Nương nương hôm nay lại bịa chuyện

admin

“Bạch nguyệt quang của ngươi đã trở về, ta xin nhường.” Ta cúi mắt, quỳ xuống đất.

Hắn nhíu mày, quay sang hỏi cung nhân đứng bên: “Ninh Hân bây giờ là vị gì?”

“Bẩm hoàng thượng, là thường tại.” Người kia đáp.

Hắn vỗ ngực: “Dọa ta chết khiếp. Nghe nàng nói, ta còn tưởng lúc nào không để ý mà phong nàng làm hoàng hậu rồi chứ.”

Nói xong lại quay sang ta: “Ngươi chỉ là một thường tại, có gì mà nhường?”

1

Cha ta vì tiền đồ mà đưa ta vào cung.

Chỉ tiếc là, ta và hoàng thượng Lục Vân Giản có thù.

Ngày tuyển tú, hắn không hề do dự, điểm trúng tên ta.

Ngay lúc đó ta đã bật khóc.

Xong rồi.

Hắn rõ ràng muốn mượn việc công để trả thù riêng.

Quả nhiên, sau khi chọn ta nhập cung, hắn liền ban cho ta một vị thấp nhất - thường tại.

Những người cùng vào cung với ta, không phải phi thì cũng là tần, chỉ có mình ta là thường tại.

Rồi hắn quên bẵng ta sang một bên.

Đến nhìn cũng chẳng thèm nhìn.

“Tiểu thư đừng buồn vì hoàng thượng. Ngài bận quốc sự, nghe nói các nương nương khác cũng chưa được thị tẩm, chắc là đợi ngài rảnh sẽ đến thăm tiểu thư thôi.”

Nha hoàn Thúy Nhi cố gắng an ủi ta.

Ta liếc nàng một cái đầy chán nản.

Nghĩ thầm, đúng là còn quá trẻ.

Ta đương nhiên biết vì sao Lục Vân Giản không triệu ai thị tẩm.

Bởi vì hắn có người mình thích.

Đó là Lâm Uyển, con gái của cựu uy vũ tướng quân Lâm Thăng.

Hắn giữ mình vì nàng.

Năm xưa, khi Lục Vân Giản tranh đoạt ngôi vị, Lâm Thăng đứng nhầm phe.

Sau khi hắn lên ngôi, quần thần yêu cầu xử trảm cả nhà họ.

Nhưng hắn lại gạt bỏ mọi ý kiến, chỉ phạt Lâm Thăng mang gia quyến đi trấn thủ biên quan một năm.

Còn đặc biệt dặn phải chăm sóc Lâm Uyển cho tốt.

Tình cảm của hắn dành cho nàng, rõ ràng đến thế.

Giờ đã hết hạn một năm, Lâm Uyển cuối cùng cũng sắp trở về.

Ta chặn ở con đường hắn nhất định phải đi qua sau khi bãi triều. Thấy hắn tới, ta vội chạy lên trước.

Vốn chỉ định hành lễ bình thường, ai ngờ bị hòn đá làm vấp chân, “bịch” một tiếng ngã sấp xuống đất.

“Ai đó! Bệ hạ cẩn thận!”

Tên thái giám bên cạnh hoảng hốt, vội chắn trước mặt hắn.

Ta chẳng nói gì, phủi bụi trên người, cứ thế quỳ dưới đất.

Hắn đưa tay gạt đám cung nhân ra, như thể lúc này mới nhận ra ta: “Ồ, là ngươi à, lâu rồi không gặp.”

Ta đương nhiên chẳng có sắc mặt tốt, nói thẳng: “Bạch nguyệt quang của ngươi đã trở về, ta xin nhường.”

Hắn nhìn ta một lúc lâu, ta còn chưa hiểu hắn đang nghĩ gì, thì hắn bỗng quay đầu hỏi cung nhân bên cạnh: “Ninh Hân bây giờ là vị gì?”

“Bẩm hoàng thượng, là thường tại.” Người kia đáp.

Hắn lập tức như trút được gánh nặng, vỗ ngực: “Dọa ta chết khiếp. Nghe nàng nói, ta còn tưởng lúc nào không cẩn thận phong nàng làm hoàng hậu rồi chứ.”

Rồi hắn quay sang ta: “Ngươi chỉ là một thường tại, có gì mà nhường?”

MMP!

Ta siết chặt nắm tay.

Ai nói với ngươi là ta đang nói vị phận?

Ta hít sâu hai hơi, cố nhẫn nại nói với hắn: “Ý ta là, nếu người trong lòng ngươi đã trở về, chi bằng thả ta xuất cung, để các ngươi được ‘một đời một kiếp một đôi người’.”

Hắn nhíu mày: “Ngươi muốn xuất cung? Ra ngoài rồi định đi đâu?”

Ta đáp: “Đương nhiên là ai lo phận nấy, mỗi người tìm một nhân duyên khác.”

Hắn suy nghĩ một lúc, bỗng tiến lại gần, xoa đầu ta, thở dài:

“Đừng mơ nữa. Mau về tắm rửa rồi đi ngủ đi.”

Nói xong liền lách qua ta, dẫn theo một đám người đi thẳng.

Ta đứng đờ ra một lúc lâu.

Sau khi xác nhận mình vừa bị trêu đùa, ngọn lửa nhỏ trong lòng lập tức bùng lên.

Ta nhảy phắt dậy, chạy đến trước mặt hắn, trong ánh mắt kinh ngạc của hắn, đá một cú vào ống chân hắn.

Xong quay đầu bỏ chạy.

“Ninh Hân! Ngươi cứ chờ đó!”

Hắn gầm lên phía sau.

2

Về đến tẩm cung, ta liền hối hận.

Đúng là không nên lao lên đá hắn một cái.

Lúc đó thì sướng thật, nhưng nghe câu hắn nói phía sau, e rằng sau này sẽ chẳng có chuyện tốt lành gì chờ ta.

Nhất là quan hệ giữa ta và hắn vốn đã không tốt, còn chưa biết hắn sẽ nghĩ cách chỉnh ta thế nào.

Lúc mới nhập cung, ta đã tự nhắc mình phải nhún nhường, tuyệt đối không được nổi nóng.

Quả nhiên hơn nửa năm qua vẫn bình yên vô sự.

Ai ngờ hôm nay lại bốc đồng, còn tưởng hắn vẫn là thiếu niên đêm khuya trèo tường nhà ta ngày trước.

Nhất thời quên mất hắn giờ đã là hoàng thượng.

“Tiểu thư, Hoa tần tới rồi.”

Đang suy nghĩ, giọng Thúy Nhi bỗng vang lên, làm ta giật mình.

“Hả? Hoa bình?” Ta buột miệng nói.

Thúy Nhi liếc mắt ra hiệu liên tục, khóe miệng giật giật: “Là Hoa tần nương nương…”

Không cần nàng nói, ta cũng đã thấy.

Hoa tần là con gái của Hoa thị lang. Lục Vân Giản có thể lên ngôi, Hoa thị lang cũng góp không ít công.

Lúc này nàng đang bước về phía ta. Tiếng gọi ban nãy của ta, chắc chắn nàng đã nghe thấy.

Ta đành giả vờ như không có chuyện gì, vui vẻ nói: “Ôi! Hoa tỷ sao lại có thời gian ghé qua thế này!”

Không giỏi gì khác, chỉ có da mặt ta là dày hơn người thường một chút.

Ta hành lễ với nàng, dù sao vị phận của nàng cũng cao hơn ta.

Hơn nữa ta không biết tính cách nàng ra sao, nếu vì mấy chuyện nhỏ này mà đắc tội, người chịu thiệt vẫn là ta.

Nghĩ đến đây ta lại thở dài. Thật ra cũng chẳng quan trọng, kẻ thù của ta là Lục Vân Giản, đắc tội ai còn nặng bằng đắc tội hắn nữa?

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, từ khi nhập cung đến giờ nàng chưa từng qua lại với ai, vậy tại sao hôm nay lại đột nhiên đến đây?

Đang nghĩ, Hoa tần đã đến gần.

“Muội muội, ta không mời mà đến, muội không trách chứ?” Nàng mỉm cười.

Nghe câu này, ta liền hiểu.

Gặp đối thủ rồi.

Ta cười đáp: “Tỷ tỷ nói gì vậy, muội vui còn không kịp nữa là.”

Thân mật nắm tay nàng, quay sang dặn Thúy Nhi: “Mau dâng trà, loại ngon nhất!”

Thật ra ta cũng không biết chỗ mình có loại trà nào ngon, nhưng nói vậy chắc chắn không sai.

Nàng dường như khựng lại một chút trước hành động của ta, rồi cũng nắm lại tay ta, vỗ nhẹ: “Muội muội khách sáo quá.”

Ta cười càng rạng rỡ: “Tỷ tỷ khó lắm mới ghé một lần, chuyện này là đương nhiên.”

Qua lại vài lượt, hai bên không ai chiếm được thế hơn.

Nàng đột nhiên đến, chắc chắn có chuyện. Ta cũng không vội, cứ bình tĩnh phối hợp với nàng diễn tiếp.

Lúc này thấy nàng đặt chén trà xuống, ta thầm nghĩ “đến rồi”, quả nhiên liền thấy nàng nhíu mày, do dự hỏi: “Nghe nói hôm nay muội… đã gặp hoàng thượng?”

Ta sững lại.

Tin tức trong cung lan nhanh đến vậy sao?

Mới có một lúc mà nàng đã biết rồi!

Đến nước này cũng không tiện phủ nhận, ta liền đặt chén trà xuống, gật đầu: “Đúng là có, vì chút việc riêng nên đi tìm hoàng thượng.”

Ta nói vậy là để phòng nàng hỏi ta đi tìm Lục Vân Giản làm gì, dứt khoát lấy hai chữ “việc riêng” chặn lại.

Không ngờ nàng lại vội vàng hỏi: “Từ trước đã nghe nói muội quen biết hoàng thượng, không biết… không biết… ngài là người thế nào?”

Nhìn dáng vẻ ấp úng, e lệ của nàng, ta chợt hiểu ra nàng tìm ta để làm gì.

Hóa ra là đến hỏi thăm tin tức!

Cũng phải thôi, Lục Vân Giản tuyển người vào cung rồi cứ để đó, chẳng phải đã làm mấy tiểu thư có mưu tính này bức bối đến phát điên sao.

Hơn nữa họ đâu giống ta, đã hiểu rõ Lục Vân Giản từ lâu.

Họ không dám trực tiếp đi tìm hắn, sợ làm hỏng việc.

Dù sao ngay cả ta—người quen cũ của hắn—còn tránh hắn như tránh tà, huống chi những người chưa từng gặp mặt, càng không dám tiến lên.

Nghĩ đến đây, ta không khỏi thấy họ đáng thương.

Bởi vì người mà họ một lòng hướng tới, trong lòng đã không còn chỗ cho ai khác.

Chỉ cần Lâm Uyển vào cung, chắc chắn sẽ được độc sủng.

Những người còn lại chẳng phải sẽ cô độc cả đời nơi thâm cung sao.

Càng nghĩ, ta càng thấy Lục Vân Giản không ra gì.

Tuyệt đối không thể để hắn hại họ.

Thế là ta suy nghĩ một chút, liền giả vờ chân thành nói: “Tỷ tỷ vừa đến, muội đã thấy rất hợp ý. Nếu tỷ đã hỏi, muội nhất định không giấu giếm, chỉ là chuyện này tỷ tuyệt đối đừng nói với người khác.”

Nàng vội gật đầu: “Muội yên tâm.”

Giọng nói còn có chút căng thẳng.

Ta ho khan một tiếng rồi nói: “Hoàng thượng thân hình cao lớn, dung mạo tuấn tú, từ khi còn là vương gia đã ra trận giết địch, đương nhiên uy phong lẫm liệt.

Chỉ là…”

Ta chậm rãi nói, liền thấy mắt nàng sáng dần lên: “Chỉ là gì?”

“Chỉ là tỷ tỷ, tỷ có biết vì sao hoàng thượng mãi chưa triệu chúng ta thị tẩm không?” Ta đưa tay lên miệng, như thể muốn che giấu một bí mật.

Nụ cười trên mặt nàng lập tức tắt, thần sắc căng thẳng: “Vì… vì sao?”

Ta nghiêm mặt: “Bởi vì khi xuất chinh, hoàng thượng không cẩn thận bị thương.”

Trong giọng nói của ta có ý ám chỉ.

Biểu cảm của nàng không còn là căng thẳng nữa, mà là rối loạn hoàn toàn. Một lúc lâu sau mới lắp bắp: “Ý muội là… hoàng thượng… không được?”

Ta gật đầu đầy ẩn ý.

Đúng rồi, chính là hiệu quả này.

Nàng vẫn khó mà tin nổi: “Hoàng thượng… không được!?”

Phải rồi phải rồi, chính là như vậy đó.

Thấy nàng lảo đảo, gần như ngồi không vững, ta biết nàng đã tin thật.

Trong mắt ta thoáng qua một tia cười.

Như vậy, họ sẽ không vội vàng đi tìm Lục Vân Giản nữa.

Hắn cứ việc ân ái với Lâm Uyển, còn họ thì giữ được sự trong sạch của mình.

Đợi đến khi được xuất cung, dĩ nhiên vẫn có thể tìm được nhân duyên tốt.

Chỉ là có hơi có lỗi với Lục Vân Giản một chút.

Nhưng cũng chẳng sao, một là suy nghĩ của hắn không quan trọng, hai là ta vốn đã không hợp với hắn, ba là hắn đã có Lâm Uyển, một lời đồn nhỏ thì đáng gì.

Huống chi chuyện mất mặt như vậy, chắc chắn chẳng ai dám nói trước mặt hắn.

Vậy nên hắn nhất định sẽ không biết.

Trong lòng ta càng lúc càng đắc ý.

Không khỏi tự khen mình thông minh.

Ai ngờ bỗng nghe từ cửa truyền đến một tiếng quát giận bị kìm nén:

“Ninh Hân! Ngươi muốn chết sao!”

3

Trong thoáng chốc, ta còn tưởng mình nghe nhầm.

Nhưng khi quay đầu lại, quả thật thấy Lục Vân Giản đứng ở cửa, vẻ mặt đã méo mó vì giận.

Ta nuốt nước bọt.

Rốt cuộc hắn đã đứng đó bao lâu, nghe được bao nhiêu rồi?

