Anh Kế Đỉnh Lưu Hóa Ra Yêu Tôi Nhiều Năm

admin

Đêm giao thừa, người anh kế là đỉnh lưu mà tôi thầm thích đã lên sân khấu Gala Xuân Vãn.

Tôi trốn trong phòng, xem đi xem lại bài phỏng vấn của anh ấy đến lần thứ N.

Anh ấy nói đã yêu mà không có được suốt rất nhiều năm.

Cửa phòng đột nhiên bị đẩy mở.

Người trong điện thoại, lúc này lại đang đứng ngay trước mặt tôi.

Đêm giao thừa, tôi cuộn mình ở một góc sofa, vừa ăn quýt đường vừa chăm chú nhìn TV.

Gương mặt mà tôi đã ngắm suốt hơn chục năm ấy, đến lúc này vẫn khiến tim tôi đập nhanh - xương mày sắc nét, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng khẽ mím.

Đặc biệt là ánh mắt của anh, dịu dàng đến mức khiến tôi chỉ muốn khẽ đặt lên đó một nụ hôn.

Giang Dữ.

Người anh trai không cùng cha không cùng mẹ của tôi.

Nói ngắn gọn là anh kế.

Một đỉnh lưu vừa có thực lực, vừa có lưu lượng, vừa có danh tiếng, đẹp trai, diễn xuất đỉnh, hát cũng hay.

Anh xuất hiện trên Xuân Vãn là chuyện quá đỗi bình thường.

Mẹ tôi ngồi bên cạnh cảm thán: “Thằng bé Giang Dữ đúng là giỏi thật, năm nay còn được lên cả Xuân Vãn, sự nghiệp của nó…”

Bà nói được một nửa thì chợt nhận ra gì đó, vội quay sang tôi: “Niệm Niệm rồi cũng sẽ tìm được công việc tốt thôi, từ từ, không vội.”

Tôi cười gật đầu: “Con biết rồi mà mẹ.”

Ba tôi, nói chính xác thì là ba ruột của Giang Dữ, cũng phụ họa: “Đúng vậy, Niệm Niệm ưu tú như thế, chuyện đó sớm muộn thôi.”

Tôi vẫn giữ nụ cười, nhưng trong lòng lại chua xót.

Anh ấy rực rỡ chói sáng, còn tôi lại là một kẻ thất nghiệp.

Vốn dĩ đã chẳng có khả năng gì, giờ lại càng không thể.

Tiết mục của Giang Dữ vừa kết thúc, tôi lập tức kiếm cớ lẻn về phòng.

Rồi bắt đầu lướt video ngắn.

Gần như tất cả đều là anh ấy.

Tôi lướt trúng một đoạn phỏng vấn mà mình đã xem đến N lần.

MC hỏi anh: “Thầy Giang Dữ, anh có người mình thích không?”

Anh đáp: “Có. Yêu mà không có được đã nhiều năm.”

MC lại hỏi: “Có tiện tiết lộ cô ấy có quan hệ gì với anh không?”

Anh không nói gì, vẻ mặt chợt trở nên tối đi.

MC vội chuyển chủ đề: “Vậy có thể nói sơ qua cô ấy là một người như thế nào không?”

Ánh mắt anh lập tức sáng lên, khóe môi khẽ cong:

“Với tôi, cô ấy rất đặc biệt. Thông minh, lương thiện, rạng rỡ, hào phóng, thỉnh thoảng còn hơi tinh nghịch một chút, rất đáng yêu. Mỗi lần nói về ước mơ, cả con người cô ấy như phát sáng.”

Anh ngừng một chút rồi bổ sung thêm: “Tóm lại, cô ấy là một người cực kỳ cực kỳ tốt.”

Những lời này tôi thậm chí có thể đọc thuộc lòng.

Nhưng mỗi lần lướt đến, tôi vẫn luôn xem lại thêm một lần nữa.

Có lẽ là để tự nhắc bản thân đừng si tâm vọng tưởng.

Người trong lời anh nói, tôi đoán chắc là Tống Thanh Thiển.

