Thứ nữ mưu kế

admin

Trong tang lễ của đích mẫu, phụ thân dẫn về một đứa con riêng.

Cả linh đường trắng xóa khăn tang, chỉ mình nàng ta son phấn rực rỡ, váy áo hồng đỏ chói mắt.

Trong mắt trưởng tỷ ánh lên sát khí, dọa nàng ta sợ đến mức nép sát sau lưng phụ thân, mắt đỏ hoe, nước mắt lưng tròng, trông đáng thương vô cùng.

Phụ thân nắm tay nàng ta, dịu giọng dỗ dành:

“Đừng sợ, đây là trưởng tỷ của con. Từ nay đây chính là nhà của con. Chờ qua ít ngày, ta sẽ đón mẫu thân con về luôn.”

Ta đứng một bên, nhìn mà chỉ muốn bật cười.

Hai người này… lấy đâu ra cái gan ấy?

Trưởng tỷ của ta là người trọng sinh đấy!

 1.

Ta tên Thẩm Vân Như, thứ nữ thứ hai của phủ Trung Dũng Bá.

Phụ thân Thẩm Tri Chương vốn là công tử thế gia sa sút. Năm ấy trong hội thơ Nguyên Tiêu, ông ta nổi danh nhờ tài văn chương, lọt vào mắt xanh của Đoan Dương Quận Chúa, từ đó trở thành quận mã, được ban tước Bá gia, sống hơn mười mấy năm nhàn hạ, vinh hoa phú quý.

Mẫu thân ta, Lâm thị, là của hồi môn theo hầu Đoan Dương Quận Chúa. Vì tình như tỷ muội, quận chúa không nỡ để bà xuất phủ, bèn nâng bà làm di nương.

Đoan Dương Quận Chúa mạnh mẽ giỏi giang, di nương ta lại không có tâm tranh sủng, trong phủ trên dưới phân minh, xưa nay hòa thuận.

Bà luôn cho rằng mình đã quản phụ thân chặt chẽ, nào ngờ cho đến lúc đột ngột qua đời vì bệnh cấp tính, bà vẫn không biết rằng trước khi thành thân, phụ thân đã có một thanh mai trúc mã tên Giang Ấu Vi, nuôi dưỡng ở bên ngoài hơn mười năm. Đứa con gái sinh ra chỉ nhỏ hơn trưởng tỷ của ta đúng một tháng.

Đích mẫu vừa mới mất, tang kỳ còn chưa qua, phụ thân đã vội vàng đưa con riêng là Thẩm Vận Chi vào phủ.

Kiếp trước, Thẩm Vận Chi khóc lóc đáng thương, trưởng tỷ Thẩm Ngạo Tuyết lòng dạ hiền lành, lại đơn thuần, đã cho phép nàng ta cùng người ngoại thất kia bước chân vào phủ.

Ai ngờ mẹ con họ nhìn ngoài yếu đuối, bên trong lại hiểm độc tàn nhẫn.

Trưởng tỷ bị họ hãm hại, trước khi xuất giá đã mất thanh danh, hủy hôn ước với Thái tử, cuối cùng bất đắc dĩ phải gả cho vị hôn phu của Thẩm Vận Chi là An vương Nam Cung Tuân.

Còn Thẩm Vận Chi lại chim chiếm tổ, thay trưởng tỷ gả cho Thái tử, trở thành Thái tử phi.

Về sau, Nam Cung Tuân tạo phản đoạt ngôi, đăng cơ làm đế, lại muốn lập Thẩm Vận Chi làm hoàng hậu.

Khi ấy trưởng tỷ đã mang thai tám tháng, lại bị Nam Cung Tuân lấy cớ dùng làm thuốc dẫn cho Thẩm Vận Chi, mổ bụng lấy con, ôm hận mà chết.

Cả gia tộc bên ngoại của tỷ ấy, hơn ngàn mạng người, đều bị Nam Cung Tuân giết sạch không chừa một ai.

Kiếp này, tỷ ấy mang hận trở về, gặp thần giết thần, gặp Phật giết Phật, thề phải bắt đôi cẩu nam nữ kia trả giá!

Ồ, hỏi ta vì sao biết ư?

Vì ta là người xuyên không.

Đây là một cuốn tiểu thuyết ta từng đọc, thuộc thể loại trọng sinh báo thù, nghịch tập vả mặt.

Trong tuyến cốt truyện của kiếp trước, ta chỉ là một nhân vật nền mờ nhạt, chẳng bao lâu đã bị mẹ con họ hại chết.

Còn trong tuyến truyện kiếp này, ta chỉ là người qua đường chuyên đứng ăn dưa hóng chuyện… ăn dưa, ăn dưa tiếp…

---

 2.

Nghe những lời vô sỉ của đôi phụ nữ kia, trưởng tỷ mặc đồ tang, trên đầu cài đóa hoa trắng nhỏ, phất tay áo đứng dậy, khí thế lạnh lẽo sắc bén.

Sau lưng tỷ là một hàng nha hoàn, tôi tớ theo sát đầy uy thế. Ta vội vàng chạy theo.

Tỷ nhìn Thẩm Vận Chi bằng ánh mắt lạnh như băng, đầy kiêu ngạo và khinh miệt:

“Con nha đầu hoang dã từ đâu tới mà không biết quy củ như vậy?

“Mẫu thân ta, Đoan Dương Quận Chúa, vừa mới qua đời, tang kỳ còn chưa mãn, ngươi dám ăn mặc thế này xuất hiện trước linh đường của bà, là muốn khinh thường hoàng tộc sao?”

Thẩm Vận Chi sợ đến đỏ cả vành mắt, nước mắt long lanh như từng hạt châu rơi xuống, bấu chặt lấy cánh tay phụ thân, bộ dạng khiến người ta nhìn cũng thương.

“Tỷ tỷ, Chi nhi không cố ý. Chi nhi chỉ nghĩ lần đầu trở về phủ, nên ăn mặc chỉnh tề chút, không thể thất lễ…”

Trưởng tỷ không đợi nàng ta nói hết, tiến lên “bốp” một tiếng, tát thẳng vào mặt nàng ta.

“Im miệng! Ai là tỷ tỷ của ngươi?

“Một thứ dã chủng từ đâu chui ra, cũng xứng gọi ta là tỷ tỷ sao?”

Thẩm Vận Chi bị tát đến lảo đảo, nếu không có phụ thân đỡ lấy thì đã ngã xuống đất.

Phụ thân tức đến đỏ mặt:

“Ngươi! Ngươi thật hỗn xược!

“Đó là muội muội của ngươi, sao ngươi có thể đánh nàng?”

Ta nhìn mà hả hê trong lòng. Khi đọc sách, ta ghét nhất chính là nữ phụ độc ác Thẩm Vận Chi này.

Thấy nàng ta bị đánh, ta còn vui hơn cả tự tay mình đánh vậy.

Ta đỡ lấy tay trưởng tỷ, nhỏ giọng:

“Trưởng tỷ bớt giận, đừng vì vậy mà hại thân.”

Phụ thân tức đến mức tay run lên:

“Như nhi, sao con cũng…”

Ta vội vàng nép ra sau lưng trưởng tỷ.

Thiết lập của ta là một thứ nữ nhút nhát, yếu đuối vô dụng. Nhân thiết này không thể sụp đổ, nhưng không có nghĩa ta không thể gây chuyện.

Quả nhiên, trưởng tỷ thấy vậy liền mềm lòng.

Tỷ vỗ nhẹ lên tay ta, an ủi:

“Như nhi đừng sợ, có tỷ ở đây.”

Rồi quay sang phụ thân:

“Phụ thân có phải quên rồi không? Người là quận mã, muốn nạp thiếp phải được mẫu thân chấp thuận, còn phải qua thủ tục ở Tông Chính phủ.

“Nàng ta chỉ là con của một ngoại thất, không danh không phận,凭什么进府?” -> Wait can't include Chinese. Need Vietnamese.

Replace last sentence:

“Nàng ta chỉ là con của một ngoại thất, không danh không phận, dựa vào đâu mà bước chân vào phủ?”

---

 3.

Phụ thân bị trưởng tỷ dồn đến á khẩu, lắp bắp nói:

“Ngươi… ngươi thật hỗn! Ta là phụ thân của ngươi!

“Mẫu thân ngươi đã mất, trong phủ này vẫn chưa đến lượt ngươi làm chủ!”

Trưởng tỷ nổi giận:

“Người mới là kẻ hỗn! Mẫu thân qua đời, ta là đích trưởng nữ, mọi việc lớn nhỏ trong phủ đương nhiên do ta quản lý.

“Mẫu thân ta là Đoan Dương Quận Chúa, đường muội của Thánh thượng. Người dám khiến bà ra đi mà không yên lòng sao?