Thấy hắn bước về phía mình, tim ta run lên.

Lập tức quay đầu lại, nghiêm mặt nhìn Hoa tần, nói: “Hoa tỷ, vừa rồi… chúng ta đâu có nói gì, đúng không?”

Ta đã chuẩn bị sẵn cho tình huống xấu nhất.

Dù Lục Vân Giản nghe được bao nhiêu, chỉ cần ta nhất quyết không nhận, thì chẳng ai làm gì được ta.

Thế nên khi thấy hắn từng bước tiến lại gần, ta phải nhanh chóng đạt được sự thống nhất với đồng đội, điên cuồng ra hiệu bằng mắt với Hoa tần.

Nhưng lúc này Hoa tần lại đúng kiểu “bình hoa”, đến lúc quan trọng thì sợ đến ngây người.

Nàng hốt hoảng đứng dậy, rồi “bịch” một tiếng quỳ xuống trước Lục Vân Giản, miệng hô lớn: “Bệ hạ tha tội!”

Ta đứng đờ tại chỗ.

Vậy bây giờ vấn đề lại đến, ta nên quỳ theo hay đứng lên giải thích đây?

Còn đang do dự, Lục Vân Giản đã đến trước mặt, lạnh lùng nói: “Cút ra ngoài!”

Vậy còn chờ gì nữa, ta lập tức đứng dậy định chạy.

Ai ngờ hắn dùng một tay ấn đầu ta, ép ta ngồi lại.

Hoa tần vẫn quỳ dưới đất run lẩy bẩy, chắc là chân mềm nhũn rồi.

Lục Vân Giản lại quát: “Cút!”

Hoa tần lúc này mới vừa bò vừa chạy, vội vàng rời đi.

Lúc này ta vẫn bị hắn ấn trên giường, bàn tay to của hắn đặt trên đầu ta, buộc ta phải ngẩng lên nhìn hắn.

“Vừa rồi ngươi nói ta không được?”

Đương nhiên hắn chẳng có sắc mặt tốt.

“Ta không nói.” Ta lập tức lắc đầu, lắc như trống bỏi.

Hắn liền dùng hai tay kẹp mặt ta lại, cố định ta.

Sắc mặt trầm xuống, lạnh giọng: “Lừa vua là tội chém đầu.”

Ta sững lại.

Ta cứ hay quên mất hắn đã là hoàng thượng, hơn nữa khi lên ngôi hắn đã giết không ít người, có thể nói là điển hình của kẻ tàn nhẫn. Quan hệ giữa ta và hắn không thể tùy tiện như trước nữa.

“Được rồi, ta có nói.”

Thế là ta lập tức đổi lời.

Hắn tiến thêm một bước, ta bị hắn khống chế, không thể nhúc nhích.

Thấy hắn càng lúc càng áp sát.

“Ta có được hay không, ngươi có muốn tự mình thử không?”

Trong mắt hắn dâng lên những cảm xúc ta không hiểu nổi, trông như muốn nuốt chửng ta.

Ta bỗng thấy hơi sợ.

Không khỏi nhớ đến lúc vào cung, cha ta từng kéo ta lại, đưa cho ta rất nhiều thoại bản tranh đấu hậu cung, như 《Chân Hoàn truyện》, 《Như Ý truyện》 các kiểu, rồi chỉ vào những phi tần bị ban chết mà thở dài: “Ngốc à, hôm nay là họ, ngày mai có khi là con đấy.”

“…”

Nghe cha ta nói vậy, ta thật sự chỉ muốn cảm ơn cho xong chuyện.

Bây giờ nghĩ lại, đúng là một lời thành thật.

Nhìn ánh mắt đầy tính xâm lấn của hắn, ta bỗng nhiên hoảng.

Chẳng lẽ… hắn thật sự muốn giết ta?

Cũng không phải là không thể. Vốn dĩ hai ta đã là kẻ thù.

Hắn để ta nhập cung, cũng là vì muốn trả thù.

Vậy nên nếu hắn giết ta, cũng chẳng có gì khó hiểu.

Trong lòng ta bỗng trở nên rối bời, vừa hoảng loạn vừa sợ hãi, lại còn lẫn một chút tủi thân không rõ nguyên do.

Cũng không biết mình tủi thân vì cái gì.

Ngay sau đó, ta bật khóc.

Nước mắt “tí tách” rơi xuống.

Không hề báo trước.

Hắn dường như cũng thoáng hoảng hốt.

Buông tay đang giữ ta ra.

Ánh mắt nhìn ta chuyển thành bất lực.

“Ngươi khóc cái gì?” Hắn nâng mặt ta lên hỏi.

4

“Ngươi sắp giết ta rồi, ta khóc một chút không được sao!”

Ta thấy lý do của mình hoàn toàn hợp lý, nên khóc chẳng chút kiêng dè, nước mắt nước mũi tèm lem.

“Ta khi nào nói sẽ giết ngươi…”

Giọng hắn càng thêm bất lực, còn dùng tay áo lau mặt cho ta.

Cuối cùng hình như còn có chút ghét bỏ.

Ta không thể tin nổi.

Tên này sao có thể mở mắt nói dối, rõ ràng vừa rồi hắn…

Ta nghĩ lại kỹ đoạn đối thoại giữa hai người.

Hắn hình như… đúng là chưa từng nói sẽ giết ta.

Nước mắt của ta dần dần ngừng lại.

Biểu cảm cũng từ mờ mịt chuyển thành ngượng ngùng.

Vậy vừa rồi, tại sao trong lòng ta lại thấy tủi thân đến thế?

Chẳng lẽ chỉ vì một ánh mắt của hắn mà bị dọa?

Hắn nhìn vẻ mặt thay đổi của ta, cười lạnh: “Giờ nghĩ thông rồi?”

Ta ho khan một tiếng, không tiếp lời hắn.

Bưng chén trà đã nguội lên uống một ngụm, che giấu sự lúng túng của mình.

Hắn phẩy tay áo, như vô tình nói: “Gan của ngươi bây giờ kém xa hồi nhỏ.”

Nghe nhắc đến hồi nhỏ, ta khựng lại.

Nhìn hắn mặc huyền phục, hai tay chắp sau lưng, mỗi cử chỉ đều toát ra uy nghi của bậc đế vương.

Trong lòng ta nghĩ, còn ngươi thì sao.

Ngươi đâu còn là thiếu niên từng đánh nhau với ta trong tuyết năm xưa.

Nghĩ vậy, tâm trạng ta lại càng trĩu xuống.

Hắn vẫn không buông tha, bắt đầu bẻ ngón tay tính sổ: “Buổi sáng đá ta một cái, vừa rồi lại công khai bôi nhọ ta trước mặt người khác, nói ta không được, rồi còn định đổ oan cho ta muốn giết ngươi. Ngươi nói xem, ta đường đường là hoàng thượng, vô cớ chịu bao nhiêu oan uổng từ ngươi, người nên tủi thân phải là ta mới đúng chứ?”

Ta vừa tức vừa xấu hổ: “Ngươi là đàn ông mà chuyện nhỏ như vậy cũng so đo, sao lại hẹp hòi thế!”

Ta thật sự chịu thua cái miệng của mình, đến nước này rồi mà vẫn không chịu thua.

Hắn nghiêm túc gật đầu: “Tốt, thêm một tội nữa, nói ta hẹp hòi.”

Nói xong còn ném cho ta một ánh mắt kiểu “ngươi xong đời rồi”.

Ta chỉ muốn khóc mà không ra nước mắt.

Thôi thì đâm lao phải theo lao.

“Dù sao ta cũng nói rồi, ngươi muốn làm gì thì làm đi.”

Ta bắt đầu giở trò ngang bướng, cùng lắm là bị phạt một chút, hắn cũng chưa đến mức giết ta.

Không ngờ hắn bỗng bước lên một bước.

“Chính ngươi nói đấy.”

Nhìn kỹ, ánh mắt hắn lại sắc bén như lúc nãy.

Nhưng lần này ta không sợ nữa, liền ngồi thẳng dậy, trừng mắt nhìn hắn.

Kết quả lại thấy hắn càng lúc càng tiến gần, càng lúc càng gần.

Tim ta bỗng không nghe lời, đập “thình thịch” loạn xạ.

Đến khi hắn sắp áp sát, ta rốt cuộc không nhịn được, đưa tay chống lên ngực hắn.

“Ngươi định làm gì!” Ta quay mặt đi, trong lòng biết chắc mặt mình đã đỏ.

Hắn vẫn giữ nguyên tư thế.

“Không phải ngươi nói ta muốn làm gì thì làm sao?”

Ta đẩy hắn một cái, nhân cơ hội chui ra khỏi vòng tay hắn, nhảy sang một bên, mặt đỏ bừng lên chỉ trích: “Nhưng ngươi cũng không thể giở trò lưu manh!”

Không biết có phải vì ta nhảy vội quá không, trong thoáng chốc, ta cảm thấy đầu hơi choáng.

Mơ hồ nghe hắn cười nói: “Ngươi bây giờ là thường tại của ta, cho dù ta thật sự làm chút…”

Hắn nói được nửa câu, liền nhận ra ta có gì đó không ổn, vội xông tới ôm lấy ta khi ta sắp ngã.

“Ninh Hân!”

Ta ổn định lại, đứng yên một lúc, cảm giác choáng đầu dần biến mất.

Ngẩng lên nhìn, thấy hắn ở gần ngay trước mắt, vẻ mặt trở nên đáng sợ khác thường.

Giống hệt đêm mưa hôm đó, khi hắn xông vào phủ thái phó gõ cửa phòng ta.

Đến khi ta nhận ra, tay mình đã vô thức chạm lên mặt hắn, ý thức được thì lại ngượng ngùng rụt về: “Ta không sao… chỉ là đứng dậy nhanh quá thôi ha ha.”

Nói rồi ta định đứng dậy.

Nhưng hắn vẫn giữ nguyên vẻ mặt đáng sợ ấy, kiên quyết ôm chặt ta.

Ta sững lại.

Hắn… có phải cũng giống ta, nhớ đến chuyện cũ rồi không?

Đúng lúc đó, bên ngoài bỗng vang lên tiếng bẩm báo của tiểu thái giám: “Bẩm hoàng thượng, cô nương Lâm Uyển đã được đón vào cung, hiện an trí tại Thừa Hương điện.”

Ngay sau đó, ta nhìn thấy trong mắt hắn bừng lên ánh sáng rực rỡ đến thế.

Lúc này, ta dường như hiểu ra vì sao khi nãy mình lại tủi thân.

- Ngươi đã có người trong lòng, cớ gì còn đến trêu chọc ta?

5

Sau khi Lục Vân Giản vội vã rời đi, ngay ngày hôm sau đã truyền ra tin Lâm Uyển được phong làm hoàng quý phi.

Lúc mới nghe, ta còn thấy kỳ lạ, nghĩ sao không phong thẳng làm hoàng hậu luôn.

Nghĩ lại, thân phận của Lâm Uyển dù sao cũng có chút khó xử, chắc là phải đợi thời cơ chín muồi mới lập hậu.

Ví dụ như sinh được hoàng tử chẳng hạn.

Lễ sắc phong được chọn ngày khác, Lục Vân Giản còn đặc biệt hạ chỉ, trước đó các phi tần không cần đi thỉnh an.

Còn hắn thì ngày nào cũng đến Thừa Hương điện.

Trong đầu ta bỗng hiện ra một từ.

Giấu mỹ nhân trong nhà vàng.

Thế là ta lại quay về cuộc sống buồn chán ban đầu, ăn ăn uống uống rồi giết thời gian.

Nghĩ nếu cứ sống như vậy mỗi ngày, có khi ta sẽ buồn đến phát điên mất.

Hơn nữa trong lòng còn có chút bực bội không nói rõ được.

Sáng nay rót trà, không cẩn thận làm đổ lên người, cánh tay đỏ một mảng.

Càng thêm khó chịu.

Thế là ta quyết định ra ngự hoa viên đi dạo.

Vừa ngắm được mấy cây cảnh xinh đẹp, đi qua một góc rẽ, lại nghe thấy có người đang nói chuyện.

Ta thò đầu nhìn, thấy trong đình phía trước tụ tập một đám người.

Là các nương nương trong cung, trong đó có cả Hoa tần mà ta đã gặp trước đó.

Họ tụ lại với nhau, dường như đang bàn luận chuyện gì đó.

Ta lập tức hứng thú.

Chuyện buôn dưa lê mà! Ai mà không thích!

Thế là ta vội vàng tiến lên, vừa đi vừa cười: “Trùng hợp thật, các vị tỷ tỷ đều ở đây sao?”

Nói rồi, ta lần lượt hành lễ với họ.

Thảm thật, ai bảo vị phận của ta thấp nhất chứ.

Ngẩng đầu nhìn qua.

Ngoài Hoa tần đã gặp rồi, còn có Đỗ tần—con gái Kinh triệu doãn, Nguyên phi—con gái Tuyên Uy tướng quân, Lạc phi—con gái Lại bộ thượng thư.

Chậc chậc.

Ngoài Nguyệt quý phi—con gái đương triều thừa tướng, và Lâm Uyển vừa được sắc phong ra, thì hậu cung coi như đủ mặt.

“Các tỷ đang nói chuyện gì vậy?” Ta bước đến gần, lại hỏi thêm một câu.

Mấy người này ta đều quen.

Khi còn ở khuê phòng, thỉnh thoảng cũng gặp họ trong các buổi yến tiệc.

Họ thấy ta thì có vẻ hơi bất ngờ.

Hoa tần, người thân với ta hơn cả, bước ra đón.

“Muội đến đúng lúc quá, mấy hôm không gặp muội, cũng không biết hôm đó sau này thế nào, chúng ta đều lo cho muội.”

Khá lắm!

Ta còn tưởng sao họ lại sững ra, hóa ra đang bàn tán về ta.

Không ngờ đi hóng chuyện lại hóng trúng chuyện của chính mình.

Ta nhất thời không biết trả lời sao, chỉ đành cười gượng: “Cũng ổn.”

Ta nhìn sang Hoa tần, nghĩ thầm miệng nàng đúng là nhanh thật, nhưng nhìn kỹ lại thấy trên mặt nàng có vẻ lo lắng.

Là vừa tò mò vừa lo lắng.

Ta nghĩ, chẳng lẽ là lo cho ta?

Nhìn sang những người khác, ai nấy đều giữ vẻ bình thản, nhưng trong mắt lại thấp thoáng sự bất an.