Tống Thanh Thiển là hoa khôi lớp họ, năm tôi học lớp 10 cô ấy từng đến nhà, tìm Giang Dữ để tập tiết mục cho lễ kỷ niệm trường.

Cô ấy chủ động chào tôi: “Em là em gái của Giang Dữ đúng không? Em xinh quá đi!”

Giang Dữ đánh piano, cô ấy kéo violin, phối hợp vô cùng ăn ý.

Trong lúc nghỉ tập, Tống Thanh Thiển hỏi Giang Dữ: “Cậu nghĩ xong sẽ thi đại học nào chưa?”

Giang Dữ đáp: “Chưa nghĩ xong.”

Tống Thanh Thiển cười nói: “Tớ nghĩ rồi, tớ muốn vào học viện âm nhạc, muốn kéo violin cả đời.”

Ánh nắng ngoài cửa sổ vừa hay rơi xuống người cô ấy, khiến cả con người như đang phát sáng.

Tiết mục của hai người họ là tiết mục được chú ý nhất cả buổi lễ.

Nam thần nữ thần khối 12, trai tài gái sắc.

Bên tai tôi toàn là tiếng bạn bè bàn tán:

“Niệm Niệm, anh cậu với chị Thanh Thiển đẹp đôi quá đi mất.”

“Họ có đang quen nhau không, kể tụi này nghe đi.”

Tôi cố gượng cười: “Tớ cũng không rõ lắm.”

Đúng lúc tâm trí ngổn ngang, tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên.

Chắc chắn là mẹ tôi, tôi không nghĩ nhiều, thuận miệng nói: “Vào đi.”

Cửa mở ra, tôi ngẩng đầu lên.

Suýt chút nữa thì điện thoại bay khỏi tay.

Nhân vật chính trong điện thoại, lúc này lại sừng sững xuất hiện ngay trước mặt tôi.

Giang Dữ.

Tôi là người lên tiếng trước: “Anh, sao về sớm thế, tiết mục của anh chẳng phải vừa mới kết thúc sao?”

Anh đặt chiếc túi màu hồng trong tay lên bàn tôi: “Giang Niệm, tiết mục của anh kết thúc từ hai tiếng trước rồi, em không xem à?”

Tôi lập tức giơ tay thề: “Em thật sự có xem mà, không tin anh hỏi ba mẹ đi.”

“Được, anh tin em. Anh đi tắm trước, nhớ ăn đồ ngọt đấy.”

Nói xong anh xoay người đi ra ngoài.

Còn nhịp tim vì anh mà tăng tốc của tôi thì vẫn chẳng có dấu hiệu chậm lại.

Mở túi ra, bên trong là chiếc bánh phô mai Basque mà tôi thích nhất.

Vừa ăn, tôi vừa chìm vào hồi ức.

Năm anh mười tuổi, tôi tám tuổi, ba anh cưới mẹ tôi.

Từ nhỏ tôi đã do một tay mẹ nuôi lớn.

Người cha trên phương diện sinh học của tôi ngoại tình khi mẹ đang mang thai, mẹ vừa sinh tôi ra đã làm thủ tục ly hôn với ông ta.

Kể từ đó, người đàn ông ấy hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống của chúng tôi.

Từ khi sinh ra tôi đã không có ông bà ngoại, bởi họ đã qua đời từ lúc mẹ tôi còn rất nhỏ.

Vì thế mẹ một mình kiếm tiền, làm việc nhà, chăm sóc tôi.

Tôi cũng cố hết sức làm vài việc trong khả năng để giúp mẹ.

Khi biết mẹ sắp tái hôn, tôi đã rất vui.

Trên thế giới này có thêm một người yêu mẹ, có lẽ mẹ sẽ không phải vất vả đến thế nữa.

Cho nên khi gặp Giang Dữ, tôi đã cố gắng hết sức muốn xây dựng quan hệ tốt với anh.

Nhưng anh rất ghét tôi.

Anh lạnh mặt với tôi, đóng sầm cửa, còn ném viên kẹo tôi đưa vào thùng rác.

Ban đầu tôi có hơi giận, về sau tôi lại hiểu anh.