“Tin hay không, ta chỉ cần dâng một tờ sớ lên trước mặt bệ hạ, tố người tội tư đức bất tu, khinh nhờn hoàng tộc?”

Nói xong, tỷ không thèm dây dưa thêm, quát:

“Người đâu! Đuổi nữ nhân lai lịch bất minh này ra ngoài!

“Bá gia nếu không muốn ở lại phủ, thì cũng ném ra ngoài luôn!”

Phụ thân ăn cơm mềm hơn mười năm, được bảo bọc quá kỹ.

Ông ta luôn tự cho mình thanh cao cô ngạo, cho rằng bao năm nay đều là đích mẫu ỷ vào thân phận quận chúa ép buộc ông ta. Dù sống trong nhung lụa, tiêu tiền như nước, ông ta vẫn tự nhận mình không hề vui vẻ.

Giờ đây đích mẫu đã chết, vậy mà con gái ruột lại không cho ông ta đón “bạch nguyệt quang” cùng con riêng vào phủ.

Thật là đại nghịch bất đạo, đại bất hiếu!

Thế là, một người đàn ông hơn bốn trăm tháng tuổi, chưa tới bốn mươi, lại ủy khuất ngồi bệt trước cổng khóc lóc:

“Thẩm Ngạo Tuyết, ngươi bất hiếu!

“Ngươi coi thường luân thường, dám đối xử với phụ thân như vậy!

“Ta và mẫu thân của Chi nhi từ nhỏ đã là thanh mai trúc mã. Nếu không phải mẫu thân ngươi ép ta làm quận mã, thì Chi nhi và mẫu thân nó mới là chính thất và đích nữ của ta!”

“Bao năm nay, trong lòng ta luôn cảm thấy có lỗi với mẹ con họ. Khó lắm mới chờ được đến khi mẫu thân con qua đời, ta muốn đón họ về để bù đắp cho đàng hoàng, nào ngờ con lại không cho!

“Con là nữ nhi của ta, ta là phụ thân của con! Con dựa vào đâu mà không cho?

“Con có biết bao năm nay, mẹ con họ phải chịu bao nhiêu ấm ức không?”

---

 4.

Giang Ấu Vi và Thẩm Vận Chi chịu bao nhiêu ấm ức, ta không rõ. Nhưng phụ thân cặn bã của ta thì đúng là đang ấm ức thật.

Đường đường là Trung Dũng Bá, vậy mà chẳng màng thể diện, ngồi bệt trước cửa phủ mình khóc lóc, khiến người qua đường dừng lại chỉ trỏ bàn tán.

Nếu không phải vì “chân ái”, ta thật sự không tin nổi.

“Chẳng phải Trung Dũng Bá Thẩm Tri Chương đó sao? Sao lại bị đuổi khỏi phủ?”

“Đáng đời! Chính thất vừa bệnh mất, tang kỳ còn chưa qua đã vội vàng dắt con riêng của ngoại thất vào nhà.”

“Đại tiểu thư trong phủ nổi giận, tống cả Bá gia lẫn đứa con riêng ra ngoài.”

“Hừ! Tính khí như vậy, sau này sợ chẳng nhà nào dám cưới.”

“Chuyện đó khỏi cần ngươi lo. Thẩm đại tiểu thư sắp đính thân với Thái tử điện hạ rồi, người ta là Thái tử phi tương lai đấy!”

Người này hóng chuyện cũng thật trúng chỗ.

Thẩm Vận Chi – con tiểu trà xanh ấy – mặt sưng vù, ngồi bệt bên cạnh phụ thân, đáy mắt đầy ghen ghét và oán hận.

Thấy ta nhìn nàng ta, nàng ta lập tức đổi sang vẻ nhu nhược vô tội, cúi đầu tủi thân như một đóa bạch liên hoa.

Ta ghé sát tai trưởng tỷ, nhỏ giọng:

“Tỷ tỷ, phụ thân nói như vậy, lỡ truyền vào cung, Hoàng hậu nương nương và Thái tử điện hạ nghe được, liệu có hiểu lầm không?”

Thái tử Nam Cung Linh chính là nam chính của câu chuyện này.

Trong cốt truyện kiếp trước, hắn yêu sâu đậm trưởng tỷ Thẩm Ngạo Tuyết. Nhưng vì tỷ ấy bị hãm hại, thất thân với An vương, hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn người mình yêu gả cho đệ đệ ruột, còn bản thân bị ép cưới Thẩm Vận Chi.

Suốt một năm thành hôn, hắn chưa từng chạm vào Thẩm Vận Chi dù chỉ một ngón tay.

Ngược lại, Thẩm Vận Chi luôn lén lút qua lại với Nam Cung Tuân sau lưng hắn.

Đến cuối cùng, nàng ta còn cấu kết với Nam Cung Tuân, lấy trưởng tỷ và đứa bé trong bụng tỷ ấy làm con tin, hại chết Nam Cung Linh.

Khi đọc truyện, ta chèo thuyền chính là cặp uyên ương khổ mệnh này.

Tuy biết kiếp này hai người sẽ ở bên nhau, nhưng ta nhớ Hoàng hậu – mẫu thân của Thái tử – vốn không quá ưa trưởng tỷ.

Là một fan CP chân chính, ta cảm thấy mình có trách nhiệm nhắc tỷ một tiếng.

Trưởng tỷ nghe vậy liếc ta một cái, khẽ cười:

“Muội muội rơi xuống nước bệnh một trận, hình như thông minh hơn nhiều rồi.”

Biểu cảm hóng chuyện của ta lập tức cứng đờ, khóe môi giật giật cười gượng:

“Như nhi chỉ lo cho tỷ tỷ thôi. Nếu tỷ không thích, sau này Như nhi sẽ không nhiều lời nữa…”

Không ngờ trưởng tỷ chỉ cười, xoa đầu ta:

“Thông minh một chút, là chuyện tốt.”

Hu hu! Tỷ tỷ ấm áp quá, ta muốn ôm tỷ quá đi!

Chỉ là… tỷ ấy sẽ không phát hiện ta đã thay linh hồn rồi chứ?

---

 5.

Phụ thân cặn bã và con tiểu trà xanh kia thích mất mặt thì mặc họ, trưởng tỷ lại chẳng dung túng.

Ngay trước mặt hai người, tỷ sai đóng sập cửa phủ lại.

Khóc lóc, đập cửa thế nào cũng vô ích, phụ thân đành lúng túng đứng dậy, lau khô nước mắt, dẫn theo con tiểu trà xanh quay về căn nhà ngoại trạch ông ta mua cho Giang Ấu Vi ở hẻm Vi Thủy.

Giang Ấu Vi năm xưa cũng xuất thân quan lại, đáng tiếc phụ thân nàng ta tham ô bị cách chức, nàng ta sa sút thành ca nữ bán nghệ.

Nhưng số nàng ta tốt. Chưa hát được bao lâu đã nối lại liên lạc với phụ thân ta, được ông ta chuộc thân, nuôi dưỡng trong căn nhà hai tiến ở hẻm Vi Thủy.

Phụ thân ta là thứ tử nhỏ nhất của phủ Vũ An Hầu. Dù sa sút, nhưng vẫn là dòng dõi huân quý, trong nhà tuyệt đối không thể chấp nhận một nữ nhân phong trần bước vào cửa làm vợ.

Huống chi phụ thân ta còn nhất quyết muốn cưới nàng ta làm chính thê. Tổ phụ biết chuyện, đánh cho một trận tơi bời, rồi đuổi ra khỏi nhà.

Phụ thân và Giang Ấu Vi sống bên nhau một thời gian cũng coi như tiêu dao vui vẻ.

Nhưng chẳng mấy chốc tiền bạc trong tay đã tiêu sạch.

Đúng lúc ấy, Đoan Dương Quận Chúa – kẻ oan đại đầu – xuất hiện!

Bà nhìn trúng phụ thân ta, chiêu làm quận mã, cho ông ta áo gấm cơm ngon, chức tước vinh hiển, nuôi ông ta trắng trẻo béo tốt, ăn mặc có người hầu hạ.

Thế mà phụ thân, ngoài mặt cung kính thuận theo, sau lưng lại lén lút qua lại với Giang Ấu Vi, cùng nhau hút máu bà.

Bị ép làm rể ư? Phi! Rõ ràng là tự nguyện!

Giờ ăn no rồi lại mắng đầu bếp, đúng là thứ gì không biết!

Chủ nhân ban đầu của thân xác này, ở kiếp trước, chỉ vì vô tình nhìn thấy Thẩm Vận Chi lén gặp An vương mà bị đẩy xuống nước chết đuối.

