Chương trước: https://rurutrongnha.blogspot.com/2026/02/hiep-si-meo-nho-bao-ve-ke-lang-thang.html
Vương Tiểu Man mở ảnh ra, chăm chú đọc từng dòng:
Ai Cũng Ghét Đại Phun Cô:
“Lúc đó tôi chỉ nói bừa thôi, sao anh lại định làm thật? Kế hoạch này quá mạo hiểm rồi. Cái bẫy đó mà lỡ làm chết người thì không giống giết mèo đâu, không chỉ chịu trách nhiệm pháp luật mà còn có thể mất mạng.”
Tiên Phụ Hiệp Beta:
“Vậy thì chia ra làm hai bước. Tôi sẽ đến khu nhà của anh, cưa gần đứt cành cây to nhất, từ bên ngoài nhìn vào cũng không phát hiện được. Trong thời gian đó anh cố ý rời khỏi khu để tạo bằng chứng ngoại phạm. Hai tháng sau, anh bắt một con mèo rác, đánh cho thoi thóp rồi treo lên cành đó. Đến khi mấy kẻ cuồng mèo trong khu leo lên cứu thì cành cây sẽ gãy, người với mèo cùng rơi xuống, không chết cũng thành não tàn. Lúc ấy xóa lịch sử chat, chặn nhau là xong. Anh cứ cắn chặt rằng mình không biết cành cây sẽ gãy, mọi trách nhiệm đều do lũ cuồng mèo tay tiện, thích xen vào chuyện người khác.”
Ai Cũng Ghét Đại Phun Cô:
“Hồi đó tôi nói trong lúc bốc đồng. Giờ bình tĩnh nghĩ lại, chỉ cần cảnh mèo rác chết thảm cũng đủ làm bọn cuồng mèo khóc lóc gào thét rồi, đâu cần thiết phải dùng bẫy giết người.”
Tiên Phụ Hiệp Beta:
“Giết một tên cuồng mèo đáng giá hơn mười con mèo rác. Anh nghĩ xem, nếu không có đám đạo đức giả đó cho ăn khắp nơi thì làm gì có nhiều mèo hoang tràn lan như vậy? Anh có giết bao nhiêu mèo đi nữa cũng chỉ khiến bọn chúng càng tin rằng mình đang làm việc thiện. Nhưng chỉ cần giết một tên cuồng mèo, là trong bán kính trăm mét, đám mèo hoang sẽ mất nguồn thức ăn rồi chết đói hết. Cơ hội ngàn năm có một đang ở trước mắt, muốn làm anh hùng hay làm kẻ tầm thường, tự anh chọn đi.”
Ai Cũng Ghét Đại Phun Cô:
“Tôi sẽ cân nhắc. Dù sao cũng liên quan đến phạm pháp, phải thận trọng nhiều lần.”
Tiên Phụ Hiệp Beta:
“Thận trọng cái gì! Việc trái pháp luật anh làm còn ít à? Mấy tấm ảnh chụp dưới váy con gái anh chia sẻ trong nhóm lấy từ đâu ra? Lần sau đi thu thập ‘tư liệu’ có bị bắt hay không anh còn không lo, lại sợ chuyện này à?”
Ai Cũng Ghét Đại Phun Cô:
“Được rồi, tôi làm. Được chưa?”
Tiên Phụ Hiệp Beta:
“Thế mới đúng chứ.”
Đến đây thì đoạn trò chuyện kết thúc.
Vương Tiểu Man cảm thấy sống lưng lạnh toát. Số phận của cô suýt nữa đã bị hai kẻ biến thái này quyết định. Cô thầm hạ quyết tâm: nhất định phải đào cho ra tên Tiên Phụ Hiệp Beta kia, đòi lại công bằng cho chính mình - và cho những con mèo vô tội đã bị hắn tàn hại.
Chương 6: Tôi đến cứu bạn đây!
Xem xong toàn bộ đoạn trò chuyện, Vương Tiểu Man liếc nhìn thời gian. Thôi xong, khỏi cần đặt bữa sáng nữa, ăn gộp với bữa trưa luôn cho rồi.
Càng nghĩ cô càng thấy còn quá nhiều điểm chưa rõ, bèn quyết định hỏi thêm Chu Dân Duệ cảnh sát vài chi tiết liên quan đến quá trình điều tra. Cô mở tài khoản mạng xã hội của anh ra, ánh mắt vô thức dừng lại rất lâu trên ảnh đại diện - một chú mèo đội mũ phớt, khoác phong cách quý ông Anh quốc thời Victoria. Tên tài khoản của anh là Miêu Thuật Quỷ, chỉ cần nhìn qua những lần trò chuyện trước đây cũng đủ biết, anh chắc chắn là một người yêu mèo đến mức cuồng nhiệt.
Sau một hồi chào hỏi qua lại, Vương Tiểu Man vẫn không nhận được câu trả lời mình mong muốn, nhưng lại bất ngờ biết được một manh mối quan trọng liên quan đến thân phận của Tiên Phụ Hiệp Beta: hóa ra hắn từng bị đuổi học vì hành vi ngược đãi mèo. Chỉ tiếc rằng, chừng ấy thông tin vẫn chưa đủ để xác định chính xác danh tính của hắn.
Ăn trưa xong, Vương Tiểu Man rời khỏi nhà, bắt đầu chuẩn bị vật tư cho chuyến đi xa vào ngày mai. Dựa vào những vụ ngược đãi mèo sẽ xảy ra trong hai tháng tới mà cô ghi nhớ từ tương lai, cô khoanh vùng được vụ việc gần nhất cả về thời gian lẫn địa điểm - xảy ra sau hai ngày nữa, ngay trên tuyến đường bắt buộc cô phải đi khi lên tàu trở lại trường.
Vụ ngược đãi mèo ấy diễn ra gần một khu dân cư cũ kỹ ở vùng ven thành phố Túc Châu. Hung thủ đã lần lượt giết chết bốn con mèo con, dùng dây thép buộc xác chúng lại thành một bó rồi trói vào người mèo mẹ, sau đó còn tàn nhẫn đánh gãy cả hai chân sau của nó. Con mèo mẹ bị ép phải kéo lê những đứa con đã chết, hoảng loạn chạy khỏi hiện trường, mang theo cảnh tượng kinh hoàng phơi bày giữa đường phố.
Sau biến cố khủng khiếp ấy, con mèo mẹ vốn rất quấn người hoàn toàn mất niềm tin vào loài người, tính cách trở nên hung dữ, dễ kích động. Bất kỳ ai đến gần, nó cũng kéo lê đôi chân gãy liều mạng bỏ chạy; nếu không còn đường trốn, nó sẽ nhe răng khè khè đe dọa. Chỉ có một người duy nhất trong khu vực là nó chịu yên tâm ăn uống trước mặt. Câu chuyện bất hạnh ấy khiến trái tim của tất cả những ai còn giữ lòng lương thiện đều đau nhói - và dĩ nhiên, Vương Tiểu Man cũng không ngoại lệ.
Mua xong toàn bộ đồ dùng cần thiết cho chuyến đi tại siêu thị, Vương Tiểu Man quay về khu nhà. Vừa bước vào đã gặp Lâm bà bà đang khom lưng thêm thức ăn vào điểm cho mèo hoang ăn. Cô vội vàng tiến tới chào hỏi:
“Cháu chào bà, chào buổi chiều ạ!”