Ta đang thắc mắc thì nghe Hoa tần ấp úng hỏi: “Nghe nói hoàng thượng rất nghiêm khắc, ngài… ngài không phạt muội sao?”

Ta sững lại.

Hiểu rồi.

Hóa ra danh tiếng hung ác của Lục Vân Giản ở bên ngoài quá lớn, làm họ sợ hãi.

Dù sao cuộc tranh đoạt ngôi vị một năm trước vẫn còn như mới hôm qua. Lục Vân Giản từ một hoàng tử không được sủng ái mà từng bước leo lên ngai vàng, trong quá trình đó đã có biết bao người chết dưới tay hắn.

Thế nên họ đương nhiên cho rằng hắn tàn nhẫn vô tình, ai dám trái ý đều không tha, huống chi là ta—kẻ dám nói xấu hắn sau lưng.

Hơn nữa nhìn dáng vẻ của các phi tần, chắc chắn Hoa tần đã kể lại chuyện hôm đó cho họ nghe, và họ cũng đã biết “bí mật nhỏ” của Lục Vân Giản.

Nghĩ vậy, trong mắt họ, Lục Vân Giản chẳng những “không được”, mà còn là kẻ tâm lý biến thái tàn bạo—quả thực cũng oan thật.

Mà chủ yếu là, cái oan này lại do chính tay ta gây ra.

Ta toát mồ hôi, hiếm khi cảm thấy áy náy.

Nghĩ hay là giúp hắn gỡ lại chút thể diện.

Thế là ta cười nói: “Các tỷ lo quá rồi, hoàng thượng không làm gì muội cả. Hơn nữa chuyện hôm đó chưa chắc đã đúng, dù sao hoàng thượng bị thương cũng là chuyện từ nhiều năm trước, biết đâu bây giờ đã được thái y chữa khỏi rồi.”

Ta tiện miệng bịa ra một lý do, không ngờ vừa nói xong đã có người lập tức phụ họa.

Đỗ tần vội gật đầu: “Đúng đúng đúng, hoàng thượng chắc chắn đã khỏi rồi, nếu không sao đêm nào cũng ở lại Thừa Hương điện!”

Nguyên phi cũng nói: “Hơn nữa muội phạm lỗi như vậy mà không bị phạt, chứng tỏ hoàng thượng là người khoan dung, không quá so đo với hậu phi.”

Lạc phi thì thở dài: “Chúng ta vào cung đâu chỉ vì bản thân, sau lưng còn có gia tộc. Dù hoàng thượng là người thế nào, hầu hạ ngài vẫn là bổn phận của chúng ta.”

Hoa tần cũng đầy vẻ vui mừng: “Tỷ nói rất đúng!”

Ta: “……”

Khoan đã khoan đã…

Tình hình này không ổn!

Nghe ý họ, sao lại như bắt đầu nhen nhóm hy vọng với Lục Vân Giản rồi?

Thế này sao được!

Lâm Uyển đã trở về, họ mà còn từng người tiến lên, không chỉ tự làm tổn thương mình, mà còn có thể khiến hai người kia nảy sinh hiềm khích, cuối cùng ai cũng chẳng được gì.

Nhìn họ mặt mày hớn hở, ta biết mình vừa mềm lòng là sai rồi, phải nhanh chóng tìm cách cứu vãn.

Thế là ta lén véo mình một cái, mắt lập tức đỏ lên.

Sau đó cầm khăn tay lau nhẹ, giả vờ như đang khóc.

Họ nhận ra sự khác thường của ta, đều khựng lại, Đỗ tần hỏi: “Muội sao vậy?”

“Tỷ tỷ…” ta nghẹn ngào, “muội nghĩ lại, vẫn không nỡ lừa dối các tỷ.”

Vừa nói, ta vừa cố diễn cho giống.

Họ giật mình.

Nguyên phi vội hỏi: “Muội nói vậy là sao?”

“Lúc nãy muội sợ các tỷ buồn nên mới nói dối.”

Ta vừa nói vừa kéo tay áo lên, lộ ra cánh tay bị nước trà làm bỏng đỏ hồi sáng.

“Đây là do hoàng thượng đánh.” Ta nói.

Trong lòng lặng lẽ xin lỗi Lục Vân Giản một câu.

Vì hạnh phúc của mọi người, đành phải để hắn chịu thiệt thôi.

Mọi người lập tức xúm lại.

Ta sợ họ nhìn kỹ sẽ phát hiện sơ hở, vội kéo tay áo xuống, giả vờ đau đớn mà bật khóc.

Lén nhìn họ, quả nhiên ai nấy đều kinh hãi.

“Trên người còn chỗ khác nữa…” ta lau khóe mắt, khó khăn lắm mới nặn ra được vài giọt nước mắt, “ta từ nhỏ đã quen biết hoàng thượng, biết rõ ngài không chịu được một hạt cát trong mắt, ai phạm lỗi nhất định bị trừng phạt nghiêm khắc. Trước đây ngài có một nha hoàn, chỉ vì lén ăn một miếng bánh hoa hồng mà bị đánh chết!”

Có người trong số họ đã run rẩy, thấy hiệu quả không tệ, ta càng nói hăng.

“Hơn nữa hoàng thượng rất thù dai, lòng dạ hẹp hòi, ai phạm lỗi mà bị ngài để ý, dù lúc đó không xử, sau này cũng sẽ tính sổ.

“Ngài lạnh lùng vô tình, cầu xin cũng vô ích.

“Ngài tàn nhẫn độc ác, sẽ dùng đủ mọi thủ đoạn cực đoan…”

Ta càng nói càng hăng, nghĩ phen này họ chắc chắn sẽ hết hy vọng.

Mọi người đã tái mét mặt mày.

Người nhát gan như Hoa tần thậm chí còn “bịch” một tiếng quỳ xuống.

…Quỳ xuống.

…Quỳ xuống?

Ta rốt cuộc nhận ra có gì đó không ổn.

Không thèm quay đầu, co chân bỏ chạy.

Nhưng đã bị người phía sau túm cổ áo kéo lại.

Quay đầu nhìn, quả nhiên thấy hắn khoanh tay đứng đó.

Bốn mắt nhìn nhau…

“Hừ.” Hắn nói.

6

Ta bị hắn túm cổ áo kéo thẳng đến Thái Hòa điện.

Suốt đường đi, Lục Vân Giản mặt đen như đáy nồi, toàn thân tỏa ra khí lạnh, lôi ta đi. Những cung nhân gặp trên đường đều biết điều tránh sang một bên.

Ta thì lòng như tro tàn, cũng chẳng vùng vẫy, chỉ cúi đầu thấp hơn nữa.

Dù sao cũng hơi mất mặt.

Vào Thái Hòa điện, Lục Vân Giản cho lui hết mọi người, ta lập tức cảnh giác, đề phòng hắn giở trò với mình: “Ngươi định làm gì!”

Hắn liếc ta một cái, tự nhiên đi về phía trước.

Ta đành phải đi theo. Mở cửa bước vào nội thất, lại thấy trên bàn bày đầy rượu và thức ăn, trước bàn có một người đang ngồi. Thấy chúng ta vào, nàng cười nói: “Cuối cùng các ngươi cũng tới.”

Chính là Lâm Uyển.

“Uyển Uyển tỷ!” Ta vui mừng chạy tới.

Lần này vui mừng là thật lòng.

Chúng ta từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, rất thân thiết.

Giờ xa cách đã lâu lại gặp, nhất là sau bao biến cố, trong lòng ta thật sự vui sướng.

Lục Vân Giản cũng ngồi xuống.

Ta oán trách: “Ngươi nói sớm là dẫn ta đến gặp Uyển Uyển tỷ đi, làm ta cả đường lo sợ.”

Hắn cười lạnh: “Ngươi tưởng mấy chuyện đó xong rồi sao? Nợ của chúng ta để sau tính tiếp.”

Ta lè lưỡi với hắn.

Lâm Uyển ở bên cười: “Hai người các ngươi gặp nhau là cãi nhau, chẳng thay đổi chút nào.”

Trong lời nàng có chút cảm khái, ta nghe xong cũng thấy lòng mình chùng xuống.

Những chuyện đã qua, bất kể ân oán, đều không thể quay lại nữa.

Lục Vân Giản rót đầy rượu vào chén của cả hai chúng ta, ta cầm lên uống cạn một hơi.

Hắn vừa rót thêm cho ta, vừa liếc nhìn: “Uống nhanh vậy làm gì, lát say rồi không ai quản ngươi đâu.”

Ta lười đáp.

Chỉ là…

Ta lắc đầu, hình như hơi choáng.

Ngạc nhiên nhìn chén rượu, nghĩ bụng không đến nỗi chứ, đây là rượu gì mà vừa vào bụng đã muốn say?

Nhưng mặc cho ta khó tin, cơ thể vẫn nghiêng sang một bên. Trước khi mất ý thức, ta chỉ kịp nhìn thấy gương mặt hoảng hốt của Lục Vân Giản.

- Hắn có phải cũng giật mình không?

Ta mơ một giấc mộng.

Sở dĩ biết là mộng, vì nơi này là quá khứ.

Chính là ngày đầu tiên ta gặp Lục Vân Giản.

Hôm đó là đêm Nguyên Tiêu, tuyết rơi rất lớn. Hoàng hậu tổ chức yến tiệc trong cung, mời gia quyến của các đại thần có phẩm cấp trong thành tham dự.

Cha ta là thái phó, phẩm cấp không thấp, nên mẹ ta đương nhiên có tư cách tham gia.

Tối hôm ấy, mẹ ta trang điểm cho ta một chút rồi dẫn ta vào cung.

Lúc đó cha ta vừa mua cho ta một con thỏ nhỏ, ta thích không buông tay, chẳng mấy hứng thú với chuyện vào cung.

Nhưng dưới sự thúc giục của mẹ, dù không tình nguyện, ta vẫn phải đi.

Mọi người theo quy củ hành lễ với hoàng hậu và các hoàng tử. Đó là lần đầu tiên ta gặp hắn.

Hắn ngồi cuối cùng trong hàng các hoàng tử, người gầy gò, rất không nổi bật.

Nhưng ta vẫn chú ý đến hắn ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Bởi vì hôm đó ai cũng cười, chỉ có hắn là mặt lạnh như tiền.

Trông rất lạ.

Sau khi hành lễ với hoàng hậu, mọi người trò chuyện xã giao một lúc, rồi bắt đầu nhập tiệc.

Bàn của chúng ta đối diện với bàn của hoàng tộc, từ góc này ta vừa vặn nhìn thấy Lục Vân Giản.

Ngồi cùng bàn với ta, ngoài một cô nương trạc tuổi ta, còn lại đều là người lớn. Ta nghe người ta nói, cô nương đó là con gái của uy vũ tướng quân, tên là Lâm Uyển.

Ta đã đói từ lâu, mặc kệ người khác trò chuyện thế nào, ta chỉ lo ăn.

Trong bữa có một loại điểm tâm gọi là bánh hoa hồng rất ngon, thế là ta lấy khăn tay, gói hai cái lại.

Họ nhìn thấy, có một phu nhân hỏi ta: “Hân nhi làm vậy để làm gì?”

“Ta mang về cho thỏ nhỏ của ta ăn.” Ta lễ phép trả lời.

Ta nói rất nghiêm túc, không ngờ mọi người nghe xong lại che miệng cười.

Ta ngơ ngác: “Không được sao?”

Lần này người lên tiếng là hoàng hậu: “Đương nhiên là được… đây là con gái của thái phó phải không, thật đáng yêu.”

Ta vui vẻ trong lòng, dù sao cũng được khen, liền cảm ơn hoàng hậu, càng lấy một cách yên tâm.

Vô tình ngẩng đầu lên, lại thấy Lục Vân Giản nhìn ta, cười đầy chế giễu.

Niềm vui trong lòng ta bỗng chốc giảm đi.

Ăn xong, bầu không khí không còn căng thẳng như lúc đầu. Các phu nhân tụm lại bên hoàng hậu trò chuyện, còn bọn trẻ được cung nhân dẫn ra ngoài chơi.

Hoàng hậu treo rất nhiều đèn lưu ly trong vườn mai đỏ bên ngoài, mỗi người có thể chọn một chiếc mang về.

Ta chọn một chiếc hình cá vàng nhỏ, rất thích, giao cho cung nữ bên cạnh cầm giúp, còn mình thì cởi áo choàng, đứng dưới gốc mai đắp người tuyết.

Cung nữ cũng giúp ta, vừa bốc tuyết vừa trò chuyện.

Đang nói chuyện, ta bỗng nhớ đến nụ cười chế giễu của hắn lúc nãy, liền thuận miệng hỏi cung nữ về hắn.

Nàng nói, hắn là tứ hoàng tử, tuy cũng là hoàng tử nhưng không được sủng ái.

Ta ngơ ngác: “Vì sao không được sủng ái?”

Cung nữ nói: “Mẫu phi của tứ hoàng tử là quý phi được hoàng thượng sủng ái nhất, nhưng vì sinh hắn khó sinh mà mất, hoàng thượng đau lòng tột độ, đem hết lỗi lầm đổ lên người hắn…”

Nàng còn chưa nói xong, một cục tuyết đã ném trúng mặt, nàng giật mình ngã nhào xuống đất.

Chỉ nghe “rắc” một tiếng.

Ta cũng giật mình, còn chưa kịp phản ứng thì thấy Lục Vân Giản từ trên cây nhảy xuống, mặt mày dữ tợn: “Không được nói mẫu phi của ta!”

Cung nữ lập tức bò dậy quỳ xuống, sợ đến mức không dám nói gì.

Còn ta lúc này cũng nhận ra, chiếc đèn cá vàng mà hoàng hậu ban, ta rất thích, đã vỡ rồi.

Thế là “tiểu vũ trụ” của ta lập tức bùng nổ.

Ta hét lên một tiếng, lao vào hắn.

Hai đứa lập tức vật lộn với nhau.

Lúc đó hắn gầy yếu lắm, ta cũng không biết hắn có cố ý nhường ta không, nhưng tóm lại là ta cưỡi lên người hắn, đè hắn xuống, túm tóc hắn mà giật.

Đến khi có người kéo chúng ta ra, người lớn vội vàng chạy tới, tóc hắn đã rối như tổ quạ.

Lúc đó ta mới phát hiện, người kéo chúng ta ra ngoài cung nữ kia, còn có một người nữa—Lâm Uyển.