Bởi tôi vô tình nghe được mấy đứa trẻ hàng xóm nói với anh:

“Tao nghe nói mẹ kế toàn là phù thủy hồ ly tinh, con gái của mẹ kế là tiểu hồ ly tinh, sẽ cướp hết tình thương của ba mày.”

“Ba mày cưới vợ mới rồi, chắc chắn sẽ quên mẹ mày thôi.”

“Cũng sẽ quên luôn cả mày, đúng là đồ đáng thương!”

“Đồ đáng thương! Đồ đáng thương!”

Giang Dữ vừa khóc vừa hét với chúng: “Mấy người nói bậy! Ba tôi sẽ không quên mẹ tôi đâu! Biến đi, biến hết đi!”

“Mẹ mày chết lâu thế rồi, ai còn nhớ nữa, mày tự lừa mình thôi!”

Thằng nhóc kia nói xong còn lè lưỡi trêu anh.

Cái tính nóng này của tôi, ôi thôi.

Tôi lao thẳng tới, một cú trượt chân quét ngã nó.

“Ai vậy? Đi không nhìn đường à?”

Tôi chẳng thèm để ý, nắm tay Giang Dữ kéo chạy đi.

Lần này, anh không kháng cự.

Tôi tiếp tục lấy lòng anh, cười hì hì gọi anh là anh trai, chia đồ ăn vặt của mình cho anh, kéo anh cùng xem hoạt hình với tôi.

Dần dần anh buông bỏ phòng bị.

Anh sẽ gọi tôi là Niệm Niệm, chủ động mua đồ ngon cho tôi, chia tiền tiêu vặt cho tôi, giảng bài cho tôi, thậm chí còn đổ vỏ thay tôi…

Tôi và anh trở thành một cặp anh em có quan hệ rất tốt.

Bạn bè luôn ghen tị vì tôi có một người anh trai tuyệt vời.

Lúc nhỏ tôi rất đắc ý, nhưng lên cấp ba, tôi lại chẳng còn đắc ý như thế nữa.

Giang Dữ được tuyển thẳng vào ngôi trường cấp ba tốt nhất thành phố chúng tôi.

Còn tôi thì nhờ may mắn, vừa đủ điểm để chen chân vào.

Cùng một trường, đương nhiên đi học và tan học cùng nhau.

Nhờ “phúc” từ độ nổi tiếng của Giang Dữ, chuyện hai chúng tôi là anh em rất nhanh đã lan khắp trường.

Tôi theo họ mẹ, trùng hợp cũng họ Giang.

Trong mắt người ngoài, chúng tôi là anh em ruột.

Bởi vậy có rất nhiều bạn học thích Giang Dữ đều muốn làm thân với tôi.

“Niệm Niệm, anh cậu thích kiểu con gái như thế nào vậy?”

“Niệm Niệm, anh cậu thích ăn gì thế?”

“Niệm Niệm, anh cậu…”

Phiền.

Phiền nhất là ngày nào họ cũng chỉ biết nhắc đến anh tôi.

Nhưng điều khiến tôi phiền hơn dường như là, người anh từ nhỏ đến lớn luôn đối xử rất tốt với tôi, có lẽ rồi sẽ thuộc về một người khác.

Nếu đã vậy, Giang Dữ thà đừng làm anh tôi còn hơn.

Khoảng thời gian đó, tôi bắt đầu đổi cách xưng hô.

Không gọi anh là anh nữa, mà gọi thẳng là Giang Dữ.

Ban đầu anh cười mắng tôi chẳng biết lớn nhỏ.

Về sau, anh quen dần, cũng mặc tôi muốn gọi sao thì gọi.

Cho đến khi Tống Thanh Thiển xuất hiện ở nhà tôi.

Tôi thừa nhận họ thật sự rất xứng đôi.

Vì vậy khi cô ấy chào tôi, tôi cười đáp: “Đúng vậy, em là em gái của anh em. Chị khóa trên, chị cũng xinh quá.”

Từ hôm đó, tôi lại bắt đầu gọi Giang Dữ là anh.

Anh ngược lại thấy không quen: “Sao em lại đổi cách gọi nữa rồi?”

“Em thích.” Tôi tỏ vẻ đắc ý.

