Ngoại truyện 1: Không có nếu như
1
Ta tên là Lục Vân Giản, là hoàng tử thứ tư không được sủng ái nhất trong cung.
Mẫu phi của ta qua đời khi sinh ta, hoàng thượng liền đổ tội lên đầu ta, đó cũng là nguyên nhân khiến ta không được sủng ái.
Cũng vì vậy, cuộc sống của ta trong cung không hề dễ dàng. Từ phi tần cho đến cung nhân, họ đều coi thường ta một cách đương nhiên. Không phải cố ý, mà đã thành thói quen.
Bởi vì ai cũng biết, trong cung này không có ai đứng ra làm chủ cho ta.
Kể cả hoàng hậu - chủ nhân của hậu cung.
Ta từng nghe cung nhân xì xào sau lưng rằng, hoàng hậu dường như không hòa thuận với mẫu phi ta, nên càng không quan tâm đến ta.
Nhất là khi ta càng lớn càng giống mẫu phi.
Đêm hội Thượng nguyên năm ấy, ta lần đầu gặp một cô nương như vậy.
Những cô nương khác đều cẩn trọng giữ lễ, sợ thất thố, còn cô nương này lại định lấy điểm tâm trong cung cho thỏ của mình ăn.
Trong chốn cung đình đầy mưu toan, sự ngây thơ của nàng khiến người ta khó mà tin nổi.
Nghe nói nàng là con gái của Thái phó, ta rất tò mò không biết Thái phó đã dạy dỗ nàng thế nào.
Sau yến tiệc, ta như thường lệ rời đi một mình, đến dưới gốc mai mà nghe nói mẫu phi ta thích nhất.
Khi ấy trên cây treo đầy đèn lồng tinh xảo, soi sáng tuyết trắng và hoa mai đỏ rực, đẹp như trong mộng.
Không ngờ ta lại gặp nàng lần nữa.
Càng không ngờ, chúng ta lại đánh nhau.
Khi đó ta nghe một cung nữ nói xấu mẫu phi ta, nên mới nhảy ra, cũng tiện dọa nàng một chút.
Không ngờ không dọa được nàng, ngược lại còn làm vỡ chiếc đèn lưu ly của nàng.
Nàng lập tức lao tới.
Ngược lại khiến ta giật mình.
Sau đó ta bị nàng đè xuống đất. Trong lòng ta có chút áy náy vì làm hỏng đèn của nàng, nên không thật sự ra tay.
Chính vì không ra tay, ta mới bị nàng đánh ngã.
Chứ không phải ta đánh không lại nàng.
2
Người lớn nhanh chóng đến nơi, hoàng hậu bắt ta phải xin lỗi nàng.
Nếu chỉ có hai người chúng ta, ta xin lỗi nàng cũng không sao, dù sao cũng là vì ta mà đèn của nàng bị vỡ.
Nhưng trước mặt nhiều người như vậy, nhất là trước mặt hoàng hậu…
Ta không muốn xin lỗi.
Thế nên ta bỏ chạy.
Chạy đến gốc mai mà mẫu phi ta thích nhất, ngồi đó tự nhủ không sao cả.
Ta đã quen rồi.
Chỉ không ngờ nàng lại đuổi theo, còn chủ động xin lỗi ta.
Ta thấy xấu hổ.
Rõ ràng là lỗi của ta, vậy mà lại để nàng xin lỗi trước.
Ta đương nhiên muốn tha thứ cho nàng.
Nhưng cái lòng tự trọng cố chấp kia lại khiến lời nói thốt ra thành:
“Cút đi.”
Nàng vậy mà không giận, còn cười hì hì lấy điểm tâm nhét vào miệng ta.
Ta nhớ, số điểm tâm này nàng đã cẩn thận gói lại để cho thỏ.
Vậy mà giờ lại đưa cho ta.
Nói ra thì… thỏ cũng đâu ăn điểm tâm.
3
Ta vốn tưởng đây chỉ là một lần gặp gỡ tình cờ, không ngờ phụ hoàng lại đột nhiên hạ chỉ, cho chúng ta đến phủ Thái phó và phủ tướng quân học tập.
Mơ hồ, trong lòng ta lại có chút mong chờ.
Ta nghĩ sẽ không dễ gặp được nàng, dù sao nàng cũng là con gái, hẳn phải được nuôi trong khuê phòng, không dễ lộ diện.
Không ngờ ngay ngày đầu đã gặp nàng trong thư phòng của Thái phó.
Thái phó còn trịnh trọng giới thiệu nàng với chúng ta.
Lúc đó ta mới biết, nàng tên là Ninh Hân.
Ánh mắt ta luôn vô thức dừng lại trên người nàng, ta cũng vô thức tìm cách gây khó dễ cho nàng.
Chính ta cũng không hiểu vì sao lại như vậy.
Có lẽ vì nàng sống tự do hơn chúng ta.
Có thể làm bất cứ điều gì mình muốn, dường như chẳng có phiền não. Ở gần nàng, ta cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn.
Nhưng nàng vẫn hết lần này đến lần khác khiến ta kinh ngạc.
Đánh nhau, nghịch ngợm, leo lên mái nhà… những việc mà theo ta, con gái không nên làm, nàng đều làm hết.
Điều khiến ta càng ngạc nhiên là, Thái phó lại không quản nàng.
Ngược lại còn mặc kệ nàng.
Cuối cùng ta không nhịn được mà hỏi Thái phó, vì sao không dạy nàng cầm kỳ thi họa, nữ công gia chánh như các tiểu thư khác.
Khi đó Thái phó đang dùng gân hươu làm ná cho nàng, nghe vậy liếc ta một cái.
“Ngươi đọc nhiều sách như vậy, hẳn cũng hiểu. Từ xưa đến nay, địa vị của nữ tử vốn không bằng nam tử. Nam tử lúc nhỏ chịu chút khổ cũng không sao, học được bản lĩnh, sau này trời đất rộng lớn đến đâu cũng có thể tung hoành. Nhưng trời của nữ tử, càng lớn lên sẽ càng thu hẹp, cho đến cuối cùng chỉ còn bị giam trong một góc sân nhà.”
Ông thở dài:
“Ta chỉ là, trước khi đến ngày đó, để Hân nhi được sống vui vẻ mà thôi.”
Ta hiểu rồi.
Thái phó cho nàng một mảnh đất không gió không mưa, để nàng tự do nở rộ.
Ta nghĩ, sau này nếu ta có con gái, cũng sẽ dạy dỗ như vậy.
Đang nghĩ như vậy, Thái phó bỗng nói:
“Tiểu tử, ngươi có phải thích Hân nhi nhà ta không?”
Mặt ta lập tức đỏ bừng.
“Ta không có!” Ta quát lên với ông.
Nhưng vừa ngẩng đầu đã chạm phải ánh mắt như cười như không của ông, trong lòng ta chột dạ, cảm giác như đã bị nhìn thấu.
Kết quả, ông đi tới vỗ vỗ vai ta, như lẩm bẩm một mình mà thở dài:
“Muốn cưới Hân nhi nhà ta, chỉ với bản lĩnh hiện tại thì chưa đủ đâu.”
Nói xong liền quay người rời đi.
Để lại một mình ta đứng đó, hồi lâu không thể bình tĩnh.
Trong lòng lại không nhịn được mà nghĩ, nếu thế này còn chưa đủ, vậy phải thế nào mới được?
4
Ta bắt đầu cố gắng.
Sau khi nói chuyện với Thái phó, ta theo bản năng mà nỗ lực hơn.
Không chỉ học văn chương, mà cả cưỡi ngựa bắn cung.
Trong lòng vẫn tự nhủ không phải vì Ninh Hân, chỉ là bản thân muốn cố gắng mà thôi.
Hôm đó, phụ hoàng bỗng nổi hứng, muốn kiểm tra việc học của chúng ta.
Trong ký ức, ta đã rất lâu không gặp phụ hoàng, ông cũng chưa từng triệu kiến ta. Lần này gặp lại, ta tưởng mình sẽ căng thẳng, không ngờ trong lòng lại chỉ còn sự thờ ơ.
Nhưng công sức của ta không hề uổng phí, những câu hỏi của ông, ta đều trả lời được. Tuy vẫn không bằng thái tử, nhưng so với các huynh đệ khác thì đã tốt hơn rất nhiều.
Trong lòng ta vẫn luôn nén một hơi.
Đúng, các người khinh thường ta, nhưng ta cũng không cần các người coi trọng.
Thế nhưng, sau khi hỏi hết mọi người, phụ hoàng lại giữ riêng ta lại.
Ta không hiểu vì sao.
“Ngươi càng ngày càng giống mẫu phi của mình.”
Ông trầm mặc một lúc, nhìn vào mặt ta rồi bỗng nói.
Ta cúi đầu, khóe môi thoáng hiện một nụ cười mỉa.
“Nghe nói dạo này ngươi rất chăm chỉ?” Ông như vô tình hỏi.
“Nhi thần chỉ làm những việc nên làm.” Ta đáp.