Cung nữ kéo ta, Lâm Uyển kéo hắn, hai đứa vẫn trừng mắt nhìn nhau.

“Có chuyện gì vậy!” Hoàng hậu lên tiếng, nhưng không có vẻ uy nghiêm như tưởng tượng.

Ta mím môi không nói, hắn cũng im lặng.

Cuối cùng vẫn là cung nữ cầm đèn cho ta kể lại mọi chuyện.

Ta vốn nghĩ chuyện này sẽ được bỏ qua cho xong, dù sao cũng chỉ là hai đứa trẻ đánh nhau. Nhưng không ngờ, hoàng hậu lại bắt hắn xin lỗi ta.

Lúc này ta lại sững người.

Dù còn nhỏ, ta cũng biết hắn là hoàng tử, lại còn là ta ra tay trước, thế nào cũng phải là ta xin lỗi hắn mới đúng.

Nhưng hoàng hậu vẫn nói như vậy.

Ta lén nhìn sắc mặt hắn, thấy hắn nhíu chặt mày, không biết là xấu hổ hay tức giận, ánh mắt căm phẫn quét qua từng người.

Rồi hắn không nói một lời, quay đầu bỏ chạy.

Hoàng hậu dường như cười rất độ lượng: “Trẻ con đùa giỡn thôi, bỏ qua đi.”

Nhưng ta rõ ràng thấy, vừa rồi bà có nhíu mày một chút.

Sau đó, mẹ ta kéo ta sang một bên chỉnh lại quần áo, xót xa hỏi: “Có bị thương không?”

Ta lắc đầu.

Rụt rè hỏi bà: “Mẹ ơi, có phải con làm sai rồi không?”

Mẹ ta nhìn ta một cái: “Dù thế nào con cũng không nên ra tay trước!”

Ta gật đầu, vậy đúng là lỗi của ta rồi.

Bà lại nói tiếp: “Nói ra thì mẹ cũng từng nghe chuyện của tứ hoàng tử. Năm đó quý phi nương nương khó sinh mà mất, hoàng thượng đau buồn quá mức, liền bỏ mặc hắn. Trong hậu cung này, thái độ của hoàng thượng quyết định tất cả, những người khác, bất kể chủ tử hay nô tài, đương nhiên đều xem thường hắn.”

Nghe đến đây, trong lòng ta bỗng thấy chua xót.

Cũng là đánh nhau, mẹ ta ở đây an ủi, quan tâm ta, còn hắn thì sao? Chỉ có một điều có thể chắc chắn, là hắn không có mẹ.

Ta quay người chạy đi.

“Con đi đâu đấy?” Mẹ ta gọi phía sau.

“Con đi xin lỗi hắn!” Ta đáp.

7

Ta tìm thấy hắn trong vườn mai đỏ.

Vì là lễ Nguyên Tiêu, trên cây treo đủ loại đèn hoa đăng, ánh sáng rực rỡ như hoa lửa, lung linh huyền ảo.

Hắn ngồi một mình dưới gốc cây, cô độc chỉnh lại y phục.

Ta chạy tới, vốn định ngồi xuống bên cạnh hắn, ai ngờ trượt chân, “bịch” một cái ngã sấp mặt ngay trước mặt hắn.

Hắn giật mình, nhìn rõ là ta thì nhíu mày: “Ngươi đến làm gì?”

Ta lúng túng đứng dậy, phủi tuyết trên người, nói: “Ta đến giúp ngươi.”

Nói rồi ta đưa tay định giúp hắn chỉnh lại mái tóc rối. Đến gần mới phát hiện trên mặt Lục Vân Giản còn có vài vết xước nhỏ, chắc là do ta cào.

Hắn đột nhiên đẩy ta một cái: “Không cần ngươi lo!”

Ta lảo đảo, nhưng cũng không giận. Ngẩng đầu nhìn, thấy mặt hắn không hiểu sao đỏ lên. Ta định tiến lại gần lần nữa thì nghe phía sau có giọng nói: “Ơ, hai người vẫn còn ở đây à?”

Quay đầu lại, hóa ra là Lâm Uyển.

Nàng cười đi tới: “Ta đến lấy đèn lưu ly của mình, không ngờ lại gặp hai người.”

Nói rồi nàng giơ chiếc đèn trong tay lên, ánh sáng lấp lánh, hình quả đào.

Ta lễ phép đáp lại.

Lục Vân Giản vẫn im lặng, nhưng ba người chúng ta coi như chính thức quen biết.

Nàng lại gần, thấy vết thương trên mặt hắn, liền lấy từ trong người ra một lọ nhỏ đưa cho hắn: “Đây là thuốc trị thương, ngoại tổ của ta là thái y, thuốc này là ông cho ta, ngươi bôi thử đi.”

“Thật sao! Tốt quá!” Hắn còn chưa kịp nói gì, ta đã vui mừng reo lên trước. Lúc nãy thấy vết thương của hắn, trong lòng ta đã áy náy, giờ có thuốc đúng lúc, ta đương nhiên rất vui.

Nhưng Lục Vân Giản không nhận, quay mặt lạnh lùng: “Không cần.”

Ta sốt ruột: “Sao lại không? Ngươi đang bị thương mà!”

Hắn bỗng quay sang ta, giận dữ: “Ta nói không cần là không cần! Không cần các ngươi đứng đây thương hại ta! Cút đi!” Hắn vung tay, đánh rơi lọ thuốc trong tay Lâm Uyển xuống đất.

Lâm Uyển bị dọa, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, bước tới nhặt lọ thuốc lên, cẩn thận lau bằng tay áo.

Chuyện này thì ta không thể coi như không thấy.

Khi đó ta còn chưa hiểu rõ chuyện đời, không biết rằng dù mình có ý tốt, người khác vẫn có quyền từ chối.

Ta chỉ cảm thấy, dù không nhận, cũng không thể chà đạp như vậy.

“Đưa thuốc cho ta.” Ta đưa tay ra với Lâm Uyển, vẻ mặt nghiêm túc.

Nàng sững lại, rồi vẫn đưa lọ thuốc cho ta.

Thế là ta lao lên, dễ dàng đè hắn xuống đất, mở nắp thuốc rồi bôi lên mặt hắn.

Hắn vùng vẫy dưới người ta, vừa giãy vừa hét: “Ngươi dừng tay!”

Ta không để ý.

Nhưng, không phải cứ lấy danh nghĩa “vì tốt cho ngươi” là có thể làm mọi chuyện.

Khi một người đã biết rõ là vì tốt cho mình mà vẫn chọn từ chối, thì điều chi phối quyết định đó không chỉ là “tốt cho ngươi”.

Còn có những thứ khác.

Ví dụ như lòng tự trọng.

Cho nên khi hắn dốc sức lật ngược ta xuống đất, ta mới nhận ra, có lẽ lần này ta lại làm sai rồi.

Lúc này ta ngồi ngẩn ra trên đất nhìn hắn, còn hắn thì mặt đỏ bừng, vẫn còn tức giận, cũng nhìn ta.

Cuối cùng vẫn là Lâm Uyển bước tới kéo ta dậy, phủi tuyết trên người ta: “Được rồi, đừng đánh nhau nữa.” Như thể sợ ta lại xông lên.

Ta còn mặt mũi nào mà xông lên nữa, nghĩ bụng vốn là đến xin lỗi, kết quả chưa xin lỗi xong lại thêm thù.

Thế là ta lập tức quay lại kế hoạch ban đầu, vội vàng nói với hắn: “Xin lỗi nhé, ta không cố ý.”

Hắn hừ lạnh, quay mặt đi.

Ta nghĩ một chút, lấy gói điểm tâm bọc trong khăn ra, nói: “Ta chia cho ngươi món ta thích ăn, chúng ta làm hòa nhé.”

Nghĩ lại vẫn thấy hơi tiếc, vốn định mang về cho thỏ nhỏ của ta.

“Không cần.” Hắn cười khẩy, vẫn lạnh lùng như cũ.

Nhưng ta cũng đã quen, bắt đầu phát huy tuyệt kỹ mặt dày: “Đừng khách sáo, cứ ăn đi.”

Nói rồi ta lấy điểm tâm ra khỏi khăn, đưa một miếng cho Lâm Uyển, một miếng tự bỏ vào miệng, rồi đưa miếng còn lại cho hắn.

“Ta đã nói là không— ưm…”

Hắn vừa mở miệng, ta đã nhét luôn vào.

Ta hí hửng nhìn hắn, đang định hỏi có ngọt không.

Thì thấy mặt hắn đỏ bừng, bỗng ho dữ dội, rõ ràng là bị nghẹn.

“Ờ…”

Biểu cảm kia đúng là khổ sở vô cùng.

Ta khựng lại một chút, vội nhét cả miếng bánh lẫn khăn vào tay hắn, rồi nhảy lùi ra xa.

“Ngươi từ từ ăn nhé, ta đi trước đây ha~”

Nói xong mặc kệ hắn phản ứng thế nào, ta chuồn thẳng.

8

Sau khi về, ta áy náy chuyện này một thời gian, rồi dần dần quên mất.

Vốn nghĩ cuộc gặp gỡ của ba người chúng ta chỉ là một đoạn nhỏ trong đời, sau này sẽ không còn giao nhau quá nhiều.

Vậy mà mấy tháng sau, khi ta nhìn thấy Lục Vân Giản trong thư phòng của cha, suýt nữa thì rớt cằm.

Cha ta còn vui vẻ giới thiệu: “Bảo nhi, mau đến bái kiến các vị hoàng tử. Sau này họ sẽ thường xuyên đến phủ, con đừng làm mất quy củ.”

Hóa ra, gần đây long thể hoàng thượng ngày càng suy yếu, vì chuyện kế vị sau này nên việc dạy dỗ các hoàng tử cũng nghiêm khắc hơn.

Cha ta là thái phó, phụ trách dạy văn chương, sách lược cho các hoàng tử.

Cha của Lâm Uyển là tướng quân, phụ trách dạy võ nghệ.

Vì thế, bao gồm cả thái tử và Lục Vân Giản, bốn vị hoàng tử cùng xuất hiện tại phủ nhà ta, và sau này còn thường xuyên đến.

Nhìn Lục Vân Giản đứng cuối, mặt không biểu cảm.

Ta chỉ biết hối hận, ngày xưa không nên nhét miếng bánh hoa mai cho hắn.

Giờ thì hai người coi như kết thù hẳn.

Nhưng chuyện đã vậy rồi, hối hận cũng muộn.

Mọi việc đúng như ta đoán.

Lúc còn nhỏ, chuyện nam nữ chưa quá kiêng kị.

Khi cha ta dạy các hoàng tử, thỉnh thoảng ta lén chạy tới chơi.

Các hoàng tử khác đều đối xử với ta rất lịch sự, chỉ có hắn là hay khiêu khích ta. Qua lại vài lần, kiểu gì cũng thành đánh nhau, cũng chẳng biết vì sao mà nhìn nhau không vừa mắt đến thế.

Mỗi lần vậy, thái tử lại ra can, hắn lớn hơn chúng ta hai tuổi, luôn dùng vẻ mặt ôn hòa nói những lời nghiêm khắc. Ta không sợ hắn lắm, ngược lại còn thấy hơi thương.

Bởi vì hắn lúc nào cũng dịu dàng, lễ độ, khiêm nhường, như đeo một chiếc mặt nạ. Sống như vậy chắc mệt lắm.

Tóm lại, ta cũng dần thân quen với họ.

Thậm chí có lúc ta còn thay đồ nam, theo họ đến luyện võ ở phủ tướng quân.

Họ tập luyện, còn ta thì đi tìm Lâm Uyển xem nàng chế thuốc.

Cha nàng tuy là tướng quân, nhưng nàng lại thích học y, nên theo ngoại tổ học y thuật.

Thỉnh thoảng nàng cho ta mấy viên thuốc dưỡng nhan, ta đều vui vẻ nuốt hết.

Có khi buổi tối ta không về, ngủ luôn với nàng.

Cha ta cũng chẳng quản, mặc ta muốn chơi thế nào thì chơi.

Thái tử từng không ít lần cảm thán, so với Lâm Uyển, ta lại giống con gái nhà tướng quân hơn.

Hôm đó ta lại theo các hoàng tử đến phủ họ Lâm, Lâm Uyển vừa hay đi nhà ngoại, các hoàng tử thì đang luyện tập, ta một mình thấy rất chán.

Chợt nhớ đến cái tổ chim trên cây ngô đồng ở góc hậu viện, ta đã muốn trèo lên từ lâu.

Thế là một mình chạy ra sau, tốn không ít công sức mới leo lên được.

Đang đắc ý, tiện nhìn xuống qua tán lá rậm, bỗng thấy trời đất quay cuồng, đầu óc choáng váng, nhất thời không dám trèo xuống nữa.

Ta bám chặt thân cây, gọi thử vài tiếng, mà chẳng có ai tới.

Nghĩ bụng thế này thì hơi rắc rối rồi, vốn định lấy tổ chim, giờ thì chưa lấy được, lại còn mắc kẹt trên cây.

Nhưng ta cũng không quá lo, vì ta đi cùng các hoàng tử đến đây, lúc họ về mà không thấy ta chắc chắn sẽ đi tìm.

Hơn nữa chỗ này tuy hơi vắng, nhưng cũng không đến mức không có ai đi qua. Đợi có người, ta gọi là được.

Thế là ta nằm bò trên cành cây, lặng lẽ chờ.

Chờ một lúc, ta ngủ quên mất.

Đến khi tỉnh lại, người tê cứng, may mà giật mình nên không rơi xuống.

Nhưng ta phát hiện ra một chuyện đáng sợ hơn—trời đã dần tối.

Trong lòng vừa hoảng vừa bực, chẳng lẽ ta biến mất lâu như vậy mà không ai tìm sao?

Nghĩ lại thì cũng không hẳn, có lẽ lúc họ tìm ta, ta ngủ say quá nên không nghe thấy.

Lá cây dày như vậy, nếu ta không lên tiếng, người đi bên dưới cũng chưa chắc nhìn thấy.

Dù sao cũng chẳng ai nghĩ một tiểu thư con nhà thái phó lại ngủ trên cây.

Bất đắc dĩ, ta chỉ đành hét to cầu cứu.

Nhưng trời tối gió lạnh, bóng cây lay động, vẫn không có ai tới.

Ta cuối cùng cũng hoảng thật.

