Tình Nhu, dưới mắt đầy quầng thâm, giọng nói cũng mệt mỏi: “Uyển Uyển, kẻ hãm hại phụ thân nàng, ta đã cho hắn nếm mùi rồi. Nàng đừng gây chuyện nữa, theo ta về đi.”

Ta không hề lay chuyển, vẫn kiên quyết đòi hòa ly.

Bùi Chu như nhượng bộ rất lớn: “Uyển Uyển, đừng làm ầm lên nữa. Ta hứa với nàng, sẽ không để Tình Nhu vào phủ. Phủ tướng quân, mãi mãi chỉ có một mình nàng là nữ chủ nhân.”

Ta tuyệt không nhượng bộ, Bùi Chu bắt đầu sốt ruột.

“Uyển Uyển!”

“Bùi lang!”

Tiếng của Bùi Chu và Tống Tình Nhu gần như vang lên cùng lúc.

Ta quay đầu nhìn lại, Tống Tình Nhu sắc mặt tái nhợt, tay ôm ngực: “Bùi lang, chàng lại muốn phụ ta sao?”

Nàng nhìn ta, trong mắt thoáng qua một tia oán hận, rồi lập tức hóa thành bi thương: “Bùi lang, ta chỉ cần một câu trả lời. Chàng chọn ta, hay chọn Mạc Uyển?”

Trên mặt Bùi Chu đầy vẻ giằng co. Ta cười lạnh một tiếng, bước tới giúp chàng đưa ra lựa chọn.

Ta nói: “Bùi Chu, nếu chàng nhất quyết không hòa ly, ta sẽ đi đánh trống Đăng Văn, tố cáo chuyện minh oan của nhà họ Tống là có người làm giả chứng cứ, để vị tiểu thư yếu ớt cứ động một chút là phát bệnh tim này, bị đày trở lại biên cương.”

Tống Tình Nhu trợn to mắt, Bùi Chu cũng sững lại, rồi lập tức hỏi: “Ai nói cho nàng biết!”

11

“Bùi tướng quân yên tâm, ta chỉ nghe phong thanh, chưa có chứng cứ xác thực. Chỉ là không biết chuyện này có chịu nổi điều tra hay không thôi.”

Bùi Chu vừa kinh vừa giận, thậm chí còn có chút đau lòng.

“Uyển Uyển, chúng ta nhất định phải đến mức này sao? Vì muốn ta bình an, nàng có thể từng bước dập đầu cầu bùa bình an. Ta bị thương, nàng thức trắng đêm chăm sóc. Vậy mà bây giờ lại dùng chuyện có thể khiến ta bị giam vào chiếu ngục để uy hiếp ta?”

Ta nhìn dáng vẻ ấy của chàng, trong lòng chỉ còn lại sự lạnh lẽo.

Những điều ta đối xử tốt với Bùi Chu, chàng đều biết rõ, nhưng vẫn cố ý giẫm đạp tấm lòng của ta hết lần này đến lần khác.

Chàng dường như lúc này mới nhận ra, bản thân sắp mất đi một người đã vì mình mà dốc hết lòng.

Cho nên chàng nắm chặt cổ tay ta, không chịu buông: “Uyển Uyển…”

Bên kia, Tống Tình Nhu lại ôm ngực, ngất xỉu.

Ngay trước khi ngất đi, nàng vẫn còn chút sức lực cuối cùng, u oán nhìn Bùi Chu mà nói: “Bùi lang, chàng còn nhớ năm mười lăm tuổi, chàng từng nói, không phải ta thì không cưới không?”

Cuối cùng, Bùi Chu vẫn đồng ý hòa ly.

Ngoài những thứ trong danh sách của hồi môn, chàng còn chia thêm cho ta không ít.

“Uyển Uyển, dù đã hòa ly, sau này nếu có chuyện gì, nàng vẫn có thể đến phủ tướng quân tìm ta, ta sẽ hết sức giúp nàng.”