“Tiểu Man đó à, chào cháu. Nhục Tùng ở bệnh viện thú y hồi phục khá lắm, chỉ là tính tình trở nên rụt rè hơn trước. Hồi trước tắm cho nó, hai thanh niên to khỏe còn giữ không nổi, giờ thì chịu ngoan ngoãn đứng yên rồi.”
Nghe tin Nhục Tùng không sao, Vương Tiểu Man vui hẳn lên. Chợt nhớ tới Tuyết Nhi đã biến mất không rõ lý do tối qua, cô liền hỏi:
“Bà ơi, mấy hôm nay bà có thấy Tuyết Nhi không ạ?”
“Sáng nay bà còn thấy nó đó. Cảm giác Tuyết Nhi thanh nhã hơn trước nhiều, lúc ăn trông như một cô tiểu thư vậy. Chỉ là trên đuôi nó có buộc thêm một cái nơ bướm, là cháu buộc à?”
“Nghe bà nói vậy là cháu yên tâm rồi. Tối qua Tuyết Nhi suýt nữa bị tên biến thái ngược đãi mèo làm hại cùng với Nhục Tùng. Lúc cháu nhìn thấy nó lần cuối vẫn còn bẩn thỉu lắm, không ngờ nhanh vậy đã được chăm sóc gọn gàng rồi. Có lẽ cái nơ cũng là do người tốt bụng nào đó buộc cho nó.”
Ngoài miệng nói thế, trong lòng cô lại âm thầm bổ sung: Thật ra là tối qua của hai tháng sau.
“Bà nhớ có lần cháu lấy bút màu vẽ Tuyết Nhi thành cái mặt hoa, còn bảo mèo trắng là xấu trong mắt mèo, phải cải tạo thành mèo bông thì mới thành mỹ nhân được yêu thích. Cho nên thấy cái nơ, bà lập tức nghĩ không biết có phải cháu lại bày trò gì trên người Tuyết Nhi không đó.”
Mùi thức ăn lan tỏa khiến bảy tám con mèo đang nằm phơi nắng lười biếng trên bãi cỏ lập tức bị đánh thức cơn thèm, lũ lượt chạy tới ăn uống no nê. Thế là Vương Tiểu Man vừa trò chuyện cùng Lâm bà bà, vừa thỏa thích vuốt ve mèo, trải qua một buổi chiều vừa vui vẻ vừa trọn vẹn.
Tạm biệt Lâm bà bà, Vương Tiểu Man rời khỏi điểm cho mèo ăn, đi về dưới tòa nhà nơi mình ở. Cô vươn vai thật đã, phủi phủi đám lông mèo dính trên quần áo cho rơi xuống. Đúng lúc ấy, từ xa vọng lại tiếng chó sủa dữ dội, mỗi lúc một gần.
Tim cô thót lên, lập tức ngừng động tác, ngẩng đầu nhìn theo hướng phát ra âm thanh.
Chỉ thấy một con Rottweiler hung tợn đang lao thẳng về phía cô. Chỉ trong vài nhịp thở, nó đã áp sát, chỉ còn cách cô hai ba bước. Vương Tiểu Man sợ đến tái mặt, con chó dữ chuẩn bị bật người vồ tới. Trong lúc hoảng loạn, cô vừa giơ tay lên định đỡ thì bên tai đột ngột vang lên tiếng thông báo của hệ thống:
“Phía trước phát hiện nồng độ oán niệm mèo rất cao, có mở quyền can thiệp thực tế cho chúng không?”
“Mau-”
Con chó dữ bật người lao tới. Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một luồng áp lực gió trong suốt từ bên hông dữ dội đánh thẳng vào cổ nó. Rottweiler mất thăng bằng giữa không trung, loạng choạng ngã phịch xuống đất. Nhân cơ hội ấy, Vương Tiểu Man quay đầu bỏ chạy thục mạng, đôi bốt cao cổ nện lên mặt đá kêu lộc cộc. Chỉ trong chớp mắt, cô đã vòng qua một tòa nhà, băng qua hai mảng cây xanh, thành công cắt đuôi con chó dữ.
Con Rottweiler chật vật bò dậy, liều mạng lắc đầu, như thể có thứ gì đó đang cắn chặt cổ khiến nó khó thở. Biết là vô ích, nó gầm lên một tiếng, lần theo hướng cô gái nhỏ bé vừa chạy trốn để tiếp tục đuổi theo. Luồng áp lực gió trong suốt lại xuất hiện, lần này hung hãn đập thẳng vào mắt trái của nó. Ngay sau đó, một móng mèo vô hình thò ra, thuận đà móc nát cả mắt phải. Rottweiler rú lên tiếng kêu thảm thiết. Dù nó vẫn ngửi thấy mùi mèo có thực thể trong luồng gió kia, nhưng giờ đây nó không chỉ không nhìn thấy những con mèo vô hình đó nữa.
Sau một hồi giằng co, Rottweiler cuối cùng cũng thất bại. Nó rên rỉ, nằm rạp xuống đất, phát ra tiếng than khóc của kẻ bại trận.
“Tiểu Tráng! Ai làm mày ra nông nỗi này hả? Tao sẽ bắt kẻ đó tán gia bại sản!” Một gã đàn ông mặt mũi đầy thịt mỡ thở hổn hển chạy tới. Nhìn thấy con chó cưng mình đầy thương tích, mù cả hai mắt, hắn đau xót đến phát điên, gào lên đầy hung hãn.
Vương Tiểu Man vẫn chưa hoàn hồn, được mấy bảo vệ cầm gậy vây quanh đưa về dưới nhà. Thấy cảnh đó, gã đàn ông mặt mũi bặm trợn lập tức lớn tiếng quát:
“Có phải các người làm chó của tôi bị thương không? Mau bồi thường!”
Người bảo vệ dẫn đầu thấy đối phương có ý gây sự, liền giơ cao cây gậy trong tay, nghiêm giọng nói:
“Dắt chó không xích dây chẳng khác gì để chó dắt người. Huống hồ đây còn là giống chó to, hung dữ bị cấm nuôi trong thành phố. Dù chó có bị đánh chết, người phạm pháp cũng chỉ có thể là anh!”
Một bảo vệ khác vác xẻng trên vai cũng hùa theo:
“Chó của anh đã cắn chết mấy con mèo con trong khu rồi, vừa nãy còn suýt cắn cả cô bé này. Bị ong đốt mù mắt là đáng đời!”
Thấy đối phương đông người thế mạnh, gã đàn ông liếc ánh mắt căm tức qua từng bảo vệ một, rồi không cam lòng bế con chó mù của mình lên, xám xịt bỏ đi.
Chào tạm biệt mấy người bảo vệ xong, Vương Tiểu Man vẫn còn run rẩy. Cô vỗ vỗ ngực, hít sâu một hơi dài để trấn tĩnh lại. Ngay lúc cảm xúc vừa ổn định đôi chút, trước mắt cô lại hiện ra vòng quay rút thưởng.