Tình trạng này, bụng đói, người tê, chắc không trụ được bao lâu.

Quan trọng nhất là, ta sợ tối.

Càng nghĩ càng sợ.

Cuối cùng không nhịn được, bật khóc, vừa khóc vừa kêu cứu.

Không biết có phải ảo giác không, mơ hồ nghe thấy có người gọi tên ta.

Ta dần nín khóc, tiếng gọi rõ ràng hơn.

Hình như ngay dưới gốc cây.

Ta vạch tán lá nhìn xuống, nhờ ánh trăng mà thấy rõ—Lục Vân Giản đang đứng dưới, ngẩng đầu nhìn ta.

“Ninh Hân, đừng sợ.” Hắn nói.

9

“Hu hu…” Ta kích động quá lại khóc, còn trách hắn: “Sao giờ ngươi mới tới—”

“Đừng khóc, nghĩ cách xuống trước đã.” Hắn nói.

Nghe hắn nói, ta biết lúc này không phải lúc để phát tiết cảm xúc, nhưng vẫn thấy tủi thân: “Ta xuống không được nên mới mắc kẹt trên cây đó.”

Có thể nói ra câu này, ta đã không còn sợ mất mặt nữa.

“Ngươi nhảy xuống đi,” hắn nói, “ta sẽ đỡ ngươi.”

Nghe vậy, ta lập tức lắc đầu: “Sao được! Nếu ngươi không đỡ được, ta ngã thì làm sao!”

“Tin ta.” Hắn chỉ nói hai chữ.

Nhưng không hiểu vì sao, ta lại thấy yên tâm, lập tức tin hắn.

“Vậy ta nhảy đây!” Ta nói, chỉnh lại tư thế một chút.

“Nhảy đi.” Hắn đáp.

Hít sâu hai hơi, ta nhắm mắt lại, nghiêng người lăn xuống.

Một cảm giác mất trọng lượng ập đến, ngay sau đó ta rơi vào một vòng tay mềm mại.

Hắn bị ta đè ngã, nhưng hai tay vẫn ôm chặt lấy eo ta.

Ta nằm sấp trên người hắn, mặt áp sát lồng ngực hắn, nghe rõ nhịp tim đập mạnh mẽ trong ngực hắn. Không hiểu sao tim ta cũng đập loạn xạ theo.

Chắc là do sợ thôi.

“Không bị thương chứ?” hắn hỏi.

“Chân ta hình như bị chuột rút rồi.” ta đáp.

Hắn thở dài.

Rồi đỡ ta dậy, ngồi xổm xuống trước mặt ta.

“Lên đi.” hắn nói.

Ta ngẩn ra, rồi từ từ tựa lên lưng hắn, để hắn nhẹ nhàng cõng lên.

Ta vòng tay qua cổ hắn, đầu khẽ tựa bên tai. Theo từng bước chân hắn, tóc bên tai khẽ rung, khiến lòng ta ngứa ngáy.

Cứ tưởng hắn sẽ quát tháo ta như mọi khi, không ngờ giọng hắn lại rất bình thản, khác hẳn thường ngày, thậm chí còn có chút… dịu dàng?

Nhưng điều đó có thể sao? Lục Vân Giản mà cũng có lúc dịu dàng với ta?

Nghĩ vậy, ta đưa tay sờ lên trán hắn: “Ngươi không bị sốt chứ?”

Hắn khựng lại.

“Còn nghịch nữa ta ném ngươi xuống đấy.” hắn lạnh lùng nói.

Ta gật đầu. Ừ, thế mới đúng chứ!

Về đến tiền sảnh thì chẳng thấy ai, hỏi ra mới biết mọi người đều đi tìm ta.

Họ còn tưởng ta bị bọn buôn người bắt đi.

Nghe nói thái tử còn bẩm báo lên hoàng thượng, điều cả cấm vệ quân trong thành.

Làm rầm rộ đến vậy, ta thật sự thấy áy náy.

Đến khi mọi người lần lượt quay lại, ta đang ngồi ăn điểm tâm do đầu bếp phủ tướng quân mang lên.

Mỗi người đến đều hỏi ta đã đi đâu, ta cũng chẳng ngại phiền, lần lượt kể lại cho từng người.

Rồi nhìn thấy trong mắt họ đồng loạt hiện lên vẻ cạn lời.

Nhưng đã xác định là mất mặt rồi, ta cũng chẳng quan tâm nữa.

Cuối cùng đến là cha mẹ ta. Mẹ thì còn bình tĩnh, còn cha ta là người kích động nhất.

Ông khóc.

Ta nghi cái tật hay khóc của mình là di truyền từ ông.

Thấy ông rưng rưng nước mắt, ta cũng thấy chua xót.

Thế là chỉ còn hai cha con ta ôm nhau khóc nức nở, còn mọi người xung quanh thì đứng nhìn, mặt đầy bất lực.

Một lúc sau, thái tử hỏi Lục Vân Giản vì sao hắn biết ta ở đó.

Ta lập tức ngẩng đầu lên, chuyện này ta cũng rất tò mò.

Chỉ thấy hắn liếc ta một cái, thản nhiên nói: “Trùng hợp thôi.”

Thì ra là trùng hợp.

Nhưng thái tử lại cười nói: “Ta còn tưởng ngươi để ý đến Hân nhi cơ.”

Lần này Lục Vân Giản không đáp, ta liền nói ngay: “Sao có thể chứ!”

10

Chuyện này cứ thế trôi qua.

Ta bị dặn dò, sau này đi đâu thì phải dẫn theo người, hoặc báo trước với ai đó.

Cuộc sống lại trở về như cũ.

Chỉ là sau chuyện đó, quan hệ giữa ta và Lục Vân Giản có dịu lại một chút, nhưng vẫn thi thoảng cãi nhau.

Tình trạng này kéo dài cho đến khi ta dần lớn.

Cha ta nắm tay ta, nghiêm túc nói: “Bảo nhi, tuy con hơi ngốc, tính lại nóng, dung mạo cũng không phải xuất sắc, nhưng dù sao cũng là con gái. Vì danh tiếng của con, đừng có chạy lung tung nữa.”

Đúng vậy, ta đã đến tuổi phải giữ thể diện, không thể tùy tiện chạy theo các hoàng tử như trước nữa.

Mẹ ta bắt đầu thường xuyên dẫn ta đi dự yến tiệc, mua cho ta quần áo đẹp, trang sức, mời ma ma đến dạy lễ nghi.

Lâm Uyển cũng vậy.

Trong vòng nửa tháng, khi chúng ta gặp nhau lần thứ ba tại yến tiệc, nàng nắm tay ta thở dài: “Không được làm điều mình muốn, đó chính là làm nữ tử.”

Lúc đó ta mới nhận ra, về chuyện này, trong lòng nàng còn bất mãn hơn ta nhiều.

Tối về, ta tắm rửa xong nằm trên giường, hiếm khi cũng suy nghĩ nghiêm túc về tương lai của mình.

Gả chồng là điều chắc chắn.

Vấn đề là… ta sẽ gả cho ai?

Không hiểu sao trong đầu lại hiện lên hình bóng Lục Vân Giản.

Ta lập tức lắc đầu.

Sao lại nghĩ đến hắn chứ!

Trằn trọc mãi, bỗng nghe ngoài cửa sổ có tiếng động, như có ai đang gõ nhẹ.

“Là ai?!” ta hỏi, đồng thời chuẩn bị sẵn tinh thần hét lên.

Tiếng gõ dừng lại.

Sau đó vang lên giọng quen thuộc: “Là ta.”

Ta thở phào, bước tới mở cửa sổ, quả nhiên thấy Lục Vân Giản.

“Ngươi đến làm gì?” ta hỏi.

Chính ta cũng không nhận ra, đã nửa tháng không gặp, giờ gặp lại hắn, trong lòng lại có chút vui.

“Ừm…” ánh mắt hắn lướt qua người ta một vòng rồi vội tránh đi.

Ta nhìn theo ánh mắt hắn, cúi xuống, lúc này mới phát hiện mình chỉ mặc áo lót đã chạy ra, mặt lập tức đỏ bừng, vội quay vào khoác thêm áo rồi mới quay lại.

“Ngươi đến làm gì?” ta cố tỏ ra bình tĩnh, dù mặt vẫn còn đỏ.

Hắn mỉm cười, nhưng lời nói vẫn khó nghe như cũ: “Lâu ngày không gặp, xem ngươi còn sống không.”

Ta lập tức đáp trả: “Cảm ơn nhé.”

Hai người bỗng không nói gì nữa.

Không khí đột nhiên trở nên mờ ám.

Ta ở trong phòng, hắn ở ngoài, giữa chúng ta chỉ cách một khung cửa sổ.

Qua khung cửa ấy, ta thấy bầu trời đầy sao và ánh trăng sáng, cùng hắn đứng trước cửa sổ của ta dưới ánh trăng.

Lúc này ta mới nhận ra, không biết từ khi nào hắn đã cao lớn như vậy, không còn là đứa trẻ bị ta đè xuống đất kéo tóc nữa, mà đã trở thành một thiếu niên phong thái đĩnh đạc, dáng vẻ sáng sủa.

Lại còn đẹp trai đến thế.

Ánh mắt ta không tự chủ mà dính chặt vào hắn.

Dưới ánh trăng, hắn quay đầu đi, như vô tình nói: “Này, chúng ta làm hòa đi.”

Mắt sáng như sao, mặt như ngọc.

Ta không biết mình đang cảm thấy gì, chỉ thấy tim đập thình thịch.

Hắn thấy ta như vậy thì bật cười.

“Ngươi ngẩn ra làm gì đấy!”

Ta hoảng loạn trong lòng, nghĩ bụng ta cũng không biết nữa.

Đúng lúc đó, ngoài cửa có tiếng động.

Giọng nha hoàn Thúy Nhi vang lên: “Tiểu thư, người gặp ác mộng à? Sao nô tỳ nghe thấy có tiếng nói chuyện?”

Cả hai chúng ta đều khựng lại.

Hắn đột nhiên cúi xuống, ghé sát tai ta thì thầm: “Hôm khác ta lại đến, ngươi bảo trọng.”

Ta còn chưa kịp phản ứng, đã nghe hắn nói tiếp:

“Làm hòa hay không… lần sau ta đến, ngươi trả lời ta.”

Nói xong, hắn thoắt một cái, biến mất trong màn đêm.

Đêm đó ta trằn trọc mãi, cả đêm không sao chợp mắt.

11

Ta cứ nghĩ cái “lần sau” hắn nói sẽ đến rất nhanh, nào ngờ từ đó về sau lại không còn cơ hội gặp lại hắn.

Nghe cha ta nói, hắn lập công xuất sắc, được phong làm An vương, hiện giờ rất được thánh thượng trọng dụng, đã bị phái đi dẹp loạn ở một nơi nào đó không rõ.

Thậm chí còn có lời đồn, thân thể thánh thượng ngày càng suy yếu, nên có ý định chọn người kế vị giữa hắn và Thái tử.

Thật ra ta khá bất ngờ, không hiểu vì sao hắn lại được hoàng thượng coi trọng như vậy. Rõ ràng ta nhớ, lúc mới gặp hắn, hắn chẳng hề được sủng ái.

Đương nhiên chuyện ngôi vị hoàng đế ta không quan tâm. Trong lòng ta vẫn luôn vướng bận chuyện làm lành, mang theo chút mong chờ mà đợi hắn trở về.

Cuối cùng cũng nghe tin hắn đã trở lại, vừa mừng rỡ, lại biết hắn bị thương.

Niềm vui lập tức hóa thành lo lắng.

Ta vội vàng dẫn theo Thúy Nhi đi thăm hắn.

Giờ hắn là An vương, có phủ đệ riêng, uy nghi bề thế. Ta không đợi hạ nhân vào báo, trực tiếp xưng thân phận rồi xông thẳng vào.

Nhưng khi ta chạy vào đại sảnh, lại thấy hắn quay lưng về phía ta, đang nói cười với Lâm Uyển.

Lâm Uyển hẳn vừa băng bó xong cho hắn, bỗng nhiên ôm lấy hắn, rồi ngẩng đầu lên, gương mặt đỏ bừng e lệ.

Nhìn thấy cảnh ấy, không hiểu sao ta bỗng hoảng hốt.

Đến khi nhận ra, ta đã quay đầu chạy đi.

Thúy Nhi phía sau thở hổn hển đuổi theo:

“Tiểu thư, người chạy gì vậy!”

Lúc này ta mới sực tỉnh.

Đúng vậy, ta chạy làm gì chứ.

Không biết có phải chạy quá nhanh hay không, đầu ta bỗng thấy hơi choáng.

Ta kéo tay Thúy Nhi vừa đuổi kịp, gượng cười nói:

“Ta không được khỏe, về phủ trước đi.”

Trở về Thái phó phủ, ta không còn chóng mặt nữa, chỉ là tâm trạng có phần uể oải, trong đầu thỉnh thoảng lại hiện lên cảnh hai người họ ôm nhau.

Mấy ngày sau, trong cung đột nhiên truyền ra tin, thánh thượng muốn chọn phi cho Thái tử và An vương.

Trong dân gian lan truyền, là chọn giữa ta và Lâm Uyển.

Tin này khiến cả phủ ai nấy đều căng thẳng.

Vì chuyện này, thánh thượng triệu Thái tử và An vương vào cung mật đàm.

Là để họ tự chọn sao?

Trong lòng ta thầm nghĩ, nếu để họ tự chọn, Thái tử tám phần sẽ chọn Lâm Uyển.

Bởi vì hoàng hậu nương nương và Lâm tướng quân có quan hệ huyết thống. Một là Thái tử và Lâm Uyển ở bên nhau là thân càng thêm thân, hai là Lâm tướng quân nắm binh quyền.

Vì tính toán về sau, đương nhiên sẽ chọn con gái của vị tướng có binh có quyền, chứ không phải con gái Thái phó chỉ có hư danh, không có thực quyền.

Nếu vậy… chẳng phải ta sẽ phải gả cho Lục Vân Giản sao?

Không chỉ ta nghĩ như vậy, dường như mọi người đều nghĩ như thế.

Thúy Nhi còn đầy vẻ lo lắng:

“Tiểu thư với An vương quan hệ không tốt như vậy, nếu gả cho hắn thì sau này phải làm sao đây.”