Còn Lâm di nương, chỉ vì phát giác ra chân tướng, muốn đòi lại công bằng cho nữ nhi, liền bị Giang Ấu Vi vu hãm tư thông với quản gia, bị phụ thân đánh đến chết.

Dù chỉ là tình tiết nền mờ nhạt, nhưng khi ta trở thành Thẩm Vân Như, những chuyện ấy đã như chính mình trải qua.

Ta muốn xem, kiếp này con tiểu trà xanh Thẩm Vận Chi sẽ bị ngược tơi tả thế nào.

---

 6.

Đoan Dương Quận Chúa bệnh mất, Lâm di nương đau buồn sinh bệnh.

Vì thế bà không tận mắt chứng kiến cảnh hôm nay phụ thân dẫn con tiểu trà xanh đến gây chuyện.

Nghe nói trưởng tỷ đã quét sạch đôi phụ nữ vô sỉ kia ra khỏi cửa, bà lập tức nói:

“Làm tốt lắm!

“Quận chúa mới mất còn chưa qua thất tuần đầu, lão gia đã dám dẫn thứ dã chủng ấy đến linh đường quấy phá!

“Không ngờ ông ta lại giấu quận chúa làm ra chuyện này, giấu kín cả trên dưới trong phủ…”

Ai bảo không phải chứ?

Với cái đức hạnh của phụ thân ta, nói thật, ngoài gương mặt còn coi được, lại biết khoe khoang chút văn chương, thì những chỗ khác chẳng ra gì.

Đoan Dương Quận Chúa là người mạnh mẽ. Nếu bà không chết sớm, thì ngoại thất, con riêng và cả phụ thân ta chắc chắn chẳng có kết cục tốt.

Đáng tiếc bà ra đi quá sớm. Kiếp trước trưởng tỷ lại được che chở quá kỹ, mới để mẹ con họ cướp mất tất cả.

Lâm di nương nắm tay ta, chậm rãi dặn dò:

“Như nhi, quận chúa đối với ta ân nặng như núi. Bà ấy đi đột ngột như vậy, trưởng tỷ con trong lòng nhất định rất đau.

“Con là muội muội duy nhất của tỷ ấy, lúc này nhất định phải đứng về phía tỷ, cùng một lòng với tỷ, hiểu chưa?”

Ta cảm nhận được tình cảm Lâm di nương dành cho Đoan Dương Quận Chúa, liền gật đầu.

Lâm di nương tuy là của hồi môn theo hầu quận chúa, sau được nâng làm di nương, nhưng hai người xưa nay vẫn giữ tình nghĩa chủ tớ sâu nặng.

Đoan Dương Quận Chúa chưa từng dùng xuất thân của bà để chèn ép, còn trả lại khế ước bán thân, xóa bỏ thân phận tiện tịch cho bà.

Vì vậy thân phận của bà là lương thiếp, có thể được nâng làm chính thê, khác hẳn với tỳ thiếp hay tiện thiếp thông thường.

Cũng vì Lâm di nương một lòng hướng về quận chúa, nên phụ thân ta không ưa bà. Sau khi có ta, ông ta càng ít lui tới phòng bà.

May mà Lâm di nương đối với phụ thân cũng chẳng có tình cảm gì, chỉ đóng cửa dạy dỗ ta cho tốt.

---

 7.

Nghe ta nhắc nhở, trưởng tỷ quả nhiên không chậm trễ. Ngay hôm sau đã cầm đơn lên cửa cung kêu oan.

Đoan Dương Quận Chúa xuất thân từ phủ Hằng Thân Vương, là đường muội của đương kim Thánh thượng. Dù Hằng Thân Vương đã qua đời, nhưng mấy vị huynh trưởng của bà vẫn còn đó.

Trưởng tỷ vốn cầm kịch bản được cả nhà cưng chiều. Các cữu phụ của tỷ đều đang làm quan trong triều, nghe tin trong tang lễ của muội muội lại xảy ra chuyện xấu xa như vậy, liền đồng loạt dâng sớ tố cáo phụ thân ta.

Thế là phụ thân không chỉ bị quở trách, còn bị cách chức.

Vốn dĩ còn giữ một chức tản kỵ tướng quân nhàn tản, giờ đến chút bổng lộc ấy cũng mất.

Hiện nay trưởng tỷ nắm quyền trong phủ, đương nhiên không thể cho phụ thân một đồng nào.

Phụ thân cùng “bạch nguyệt quang” và cô con gái ngoan của ông ta sống bên ngoài hơn một tháng không ai quản thúc, cuối cùng cũng không cầm cự nổi.

Trước kia ông ta tiêu xài bên ngoài đều ghi nợ, rồi sai người mang hóa đơn về phủ để phòng kế toán thanh toán.

Nhưng trưởng tỷ đã cắt đường tiền bạc của ông ta, các cửa hàng không thu được tiền, tự nhiên cũng chẳng ai cho ông ta nợ nữa.

Nói lý ra, Giang Ấu Vi theo ông ta hơn mười năm, ruộng đất khế ước cùng tiền bạc trong tay hẳn vơ vét không ít.

Nhưng nàng ta sao có thể chịu móc tiền ra?

Chưa đầy một tháng đã bắt đầu than nghèo kể khổ, nói trong nhà hết tiền tiêu, lại bảo trưởng tỷ cố ý chèn ép.

Dẫn theo Thẩm Vận Chi và phụ thân ta định xông vào cửa phủ Bá tước.

“Đại tiểu thư hận ta thì thôi, nhưng Chi nhi là cốt nhục ruột thịt của phụ thân ngươi! Sao ngay cả muội muội ruột mình cũng không dung nổi?

“Ta xuất thân ca nữ thấp hèn là thật, nhưng trước kia cũng là con nhà quan. Lưu lạc phong trần đâu phải ta tự nguyện. Rõ ràng là ta quen biết Bá gia trước, là quận chúa cướp người giữa đường…”

Không hổ là ca nữ xuất thân, đúng là có chút công phu diễn xuất. Dù đã ngoài ba mươi, nàng ta vẫn khóc đến lê hoa đái vũ, khiến người nhìn cũng thương, tim phụ thân ta như muốn vỡ ra:

“Vi nương! Nàng đừng nói vậy!

“Đều là đứa con bất hiếu kia, ngay cả ta – phụ thân của nó – mà nó cũng dám cãi lời!

“Thẩm Ngạo Tuyết! Ta hỏi con, có phải con dặn phòng kế toán không được thanh toán cho chúng ta không? Đây là phủ Trung Dũng Bá! Ta là phụ thân của con! Ta mới là chủ của cái nhà này!”

Trưởng tỷ nghe vậy bật cười.

“Phụ thân, người thật sự oan cho nữ nhi rồi.

“Không phải nữ nhi keo kiệt không cho phòng kế toán thanh toán, mà là trong sổ của người… vốn dĩ chẳng còn tiền.

“Năm đó mẫu thân gả cho người, người nghèo rớt mồng tơi. Nếu không nhờ bệ hạ ban tước Bá, lại xây phủ Bá tước, thì người đã phải ở rể phủ Hằng Thân Vương rồi.

“Mọi chi tiêu trong phủ bấy lâu nay đều do của hồi môn của mẫu thân chống đỡ. Chút bổng lộc và thực ấp của người sớm đã dán vào ngoại thất và cô con gái ngoan của người rồi.

“Ngay cả vậy vẫn không đủ, mỗi năm mẫu thân còn phải bù thêm cho người mấy vạn lượng.

“Từng khoản từng khoản đều có sổ sách rõ ràng.

“Ta là nữ nhi duy nhất của mẫu thân. Theo luật triều này, nữ tử qua đời, của hồi môn sẽ do con cái thừa kế.

“Làm gì có chuyện phụ thân lại để nữ nhi lấy của hồi môn và tiền riêng của mình nuôi người cùng ngoại thất và con riêng chứ?”

---

 8.

Trưởng tỷ nói những lời ấy ngay trước cửa nhà.

Người qua kẻ lại trên phố đều nghe rõ.

Ai nấy đều chỉ trỏ phụ thân ta.

“Trung Dũng Bá đúng là mặt dày, ăn bám mà còn lên mặt, lần đầu mới thấy.”

“Ngoại thất và con gái bà ta mới thật sự trơ trẽn. Đáng tiếc Đoan Dương Quận Chúa đến chết vẫn bị che mắt.”

“Hê, phải nói mẹ con này cũng xinh xắn đấy. Nếu treo bảng ở Phi Tiên Các, ta nhất định sẽ đến ủng hộ…”

Những lời bàn tán ấy truyền thẳng vào tai ba người họ.

Phụ thân và Giang Ấu Vi tức đến mặt xanh mặt trắng.

Nhưng dù sao cũng lớn tuổi, da mặt dày hơn, ngoài việc trừng mắt nhìn chúng ta, cũng chẳng làm được gì.