Kim chỉ xoay tròn, lướt qua từng ô, đến khi dừng lại, bên tai cô vang lên tiếng thông báo quen thuộc:
“Chúc mừng ký chủ đã rút trúng Mèo Mèo Diệu Diệu Ốc. Có thể tạo ra thức ăn cho mèo, điều khiển từ xa bằng thiết bị điện tử không dây, hỗ trợ nhiều người cùng lúc cho mèo ăn trực tuyến!”
“Như vậy sẽ giúp được nhiều bé mèo lang thang không nhà có cơm ăn hơn rồi.” Vương Tiểu Man lẩm bẩm. Dù có kỹ năng mới, cô vẫn chưa thể hoàn toàn thoát khỏi bóng ma tâm lý do con chó dữ vừa gây ra.
Bước chân mệt mỏi, cô từng bậc từng bậc leo lên cầu thang. Bất chợt, trong không khí phía trước vang lên tiếng mèo quen thuộc, dịu dàng:
“Meo~”
Một bóng trắng tuyết đột ngột hiện ra từ hư không, đường nét từ trong suốt dần trở nên rõ ràng. Một con mèo Ba Tư lông dài ngoan ngoãn, đuôi buộc nơ bướm hoàn toàn hiện hình. Nó bật lên, nhảy thẳng vào vòng tay Vương Tiểu Man, dùng chiếc cổ lông mềm mại không ngừng cọ vào gương mặt xinh xắn của cô.
Hốc mắt Vương Tiểu Man bất chợt cay xè. Cô thuận thế vùi mặt vào lớp lông trắng dày của mèo, vừa khóc vừa cười:
“Tuyết Nhi, vừa rồi là bạn cứu mình một mạng đúng không? Bạn đúng là bảo bối may mắn của mình. Từ giờ chúng ta là bạn bè đã cùng sống cùng chết rồi đó… hu hu hu…”
Chương 7: Ức gà và mèo tam thể
Sáng sớm hôm sau, Vương Tiểu Man lên chuyến tàu chạy về Túc Châu. Đi cùng cô còn có Tuyết Nhi, đang ở trong trạng thái tàng hình.
Tuyết Nhi lanh lợi thông minh vô cùng. Ngay khi Vương Tiểu Man vừa bước ra khỏi nhà, nó đã meo meo theo sát, bám lấy cô không rời nửa bước. Khi qua khâu kiểm tra an ninh, nó lập tức kích hoạt trạng thái tàng hình, khéo léo lẩn qua giữa chân nhân viên soát vé và đám đông hành khách, không gây ra bất kỳ sự chú ý nào.
Giờ đây, mèo sư tử Tuyết Nhi đã là một mèo có siêu năng lực. Nó cũng đã mở khóa hệ thống Miêu Hiệp, và những kỹ năng nó nhận được thì tối qua Vương Tiểu Man đã thông qua việc kết nối giữa hai hệ thống mà nắm rõ toàn bộ:
Nơ Bướm Tàng Hình: Sau khi kích hoạt sẽ bước vào trạng thái tàng hình, duy trì trong một giờ. Khi trạng thái kết thúc, kỹ năng cần thời gian hồi là ba mươi phút.
Phong Đạn Miêu Hựu: Có thể lấy chính cơ thể mình làm đạn, phóng ra trong nháy mắt, gây sát thương phong hệ cực lớn lên kẻ địch. Lưu ý: sử dụng liên tục trong thời gian ngắn sẽ có nguy cơ cạn kiệt thể lực và rơi vào trạng thái mệt mỏi. Có thể phối hợp linh hoạt với Nơ Bướm Tàng Hình.
Ngoài ra còn có kỹ năng mới nhận được sau khi đánh bại con chó dữ hôm qua:
Mèo giúp mèo: Có thể đọc ký ức của mèo bị ngược đãi tại thời điểm chúng chịu tổn thương, đồng thời chia sẻ những ký ức đó giữa các Miêu Hiệp thông qua hệ thống.
Sự tham gia của Tuyết Nhi đã bù đắp hoàn toàn điểm yếu thiếu năng lực chiến đấu trực diện của Vương Tiểu Man, đồng thời bổ sung thêm khả năng trinh sát, khiến cô tràn đầy tự tin cho hành động lần này. Cô kéo vali tìm chỗ ngồi của mình. Trên vé ghi rõ đó là một ghế cạnh cửa sổ, cực kỳ thích hợp để ngắm cảnh dọc đường.
“Chỗ này có người rồi! Cô qua ngồi chỗ của tôi đi, ở kia kìa!”
Một người đàn ông trung niên ngang nhiên chiếm chỗ của Vương Tiểu Man, vừa cãi chày cãi cối xong còn giơ tay chỉ về chỗ ngồi ban đầu của mình.
Đó là một vị trí chật chội nằm giữa hai ghế: bên trái là một phụ huynh bế con nhỏ, đứa bé khóc lóc không ngừng khiến người ta nhức đầu; bên phải là một ông lão mặc áo bông quân đội cũ nát, tóc tai bù xù, trên người còn phảng phất một mùi khó chịu.
“Xin ông về đúng chỗ của mình. Đây là ghế tôi bỏ tiền mua, ông không có quyền chiếm. Nếu ông không thích chỗ đó thì cứ coi như mình mua vé đứng đi.”
Vương Tiểu Man đáp lại đầy chính khí.
“Đổi cái ghế thôi mà không chịu, đổi không chết được à? Đúng là keo kiệt!”
Người đàn ông bắt đầu làm ầm lên.
“Kẻ chiếm chỗ là ông đấy! Ích kỷ mà còn dám vu oan ngược lại. Nếu ông còn không đi, tôi sẽ gọi cảnh sát đường sắt!”
Cảm nhận được Tuyết Nhi đang nằm trên vali, âm thầm tích tụ phong đạn chờ lệnh, Vương Tiểu Man lập tức gọi nhân viên an ninh.
Dưới sự thúc ép của cảnh sát tàu, người đàn ông trung niên cuối cùng cũng miễn cưỡng rời khỏi chỗ ngồi của Vương Tiểu Man, quay về cái ghế khiến người ta ngồi cũng thấy khó chịu kia. Trước khi đi, hắn còn trừng mắt nhìn cô đầy hằn học.
Tàu bắt đầu lăn bánh. Vương Tiểu Man lặng lẽ ngắm nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ lướt qua nhanh như tranh vẽ - khi là đồng quê yên bình, khi là vùng ven đô thành phố. Một tay cô vuốt ve từ đầu đến đuôi Tuyết Nhi đang vô hình trong lòng. Được vuốt ve, Tuyết Nhi thoải mái đến cực độ, không ngừng phát ra tiếng gừ gừ thân mật, rồi lăn người nằm dài trên đùi cô, lộ cả bụng ra cho cô tha hồ xoa nắn. May mà trong toa tàu tiếng hành khách thì thầm nói chuyện rất nhiều, che lấp hoàn toàn âm thanh gừ gừ đầy hưởng thụ ấy.
Ước lượng thời gian tàng hình sắp kết thúc, Vương Tiểu Man cởi cúc áo khoác gió màu be nhạt, vòng Tuyết Nhi vào trong, che kín mít, chỉ chừa một khe nhỏ cho nó thò nửa khuôn mặt ra thở. Cô nghiêng người để Tuyết Nhi hướng mặt về phía cửa sổ. Cứ thế chịu đựng nửa tiếng, đến khi Tuyết Nhi lại chui ra khỏi áo khoác đang mở, bò lên đùi cô duỗi người, Vương Tiểu Man mới móc trong túi ra mấy viên ức gà sấy khô cho nó bổ sung dinh dưỡng. Dĩ nhiên, lúc này nó đang ở trạng thái tàng hình, những hành khách xung quanh hoàn toàn không nhìn thấy.
