Ta là một nữ nhân độc ác. Rất nhiều người trong kinh thành đều nói như vậy.
Họ bảo ta vì muốn bám víu quyền quý mà ép muội muội vốn đã có người trong lòng tiến cung làm phi;
Lại nói ta vì tranh đoạt gia sản mà buộc đệ đệ bỏ học ở thư viện, ra chiến trường mưu sinh.
Về sau, bọn họ đều công thành danh toại, còn ta chết bệnh trong căn lều lạnh lẽo.
Được sống lại một đời, ta quyết định khoanh tay đứng nhìn.
Họ muốn gả cho thư sinh nghèo thì cứ gả, muốn sống qua ngày đoạn tháng thế nào thì cứ sống.
Chấn hưng gia môn gì đó, trưởng tỷ như mẹ gì đó - ta không làm nữa!
1
Mẫu thân bệnh rồi, mà bệnh rất nặng.
Bạch đại phu thở dài một tiếng, viết đơn thuốc.
Ta sai nha hoàn đi bốc thuốc, rồi tiễn ông ra cửa.
“Bạch đại phu, bệnh của mẫu thân ta… còn chữa khỏi được không?”
Ông nhìn ta với vẻ thương cảm.
“Hứa đại cô nương, xin thứ cho lão phu nói thẳng. Lệnh đường đã bệnh nhập cao hoang, hậu sự… cô nên chuẩn bị dần đi.”
Ta lặng im không nói.
Kiếp trước cũng vậy - sau khi mời Bạch đại phu đến khám bệnh, đúng sáng ngày thứ ba, mẫu thân qua đời.
Chỉ là khi ấy ta không hỏi câu này, để rồi sau khi mẫu thân mất, đệ muội quay sang trách ta không chăm sóc người chu đáo.
Lần này có lão quản gia làm chứng, tự nhiên cũng trả lại cho ta sự trong sạch.
Khi ta trở lại phòng, mẫu thân vừa uống thuốc xong.
Bà yếu ớt tựa nghiêng trên gối, hơi thở mong manh, sắc mặt trắng bệch, mắt khép hờ.
“Mẫu thân, hôm nay người thấy khá hơn chút nào không?”
“A Tố, ta mơ thấy phụ thân con. Ông ấy nói ở dưới đó cô quạnh lắm, chẳng có ai trò chuyện. Ta cảm thấy… ngày tháng của mình không còn nhiều nữa.”
Ba năm trước phụ thân gặp nạn qua đời, từ đó mẫu thân u uất thành bệnh.
“Mẫu thân đừng nói những lời xui xẻo như vậy, mọi chuyện rồi sẽ tốt lên thôi.” Ta nhẹ giọng an ủi.
Bà lắc đầu.
“Lần này ta không qua khỏi nữa rồi. A Tố, con là trưởng tỷ, trưởng tỷ như mẹ. Sau này con nhất định phải chăm sóc Dao Dao và Thành Huy, phải đốc thúc họ tiến tới, làm rạng danh Hứa gia.”
“Thành Huy là nam nhi, sau này làm quan làm tướng, tự khắc có con đường của nó.
Điều ta lo nhất vẫn là Dao Dao. Con bé ngây thơ đơn thuần, tính tình mềm mại đáng yêu. Sau này con phải nhường nhịn nó nhiều hơn, chăm sóc nó chu đáo, chọn cho nó một lang quân tốt.”
Mẫu thân tận tình dặn dò về tiểu nữ nhi và tiểu nhi tử của mình, nhưng từ đầu đến cuối không hề nhắc đến ta.
“Nương, con về rồi! Người xem bộ váy này của con có đẹp không?”
Ngoài cửa vang lên giọng nói lanh lảnh.
Muội muội Hứa Dao mặc váy đỏ chạy vào, vui vẻ lao vào lòng mẫu thân.
“Đẹp lắm. Dao Dao nhà ta giờ là cô nương xinh đẹp rồi.”
Mẫu thân vuốt tóc nàng, ánh mắt đầy cưng chiều.
“Đó là vì con thừa hưởng dung mạo của nương mà. Năm xưa nương là đại mỹ nhân nổi tiếng kinh thành, con gái như con đương nhiên cũng kế thừa dung nhan, dịu dàng động lòng người rồi.”
Hứa Dao ngẩng cằm đắc ý như con công nhỏ kiêu hãnh, rồi lại chu môi than phiền.
“Nương, vốn hôm nay buổi du hồ con mới là người nổi bật nhất. Chỉ vì A tỷ không chịu mua cho con bộ trang sức ngọc lục bảo, khiến con bị cô nương nhà họ Lưu cướp mất danh tiếng. Nương không biết đâu, con buồn biết bao.”
Mẫu thân trách móc nhìn sang ta.
“Mẫu thân, bộ trang sức Dao Dao thích thật sự quá đắt, tận năm vạn lượng bạc. Năm nay lụa Giang Nam tăng giá, phí thuyền hàng cũng tăng. Sắp phải cung ứng hàng cho trong cung, cần giữ tiền mặt để chuẩn bị hàng, còn phải lo quan hệ trong cung nữa. Trong nhà hiện giờ tiền bạc khá căng thẳng, mà trang sức của muội muội cũng không ít…”
Ta giải thích giống hệt kiếp trước, trong lòng lại biết rõ mình sẽ nhận được câu trả lời gì.
“Hứa gia chúng ta chẳng lẽ lại thiếu mấy vạn lượng bạc sao?”
Mẫu thân cắt ngang lời ta, ánh mắt trách cứ.
“Dao Dao còn nhỏ, cô nương thích làm đẹp thì có gì sai? Con là trưởng tỷ, phải nhường nhịn nó, chăm sóc nó nhiều hơn. Ngày mai đi mua bộ trang sức ấy đi.”
Trong lòng ta không khỏi cười lạnh, nhưng ngoài mặt vẫn bình thản gật đầu.
Hứa Dao lại làm nũng một hồi, chọc cho mẫu thân cười không ngớt.
Nhìn cảnh mẹ con họ hòa thuận vui vẻ, ta chỉ thấy mình hoàn toàn lạc lõng.
Ta vì việc làm ăn của gia đình, vì bệnh tình của mẫu thân mà bận đến chân không chạm đất, đêm đêm không ngủ; còn muội muội lại có thể ung dung chèo thuyền du hồ.
Mẫu thân chỉ biết bảo ta phải thỏa mãn yêu cầu của nàng, lại không hiểu rằng - để kiếm được năm vạn lượng bạc ấy, trưởng nữ của bà phải lao tâm khổ trí, tính toán chắt chiu bao lâu…
2
Sau khi mẫu thân ngủ, ta và Hứa Dao cùng trở về viện.
“A tỷ, xin lỗi, muội không cố ý mách nương đâu. Muội không ngờ nương lại trách tỷ…”
Hứa Dao cúi đầu nhìn mũi chân, nhỏ giọng xin lỗi.
“Ta là A tỷ của muội, sao lại trách muội được.” Ta mỉm cười dịu dàng.
Từ nhỏ đã luôn như vậy.
Chỉ cần ta không đáp ứng yêu cầu nào đó của nàng, nàng sẽ quay sang làm nũng với phụ mẫu rằng ta đối xử không tốt với nàng.
Rồi ta sẽ bị trách mắng, phụ mẫu sẽ buộc ta bù đắp cho nàng.
Sau đó nàng lại làm nũng xin lỗi ta, nói mình không cố ý.
“A tỷ, muội biết mà, tỷ là người tốt nhất! Là A tỷ dịu dàng rộng lượng nhất toàn Đế Kinh. Có trưởng tỷ như tỷ đúng là phúc khí tám đời tu được của muội.”
Hứa Dao cười rạng rỡ, kéo tay ta làm nũng, lời ngọt ngào tuôn ra chẳng cần tiền.
Ta chỉ mỉm cười ôn hòa.
Phải rồi - huyết mạch tương liên, cùng một mẫu thân sinh ra, lại từ nhỏ được dạy phải khiêm nhường ngoan ngoãn. Nếu không phải được sống lại một đời, biết trước mọi chuyện tương lai, sao ta có thể không yêu thích muội muội đáng yêu như thế này chứ?