Thẩm Vận Chi thì chưa từng chịu nhục nhã như vậy. Mắt ngập nước, nàng ta oán hận liếc trưởng tỷ một cái, rồi đột ngột lao đầu vào cửa phủ.

Không biết là tức quá hóa liều, hay thật sự chịu không nổi uất ức mà muốn chết.

Với tốc độ và lực ấy, e rằng thần tiên cũng khó cứu.

Ta vùi đầu vào ngực trưởng tỷ, cả người run lên bần bật.

Không phải vì sợ, mà vì kích động.

Con tiểu trà xanh này chẳng lẽ cứ thế mà xong đời?

Vui quá đi!

Nhưng điều ta không ngờ là, đúng vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một bóng người bỗng xuất hiện, phi thân chắn trước mặt Thẩm Vận Chi, ôm lấy nàng ta rồi lăn sang một bên.

Hắn lo lắng hỏi:

“Cô nương, nàng không sao chứ?”

Thẩm Vận Chi khóc đến mơ màng, mở mắt ra nhìn nam nhân trước mặt, sững người.

“Là ngươi?”

Rồi nàng ta làm loạn:

“Vì sao ngươi cứu ta? Để ta chết! Để ta chết đi!”

Ta nhìn rõ dung mạo người đàn ông kia, hít vào một hơi lạnh.

Trong đầu chỉ bật ra một chữ: “Xong.”

Đây chẳng phải chính là An vương Nam Cung Tuân – tên phu quân cặn bã của trưởng tỷ ở kiếp trước sao?

Chẳng lẽ họ đã quen biết nhau từ trước khi Thẩm Vận Chi vào phủ?

---

 9.

Ta nhận ra Nam Cung Tuân. Dù sao trong những ký ức ta tiếp nhận, nguyên chủ chính là vì bắt gặp hắn lén hẹn hò với Thẩm Vận Chi, rồi bị hắn tự tay ném xuống nước dìm chết.

Trưởng tỷ lại càng không xa lạ gì với hắn. Kiếp trước, chính người đàn ông này đã tự tay rạch bụng tỷ, moi đứa con chưa chào đời ra làm thuốc dẫn cho Thẩm Vận Chi.

Trưởng tỷ bị bọn họ hành hạ đến mức trọng sinh. Lúc này nhìn thấy Nam Cung Tuân – tên đại tra nam ấy – tay ôm ta bỗng siết chặt lại, hận ý trong đáy mắt lập tức bùng lên.

“An Vương điện hạ?”

Nam Cung Tuân ôm Thẩm Vận Chi trong lòng, vẻ mặt đầy quan tâm và xót xa, nhưng khi nhìn về phía trưởng tỷ, ánh mắt lạnh còn hơn băng.

“Đã biết là bản vương, còn không hành lễ?

“Đích trưởng nữ phủ Trung Dũng Bá thật oai phong quá nhỉ. Giữa ban ngày ban mặt mà dám coi thường mạng người. Trong mắt ngươi còn có vương pháp không?”

Tên cặn bã này đang sủa cái gì vậy?

Có lẽ trưởng tỷ không ngờ lại gặp Nam Cung Tuân ở đây, hơi thở có chút rối loạn.

Ta ôm lấy tay trưởng tỷ, vùi vào lòng tỷ, ngây thơ hỏi: “Tỷ tỷ, vì sao An Vương điện hạ lại ôm Vận Chi? Nam nữ thụ thụ bất thân, bọn họ thật không biết xấu hổ…”

Một câu của ta lập tức khiến cục diện đổi hướng.

Mọi người đồng loạt nhìn hai người họ với ánh mắt tò mò.

Lúc này Thẩm Vận Chi dường như mới nhận ra mình đang bị Nam Cung Tuân ôm chặt trong lòng. Bàn tay lớn của hắn áp sát eo thon của nàng, hai người dính sát không kẽ hở.

Nàng kêu khẽ một tiếng, mặt đỏ bừng, vội vàng đẩy hắn ra.

Trưởng tỷ lập tức hiểu ý ta, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía Nam Cung Tuân và Thẩm Vận Chi.

“An Vương điện hạ và Thẩm Vận Chi rốt cuộc là quan hệ gì? Giữa ban ngày ban mặt mà ôm ôm ấp ấp như vậy, còn ra thể thống gì nữa?”

Không ngờ trưởng tỷ lại trực tiếp đối đáp, sắc mặt Nam Cung Tuân lập tức trầm xuống.

“Ta với vị cô nương này chỉ mới gặp một lần. Vừa rồi thấy nàng định tìm cái chết, trong lúc cấp bách mới… Ngươi đừng có cố tình gây sự!”

Ta liếc hắn một cái, bĩu môi lẩm bẩm: “An Vương điện hạ thật không nói lý. Điện hạ có thể nói tỷ tỷ ta, còn tỷ tỷ ta lại không được nói điện hạ sao?”

Đúng là thứ tiêu chuẩn kép, cút đi cho khuất mắt!

10.

Trưởng tỷ vỗ nhẹ mu bàn tay ta, giao ta cho đại nha hoàn Hải Đường, rồi không kiêu không nịnh hành lễ với Nam Cung Tuân.

Sau đó thẳng thắn hỏi: “Điện hạ thấy mắt nào của ta coi thường mạng người?

“Người phụ nữ này vô duyên vô cớ tự mình đâm đầu vào cổng phủ Trung Dũng Bá ta. Ta còn chưa trách nàng làm ô uế gia môn, nàng có gì mà phải oan ức?”

Lúc này, thị vệ của An Vương đã đi dò hỏi một vòng.

Nghe vậy liền ghé sát tai hắn nói nhỏ: “Điện hạ, vị cô nương này là con gái của Trung Dũng Bá với ngoại thất sinh ra. Chủ mẫu Đoan Dương quận chúa mới qua đời chưa hết thất đầu, Thẩm Bá gia đã vội vàng muốn đón người vào phủ, đại tiểu thư tự nhiên không chịu…

“Hơn nữa, bệ hạ có ý chỉ hôn đại tiểu thư Thẩm gia cho Thái tử điện hạ, chúng ta vẫn là đừng nên đắc tội.”

Nửa câu đầu quả thật khiến Nam Cung Tuân bình tĩnh lại.

Chuyện như vậy, đặt ở bất kỳ danh môn vọng tộc nào cũng khó lòng chấp nhận.

Nhưng nửa câu sau lại khiến hắn nổi giận.

Hắn hừ lạnh: “Thái tử phi tương lai thì sao? Vương tử phạm pháp cũng như thứ dân. Ngươi làm con gái mà ngang ngược độc ác, bất hiếu bất đễ, đuổi cả cha ruột ra khỏi phủ, để cốt nhục của phụ thân lưu lạc bên ngoài!

“Đức hạnh như vậy, sao có thể làm Thái tử phi? Sau này sao có thể làm mẫu nghi thiên hạ?”

Rõ ràng là không phân phải trái mà cố tình nhắm vào!

Trưởng tỷ lập tức nổi giận: “Luật pháp triều ta điều nào quy định nhất định phải để ngoại thất của phụ thân và con gái do ngoại thất sinh ra vào phủ?

“Huống hồ mẫu thân mới mất chưa hết thất đầu. Cho dù phụ thân muốn nạp thiếp, cũng phải đợi thêm thời gian mới phải.

“Chuyện dung túng phụ thân nạp một ca nữ tiện tịch làm thiếp, ta làm con gái không dám.

“Nếu truyền ra ngoài, thử xem có vị quý nữ nào dám gả cho ngươi làm kế thất!”

Lời này khiến cha cặn bã và Giang Ấu Vi đều sững sờ.

“Ai nói ta muốn nạp Vi nương làm thiếp?”

Trưởng tỷ lập tức đáp trả: “Chẳng lẽ phụ thân còn muốn lập nàng làm chính thất sao???

“Vậy nữ nhi chi bằng đâm đầu chết ngay trước cửa này!

“Phủ Trung Dũng Bá chúng ta dù sao cũng là huân quý. Nếu phụ thân cưới một ca nữ tiện tịch làm chính thất, truyền ra ngoài, ta và muội muội còn mặt mũi nào sống trên đời?”

Ta vội lau nước mắt, òa khóc:

“Thật quá mất mặt! Nếu để người ta biết, họ sẽ nói gì về phủ Trung Dũng Bá chúng ta đây? Tỷ tỷ, muội không muốn sống nữa!

“Chúng ta chết ngay tại đây để giữ trọn danh tiết!

“An Vương điện hạ, điện hạ giúp đôi mẫu nữ kia ép chết tỷ muội chúng ta, đến lúc đó bệ hạ hỏi tội, xem điện hạ ăn nói thế nào!”