Một người một mèo cứ thế trải qua quãng đường vui vẻ rồi đến nơi. Xuống tàu xong, Vương Tiểu Man bắt taxi đến một tiệm tạp hóa nhỏ gần hiện trường vụ việc, hỏi thăm tình hình từ bà chủ.
Trước cửa tiệm, bà chủ đặt vài bát thức ăn mèo, dùng cơm thừa canh cặn mang lại một tia sống cho những mèo hoang đói rét. Cũng chính bà là người đầu tiên, trong những mẩu tin mà Vương Tiểu Man lưu lại từ kiếp trước, phát hiện ra mèo mẹ cùng đàn con bị ngược đãi đến hấp hối.
Bà chủ là người hào sảng, nói năng cởi mở. Bà nhiệt tình kéo tay Vương Tiểu Man, kể tỉ mỉ từ đầu đến cuối chuyện mình gặp gỡ cô mèo tam thể xinh đẹp kia như thế nào. Vì đang mang thai nên mèo tam thể vô cùng cảnh giác với con người; ban đầu nó nhạy cảm, sợ hãi ra sao, bà đã kiên nhẫn thế nào để dần giành được lòng tin của nó. Giờ cứ đến bữa là nó đúng giờ xuất hiện trước cửa tiệm, meo meo đòi ăn, rồi sau đó sinh con trong kho bỏ hoang bên cạnh.
Thế nhưng, đúng lúc sự tin tưởng vừa dần được xây dựng, con trai của bà chủ vì bị mèo con đáng yêu làm mềm lòng mà mất kiên nhẫn, đã tự ý vào kho, lần lượt sờ từng con mèo con rồi mới đặt lại chỗ cũ. Chỉ vì hành động ấy, mèo mẹ lập tức ngậm hết con đi giấu ở nơi không ai biết. Từ đó về sau, nó vẫn đúng giờ đến tiệm chờ bà chủ cho ăn, nhưng không bao giờ kêu meo meo với bất kỳ ai ngoài bà; người khác chỉ cần đến gần là nó lập tức chạy xa. Nếu số phận cứ tiếp tục vận hành như cũ, thì tối nay cả gia đình mèo ấy sẽ rơi vào tay ác quỷ. Vương Tiểu Man vô cùng may mắn vì mình đã đến kịp thời - cô sẽ thay mèo phá vỡ kết cục bi thảm này!
Nghe bà chủ kể xong, Vương Tiểu Man mỉm cười cảm ơn, rồi mua trong tiệm một gói ức gà, chuẩn bị dùng để cho mèo tam thể ăn khi nó xuất hiện.
Chờ một lát, khi cơn đói theo nhịp sinh học của người và mèo cùng lúc kéo đến, một con mèo mẹ tam thể xinh đẹp đúng giờ xuất hiện ở góc phố. Nó thận trọng quan sát xung quanh, xác nhận không có ai để ý mới rón rén chạy nhanh đến trước cửa tiệm.
“Meo meo meo…”
Nghe tiếng mèo kêu, bà chủ bưng bát thức ăn ra, đặt cơm thừa canh cặn trước mặt cô mèo tam thể. Chưa kịp đứng dậy, mèo tam thể đã sốt ruột chui đầu vào bát, ăn ngấu nghiến không chút khách sáo. Chiếc xe van đậu trước tiệm che chắn hoàn hảo tầm nhìn của những kẻ săn mồi có thể xuất hiện, mà dưới gầm xe lại có một khoảng trống nhỏ đủ để nó trốn vào bất cứ lúc nào. Nhờ vậy, bữa ăn này của mèo tam thể yên tâm hơn hẳn, không còn vừa ăn vừa cảnh giác liếc ngang liếc dọc như trước.
Nó ăn ngấu nghiến, chẳng mấy chốc bát đã sạch trơn. Đúng lúc đó, mùi thơm của ức gà bay tới. Nó chui ra từ gầm xe, nhìn theo hướng mùi hương, thấy một chị gái xinh đẹp đang mỉm cười nhìn mình. Trong không khí có mùi của những con mèo khác, nhưng hướng ấy lại không có con mèo nào, cũng không có vật che chắn để trốn.
Người chị gái ấy ném miếng ức gà xuống đất rồi quay lưng rời đi. Thấy vậy, mèo tam thể lập tức lao vút ra khỏi gầm xe như tên bắn, định ngậm miếng ức gà rồi chạy ngay, mang về nuôi đàn con. Đám mèo con đã được một tháng tuổi, cũng đến lúc cai sữa rồi - nó nghĩ như vậy.
Nhưng ngay khi còn cách miếng thịt chưa đầy một mét, không khí trước mắt đột ngột biến đổi màu sắc. Một con mèo lông dài trắng muốt chắn ngang trước mặt nó.
Chương 8: Diệu Diệu Ốc, khởi động!
“Hát!”
Con mèo tam thể gầm lên một tiếng dữ dội. Toàn thân nó dựng đứng lông, lưng cong xuống, gồng mình thành tư thế như nhím xù để dọa con mèo trắng trước mặt. Nó không hiểu vì sao con mèo này lại có thể đột ngột xuất hiện từ hư không, nhưng vì những đứa con đang khát sữa ở nơi ẩn náu, nó biết mình không còn đường lui, chỉ có thể liều mạng một phen.
“Meo ngao @#%&¥…!”
Chỉ đối đầu trong chớp mắt, hai con mèo đã lao vào nhau dữ dội. Chúng đánh nhau nhanh như chớp, cứ như trong một giây có thể giao đấu hàng trăm hiệp. Lông mèo bay tứ tung, tiếng mèo chửi thề vang loạn cả một góc phố. Ngay cả Vương Tiểu Man, đang trốn ở xa quan sát, cũng phải trợn tròn mắt.
Nhưng chẳng mấy chốc, cán cân thắng bại nghiêng hẳn về phía “chị đại tam thể” được sức mạnh của tình mẫu tử gia trì.
Tuyết Nhi vốn là một mèo cái hiền lành, quấn người, từ trước tới nay dù với người hay với mèo đều ngoan ngoãn dịu dàng. Cũng chính vì vậy mà hồi còn ở khu dân cư Nghi Xuân, nó thường xuyên bị Nhục Tùng bắt nạt. Giờ đây cho dù đã có siêu năng lực, nếu không dùng đến Phong Đạn Miêu Hựu thì sức chiến đấu của nó vẫn chỉ thuộc hàng bét bảng trong giới mèo.
Con mèo tam thể tách ra khỏi cuộc quần thảo, ngoạm lấy miếng ức gà dưới đất rồi phóng đi như bay, lao thẳng về cuối con hẻm nhỏ. Tuyết Nhi lồm cồm đứng dậy, lập tức đuổi theo không bỏ, hai bóng mèo cùng biến mất ở ngã rẽ phía trước.