Nhưng giờ đây, Hứa Tố - người từng vì đệ muội mà dốc hết tâm can, trả giá tất cả - đã chết rồi.
Chết trong đêm đông lạnh giá của kiếp trước.
Nàng bị chính đệ đệ và muội muội đã công thành danh toại đuổi khỏi kinh thành, lưu lạc trong căn lều lạnh, sống sờ sờ mà chết cóng.
Lúc sống bị ngàn người chỉ trích, sau khi chết vẫn mang tiếng xấu, không một ai lên tiếng biện hộ cho nàng.
Sống lại một đời, lần này ta chỉ muốn khoanh tay đứng nhìn.
“Dao Dao, sao muội lại thích bộ trang sức ngọc lục bảo vậy?”
Ta giả vờ tò mò hỏi.
Trên mặt nàng thoáng hiện vẻ e thẹn.
“A tỷ, muội nói cho tỷ nghe, nhưng tỷ đừng nói với nương nhé. Chủ yếu là vì Ngụy công tử nói muội sinh ra rực rỡ hoạt bát, lại thích mặc váy đỏ tươi. Nếu phối thêm bộ trang sức màu xanh, sẽ càng đáng yêu thanh nhã, như phù dung mới nở, tựa tiên nữ lướt sóng…”
Ngụy Thành Chương, Ngụy công tử - một thư sinh nghèo sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn để đổi lấy tiền đồ.
Hai người họ vừa gặp đã phải lòng nhau.
Kiếp trước, ta nhìn ra bản tính hèn hạ của tên thư sinh nghèo ấy nên đã chia rẽ họ.
Sau này Hứa Dao vì thánh chỉ mà buộc phải nhập cung, từ đó oán hận ta.
Nàng cho rằng ta vì muốn leo cao bám quyền mà chia uyên rẽ thúy. Đợi đến khi được ta nâng đỡ trở thành Hoàng hậu, nàng liền quay đầu trả thù ta.
Còn Ngụy Thành Chương sau khi vào triều làm quan thì trăm phương nghìn kế gây khó dễ cho ta.
“Muội… phải chăng đã thích Ngụy công tử rồi?”
Hứa Dao e thẹn gật đầu.
“Nếu đã thích, vậy thì cứ mạnh dạn theo đuổi đi.”
Đời này, dĩ nhiên ta phải thành toàn cho họ.
“Nhưng mà A tỷ, nhà chàng ấy không giàu có…”
“Bảo vật vô giá thì dễ tìm, người hữu tình mới khó gặp. Chỉ cần hắn đối tốt với muội, lại có học vấn, nghèo một chút thì có sao? Hứa gia chúng ta thứ không thiếu nhất chính là tiền. Sau này chẳng lẽ A tỷ lại để thiếu của hồi môn cho muội sao?”
“Muội cũng nghĩ vậy. Nhà ta tuy là hoàng thương, nhưng nói cho cùng vẫn chỉ là thương nhân hạng thấp, sao sánh được với những gia đình thư hương thanh quý. Sau này gả cho Ngụy công tử, đợi chàng vào triều làm quan, muội trở thành cáo mệnh phu nhân - như thế mới thật sự là vinh quang.”
Hứa Dao gật đầu tán thành.
Ta lại nhắc đến bệnh tình của mẫu thân.
“Sao lại nghiêm trọng đến vậy?” Hứa Dao kinh hãi, “A tỷ, tỷ chăm sóc nương kiểu gì thế…”
“Không phải ta nói, mà là Bạch đại phu nói. Khi đó Hà bá quản gia cũng có mặt.” Ta nghẹn giọng, giả vờ đau buồn. “Bên Thành Huy, ta đã sai người đến thư viện gọi nó rồi. Muội cũng nên chuẩn bị tâm lý, tuyệt đối đừng lỡ lời trước mặt mẫu thân.”
Chiều hôm sau, đệ đệ Hứa Thành Huy trở về, mở miệng câu đầu tiên cũng là trách ta không chăm sóc mẫu thân cho tốt.
Hắn ăn mặc chỉnh tề, nhưng ta vẫn ngửi thấy mùi son phấn trên người.
Trong nhà ai cũng tưởng hắn ở thư viện chăm chỉ học hành, nhưng thực ra vị đệ đệ này của ta từ lâu đã trở thành khách quen của phố thanh lâu.
Mẫu thân đã đến lúc hồi quang phản chiếu, chúng ta quây quần bên giường bà.
Bà trước hết dặn chúng ta phải nâng đỡ lẫn nhau, làm rạng danh gia môn, rồi lại căn dặn ta phải quản lý tốt việc làm ăn trong nhà, chăm sóc đệ muội.
Mẫu thân nói rất nhiều, ho liên tục không dứt.
Liễu ma ma bước vào, phía sau còn dẫn theo một thiếu niên.
“Phu nhân, Chu công tử đến rồi.”
Thiếu niên Chu Tĩnh Tùng là họ hàng xa tạm trú trong phủ chúng ta, cũng là vị hôn phu của ta.
“Khụ… khụ… hiền chất, con lại đây…”
Mẫu thân gọi Chu Tĩnh Tùng đến gần.
“Hôm nay biểu thẩm mời con tới… là muốn giải trừ hôn ước giữa con và A Tố…”
Cả phòng lặng ngắt.
Trong lòng ta lạnh buốt.
Mọi chuyện đều nằm trong dự liệu - bởi kiếp trước, mẫu thân cũng đã làm như vậy.
3
“Biểu thẩm, chẳng lẽ là tiểu chất có điều gì thất lễ sao?”
Chu Tĩnh Tùng ngẩn người rất lâu mới phản ứng lại.
“Hiền chất, không phải lỗi của con. Là ta không còn sống được bao lâu nữa. Sau này A Tố vừa phải lo liệu việc làm ăn trong nhà, thường xuyên xuất đầu lộ diện, lại còn phải thủ hiếu cho ta, tuổi xuân sẽ bị chậm trễ. Vì vậy ta nghĩ… hôn ước của hai đứa chi bằng nên hủy bỏ.”
Mẫu thân nói rất uyển chuyển, nhưng giọng điệu lại kiên quyết không cho bàn cãi.
Còn một lý do bà không nói ra - nếu ta gả đi rồi, làm sao có thể toàn tâm toàn ý chăm sóc đệ muội?
Kiếp trước cũng là như thế.
Vì họ, vì Hứa gia, sau khi hủy hôn, ta cả đời không tái giá.
“Nhưng biểu thẩm, tiểu chất không hề để tâm việc Tố biểu muội phải xuất đầu lộ diện, cũng nguyện ý chờ nàng mãn tang.”
Chu Tĩnh Tùng vẫn cố gắng níu kéo.
“Đúng vậy, nương, biểu ca huynh ấy…”
Đối diện ánh mắt mong đợi của Chu Tĩnh Tùng, ta cũng không nhịn được mà mở lời.
“Đủ rồi! Hôn sự là do cha mẹ định đoạt, mai mối tác thành. Chuyện cưới gả nào đến lượt một cô nương như con xen vào?”
“Nếu làm lỡ dở biểu huynh con, sau khi ta chết xuống suối vàng phải đối mặt với phụ mẫu nó thế nào? Con muốn ta chết không nhắm mắt sao?”
Có người con nào dám để phụ mẫu chết không nhắm mắt?
Mẫu thân đang dùng đạo nghĩa và danh phận để ép ta.
Một câu “cha mẹ định đoạt, mai mối tác thành” gần như đã mắng ta không biết liêm sỉ.
“Đúng đó, A tỷ, tỷ cứ nghe lời nương đi.”
Muội muội phụ họa.
“Trong Lễ Ký có nói: hiếu tử phụng dưỡng cha mẹ là khiến lòng họ vui, không trái ý nguyện của họ. Trưởng tỷ, làm con quan trọng nhất là hiếu thuận, tỷ đang nghịch ý nương sao?”
Đệ đệ lên tiếng trách móc.
Cuối cùng, ta và Chu Tĩnh Tùng cùng ký tên lên tờ giấy giải trừ hôn ước.
Ta tiễn hắn ra ngoài.
Gió đêm hơi lạnh, ve thu kêu ai oán, chúng ta sóng vai đi trên con đường nhỏ trong hoa viên.