11.

Người ta thường nói, kẻ dữ sợ kẻ liều, kẻ liều lại sợ kẻ không cần mạng.

Giang Vận Chi một người đâm đầu, chúng ta là hai người cùng đâm.

Trưởng tỷ là đích tiểu thư phủ Trung Dũng Bá, lại là biểu điệt nữ ruột của đương kim thánh thượng.

Nam Cung Tuân chỉ là hoàng tử thứ xuất. Chuyện lớn như vậy, chỉ cần hắn có đầu óc thì cũng không dám gây ra.

Nhưng điều ta không ngờ là hắn thật sự không có đầu óc.

Nghe chúng ta nói vậy, hắn còn khiêu khích:

“Lấy cái chết ra dọa bản vương sao? Được! Các ngươi đâm thử xem!

“Bản vương không tin các ngươi thật sự dám…”

Hắn còn chưa nói hết, một đội nhân mã đã vội vã kéo tới, bao vây kín trước cửa phủ Trung Dũng Bá.

Thái tử Nam Cung Linh mặc giáp bạc, phía sau áo choàng đỏ thẫm như máu. Hắn nhảy xuống khỏi tuấn mã, lao tới trước mặt trưởng tỷ, nắm chặt tay tỷ: “Tuyết nhi, nàng không sao chứ?”

Ôi! Nam chính cuối cùng cũng xuất hiện rồi!

Cặp đôi ta chèo là thật!

Hải Đường quả không hổ là đại nha hoàn của trưởng tỷ. Kiếp trước nàng vì bảo vệ trưởng tỷ mà bị Nam Cung Tuân bắn tên thành tổ ong.

Lúc này nàng bước ra, tố cáo hành vi của hắn:

“Thái tử điện hạ, người cuối cùng cũng đến rồi.

“An Vương điện hạ thật quá nhẫn tâm. Quận chúa nhà ta vừa mới qua đời, hắn đã giúp ngoại thất và con gái của ngoại thất, ép tiểu thư và nhị tiểu thư nhà ta đến đường cùng!”

Ta cũng rưng rưng nước mắt cáo trạng: “Thái tử điện hạ! An Vương điện hạ nói tỷ tỷ ta ngang ngược độc ác, còn nói tỷ không xứng làm Thái tử phi của người.

“Tỷ tỷ ta nổi tiếng dịu dàng hiền thục, rõ ràng là bị bọn họ ép đến mức này!”

Quả nhiên Nam Cung Linh nổi giận, trừng mắt nhìn Nam Cung Tuân: “Từ khi nào Thái tử phi của cô là ai, lại đến lượt lục hoàng đệ ngươi quyết định?”

Nam Cung Linh là đích tử của Hoàng hậu, là trữ quân tương lai.

Hơn nữa hắn không chỉ là Thái tử, còn có chiến công và binh quyền trong tay.

Còn Nam Cung Tuân chẳng qua chỉ là một hoàng tử, lời vừa nói ra đã phân rõ quân thần.

Kiếp trước, nếu không phải Nam Cung Tuân và Thẩm Vận Chi lấy mạng trưởng tỷ ra uy hiếp, nam chính căn bản sẽ không thua!

Tên tiểu nhân Nam Cung Tuân, cút xa cho ta!

12.

Quả nhiên, lời Nam Cung Linh vừa dứt, Nam Cung Tuân lập tức không dám hung hăng nữa.

“Thái tử điện hạ bớt giận, thần đệ không dám!”

Ta nhân cơ hội bồi thêm một nhát, vừa lau nước mắt nước mũi vừa khóc lóc:

“An Vương điện hạ nói mình không dám, tiểu nữ thấy điện hạ gan lớn lắm!

“Vì con gái của một ca nữ tiện tịch mà ép chết tỷ muội chúng ta.

“Thái tử điện hạ, người phải làm chủ cho muội và tỷ tỷ!”

Nam Cung Linh và trưởng tỷ lớn lên cùng nhau từ nhỏ, trưởng tỷ lại thương ta, nên hắn vẫn luôn coi ta như muội muội ruột.

Thấy ta khóc ấm ức như vậy, hắn lập tức nổi giận.

“Lục đệ, ngươi dựa vào thân phận hoàng tử mà dám uy hiếp hoàng thân?

“Đoan Dương quận chúa là đường muội của phụ hoàng. Tính theo bối phận, Tuyết nhi và Như nhi còn phải gọi ngươi một tiếng biểu ca!”

Bị mắng xối xả, Nam Cung Tuân vẫn chưa chịu phục.

“Nhưng… Thẩm cô nương cũng là con gái của Trung Dũng Bá, nàng cũng là biểu muội của ta…”

Nam Cung Linh suýt nữa bị hắn chọc cho tức chết.

“Con gái do ngoại thất sinh ra, không danh không phận, cũng xứng đem ra so với Tuyết nhi các nàng?

“Ta thấy ngươi bị nữ nhân kia mê hoặc đến hồ đồ, ngay cả trưởng ấu tôn ti cũng không phân biệt được!”

Thấy Nam Cung Tuân còn muốn mở miệng, hắn trực tiếp quát:

“Còn đứng đó làm gì? Mau về phủ, đóng cửa tự kiểm điểm!

“Chuyện hôm nay, cô sẽ tấu lên phụ hoàng!”

Nam Cung Tuân đầy vẻ phẫn hận, trừng mắt nhìn ta một cái, lại nhìn Thẩm Vận Chi đầy lưu luyến rồi mới rời đi.

Thấy hắn đi rồi, không còn ai chống lưng, Thẩm Vận Chi kích động quá mà ngất xỉu.

Giang Ấu Vi và cha cặn bã ôm nàng khóc lóc thảm thiết như thể nàng đã chết thật.

Ta lập tức kéo mọi người vào phủ, nói với trưởng tỷ:

“Tỷ tỷ, mau vào đóng cửa lại.

“Nàng ta tự mình ngất đi, không ai chạm vào nàng, quay đầu lại đừng để nàng vu oan cho chúng ta!”

Người cha trước giờ chẳng mấy coi trọng ta, lần đầu tiên trong đời lớn tiếng gọi đủ họ tên ta:

“Thẩm Vân Như!”

Ta chẳng buồn đáp, đóng sầm cửa lại.

13.

Cấm quân của Nam Cung Linh đứng canh ngoài phủ, cho dù cha cặn bã bọn họ có khóc chết ở đó cũng không vào được.

Người vây xem ngày một đông, bọn họ cũng thấy mất mặt, đành khiêng Thẩm Vận Chi rời đi trong bộ dạng lủi thủi.

Nam Cung Linh thắp hương cho Đoan Dương quận chúa, rồi đứng dưới hành lang nói chuyện với trưởng tỷ.

Ta và Hải Đường nắm tay nhau đứng phía sau… hóng chuyện.

Hải Đường thì thầm: “Thái tử điện hạ thật anh minh thần võ, với tiểu thư đúng là trời sinh một cặp.”

Ta gật đầu lia lịa: “Đúng đúng.”

Hải Đường lại nói: “Tiểu thư số khổ, may mà có Thái tử điện hạ. Nếu không, ngoại thất với đứa con hoang kia nói không chừng đã vào phủ rồi!”

Ta phụ họa: “Chứ còn gì nữa.”

Nghe ta đáp qua loa, Hải Đường quay sang nhìn ta đầy nghi hoặc, còn hơi chê.

“Nhị tiểu thư, người có thể tự mình nói thêm hai câu được không?”

Ta hăng hái: “Bao giờ bọn họ thành thân? Hay là vào động phòng luôn đi!

“Ta muốn xem! Sinh con! Sinh con!”

Hải Đường sợ quá, lập tức bịt miệng ta lại.

“Nhị tiểu thư, người bớt nói lại đi.

“Quận chúa còn đang trong tang kỳ đó!”

Lời này khiến ta sực tỉnh.

Kiếp trước, chính vì trưởng tỷ thủ hiếu cho Đoan Dương quận chúa ba năm, mới để đôi mẫu nữ kia có cơ hội thừa nước đục thả câu.

Lần này ta phải mau chóng thúc đẩy hôn sự của bọn họ, kẻo đêm dài lắm mộng.

Nghĩ vậy, ta vội chạy về phía trưởng tỷ và Nam Cung Linh.

Trưởng tỷ ngạc nhiên nhìn ta: “Như nhi, chạy gấp vậy làm gì? Có chuyện gì sao?”

Ta quỳ xuống trước mặt Nam Cung Linh:

“Thái tử điện hạ, xin người sớm cưới tỷ tỷ ta đi!”