Chàng muốn nói lại thôi, nhìn ta mà trong mắt lại có vài phần thâm tình và hối hận.

Sự giả vờ ấy của Bùi Chu, ta coi như không thấy. Những gì chàng đưa, ta nhận hết.

Dù sao thương thế của phụ thân cũng cần mời thầy thuốc, dùng thuốc thang.

Những ngày sau đó, ngoài việc ở nhà bầu bạn với cha mẹ, ta còn quản lý các cửa tiệm, thỉnh thoảng liên lạc với Lâm Nam.

Tống Tình Nhu cho giải tán và bán đi phần lớn hạ nhân trong phủ họ Bùi, đặc biệt là những nha hoàn bà tử trước kia từng hầu hạ ta.

Có một người khóc lóc tìm đến ta than thở, nói rằng mọi việc trong hậu viện hiện giờ đều do Tống Tình Nhu quyết định.

Bùi Chu vốn vẫn như vậy, chỉ biết buông tay mặc kệ.

“Phu nhân không biết đâu, Tống cô nương kia còn chưa thành thân với tướng quân mà đã ra vẻ chủ mẫu, thay hết người trong phủ, sợ người hầu biết được quá khứ của mình.”

Nhà họ Tống gặp biến cố từ sớm, Tống Tình Nhu hoàn toàn không biết quản gia, ghi chép sổ sách hay cách dùng người. Còn Bùi Chu thì căn bản không để tâm đến chuyện hậu viện.

Những người cũ có thể giúp đỡ nàng đều bị đuổi đi, còn đám hạ nhân mới, phần lớn là kẻ giỏi nịnh nọt, vừa dỗ dành Tống Tình Nhu, vừa âm thầm tham ô.

Bùi Chu quen với phủ tướng quân đâu vào đấy, nên yêu cầu Tống Tình Nhu học quản lý việc nhà và sổ sách. Nhưng nàng lại chất vấn chàng có phải cảm thấy nàng không bằng ta, rồi chỉ biết khóc lóc.

Khiến Bùi Chu càng thêm đau đầu.

Không còn ta – “chính thất độc ác” – cản trở, hai người họ lại nảy sinh không ít mâu thuẫn.

Ta an ủi nàng kia vài câu, rồi nhận những người lanh lợi mà không còn chỗ nương tựa về làm việc dưới tay mình.

Lâm Nam lại mang đến cho ta một tin khác.

Hắn đã lần ra manh mối chuyện Bùi Chu làm giả chứng cứ.

12

Tin Bùi Chu sắp thành thân với Tống Tình Nhu lan khắp kinh thành.

Tống Tình Nhu đích danh yêu cầu thợ giỏi nhất trong tiệm của ta làm phượng quan cho nàng.

Nàng tựa vào người Bùi Chu, che miệng cười khẽ: “Mạc chưởng quỹ, nếu phượng quan làm tốt, sau này phủ họ Bùi nhất định sẽ chiếu cố việc làm ăn của cô. Cô phải để tâm đấy. Dù sao phụ nữ nếu gả đi hai ba năm mà vẫn chưa có con, e rằng khó mà có thai. Sau này nếu cô tái giá, không có con cái, thì tiền bạc phải nắm cho chắc.”

Nàng đang đắc ý đến cực điểm. Lời vừa dứt, ta còn chưa nói gì, sắc mặt Bùi Chu đã thay đổi.

“Câm miệng!”

Ta bình tĩnh nhìn Bùi Chu: “Bùi tướng quân, làm người, ít nhất cũng phải có lương tâm.”

Năm đầu tiên ta gả cho Bùi Chu, trước khi chàng xuất chinh, ta đã mang thai.

Nhưng lần đó, Bùi Chu không phải khải hoàn trở về, mà là trọng thương.

Ta không ngủ không nghỉ chăm sóc, cuối cùng cũng kéo chàng từ cửa quỷ trở về.

Nhưng ta vì quá lao lực mà sảy thai.