Chờ rất lâu vẫn không thấy Tuyết Nhi quay lại, Vương Tiểu Man đứng tại chỗ đi tới đi lui không yên. Chán quá, cô mở điện thoại lướt mấy video thú cưng cho đỡ buồn. Nhìn những chú mèo dễ thương trong video, cô khẽ tập trung ý niệm, kích hoạt năng lực cảm nhận hắc khách.
Những con mèo bên cạnh các chủ kênh thú cưng thì con hiếu động, con thư thả, tâm trạng đều rất bình thường. Nhưng khi ngón tay cô lướt tới một video có tên “Giải đấu võ lâm giới mèo”, cô lại cảm nhận được từ những con mèo trong đó sự căng thẳng, hoảng loạn và bất an tột độ.
Trong video, hai con mèo đứng thẳng bằng chân sau, dùng hai chân trước ra đòn như đang đánh Vịnh Xuân quyền, thỉnh thoảng còn đá chân sau trúng đối phương. Mở khu bình luận ra xem qua, toàn là những câu kiểu như: “Trời ơi! Hai con mèo này thành tinh rồi à!”, “Nuôi mèo mà nhìn mèo người ta xem, sao mèo nhà tôi ngu thế?”… toàn lời tung hô nịnh nọt mèo của chủ kênh, khiến Vương Tiểu Man xem mà tức nghẹn trong lòng.
Ngón tay cô gõ lạch cạch, để lại một bình luận:
“Tin rằng mèo bình thường có thể tự làm ra mấy động tác này thì đúng là cả đời này sống uổng phí rồi. Rõ ràng video này là dùng chỉ mảnh buộc tứ chi mèo, kéo như múa rối bắt chúng làm theo động tác. Vì câu view mà đến mặt mũi cũng không cần nữa.”
Gửi xong bình luận, tâm trạng cô thoải mái hơn hẳn. Vương Tiểu Man bấm vào trang cá nhân của chủ kênh có nickname “Giản Châu Mèo Võ Công Cao”, quả nhiên thấy đa số video đều dùng cùng một kiểu quay. Chỉ có vài video khác biệt, trong đó có một clip là lấy đôi giày nhỏ cho mèo, dùng keo dán chặt vào hai bàn chân trước, khiến con mèo phải đứng bằng chân sau, điên cuồng vung vẩy hai chân trước để cố hất thứ dị vật dính trên đệm thịt xuống, vậy mà lại được người xem tưởng là đang thi triển quyền pháp. Video còn ghép nhạc nền “Túy Quyền”.
Thoát khỏi video, Vương Tiểu Man phát hiện hộp thư riêng của mình có thêm hơn chục tin nhắn, tất cả đều là fan cuồng của chủ kênh kia chửi cô: “Thấy mèo người ta còn biết võ nên ghen tị à?”, “Có bằng chứng không? Thấy người ta nổi tiếng nên tâm lý mất cân bằng rồi đúng không?”, “Thật không dám tưởng tượng cuộc đời cô thất bại tới mức nào”, “Đầu óc bệnh hoạn nên nhìn gì cũng thành ngược đãi mèo”… đủ loại lời lẽ khó nghe.
Vương Tiểu Man tức đến mức bật cười. Cô bình tĩnh chặn từng người một. Tranh cãi với kẻ ngu chỉ kéo mình xuống ngang hàng với họ, chẳng có ích lợi gì. Sau đó, cô đánh dấu theo dõi đặc biệt tài khoản “Giản Châu Mèo Võ Công Cao”, chờ sau này đào được bằng chứng xác thực rồi sẽ cho một đòn chí mạng.
“Meo~”
Một tiếng mèo khe khẽ kéo Vương Tiểu Man ra khỏi dòng suy nghĩ. Cô cất điện thoại, thấy Tuyết Nhi đang ngồi xổm trước mặt mình, ngẩng đầu nhìn cô, trong ánh mắt mang theo chút áy náy.
“Không sao đâu, Tuyết Nhi. Con đã thu thập được tình báo rồi mà, đúng không?”
Vương Tiểu Man cúi xuống xoa xoa đầu nó để động viên. Ngay lúc đó, bên tai cô vang lên tiếng nhắc nhở của hệ thống: phát hiện có mảnh ký ức đang truyền tới, có mở kết nối không?
Tất nhiên là có.
Từng đoạn ký ức theo hệ thống Miêu Hiệp của Tuyết Nhi lần lượt truyền vào trong đầu Vương Tiểu Man.
Đoạn ký ức thứ nhất, một giọng nói non nớt van xin: “Bố ơi, ba con mèo con này không cho đi được đâu, đừng vứt chúng đi có được không? Nhà mình sân rộng mà, nuôi thêm cũng được mà.”
Một giọng đàn ông nồng nặc mùi rượu đáp lại: “Trong nhà có ba con mèo lớn bắt chuột là đủ rồi! Nuôi nhiều mèo thì bừa bộn lắm. Chuyện này quyết vậy đi, tao sẽ tìm cái thùng rác xa xa mà vứt chúng đi, để chúng tự sinh tự diệt.”
“Bố ơi, con xin bố, ít nhất giữ lại một con cho mèo mẹ đi. Bố xem con mèo tam thể nhỏ này đáng yêu thế này mà! Con còn đặt tên cho nó rồi, gọi là Bát Bảo.” Giọng nói run run như sắp khóc.
“Vậy quyết định thế này, chỉ được giữ lại một con! Con trắng với con vằn này tao đem vứt luôn bây giờ.” Giọng nói nồng mùi rượu đầy vẻ không thể phản bác.
Đoạn ký ức thứ hai, trong một túi nilon kín bưng, con mèo tam thể hai tháng tuổi Bát Bảo gần như sắp ngạt thở. Giọng nói nồng mùi rượu xa dần: “Muốn trách thì trách hai đứa mày số khổ, còn chưa kịp để con gái tao đặt tên!”
Không khí trong túi ngày càng loãng, ý thức của mèo dần mờ đi. Bát Bảo và con mèo mướp nhỏ sát bên nhau, nương tựa làm chỗ dựa tinh thần cho nhau. Dù phải bước tới cái chết, chúng cũng cùng nhau đối mặt, không con nào sợ hãi.
“Bóng đá tới rồi đây!”
Sự yên lặng trước lúc lâm chung cuối cùng vẫn bị thứ đáng sợ hơn phá vỡ. Mấy đứa trẻ hư xé túi nilon ra, lôi con mèo mướp đang nép sát Bát Bảo ra ngoài, ném qua ném lại như đá bóng. Chơi hăng đến mức đứa cầm túi đựng Bát Bảo cũng hào hứng đặt túi xuống, nhập hội luôn. Chính khoảnh khắc đó đã tạo cho Bát Bảo cơ hội trốn thoát hiếm hoi - một cơ hội được đổi bằng cái chết do sốc và sợ hãi của cô chị em mèo mướp, kẻ đã trở thành món đồ chơi.
Đoạn ký ức thứ ba, Bát Bảo vừa thoát khỏi đám trẻ hư không lâu thì được người ta nhận nuôi, nhưng vài tháng sau lại bị bỏ rơi vì chuyển nhà.
Sau đó còn nhiều đoạn ký ức khác: khi thì đi xin ăn bị đá văng ra, khi thì đang đi trên đường vô cớ bị trẻ con ném đá. Trải qua tất cả những chuyện ấy, Bát Bảo đã rất khó để tin lại vào lòng tốt của con người.