“Biểu muội, xin lỗi, là ta…”
“Không, biểu ca, người nên nói xin lỗi là ta.” Ta lắc đầu, nở nụ cười chua chát. “Biểu ca là người tốt, cũng là quân tử. Chỉ là ta phúc mỏng, không xứng với huynh. Thứ này huynh giữ lấy đi.”
Ta lấy ra một phong thư tiến cử đưa cho Chu Tĩnh Tùng.
Đó là thư ta nhờ Khổng đại nhân - Tế tửu Quốc Tử Giám - viết, tiến cử Chu Tĩnh Tùng bái nhập môn hạ đại nho Trang Dật tiên sinh.
“Biểu ca, cầm nó đến học với Trang Dật tiên sinh cho tốt. Năm năm sau hãy bước vào trường thi.” Ta dặn dò.
Từ khi tiểu hoàng đế đăng cơ, nghe theo lời văn thần mà tiến hành tước phiên, đã ép chết mấy vị phiên vương thúc phụ. Hiện giờ triều đình trong ngoài đều như chim sợ cành cong.
Bốn năm sau, Yên vương Thẩm Luật, người trấn thủ phương Bắc, sẽ khởi binh tạo phản.
Đại quân Yên vương thế như chẻ tre, quân triều đình liên tiếp thất bại, thậm chí bị ép phải dời đô.
Kiếp trước, chính ta liên kết các hoàng thương, bỏ ra số tiền khổng lồ mua lương thảo và chiến mã từ Bắc Địch, giúp triều đình tái lập quân đội. Sau cuộc giằng co kéo dài, triều đình mới miễn cưỡng giành được thắng lợi thảm khốc.
“Tố biểu muội, muội làm vậy là muốn phân rõ ranh giới với ta sao?”
Giọng Chu Tĩnh Tùng đầy chua xót, tưởng rằng ta đang bù đắp cho hắn.
“Không, biểu ca. Ta chỉ mong huynh sống tốt hơn thôi. Chung quy vẫn là chúng ta thân phận thấp kém, lời nói chẳng có trọng lượng, nhiều chuyện không do mình quyết định. Nếu hiện giờ huynh đã là quan viên, chỉ e mẫu thân ta còn nóng lòng thúc giục hôn sự của chúng ta hơn nữa, để huynh dìu dắt A Dao và Thành Huy.”
Vị mẫu thân này của ta… luôn tính toán thiệt hơn, luôn tìm mọi cách lo đường lui cho đôi nhi nữ nhỏ của bà.
“Tố biểu muội, ta nguyện ý chờ muội…”
“Biểu ca, huynh xứng đáng với người tốt hơn ta.”
Chu Tĩnh Tùng là quân tử như trăng sáng gió trong, còn ta là kẻ bò ra từ địa ngục.
Sau khi bái nhập môn hạ Trang Dật tiên sinh, hắn sẽ được tiên sinh coi trọng, gả nữ nhi cho hắn. Người đó mới là lương duyên tương kính như tân của hắn.
Kiếp trước cũng là như vậy, còn đời này, ta chỉ là đẩy tất cả xảy ra sớm hơn mà thôi.
Mẫu thân qua đời trong lúc ngủ.
Ta lo liệu xong tang sự cho bà, sau khi hết thất thất đầu, Chu Tĩnh Tùng rời khỏi Hứa gia.
Ta lấy toàn bộ gia sản ra, trước mặt tông thân mà phân chia cho đệ muội.
“A tỷ, sao lại nhiều thế này?”
“A tỷ, sao bây giờ đã chia gia tài rồi?”
Từng xấp khế đất, khế nhà, ngân phiếu, từng rương châu báu, cổ vật, thư họa… chất đầy trước mắt.
Hứa Dao và Hứa Thành Huy nhìn nhau, không dám tin.
“Những thứ này sớm muộn gì cũng phải giao cho hai người, chỉ là sớm hay muộn mà thôi.”
Ta mỉm cười dịu dàng.
Kiếp trước, ta lo họ có tiền sẽ phung phí, kết quả lại bị họ nghi ngờ ta tham ô gia sản.
Đời này, ta dứt khoát đem tất cả đưa ra trước.
Dù sao muội muội có tiền mới có thể trợ giúp thư sinh nghèo tốt hơn, đệ đệ có tiền mới có thể càng thoải mái rong chơi chốn phong nguyệt.
Thực ra, chút gia sản này chẳng đáng là bao.
Số tiền ta âm thầm kiếm được nhờ biết trước tương lai đã gấp mấy lần Hứa gia, đó mới là căn cơ thật sự của ta.
Quả đúng như ta dự liệu.
Sau đó, Hứa Dao mua rất nhiều thư họa quý giá, bí mật đem tặng Ngụy Thành Chương.
Còn Hứa Thành Huy sau khi quay lại thư viện thì lập tức mua một tòa trạch viện xa hoa bên ngoài, chuộc thân cho hai hoa khôi đang nổi, giấu mỹ nhân trong nhà vàng, khiến đồng môn ai nấy đều kinh ngạc.
Ta vẫn thản nhiên quản lý việc làm ăn trong nhà, nhưng âm thầm sai người mua lượng lớn lương thảo, binh khí và dược phẩm chuyển đến phương Bắc.
Bởi vì mùa đông năm nay, Yên vương và Bắc Địch sẽ bùng nổ đại chiến.
Đời này, ta muốn kẻ phản nghịch mưu triều soán vị ấy giành chiến thắng.
Ta muốn mượn tay hắn báo thù rửa hận!
4
Những ngày thủ hiếu trôi qua yên ả.
Hứa Dao và tên thư sinh vẫn lén lút qua lại, tình cảm nồng nhiệt.
Vì đang trong thời gian thủ hiếu nên không thể ra ngoài giao tế, nhưng thư từ riêng tư thì chưa từng gián đoạn.
Hứa Dao liên tục gửi cho hắn đủ loại lễ vật - bút mực giấy nghiên quý giá, thư họa hiếm có, trang sức tinh xảo…
Đổi lại, hắn gửi về từng phong thư ngọt ngào, khiến nàng đọc xong mặt đỏ tai hồng.
Trước mặt ta, Hứa Dao không chỉ một lần khoe khoang tình ý chân thành của “Ngụy lang”, mong chờ sau khi mãn tang sẽ bàn chuyện hôn sự.
Về phía Hứa Thành Huy, sau khi có tiền liền mua hẳn một tòa nhà lớn ngoài thư viện, chuộc thân cho hoa khôi mình yêu thích, kim ốc tàng kiều.
Còn thư viện, hắn chỉ ghé qua cho có mặt mà thôi.
Hắn tưởng ta không biết, nào ngờ người hầu bên cạnh hắn vốn là người của ta.
Hai đứa con mà mẫu thân lúc sinh thời thương yêu nhất, vậy mà còn đang trong kỳ thủ hiếu đã vội vàng phong hoa tuyết nguyệt…
Nghĩ kỹ lại, thật châm biếm vô cùng.
Ta và Yên vương cũng thường xuyên liên lạc.
Sau khi hắn nhận lô vật tư đầu tiên ta gửi tới, chúng ta thông qua thư từ mà đạt được thỏa thuận hợp tác.
Khoảng thời gian sau đó, ta không ít lần đưa tiền và vật tư cho hắn.
Hiện nay triều đình vì muốn tước phiên mà tìm đủ cách cắt giảm quân nhu của Yên vương, binh mã dưới trướng hắn sống rất chật vật. Chính nhờ sự tiếp tế của ta mà họ mới có thể no đủ.
Yên vương cũng đáp lễ, sau khi biết ta thiếu người, chủ động gửi đến vài ám vệ võ nghệ cao cường.
Một số lão binh bị thương rời chiến trường cũng được hắn đưa đến cho ta.
Ta sắp xếp toàn bộ họ vào thương đội.
Ta và Thẩm Luật, vị phiên vương mang dã tâm sói lang ấy, tuy chưa từng gặp mặt nhưng lại ngầm hiểu ý nhau.
Hứa Dao chìm đắm trong tình yêu ngọt ngào, trong đầu chỉ toàn ảo tưởng về hôn nhân tương lai, hoàn toàn không biết cơn bão đang đến gần.