Đứa bé ấy, trong những lá thư qua lại trước đó với Bùi Chu, thậm chí đã có tên.

Nó tên là An An.

“Uyển Uyển…”

Khi đó Bùi Chu cũng không phải hoàn toàn vô thức.

Những lúc tỉnh táo hiếm hoi, chàng nắm tay ta nói: “Uyển Uyển, nàng đối với ta tốt như vậy, đời này Bùi Chu ta nhất định không phụ nàng.”

Còn Bùi Chu lúc này nhìn ta, trong mắt tràn đầy hối hận.

Thật nực cười. Khi ta đã hoàn toàn hết lòng với chàng, thì hết lần này đến lần khác, lại có người khiến chàng nhớ ra, ta từng dốc hết tâm can vì chàng thế nào.

Ta mỉm cười: “Bùi tướng quân, chuyện đã qua rồi, vẫn nên lo cho bản thân mình đi.”

Lâm Nam làm việc rất nhanh gọn.

Ngày hôm sau, phụ thân nói với ta, trong triều có người dâng tấu buộc tội Bùi Chu sủng thiếp diệt thê, vì ngoại thất mà ép chính thất hòa ly, lại vô cớ đánh đập hoàng thương giữa phố.

Những chuyện này dĩ nhiên không đủ uy hiếp Bùi Chu, nhưng người đó còn đồng thời tố cáo, vị ngoại thất kia chính là người nhà họ Tống trong vụ tham ô năm xưa, và Bùi Chu vì nàng mà không tiếc làm giả chứng cứ, giúp nhà họ Tống minh oan.

Triều đình chấn động.

Còn trong chuyện này, có phần của ta hay không?

Đương nhiên là có.

Dù ta không hỏi chuyện tiền triều, nhưng ta vẫn là người hiểu rõ Bùi Chu nhất. Những kẻ thân tín bên cạnh chàng, ta đều biết.

13

Vào thời điểm nhạy cảm như vậy, Bùi Chu đương nhiên không thể rầm rộ cưới Tống Tình Nhu. Còn Lâm Nam lại từng bước ép sát. Chuyện nhà họ Tống năm xưa ảnh hưởng quá lớn, quan lại trong triều đều tránh né. Bùi Chu bị dồn đến bối rối, đành phải ở lại kinh thành chờ điều tra rõ ràng.

Bùi Chu lại đến tìm ta.

Khi có người gọi ta ra ngoài, ta đang nói chuyện với một vị công tử trong tiệm. Vừa ngẩng đầu, đã thấy Bùi Chu đứng bên ngoài, thần sắc khó đoán.

“Uyển Uyển, hắn là ai?”

Vị công tử tuấn tú kia ôn hòa nói: “Không quấy rầy Mạc chưởng quỹ nữa, nửa tháng sau ta sẽ đến lấy.”

Vừa tiễn vị công tử đi, Bùi Chu đã bước lên một bước, chất vấn ta: “Mới hòa ly được bao lâu, nàng đã vội vã tìm người mới rồi sao?”

“Bùi Chu, chàng có tư cách gì nói ta như vậy? Huống hồ vị công tử kia chỉ đến đặt một cây trâm làm quà sinh nhật cho ái thê của hắn.”

Bùi Chu nhìn chằm chằm vào ta: “Uyển Uyển, đây là điều nàng muốn sao? Cùng Lâm Nam hợp sức, biến ta thành mục tiêu công kích của mọi người? Nàng hận ta đến vậy sao?”

“Bùi tướng quân nói vậy là ý gì? Nếu chàng trong sạch, chẳng lẽ lại có người vô cớ bịa đặt chứng cứ vu hãm chàng sao?”

“Uyển Uyển!”

Ta vừa dứt lời, Bùi Chu đã siết chặt nắm tay. Một lúc lâu sau, chàng khàn giọng: “Nếu đây là điều nàng muốn, chỉ cần nàng nguôi giận, nàng muốn thế nào cũng được.”