Trưởng tỷ sững lại: “Muội nói linh tinh gì vậy? Mẫu thân còn trong tang…”

Ta giải thích:

“Như nhi biết, theo lý, đích mẫu qua đời, tỷ tỷ phải thủ hiếu ba năm.

“Nhưng chẳng phải cũng có lệ trong trăm ngày đầu tang kỳ vẫn có thể thành hôn sao?

“Thái tử điện hạ đã hai mươi tuổi rồi, tỷ tỷ chẳng lẽ nỡ để người đợi thêm ba năm?

“Như nhi còn nhỏ, thay đích mẫu thủ hiếu ba năm, khi đó cũng mới mười bảy.

“Tỷ tỷ cứ xuất giá đi, để Như nhi thay tỷ thủ hiếu!”

Lời ta nói khiến trưởng tỷ vừa đỏ mặt vừa đỏ mắt.

Nam Cung Linh nhìn ta đầy tán đồng.

“Tuyết nhi, cô thấy muội muội nàng nói có lý. Cô sẽ lập tức hồi cung, xin phụ hoàng định hôn sự của chúng ta. Nàng chờ cô!”

Trưởng tỷ vẫn do dự: “Nhưng…”

Ta lập tức ghé sát tai tỷ thì thầm:

“Tỷ tỷ quên rồi sao? Sản nghiệp trong phủ đều là của hồi môn của đích mẫu. Tỷ xuất giá sẽ mang hết đi.

“Đến lúc đó, cho dù phụ thân có cứng rắn đón đôi mẫu nữ kia vào phủ, cũng chẳng vớt được lợi gì!

“Tỷ mau gả đi!”

Trưởng tỷ nhìn ta bằng ánh mắt kinh ngạc, nhưng cuối cùng không nói gì.

14.

Nam Cung Linh ở lại một lúc rồi cáo từ, trước khi đi còn để lại mười thị vệ cho trưởng tỷ.

Mấy người đó đứng canh trước phủ Trung Dũng Bá như môn thần, đến con ruồi cũng không dám bay vào.

Ta đang định quay về báo tin tốt này cho Lâm di nương thì bị trưởng tỷ gọi vào phòng.

Ta thấp thỏm bước vào, thấy trưởng tỷ ngồi đó, mặt không biểu cảm, ánh mắt chăm chú nhìn ta.

Không hiểu sao trong lòng ta bỗng hoảng hốt, lập tức quỳ xuống.

“Tỷ tỷ gọi Như nhi tới có việc gì?

“Có phải Như nhi làm sai chuyện gì không?”

Trưởng tỷ nhìn ta rất lâu, rồi đột nhiên bật khóc.

Tỷ nâng mặt ta lên, đau lòng hỏi:

“Như nhi… có phải muội cũng trở về rồi không?”

Ta ngẩn người, chưa hiểu ý tỷ.

Tỷ hạ giọng, ghé sát tai ta:

“Có phải muội cũng… chết rồi sống lại không?”

Ta mở to mắt, kinh ngạc nhìn trưởng tỷ:

“Tỷ tỷ, tỷ…”

Trưởng tỷ ôm đầu ta vào lòng:

“Muội không cần nói, tỷ đều biết. Vì tỷ cũng giống muội.

“Muội biết khi tỷ nhìn thấy người ta vớt muội từ dưới nước lên, lòng tỷ đau đến mức nào không?

“Còn di nương của muội, bà ấy tốt như vậy mà lại…

“Là tỷ vô dụng, không bảo vệ được các muội!”

Ta chợt hiểu ra.

Trưởng tỷ tưởng ta cũng là người trọng sinh?

Đúng là trùng hợp quá rồi!

Ta lập tức nói:

“Tỷ tỷ, Như nhi đều nhìn thấy.

“Như nhi tận mắt nhìn từng người các tỷ bị An Vương và đôi mẫu nữ Thẩm Vận Chi hại chết! Như nhi hận lắm, cho nên mới quay về!”

Trưởng tỷ nắm chặt tay ta, trong mắt đầy vẻ tan nát: “Bao nhiêu năm nay, tỷ vẫn luôn cảm thấy cái chết năm đó của muội có điều mờ ám. Muội nói cho tỷ biết, rốt cuộc muội chết thế nào?”

Ta nghiến răng, căm hận nói: “Muội nhìn thấy Thẩm Vận Chi lén gặp An Vương trong phủ. Bị bọn họ phát hiện, An Vương đã tự tay dìm muội chết trong hồ sen ở hậu viện.

“Tỷ tỷ, tỷ đừng gả cho An Vương, được không?

“Chuyện giữa tỷ và An Vương năm đó vốn dĩ là do đôi mẫu nữ kia một tay sắp đặt, mục đích là cướp vị trí Thái tử phi của tỷ.

“Thái tử điện hạ cũng vì cứu tỷ mà bị bọn họ uy hiếp đến chết.

“Như nhi muốn bảo vệ tỷ và di nương, không muốn chuyện kiếp trước lặp lại nữa!”

Là một fan nguyên tác lại xuyên vào truyện, ta điên cuồng “tiết lộ kịch bản”.

Quả nhiên khiến trưởng tỷ hạ quyết tâm, sớm mang theo toàn bộ của hồi môn của đích mẫu xuất giá, không để cha cặn bã, Giang Ấu Vi và Thẩm Vận Chi chiếm được một đồng lợi nào.

15.

Hôn sự của trưởng tỷ và Nam Cung Linh diễn ra thuận lợi như nước chảy thành sông.

Nàng là cô gái duy nhất của phủ Hằng Vương đời này, có ba cữu cữu, tám biểu ca, ai nấy đều giữ chức vị cao.

Môn đăng hộ đối, xứng đôi vừa lứa.

Còn Nam Cung Tuân, vì chuyện lần trước bị hoàng đế mắng cho té tát, tước mất chức vụ trong tay, bị đày đi trông coi hoàng lăng chịu phạt.

Cha cặn bã và Giang Ấu Vi không biết âm thầm toan tính điều gì, vậy mà lại chủ động quay về, chỉ nói con gái xuất giá, hắn làm cha không thể mặc kệ.

Tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện đón Giang Ấu Vi và Thẩm Vận Chi vào phủ.

Trưởng tỷ sắp đại hôn, chỉ cần cha cặn bã không tự chuốc họa, trưởng tỷ cũng không có lý do động đến hắn.

Huống hồ hôn sự gấp gáp, vốn đã có một đống việc phải lo.

May mà Nam Cung Linh chu đáo, từ sớm đã phái người trong cung đến giúp đỡ. Một hai tháng tất bật, cuối cùng cũng chuẩn bị tạm ổn.

Còn ta, vì có công tác hợp hôn sự của trưởng tỷ và Nam Cung Linh, trên dưới trong phủ đều đối đãi với ta rất tốt.

Ngoài việc phải thủ hiếu cho Đoan Dương quận chúa, ăn uống thanh đạm, y phục giản dị, thì cuộc sống cũng coi như dễ chịu.

Hôm đó ta tụng kinh xong trong Phật đường cho Đoan Dương quận chúa, mang ít điểm tâm định sang thăm Lâm di nương, từ xa lại thấy cha cặn bã lén lút chui vào phòng của Lâm di nương.

Trong phòng rất nhanh truyền ra giọng Lâm di nương đầy phẫn uất:

“Những thứ này đều là quận chúa lúc sinh tiền ban thưởng cho thiếp, để dành làm của hồi môn sau này cho Như nhi. Bá gia giờ đến cả tiền riêng của một thiếp thất và tiền hồi môn của con gái cũng muốn lấy đi sao?”

Cha cặn bã mềm giọng dỗ dành, hết tiếng “Nguyệt nương” lại “Nguyệt nương”:

“Nguyệt nương, ta cũng bất đắc dĩ mới làm vậy.

“Lòng người đều bằng thịt, nàng cũng có con gái, nỡ lòng nào nhìn Vi nương và con bé chịu đói chịu khổ?

“Nàng coi như nể mặt ta…”

Nghe đến đây, ta lập tức hiểu ra.

Bảo sao dạo này hắn ngoan ngoãn đến lạ, thì ra định nhân lúc trưởng tỷ bận rộn hôn sự mà âm thầm vét tiền.

Tỳ nữ Thược Dược bên cạnh ta do chính Đoan Dương quận chúa dạy dỗ, là tỷ muội ruột với Hải Đường, làm việc rất lanh lợi.

Thấy ta liếc mắt ra hiệu, nàng lập tức hiểu ý, quay người chạy đi gọi người.

16.

Ta đứng ngoài nghe lén, càng nghe càng thấy cha cặn bã đúng là vô lý hết mức.

May mà Lâm di nương tuy là thiếp của hắn, nhưng lòng dạ chẳng hề hướng về hắn.