Ba ngày sau khi mãn tang, phủ vừa tháo xong cờ trắng, trong cung đã truyền ra thánh chỉ - lệnh cho Hứa Dao tham gia tuyển tú mùa thu.
Những năm gần đây Bắc Địch liên tục quấy nhiễu, biên cương vẫn cần Yên vương trấn thủ nên hắn tránh được đợt tước phiên trước.
Nhưng triều đình chưa từng từ bỏ ý định.
Vì kiêng dè binh lực hùng hậu của Yên vương, lần tuyển tú này tiểu hoàng đế sẽ chọn nhiều nữ nhi của thương gia giàu có và võ tướng để đưa vào hậu cung, vừa lôi kéo triều thần, vừa chuẩn bị xây dựng quân lực phòng khi biến cố.
Kiếp trước, cũng chính lúc này ta phát hiện tư tình giữa Hứa Dao và Ngụy Thành Chương, phá tan kế hoạch bỏ trốn của họ.
Sau đó Hứa Dao nhập cung tuyển tú, trở thành Tiệp dư.
Những năm tiếp theo, ta hao tâm tổn lực vì nàng, hết lần này đến lần khác bỏ tiền bỏ sức giải quyết hậu quả sau những lần nàng đắc tội người khác.
Dưới sự sắp xếp của ta, nàng được Hoàng hậu che chở, lại được thánh sủng.
Sau khi chiến loạn khiến triều đình dời đô, Hoàng hậu qua đời, nàng tiếp tục trở thành kế hậu.
Nhưng Hứa Dao chưa từng biết ơn.
Nàng cho rằng chính ta chia rẽ nàng và Ngụy Thành Chương, cho rằng ta vì muốn leo cao bám quyền mới đưa nàng vào cung.
Vì vậy khi trở thành Hoàng hậu, nắm đại quyền trong tay, việc đầu tiên nàng làm là giáng chức chính tỷ tỷ ruột của mình, đuổi khỏi kinh thành!
Hứa Thành Huy, lúc ấy đã trở thành tướng quân, lại làm như không thấy gì.
Năm xưa khi ta phát hiện hắn bỏ bê học hành, nuôi ngoại thất, ta ép hắn rời thư viện, nhập ngũ tòng quân.
Ta thay hắn lo liệu mọi thứ, nhờ cấp trên chiếu cố, giúp hắn từng bước thăng tiến, bảo toàn tính mạng.
Thế nhưng Hứa Thành Huy lại cho rằng ta tham lam gia tài, muốn hắn chết ngoài chiến trường…
Hoàng đế biết rõ ta bị oan, lại vì thèm muốn tài lực mà ta thể hiện trong cuộc bình loạn nên mặc kệ tất cả, sau đó tịch thu toàn bộ gia sản Hứa gia sung công.
Những phu nhân quan gia từng thân thiết với ta, những phú thương hào khách từng nhận ân huệ của ta, cũng vội vàng chia nhau sản nghiệp của ta.
Ta mang đầy oán hận, chỉ cảm thấy cả thiên hạ đều phụ ta!
Mỗi một người trong bọn họ - đều là kẻ ta phải báo thù!
5
“A tỷ, muội không muốn tuyển tú! Muội không muốn vào cung! Muội chỉ muốn gả cho Ngụy lang thôi!”
Viên thái giám truyền chỉ vừa rời đi, Hứa Dao đã kéo tay ta khóc lóc.
“A tỷ, tỷ giúp muội đính hôn với Ngụy lang được không? Chỉ cần có hôn ước, chắc chắn muội không phải tham gia tuyển tú nữa!”
“A Dao, muội quá ngây thơ rồi. Thánh chỉ đã ban xuống, cho dù có hôn ước cũng không thể tránh.”
Ta nói thẳng, lạnh lùng đập tan ảo tưởng của nàng.
“Hiện giờ chỉ còn hai tháng là đến kỳ tuyển tú mùa thu, muốn thành thân thì chắc chắn không kịp.
Hơn nữa, nếu Ngụy công tử biết muội là người đang chờ tuyển, chưa chắc hắn đã dám cưới muội.”
“Thật sự không còn cách nào sao? A tỷ, dù muội có treo cổ, có dùng kéo cứa cổ, muội cũng không đi tuyển tú! Tỷ đã hứa với nương sẽ chăm sóc muội thật tốt! A tỷ, tỷ muốn nương dưới suối vàng cũng không được yên sao?!”
Hứa Dao càng khóc dữ dội hơn, nhưng điều đó hoàn toàn không ngăn cản nàng đem người mẹ đã qua đời ra uy hiếp ta.
Vị muội muội “tốt” này của ta chỉ quan tâm đến tư tâm của bản thân, hoàn toàn không nghĩ nếu kháng chỉ thì Hứa gia phải trả giá thế nào.
Nhưng đó vốn chính là bản tính của nàng, ta chẳng hề bất ngờ.
Ta thản nhiên mở miệng:
“Trừ khi muội đã mang thai… không còn là thân trong sạch nữa.”
Khi nói câu này, ta biết mình là một người phụ nữ độc ác.
Nhưng thì sao chứ?!
Cả một đời ta làm “người tốt”, kết cục lại là bị mọi người quay lưng, chết cóng trong hang lạnh.
Vậy thì đời này, ta muốn xem thử - làm kẻ xấu, rốt cuộc sẽ nhận được “báo ứng” gì…
Trong mắt Hứa Dao bừng lên ánh sáng kích động.
“Chưa cưới mà có thai - đây là cách duy nhất. A Dao, chỉ cần muội dám làm, chuyện còn lại để ta xử lý.”
Giọng ta dịu dàng, mang theo sự mê hoặc:
“Thời gian của muội không còn nhiều. Phải hành động trước khi Ngụy công tử biết chuyện tuyển tú.”
Ngay đêm hôm đó, Hứa Dao ăn vận lộng lẫy đi gặp Ngụy Thành Chương ở khách điếm, đến tận sáng hôm sau mới bước đi loạng choạng trở về.
Một tháng sau, nàng được chẩn đoán đã mang thai.
Ta dâng tấu lên Nội vụ phủ nhận tội, lại đi cửa hậu nhà ngoại của Hoàng hậu, nhường danh hiệu hoàng thương cho biểu đệ của Hoàng hậu, tiêu tốn một khoản bạc khổng lồ để lo liệu khắp nơi, cuối cùng cũng xóa được tên Hứa Dao khỏi danh sách tuyển tú.
Từ đó, Hứa gia rơi xuống thành thương hộ bình thường.
Gia sản tiêu tán, sản nghiệp suy tàn, không còn thứ gì đáng để người khác dòm ngó.
Hứa Dao nhìn thấy tất cả, nhưng vẫn giả câm giả điếc, lấy cớ dưỡng thai mà an tâm trốn trong phòng thêu áo cưới, mãi đến khi mọi chuyện hoàn toàn lắng xuống mới bước ra.
“A tỷ, muội biết tỷ làm tất cả đều vì muội, còn tốn nhiều tiền bạc lo liệu như vậy. Theo lý muội cũng nên góp tiền… nhưng sau này muội còn phải sống cùng Ngụy lang, lại không giỏi kinh doanh như tỷ… A tỷ, xin lỗi… tỷ đừng trách muội được không…”
Trước ngày xuất giá, nàng nắm tay ta, khóc đến chân thành tha thiết.
“Muội là muội muội của ta, sao ta có thể trách muội được? Chỉ cần muội sống tốt, ta đã vui rồi.”
Lần này, ta thậm chí thật lòng an ủi nàng.
Dù sao mang danh chưa cưới đã mang thai, thanh danh nàng đã hoàn toàn bị hủy.
Mà cưới một người vợ tai tiếng như vậy, sau này Ngụy Thành Chương cũng sẽ bị giới thanh lưu coi trọng danh tiết xa lánh. Muốn làm quan, hắn chỉ còn con đường nịnh thần, dựa vào sủng ái của hoàng đế mà tiến thân.
Hiện giờ Hứa Dao còn tiền, hắn đương nhiên không dám làm gì.
Nhưng khi tiền ngày càng cạn thì sao?
Dao mềm giết người mới đau nhất.
Vì muốn thưởng thức trọn vẹn vị ngọt của báo thù, vài câu nói dễ nghe thì có gì không thể nói chứ?