“Hừ… việc nên làm.” Ông khẽ cười, “Ngươi rất thông minh, cứ giữ vững như vậy, đừng phụ kỳ vọng của phụ hoàng.”
Nói xong ông vỗ vai ta, tự mình bước đi.
Ta hành lễ, đồng thời suy nghĩ rốt cuộc ông có ý gì.
Kỳ vọng?
Ông từ khi nào lại có kỳ vọng với ta?
Từ lúc ta sinh ra đã không hỏi han, giờ lại nói kỳ vọng?
Ta không tin.
Ta bắt đầu nghĩ, ông bỗng nói như vậy, có phải vì khuôn mặt này quá giống mẫu phi.
Đang suy nghĩ, ông đã đi đến cửa, lại đột nhiên dừng lại.
Như thuận miệng nói:
“Nếu muốn có được thứ gì đó, chỉ với mức độ cố gắng này vẫn chưa đủ.”
Nói xong đẩy cửa đi ra.
Ta đứng tại chỗ, toát mồ hôi lạnh.
Ông biết rồi!
Hơn nữa… đây là đang chỉ điểm cho ta sao?
Ngay lúc đó, ta chợt nhận ra, người có thể quyết định vận mệnh của ta, từ đầu đến cuối vẫn là ông.
Ông có thể quyết định vận mệnh của bất kỳ ai.
Chỉ có một điều ta không hiểu, vì sao ông lại chọn ta?
5
Sự sủng ái của ông dành cho ta ngày càng rõ ràng, điều này có thể nhìn ra từ thái độ của cung nhân và phi tần đối với ta.
Nhưng ta cũng không để ý.
Dần dần, ta cũng hiểu vì sao ông lại đột nhiên như vậy.
Bởi vì thái tử.
Bởi vì ông không tin tưởng thái tử.
Thế lực của thái tử ngày càng lớn mạnh, nghe nói còn cấu kết với tướng quân Lâm Thăng, khiến ông sinh ra cảm giác bị uy hiếp.
Cho nên ông muốn tìm một người để kiềm chế thái tử.
Cuối cùng, ông chọn ta.
Không phải vì ta nỗ lực, cũng không phải vì ta giống mẫu phi.
Chỉ là vì ta có điều mong cầu, nên ông chọn ta.
Mà ta… không có lựa chọn.
Việc học ở phủ tướng quân vẫn tiếp tục, nhưng hôm đó, Ninh Hân lại đột nhiên mất tích.
Buổi sáng nàng còn cùng chúng ta đến phủ tướng quân, nhưng sau khi huấn luyện xong, lại không thấy bóng dáng nàng đâu.
Hỏi người trong phủ, không ai thấy nàng.
Mọi người hoảng loạn.
Bắt đầu tản ra đi tìm, cuối cùng chính ta tìm thấy nàng trên cây ngô đồng ở hậu viện.
Lúc tìm được nàng, nàng đang nằm trên cành cây mà khóc lớn.
Ta thở phào một hơi, trong lòng lại có chút buồn cười.
Còn tưởng cô nương này gan to bằng trời, không ngờ cũng biết sợ.
Ngốc thật, ngươi sợ cái gì chứ.
Ta bảo nàng nhảy xuống, nàng vậy mà thật sự nhảy.
Sự tin tưởng không chút giữ lại ấy khiến lòng ta ấm lên.
Khi nàng nằm trên lưng ta, ghé sát tai ta nói nhỏ, ta liền biết, vì có được cô nương này, ta sẵn sàng làm bất cứ điều gì.
Trở về, thái tử hỏi ta sao biết nàng ở đó, ta nghĩ thầm, sao lại không biết được chứ.
Ta đã nhiều lần thấy nàng nhìn chằm chằm vào cái cây đó, nhiều lần nghe nàng nhắc đến tổ chim trên ấy.
Chỉ là các ngươi không để ý mà thôi.
Thái tử nói không sai, ta đúng là ngày ngày đều chú ý đến nàng.
6
Sự sủng ái của phụ hoàng dành cho ta ngày càng không che giấu, ta cũng nhận ra ánh mắt của thái tử nhìn ta càng lúc càng dè chừng.
Đây vốn là điều phụ hoàng muốn.
Nhưng đúng lúc này, theo tuổi tác lớn dần, Ninh Hân không còn có thể tùy tiện ra ngoài như trước nữa.
Điều này cũng hợp lý, dù sao nam nữ khác biệt, chúng ta cũng không còn là trẻ con.
Cũng giống như Thái phó nói, trời của nam tử càng lớn lên càng rộng mở, còn trời của nữ tử lại dần thu hẹp theo tuổi tác.
Đạo lý ta đều hiểu.
Nhưng trong lòng, ta lại rất nhớ nàng.
Thế nên đêm đó, ta lặng lẽ đến trước cửa sổ phòng nàng.
Vốn chỉ định đứng yên một lúc, nhưng tay lại như bị ma xui quỷ khiến mà gõ lên.
“Ai đó!” Chỉ cần nghe thấy giọng nàng, khóe môi ta đã vô thức cong lên.
“Là ta.” Ta đáp.
Ta mong được thấy nàng, nhiều ngày không gặp, nàng có khỏe không?
Cửa sổ nhanh chóng mở ra, nàng vẫn tràn đầy sức sống như mọi khi.
Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy nàng, mặt ta bỗng nóng lên.
Cô nương này… lại mặc mỗi áo lót mà chạy ra.
Nàng cũng nhanh chóng nhận ra, vội vàng chạy vào khoác thêm áo rồi quay lại, gương mặt đỏ bừng, đáng yêu vô cùng.
Niềm vui ấm áp trong lồng ngực ta không thể kìm nén thêm nữa.
Vì vậy, gần như theo bản năng, ta hỏi nàng:
“Chúng ta làm hòa đi?”
Nàng ngơ ngác nhìn ta.
Trong đêm tối, ánh mắt nàng sáng như sao trời.
Nhưng ta vẫn không chờ được câu trả lời của nàng.
Nếu hỏi hôm đó ta muốn giết ai nhất, câu trả lời là Thúy Nhi.
Nhưng ta đã hẹn với nàng, hẹn đến lần gặp sau sẽ nghe câu trả lời.
7
Nhưng không ai ngờ, “lần gặp sau” ấy lại xa xôi đến thế.
Ta được phong làm An vương, rồi bị phái đi dẹp loạn.
Thân thể phụ hoàng ngày càng suy yếu, nhưng càng đến lúc này, lòng nghi kỵ của ông lại càng nặng.
Ông ngày càng đề phòng thái tử, nếu không thì sao không phái Lâm tướng quân đi?
Ta biết, ông phái ta cũng không phải vì tin tưởng, mà chỉ vì ta cô độc một mình, phía sau không có ngoại thích chống lưng.
Loạn rất nhanh đã bị dẹp yên.
Nhưng ta cũng không may bị thương.
Trong thời gian dưỡng thương, ta vẫn luôn chờ nàng đến thăm, không ngờ lại đợi được Lâm Uyển.
Chúng ta trò chuyện qua loa vài câu, hôm nay nàng có vẻ hơi khác thường, nhưng trong lòng ta đang sốt ruột nên không nghĩ nhiều.
Lâm Uyển đi rồi, ta lại tiếp tục trông ngóng.
Cô nương ta thích, sao nàng còn chưa đến thăm ta?
8
Ngày thứ nhất, thứ hai, thứ ba, nàng đều không đến.
Cổng phủ An vương ta nhìn đến muốn mòn, vẫn không thấy bóng nàng.
Đến ngày thứ tư, phụ hoàng triệu ta và thái tử vào cung, nói muốn chọn phi cho chúng ta.
Nói là mật đàm, thực ra chỉ là thông báo—thái tử cưới Ninh Hân, còn ta cưới Lâm Uyển.
Ta quỳ trước cổng cung suốt một đêm, quỳ đến tê dại, quỳ đến ngất xỉu trong tuyết.
Cuối cùng, phụ hoàng chỉ nói với ta một câu:
“Đứng ở vị trí của trẫm, trở tay là có thể quyết định sống chết của kẻ khác.”
Ta hiểu, ông đang ép ta phải tranh.
Nếu đã vậy, ta sẽ tranh cho các ngươi xem.
Ta bắt đầu dốc hết sức lôi kéo triều thần, ban tiền bạc, mỹ nhân, hứa hẹn quyền thế địa vị. Ta bắt đầu đối đầu trực diện với thái tử.
Quả nhiên, thái tử bị ta ép đến liên tiếp lui bước.
Nhưng trong lòng ta lại có một cảm giác—dường như trong cuộc tranh đấu này, hắn cũng rất bất đắc dĩ, cũng bị người khác đẩy tiến về phía trước.
Đêm đó mưa rất lớn, ta xã giao đến khuya mới về, lại thấy thái tử đứng trước cửa.
“Ngươi đến làm gì?” Ta cảnh giác hỏi.
Trong lòng chợt nhớ đến những ngày trước cùng học chung, nay lại phải đối đầu, không khỏi chua xót.