Chuyện Bùi Chu làm giả chứng cứ đã là sự thật không thể chối cãi, hoàn toàn không chịu nổi điều tra.

Nhưng Bùi Chu không phải loại người sẽ vì tình cảm mà bó tay chịu chết.

Bao năm qua, mọi sự nông nổi của chàng, đều chỉ dành cho Tống Tình Nhu.

Vì vậy ta chỉ cười lạnh, còn Bùi Chu lại đột nhiên nói:

“Uyển Uyển, ta sắp xuất chinh rồi.”

Lúc này ta mới chợt hiểu ra, vì sao Bùi Chu lại không hề hoảng loạn.

Biên cương nổi chiến sự, triều đình đang cần người.

Vụ làm giả chứng cứ của Bùi Chu chỉ có thể tạm thời gác lại.

Nếu chàng lại đại thắng trở về, triều đình càng không thể xử lý một công thần như vậy.

Bùi Chu lại nói: “Uyển Uyển, ta không trách nàng. Nàng hận ta là điều nên. Vì Tình Nhu… ta đã làm rất nhiều chuyện sai, phụ nàng. Nhưng ra chiến trường, có thể sống sót trở về hay không, cũng chưa biết được. Trước mỗi lần xuất chinh, nàng đều cầu cho ta một lá bùa bình an - ”

Ta lập tức cắt lời chàng: “Bùi tướng quân, lần trước ta từng bước dập đầu cầu phúc cho chàng, lại nhìn thấy chàng mong cùng Tống Tình Nhu bên nhau trọn đời. Lần này, lá bùa bình an, chàng nên đi tìm Tống cô nương mà xin, đến tìm ta làm gì?”

Bùi Chu im lặng rất lâu, giọng khàn đi: “Uyển Uyển, nếu ta nói, ta hối hận rồi thì sao?”

Ta không buồn để ý đến chàng nữa, đóng cửa, tiễn khách.

Bùi Chu, ta chỉ mong chàng chết đi, sao còn có thể cầu chàng bình an?

14

Tống Tình Nhu chạy đến trước mặt ta khoe khoang: “Ngươi tưởng chỉ dựa vào một đứa trẻ chết yểu là có thể chia rẽ ta và Bùi lang sao? Ta nói cho ngươi biết, đợi chàng khải hoàn, chính là lúc chàng dùng tám kiệu lớn cưới ta vào cửa.”

“Vậy thì chúc mừng Tống cô nương.”

Chỉ là, mong nàng chịu nổi cô quạnh.

Hôm đó, Bùi Chu và Tống Tình Nhu lại cãi nhau vì chuyện quản gia, nàng lại dùng chiêu bỏ nhà ra đi.

Nhưng lần này, Bùi Chu bị chuyện điều tra giả chứng cứ trói chân.

Chuyện trong phủ họ Bùi, không chỉ có chúng ta âm thầm chú ý.

Còn có vị ái mộ trung thành của Tống Tình Nhu - Triệu nhị công tử.

Vì nàng, hắn có thể hãm hại phụ thân ta, khiến ông chịu cực hình. Nay người trong lòng lại đau khổ, hắn đương nhiên vội vàng chạy đi an ủi.

Nhưng khi hắn đến nơi, đã bị Triệu nhị đến trước một bước.

Rốt cuộc hắn nhìn thấy gì, không ai biết.

Nhưng nhìn vẻ mặt của hắn khi đến tìm ta trước lúc xuất chinh, lại rất đáng suy ngẫm.

Bùi Chu, mùi vị bị phản bội này, chàng sao có thể không nếm thử?

Triệu nhị công tử là kẻ phong lưu trăng hoa, giỏi nhất là dỗ dành. Sau khi Bùi Chu xuất chinh, hai người nhiều lần lấy cớ thưởng hoa uống trà mà gặp riêng, chỉ không biết rốt cuộc đã vượt quá giới hạn hay chưa.

Mùa xuân năm thứ hai, Bùi Chu đại thắng trở về.