Hứa Thành Huy trách ta không quản tốt Hứa Dao, tông tộc cũng mắng ta làm tiêu tan tổ sản.
Vì vậy, không lâu sau khi Hứa Dao xuất giá, ta quyết định theo thương đội lên phương Bắc, nói là thu mua da thú và sản vật Yên Bắc để gây dựng lại gia nghiệp.
Dĩ nhiên, đó chỉ là bề ngoài.
Mục đích thật sự của ta là đi gặp Yên vương.
Ngày rời đi, Hứa Dao nói phải dưỡng thai nên không tiễn ta; Hứa Thành Huy nói phải đọc sách nên cũng không đến.
Đúng như dự đoán.
Sự vô tình vô nghĩa của hai người ấy chỉ càng thiêu đốt ngọn lửa báo thù trong lòng ta.
Theo thương đội đi suốt hai tháng, cuối cùng ta cũng đến Yên địa, gặp được vị Yên vương trong truyền thuyết.
6
Từ khi vào thu, trời ở Yên địa tối rất sớm.
Khi ta đến quân doanh, tuy mới giờ Mão, nhưng màn đêm đã buông xuống, sao trời dày đặc.
Trên thao trường bốc lên những đống lửa lớn, giết lợn mổ dê, rượu ngon bày thành hàng.
Yên vương cùng các binh sĩ Yên quân từng nhận ân huệ của ta mở một bữa tiệc vừa đơn sơ vừa long trọng để chào đón ta.
Khác hẳn hình tượng quân tử nho nhã đang được thời thế tôn sùng, Yên vương là một thanh niên cao lớn cường tráng.
Hắn mặc giáp sắt, gương mặt phong sương, dung mạo thô ráp, khoác vai binh sĩ uống rượu bát lớn, ăn thịt miếng to, trên người không hề có chút dáng vẻ quý tộc thiên hoàng nào.
Ta cải trang nam tử, lấy thân phận thiếu đông gia của Lâm thị thương hành để dự yến.
Yên vương âm thầm quan sát ta, còn ta cũng âm thầm đánh giá hắn.
“Nào nào, Lâm công tử, ta kính ngươi một chén! Đám văn thần triều đình chẳng ra gì, mấy năm nay nếu không có ngài giúp đỡ, cuộc sống của chúng ta đã khổ lắm rồi!”
“Năm ngoái áo đông họ phát mỏng như giấy, may mà có áo bông ngài gửi tới!”
“Thử thịt dê này đi! Là dê thảo nguyên cướp từ bộ lạc Bắc Địch đấy, ngon lắm!”
…
Không ngừng có người đến chào hỏi, mời rượu, mà ta cũng ai mời đều uống.
Ta nhìn thấy ánh mắt Yên vương nhìn ta, từ tò mò ban đầu dần trở nên phức tạp.
Người khác đều cho rằng ta là nam tử, nhưng ta chưa từng giấu hắn thân phận thật.
Từ khoảnh khắc quyết định cùng Yên vương cấu kết, ta đã không còn ý định làm một tiểu thư khuê các yếu đuối nữa.
Đến tận khuya, yến tiệc mới tan.
Thẩm Luật mời ta nghỉ trong doanh trướng của hắn, ta không từ chối.
“Cô nam quả nữ ở chung một phòng, Hứa cô nương bình tĩnh như vậy, không sợ bản vương có ý đồ xấu sao?”
Yên vương Thẩm Luật chậm rãi tháo giáp.
Ta bình thản đáp:
“Vương gia lòng mang thiên hạ, ta tin vào nhân phẩm của ngài.”
“Hơn nữa, ta vốn dĩ là thê tử tương lai của vương gia. Cho dù thật sự xảy ra chuyện gì… cũng chẳng có gì quan trọng, phải không?”
Điều kiện hợp tác giữa ta và Thẩm Luật là - sau khi hắn đăng cơ xưng đế, phải lập ta làm Hoàng hậu.
Kiếp trước làm bàn đạp cho người khác, nhìn nàng phong quang làm Hoàng hậu.
Lần này, ta cũng muốn nếm thử cảm giác mẫu nghi thiên hạ.
“Ta vốn cho rằng Hứa cô nương có thể dự đoán tương lai nên mới đặt cược sớm. Giờ xem ra… lại không giống điều ta nghĩ. Là ta đã xem nhẹ cô nương rồi.”
Ta từng nói với Thẩm Luật rằng mình có thể nhìn thấy tương lai trong mộng.
Trong tương lai, hắn sẽ tạo phản, sẽ xưng đế.
Để chứng minh, ta đã đưa cho hắn một bản đồ mỏ sắt ở Yên địa - vài mỏ trong đó là nơi sau này tiểu hoàng đế thu hồi phương Bắc, hao tổn vô số nhân lực vật lực mới dò ra được.
“Có gì không giống?”
Ta bỗng thấy tò mò trước lời của Thẩm Luật.
“Ta ngửi thấy trên người nàng mùi của kẻ cùng loại - tham vọng cháy rực, còn có nỗi không cam lòng và hận thù giấu sâu trong lòng.” Hắn ghé sát lại, nhẹ nhàng vuốt ve má ta.
Khoảnh khắc kề tai sát tóc, ta có thể ngửi rõ mùi rượu cùng sát khí trên người hắn, giống hệt cơn gió lạnh lẽo, khắc nghiệt của đất Bắc Địch.
“Phải rồi, giống như việc vương gia oán hận tiên đế thiên vị vậy.” Ta cười quyến rũ, xoay người đặt đầu ngón tay lên ngực hắn. “Vương gia, chúng ta đều không được cha mẹ yêu thương, mang cùng một nỗi oán hận, nên mới đồng cảm với nhau.”
“Haha… đồng cảm sao? Bản vương lại thấy ‘cùng nhau làm chuyện xấu’ còn hợp hơn. Nàng và ta đều bất hiếu, bất kính như nhau, đều không cam tâm làm áo cưới cho kẻ khác!”
Hắn cười sảng khoái, vòng tay ôm eo ta, kéo ta ngã xuống chiếc sập phía sau. Ta nằm trong lòng hắn, đầu gối lên đầu gối hắn.
Bốn mắt nhìn nhau, cùng bật cười, tựa như hôn quân và yêu phi.
Những ngày sau đó, hắn dẫn ta cưỡi ngựa săn bắn, đi khắp phố lớn ngõ nhỏ đất Yên.
Ta cũng mượn thế lực vương phủ, thu mua được một lượng lớn da thú, nhân sâm cùng các loại sơn vật.
Giữa chúng ta, tình cảm dường như lặng lẽ thay đổi theo cách nào đó.
Trong thời gian ấy, ta nhận được hai tin từ Đế Kinh truyền đến -
Ngụy Thành Chương tham gia khoa cử, nhưng trượt.
Hoa khôi mà Hứa Thành Huy chuộc thân đã mang thai.
Sau hai tháng dừng chân ở miền Bắc, thương đội khởi hành trở về.
Thẩm Luật đến tiễn ta, tặng ta một thanh đoản kiếm.
Hắn nói đó là một cặp uyên ương kiếm, chiến lợi phẩm thu được từ phía Bắc Địch, giờ thanh kiếm cái được tặng cho ta.
Nhìn lưỡi kiếm ánh lên hàn quang lạnh lẽo, ta hiểu ý hắn.
Ta nghĩ, có lẽ được sống lại một lần, ông trời cũng chịu ban cho ta chút may mắn…
7
Trở lại Đế Kinh, ta lập tức bán lại toàn bộ hàng hóa vận chuyển từ Mạc Bắc về, kiếm được một khoản tiền không nhỏ.
Vốn dĩ chuyện này không thể thuận lợi đến vậy, nhưng nhờ Yên Vương đứng ra dàn xếp, ta đi được con đường của cô mẫu hắn là Lan Lăng Trưởng Công Chúa, nên số hàng kia mới bán được với giá cao.
Lan Lăng Trưởng Công Chúa là bậc trưởng bối trong tông thất, nhà chồng lại là phủ Tào Quốc Công danh giá bậc nhất. Nhờ lần giao dịch này, ta cũng coi như đã bắt được mối quan hệ ấy.