Ta không nói gì. Trong lòng tuy có chút rối loạn, nhưng lại có nhiều mong chờ hơn, chỉ là không biết mình đang mong chờ điều gì.

Cuộc mật đàm nhanh chóng kết thúc. Điều khiến người ta khó hiểu là, Lục Vân Giản lại quỳ trước cửa suốt một đêm.

Đêm đó tuyết rơi rất lớn, vết thương của hắn lại chưa lành, nên chẳng bao lâu đã ngất lịm trong tuyết.

Cuối cùng là thánh thượng mềm lòng, sai người khiêng hắn vào.

Nhưng chuyện này lại khiến lời đồn nổi lên khắp nơi.

Mọi người đều suy đoán, có phải An vương cũng có ý với Lâm Uyển hay không.

Ta lặng lẽ nghe họ bàn tán, cảm giác mong đợi trong lòng tan biến không còn.

Kết quả nhanh chóng được công bố. Người gả cho Thái tử… là ta.

Thúy Nhi vui mừng nói:

“Hóa ra An vương gia sớm đã thích Lâm cô nương rồi. May mà thánh thượng thương An vương gia, cho họ thành thân. Tiểu thư cũng có thể gả cho Thái tử ôn nhu, kết quả này thật là tốt nhất rồi!”

Ta ngẩng đầu nhìn nàng đầy hứng khởi, gương mặt không chút biểu cảm. Đây thật sự là kết quả tốt sao?

Ta không thể trả lời.

Trong lòng ta chỉ có cảm giác tủi thân.

Nhưng ta cũng không biết, rốt cuộc mình tủi thân vì bị ghét bỏ.

Hay vì từ đầu đến cuối không có ai hỏi ý ta.

Hay vì… hắn không thích ta.

Dù trong lòng ta nghĩ gì, mối hôn sự này vẫn cứ thế được định xuống.

Thời gian là ba tháng sau.

Nghe nói là vì thân thể thánh thượng ngày càng suy yếu, nên mới vội vàng định hôn cho hai vị hoàng tử.

Thế là mọi người bắt đầu bận rộn chuẩn bị của hồi môn cho ta, may y phục.

Còn ta lại chẳng có chút hứng thú nào.

Không biết vì sao, ta thường xuyên bị choáng đầu.

Cha ta mời cả thái y đến khám cũng không phát hiện vấn đề gì, chỉ nói thời tiết dần ấm lên, có lẽ cơ thể mệt mỏi.

Hôm đó, Thúy Nhi đề nghị có nên đi chọn trang sức xuất giá hay không.

Ta tuy không mấy hứng thú, nhưng nghĩ mấy ngày nay quả thật ở trong phủ quá lâu, ra ngoài dạo một chút cũng tốt.

Thế là theo nàng đến tiệm trang sức lớn nhất kinh thành – Trân Bảo Các.

Nhưng vừa bước vào cửa, lại thấy Lâm Uyển và Thái tử đi cùng nhau.

Họ nhìn thấy ta, ánh mắt thoáng qua một tia hoảng loạn.

Ta nghĩ họ sợ ta hiểu lầm, nên cũng không để ý.

Quả nhiên nghe Thái tử giải thích:

“Ta định chọn vài món trang sức tặng cho Hân nhi, không ngờ lại trùng hợp gặp Lâm cô nương.”

Nghe cách xưng hô này, ta khẽ sững lại.

Hân nhi, Lâm cô nương.

Trước kia khi chúng ta cùng chơi, họ đều gọi chúng ta là “Hân nhi, Uyển Uyển”.

Bây giờ…

Quả thật đã khác rồi.

Thái tử bước lên trước, mở chiếc hộp trong tay ra, hỏi ta:

“Có thích không?”

Ta cũng mỉm cười với hắn.

“Ta thích.” Ta nói.

12

Ngày cưới sắp đến, ta ở trong phủ chờ xuất giá.

Nhưng điều khiến ta thấy lạ là, Thái phó phủ không hề tràn ngập không khí vui mừng, trái lại trong sự bận rộn còn xen lẫn chút căng thẳng.

Ta không hiểu, liền đi hỏi cha.

Cha ta nói tình hình triều đình hiện giờ rất không ổn:

“Không rõ vì sao An vương lại trở mặt với Thái tử. Hiện tại trong triều ai nấy đều bận chọn phe, người người lo sợ.”

Nói xong, ông thở dài một tiếng, khiến ta cũng không khỏi buồn bã theo.

Nhưng tình hình này hiển nhiên không phải thứ ta có thể xoay chuyển. Trước khi biến cố xảy ra, ta chỉ có thể làm theo từng bước.

Đêm đó, ngoài cửa sổ mưa lớn xối xả. Tiếng mưa làm ta bực bội, trằn trọc mãi không ngủ được.

Không biết có phải ảo giác hay không, ta lại nghe thấy bên ngoài cửa sổ vang lên tiếng gõ.

Đang định xem có nên xuống xem không, thì nghe thấy giọng hắn ngoài cửa sổ:

“Ninh Hân, ngươi ngủ chưa?”

Ta vội khoác áo, nhanh chóng chạy ra.

Nhìn thấy Lục Vân Giản, ta sững người.

Nếu không tính lần hắn bị thương, ta đến An vương phủ tìm hắn, thì chúng ta đã rất lâu rồi mới gặp lại.

Ngoài trời mưa như trút, hắn cứ đứng trong mưa, không che dù, cả người ướt sũng.

“Mau… mau vào trong đi…”

Ta chẳng nghĩ gì, vội kéo hắn vào phòng, luống cuống tìm thứ gì đó lau cho hắn.

Hắn lại một tay nắm lấy tay ta.

Thấy sắc mặt hắn không ổn, ta vội hỏi:

“Sao vậy?”

Trong mắt hắn dâng lên những đợt sóng ngầm, rồi chậm rãi bình ổn lại, bỗng nhiên cười một cái, nói:

“Lâu rồi không gặp, đến xem ngươi còn sống không.”

Ta đứng sững, lại nhớ đến đêm đầy sao trăng ấy, hắn cũng từng nói câu giống hệt như vậy.

Khi đó ta còn vì hắn mà trằn trọc, cả đêm không ngủ, nào ngờ chỉ là tự mình đơn phương.

Thế là trong lòng ta bốc lên một cơn tức, châm chọc:

“Ngươi cứ yên tâm, trước khi ngươi chết, ta nhất định sẽ sống thật tốt!”

Không ngờ hắn lại bật cười:

“Vậy cứ nói thế đi.”

Ta càng thấy khó hiểu:

“Rốt cuộc ngươi đến đây làm gì?”

Ánh mắt hắn lảng tránh, như thể tùy tiện nói:

“Không có gì, chỉ là xem thân thể ngươi thế nào thôi.”

Ta đáp là rất tốt.

Hắn do dự một chút, rồi vẫn cười:

“Ta nghe người ta nói ngươi thường xuyên chóng mặt.”

Ta khẽ nhíu mày:

“Ai nói vậy?”

Nụ cười nơi khóe môi hắn cứng lại, trong mắt thoáng vẻ gấp gáp:

“Vậy… thật sự là như thế sao?”

Ta hờ hững đáp:

“Có một chút, chắc là do trời ấm lên, người hơi mệt thôi.”

Môi hắn khẽ động, cuối cùng vẫn không nói gì.

Ta ngẩng đầu, thấy gương mặt hắn trắng bệch không chút huyết sắc, liền đưa tay chạm lên trán hắn:

“Không phải dầm mưa nên phát sốt rồi chứ?”

Hắn gượng cười:

“Sao có thể.”

Hai người chúng ta cứ thế im lặng, không ai nói gì.

Bên ngoài vang lên tiếng sấm, như nhắc nhở điều gì, ta quay người định vào trong:

“Để ta tìm thứ gì đó lau cho ngươi—”

Hắn lại nắm lấy tay ta, khẽ nói:

“Không cần đâu, ngươi tự giữ gìn sức khỏe.”

Nói xong liền quay người, lao vào màn đêm.

Ta nhìn cơn mưa mịt mùng ngoài cửa sổ, trong lòng bỗng thấy muốn khóc.

Lại nhớ đến đêm đó, hắn khoác ánh sao trăng đứng trước phòng ta, hỏi ta có muốn làm lành với hắn hay không.

Trong lòng ta lại dâng lên vài phần bực bội: ta凭什么要跟他和好?!

13

Mấy ngày sau đó, ta đều ở trong nhà.

Điều khiến ta không ngờ là, cha ta bỗng lấy cớ bệnh mà ở lì trong phủ.

Nhìn bọn hạ nhân vội vã đi lại, ta nhận ra chuyện có gì đó không ổn.

Cha ta nghiêm mặt nói với ta:

“Thái tử và An vương đánh nhau rồi!”

Ta còn chưa hiểu:

“Ai thắng?”

Cha ta tức giận:

“Ngươi nói xem, đầu óc ngươi có vấn đề không?”

Ta lười cãi lại ông.

Nghe Thúy Nhi nói mới biết, “đánh nhau” ở đây là đánh trận.

Thánh thượng trong cung đã hấp hối, vậy mà họ lại không chờ nổi nữa.

Lúc này ta mới ý thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc, liền hỏi cha, nếu thua thì sao?

Cha ta cũng rất nghiêm túc:

“Được làm vua thua làm giặc, ngươi nghĩ xem.”

Cuộc tranh đấu này kéo dài nửa tháng. Trong nửa tháng ấy, ta luôn sống trong nơm nớp bất an.

Không chỉ riêng ta, tất cả những ai hiểu được mức độ nghiêm trọng của chuyện này đều không thể yên lòng.

Thúy Nhi suốt ngày bên tai ta nói:

“Hy vọng Thái tử thắng. Nếu An vương thắng, sau này cuộc sống của tiểu thư sẽ không dễ chịu đâu.”

Ta hiểu vì sao nàng lại nghĩ như vậy. Thứ nhất, trong mắt mọi người, quan hệ của ta và hắn vốn không tốt. Thứ hai, hiện giờ ta là vị hôn thê của Thái tử, lập trường rõ ràng đứng về phía hắn. Nếu An vương thắng, không có lý do gì không lấy ta ra làm mục tiêu.

Vì vậy, mọi người đều mong Thái tử thắng.

Thế nhưng nửa tháng sau, truyền đến tin Thái tử đã chết, thánh thượng truyền ngôi cho An vương.

Trong lúc kinh ngạc, nơi nào đó trong lòng ta lại lặng lẽ thở phào.

Nhưng ngay sau đó, vị tân quân đã dùng thủ đoạn sắt máu đối với những kẻ chống lại mình.

Theo tin cha ta mang về, người bên phía Thái tử phần lớn đều bị giết hoặc bị lưu đày.

Chỉ có Uy Vũ tướng quân Lâm Thăng là ngoại lệ.

An vương giết rất nhiều người, nhưng lại không giết ông ta.

Mọi người đều nói, hắn không giết Lâm Thăng là vì Lâm Uyển.

Trong thời gian ấy, thân thể thánh thượng cuối cùng cũng không chống đỡ nổi, qua đời.

Quần thần lấy lý do quốc gia không thể một ngày không có vua mà thúc giục hắn lên ngôi, quốc tang được giản lược.

Sau đó là luận công ban thưởng.

Nhìn cha ta ngày ngày tất bật, có thể thấy triều đình biến động rất lớn.

Những người có công với Lục Vân Giản không thì được thăng chức, không thì được ban thưởng tiền bạc.

Cha ta vì giữ mình nên vẫn như cũ, tiếp tục làm Thái phó.

Thái tử đã chết, hôn ước giữa ta và hắn đương nhiên không còn tính.

Lâm Thăng dẫn theo Lâm Uyển ra biên cương trấn thủ một năm…

Dù thế nào, chuyện này cuối cùng cũng coi như đã lắng xuống.

Sau đó, theo đề nghị của quần thần, bắt đầu rầm rộ tuyển tú.

Con gái của các công thần lần lượt được đưa vào cung, chuyện này cũng không có gì lạ.

Điều khiến mọi người kinh ngạc là, trong đó lại có cả ta.

Không chỉ họ, chính ta cũng rất bất ngờ.

Nếu thật sự tính toán kỹ, hắn và Thái tử tiền nhiệm là kẻ thù, mà ta lại là vị hôn thê của Thái tử, cũng có thể xem là kẻ thù của hắn.

Cộng thêm quan hệ trước đây giữa chúng ta, ngoài việc công báo tư thù, ta không nghĩ ra lý do nào khác.

Ta cũng lười nghĩ thêm.

14

Từng cảnh quá khứ lần lượt hiện lên, đến khi ta giật mình tỉnh lại, mới từ trong mộng trở về hiện thực.

Ta khẽ thở ra một hơi.

Nhìn quanh cách bày trí vừa xa lạ vừa quen thuộc, biết mình vẫn đang ở Thái Hòa điện.

Ta không khỏi có chút đỏ mặt. Dù tự nhận tửu lượng không tệ, vậy mà chỉ uống một chén đã say, còn say đến mức dứt khoát như vậy.

Ngẩng tay lên, phát hiện cánh tay bị nước trà làm bỏng buổi sáng cũng đã được băng bó.

Bên cạnh không có ai, nhưng loáng thoáng nghe thấy tiếng nói chuyện. Nghe giọng thì có lẽ là Lục Vân Giản và Lâm Uyển.

Ta lần theo âm thanh tìm đến, không rõ mang theo tâm tư gì, ta lặng lẽ, không lên tiếng, chậm rãi tiến lại gần.

Giọng Lục Vân Giản nghe có vẻ hơi nôn nóng:

“… thế nào rồi?”

Giọng Lâm Uyển lại có chút lạnh nhạt:

“Uống thêm hai ngày thuốc nữa, độc sẽ được giải.”

Ta sững lại, độc gì?

Chỉ nghe Lục Vân Giản dường như thở phào nhẹ nhõm:

“Cảm ơn.”

Lâm Uyển cười lạnh:

“Cũng không phải vì ngươi, đến lúc đó ngươi chỉ cần giữ lời hứa là được.”

Đoạn đối thoại này khiến ta càng nghe càng thấy khó hiểu, cũng không còn muốn nghe lén nữa, dứt khoát bước ra hỏi:

“Hai người đang nói gì vậy? Ai trúng độc? Hai người cãi nhau à?”

Cả hai đều sững lại.

Lâm Uyển bỗng mỉm cười nói:

“Là một vị đại thần trong triều. Ông ấy gặp thích khách nên vô tình trúng độc, hoàng thượng đặc biệt sai ta điều chế thuốc giải.”