Nói xong liền chuồn về phòng với tốc độ ánh sáng, ngồi một mình ngẩn người.

Sau đoạn nhạc đệm nhỏ này, chúng tôi lại trở về cách ở chung như trước.

Một đôi anh em rất thân thiết.

Tiếng gõ cửa ngoài phòng cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.

“Niệm Niệm.”

Là giọng của Giang Dữ.

Tôi đặt bánh xuống, chỉnh lại tóc trước điện thoại rồi nói: “Anh, vào đi.”

“Việc tìm kiếm thế nào rồi?”

“Cũng ổn, trước và sau Tết là lúc dễ tìm việc nhất, em đã nói chuyện ổn thỏa với mấy HR rồi, sau Tết chắc chắn em không lo thất nghiệp.”

Tôi mở miệng là bịa như thật. Dễ tìm thì đúng, nhưng muốn tìm được công việc vừa ý thì khó như lên trời.

“Nói thật.”

Anh chỉ nhàn nhạt nhìn tôi một cái.

Chỉ một cái nhìn ấy thôi, tôi lập tức mềm nhũn.

“Chưa tìm được cái phù hợp.”

“Ước mơ của em chưa bị em vứt bỏ đấy chứ?”

Tôi không nói gì.

“Anh bỏ vốn, em làm đạo diễn, quay bộ phim em muốn quay.”

Tôi sững người ba giây, rồi bật cười: “Anh đừng đùa nữa, anh biết quay một bộ phim tốn bao nhiêu tiền không?”

“Biết, anh lo nổi.”

Tôi nhìn anh, trên gương mặt ấy không có lấy một chút ý đùa cợt.

Anh khẽ cười: “Đừng nghĩ nhiều, không phải giúp em đâu. Có điều kiện đấy, anh mang vốn vào đoàn, phải làm nam chính.”

Tôi chịu thua luôn, thế mà cũng gọi là điều kiện?

Rõ ràng đây là một kiểu giúp đỡ khác.

Anh rõ là đang xem tôi như đồ ngốc.

“Giang Dữ!”

Tôi sốt ruột quá, trực tiếp gọi tên anh.

Anh khựng lại một chút.

Tôi cũng sững người.

Đã rất lâu rồi tôi không gọi thẳng tên anh.

Thôi kệ, lỡ gọi thì gọi luôn.

“Rốt cuộc anh muốn làm gì?” Tôi trừng mắt nhìn anh, “Bao nhiêu đạo diễn cầm cát-xê trên trời muốn mời anh còn không nổi, em chỉ là một sinh viên mới ra trường chẳng có gì trong tay, vậy mà anh lại muốn đóng nam chính, đây không phải giúp thì là gì?”

Anh nhìn tôi, không nói.

Căn phòng đột nhiên yên tĩnh đến lạ.

“Giang Niệm.”

“Từ nhỏ em đã muốn làm đạo diễn.”

“Em từng nói em muốn làm những bộ phim khiến người ta biết khóc, biết cười.”

“Em từng nói hy vọng thế giới có thể trở nên tốt đẹp hơn nhờ phim của em, dù chỉ một chút thôi.”

“Mỗi lần em nói những lời ấy, cả con người em như đang phát sáng.”

Sống mũi tôi bỗng cay cay.

“Em có ý tưởng, có năng lực, còn anh chính là nguồn lực và các mối quan hệ em đang cần ở giai đoạn này. Chúng ta hợp tác, em nhất định sẽ thành công.”

Tôi cúi đầu, không dám nhìn anh.

“Anh không muốn em ngày càng rời xa ước mơ của mình.”

“Nhưng mà…”

“Nhưng gì?”

“Nhưng em không muốn nợ anh nhiều như vậy.” Tôi nói thật lòng.

Anh lại bật cười.

“Từ nhỏ đến lớn, em nợ anh còn ít à?”

Tôi ngẩng đầu trừng anh: “Làm gì có!”

“Không có?” Anh nhướng mày.

“Hồi tiểu học em làm vỡ chiếc bình mẹ thích nhất, anh đổ vỏ cho em. Lên cấp hai em trốn học đi xem phim, anh che giấu giúp. Cấp ba…”

“Dừng!” Tôi bịt tai lại, “Đừng nói nữa, em nợ anh nhiều đến mức trả không hết được chưa?”