Nghe vậy liền cười lạnh:

“Hầu gia muốn nuôi ngoại thất thì nên dùng tiền của mình mà nuôi. Sao lại tính toán đến tiền riêng của thiếp và tiền hồi môn của con gái?

“Như nhi không như đại tiểu thư, có ngoại tổ gia chống lưng, cũng không có hôn sự tốt như Thái tử điện hạ. Cha nó lại chẳng trông cậy được. Chỉ có ta làm di nương này phải sớm tính toán cho nó.”

Cha cặn bã nghe vậy, không giả vờ nổi nữa, mặt mày méo mó:

“Ngươi! Con đàn bà thối tha, rốt cuộc có đưa hay không?

“Trước kia quận chúa còn sống, ta chỗ nào cũng phải nhìn sắc mặt nàng. Giờ nàng chết rồi, ta còn phải nghe ngươi dạy dỗ sao?

“Biết điều thì mau đưa tiền ra. Nếu không đừng trách ta tiện tay gả bừa Như nhi cho ăn mày! Đồ tể!

“Đến lúc đó xem ngươi khóc thế nào!

“Nó đâu phải thân thích của hoàng đế. Ta là cha nó, chẳng phải muốn làm gì thì làm sao?”

Lâm di nương bị hắn chọc giận đến run rẩy, hai tay ôm chặt hộp tiền.

“Hôm nay ông nói gì, ta cũng không đưa!”

Thấy nàng không chịu, cha cặn bã còn định động tay cướp.

Ta thấy vậy, lập tức nhảy ra hét lớn:

“Phụ thân! Người đang làm gì vậy?

“Người chẳng lẽ đang cướp tiền của di nương con, để mang cho đôi mẫu nữ kia sao?

“Phụ thân, con và di nương cũng là thiếp thất và nữ nhi của người, lòng người sao có thể độc ác như vậy!”

Vốn dĩ hắn định lặng lẽ lấy tiền rồi đi.

Trước đó hắn và Giang Ấu Vi đã bàn bạc, trong ngoài phối hợp: hắn ở trong phủ vơ vét tiền, bên ngoài họ tiếp ứng.

Có tiền rồi thì tiêu dao một thời gian.

Không ngờ bên trưởng tỷ quản trướng phòng quá nghiêm, hắn mới chuyển ý định sang Lâm di nương.

Bị ta vạch trần ngay tại chỗ, mặt hắn lập tức tái mét, chỉ vào ta mắng:

“Con nghịch nữ này! Ngươi nói nhăng nói cuội cái gì?

“Đừng tưởng ta không biết, bao nhiêu chuyện đều do ngươi xúi giục!”

Nói rồi còn tháo giày, đuổi theo định đánh ta.

17.

Chuyện khác ta không dám khoe, chứ chạy trốn thì ta giỏi lắm.

Hồi nhỏ thi rớt, mẹ ta đuổi đánh còn dữ hơn cha cặn bã nhiều.

Cái thân bị rượu sắc rút cạn của hắn mà đòi đuổi kịp ta sao?

Quả nhiên, mới chạy được mấy bước đã thở như trâu, mặt tái nhợt.

Ta sợ hắn không đuổi nổi, còn cố tình chậm lại, cho hắn tưởng mình còn sung sức.

Còn không quên tự xây dựng hình tượng.

“Phụ thân! Lòng người thật độc ác!

“Nữ nhi chẳng qua không muốn thấy phụ thân bị đôi mẫu nữ kia mê hoặc, lẽ nào như vậy cũng sai?

“Nếu vậy phụ thân cứ đánh chết nữ nhi đi!”

Cha cặn bã tức đến đầu óc ong ong:

“Vậy thì ngươi đứng lại, để lão tử đánh chết ngươi đi!”

Cười chết mất, ta chỉ nói cho có thôi, hắn lại tưởng thật.

Ta đang định mở miệng chọc thêm mấy câu cho hắn tức hơn thì thấy trưởng tỷ dẫn theo một đám gia đinh hộ viện chạy về phía này.

Ta lập tức giả vờ trượt chân ngã xuống đất, kêu lên một tiếng “ai da”.

Cha cặn bã tưởng mình có cơ hội, xách đế giày lao tới định quật ta.

Trưởng tỷ chạy vội đến, đẩy mạnh hắn ra: “Phụ thân định làm gì vậy!!!”

Trong mắt ta lập tức dâng lên một tầng lệ, ngẩng khuôn mặt đáng thương nhìn trưởng tỷ.

“Tỷ tỷ, chân muội đau quá…

“Phụ thân muốn cướp tiền riêng của di nương, bị muội nhìn thấy nên nói sẽ đánh chết muội…”

Sắc mặt trưởng tỷ lập tức trầm xuống, đau lòng đỡ ta dậy.

“Phụ thân! Người điên rồi sao? Sao có thể đối xử với Như nhi như vậy?”

Cha cặn bã nhất thời cảm thấy mình vô cùng oan uổng.

“Nó tự ngã, ta còn chưa chạm vào một ngón tay của nó…”

Không đợi hắn nói hết, ta đã nức nở khóc:

“Tỷ tỷ, đau quá… Như nhi có khi nào thành người què không?”

Cha cặn bã thật sự sợ chúng ta rồi. Thấy ánh mắt trách cứ của trưởng tỷ, hắn tức đến chỉ tay mắng:

“Được lắm! Hai tỷ muội các ngươi tình thâm nghĩa trọng, coi ta cái phụ thân này như không tồn tại!

“Ta đi! Cái phủ này ta một ngày cũng không ở nổi nữa!”

Nói xong xỏ giày vào, phất tay áo bỏ đi.

Nhìn bóng hắn đi xa, trưởng tỷ và ta nhìn nhau.

Trưởng tỷ khẽ hỏi: “Hắn thật sự đi rồi?”

Ta chớp mắt: “Chắc… vẫn sẽ quay lại thôi?”

18.

Quả nhiên, cha cặn bã đi chưa được mấy canh giờ đã bị người ta khiêng về.

Nghe nói hắn tức giận vào tửu lâu uống rượu giải sầu. Uống xong không có tiền trả, bị chưởng quỹ và tiểu nhị đuổi theo đòi tiền, chạy ra đường thì bị xe ngựa đâm trúng.

Cú đâm đó vô cùng nghiêm trọng.

Hắn bị liệt nửa người.

Nằm trên giường méo miệng lệch mắt, không cử động được, cũng không nói được, hoàn toàn phải dựa vào người khác chăm sóc.

Tiểu tư về báo lại rằng sau khi bị đâm, hắn được đưa đến chỗ Giang Ấu Vi và Thẩm Vận Chi trước. Biết hắn không thể khỏi nữa, hai người họ lập tức cho xe chở trả về phủ.

Trưởng tỷ nhìn ta, hạ thấp giọng: “Như nhi, không phải muội tìm người…”

Ta lập tức phủ nhận: “Dĩ nhiên không phải! Hay là tỷ?”

Trưởng tỷ vội xua tay: “Không có không có.”

Chúng ta cùng thở phào.

Xem ra đúng là tự làm tự chịu, người tiện ắt có trời thu!

Lâm di nương biết chuyện, nhìn cha cặn bã nằm trên giường, khẽ thở dài, lẩm bẩm:

“Sao không đâm chết luôn đi? Nửa sống nửa chết thế này, chi bằng xuống dưới hầu hạ quận chúa còn hơn…”

Ai bảo không? Đúng là xui xẻo.

Dù sao hắn cũng là phụ thân tương lai của Thái tử phi, lại là Trung Dũng Bá, bị đâm không thể coi như không có chuyện.

Đại Lý Tự điều tra nhiều phía, cuối cùng xác định được người gây tai nạn.

Thật không ngờ lại là Nam Cung Tuân, kẻ bị phạt đi trông coi hoàng lăng.

Hắn vì lén gặp Thẩm Vận Chi mà tự ý quay về kinh.

Sau khi đâm người, để tránh lộ thân phận, hắn lập tức bỏ đi.

Cha cặn bã vì không được cứu chữa kịp thời nên mới thành ra tàn phế.

Trách nhiệm này, Nam Cung Tuân phải gánh!

Hắn không muốn gánh, Nam Cung Linh và hoàng đế cũng buộc hắn phải gánh.

Thế là hắn không cần giữ hoàng lăng nữa, nhưng vì là hoàng thân quốc thích, mà vụ việc lại được định tính là tai nạn bỏ trốn, thuần túy ngoài ý muốn — cha cặn bã say rượu tự đâm vào xe ngựa.

Cho nên Nam Cung Tuân chỉ bị phạt cấm túc, nhốt trong phủ không được ra ngoài.

19.

Biết tin Nam Cung Tuân bị cấm túc, Thẩm Vận Chi khóc đến ruột gan đứt đoạn, ngày ngày đứng ngoài phủ An Vương, cầm khăn tay rơi lệ.