Sắc mặt hắn không tốt lắm, không biết có phải ảo giác không, ta lại thấy trên mặt hắn có chút áy náy.
“Nghe cho kỹ, ta chỉ nói một lần, tin hay không tùy ngươi.” Hắn hít sâu một hơi, rồi nói, “Ninh Hân bị hạ độc.”
“Ngươi nói cái gì!” Nghe vậy, ta không thể giữ bình tĩnh, nhìn chằm chằm hắn.
Hắn quay người đi, tránh ánh mắt ta:
“Ngươi cứ hỏi Ninh Hân xem gần đây nàng có thường xuyên chóng mặt không là biết.”
Ta lập tức phi ngựa đi.
Ta vốn đã cho người âm thầm theo dõi phủ Thái phó, nên đương nhiên biết gần đây phủ đã mời thái y.
Mục đích thái tử đến đây, ý đồ của hắn, vì sao lại nói cho ta biết… ta đều không nghĩ đến nữa.
Ta chỉ muốn biết, Ninh Hân có bị chóng mặt hay không.
9
Ta gõ cửa sổ nàng, giống như lần trước.
Một lúc lâu sau nàng mới mở.
Ta nhìn nàng qua khung cửa, nhiều ngày không gặp, nàng dường như tiều tụy hơn hẳn.
Không còn là cô nương tràn đầy sức sống nữa.
Tim ta đau như bị dao cắt.
Nàng vội vàng kéo ta vào phòng, ta lại nắm lấy tay nàng.
Nàng hỏi ta sao vậy, nhưng ta chần chừ, không dám hỏi.
Bởi vì ta sợ… sợ nghe được câu trả lời mình không muốn nghe.
Nhưng cuối cùng ta vẫn hỏi.
Khi nàng thản nhiên nói “có một chút”, ta biết điều mình sợ nhất đã xảy ra.
Ta biết sắc mặt mình lúc đó hẳn rất đáng sợ, đến mức nàng đưa tay lên sờ trán ta, hỏi ta có phải bị sốt không.
Lồng ngực ta trong khoảnh khắc bị lấp đầy bởi phẫn nộ và đau xót.
Ông trời ơi, một cô nương tốt bụng như vậy, sao lại để nàng chịu tổn thương?
Ta vội vàng rời đi.
Trong đêm liền tìm đến thái y từng đến phủ Thái phó, hắn nói quả thật không phát hiện nàng trúng độc.
Trong lòng ta sáng tỏ.
Đúng vậy, nếu dễ dàng phát hiện, dễ dàng giải được, thì việc hạ độc còn có ý nghĩa gì?
Ta lập tức nghĩ đến một người—một người y thuật cao minh, đứng về phía thái tử, lại thân thiết với Ninh Hân.
Lâm Uyển.
10
Khi đến phủ tướng quân thì đã là sáng sớm, ta không đợi thông báo mà xông thẳng vào.
Ta bóp cổ nàng, hỏi vì sao lại làm vậy, thì thái tử chạy đến.
Ta hiểu rồi.
Còn gì mà không hiểu nữa.
Dùng Ninh Hân để kiềm chế ta—đó chính là lý do.
Vậy vì sao nàng trúng độc?
Bởi vì ta thích nàng.
Kẻ hại nàng… lại chính là ta.
“Ta rút lui, ngươi đưa giải dược cho Ninh Hân.” Ta nói.
Ta vốn không muốn ngôi vị hoàng đế, ta chỉ muốn Ninh Hân.
Nhưng thái tử lại cười, nói không có giải dược.
Lý trí của ta lập tức bị cơn giận nuốt chửng, trong đầu chỉ còn một ý nghĩ—
Giết hết những kẻ làm hại nàng.
Vì thế ta nở một nụ cười tàn nhẫn:
“Nếu Ninh Hân xảy ra chuyện, ta sẽ bắt tất cả các ngươi chôn cùng!”
11
Dưới sự tính toán từng bước của ta, ngày quyết chiến nhanh chóng đến.
Ta thắng.
Ta vung kiếm chém thái tử dưới chân mình.
Khi ta đâm ra nhát kiếm ấy, trên mặt hắn lại lộ ra một nụ cười thanh thản.
Nhưng ta đã không còn tâm trí để quan tâm.
Ta nhìn về phía Lâm Thăng đang tiến lại, lại giơ kiếm lên.
Không biết từ đâu, Lâm Uyển bỗng lao ra, quỳ xuống trước mặt ta.
Nàng đưa ra điều kiện, nói chỉ cần ta thả họ, nàng sẽ lấy giải dược cứu Ninh Hân.
Nghe vậy, trái tim vốn cứng như đá của ta lập tức run lên, thanh kiếm trong tay suýt nữa không cầm nổi.
Trong lòng chỉ còn lại sự may mắn và biết ơn.
May mà… vẫn có giải dược.
Vì thế, chúng ta làm một giao ước.
Nàng đi biên cương tìm thuốc giải độc cho Ninh Hân, sau khi giải xong, ta sẽ thả tất cả.
Thời hạn là một năm.
Trong một năm đó, ta thuận lợi đăng cơ, đồng thời để bảo vệ Ninh Hân, đưa nàng vào hậu cung.
Trước đó, ta đặc biệt tìm Thái phó nói chuyện, ta đã hứa với ông—nhất định sẽ để bầu trời của Ninh Hân ngày càng rộng lớn hơn.
Cuối cùng, Thái phó cũng đồng ý.
12
Cùng vào cung với Ninh Hân còn có những nữ nhân khác—đều là con gái của những công thần giúp ta lên ngôi.
Nhìn vẻ mặt họ nóng lòng muốn khống chế ta, ta chỉ thấy buồn cười.
Đối với những nữ nhân không được sủng ái, hoàng cung chẳng khác gì một nhà tù.
Điều này, ta đã sớm hiểu từ khi còn nhỏ sống trong cung.
Vậy nên, họ chính là tự tay đưa con gái mình vào lồng giam.
Bởi vì ta tuyệt đối sẽ không sủng ái họ.
Người ta muốn… chỉ có Ninh Hân.
Nhưng để không khiến Ninh Hân trở thành mục tiêu của mọi người, ta lại không cho nàng bất kỳ đãi ngộ đặc biệt nào.
Thậm chí còn phong nàng ở vị trí thấp nhất—thường tại, bản thân cũng cố nhịn không đến gặp nàng.
Ta thông qua cung nhân để biết từng hành động của nàng.
Thấy nàng mỗi ngày yên ổn sống như vậy, ta liền vô cùng an tâm.
Thời hạn một năm sắp đến, hôm đó, Ninh Hân bỗng chạy đến tìm ta.
Nàng chạy rất nhanh, rất vội, không cẩn thận liền ngã xuống đất.
Cô nương này, sao lại bất cẩn như vậy.
Ta vội vàng gạt đám cung nhân chắn trước mặt, định đỡ nàng dậy.
Không ngờ nàng lại quỳ xuống, nói muốn nhường vị trí, muốn xuất cung.
Tay ta đang đưa ra liền cứng lại giữa không trung.
Ngốc thật, nàng muốn gì ta cũng có thể đáp ứng.
Chỉ có chuyện này là không thể.
Sau khi ta rời đi, nàng còn chạy tới đá ta một cái. Trong lòng ta vừa buồn vừa muốn cười.
Hình như nàng lại trở về thành cô nương vô pháp vô thiên, vừa gặp là đánh ta như trước kia.
Nhưng… nàng đang giận sao?
13
Ta bắt đầu bồn chồn, nghĩ xem nếu nàng thật sự giận thì phải làm sao.
Suy đi tính lại, vẫn quyết định đi tìm nàng.
Nhưng vừa đến cửa lại nghe thấy có người đang nói chuyện.
Ta ra hiệu cho cung nhân không cần thông báo, lén áp tai vào cửa nghe.
Nghe tới nghe lui, tổng kết được hai chữ—không! được!
Ta: “…”
Ha ha, Ninh Hân.
Nàng đang thách thức lòng tự trọng của ta đấy.
Ta xông vào, quát lui một phi tần nào đó không rõ tên.
Quyết định dọa nàng một phen, để nàng biết rốt cuộc ta “được” hay không.
Nhưng ngay sau đó ta liền hối hận.
Ninh Hân bỗng mặt tái nhợt, ngã ngồi xuống đất, lại một lần nữa chóng mặt.
Tim ta lập tức thắt lại.
Nhưng may mắn.
Lâm Uyển đã trở về.
Ta sắp xếp cho Lâm Uyển ở lại Thừa Hương điện, tự mình ngày đêm giám sát nàng chế thuốc.
Cuối cùng giải dược cũng được làm xong, ta đi tìm Ninh Hân.
Nhưng nàng lại không có ở đó.
Hỏi cung nhân theo dõi nàng, cuối cùng ta tìm được nàng trong ngự hoa viên.
Trùng hợp nghe thấy nàng đang nói chuyện với các phi tần.
Ta dùng ánh mắt ra hiệu họ đừng lên tiếng, rồi lại nghe thêm mấy từ—
keo kiệt! bạo lực! tàn nhẫn! lòng dạ sắt đá!