Anh vẫn cười.

Cười một lúc, anh đột nhiên ghé sát lại hơn một chút.

“Giang Niệm.”

“Gì… gì vậy…”

“Nếu em thật sự cảm thấy nợ anh,” anh nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng trầm xuống, “vậy thì nghĩ cách trả đi.”

Tim tôi dường như lỡ mất một nhịp.

Anh ở rất gần tôi.

Gần đến mức tôi có thể đếm được hàng mi của anh có bao nhiêu sợi, gần đến mức tôi cảm nhận được cả hơi thở của anh.

“Tr… trả thế nào…”

Theo bản năng tôi lùi ra sau, nhưng phía sau là bàn, không còn đường lui.

Gương mặt anh trước mắt tôi càng lúc càng gần -

“Bao anh bữa sáng một tháng.”

Nói xong anh cười rồi lùi lại, bước về phía cửa.

Trước khi đóng cửa còn nói với tôi: “Chuyện bộ phim, quyết vậy nhé.”

Tôi ngơ ngác nhìn cánh cửa, trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ -

Vừa rồi anh ấy có phải định hôn tôi không?

Không thể nào.

Anh có ánh trăng sáng yêu mà không được của riêng mình.

Còn tôi, chỉ là em gái anh.

Điện thoại đột nhiên reo lên, là tin nhắn Giang Dữ gửi tới.

“Kịch bản gửi anh xem thử.”

Câu này đúng là nhắc tôi nhớ ra, gan anh đúng là lớn thật.

Một năm nay anh rất bận, liên lạc giữa hai chúng tôi cũng rất ít.

Kịch bản là sau khi tốt nghiệp tôi vừa mới hoàn thiện xong.

Tôi lập tức nhắn lại: “Trước khi nói chuyện hợp tác với em, anh không lo em đến một kịch bản ra hồn cũng không có à?”

“Không đâu, anh hiểu em.”

Tim tôi đột ngột tăng tốc, tay run run gửi kịch bản cho anh.

“Nội dung nhiều quá, mai anh xem từ từ. Giờ em có muốn ra phòng khách thức giao thừa cùng anh không?”

Nhìn hai chữ “cùng anh” trên màn hình, khóe môi tôi bất giác cong lên.

Tôi cười nhắn lại: “Được.”

Dù sao mọi năm anh đều nói là “cùng ba mẹ”.

Vừa mở cửa ra, tôi đã thấy anh lười biếng ngả người trên sofa.

Khí chất lười nhác này trái ngược với hình tượng trên màn ảnh của anh thật.

Nhưng dù sao thì, vẫn đẹp trai như nhau.

Tôi nhìn anh chằm chằm, trong đầu lại không tự chủ hiện lên cảnh vừa rồi anh ở sát tôi đến thế.

Tai hơi nóng lên.

“Đứng đó ngẩn người gì thế?” Giang Dữ nhìn sang tôi.

Tôi cười gượng, lập tức chuyển chủ đề: “Ba mẹ đâu rồi?”

“Họ nói hôm nay hơi buồn ngủ, không chờ giao thừa với hai chúng ta nữa.”

“Ồ.” Tôi gật đầu.

Lại thêm một lần nhìn nhau, hơi ngượng.

Tôi phóng vèo lên sofa: “Anh, em ra xem Xuân Vãn với anh.”

“Ồ, vừa nãy còn gọi thẳng tên anh, giờ biết gọi anh rồi à?” Anh xoay người, thong thả nhìn tôi.

Tôi quay mặt về phía TV, cố lờ đi ánh mắt anh: “Đó là ngoài ý muốn thôi, em là kiểu người không biết trên dưới thế sao? Anh là người anh tốt nhất trên đời của em!”

Tôi điên cuồng nịnh anh.

Không ngờ anh lại im lặng.

MC Xuân Vãn bắt đầu đếm ngược, tôi cũng đếm theo.

Đếm đến 1, tôi nghe người bên cạnh gọi: “Niệm Niệm.”