Xem xong những mảnh ký ức này, lòng Vương Tiểu Man ngổn ngang trăm mối. Cuộc đời của mèo tam thể Bát Bảo có thể nói là hình ảnh thu nhỏ của biết bao mèo hoang khác. Với chúng, chỉ cần được sống thôi đã là vô cùng gian nan, vậy mà ngay cả khi cố gắng sống sót, vẫn có những kẻ không tôn trọng sinh mệnh rình rập. Giá như có một cỗ máy luôn tuôn ra thức ăn cho mèo vô hạn, cho mỗi sinh linh lang thang đói khát một nơi ăn uống ấm áp, không bao giờ khước từ…
“Nhà ăn… máy móc… đúng rồi, mình chẳng phải có Miêu Miêu Diệu Diệu Ốc sao? Suýt nữa thì quên béng mất chuyện này.”
Chương 9: Chẳng lẽ cô ta đến là vì mình sao?
Theo sự dẫn đường của Tuyết Nhi, Vương Tiểu Man liên tục băng qua hai khu dân cư, bốn con phố, cuối cùng tìm đến khu vực gần hàng rào nơi Bát Bảo đã cắt đuôi truy đuổi. Phía sau hàng rào cỏ dại mọc um tùm, không rõ dẫn thông tới đâu.
Trong lòng Vương Tiểu Man, cô gọi hệ thống ra, hỏi về cách sử dụng Diệu Diệu Ốc.
Miêu Miêu Diệu Diệu Ốc: sau khi ký chủ nuôi no từ ba mèo hoang trở lên liên tục trong ba tháng, có thể triển khai Diệu Diệu Ốc. Sau khi kết nối với mạng, Diệu Diệu Ốc sẽ tự động tạo một phòng livestream, hiển thị hoạt động của mèo trong khu vực lân cận. Người xem livestream có thể dùng hình thức ủng hộ bằng tiền để cho mèo hoang ăn. Thức ăn cho mèo đảm bảo chất lượng tốt, giá cả hợp lý, già trẻ đều yên tâm. Ngoài ra, ký chủ có thể tặng Diệu Diệu Ốc mới cùng quyền sử dụng cho những người tốt bụng khác cũng đáp ứng điều kiện nuôi no từ ba mèo hoang trở lên trong ba tháng.
Nghe hệ thống giải thích xong, Vương Tiểu Man thầm niệm: “Ra đi, Diệu Diệu Ốc.”
Mặt đất dưới chân cô dập dềnh những vòng gợn như sóng nước. Ngay giữa tâm gợn sóng, từng chiếc hộp vuông vức lần lượt trồi lên. Chính giữa mỗi hộp có một lỗ đủ cho mèo chui ra vào. Không gian bên trong vừa đủ để hai con mèo nằm duỗi người thoải mái. Bát ăn, máy cho thức ăn, camera… tất cả đều đầy đủ.
Cô cẩn thận nhấc Miêu Miêu Diệu Diệu Ốc lên. Hộp khá nặng, nên cô chỉ dời nó vào một góc kín đáo. Sau đó, cô mở điện thoại, kết nối với Diệu Diệu Ốc. Một phòng livestream mang tên “Kế Hoạch Bảo Vệ Lũ Nhóc Lông” lập tức được tạo ra. Trên màn hình hiện lên cả cảnh bên trong lẫn bên ngoài Diệu Diệu Ốc. Vương Tiểu Man thậm chí còn thấy đôi ủng của mình lững thững đi lại lọt vào khung hình. Quan sát một lúc, cô dẫn Tuyết Nhi rời khỏi khu vực này.
Không lâu sau, một con mèo nhỏ tò mò chui vào trong Diệu Diệu Ốc. Nó cảnh giác nhìn quanh, rồi cúi xuống ngửi ngửi cái bát trống trước mặt.
Trong phòng livestream lúc này người xem còn rất ít. Thấy vậy, Vương Tiểu Man đành tự mình làm mẫu. Cô bỏ vào năm tệ tiền ủng hộ, ngay lập tức số tiền ấy được chuyển thành nửa bát thức ăn cho mèo, ào ào đổ xuống từ máy cho ăn. Con mèo nhỏ đang quan sát bị giật mình một cái. Đến khi nhận ra thứ rơi xuống toàn là hạt thức ăn vàng ươm, nó mới yên tâm, cắm đầu vào bát ăn ngấu nghiến.
Hình ảnh mèo ăn ngon lành đáng yêu lập tức thu hút một lượng lớn người xem. Ai nấy đều háo hức thử theo. Con mèo còn chưa kịp ăn xong bát đầu tiên thì thức ăn lại tiếp tục đổ xuống, khiến nó lại giật mình thêm lần nữa.
Cuối cùng, con mèo nhỏ ăn đến bụng tròn căng, mãn nguyện rời đi. Đây là bữa no nhất kể từ khi nó bất hạnh trở thành mèo hoang. Tối nay, chắc hẳn nó sẽ có một giấc mơ thật đẹp.
Một lúc sau, lại có một con mèo bẩn thỉu khác chui vào. Lần này, chưa cần Vương Tiểu Man ra tay, khán giả đã đồng loạt ủng hộ. Nhìn tiền bạc hóa thành những bát thức ăn cụ thể, mang theo yêu thương hữu hình, khiến ai nấy đều thấy thỏa mãn.
Thời gian trôi qua, thêm vài con mèo nữa lần lượt ghé vào. Con nào cũng ăn no nê rồi rời đi. Nhưng trong số đó vẫn không thấy bóng dáng mèo tam thể Bát Bảo. Có lẽ nó đã ăn quá no ở chỗ bà chủ tiệm tạp hóa? Dù sao thì chỉ cần nó phát hiện được nơi chốn như thiên đường này cũng đã rất tốt rồi. Mong rằng nó sẽ thay đổi quỹ đạo hành động ban đầu, mong rằng có thể phá vỡ kế hoạch mà kẻ ngược đãi mèo kia đã chuẩn bị sẵn.
…
Trên ban công tầng hai của một khu chung cư cũ, một người đàn ông mặc đồ ngủ mở cửa sổ, nhìn xuống mái kho tầng một bên dưới. Trong đống lá khô chất chồng, mấy con mèo con đang ẩn nấp. Hắn nở một nụ cười hiểm độc.
Hắn chụp một tấm ảnh rồi rụt người lại, mở nhóm chat “Nhà Yêu Mèo”, không giấu nổi vẻ phấn khích khi chia sẻ phát hiện mới: “Trời đất, đúng là chỗ tối ngay dưới đèn. Con mèo mẹ này gian thật, giấu con ở chỗ khó tìm thế này. Xem ra đã giấu được một thời gian rồi. Nếu không phải tôi tò mò nhìn xem mấy cô gái đẹp ngoài phố đi đâu, thì chắc cũng chẳng phát hiện ra.”
Hắn tên thật là Lữ Khiếu Thiên, nickname trên mạng là “Hãy Nhớ Người Chết Là Lớn Nhất”. Ảnh đại diện là một chiếc bánh bị cắt thành nhiều mảnh. Vì màu sắc chiếc bánh trông rất giống trang phục của một nữ nhân vật nổi tiếng trong game hai chiều tên là Lương Nguyệt, nên trong nhóm mọi người thường trêu hắn là “Mảnh Vỡ Lương Nguyệt” hoặc “Mệnh Tọa Lương Nguyệt”.