Ta: “…”
Được lắm, Ninh Hân.
Nàng đang chơi với lửa đấy.
14
Ta kéo nàng về Thái Hòa điện, trên đường vẫn suy nghĩ.
Vì sao Ninh Hân lại làm vậy.
Vì sao nàng lại bịa chuyện sau lưng ta, khiến các phi tần sợ ta.
Là đang ghen sao?
Ta suy nghĩ hai giây.
Thì ra là ghen à!
Được thôi, nếu là ghen, ta quyết định tha cho nàng.
Trong Thái Hòa điện, ta đã sớm dặn Lâm Uyển chuẩn bị tiệc rượu.
Khi Ninh Hân vui vẻ chạy tới, ta liếc mắt ra hiệu với Lâm Uyển.
Đừng nói cho nàng.
Những chuyện tối tăm bẩn thỉu kia, đều đừng nói cho nàng.
Cứ để nàng giữ nguyên như vậy là được.
Trong lúc uống rượu, Ninh Hân bỗng ngất đi, ngất rất lâu mới tỉnh lại.
Ta hỏi Lâm Uyển đến trăm lần xác nhận nàng thật sự không sao, lại tận mắt nhìn nàng uống hết không sót giọt nào, lúc đó mới yên tâm.
Lâm Uyển đề nghị tối đó muốn ngủ cùng Ninh Hân, ta nghĩ một chút rồi đồng ý.
Dù sao trong lòng Ninh Hân, nàng vẫn luôn là bằng hữu.
Sau khi giải độc cho Ninh Hân, Lâm Uyển rời đi, trước khi đi lần lượt từ biệt ta và Ninh Hân.
Nàng nói muốn hành y cứu người, phiêu bạt giang hồ, trong lòng ta không khỏi có chút buồn.
Nghĩ đến ân oán trước kia, mỗi người đều bị đẩy đi, không có lựa chọn.
Cuối cùng đến hôm nay, cũng coi như kết thúc.
Tiễn Lâm Uyển đi xong, ta vốn định lập tức đi tìm Ninh Hân, nhưng giữa đường lại bị các phi tần chặn lại.
Họ quỳ thành hàng trước mặt ta.
Ta phát hiện—
một người ta cũng không nhận ra.
Tùy tiện chỉ một người mặc lộng lẫy nhất hỏi có chuyện gì, họ liền đưa cho ta một tờ tấu.
Sau đó nước mắt lưng tròng nhìn ta.
Ta thấy phiền.
Đành dẫn họ đến Thái Hòa điện, nghe họ nói hết yêu cầu.
Họ nói… muốn xuất cung.
Xuất cung?
Niềm vui bất ngờ này khiến ta có chút ngẩn người.
Nếu là xuất cung…
vậy thì có thể bàn thêm.
15
Ta không ngờ, những lời đồn Ninh Hân tung ra lại hiệu quả đến vậy.
Còn chưa cần ta ra tay, họ đã chủ động rời đi.
Vốn dĩ ta định để mặc họ trong cung, không quản không hỏi, giờ họ tự rời đi, cũng coi như một lần giải quyết dứt điểm.
Giỏi lắm, Ninh Hân.
Không hổ là Ninh Hân của ta.
Làm rất tốt!
Hài lòng tiễn các phi tần đi, ta còn chưa kịp đi tìm nàng.
Đã nghe báo Ninh Hân đến rồi.
Ta vui mừng.
Trong lòng nghĩ, hai chúng ta đúng là tâm ý tương thông.
Ta cố làm ra vẻ điềm tĩnh, chủ động dẫn nàng nói chuyện.
Không ngờ nàng vừa nghe các phi tần muốn rời cung, liền quay người bỏ đi.
Ta vội đứng dậy chặn nàng lại.
Chuyện này chẳng phải do nàng thúc đẩy sao, nàng chạy cái gì.
Kết quả liền thấy nàng đỏ mắt hét lên với ta:
“Còn không phải tại ngươi! Ngươi đã có ý với tỷ tỷ Uyển Uyển, cớ gì lại làm khổ những cô nương khác!”
Ta sững người.
Ta có ý với Lâm Uyển lúc nào?
Nàng liệt kê từng “chứng cứ” cho ta.
Ta bất lực muốn cười.
Ngốc thật, nàng hiểu lầm rồi.
Ta sao có thể thích người khác.
Người ta thích… từ đầu đến cuối chỉ có nàng.
Nhìn nàng mặt đỏ bừng, lúng túng không yên.
Ta không nhịn được nữa, kéo nàng vào lòng.
Sao lại có người đáng yêu như vậy chứ.
Một người đáng yêu như vậy… cuối cùng vẫn sẽ thuộc về ta.
Đừng sợ, Ninh Hân của ta.
Ta nhất định sẽ rất dịu dàng, rất dịu dàng, rất dịu dàng.
Đêm xuân ngắn ngủi, một khắc đáng ngàn vàng.
Đôi khi ta nghĩ, nếu không gặp nàng, mình sẽ ra sao?
Nghĩ xong lại thấy may mắn.
May mà… không có “nếu như”.
Ngoại truyện 2: Tình không biết từ đâu mà đến
1
Ta tên là Lâm Uyển, là con gái của Uy Vũ đại tướng quân Lâm Thăng.
Cha ta là biểu ca của hoàng hậu đương triều, nên ta và hoàng hậu cũng có quan hệ thân thích.
Cha ta cùng hoàng hậu làm một giao ước—chỉ cần ông giúp thái tử đăng cơ, thì ta sẽ trở thành hoàng hậu tương lai.
Vì thế từ nhỏ ta đã được dạy rằng, tất cả những gì chúng ta làm đều là vì thái tử.
Kể cả việc dạy dỗ ta—cầm kỳ thi họa, lễ nghi nữ công—tất cả đều phải tinh thông, chỉ để xứng với thái tử.
Lần đầu tiên ta chính thức gặp Thái tử là trong yến tiệc Trung Nguyên do Hoàng hậu nương nương tổ chức. Hắn ngồi cạnh Hoàng hậu, nụ cười dịu dàng nhưng lại khiến người ta thấy có chút giả tạo.
Nhưng ta cũng chẳng thể phán xét gì, bởi ta cũng đeo trên mặt nụ cười giả giống hệt hắn, tiếp nhận những lời khen ngợi của mọi người.
Họ khen ta đoan trang, khéo léo.
Ta chỉ khiêm tốn đáp lễ.
Trong bữa tiệc, cùng bàn với ta có một cô nương trạc tuổi, tên là Ninh Hân.
Cô ấy, dù dung mạo hay tài năng đều không bằng ta, vốn dĩ ta cũng chẳng để vào mắt.
Nhưng khi thấy nàng không để ý ánh nhìn của người khác, lén bỏ điểm tâm vào khăn tay, lần đầu tiên ta lại sinh lòng ngưỡng mộ với một cô gái cùng tuổi.
Ngưỡng mộ vì nàng muốn làm gì thì làm.
Ngưỡng mộ vì nàng làm việc gì cũng chẳng cần nghĩ ngợi quá nhiều.
Ta nghĩ, chắc nàng sống rất thoải mái.
Nhưng về sau ta mới biết, nhận định của ta vẫn còn quá nhẹ, bởi ta tận mắt thấy nàng đè một vị hoàng tử xuống đất mà đánh. Dù vị hoàng tử đó không được sủng ái, dù đó là Tứ hoàng tử Lục Vân Giản.
Rõ ràng chuyện này không còn là tự do hay không nữa, mà đã có thể gọi là vô pháp vô thiên.
Đến khi họ bị kéo ra, ta chợt nhớ ra nàng là con gái của Thái phó, xuất thân từ gia đình thư hương.
Ta không hiểu, Thái phó sao lại dạy dỗ nàng như vậy.
Nhìn họ rời đi, ta lặng lẽ đi chọn đèn lưu ly do Hoàng hậu ban.
Ta vừa nhìn đã thích ngay một chiếc hình quả đào, đang định lấy xuống mang đi.
Thì thấy sau gốc cây có người bước ra.
Là Thái tử.
Trên mặt hắn vẫn là nụ cười nhàn nhạt, có phần giả tạo, nói với ta:
“Vừa rồi xem được một vở kịch hay.”
Lúc ấy ta mới biết, cảnh náo loạn ban nãy hắn cũng đã nhìn thấy.
Ta hành lễ với hắn, hắn tùy ý phất tay, chỉ vào chiếc đèn trong tay ta:
“Mắt nhìn không tệ, ta cũng thích cái này nhất.”
Nói xong, hắn lướt qua bên cạnh ta, đi thẳng.
Mà ta rõ ràng nhìn thấy, phía sau hắn có người xách một chiếc đèn vẽ hoa văn mây lành.
Hắn đã chọn xong từ trước rồi.
Trong lòng ta bỗng dâng lên một nỗi buồn nhè nhẹ.
Tưởng rằng bản thân bị ràng buộc khắp nơi, sống chẳng thoải mái, nào ngờ lại có người còn không tự do hơn ta.