Tôi quay sang nhìn anh, trước mắt xuất hiện một cuốn sách ảnh nhiếp ảnh.

Giang Dữ mở trang đầu, trên đó là chữ ký của một vị đạo diễn nước ngoài mà tôi thích nhất.

“Quà năm mới.”

“A a a, cảm ơn anh, anh đúng là anh ruột của em luôn!” Tôi kích động đến mức nói năng lộn xộn.

Chỉ là sắc mặt anh dường như không được vui lắm.

Chúc nhau ngủ ngon xong, tôi ôm cuốn sách ảnh về phòng ngắm nghía.

Một giấc ngủ đến tận trưa.

Mở điện thoại ra, là tin nhắn của Giang Dữ: “Đạo diễn Giang, anh có khi sẽ kiếm bộn tiền nhờ em đấy.”

Còn một tin nữa: “Giang Niệm, em nợ anh một bữa sáng.”

Buổi chiều, anh kéo tôi vào phòng làm việc.

Anh nói muốn chính thức bàn chuyện hợp tác với tôi.

Tôi ngồi đối diện anh, trước mặt là hai bản hợp đồng đã in sẵn.

“Đây là?”

“Thỏa thuận đầu tư liên quan đến việc hai chúng ta có kiếm được món hời hay không. Anh ký rồi, em xem không vấn đề gì thì ký, tiền trong vòng một tuần sẽ vào tài khoản em.”

Tôi cầm hợp đồng lên lật xem.

Điều khoản rất rõ ràng, quyền lợi rất minh bạch, nhìn là biết do người chuyên nghiệp soạn.

Lật đến trang cuối cùng, tôi bỗng sững lại.

Bên A: Giang Dữ.

Bên B: Thẩm Niệm.

Phía dưới còn có một dòng chữ nhỏ:

“Quyền giải thích hợp đồng thuộc về cả hai bên. Nếu có tranh chấp, hai bên thương lượng hòa giải. Nếu không thể thương lượng, xử lý theo các quy định liên quan của Bộ luật Dân sự.”

Bộ luật Dân sự…

Trong đầu tôi đột nhiên hiện lên một ý nghĩ cực kỳ kỳ lạ.

Anh em kế không có quan hệ huyết thống… có thể kết hôn không?

- Khoan đã mình đang nghĩ cái gì vậy?!

Tôi lắc mạnh đầu, muốn hất cái suy nghĩ hoang đường ấy đi.

“Sao thế?” Giang Dữ nhìn tôi, “Có vấn đề gì à?”

“Không có.” Tôi vội cầm bút, roẹt roẹt ký tên mình xuống.

“Xong rồi.” Giang Dữ cất hợp đồng đi, chìa tay về phía tôi, “Đạo diễn Giang, hợp tác vui vẻ.”

Tôi ngẩn ra một chút, rồi đưa tay nắm lấy.

Bàn tay anh rất lớn, rất ấm, siết rất chặt.

“Hợp tác vui vẻ, anh… à không, thầy Giang.”

Hợp đồng đã ký rồi, đương nhiên phải lập tức lao vào công việc.

Quay phim, tôi tìm Tống An Nhiên - bạn học cấp ba kiêm bạn thân của tôi.

Cô ấy học chuyên ngành quay phim, thời đại học đã quay không ít phim ngắn, bộ nào cũng rất nổi.

Thêm nữa hai chúng tôi quá hiểu nhau, cô ấy rất dễ nắm được điều tôi muốn truyền tải.

Về diễn viên, tôi điên cuồng đăng tin tuyển chọn trên các nền tảng lớn.

Hễ thấy diễn viên mới hay người thường nào phù hợp, tôi đều chủ động tiếp cận.

Dưới sự nỗ lực không ngừng của tôi, phần lớn vai diễn rất nhanh đã được chốt, chỉ còn thiếu nữ chính.

Hoặc khí chất không hợp, hoặc diễn xuất chỉ tàm tạm, nói chung không có ai vừa ý.

Đúng lúc tôi đang đau đầu thì nhận được một tin nhắn riêng.

Hứa Như Ý.