Chàng cưỡi ngựa, khí thế hiên ngang, chỉ là sắc mặt có chút tái nhợt.

Tống Tình Nhu mừng đến bật khóc, chạy ào đến ôm chàng, lại bị Bùi Chu tránh đi.

Ánh mắt chàng hướng về phía ta giữa đám đông. Tống Tình Nhu lập tức tỏ vẻ tủi thân, ghé vào tai chàng nói gì đó.

Sắc mặt Bùi Chu trở nên vô cùng phức tạp.

Tống Tình Nhu đã mang thai.

Nghe tin, Lâm Nam lại cười mỉa: “Rốt cuộc có phải con của Bùi tướng quân hay không, còn chưa chắc.”

Còn ta thì thất thần, bởi ta lại nhớ đến đứa trẻ tên An An.

Ta vốn nghĩ lần này, dù thế nào, Tống Tình Nhu cũng có thể như ý nguyện ngồi lên vị trí phu nhân tướng quân. Nhưng Bùi Chu lại chặn ta.

Ở ngôi chùa ta thường lui tới.

Ta vừa niệm xong kinh cầu cho An An, đứng dậy khỏi bồ đoàn, liền nhìn thấy Bùi Chu đứng phía sau.

Trán chàng có một vết bầm tím rất rõ, đưa cho ta một lá bùa bình an nhuốm máu.

“Uyển Uyển, dù ta đã làm nhiều chuyện sai, nhưng ta không muốn nàng hiểu lầm. Ta chưa từng đưa lá bùa nàng cầu cho ta cho Tình Nhu. Lần đó nàng nhìn thấy, là do nàng ta tự cầu.”

Chàng bắt đầu kể cho ta nghe, chàng đã giấu lá bùa trong ngực thế nào, miếng đồng khắc kinh văn đã đỡ mũi thương của địch ra sao.

Chàng thoát chết trong gang tấc, càng thêm tin chắc rằng, ta mới là người nên ở bên chàng cả đời.

“Là ta bị chấp niệm quá khứ trói buộc, không biết trân trọng người trước mắt. Ta sai quá rồi.”

Chàng lại lấy ra một lá bùa khác: “Uyển Uyển, đây là ta cầu cho nàng. Từ nay về sau, ta sẽ không bao giờ làm chuyện có lỗi với nàng nữa. Chúng ta bắt đầu lại từ đầu, được không?”

Không trách trán chàng có vết thương. Loại bùa này, phải từ chân núi lên đỉnh, mỗi bước một lần dập đầu mới cầu được.

Chàng cố gắng bắt chước dáng vẻ của ta khi từng yêu chàng, để mong ta quay đầu.

Nhưng ta chỉ bình tĩnh nói: “Vậy còn Tống Tình Nhu thì sao? Nàng ấy đang mang thai con của chàng.”

15

Nghe ta hỏi vậy, trong mắt Bùi Chu lóe lên một tia u ám.

“Đứa bé đó… sẽ không giữ lại. Tống Tình Nhu, ta cũng sẽ đưa nàng đi.”

Ta không để ý đến Bùi Chu nữa, quay người rời đi.

Lâm Nam đang ngồi uống trà trong gian phòng nhỏ của tiệm, thong thả chờ ta. Thấy ta về, hắn mỉm cười: “Bùi tướng quân lại đến quấy rầy cô sao? Mạc cô nương, cô có biết vì sao không?”

Ta đương nhiên biết.

Ba tháng trước, tiệm trang sức dưới danh nghĩa của ta chế tác ra một bộ đầu diện cực kỳ tinh xảo.

Ta sai người mang đến phủ họ Triệu, tặng cho Triệu đại phu nhân.

Hai huynh đệ nhà họ Triệu bất hòa. Nhị công tử tuy ăn chơi trác táng nhưng vì là con út nên rất được cưng chiều. Sau khi phân gia, đại phòng và nhị phòng càng nhiều mâu thuẫn.

Triệu đại phu nhân là người khéo léo, đã nói cho ta không ít tin tức hữu dụng.