Nghe nàng giải thích như vậy, ta lại thấy có gì đó không ổn.

Trong lòng theo bản năng không tin lắm.

Nhưng ta cũng không hỏi thêm, vì ta nhận ra hai người họ dường như không muốn nói nhiều.

Thế nên ta thức thời chuyển đề tài, nói với Lục Vân Giản:

“Trong rượu của ngươi có bỏ thứ gì không vậy? Sao ta mới uống một ngụm đã say rồi!”

Ta tưởng hắn sẽ cười nhạo tửu lượng của ta kém, không ngờ hắn chỉ sững lại một chút rồi hỏi:

“Ngươi tỉnh rượu chưa?”

Lần này đến lượt ta ngây ra, theo bản năng đáp:

“Tỉnh rồi, hoàn toàn không sao nữa.”

Hắn gật đầu, gọi ra ngoài một tiếng.

Ngay sau đó, một tiểu cung nữ bưng tới một bát không rõ là thứ gì.

Hắn phẩy tay với ta:

“Canh giải rượu, uống đi.”

Ta đứng sững tại chỗ, cạn lời nhìn hắn:

“Ta vừa mới nói là ta đã tỉnh rượu rồi mà.”

Hắn cười lạnh:

“Ý ngươi là không muốn uống?”

Ta muốn khóc, sao hắn nói chuyện cứ âm dương quái khí dọa người như vậy!

Nghĩ một lát, ta vẫn bưng lấy cái bát to gần bằng mặt mình.

“Uống hết!”

Ta hô lên, một hơi uống cạn.

Uống xong canh giải rượu, lại ăn thêm mấy món mứt và điểm tâm, mới ép được vị đắng trong miệng xuống.

Trong lòng than thở, đúng là khổ thật, một bàn tiệc lớn chẳng ăn được miếng nào, còn bị ép uống cả bụng thuốc.

Lúc này, Lâm Uyển bỗng nói:

“Hân nhi tối nay chi bằng ngủ lại chỗ ta đi, nếu không sau này e là không còn cơ hội nữa.”

Ta giật mình, đang định hỏi “không còn cơ hội nữa” là ý gì, thì nghe Lục Vân Giản nói:

“Cứ như vậy đi.”

Câu trả lời đương nhiên của hắn khiến ta suýt nữa ngẩn người. Vừa rồi… câu hỏi đó là hỏi ta mà, đúng không?

15

Tóm lại, tối hôm đó ta ở lại Thừa Hương điện.

Điều này khiến ta nhớ lại lúc nhỏ, ta cũng thường xuyên đến phủ tướng quân, không muốn về nhà, liền ngủ chung giường với Lâm Uyển.

Hai cô bé có vô vàn tâm sự, thường nói chuyện đến rất khuya.

Lần này cũng vậy.

Chỉ là chúng ta nói về quãng thời gian xa cách đã qua, mỗi người sống ra sao.

Nói chuyện một hồi, ta bắt đầu buồn ngủ. Trong lúc mơ màng, ta nghe nàng bỗng nói:

“Ta trước đây từng làm hai chuyện có lỗi với ngươi.”

“Chuyện gì?” Ta lơ mơ hỏi.

Nàng im lặng một lúc, rồi lại nói:

“Nhưng giờ đều không còn quan trọng nữa.”

Lúc này mắt ta gần như không mở nổi, trong lòng nghĩ đã không quan trọng thì thôi không hỏi nữa, nên cũng không nói gì.

Nàng khẽ thở dài, cũng không biết là nói với ta hay tự nói với mình:

“Ngủ đi…”

Sáng hôm sau tỉnh dậy, trong đầu ta vẫn còn nhớ mang máng đoạn này, nhưng lại không chắc lắm, nên kéo nàng hỏi:

“Uyển Uyển tỷ, tối qua tỷ có nói với ta câu gì kỳ lạ không?”

Nàng lắc đầu:

“Không có.”

Ta: “…”

Thôi vậy, chuyện này cũng không hỏi thêm được nữa.

Bữa sáng đương nhiên cũng ăn ở Thừa Hương điện. Điều khiến ta kinh ngạc là, Lục Vân Giản lại đặc biệt chạy đến, cùng chúng ta ăn bữa sáng này.

Ta thầm nghĩ, có cần vậy không, chỉ một đêm thôi mà cũng không nỡ xa nhau, còn chạy đến đây.

Kết quả lại nghe Lâm Uyển cũng nói:

“Có cần vậy không…”

Nhưng nàng nói nửa chừng, rồi tự mình gật đầu:

“Cũng phải, sau này chưa chắc còn lúc nào nữa.”

Lại là “sau này”?

Ta sững người.

Sau này… sẽ xảy ra chuyện gì sao?

Ta đang định mở miệng hỏi, nhưng ngay trong khoảnh khắc đó, ta bỗng hiểu ra.

Chẳng lẽ nàng… sắp được phong làm hoàng hậu?

Nếu nàng trở thành hoàng hậu, ít nhất họ sẽ không bạc đãi ta, có lẽ còn thả ta xuất cung. Như vậy, muốn gặp lại chẳng phải đúng là không biết đến bao giờ sao?

Ta càng nghĩ càng thấy đúng, càng cảm thấy suy đoán này không chê vào đâu được.

Nhưng trong lúc chợt hiểu ra, trong lòng cũng dâng lên một chút buồn bã, bị ta cố nén xuống.

Ăn xong, ta một mình trở về tẩm cung. Vừa bước vào cửa, đã thấy Thúy Nhi tiến lên.

Nàng nói Nguyệt quý phi triệu kiến, bảo ta về rồi thì qua đó một chuyến.

Ta ngơ ra.

Nguyệt quý phi là con gái của đương triều thừa tướng. Tuy trước đây chúng ta từng gặp, nhưng sau khi vào cung thì không còn qua lại.

Hôm qua trong ngự hoa viên cũng không thấy bóng dáng nàng, giờ lại đột nhiên tìm ta làm gì?

Nhưng ta cũng không suy nghĩ lâu, nàng đã gọi thì ta đi một chuyến, tiện thể đi dạo cho tiêu cơm.

Thế là ta đổi hướng, đi đến Thừa Hoan điện của Nguyệt quý phi.

Vừa được cung nữ dẫn vào, ta đã giật mình.

Khá lắm!

Đây đâu phải chỉ Nguyệt quý phi tìm ta, mà là toàn bộ phi tần trong cung đều có mặt!

Các nàng đang bàn tán chuyện gì đó, thấy ta bước vào liền nhanh chóng vây lại.

“Muội muội…” các nàng đánh giá ta từ trên xuống dưới, ánh mắt đầy dò xét, “muội muội vẫn ổn chứ?”

16

Ta im lặng.

Cái kiểu dò xét này quen thuộc đến mức nào, chẳng phải là bản sao của hôm qua ở ngự hoa viên sao!

Ta cuối cùng cũng hiểu vì sao họ gọi ta đến.

Tin tức, vẫn là vì tin tức.

Hôm qua ta bị Lục Vân Giản bắt ngay tại chỗ, lần này hắn xử lý ta thế nào, bọn họ đều rất tò mò.

Nguyệt quý phi thay mặt mọi người hỏi:

“Chuyện của hoàng thượng ta đã nghe Hoa tần muội muội nói rồi. Xin hỏi Hân muội muội, những gì ngươi nói có phải là thật không?”

Ánh mắt nàng chăm chú nhìn ta.

Từ ánh mắt đó, ta có thể cảm nhận được sự sốt ruột của nàng.

Nghĩ cũng phải.

Đối với họ mà nói, vào cung không chỉ vì gia tộc, cuối cùng vẫn là vì bản thân mình.

Các nàng đều là tiểu thư khuê các, được cha mẹ nâng niu mà lớn lên, khi còn ở khuê phòng cũng từng mong được gả vào nhà tốt, làm vợ hiền mẹ đảm.

Giờ một khi bước chân vào cửa cung, lại chẳng thấy chút hy vọng nào, làm sao có thể cam lòng?

Về điểm này, ta cũng rất đồng cảm, nhất là sau chuyện tối qua, khi ta biết Lâm Uyển sắp được phong hậu.

Lâm Uyển và Lục Vân Giản vì tình nghĩa xưa mà sẽ không làm khó ta, nhưng còn họ thì sao?

Ban đầu họ đều bị gia tộc đưa vào cung với thân phận con gái công thần. Lục Vân Giản vì không muốn phật ý các gia tộc đó, chắc chắn cũng sẽ không chủ động cho họ xuất cung.

Có Lâm Uyển ở đó, chắc chắn cũng sẽ không triệu họ thị tẩm.

Chẳng lẽ những người như họ… đáng phải cô độc đến chết trong chốn thâm cung này sao?

Ngay cả ta cũng thấy tủi thay cho họ.

Vậy nên…

Ta liếc nhìn họ một lượt.

Đến nước này chỉ còn một cách.

Cũng là cách mà ta vẫn luôn muốn thúc đẩy.

Nếu để gia tộc của họ chủ động đón họ về, chẳng phải tất cả đều được như ý sao?

Nghĩ đến đây, ta âm thầm tự cổ vũ mình.

Mặt không đỏ, tim không loạn, nói:

“Các vị tỷ tỷ, những điều ta nói đều là thật.”

Nói xong, ta cảnh giác quay đầu liếc về phía cửa, xác nhận không có ai khác, lúc này mới yên tâm.

Nàng lại hỏi:

“Vậy hôm qua hoàng thượng đưa muội muội đi đâu? Có xử phạt muội không?”

Ta làm bộ đáng thương:

“Hôm qua hoàng thượng phạt ta quỳ trên bậc thềm Thừa Hương điện suốt một đêm.”

Ta cầm khăn lau khóe mắt, tiếp tục nói:

“Ta sau lưng bàn luận hoàng thượng, vốn là đại nghịch bất đạo. Nay lại bị hoàng thượng bắt gặp, bị phạt cũng là điều không tránh khỏi.”

“Nhưng!” Giọng ta bỗng cao lên, khiến bọn họ giật mình.

“Nhưng các vị tỷ tỷ, những điều ta nói trước đó đều là thật… Chúng ta đang ở độ tuổi như hoa như ngọc, vậy mà trong chốn thâm cung này, không những không thể nhận được sủng ái của hoàng thượng, còn có nguy cơ bị hành hạ đến chết. Đời người ngắn ngủi, chẳng lẽ chúng ta cứ phải chết thảm ở đây như vậy sao!”

Ta nói đầy kích động, ngẩng lên nhìn, thấy trên mặt họ đều lộ vẻ bi thương.

Hoa tần thở dài:

“Đúng vậy, từ khi vào cung, số lần ta gặp hoàng thượng đếm trên đầu ngón tay.”

Mọi người đều cùng cảnh ngộ, gật đầu đồng tình.

Nguyệt quý phi cười tự giễu:

“Giờ nói những điều này còn có ích gì, từ khoảnh khắc bước chân vào cửa cung, số phận của chúng ta đã được định sẵn rồi.”

Sắc mặt họ càng thêm u sầu.

Còn ta thì tỏ vẻ muốn nói lại thôi.

Lạc phi thấy vậy, vội nói:

“Nếu muội muội có lời gì, cứ nói thẳng đi.”

Ta liền mở lời:

“Các vị tỷ tỷ, muốn thoát khỏi vận mệnh này, ta có một cách.”

“Là cách gì?” Họ vội vàng đồng thanh hỏi.

Ta lại quay đầu nhìn ra cửa một lần nữa, xác nhận không có ai bước vào, mới nói:

“Thật ra mọi người đều biết, chúng ta vào cung, cũng là muốn góp sức cho gia tộc.”

Họ nghe vậy liền gật đầu.

“Nhưng tình hình bây giờ, góp sức là chuyện không thể, ngược lại chỉ cần sơ suất một chút là sẽ mang họa cho gia tộc.”

Mọi người lại sững lại, như có điều suy nghĩ.

Ta thấy tình hình rất thuận lợi, liền thừa thắng xông lên:

“Nếu đã vậy, sao chúng ta không viết thư báo cho gia đình tình hình hiện tại, để trưởng bối trong nhà dâng tấu xin hoàng thượng đón chúng ta về? Hoàng thượng vừa mới lên ngôi, còn cần dựa vào các gia tộc của chư vị, chắc chắn sẽ không từ chối. Như vậy chẳng phải chúng ta có thể thoát khỏi biển lửa rồi sao!”

Ta nói xong một tràng, họ có vẻ đã động lòng, nhưng vẫn còn do dự.

Ta thấy vậy biết cần thêm một chút nữa, liền kéo tay áo xuống, để lộ băng vải quấn quanh cánh tay, như tự than thở:

“Tình trạng của ta thế này, nếu còn thêm vài lần nữa, e là mạng cũng phải bỏ lại đây mất!”

Nói xong, ta che khăn, nức nở khóc.

Họ xúc động.

Nhìn nhau mấy lần, cuối cùng cũng gật đầu.

Ta nhìn thấy hết, nhưng không biểu lộ ra ngoài.

Trong lòng thì vui như nở hoa.

17

Mọi người đã quyết định, bắt đầu viết thư gửi về cho gia đình.

Ta ở bên cạnh thêm mắm dặm muối chỉ dẫn một phen, rồi vui vẻ rời đi.

Hai ngày sau đó, ta vẫn cùng họ truyền tin qua lại, xem có tiến triển gì không.

Kết quả hôm nay, chưa đợi được tiến triển, lại đợi được một người.

Lâm Uyển.

Vừa bước vào, nàng đã nói:

“Hân nhi, hai ngày nay thấy sắc mặt ngươi không tốt, ta mang cho ngươi một bát canh dưỡng nhan.”

Nói rồi, nàng lấy từ hộp thức ăn ra một bát thuốc lớn, đặt trước mặt ta.

Ta: “…”

Cẩn thận hỏi:

“Uyển Uyển tỷ sao biết sắc mặt ta không tốt? Hai ngày nay chúng ta hình như không gặp nhau mà.”

Nàng cười dịu dàng:

“Ý ngươi là không uống sao?”

Ta muốn khóc.

Bưng cái bát to gần bằng mặt mình, ngửi mùi quen thuộc, trong lòng nghĩ chẳng phải giống hệt bát canh giải rượu hôm trước sao!

Thấy nàng mỉm cười nhìn ta, ta rùng mình, cuối cùng vẫn rưng rưng uống cạn.