Thậm chí đến việc chọn thứ mình thích cũng không làm được.
Nhưng dù sao đi nữa—
Ta và hắn, đều là những kẻ cùng cảnh ngộ.
Chúng ta là cùng một loại người.
Lúc trở về, ta lại gặp Ninh Hân và họ. Thấy vết thương trên mặt Tứ hoàng tử, ta đưa cho hắn thuốc do ngoại tổ phụ chế.
Nói cho cùng, hắn cũng là người thân bất do kỷ, sinh ra trong hoàng gia, chẳng có lựa chọn.
So ra như vậy, ít nhất ta còn có thể theo ý mình học y thuật với ngoại tổ phụ, dường như cũng chẳng có gì để oán trách.
Nhưng khi nhìn Ninh Hân sống tùy tâm sở dục như vậy, ta vẫn không khỏi ghen tị.
Vốn tưởng duyên phận giữa chúng ta chỉ dừng lại ở lần gặp gỡ trong cung hôm ấy, không ngờ một đạo thánh chỉ lại khiến chúng ta gặp nhau thường xuyên hơn.
Bao gồm Thái tử, bao gồm Lục Vân Giản, bao gồm Ninh Hân, mọi người lại lần nữa gặp lại.
Hơn nữa rất nhanh đã trở nên quen thuộc.
Các hoàng tử phụng mệnh học võ với phụ thân ta, Ninh Hân cũng thường xuyên tới góp vui.
Chỉ có ta là hiếm khi hòa vào cùng họ.
Ta thích lặng lẽ ở trong phòng, nghiên cứu y thuật của mình hơn.
Phụ thân ta rất không hài lòng, ông muốn ta tiếp xúc nhiều hơn với các hoàng tử, nhất là với Thái tử.
Ta không thể cãi lời, đành nghe theo sắp xếp của ông.
Trên thao trường, mọi người thấy ta tới đều rất kinh ngạc.
Ninh Hân hỏi:
“Uyển Uyển tỷ hôm nay sao lại tới?”
Tất cả đều nhìn về phía ta.
Ta chỉ đành cười bất đắc dĩ:
“Đến xem mọi người luyện thế nào.”
Lúc nghỉ ngơi, Ninh Hân chạy vào sân đùa giỡn với Lục Vân Giản.
Ta ngượng ngùng ngồi một bên, đang cân nhắc có nên đến tìm Thái tử không, thì không ngờ hắn lại chủ động tiến tới.
“Có phải phụ thân nàng bắt nàng đến không?” hắn hỏi thẳng.
Bị hắn nhìn thấu rồi.
Ta dứt khoát không giấu nữa.
“Phải.” ta đáp.
“Nếu không muốn đến thì không cần miễn cưỡng.” hắn nói.
Nghe vậy, ta khẽ nhếch môi, giọng mỉa mai:
“Chuyện này đâu phải do ta quyết định.”
Hắn xoa cằm, trầm ngâm.
“Một lát ta giúp nàng,” hắn bỗng nghiêng đầu về phía ta, nở nụ cười tinh quái, “chờ đi.”
Nói xong hắn đứng dậy rời đi.
Ta nhớ lại nụ cười vừa rồi của hắn, dường như… không giống nụ cười giả trước kia?
Việc huấn luyện lại bắt đầu.
Ta muốn biết hắn định giúp ta thế nào, nên không rời mắt nhìn hắn.
Chỉ thấy dáng người hắn mạnh mẽ, võ nghệ vượt hẳn các hoàng tử khác.
Ta nhất thời nhìn đến ngây người.
Nhưng đúng lúc đó, hắn sơ sẩy một chút, thân thể ngã mạnh xuống đất.
Mọi người lập tức kinh hô, đều chạy tới.
Ta cũng vội vàng chạy lại, chỉ thấy chân hắn bị rách một vết lớn, máu không ngừng trào ra.
Còn chưa kịp phản ứng, đã nghe hắn gọi:
“Uyển Uyển, mau tới băng bó cho ta.”
Phụ thân ta lập tức giục:
“Mau đi!”
Vì thế ta nhờ Ninh Hân đi lấy thuốc giúp, còn mình thì tiến lên, ấn vào vết thương cầm máu cho hắn.
Khi thuốc được mang tới, ta băng bó xong, lại nghe hắn nói:
“May mà Uyển Uyển biết y thuật, nếu không chờ Thái y tới, e là ta phải chịu đau thêm một lúc.”
Sau đó hắn quay sang phụ thân ta:
“Lâm tướng quân không bằng đổi chỗ nghỉ trong thao trường thành dược phòng, như vậy nếu có ai không cẩn thận bị thương như ta, cũng có thể kịp thời chữa trị.”
Phụ thân ta lập tức gật đầu đồng ý.
Chuyện này cứ thế được quyết định.
Ta quay sang nhìn hắn, chỉ thấy hắn khẽ, rất khẽ, lén chớp mắt với ta.
Trái tim như bị ai khẽ chạm vào.
Ta sững sờ, thật không ngờ, cái gọi là giúp ta của hắn lại là bằng cách này.
Còn khiến bản thân bị thương.
Nhưng… như vậy có đáng không?
Ta cũng không biết tâm trạng mình là gì, suy nghĩ vẫn còn mắc kẹt trong cái chớp mắt vừa rồi của hắn.
Chợt nhận ra suy nghĩ của mình, ta giật mình tỉnh lại.
Nguy rồi.
Hình như… ta thật sự có chút thích hắn.
Dược phòng rất nhanh được chuyển tới bên cạnh thao trường.
Như vậy khi họ luyện võ, ta có thể chuyên tâm học y, còn lúc nghỉ ngơi, mọi người lại tụ tập ở đây.
Có lúc bận không xuể, ta liền kéo Ninh Hân đến phụ giúp.
Các hoàng tử vẫn ngày này qua ngày khác luyện tập.
Trong số đó, Thái tử thể hiện xuất sắc nhất, điều này vốn dĩ có thể đoán trước.
Điều khiến ta bất ngờ là, còn có một người khác cũng nổi bật không kém.
Lục Vân Giản, hắn gần như có thể sánh ngang với Thái tử.
Ta rất tò mò, hắn ở trong cung bao năm lặng lẽ, không tranh không giành, nay đột nhiên bộc lộ dã tâm, chẳng lẽ đã tìm được thứ muốn bảo vệ?
Câu trả lời nhanh chóng được hé lộ.
Là Ninh Hân.
Hôm đó Ninh Hân mất tích, khiến cả phủ đi tìm. Cuối cùng chính Lục Vân Giản tìm thấy nàng trên cây.
Sau đó, khi Thái tử hỏi hắn “vì sao lại biết Ninh Hân ở đó”, ta liền hiểu, Thái tử cũng đã nhận ra.
Điểm yếu của Lục Vân Giản chính là Ninh Hân.
Khi sức khỏe của Thánh thượng ngày càng suy yếu, cuộc tranh đấu giữa Thái tử và Lục Vân Giản nhanh chóng bắt đầu.
Mà Thánh thượng lại không hề can thiệp, như thể người biết rõ, thậm chí còn thúc đẩy tất cả.
Khi ấy, vì lễ giáo nam nữ, ta gặp họ ngày càng ít, nhưng qua vài lần chạm mặt với Thái tử, ta thấy chân mày hắn càng lúc càng nhíu chặt.
Ta hỏi lòng mình, quả thật có chút xót xa.
Nhưng ta cũng không nghĩ ra cách nào giúp hắn.
Cho đến hôm đó, hắn chủ động tìm ta.
“Uyển Uyển, ta định làm một việc rất đê tiện, nhưng ta không chắc việc đó có nên làm hay không.” hắn nói.
“Là việc gì?” ta hỏi.
“Dùng Ninh Hân để kiềm chế Lục Vân Giản.” hắn đáp.
Ta vẫn nhớ biểu cảm lúc hắn nói câu ấy, sự mờ mịt nhiều hơn là tàn nhẫn.
Hắn tự giễu:
“Ai cũng ghen tị vì ta sinh ra đã là Thái tử, nhưng thực ra ta chẳng có lựa chọn nào cả.”
Vì vậy, ta đã giúp hắn lựa chọn.
Ta hạ độc Ninh Hân.
Một loại độc do chính ta điều chế, trên đời chỉ mình ta có thể giải.
Đây là việc đầu tiên ta làm có lỗi với Ninh Hân.
Vì chuyện này, trong lòng ta vô cùng hối hận, tưởng rằng sẽ dừng lại ở đó, nhưng không ngờ rất nhanh ta lại làm thêm việc thứ hai có lỗi với nàng.
Khi ấy Lục Vân Giản ngày càng được Thánh thượng coi trọng, thậm chí được phong làm An vương, phái đi dẹp loạn.
Khi hắn trở về, ta nghe nói hắn bị thương.
Vì thế ta đến thăm.
Thực ra ta muốn dò hỏi thêm tin tức của hắn, rồi nói lại cho Thái tử.