Còn Giang Ấu Vi thì tới trước cửa phủ Bá gây náo loạn.

Nói mình là ngoại thất của cha cặn bã, hắn gặp chuyện, trưởng tỷ không thể mặc kệ nàng.

Trưởng tỷ đổi hẳn thái độ thường ngày, nhiệt tình kéo Giang Ấu Vi vào phủ.

Nói rằng mình sắp xuất giá, ta và Lâm di nương cùng toàn bộ của hồi môn của Đoan Dương quận chúa đều sẽ mang đi. Sau này phủ Trung Dũng Bá chẳng còn lại gì, nàng đến chăm sóc cha cặn bã là thích hợp nhất.

Giang Ấu Vi nhìn cha cặn bã nằm trên giường chảy dãi, lại nhìn đại trạch đã được đóng gói gần xong.

Nàng tức giận mắng:

“Phi! Ai thèm chăm sóc tên liệt này?

“Thẩm Ngạo Tuyết, ngay cả cha ruột mình mà ngươi cũng hại, ngươi sẽ không được chết tử tế!”

Dậm chân một cái, nàng bỏ mặc cha cặn bã rồi chạy đi đầy uất ức.

Cha cặn bã thấy “chân ái” của mình bỏ mặc mình, còn mắng mình là tên liệt, tức đến chỉ chảy nước dãi, nằm trên giường ú ớ không ngừng.

Lâm di nương vội lấy khăn lau miệng cho hắn.

“Lão gia, đừng kích động, giữ gìn thân thể.

“Sau này thiếp và Như nhi theo đại tiểu thư đến Thái tử phủ, trong nhà chỉ còn mình người thôi.”

Nghe vậy, hắn oán hận trừng chúng ta một cái, rồi trợn mắt ngất xỉu.

Dĩ nhiên hắn không tức chết được.

Quãng đời còn lại hắn chỉ có thể nằm đó nửa sống nửa chết.

Còn trưởng tỷ thì xuất giá.

Ngày nàng thành thân, cả kinh thành giăng đèn kết hoa, chúc mừng nàng và Thái tử điện hạ.

Dải lụa đỏ trải dài từ phủ Trung Dũng Bá đến tận Đông cung trong đại nội.

Vì không có cha mẹ dự lễ, mấy vị cữu cữu, cữu mẫu của trưởng tỷ đều đến. Tám vị biểu ca hộ tống suốt dọc đường, cảnh tượng vô cùng long trọng.

Ta dẫn theo Hải Đường và Thược Dược đứng gần mà hóng chuyện, uống đến say còn xông vào tân phòng, đòi trưởng tỷ và Nam Cung Linh hôn một cái cho ta xem.

Trưởng tỷ đỏ mặt tía tai, vội sai người kéo ta ra, không cho ta quậy nữa.

Không ngờ, một giấc tỉnh dậy, ta phát hiện mình đang ở trong một căn phòng xa lạ, tay chân bị trói lại.

Trước mặt ta là một nam nhân nhìn qua đã thấy điên loạn, đang nhìn ta đầy hung ác.

“Thẩm Vân Như, bản vương không động được tỷ tỷ ngươi, chẳng lẽ còn không động được ngươi?

“Con tiện nhân như ngươi khiến bản vương thảm hại thế này. Bản vương sẽ khiến ngươi sống không được, chết không xong!”

Ta: “Hả???”

20.

Ta vạn lần không ngờ Nam Cung Tuân lại có bản lĩnh bắt ta từ Thái tử phủ đi.

Càng không ngờ hắn lại có gan đến vậy.

Một mình đối diện với kẻ điên thế này, tim ta đập loạn cả lên.

“Ngươi… ngươi muốn làm gì?”

“Đừng lại đây!”

Nam Cung Tuân vừa tháo đai lưng, vừa cười dữ tợn tiến về phía ta.

“Ngươi nói xem bản vương muốn làm gì?”

“Á! Hắn đúng là ghê tởm!”

Số ta do ta định đoạt, đâu đến lượt trời!

Ta vùng vẫy ngồi bật dậy khỏi giường: “Ngươi chẳng phải một lòng một dạ với Thẩm Vận Chi sao? Không sợ nàng ta biết ư?

“Hơn nữa, nếu Thái tử điện hạ và tỷ tỷ ta biết được, bọn họ sẽ không tha cho ngươi đâu!”

Nam Cung Tuân cười ngạo nghễ: “Bổn vương cứ cùng ngươi gạo nấu thành cơm trước đã. Cho dù tỷ tỷ ngươi và Thái tử biết, thì làm gì được bổn vương?

“Đến lúc chuyện lộ tới phụ hoàng, bổn vương miễn cưỡng rộng lòng, phát thiện tâm nạp ngươi làm thiếp là xong!

“Chờ ngươi rơi vào tay bổn vương, bổn vương muốn hành hạ ngươi thế nào thì hành hạ thế ấy!”

Ta bừng tỉnh: “À, hóa ra ngươi tính như vậy…

“Vậy thì đừng trách ta!”

Ta đã lén dùng đoản đao giấu trong người cắt đứt dây trói cổ tay từ trước. Nhân lúc hắn bổ nhào tới, ta vung tay, hạ đao.

Một tiếng “phập”.

Phía dưới… không còn nữa.

Nam Cung Tuân thét lên thảm thiết, gào không dứt: “Ngươi! Độc phụ!!!

“Bổn vương… bổn vương sẽ lấy mạng ngươi!”

Ta hoảng hốt nhìn hắn, mở to đôi mắt trong veo vô tội:

“An Vương điện hạ, ngài không sao chứ?

“Như nhi không cố ý đâu, Như nhi đi gọi đại phu cho ngài…”

Nói xong liền xoay người chạy thẳng ra ngoài.

Nam Cung Tuân tức đến phát cuồng định đuổi theo, nhưng phía dưới không còn, máu chảy không ngừng, rất nhanh đã ngất lịm.

---

Ta vừa chạy vừa kêu cứu.

Không ngờ nơi này lại chính là An Vương phủ. Bọn thị vệ trong phủ chẳng hề hay biết ta bị Nam Cung Tuân bắt tới, nghe động tĩnh liền ùa đến.

“Ngươi là ai? Sao lại từ phòng Vương gia chạy ra?”

Ta lập tức khóc như một đóa hoa trắng yếu ớt giữa gió.

“Ta là muội muội của Thái tử phi. Chính Vương gia các ngươi bắt ta từ yến tiệc thành hôn của Thái tử và tỷ tỷ ta đến đây, hắn muốn cưỡng bức ta, sau đó thì…”

Đám thị vệ nghe xong, kinh hãi tái mặt, vội chạy vào xem. Thấy Nam Cung Tuân đã bất tỉnh, liền biết chuyện không nhỏ.

Vừa hay người của Thái tử phủ phát hiện ta mất tích, lần theo manh mối tìm đến, lập tức bao vây An Vương phủ, bắt Nam Cung Tuân giải đi.

Bắt cóc, cưỡng ép, tuy cuối cùng chưa thành, lại còn bị thương.

Nhưng ta là người bị hại. Ta tự vệ chính đáng.

Thế nên mọi tội lỗi đều do Nam Cung Tuân một mình gánh chịu.

Dĩ nhiên ta cũng không phải hoàn toàn không tỏ chút thành ý.

Dù sao một đao của ta đã khiến hắn… không còn nữa. Đằng nào ta cũng phải để tang Đoan Dương Quận chúa ba năm, chi bằng tự phạt mình đến Phật đường tụng kinh cầu phúc, coi như chuộc “tội”.

Ta hiểu đại nghĩa như vậy, Hoàng đế cũng không nỡ trách phạt.

Còn Nam Cung Tuân, sau khi mất đi thứ kia, giọng nói trở nên the thé. Hắn ngày ngày trong An Vương phủ chửi rủa ta, câu sau còn độc địa hơn câu trước.

Giang Ấu Vi vì vinh hoa phú quý, đem Thẩm Vận Chi dâng cho Nam Cung Diễn làm thiếp.

Ban đầu Nam Cung Diễn còn rất vui, nhưng thấy ánh mắt né tránh của Thẩm Vận Chi, hắn lập tức nổi giận. Trong cơn tức, hắn sai người đưa cả Giang Ấu Vi lẫn Thẩm Vận Chi tới Phi Tiên Lâu treo biển tiếp khách.

Thậm chí còn đứng một bên nhìn các nàng tiếp khách.

Ta nghe tin, vội vân vê chuỗi hạt trong tay, gõ mõ cốc cốc không ngừng.

“Ôi, đúng là đáng sợ quá đi mất!”

(Hết)

Đăng nhận xét