Vừa nuốt xong, liền nghe nàng bỗng nói:

“Ta sắp rời khỏi hoàng cung.”

Ta giật mình.

Bát thuốc vừa nuốt suýt phun ra, bị sặc đến ho sặc sụa.

Nàng nhẹ nhàng vỗ lưng cho ta. Ta lấy lại hơi, vội vàng hỏi:

“Tại sao vậy!”

Nàng mỉm cười nói:

“Ta đã nói với hoàng thượng rồi, cuộc sống như vậy không phải điều ta muốn. Lần này đến cũng là để nói lời từ biệt cuối cùng với ngươi.”

Ta kinh ngạc trước lời của nàng, trong đầu chợt nhớ đến chuyện hôm đó nghe lén.

Nghĩ kỹ lại, hôm đó sắc mặt hai người đều không tốt, Lâm Uyển còn bảo Lục Vân Giản “giữ lời hứa”.

Đêm đó họ nói đến lời hứa gì?

Lời hứa này… chẳng lẽ chính là đồng ý để nàng xuất cung?

Ta tiếp tục nhớ lại những gì đã nghe hôm đó, cố gắng xâu chuỗi mọi chuyện lại.

Chợt lóe lên một ý nghĩ, ta nhớ đến lời giải thích kỳ lạ của Lâm Uyển hôm đó.

Nàng nói có một vị quan trúng độc, Lục Vân Giản nhờ nàng điều chế thuốc.

Vậy có phải… giao dịch giữa hai người chính là nàng chữa bệnh cho đại thần, còn hắn thì thả nàng xuất cung?

“Nhưng… ngươi đi rồi thì Lục Vân Giản làm sao?”

Vậy hắn sẽ buồn biết bao.

Không ngờ nàng nhìn ta, nửa cười nửa không:

“Hậu cung nhiều người như vậy, chưa chắc lòng hắn ở chỗ ai.”

“À… cái này…”

Ta nuốt nước bọt.

Đúng là hậu cung thì đông thật.

Nhưng ta có nên nói hai ngày trước đã giúp hắn giải tán hậu cung rồi không?

Giờ phải làm sao, lại đi thuyết phục hắn tuyển thêm lần nữa à?

Lâm Uyển không biết ta đang nghĩ gì, nàng tiếp tục nói:

“Vả lại người ta thích cũng không phải là hắn.”

Lần này ta hoàn toàn ngây người.

Trong khoảnh khắc như tia chớp xẹt qua, đầu óc hiếm khi lại linh hoạt đến vậy.

Trong đầu lập tức hiện lên cảnh hôm đó ta đến Trân Bảo Các, nàng đi cùng Thái tử, sắc mặt có gì đó không ổn.

Chẳng lẽ…

Người nàng thích không phải Lục Vân Giản, mà là Thái tử?

Ta lập tức hiểu ra.

Giữa bọn họ đây là…

Mối quan hệ… tam giác!

Đầu óc ta quay cuồng, bắt đầu tự tưởng tượng.

Lâm Uyển và Thái tử lưỡng tình tương duyệt, nhưng Lục Vân Giản lại yêu Lâm Uyển sâu đậm, nên quỳ xin hoàng thượng ban hôn, hoàng thượng thương hắn nên đồng ý.

Thái tử mất đi người mình yêu, liền đối đầu với hắn, nhưng lại thảm bại mà chết.

Nhưng vì phụ thân của Lâm Uyển, Lục Vân Giản không thể không xử lý, nên chỉ mang tính tượng trưng phái nàng ra biên cương trấn thủ một năm.

Một năm sau trở về, hắn ép nàng vào cung.

Thế nhưng nàng không muốn, Lục Vân Giản mềm lòng, đồng ý để nàng rời đi.

Chuyện này… chuyện này…

Ta hít sâu một hơi.

Ta cảm thấy mình đã phát hiện ra chân tướng.

Kinh ngạc đến mức không nói nên lời.

Nàng nhìn ta đờ đẫn, đưa tay xoa đầu ta, cười nói:

“Ta đi đây.”

Ta vội hoàn hồn, kéo tay áo nàng:

“Nhưng ngươi định đi đâu?”

Nàng mỉm cười:

“Bôn ba cứu người, phiêu bạt giang hồ.”

Câu nói ấy khiến lòng ta chua xót, có cảm giác muốn khóc.

Thái tử đã chết, vậy chẳng phải từ nay trên đời nàng không còn người mình yêu nữa sao.

Chỉ còn lại một mình cô độc giữa nhân gian.

Nghĩ lại, Lục Vân Giản chẳng phải cũng đáng thương như vậy sao.

Vì muốn có được nàng mà làm mọi chuyện, nhưng vì hạnh phúc của nàng lại đành buông tay.

Đến cả hậu cung cũng bị ta giải tán rồi.

Ta lại thấy khó chịu, nhất thời không biết nên thương ai.

Cuối cùng chỉ nói được một câu:

“Sau này nếu ngươi có về kinh thành, nhớ đến thăm ta nhé.”

Nàng lại cười gật đầu:

“Tất nhiên rồi.”

18

Lâm Uyển cứ thế rời đi.

Tin này rất nhanh lan khắp hậu cung.

Các phi tần lại một phen xôn xao.

Ta nghĩ hay là cố gắng thêm chút nữa để giữ họ lại.

Dù sao Lâm Uyển đã đi rồi, cũng không còn gì phải kiêng dè.

Kết quả ta còn chưa kịp ra tay, đã thấy Hoa tần vội vã đến tìm.

Nàng vừa khóc vừa nói với ta:

“Ngay cả hoàng quý phi được sủng ái nhất còn không chịu nổi mà rời đi, lời muội muội nói quả nhiên không sai!”

Ngược lại càng khiến họ quyết tâm rời đi hơn.

Nhìn ánh mắt tin tưởng của nàng, ta cũng không nỡ nói rằng tất cả đều là ta bịa ra.

Còn một nguyên nhân nữa là, trong lòng ta cứ nghĩ đến Lục Vân Giản, không còn tâm trí để ứng phó với họ.

Lâm Uyển đã đi rồi, không biết hắn sẽ buồn đến mức nào, dù sao cũng là tình cảm bao năm…

Ta lại thấy xót xa, cuối cùng quyết định đi xem hắn.

Ta đến Thái Hòa điện, lúc vào thì thấy hắn đang xem tấu chương.

Ta đi lại gần, hắn ngẩng đầu nhìn ta một cái rồi lại cúi xuống.

Trông không giống như đang buồn.

Ta thở dài, nghĩ rằng chắc hắn giấu nỗi buồn trong lòng, giả vờ như không có chuyện gì.

Thế nên ta càng thấy thương hắn hơn.

Bắt đầu tìm chuyện để nói:

“Ngươi đang xem gì vậy…”

Hắn nhìn ta bằng ánh mắt như “ngươi hỏi cái gì vô nghĩa thế”, nhưng vẫn đáp:

“Các phi tần cùng ký tên dâng tấu, xin được xuất cung. Ta đang nghĩ chuyện này là sao.”

Ta khựng lại.

Ý định an ủi hắn lập tức tan biến.

Trong lòng nghĩ hay là hôm khác lại đến, cũng không vội.

“Vậy ngươi cứ bận đi nhé~”

Ta chào một câu, định chuồn luôn…

“Đứng lại.” Hắn bỗng nói.

Ta lập tức đứng chết trân tại chỗ.

Hắn đẩy ghế đứng dậy, chậm rãi đi đến trước mặt ta.

“Chuyện này, có lẽ ngươi nên giải thích một chút.”

Hắn nói đầy ẩn ý.

“Ha ha ha, ta nào biết gì đâu.” Ta vội cười trừ.

Hắn chỉ lặng lẽ nhìn ta.

Ta chột dạ.

Dù sao cũng đã bị hắn bắt gặp hai lần, muốn chối cũng không được.

“Ngươi tin ta đi, ta cũng là có ý tốt mà.”

Ta đành nghiêm túc giải thích.

“Nói ta nghe xem.” Hắn khoanh tay, dáng vẻ chờ nghe.

Ta suy nghĩ một lúc, nhất thời không biết bắt đầu từ đâu.

Nhưng thật sự ta là có ý tốt, ta muốn giúp hắn và Lâm Uyển dẹp bỏ trở ngại, muốn tác thành cho họ một đời một kiếp một đôi.

Kết quả tên này lại quay sang trách ta, ta làm tất cả là vì ai chứ!

Càng nghĩ ta càng thấy tủi thân.

Dù sao ta cũng đâu biết Lâm Uyển cuối cùng sẽ rời đi!

Thế nên ta nổi giận với hắn:

“Còn không phải tại ngươi! Ngươi đã có ý với Uyển Uyển tỷ, vậy mà còn làm khổ những cô nương khác!”

Cơn giận của ta bộc phát đột ngột, cũng chẳng rõ ràng, nhưng lại là lời thật lòng.

Hắn lại ngẩn ra:

“Khi nào ta nói ta thích Lâm Uyển?”

Ta kinh ngạc:

“Ngươi không thích nàng?”

Ta suýt nữa chỉ thẳng vào mũi hắn mà nói “ngươi nói dối”.

“Lần đó ngươi bị thương, hai người chẳng phải ôm nhau sao?” Ta bắt đầu liệt kê chứng cứ.

Hắn ngạc nhiên:

“Ngươi nhìn thấy rồi?”

Ta hừ lạnh một tiếng.

Hắn vội giải thích:

“Ta cũng không biết chuyện gì xảy ra, nàng đột nhiên ôm lấy ta, rồi nói mình trẹo chân.”

Ta nghĩ thầm ngươi đi mà lừa quỷ.

Lại còn lấy lý do này để qua loa với ta, còn đổ lỗi cho Lâm Uyển!

Nhưng cùng lúc đó, trong đầu ta lại bất chợt hiện lên câu nói tối hôm đó của Lâm Uyển: “Ta từng làm hai chuyện có lỗi với ngươi”, tim ta khẽ thắt lại, rồi lập tức lắc đầu, chuyện đó thì liên quan gì chứ.

Ta vừa sốt ruột vừa tức giận, tiếp tục đưa ra chứng cứ:

“Khi tiên đế ban hôn, chẳng phải vì muốn cưới nàng mà ngươi quỳ trong tuyết cả đêm sao!”

Sắc mặt hắn trở nên bất đắc dĩ, nhìn kỹ còn có chút hối hận trong ánh mắt:

“Năm đó tiên đế đích thân chỉ hôn ta với Lâm Uyển, không phải ta chủ động cầu cưới. Ta quỳ ngoài cửa cả đêm là muốn xin tiên đế thu hồi mệnh lệnh, chỉ tiếc ông không đồng ý.”

Ta sững người.

Cơn giận trong lòng lập tức tan biến.

Thấy ta đã bình tĩnh lại, hắn tiếp tục nói:

“Người ta luôn thích không phải là Lâm Uyển, mà là một cô nương khác.”

“Là… là cô nương nào?” Ta ngơ ngác hỏi.

Tim treo lơ lửng nơi cổ họng, cảm giác như đang trong mộng.

Ánh mắt hắn sáng rực nhìn ta:

“Ngươi nói xem?”

Ta vẫn không dám tin:

“Không… không phải là ta chứ?”

Trong lòng ta mong chờ câu trả lời, nhưng vẫn muốn chính miệng hắn xác nhận.

Bị hỏi thẳng như vậy, ta tưởng hắn sẽ lảng tránh.

Không ngờ vẻ mặt hắn lại vô cùng nghiêm túc.

“Ừ, là ngươi.”

Mặt ta “bùng” lên như bị đốt cháy.

Niềm kích động và vui sướng trong lòng như pháo hoa nổ tung, khiến đầu óc ta trống rỗng.

Nhất thời không biết phải làm sao.

Hắn đứng ngay trước mặt ta, ta nghĩ đến dáng vẻ luống cuống của mình bị hắn nhìn thấy, thật mất mặt.

Vội nói:

“Ta… ta có việc, về trước…”

Ta đã không biết mình đang nói gì nữa, chỉ muốn trốn khỏi trạng thái xa lạ này.

Hắn đưa tay nắm lấy tay ta, đầu ngón tay cũng nóng hổi như vậy.

“Đến lúc này rồi, ngươi còn định đi đâu.” Hắn vòng tay qua người ta, kéo ta vào lòng, “Tối nay là ngươi tự dâng đến cửa đấy.”

Ta ngơ ngác, ngửi thấy hương thơm trên người hắn, đến thở cũng như ngừng lại.

Đã biết hắn muốn làm gì, nhưng chân lại không nhúc nhích được, chỉ biết lắp bắp:

“Không được không được không được…”

“Vì sao không được?” Hắn vuốt ve cổ tay ta, khiến ta vừa ngứa vừa nóng.

Vì sao không được?

Là vì ta còn ngượng ngùng, còn chưa chuẩn bị sẵn sàng!

“Vì Thúy Nhi… Thúy Nhi còn đang đợi ta ngoài cửa!”

Ta hoảng loạn, nói bừa, vừa cố vùng ra khỏi vòng tay hắn.

Không ngờ hắn lại siết chặt hơn, ngẩng đầu gọi ra ngoài:

“Thúy Nhi!”

Thúy Nhi đáp lời bước vào.

Hắn ôm ta, mặt dày nói:

“Chủ tử nhà ngươi tối nay phải thị tẩm, ngươi tự về trước đi.”

Ta vùng vẫy trong lòng hắn, ra hiệu với Thúy Nhi.

Thúy Nhi hiểu ý, lập tức nói:

“Nhưng ma ma dạy lễ còn chưa dạy tiểu chủ cách hầu hạ hoàng thượng.”

Hắn khựng lại.

Cánh tay đang ôm ta từ từ buông lỏng.

Ta thở phào, thầm nghĩ Thúy Nhi giỏi thật.

Không ngờ hắn lại tiến lên, một tay bế bổng ta lên, vừa đi về phía tẩm điện vừa thở dài:

“Vậy thì đành vất vả một chút, tự mình dạy vậy.”

Ánh trăng như nước, len qua song cửa nhìn vào trong.

Sau tấm bình phong, nến bạc cháy dài, màn đỏ ấm áp.

Một khắc xuân tiêu, ai còn mong trời sáng?

Ngoại truyện: Nương nương hôm nay lại bịa chuyện - Ngoại Truyện

Đăng nhận xét