Không ngờ hắn lại ngượng ngùng nói với ta rằng, hắn muốn đến cầu hôn Ninh Hân.
Đáng tiếc lúc ấy ta không cảm nhận được niềm vui của hắn, trong lòng ta chỉ có cảm giác nguy cơ.
Nếu hắn cầu hôn Ninh Hân, chẳng phải Thái phó sẽ ngả về phía hắn sao?
Thái phó là người đứng đầu văn nhân, ảnh hưởng vô cùng lớn.
Ta phải nghĩ cách ngăn cản.
Đúng lúc ta nhìn thấy Ninh Hân đi tới từ phía sau hắn.
Vì thế ta cố ý lao vào lòng hắn, đến khi thấy Ninh Hân quay đầu rời đi, mới chậm rãi đứng dậy.
Hắn giật mình, hỏi ta sao vậy.
“Bị trẹo chân.” ta nói bình thản.
Trong cung bỗng truyền ra tin, muốn tuyển phi cho Thái tử và An vương.
Ta đoán được ý định của Thánh thượng, và rất nhanh có kết quả.
Ta phải gả cho Lục Vân Giản.
Đêm đó Thái tử đến tìm ta, hắn nói:
“Thánh thượng lo ngại thế lực bên ngoại của ta quá lớn, còn Lục Vân Giản lại không có hậu thuẫn, việc này là để cân bằng.”
Ta nhìn hắn đầy kinh ngạc.
Ta biết, thật ra ta vẫn luôn hiểu.
Chỉ là ta thắc mắc, vì sao hắn lại đặc biệt đến đây để giải thích với ta?
Nhưng ta không hỏi thêm, bởi ta sợ nếu hỏi, sẽ nhận được một câu trả lời khiến mình thất vọng.
Chi bằng cứ giữ lấy ảo tưởng này.
Cứ để ta lầm tưởng rằng… hắn cũng có chút thích ta.
Phụ thân ta vô cùng bất mãn với hôn sự này, trước đó ông làm mọi thứ là để ta gả cho Thái tử.
Nhưng giờ đây, không ai có thể thay đổi được nữa.
Hôn kỳ dần đến gần. Hôm đó ta đến Trân Bảo các chọn trang sức, không ngờ lại gặp hắn.
Trong tay hắn cầm một cây trâm, thấy ta hắn cũng bất ngờ, rồi mỉm cười nhạt:
“Trùng hợp thật.”
Ta gật đầu, cũng mỉm cười.
“Phải đó, Thái tử ca ca.” ta nói.
Không khí giữa chúng ta trở nên im lặng.
Thực ra, ta vẫn muốn nói chuyện với hắn, hỏi xem dạo này hắn có ổn không.
Nhưng ta biết, nếu ta mở lời, hậu quả có thể không thể vãn hồi.
Ta chỉ có thể im lặng.
Lúc này, hắn bỗng nói:
“Trong thời gian tới, nàng cứ ở nhà, đừng ra ngoài. Cuộc tranh đấu giữa ta và Lục Vân Giản sắp bắt đầu.”
Ta giật mình, nhìn hắn.
Hắn thấy ta nhìn, khẽ nhếch môi:
“Hôn kỳ sắp đến, Lục Vân Giản sao có thể trơ mắt nhìn Ninh Hân gả cho ta chứ.”
Ta nghĩ cũng đúng.
Lục Vân Giản vốn là người như vậy, cố chấp lại điên cuồng, người duy nhất có thể kiềm chế hắn, chỉ có Ninh Hân.
“Vậy Thái tử ca ca có dự định gì?” ta hỏi.
“Ta đang đợi.” hắn nói, trên mặt lại hiện lên vẻ mờ mịt.
Ta nhìn ra được, trong lòng hắn đã có một kế hoạch mà hắn không muốn làm, nhưng buộc phải làm.
Giữa hắn và Lục Vân Giản, sớm muộn cũng có một trận, đạo lý được làm vua thua làm giặc, hắn hiểu, ta cũng hiểu.
“Uyển Uyển.” hắn gọi ta.
Ta nhìn hắn, hắn do dự nói:
“Nếu ta thắng, nàng có bằng lòng…”
Lời hắn dừng lại đột ngột. Ta quay đầu, thấy Ninh Hân.
Lúc này Ninh Hân đã bước vào, chúng ta nhìn nhau, đều có chút lúng túng.
Hắn khựng lại, như muốn giải thích với nàng:
“Ta định chọn vài món trang sức tặng Hân nhi, không ngờ lại gặp Lâm cô nương.”
Lâm cô nương.
Hiện giờ ta quả thực… cũng chỉ là Lâm cô nương mà thôi.
Nhưng so với cách xưng hô ấy, điều ta để ý hơn là lời hắn vừa nói dở.
Hắn định hỏi ta… có bằng lòng điều gì?
Khi phụ thân mang tin triều đình biến động đến cho ta, ta không hề bất ngờ.
Giống như hôm ở Trân Bảo các ta đã phân tích với Thái tử, Lục Vân Giản sẽ không chờ đến lúc Ninh Hân xuất giá, hắn nhất định sẽ hành động trước ngày đại hôn.
Vì thế hiện giờ triều đình lòng người hoang mang.
Mà ta ở trong khuê phòng cũng không thể yên tâm.
Ta không ngừng nghĩ, nếu Thái tử thua thì sẽ ra sao.
Chỉ cần nghĩ đến hậu quả, ta đã không thể bình tĩnh.
Nhưng đồng thời ta cũng biết, đã không còn đường lui, phía trước, không phải sống thì là chết.
Đêm qua mưa lớn, sáng hôm sau, Lục Vân Giản bỗng xông vào, kích động hỏi ta đã cho Ninh Hân ăn thứ gì.
Ta hiểu rồi, phản ứng của Thái tử đã bắt đầu.
Vậy thì ta càng không thể làm vướng chân hắn.
Thế nên ta thản nhiên nói:
“À, ta hạ độc nàng ấy.”
Hắn lập tức lao tới bóp cổ ta, như một con thú hoang phát điên, gào lên:
“Ngươi điên rồi sao! Chuyện này liên quan gì đến nàng ấy!”
Ta cười lạnh, muốn nói rằng liên quan chứ, bởi vì ngươi thích nàng.
Nhưng lúc này bị hắn bóp cổ, ta không nói được.
Ta không hề nghi ngờ hắn sẽ trực tiếp bóp gãy cổ ta.
Nhưng cũng chẳng sao.
Ta đã làm chuyện trái lương tâm, là ta đáng chịu.
Ngay khi ta sắp không thở nổi, từ bên cạnh có người xông tới đấm hắn một quyền.
Hắn loạng choạng, buông ta ra.
Người đó ôm lấy ta, khẽ hỏi:
“Không sao chứ?”
Lấy lại tinh thần, ta mới nhận ra, là Thái tử.
Lục Vân Giản cũng đứng dậy, mắt đỏ lên, hỏi:
“Ngươi thật sự muốn dùng thủ đoạn hèn hạ như vậy sao?”
Không biết có phải ảo giác hay không, dáng vẻ cao lớn của hắn lúc này lại mang theo vài phần yếu ớt.
Thái tử cười nhẹ.
“Là ngươi muốn cướp ngôi của ta trước.”
Lục Vân Giản lập tức nói:
“Vậy ta rút lui, ngươi đưa thuốc giải cho Ninh Hân.”
Nghe vậy, ta thở phào.
Chúng ta làm tất cả, chính là vì kết quả này.
Nhưng điều khiến ta bất ngờ là, Thái tử lại lên tiếng vào lúc này.
“Không có thuốc giải.” hắn nói.
Ta kinh ngạc nhìn hắn.
Sao có thể không có thuốc giải được.
Dù khó tìm, nhưng ta chắc chắn nó ở nơi biên cương.
Chỉ cần tốn chút thời gian, nhất định sẽ tìm được.
Ta không hiểu vì sao hắn lại nói vậy.
Dường như cảm nhận được ánh mắt của ta, hắn bỗng nắm lấy tay ta, khẽ siết.
Ý là bảo ta đừng nói gì.
Lục Vân Giản giận quá hóa cười:
“Nếu Ninh Hân có mệnh hệ gì, ta sẽ bắt tất cả các ngươi chôn cùng!”
Nói xong hắn rời đi.
Ta nhìn Thái tử, đối diện với ánh mắt của ta, hắn khẽ cười:
“Xem ra thủ đoạn này… quả thật quá hèn hạ.”
Ta hiểu ý hắn.
Nếu dùng Ninh Hân uy hiếp Lục Vân Giản, hắn đương nhiên không do dự, nhưng dù có nhờ vậy mà lên ngôi, hắn cũng sẽ day dứt.
Hắn cũng có cảm giác tội lỗi như ta, cũng bất an như ta.
Chúng ta quả nhiên là cùng một loại người.
Vậy nên dứt khoát nói với Lục Vân Giản rằng không có thuốc giải, ép hắn đường đường chính chính mà tranh một trận.
Thắng thì sống, thua thì chết.
Đạo lý này ta đều hiểu, đều biết.