Cả nhóm lập tức ồn ào trêu chọc.
“Biết ngay ông là biến thái háo sắc mà.”
“Hồi trước lúc Đại Phun Cô còn hoạt động, cứ đăng ảnh chụp lén là thấy ông vào bấm thích đầu tiên.”
“Hám sắc mới là lực lượng sản xuất hàng đầu của xã hội.”
“Thế mấy con mèo khốn đó ông định xử lý thế nào?” Một người trong nhóm đột nhiên hỏi.
Chủ đề lập tức chuyển từ bàn chuyện kẻ nhìn trộm sang thảo luận cách xử lý mấy con mèo con. Mọi người thi nhau đưa ra ý kiến.
“Bắt mấy con mèo nhỏ nhốt vào lồng, rồi bắt thêm một con mèo lớn thả vào. Đói đến mức thì nó sẽ coi mấy con kia là đồ ăn dự trữ thôi.”
“Cho mèo con vào lò vi sóng quay một phút, đến mức mềm cả xương rồi ném trả lại. Tôi tò mò phản ứng của mèo mẹ khi về lắm. Chắc vừa khóc vừa ăn liền mấy miếng to, rồi phát hiện ngon quá ăn sạch luôn.”
“Hay đợi mèo mẹ về rồi bắt luôn cả lũ, xâu thành một串 cho trọn tình mẫu tử.”
“Không bắt được mèo mẹ thì vô nghĩa. Tôi đề nghị dùng mèo con làm mồi dụ nó ra.”
Nhìn cả nhóm bàn luận sôi nổi, Lữ Khiếu Thiên chợt nhận ra một vấn đề mà trước đó hắn bỏ sót: từ ban công nhà hắn xuống mái kho tầng dưới vẫn còn khoảng hai mét. Nếu không dùng dụng cụ mà nhảy thẳng xuống, rất dễ trẹo chân. Mà hắn lại là một thằng béo lười vận động, bảo hắn nhanh nhẹn như sinh viên thể thao thì đúng là đánh giá quá cao hắn rồi.
Đang lúc tiến thoái lưỡng nan, một cô gái bước vội qua con phố dưới lầu. Mắt Lữ Khiếu Thiên sáng lên: chẳng phải chính là cô gái đẹp hắn vừa thấy lúc nãy sao? Lần trước không chụp được, lần này nhất định phải chụp. Hắn giơ điện thoại lên bấm máy, rồi gửi ảnh vào nhóm: “Tôi chụp được cô gái lúc nãy rồi. Không hiểu sao cô ta quay lại đây.”
Nhóm chat lại rộ lên bàn tán. Đúng lúc này, quản trị viên vẫn im lặng từ nãy - Tiên Phụ Hiệp Bối Tháp - bỗng nhiên lên tiếng đầy kinh ngạc: “Nghiêng mặt của cô gái này rất giống người phụ nữ nghi là có siêu năng lực, từng bắt được Đại Phun Cô trong file nhóm.”
Nghe vậy, mấy người lập tức đặt hai bức ảnh cạnh nhau để so sánh.
Trong file nhóm, “nữ hiệp mèo” được chụp với lông mày dựng ngược, ánh mắt giận dữ như phun ra lửa. Cô đội mũ len, quàng khăn dày, mặc áo phao dài màu vàng nhạt hơi cồng kềnh, chân đi đôi ủng da đen cao đến gối.
Còn cô gái bị “Mảnh Vỡ Lương Nguyệt” chụp lén thì đội mũ beret màu vàng ngỗng, mặc áo khoác dáng nữ hai hàng khuy màu kem, ôm dáng gọn gàng. Chân mang ủng lông lạc đà đế thấp cao quá gối. Phần đùi lộ ra phía trên ủng, được bao bọc bởi tất da màu thịt, thấp thoáng dưới vạt áo, tạo nên một vùng gợi cảm tuyệt đối. Toàn thân toát ra khí chất lạnh lẽo như công chúa xứ tuyết. Chỉ tiếc là khoảng cách quá xa, không nhìn rõ ngũ quan, nhưng khuôn mặt trái xoan thì trông khá tương đồng với bức đầu tiên.
Không khí trong nhóm lập tức trở nên căng thẳng đến nghẹt thở. Cảm nhận sát khí lan tràn, Lữ Khiếu Thiên chậm rãi gõ ra một dòng chữ:
“Chẳng lẽ cô ta đến là vì tôi sao?”
Chương 10: Đệ tử Môn Chuột lộ diện
Sau khi cắt đuôi được con mèo trắng đuổi theo mình, mèo tam thể Bát Bảo ngậm chiến lợi phẩm vừa cướp được, cố ý vòng một đường thật xa rồi mới quay về phía chỗ các con của nó.
Nó đến trước một cây cổ thụ đã chết, thân cây lệch hẳn sang một bên, bật người nhảy phắt lên thân cây rồi tiếp tục bật sang mái một căn nhà cấp bốn đối diện. Sau đó là cả một chuỗi di chuyển liền mạch như parkour: nhảy lên những gờ tường nhô ra chỉ vừa đủ cho một con mèo đặt chân, luồn qua khe nứt hẹp trên bức tường đất, lại phóng lên một cây lựu, lấy đà chạy dọc cành rồi nhảy sang mái kho bên kia. Từ đầu đến cuối, cơ thể nó chưa từng hạ thấp xuống dưới độ cao hai mét so với mặt đất. Đây là tuyến đường nó đã tính toán kỹ lưỡng để bảo vệ con mình - không chỉ con người, mà ngay cả mèo khác nếu lần đầu đi cũng sẽ bị mê cung lối ẩn này làm cho quay cuồng.
Sau thêm vài cú lấy đà nhảy nữa, cuối cùng nó cũng tới được mái kho phủ đầy cỏ dại và lá khô. Các con nó đang trốn trong góc bị lá mục che kín. Bát Bảo cực kỳ tự tin rằng sẽ không có con mèo nào khác tìm được tới nơi hẻo lánh thế này, còn loài người hai chân thì càng không cần bận tâm, vì bọn họ có biết bay nhảy trên mái đâu. Chỉ là, nó chưa từng nghĩ tới khả năng con người có thể từ trên cao nhảy xuống, hoặc dùng thang để trèo lên.
Thấy mẹ trở về, mấy chú mèo con lần lượt bò ra khỏi chỗ ẩn nấp. Bát Bảo dùng răng nanh xé thịt ức gà thành từng miếng nhỏ, kiên nhẫn mớm cho con. Có lẽ vì hiểu rằng môi trường xung quanh đầy rẫy nguy hiểm, mấy mèo con đều rất ngoan. Từ khi chuyển tới “nhà mới”, chúng chưa từng kêu meo meo lấy một tiếng.