Ta sai người chọn vài món quà trông thật đắt tiền gửi đến cho Hứa Dao và Hứa Thành Huy.
Đồng thời dặn người mang quà nhất định phải khéo léo nhắc trước mặt Hứa Dao về quan hệ giữa ta và phủ Tào Quốc Công, nói rằng hai bên qua lại rất thân thiết.
Quả nhiên, chưa được mấy ngày, cô em gái trước đó còn lấy cớ dưỡng thai không thể ra ngoài đã ôm bụng lớn sốt sắng tìm đến tận cửa.
Hứa Dao nắm tay ta, khóc lóc chân thành như trước kia.
“Chị à, chị đi biên tái lâu như vậy, da đen đi rồi, cũng gầy đi nữa.”
“Chị không biết đâu, khoảng thời gian này em lo cho chị biết bao.”
“Em ăn không ngon, ngủ không yên. May mà chị bình an trở về, đúng là tạ ơn trời đất.”
“Muội đang mang thai, vẫn nên chăm sóc bản thân cho tốt.” Ta dịu dàng đáp lại, giả vờ không nhận ra mục đích của nàng. “Mấy bộ da thú ta gửi trước đó muội có thích không? Sau này đứa bé ra đời, dùng may quần áo là mềm và ấm nhất.”
Ta hòa nhã trò chuyện với Hứa Dao, giả như không nhìn thấu ý đồ của nàng.
Hiện giờ việc Hứa gia “tán gia bại sản” đều là vì nàng.
Nếu thật sự lo cho ta, khi trước nàng đã không mang toàn bộ tiền bạc đi xuất giá, cũng sẽ không đến lúc ta rời Mạc Bắc mà ngay cả tiễn đưa cũng chẳng buồn xuất hiện.
Hứa Dao được cha mẹ nuông chiều thành quen, từ trước đến nay luôn như vậy - chuyện gì cũng đặt bản thân lên trước.
Sau một hồi khách sáo qua lại, cuối cùng nàng cũng nói ra mục đích.
“Chị à, em nghe nói chị đã kết giao được với Lan Lăng Trưởng Công Chúa và phủ Tào Quốc Công, không biết có thể tiến cử Ngụy lang giúp một chút không?”
Lần này họ không bị ta chia rẽ, lại có của hồi môn khổng lồ của Hứa Dao nuôi dưỡng ăn sung mặc sướng, Ngụy Thành Chương đang trong thời kỳ tân hôn ngọt ngào tự nhiên mê muội hưởng lạc. Học vấn vốn đã bình thường, giờ càng rơi rụng tả tơi, con đường khoa cử tuyệt đối không còn hy vọng.
Thế nên họ bắt đầu nhắm đến các mối quan hệ của ta.
“A Dao, ba mươi tuổi đỗ Minh Kinh đã là sớm, năm mươi tuổi đỗ Tiến sĩ cũng chưa muộn. Dù năm nay trượt, ba năm sau thi lại cũng không sao, dù gì muội phu vẫn còn trẻ.”
Lời ta nói là chính đạo, nhưng Ngụy Thành Chương và Hứa Dao dĩ nhiên không thể hài lòng.
“Ngụy lang thường nói, một tấc thời gian một tấc vàng, tuổi trẻ đang độ thì nên sớm báo quốc. Nay chàng cũng đã là cử nhân, cử nhân quyên quan nhập sĩ vốn cũng là chuyện thường thấy. Chị đã có đường, vậy giúp chúng em đi.”
Ta giả vờ không chịu nổi sự năn nỉ mềm mỏng của nàng, cuối cùng đồng ý sẽ tìm quan hệ tiến cử Ngụy Thành Chương làm quan, nàng lúc này mới lau nước mắt mà cười.
Ta lại nói hiện giờ chưa có tiền để lo khoản quyên quan.
Lần này Hứa Dao lại hào phóng khác thường, liên tục nói sẽ về chuẩn bị bạc mang tới cho ta, còn dặn đi dặn lại nhất định phải dụng tâm tìm cho hắn một chức vị tốt.
Tai tiếng qua lại trước hôn nhân, cộng thêm con đường quyên quan nhập sĩ - danh tiếng của Ngụy Thành Chương coi như hoàn toàn bị hủy hoại.
Sau khi Hứa Dao rời đi, Hứa Thành Huy lại tới.
Người em trai này nói hoa khôi Bạch Nhụy Nương đã mang thai con của hắn, hắn muốn cưới nàng làm chính thê.
Hứa gia có tổ huấn, không được cưới nữ tử xuất thân tiện tịch làm chính thất.
Khi ta còn chưa trở về, Hứa Thành Huy đã nhiều lần tranh cãi với các trưởng bối trong tộc vì chuyện này.
“Chị à, Nhụy Nương nhất định phải là thê tử của đệ. Đệ đã hứa sẽ cưới nàng đường đường chính chính, tên nàng nhất định phải được ghi vào gia phả.”
Hắn nói chắc như đinh đóng cột.
“Quy củ tổ tông không thể phá.”
“Chị là gia chủ, chuyện Nhụy Nương có vào gia phả hay không chẳng phải chỉ cần một câu của chị sao? Chị phá lệ một lần thì có sao đâu?”
Hứa Thành Huy hoàn toàn không để tâm.
Sau một hồi tranh cãi, ta khuyên hắn: nếu tổ quy không cho phép, chi bằng tách tông ra riêng, tự lập một nhánh mới.
Như vậy gia quy cũng không còn quản được hắn nữa.
Dù sao dòng đích của Hứa gia chỉ còn ba tỷ đệ chúng ta; ta và Hứa Dao đều đã xuất giá, người kế thừa dòng đích sau này vốn dĩ cũng chỉ có mình hắn.
Hứa Thành Huy suy nghĩ một lúc rồi đồng ý.
Đây vốn là kế của ta - một khi hắn chấp nhận phân tông, cũng đồng nghĩa bị ta quét khỏi cửa, Hứa gia từ đây không còn đích tử nữa.
Nghĩ đến kiếp trước, vị thiếu niên tướng quân trí dũng song toàn được người đời ca tụng, rồi nhìn lại tên công tử bột chẳng biết việc gì trước mắt, ta không khỏi bật cười lạnh.
Đợi sau này ta danh chính ngôn thuận nhận nuôi một nam hài khác từ trong tông tộc để kế thừa hương hỏa dòng đích, không biết trong lòng Hứa Thành Huy sẽ hối hận đến mức nào.
8
Nhờ phủ Tào Quốc Công đứng ra lo liệu khắp nơi, Ngụy Thành Chương với danh tiếng “giỏi thơ văn, tinh thư họa” được tiến cử đến trước mặt tiểu hoàng đế.
Tiểu hoàng đế rất vừa ý hắn, lập tức giữ lại bên cạnh làm phụng triệu Hàn Lâm.
Ngụy Thành Chương vốn là kẻ lanh lợi, chẳng bao lâu đã được tiểu hoàng đế để mắt, ban cho thân phận đồng tiến sĩ, rồi bổ nhiệm làm chủ sự bộ Lại.
Hứa Dao cũng nhờ chồng mà được phong cáo mệnh, trở thành phu nhân quan gia danh chính ngôn thuận.
Không lâu sau, con của họ chào đời.
Lễ tắm ba ngày cho đứa trẻ được tổ chức vô cùng long trọng, vô số người tranh nhau đến nịnh bợ vị sủng thần mới nổi của hoàng đế.
Ta lấy cớ bệnh, chỉ sai nha hoàn mang lễ đến.
Nha hoàn trở về nói với ta rằng hôm ấy Hứa Dao ăn diện cực kỳ phô trương, đầu đầy châu ngọc, y phục lộng lẫy, dáng vẻ quý phái xa hoa.
Người do ta - vị trưởng tỷ xuất thân thương hộ - phái đi thậm chí còn chẳng được gặp mặt nàng, chỉ có lễ vật là được nhận.
“Chó còn không chê nhà nghèo. Nếu không nhờ cô nương giúp đỡ, nàng ta làm sao có ngày phong quang làm quan phu nhân? Giờ lại chê Hứa gia là thương nhân, đúng là còn không bằng chó.”
Nha hoàn nói năng thẳng thắn, nàng là người Yên Vương đưa cho ta, từ trước đến nay lời lẽ luôn sắc bén.