Nhưng… nhưng…
Hắn quay người, lau nước mắt cho ta:
“Chuyện thuốc giải cho Hân nhi, nàng chịu khó lo liệu.”
Ta gật đầu.
Hắn như trút được gánh nặng, vẫn mỉm cười:
“Lần này… để ta tự mình lựa chọn.”
Nhìn vẻ mặt hắn, trong lòng ta dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Hắn dường như… đã mệt mỏi rồi.
Vì sinh ra từ trong bụng Hoàng hậu nương nương, từ khi chào đời hắn đã là Thái tử, chưa từng có ai hỏi hắn có muốn hay không.
Thân phận Thái tử vừa là bậc thang, cũng là xiềng xích, hắn dường như chỉ có một con đường là trở thành hoàng đế.
Thậm chí khi có người đến tranh đoạt vị trí ấy, vô số người cũng sẽ đẩy hắn ra đối đầu.
Giống như năm đó hắn không thể chọn chiếc đèn lưu ly mình thích, cũng không thể chọn vận mệnh của chính mình.
Cho nên giờ đây, hắn đã chán ghét thân phận Thái tử rồi.
Ta muốn khóc.
Nhưng cố nhịn lại, chuyển sang chuyện khác:
“Hôm đó ở Trân Bảo các, huynh hỏi ta có bằng lòng điều gì?”
Hắn khựng lại, rồi bỗng giơ tay xoa nhẹ mặt ta:
“Nếu cuối cùng ta còn sống, ta sẽ nói cho nàng.”
Tim ta nóng lên.
Quả nhiên hắn đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.
Ta không kìm được nữa, nước mắt lại rơi.
Ta nói với hắn:
“Vậy ta nói trước, dù huynh hỏi gì, ta cũng bằng lòng.”
Sau ngày hôm đó, rất nhanh đã truyền ra tin Thái tử và An vương giao chiến.
Ta càng thêm bất an.
Phụ thân ta đã rõ ràng đứng về phía Thái tử, trong phủ cả ngày binh tướng qua lại, không khí thêm phần sát khí.
Ta ngày nào cũng dò hỏi tình hình từ phụ thân, nhưng tin tức nghe được đều bất lợi cho phía Thái tử.
Ta càng thêm lo lắng.
Cho đến hôm đó thấy phụ thân vội vã ra ngoài, ta không thể chờ đợi thêm nữa.
Thay bộ y phục lén lấy được, ta cải trang thành một binh sĩ dưới trướng phụ thân, lén theo họ ra ngoài.
Chiến trường ở ngoài thành.
Khi chúng ta tới nơi, đại cục đã định.
Thái tử quỳ trên đất, Lục Vân Giản đang chuẩn bị đâm một nhát vào ngực hắn.
“Đừng-” ta gào lên khản cổ.
Nhưng—
Đã muộn.
Máu tươi văng ra, đỏ như cánh mai ngày đầu gặp.
Ta hoàn toàn sụp đổ, bật khóc.
Ta và Lục Vân Giản đã làm một giao dịch.
Cho ta một năm đến biên cương tìm thuốc giải cho Ninh Hân, hắn sẽ không giết phụ thân ta, còn trả lại tự do cho chúng ta.
Một năm sau ta trở về, để che mắt người ngoài, hắn phong ta làm Hoàng quý phi.
Thuốc giải đã chế xong, ta gặp lại Ninh Hân.
Nhìn nàng vui vẻ chạy tới, hoàn toàn không có chút ngăn cách, ta mới biết—
Nàng không hề hay biết.
Nàng không biết mình từng trúng độc.
Cũng không biết chính ta là người hạ độc nàng.
Ta nhìn sang Lục Vân Giản, hắn nhanh chóng ra hiệu bằng ánh mắt.
Ý là không được nói cho nàng biết.
Ta lại nhìn về phía Ninh Hân.
Ta dường như đã hiểu, vì sao cô gái này có thể sống vô tư đến vậy—bởi những người xung quanh đều cố gắng giữ nàng tránh xa mọi dơ bẩn của thế gian, cẩn thận bảo vệ nàng.
Đúng là một cô gái hạnh phúc.
Ta lại càng ghen tị với nàng.
Đêm đó, chúng ta đã lâu không ngủ chung một giường, giống như hồi nhỏ.
Nàng hoàn toàn không đề phòng ta. Ta vốn định kể cho nàng nghe mọi chuyện trước đây, nhưng chợt nhớ tới ánh mắt cảnh cáo của Lục Vân Giản ban ngày, cuối cùng vẫn thôi.
Hắn đã căng thẳng như vậy, ta cần gì phải làm hắn thêm phiền.
Ở lại trong cung thêm hai ngày, xác nhận độc của Ninh Hân đã được giải, ta chính thức từ biệt họ.
Ninh Hân lưu luyến không muốn ta đi, còn Lục Vân Giản thì đưa cho ta một tấm lệnh bài.
“Nếu gặp phiền phức, có thể dùng nó.”
Ta cười.
“Vậy ta xin nhận.”
Khoảnh khắc bước ra khỏi cổng thành, ta quay đầu nhìn lại.
Quá khứ như khói, nhưng từng chuyện vẫn rõ ràng trước mắt.
Cuối cùng… ta cũng trở thành một cô gái tự do rồi.
“Còn chưa đi sao?” phía sau vang lên giọng nói, ta quay đầu.
Thấy hắn dựa nghiêng vào xe ngựa, mỉm cười nhìn ta.
Ta chạy nhanh về phía hắn.
Trong đời ta, chỉ có khoảnh khắc đó, ta vô cùng may mắn vì mình biết y thuật.
Để có thể, vào ngày ấy khi máu hắn văng tung tóe, chính tay kéo hắn trở lại từ tay tử thần.
Sau đó hắn ở lại trong thành dưỡng thương, còn ta một mình đi biên cương tìm thuốc.
Nhưng ta đã nhận được lời hứa từ Lục Vân Giản.
Khi mọi chuyện lắng xuống, sẽ trả lại tự do cho ta.
Trả lại tự do cho chúng ta.
“Lâu rồi không gặp.” ta mỉm cười nói.
Lâu rồi không gặp, huynh dạo này có ổn không?
“Trông nàng có vẻ gầy đi rồi.” hắn nói với ta.
Huynh cũng vậy, từ ngày đó chia tay, dường như gầy đi không ít.
“Đâu có.” ta cúi đầu cười.
Ta cứ nghĩ mình có thể bình thản đối diện với tất cả.
Nhưng khi đứng trước mặt hắn, khi hắn nhìn ta như vậy, ta vẫn thấy căng thẳng.
Ta biết rõ tình cảm của mình.
Nhưng lại không chắc về tình cảm của hắn.
Ta thích hắn.
Nhưng ta không thể phân biệt được, rốt cuộc hắn thật lòng thích ta, hay chỉ đang lợi dụng ta.
“Sau này nàng có dự định gì?” hắn hỏi.
“Ta muốn dựa vào y thuật của mình, đi khắp nơi.” ta đáp.
“Còn huynh, huynh định thế nào?” ta hồi hộp nhìn hắn.
“Ừm…” hắn trầm ngâm.
Hơi thở của ta như ngừng lại.
“Nghe nói là nàng đã cứu ta?” hắn bỗng nói.
“Phải.” ta đáp.
“Ơn cứu mạng không biết báo đáp thế nào, vậy ta chỉ còn cách lấy thân báo đáp thôi.” hắn làm ra vẻ bất đắc dĩ.
Ta bật cười, nhưng nước mắt lại rơi.
“Sao lại khóc?” hắn lau nước mắt cho ta.
Vì quá vui.
Vui đến mức trái tim cũng nhảy nhót, vui đến mức không kìm được mà rơi lệ.
“Nàng có bằng lòng… làm thê tử của ta không?” hắn hơi cúi người, nhìn thẳng vào mắt ta, nghiêm túc hỏi.
Cảm xúc trong lòng dâng trào, ta nói với hắn:
“Có lẽ ta đã đồng ý từ lâu rồi.”
Hắn kéo ta vào lòng.
Ta nghe nhịp tim trong lồng ngực hắn, hòa cùng nhịp tim của mình.
“Thái tử ca ca…” ta khẽ gọi.
“Còn gọi ta là Thái tử ca ca?” hắn cắt ngang.
Cũng đúng, hắn đã không còn là Thái tử nữa.
Ừm… ta nghĩ một chút.
“Lục Vân Thâm, huynh bắt đầu thích ta từ khi nào?”
Hắn suy nghĩ một lát.
“Ngay từ cái nhìn đầu tiên.”
Ngay từ lần đầu tiên, dưới gốc mai, khi huynh chọn chiếc đèn hoa ta thích nhất.
Ta đã thích huynh rồi.
Ngoại truyện 3: Tin đồn lại nổi
Gần đây trong kinh thành liên tiếp xảy ra những chuyện lạ.
Tân hoàng đăng cơ, các công thần đều đưa con gái vào cung, nhưng rồi lại lần lượt đón về.