Ví như, Triệu nhị công tử quanh năm ăn chơi trác táng, đã sớm mắc bệnh bẩn.

Ví như, hắn từng say rượu khoe khoang với thiếp thất rằng mình từng ngủ với vị phu nhân tướng quân tương lai.

Mà vị thiếp thất ấy vốn là con gái nhà lành, chỉ chờ gia đình gom đủ tiền đến chuộc, lại bị hắn cưỡng ép nạp vào phòng. Vì vậy, dưới sự sắp xếp của Triệu đại phu nhân, nàng ta trở thành tai mắt ngầm của đại phòng.

Tống Tình Nhu đương nhiên cũng nhận ra thái độ của Bùi Chu đã thay đổi, còn muốn dựa vào Triệu nhị công tử để đối phó ta.

Nhưng Bùi Chu e là đã biết chuyện hai người tư thông. Dưới sự nhắm vào có chủ ý của chàng, Triệu nhị công tử cũng tự thân khó giữ.

Đúng lúc này, trong phủ họ Bùi lại xảy ra vụ trộm cắp. Người gây chuyện chính là nhũ mẫu của Tống Tình Nhu.

Bà ta rời phủ từ khi Tống Tình Nhu sáu tuổi, không bị liên lụy trong biến cố nhà họ Tống. Trước đó không lâu, tình cờ lại được Tống Tình Nhu mua về, trở thành người thân cận.

Nhưng đứa con trai duy nhất của bà ta lại là con bạc. Thấy Tống Tình Nhu dễ lừa, bà ta lén trộm không ít vàng bạc trang sức đem bán, trả nợ cờ bạc cho con.

Thấy mãi không bị phát hiện, lòng tham của bà ta ngày càng lớn, cuối cùng còn dám trộm một chiếc nghiên mực quý trong thư phòng của Bùi Chu, nghĩ rằng chàng sẽ không nhận ra.

Nhưng chiếc nghiên đó, là khi tân hôn, ta tặng cho chàng.

Trước khi Bùi Chu lần nữa có tin tức về Tống Tình Nhu, giữa ta và chàng cũng từng có không ít đêm cùng nhau đàm đạo dưới ánh đèn, những lúc hồng tụ thêm hương.

Bùi Chu tìm đủ cách giảng hòa, thi thoảng sai người đến hỏi han, xin được gặp ta. Dù ta không chịu gặp, chàng cũng không giận, vẫn cho người truyền lời, nói rằng ở trong phủ, chàng nhìn vật nhớ người.

Quả nhiên, Bùi Chu nổi giận lôi đình, tại chỗ định bán nhũ mẫu đi.

Tống Tình Nhu khóc lóc chạy đến chỗ ta: “Bùi lang! Ta chỉ còn mỗi nhũ mẫu này bên cạnh, chỉ là chút tiền bạc thôi, vì sao chàng phải làm ầm lên như vậy? Hay là vì chiếc nghiên này do Mạc Uyển tặng, nên chàng không nỡ rời xa nàng? Nếu đã vậy, ta ở lại phủ họ Mạc không danh không phận làm gì nữa!”

Bùi Chu lạnh nhạt: “Vậy thì cút đi. Không có nàng, ta và Uyển Uyển giờ vẫn đang yên ổn.”

Tống Tình Nhu như không còn nhận ra chàng nữa, tiếng khóc bỗng im bặt.

Bùi Chu hoàn toàn không nhận ra điều đó. Khó khăn lắm mới gặp được ta, ánh mắt nhìn ta lại tràn đầy tình ý: “Uyển Uyển, hoa đào trên núi nở rồi. Trước đây nàng luôn trách ta bận công vụ không ở bên nàng, hay là hôm nay chúng ta đi ngắm hoa?”

Tống Tình Nhu đứng bên cạnh sững sờ nhìn, đột nhiên cau mày: “Bùi lang, ta… ta đau…”

Dưới thân nàng, từng giọt máu bắt đầu rơi xuống.