“Cô nương đừng tức, rồi sẽ có ngày họ phải hối hận.”
Người trong Đế Kinh vẫn còn say mê trong cảnh ca múa thái bình phồn hoa, nào biết phương Bắc đã âm thầm dậy lên cơn bão lớn.
Mùa đông lạnh giá kéo đến, tai họa cũng theo đó mà gần kề.
Hứa Dao lại chủ động tìm đến, lần này vừa mở miệng đã nói muốn làm mai cho ta.
“Chị à, giờ Thành Huy đã thành gia lập nghiệp, muội cũng đã xuất giá, coi như chị đã hoàn thành lời dặn của mẫu thân, cũng nên nghĩ cho bản thân rồi.
Muội có một mối hôn sự, hợp với chị nhất.”
“Không biết muội định giới thiệu nhà nào cho ta?”
“Người này rất xứng đôi với chị. Không ai khác, chính là Thượng thư bộ Lại Trương Như Tùng, Trương đại nhân. Hậu viện của Trương đại nhân thanh tịnh, chức vị lại cao, chị gả sang đó sẽ là quan phu nhân đường đường chính chính…”
Hứa Dao thao thao bất tuyệt kể đủ mọi điều tốt đẹp của Trương Như Tùng.
Ta cười lạnh, cắt ngang lời nàng.
“Cái gọi là xứng đôi mà muội nói, là Trương đại nhân đã ngoài năm mươi, còn ta phải làm kế thất thứ năm của ông ta? Vừa bước vào cửa đã làm mẹ kế của hơn chục đứa trẻ?”
“Hứa Dao, ta đối đãi với muội không tệ chứ?”
“Vì không để muội nhập cung, ta táng gia bại sản, chạy vạy khắp nơi; vì muốn muội xuất giá phong quang, mười dặm hồng trang, ta tiêu sạch gia tài. Ta lo liệu cho muội, che chở muội trưởng thành - giờ vì muốn lấy lòng cấp trên cho phu quân mình, muội đối xử với chính tỷ tỷ ruột như vậy sao?”
Bị ta mắng, mặt Hứa Dao đỏ bừng, miễn cưỡng cười gượng biện bạch.
“Chị… chị đừng giận, muội cũng là vì tốt cho chị thôi. Chị quanh năm lộ diện bên ngoài, tìm được nhà như vậy đã là muội phải mất mặt cầu xin…”
“Muội… muội…”
Ta tức đến nói không nên lời, ngay sau đó liền ngất xỉu xuống đất.
Nha hoàn bưng trà bước vào.
“Chị ấy bệnh thôi, không liên quan đến ta đâu.”
Hứa Dao hoảng hốt đứng dậy, buông lại một câu rồi vội vàng phất tay áo rời đi.
9
Nha hoàn đỡ ta dậy, còn khen ta diễn thật giống.
Đúng vậy, chuyện ngất xỉu là ta giả vờ.
Chỉ để chính thức trở mặt với Hứa Dao.
Sau này khi nàng lại tìm đến cầu xin, ta mới có thể thoải mái ép giá, moi đến tận xương tủy.
Số của hồi môn phong hậu ấy, từng đồng từng xu đều từ tay ta mà ra, dĩ nhiên ta phải lấy lại.
Cái cảm giác kiếp trước ta trắng tay, đói rét khốn cùng - đời này nàng cũng phải tự mình nếm thử một lần.
Chớp mắt đã đến đông chí, phương Bắc truyền về tin Yên Vương Thẩm Luật khởi binh.
Có tiền, có lương, lại là đội quân tinh nhuệ từng chinh chiến trăm trận, đại quân của Thẩm Luật một đường tiến thẳng như chẻ tre.
Khi đại quân áp sát kinh thành, tiểu hoàng đế định dời đô, thì Thẩm Luật lại bất ngờ dừng lại, yêu cầu nghị hòa.
Tiểu hoàng đế mừng rỡ khôn xiết, tỏ ý sẵn lòng cùng vương thúc Thẩm Luật chia nam bắc mà trị, chia đôi thiên hạ.
Trong đoàn sứ giả đi nghị hòa mà triều đình phái đi, có người được hoàng đế tin dùng nhất - tài trí nhanh nhạy, ăn nói khéo léo - Ngụy Thành Chương.
Người ngoài cho rằng Yên Vương không muốn binh đao tương hướng với tiểu hoàng đế, chỉ có ta biết đây chẳng qua là kế trì hoãn của Thẩm Luật.
Một là để khiến triều đình lơ là cảnh giác, hai là một phần trong kế hoạch ta nhờ hắn giúp.
Kiếp trước, Ngụy Thành Chương từng bịa đặt tội danh, dâng sớ buộc tội ta lũng đoạn thị trường, trục lợi bất chính.
Lần này, ta sẽ khiến đại kế nghị hòa hủy trong tay hắn, để hắn cũng phải gánh lấy tiếng xấu thiên hạ một lần.
Trong yến tiệc, cận thần của thiên tử là Ngụy Thành Chương ám sát Yên Vương bất thành, bị loạn tiễn xuyên thân mà chết.
Yên Vương lập tức tuyên bố hoàng đế ngoài miệng nói hòa, trong lòng lại khác, thất tín bội nghĩa, rồi thẳng tay dẫn quân tiến về kinh thành.
Ngụy Thành Chương trở thành tội nhân bị người người phỉ nhổ.
Để dập tắt phẫn nộ, tiểu hoàng đế cách chức hắn, cả nhà đều bị tống ngục.
Người muội muội từng nhờ chồng mà vinh hiển của ta - Hứa Dao - từ trong lao sai người gửi lời cầu cứu, nhờ ta nghĩ cách cứu nàng.
Ta dĩ nhiên sẽ cứu nàng.
Vì thế, ta “tiêu sạch” toàn bộ của hồi môn của Hứa Dao.
Đứa con trai của họ nhiễm phong hàn trong ngục, không chữa được mà chết.
Hứa Dao mất chồng mất con, lại thêm kinh hãi quá độ, sau khi ra tù liền bệnh nặng không dậy nổi.
Vài ngày sau, đại quân Yên Vương áp sát thành.
Ngày thành phá, Đế Kinh binh hoang mã loạn, tiểu hoàng đế tự thiêu trong cung, lửa cháy ngút trời, nhuộm đỏ nửa kinh thành.
Sau đó, Yên Vương thanh lọc triều đình, trấn an bách tính, rồi đăng cơ xưng đế.
Có lẽ vì xuất thân quân ngũ, cũng có lẽ cố ý giản lược, hắn chỉ chọn một ngày lành, đến tông miếu tế bái tổ tiên.
Sau đó trở về cung thay long bào, coi như chính thức đăng cơ.
Tổng cộng chỉ mất một buổi chiều.
Đêm hôm ấy, vị tân đế vừa đăng cơ cải trang, vượt tường băng viện, xuất hiện trước mặt ta.
Hắn mặc một thân dạ hành y màu đen, tay trái xách một gói bánh, tay phải cầm hai chiếc giò heo nướng, vừa huýt sáo khe khẽ, vừa bước tới với vẻ mặt rạng rỡ.
“Lại đây, lại đây, Tố Tố, mau nếm thử bánh Sơn Hà Xã Tắc của Ngự Thiện Phòng đi. Món này chỉ làm mỗi khi hoàng đế đăng cơ thôi, hiếm lắm đấy. Hôm nay yến tiệc trong cung, đám huynh đệ bên dưới ăn ai cũng khen ngon. Tổng cộng chỉ có mấy đĩa, ta đặc biệt giữ lại cho nàng một phần.”
“Còn cái giò heo này, ta tự nướng đấy, dùng chân heo cúng tổ tiên. Vốn con heo đó phải dâng ở Thái Miếu, nhưng ta nghĩ tổ tông nhìn một cái nếm chút hương vị là đủ rồi, để thịt không cũng phí, chi bằng mọi người cùng chia nhau, coi như hưởng chút phúc khí.”
Nhìn Thẩm Luật hí hửng dâng đồ trước mặt ta, vẻ mặt chờ được khen thưởng, ta thế nào cũng thấy trong đôi mắt sáng rực ấy lộ ra một kiểu… ngây ngốc rất chân thành.