Những cô gái ấy đối với chuyện trong cung đều tránh né, tuyệt nhiên không nhắc đến, như thể đang giấu kín điều gì.
Nhưng theo thời gian, vẫn có vài lời rò rỉ ra ngoài.
-Nghe nói tân hoàng tính tình tàn bạo, động chút là đánh đập phi tần.
-Nghe nói tân hoàng lạnh lùng vô tình, không dung nổi dù chỉ một chút sai sót.
-Nghe nói tân hoàng hình như còn không khỏe, đối với hậu cung chưa từng triệu hạnh ai.
Những lời đồn này nói ra đều có đầu có đuôi, không giống chuyện bịa đặt.
Bằng chứng là, trước khi các phi tần được đưa ra khỏi cung, hoàng thượng đã nạp một vị Hoàng quý phi.
Vị Hoàng quý phi này ai cũng biết, chính là con gái của tội thần Lâm Thăng — Lâm Uyển.
Chuyện năm xưa Thánh thượng cầu tiên đế ban hôn với nàng từng gây xôn xao khắp nơi, có thể thấy Thánh thượng đối với nàng là một lòng một dạ.
Nhưng ngay cả vị Hoàng quý phi này, vào cung chưa được bao lâu cũng đã xin rời cung.
Khiến mọi người càng thêm suy đoán.
Chẳng lẽ vì Thánh thượng tự biết thân thể không tốt, không nỡ làm nàng thiệt thòi nên mới nhẫn tâm để nàng rời đi?
Nhưng ngay sau đó, Thánh thượng lại lập một vị Hoàng hậu.
Vị Hoàng hậu này mọi người cũng quen mặt — chính là vị hôn thê của cựu Thái tử, Ninh Hân.
Từ trước đã có lời đồn, khi còn là hoàng tử, Thánh thượng và tiểu thư phủ Thái phó này đã có hiềm khích.
Sau đó nàng trở thành vị hôn thê của cựu Thái tử, mà Thánh thượng lại đối đầu với cựu Thái tử.
Cựu Thái tử chết, Thánh thượng lên ngôi, nạp nàng vào cung.
Khi đó ai cũng không xem trọng chuyện này, bởi ai cũng nghĩ ra được, Thánh thượng đưa nàng vào cung chắc chắn không phải vì yêu thích.
Rất có thể là để hành hạ nàng.
Quả nhiên đúng như dự đoán của mọi người.
Thánh thượng thả tất cả con gái công thần ra khỏi cung, chỉ giữ lại mỗi nàng, còn phong làm Hoàng hậu.
Chẳng phải là giữ nàng bên cạnh để sống cảnh thủ tiết sao!
Trong lúc nhất thời, lời đồn như sóng ngầm, lan khắp kinh thành.
Mọi người bàn tán không ngớt, đồng thời cũng bắt đầu lo lắng về hoàng tự, đang tranh luận xem nên nhận con nuôi từ các vương gia khác hay là sau này truyền ngôi cho một vị vương gia nào đó.
Không ngờ lại có tin truyền đến: Hoàng hậu nương nương có thai!
Cả thành chấn động.
Mà chấn động xong lại có chút hụt hẫng.
Vậy hóa ra bấy lâu nay mọi người bàn tán đều là tin đồn hết sao?
Ai nấy đều cảm thấy cảm xúc của mình bị đem ra trêu đùa.
Lại quay sang chú ý đến mấy cô nương đã được đón về nhà.
Thế là lại có tin “bóc mẽ”:
Những lời đồn không đáng tin kia về Hoàng thượng, vậy mà lại xuất phát từ miệng của Ninh Thường tại ngày trước — hiện giờ là Hoàng hậu nương nương!!!
Những cô nương được đón về nhà vừa khóc vừa vò khăn:
“Còn tưởng nàng ta tốt bụng lắm, hóa ra là muốn độc chiếm Hoàng thượng!”
Tin này vừa truyền ra, lập tức lại dấy lên một trận xôn xao.
Mọi người đều thở dài, cảm thán tâm cơ của Hoàng hậu thật sâu, sâu không thấy đáy.
Lại có thể nghĩ ra cách này để độc chiếm hậu cung.
Quan trọng là, nàng còn thành công!
Từ chỗ thù địch với Thánh thượng, đến trở thành người được độc sủng trong hậu cung, không biết trong lòng nàng đã trải qua những thay đổi thế nào.
Chỉ riêng việc từ một Thường tại nhỏ bé leo lên vị trí Hoàng hậu, cũng đã đủ khiến người ta cảm thấy “truyền cảm hứng”.
Nhất thời, thiên hạ lại bàn tán sôi nổi.
Nhưng cùng lúc đó, một số người cũng bắt đầu động tâm.
Hoàng hậu không phải đã mang thai sao?
Vậy chẳng phải đây cũng là cơ hội?
Thế là các đại thần dâng tấu:
“Hiện nay hậu cung của Thánh thượng chỉ có một mình Hoàng hậu, mà Hoàng hậu đang mang thai e là không tiện hầu hạ. Không bằng mở thêm tuyển tú, mở rộng hậu cung.”
Ai ngờ hoàng thượng lại thở dài:
“Haiz! Không phải trẫm không muốn nạp thêm hậu cung, chỉ là Hoàng hậu ghen tuông, những cô nương vào cung nàng đều không dung được. Nếu để họ phải chịu… trẫm thật không đành lòng!”
Quần thần rưng rưng nước mắt.
Đều cảm thán đây quả là một vị hoàng đế dịu dàng, nhân hậu.
Thế là hai cụm từ “Hoàng thượng nhân hậu”, “Hoàng hậu ghen tuông” lại lan truyền khắp kinh thành.
Nhưng như vậy rốt cuộc cũng không phải cách lâu dài.
Hoàng hậu độc chiếm hậu cung là sự thật, mà các đại thần muốn đưa người vào cung cũng là sự thật.
Có người dâng tấu với hoàng thượng:
“Chi bằng đợi Hoàng hậu sinh xong rồi phế bỏ nàng đi?”
“Ừm?” hoàng thượng liếc mắt một cái.
Người kia lập tức có cảm giác mình sắp chết đến nơi.
Ngày hôm sau, hắn bị phái đi biên cương khảo sát.
Từ đó không ai dám nhắc lại chuyện này nữa.
Nhưng điều đó không ngăn được lời đồn lan truyền.
Mà càng truyền càng quá đáng.
Có người nói, Hoàng hậu nương nương đã cho hoàng thượng uống bùa mê, khiến hoàng thượng ngoài nàng ra không nhìn thấy nữ nhân nào khác.
Có người nói, Hoàng hậu biết dùng mị thuật, nên mới khiến hoàng thượng mê muội đến vậy.
… Đại loại như thế.
Lúc này trong hoàng cung, Ninh Hân nghe Thúy Nhi báo lại những lời đồn, tức đến mức đập bàn.
Chén trà nghiêng đổ, nước bên trong tràn ra.
Thúy Nhi đang định lau thì có một bóng người nhanh hơn nàng.
Lục Vân Giản sải bước tới, nhanh chóng bế Ninh Hân ra chỗ khác, lại rút khăn trong người ra lau cho nàng.
“Đang mang thai mà, sao lại nổi giận lớn vậy.” hắn vừa lau vừa nói.
Ninh Hân gõ hắn một cái, tức giận:
“Huynh ra ngoài nói bậy gì thế! Ai ghen tuông hả!”
Lục Vân Giản cười:
“Nàng không ghen? Vậy ta gọi thêm vài người vào cung nhé?”
“Huynh dám!” Ninh Hân quát.
Lục Vân Giản cười càng lớn.
Hắn ôm nàng từ phía sau, đặt tay lên bụng nàng đã nhô cao, ghé vào tai nàng nói chậm rãi:
“Nếu không nói như vậy, đám đại thần lại bày chuyện tuyển tú. Dù sao căn cơ của ta còn chưa vững, triều đình vẫn phải trông vào họ, không tiện từ chối thẳng… Ừm, cũng không phải sợ đắc tội, chỉ là sợ phiền phức thôi.”
Sắc mặt Ninh Hân lúc này mới dịu lại, nhưng miệng vẫn không chịu thua:
“Hừ, huynh lấy ta làm bia đỡ đạn!”
Lục Vân Giản ôm nàng, hôn nhẹ lên má, dính dính không buông:
“Đúng vậy, nàng phải bảo vệ ta cho tốt.”
Ninh Hân đẩy hắn ra:
“Làm gì mà làm nũng!”
Rồi lại nhìn chiếc khăn trong tay hắn:
“Cái khăn này sao trông quen thế?”
Nàng cầm lên xem. Vải lụa thượng hạng, bốn góc đã sờn mép, ở giữa thêu một quả anh đào, trông có vẻ đã có từ lâu.
Lục Vân Giản nói:
“Của nàng đấy!”
Ý nghĩ chợt quay về, nhớ lại năm ấy dưới gốc mai, một cô bé mặt đỏ bừng, dùng khăn bọc điểm tâm đến xin lỗi hắn.
Hắn cắn một miếng.
Rất ngọt.