Ta kinh hãi, vội bảo Bùi Chu tìm người đưa nàng đến y quán, nhưng chàng lại không hề để tâm: “Chẳng phải sảy thai thôi sao? Lại không phải con của ta, liên quan gì đến ta.”

16

“Bùi lang, đứa bé… cứu ta, cứu con của ta!”

Tống Tình Nhu khóc lóc kéo tay áo Bùi Chu, nhưng bị chàng hất ra.

Gương mặt Bùi Chu đầy ghê tởm: “Bẩn chết đi được, đừng chạm vào ta. Đứa trẻ này sinh ra cũng sẽ nhiễm thứ bệnh bẩn trên người nàng, chi bằng sớm đưa đi đầu thai!”

Toàn thân Tống Tình Nhu run rẩy: “Chàng… đã biết rồi sao?”

Ta chán ngấy hai người này đến tận xương: “Đưa đi y quán, đừng ở trong tiệm của ta. Ta còn phải mở cửa buôn bán nữa!”

Bùi Chu vội vàng xin lỗi ta, gọi một tiểu tư đưa Tống Tình Nhu đi.

“Yên tâm đi Uyển Uyển, những kẻ từng làm tổn thương nàng, ta sẽ không tha cho bất cứ ai.”

Ta vốn định đáp trả, kẻ làm ta tổn thương sâu nhất chẳng phải chính là chàng sao?

Nhưng khi Bùi Chu quay người, ta lại nhìn thấy trên đoạn cổ lộ ra của chàng có vài nốt đỏ.

Quả nhiên không lâu sau, Tống Tình Nhu sảy thai, rồi bị đưa đến trang trại.

Triệu nhị công tử cũng vào một đêm sau khi uống rượu hoa, bị người ta trùm bao tải đánh trong ngõ nhỏ, gãy ba chân.

Nhà họ Triệu đương nhiên không nuốt trôi cơn giận này, nhưng không có chứng cứ, lại thêm Bùi Chu vừa lập công lớn, được hoàng thượng trọng dụng, nên đành chịu.

Triệu nhị công tử vốn được nuông chiều đến vô pháp vô thiên. Vì Tống Tình Nhu, hắn không còn khả năng đàn ông nữa. Trước kia yêu sâu bao nhiêu, giờ hận sâu bấy nhiêu.

Không còn kiêng dè, hắn lật lại toàn bộ chuyện nhà họ Tống, chứng minh Bùi Chu thực sự đã làm giả chứng cứ.

Lần này, vụ án trước đó vì chiến sự mà chưa tra tiếp, đã có bước tiến quan trọng. Chứng cứ rõ ràng, ngay cả hoàng thượng cũng không thể bao che cho Bùi Chu.

Chàng bị cách chức, phải ở lại kinh thành chờ xử lý tiếp.

Chàng lại đến tìm ta, dáng vẻ tiều tụy.

Ta tưởng chàng đến than thở, nhưng lại thấy thần sắc chàng rất khác thường, lẩm bẩm những lời như đã mất hết tất cả, không thể mất thêm ta nữa.

Ta lạnh lùng nhìn chàng: “Bùi Chu, đừng đến quấy rầy ta nữa. Giữa ta và chàng, không còn khả năng.”

Bùi Chu sững người hồi lâu, giọng khàn đi: “Uyển Uyển, nàng thật sự không còn chút tình ý nào với ta sao? Khi trước nàng rõ ràng trong mắt chỉ có ta…”

Ta dứt khoát: “Nếu ta còn chút tình ý nào với chàng, thì hai mươi năm sống của Mạc Uyển này coi như uổng phí.”

Tống Tình Nhu bị bắt lại vào ngục, chờ xét xử.

Còn chuyện Triệu nhị công tử vu hại phụ thân ta, dưới sự trả thù có chủ ý của Bùi Chu và sự phối hợp ngầm giữa ta với đại phòng nhà họ Triệu, cũng bị lật lại, hắn cũng bị tống vào ngục.