Ta bật cười.
Cũng chỉ có Thẩm Luật - người thật sự từng chịu khổ, từng chịu rét, chẳng kiêng dè điều gì - mới làm ra được những chuyện ngang tàng như vậy.
10
Thẩm Luật phóng khoáng, bất kham trước mắt này hoàn toàn khác với vị Yên Vương ta gặp lần đầu.
Có lẽ đây mới là con người thật của hắn.
“Hoàng thượng thật có nhã hứng, không sợ chuyện bại lộ rồi bị ngự sử dâng sớ đàn hặc sao?” ta trêu.
Thẩm Luật phẩy tay, chẳng để tâm.
“Hừ, ta còn sợ đám mọt sách đó à?”
“Tiểu hoàng đế chính là bị bọn văn quan lừa đến mất nước. Thiên hạ này là ta giành được trên lưng ngựa, đâu đến lượt đám thư sinh xen miệng? Muốn làm thì làm, không làm thì cút. Giờ ta là hoàng đế, thiếu gì người đọc sách muốn làm quan cho ta.”
“Bệ hạ đối với văn quan thật qua loa.”
“Yên tâm, đó là với bọn họ thôi. Chúng ta là tình nghĩa cùng vượt hoạn nạn, lại tâm ý tương thông như phu thê. Sau này đối với nàng, ta tuyệt đối không qua loa. Hôn sự của chúng ta, ta đảm bảo còn long trọng hơn cả lễ đăng cơ.”
Hắn nói chắc như đinh đóng cột.
Chúng ta vừa uống rượu vừa trò chuyện. Một lúc sau, Thẩm Luật nắm tay ta, nhất quyết đòi xem tướng cho ta.
Hắn nói đây là nghề mới học từ vị quân sư năm xưa - nay đã là tể tướng - rồi chỉ vào trán hơi phẳng của cả hai, bảo rằng đó gọi là cung phụ mẫu thấp lõm, chứng tỏ duyên thân tình bạc bẽo, không được cha mẹ yêu thương.
Ta siết chặt tay hắn, tựa đầu lên vai hắn.
Đúng vậy, chúng ta đều không được cha mẹ yêu quý, đều từng bị xem như quân cờ. Nhưng cuối cùng, bằng cách của riêng mình, chúng ta vẫn giành được thứ mình muốn.
Hắn dường như đã say, cứ hỏi mãi:
“Tố Tố, ta sẽ là một người cha tốt, nàng cũng sẽ là một người mẹ tốt, đúng không? Sau này chúng ta sẽ không trở thành những bậc cha mẹ như cha mẹ mình, đúng không?”
Mỗi lần hắn hỏi, ta đều gật đầu.
Thẩm Luật rời đi trước lúc gà gáy, cưỡi ngựa quay về cung. Náo loạn cả đêm, ta vừa chợp mắt chưa bao lâu thì trời đã sáng.
Nha hoàn vào báo rằng Hứa Dao đang làm loạn.
Khi ta đến nơi, Hứa Dao tóc tai rối bù, mặt mày trắng bệch, ngồi trên giường.
Trong tay nàng cầm một cây kéo, miệng lẩm bẩm không rõ lời, đám nha hoàn không ai dám lại gần.
Vừa thấy ta, nàng lập tức lao tới ôm chặt, khóc nức nở.
Từ những lời nói lộn xộn của Hứa Dao, ta cuối cùng cũng hiểu chuyện gì đã xảy ra -
Không biết bị kích thích điều gì, nàng lại mơ thấy một phần ký ức của kiếp trước.
“Chị à, ta là hoàng hậu! Ta mới là hoàng hậu đúng không? Chị à, ta chỉ còn chị thôi! Chị phải giúp ta! Chị không thể mặc kệ ta!”
Nàng khóc đến kiệt sức.
Ta vỗ nhẹ lưng nàng, khóe môi khẽ cong lên.
“Muội bị bệnh rồi, ngủ mê thôi. Chỉ là một giấc mộng mà thôi.”
Ta sẽ để muội dưỡng bệnh thật tốt, rồi đem kết cục trong giấc mộng của ta - trả lại cho muội.
Ngày thánh chỉ sắc phong ta làm hoàng hậu của Thẩm Luật truyền đến phủ, bệnh của Hứa Dao cũng vừa khỏi hẳn.
Nàng làm nũng hỏi ta sau khi thành hôn có thể đưa nàng vào cung hay không.
Trong ánh mắt hưng phấn còn hơn cả ta, ta nhìn thấy rõ dã tâm của nàng.
Có lẽ vì đã mơ thấy vinh quang làm hoàng hậu ở kiếp trước, Hứa Dao lại sinh ra những ý nghĩ không nên có.
Nhưng nàng định sẵn sẽ không được như ý.
Ta ném một bọc đồ rách cùng mấy đồng bạc vụn xuống trước mặt nàng.
“Chị… chị làm vậy là ý gì?”
Nàng mở to mắt, giả vờ bình tĩnh.
Lúc này trời rét căm căm, tuyết đang rơi.
Ta mỉm cười dịu dàng, ghé sát tai nàng thì thầm:
“Cầm lấy đi, đều là của muội cả. Đi chuộc tội đi, muội muội tốt của ta.”
“Đi chuộc tội đi, tỷ tỷ tốt của ta.” - đó là câu nàng từng nói khi đuổi ta khỏi kinh thành ở kiếp trước. Giờ ta trả nguyên vẹn lại cho nàng.
Hứa Dao vùng vẫy, nhưng đã bị mấy bà tử nhanh nhẹn kéo đi.
11
Thời gian trôi nhanh, năm mới sắp đến.
Thẩm Luật không mở đại yến trong cung, mà đến ngày mười tám tháng Chạp chỉ dẫn văn võ bá quan tế bái Thái Miếu, rồi bãi triều cho nghỉ, ai về nhà nấy.
Tin Hứa Dao chết truyền đến khi chúng ta đang lười biếng ngồi quây bên lò sưởi, ăn khoai lang nướng.
Đúng vậy, cuộc sống của một đôi đế hậu chẳng câu nệ lễ nghi chính là giản dị mà thú vị như thế.
Người báo tin nói rằng họ phát hiện Hứa Dao trong một căn lều hoang ngoài thành.
Thi thể nàng đã cứng đờ - chết vì đói rét.
Mấy kẻ ăn mày sống chung mái lều, từng cướp thức ăn và quần áo của nàng kể rằng trước đó Hứa Dao luôn điên dại lẩm bẩm mình là hoàng hậu, còn chửi người tỷ tỷ lòng lang dạ sói đã cướp đi vinh quang của nàng.
Nàng quên mất rồi - vinh quang kiếp trước của nàng vốn dĩ là do ta ban cho.
Hứa Thành Huy không chết, nhưng Bạch Nhụy Nương đã cuỗm tiền rồi bỏ trốn cùng gian phu.
Hắn phải sống nhờ sự bố thí của hàng xóm, ngày ngày mượn rượu giải sầu, miệng đầy oán trách.
Năm xưa khi Đế Kinh thất thủ, Bạch Nhụy Nương từng ôm tiền bỏ chạy một lần. Sau này biết ta trở thành hoàng hậu, nàng ta lại quay về bên Hứa Thành Huy.
Không ngờ ta căn bản không nhận người đệ đệ đã tách tông ấy, còn trực tiếp nhận nuôi một đứa trẻ trong tộc để kế thừa dòng đích Hứa gia.
Bạch Nhụy Nương chờ một thời gian thấy không còn hy vọng, lần này lại bỏ đi lần nữa.
“Đừng cứ quan tâm mấy người ngoài nữa, nàng nhìn người nằm cạnh gối mình đi được không?”
Thẩm Luật ghen ra mặt, lẩm bẩm.
“Được được, vậy phần khoai lang ngọt nhất này cho bệ hạ ngày đêm bận rộn nhé?”
Ta vừa nói vừa bẻ một khúc khoai vàng óng, nhét vào miệng hắn.
Năm cũ qua, năm mới đến, đèn lửa ấm áp, đúng lúc cảnh đẹp người vui.
Tâm nguyện đã thành, người thương ở bên - chính là khói lửa nhân gian.
- Hết -