Nhìn lũ con vừa cai sữa ngấu nghiến ăn thịt gà mềm mọng, Bát Bảo cuối cùng cũng thả lỏng thần kinh luôn căng như dây đàn. Nó nghiêng người nằm trong đống lá khô mềm xốp, thong thả liếm lại bộ lông bị xáo trộn trong lúc đánh nhau với Tuyết Nhi. Chải chuốt xong, nó đổi tư thế, lật bụng lên hướng về bầu trời, tưởng tượng mình đang được con người vuốt ve, nằm trong lòng chủ mà làm nũng. Hoàn cảnh sinh tồn khắc nghiệt và những trải nghiệm bất hạnh đã khiến nó trở nên nhạy cảm, đa nghi, nhưng gạt tất cả sang một bên, nó cũng chỉ là một chú mèo nhỏ khao khát được yêu thương mà thôi.
Từ cửa sổ phía trên thò ra một vật kỳ lạ có thể phản chiếu ánh sáng, thu hút sự chú ý của Bát Bảo. Nó dừng lại, chăm chú nhìn vật đó một lúc. Có lẽ bị ánh mắt ấy làm cho không thoải mái, vật kia tự động rút trở lại sau cửa sổ. Có khi chỉ là một loài chim hình dạng kỳ lạ nào đó. Bát Bảo nhanh chóng quên đi chuyện này, lật người lần nữa, tiếp tục phô bày cái bụng trắng muốt, thân thiện với “người chủ” trong tưởng tượng. Nếu những người quan tâm tới nó biết được nó còn có một mặt như vậy, hẳn sẽ vô cùng kinh ngạc - ngoại trừ kẻ ngược đãi mèo sống ở tầng trên.
Lữ Khiếu Thiên thu lại chiếc kính tiềm vọng tạm bợ được hắn làm ra nhờ chút kinh nghiệm thủ công từ hồi tiểu học, rồi lấy điện thoại ra, chuẩn bị báo cho đám người trong nhóm biết tin mèo mẹ đã quay về ổ. Mở nhóm chat lên, hắn chậm rãi lướt qua hàng loạt tin nhắn được gửi trong quãng thời gian mình vắng mặt.
“Cho Hải Âu Chút Khoai Tây” nhắc “Hãy Nhớ Người Chết Là Lớn Nhất”, kèm ảnh: “Rõ ràng là bạn cùng phòng của con đàn bà đó. Trước đây lúc tôi chăm mấy con mèo rác kia từng gặp cô ta vài lần, nên nhớ mặt còn rõ hơn mấy người chỉ nhìn ảnh phẳng.”
“Quan trọng hơn là, hồi hai đứa nó đi dạo trung tâm thương mại từng mua cùng kiểu mũ và ủng, cùng màu luôn. Chính con đàn bà đó nói với tôi. Chính là loại cô ta đang mặc trong tấm ảnh ông chụp.”
Ngay sau đó, “Khoai Tây” gửi thêm một bức ảnh: trong ảnh là nửa thân dưới của một người phụ nữ ngồi trên ghế bên bàn ăn, đôi ủng lông lạc đà cao quá gối vắt chéo chân đầy tùy ý. Đùi thon chắc được bao bọc bởi loại tất da giả đen càng thêm gợi cảm, khoảng da tuyệt đối giữa váy ngắn và ủng khiến tổng thể toát lên vẻ quyến rũ. Phần thân trên không chụp trọn, nhưng lờ mờ thấy đó là một chiếc áo khoác ngắn màu đen.
“Hôm nay đi hẹn hò với con đàn bà đó, xem phải bộ phim dở tệ đến buồn nôn, giờ đang ra ngoài ăn cơm. Nó cố tình ăn mặc thế này cho tôi xem.”
Màn khoe khoang của “Khoai Tây” lập tức thu hút đám người trong nhóm hùa theo trêu chọc: “Mùi vị làm con hiếu mèo thế nào, chưa thử bao giờ à?” “Nằm vùng trong doanh trại địch đúng là nhiệm vụ hưởng phúc.” “Tôi cũng muốn vào hội yêu mèo thật sự để nằm vùng.”
“Có gì hay đâu, thời gian rảnh bị chiếm suốt, bám người dai như đỉa, còn phải đeo mặt nạ giả vờ. Chỉ riêng diễn kịch thôi đã mệt chết rồi. Không vì sự nghiệp nằm vùng thì tôi đá nó lâu rồi.”
“Có điều bạn cùng phòng của con đàn bà đó đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong. Con nhỏ đó lại bị nghi là có siêu năng lực, đúng là ngoài dự đoán. Đợi nó quay lại trường, tôi nhất định phải moi cho ra rốt cuộc năng lực của nó là gì.” “Khoai Tây” bắt đầu lên kế hoạch cho hành động tiếp theo.
“Con mèo hiệp này để tôi xử lý!” Một thành viên mới trong nhóm, nick “Hạn Tai Giắc”, đột nhiên lên tiếng. Hắn ta lúc nào cũng lải nhải mấy thứ thần thần bí bí, khiến người khác nghe mà không hiểu gì.
“Ông ở gần đó à?” Mọi người đồng loạt hỏi.
“Không vấn đề gì, tôi đang ở gần. Tôi sẽ phụ trách dụ hổ rời núi, kéo cô ta đi chỗ khác. ‘Mảnh Vỡ Lương Nguyệt’ nhân cơ hội ra tay, tóm gọn cả nhà mèo rác.”
Cả nhóm đồng loạt gửi lời chúc may mắn cho “Hạn Tai Giắc”.
Ở phía bên kia, Vương Tiểu Man đang tính toán làm sao tìm được mèo tam thể Bát Bảo, thì bỗng một ông lão mặc chiếc áo bông quân đội cũ kỹ đi tới trước mặt cô. Diện mạo của ông ta khiến Vương Tiểu Man cảm thấy quen quen, nhưng nhất thời không nhớ ra đã gặp ở đâu.
Ông lão lén lút bám theo, thử nghiệm kỹ năng mà bản thân nắm giữ: trộm cắp. Vương Tiểu Man không hề nhận ra có gì khác thường, vẫn như mọi khi.
Nhưng không ngờ, khi ông lão bước vào bóng tối, đến lúc kiểm tra lại thì hình thể của ông ta đột nhiên bắt đầu biến đổi. Khuôn mặt dần dần hóa thành một con chuột khổng lồ. Vương Tiểu Man lập tức kích hoạt năng lực, nhưng lúc này Tuyết Nhi không ở bên cạnh, cô thiếu đi quá nhiều lớp bảo vệ an toàn, khiến bản thân rơi vào tình cảnh lúng túng.
Nếu Tuyết Nhi có mặt, thì đám đệ tử tu hành của Môn Chuột - nói là tu hành nhưng thực chất vẫn sợ lạnh, mũ Giáng Sinh cũng phải gửi đi - căn bản không đáng ngại. Nếu bọn chúng nhắm vào mèo, thì an toàn tính mạng của chúng hoàn toàn không có gì đảm bảo.
Nhưng hiện tại, cô không có bất kỳ nơi nương tựa nào, cũng chưa quen thuộc với năng lực của chính mình. Cô gửi đi một tín hiệu mà bản thân cho là sự an ủi. Cuộc đối đầu trực diện giữa hai bên có thể nói là có căn cứ khách quan. Không giống những kẻ không liên quan khác, họ hoàn toàn có thể ra tay sớm để hỗ trợ. Vương Tiểu Man và luồng khí mới đan xen, rối rắm đến mức khiến người ta đau đầu. Quá nhiều thứ dồn lại, Vương Tiểu Man giải phóng ra một loại oán hận.