Lần này, ta sẽ trả lại toàn bộ những gì hắn đã làm với phụ thân ta.

17

Chuyện bên phía Tống Tình Nhu cũng khá thú vị.

Lâm Nam đặc biệt dặn dò phải “chăm sóc” nàng thật tốt để báo thù cho huynh trưởng. Ngục tốt cũng e dè Bùi Chu, sợ chàng có ngày phục chức, nên đến dò hỏi.

Mà câu trả lời của Bùi Chu là: cứ xử theo phép công.

Thật nực cười.

Ta và Lâm Nam đến thăm Tống Tình Nhu. Sau khi sảy thai, nàng bị băng huyết, lại bị tra tấn trong ngục đến khắp người đầy thương tích, không còn vẻ thanh tú đáng yêu như năm xưa.

Thấy ta, trong mắt nàng bắn ra tia hận thù.

Ta không thêm bớt một chữ, chuyển lại lời của Bùi Chu cho nàng.

Tống Tình Nhu sững lại, rồi ôm bụng cười như điên: “Bùi Chu! Ngươi chết không được tử tế!”

Ta không thấy hả hê, chỉ thấy bi ai.

“Đến cuối cùng, Bùi Chu chỉ mất chức, vẫn còn cơ hội quay lại. Còn cuộc đời của ngươi, đã hoàn toàn hỏng rồi.”

Tống Tình Nhu ngây ra nhìn ta, rồi cười như phát điên: “Không… đời hắn… cũng xong rồi… ha ha ha ha…”

Lần này, không còn ai cứu Tống Tình Nhu nữa.

Nàng lại bị lưu đày đến vùng đất khắc nghiệt. Một nữ nhân vừa sảy thai, chưa kịp dưỡng sức, rất có thể còn chưa đến nơi đã chết dọc đường.

Chuyện phong lưu của Bùi Chu cũng lan khắp kinh thành.

Bao gồm cả việc chàng vì người mình yêu mà bỏ vợ, nhưng người đó lại cắm sừng chàng, còn mắc bệnh hoa liễu.

Một kẻ như vậy, không thể làm tướng quân được nữa.

Chẳng trách hoàng thượng dứt khoát cách chức chàng.

Sau khi bị thất sủng, Bùi Chu bán hết tài sản ở kinh thành, đi xuống Giang Nam. Nghe nói chàng bỏ ra số tiền lớn mời danh y, nhưng vẫn không chữa được.

Đến khi ta nghe lại tin tức, thì biết chàng không chỉ đầy người mọc những thứ khiến người ta ghê tởm, mà còn thường xuyên co giật, cuối cùng còn bị liệt.

Ta rùng mình, chỉ nghe thôi cũng thấy sợ như bị lây bệnh.

“Chưởng quỹ, đây là sổ sách tháng này của tiệm, mời người xem qua.”

Ta nhận lấy, chăm chú xem.

Bên cạnh, Lâm Nam vẻ mặt bất đắc dĩ: “Mạc Uyển, nàng bận bao nhiêu ngày rồi, tiền có kiếm mãi cũng không hết, không thể cùng ta ra ngoại ô dạo một chút sao?”

Ta không ngẩng đầu: “Ngươi là hoàng thương, ta không phải. Không chăm chỉ làm việc, nhà họ Mạc chỉ có thể mặc người chém giết.”

Lâm Nam cong môi cười: “Nếu nàng - ”

Ta lập tức cắt lời, ánh mắt sáng rõ nhìn hắn: “Ta, Mạc Uyển, cả đời này sẽ không dựa vào bất kỳ ai nữa.”

Có một câu, Tống Tình Nhu nói cũng không sai.

Chúng ta là nữ nhân, tuyệt đối không thể đem cả đời ra đánh cược - cược xem có thể mãi được nam nhân yêu thương hay không.

Chỉ có thứ nắm trong tay mình, mới là quan trọng nhất.

- Hết -

Đăng nhận xét