Nữ diễn viên thực lực năm ngoái vừa nhờ một bộ phim hot với vai nữ phụ thứ ba mà danh tiếng tăng vọt.

Cô ấy nói muốn thử vai của tôi.

Phản ứng đầu tiên của tôi: lừa đảo.

Bấm vào trang cá nhân xem thử - tài khoản xác minh chính chủ.

Tôi trả lời cô ấy: “Cô Hứa, đoàn phim của chúng tôi cát-xê hơi thấp.”

Cô ấy trả lời ngay: “Tôi không ngại.”

Rất nhanh sau đó, lại gửi thêm một câu: “Nhận lời nhờ vả của người khác.”

Tôi im lặng.

Không cần đoán cũng biết, chắc chắn là Giang Dữ.

Cô ấy gửi cho tôi video thử vai, tôi xem xong đầu tiên là khó chịu, sau đó là vui mừng.

Khó chịu vì sức lây lan trong diễn xuất của cô ấy.

Vui vì cuối cùng nữ chính cũng đã chốt được.

Một tháng sau, mọi việc đâu vào đấy, bộ phim chính thức khai máy.

Bối cảnh quay là thị trấn nơi tôi từng sống cùng mẹ lúc nhỏ - con đường lát đá xanh, bức tường loang lổ, cuối con hẻm sâu có ông lão bán bánh đường.

Nơi này có cảm giác như thời gian bị đóng băng, rất hợp để quay câu chuyện này.

Tám giờ sáng, toàn bộ đoàn phim đã vào vị trí.

“Mọi bộ phận chuẩn bị - cảnh một, shot một, action!”

Đây là lần đầu tiên tôi hô “action”.

Ngay khoảnh khắc thốt ra, tôi bỗng cảm thấy mọi mất ngủ, lo âu và hoài nghi bản thân trước đây đều tan biến.

Nam chính từ nhỏ lớn lên trong cô nhi viện, hồi bé vì nói lắp mà bị cô lập.

Người duy nhất từng cho cậu ấy chút ấm áp là cô giáo mỹ thuật mỗi tuần đến một lần.

Lớn lên rồi, hai người vẫn giữ liên lạc.

Cảnh này quay đoạn nam chính nhận được điện thoại báo tin cô giáo qua đời.

Giang Dữ đã hoàn toàn nhập vai.

Ánh mắt ấy, biểu cảm nhỏ ấy, cảm giác rõ ràng không nói một lời mà vẫn khiến người ta muốn khóc…

Tôi đứng sau màn hình giám sát, suýt quên cả hô “cắt”.

“Cắt!” Tôi hoàn hồn lại, “Cảnh này đạt!”

Tống An Nhiên quay xong nhìn tôi, cười trêu: “Đạo diễn Thẩm, sao mắt cậu đỏ thế?”

“Mắt bay bụi thôi.”

Cô ấy thản nhiên buông một câu: “Hôm nay có gió đâu mà bụi?”

Tôi trừng cô ấy một cái.

Cô ấy giả vờ không thấy, ghé sát tai tôi nói: “Chị em à, được tự tay quay phim cho người mình thầm thích bao năm có phải sướng lắm không?”

“Tống An Nhiên!”

“Suỵt-” Cô ấy cười gian rồi chạy đi.

Ngày hôm sau, Hứa Như Ý vào đoàn.

Đây là lần đầu tiên tôi gặp cô ấy ngoài đời.

Tôi lập tức đồng ý với fan của cô ấy rằng người thật còn đẹp hơn trên TV.

Đẹp đến mức tôi gào thét trong lòng: Ông trời ơi, kiếp sau cho con đẹp như vậy được không?

Hứa Như Ý nhập vai cũng rất nhanh.

Cảnh đối đầu đầu tiên giữa cô ấy và Giang Dữ, bầu không khí căng như dây đàn lập tức hiện ra.

Nhưng một vài chi tiết trong đoạn đối thoại tiếp theo của hai người vẫn chưa đạt được hiệu quả tôi muốn.

Tôi quyết đoán hô dừng, rồi trao đổi với cả hai.

“Thầy Giang, câu này cảm xúc tức giận cần đẩy lên thêm một tầng nữa. Tốc độ nói nhanh hơn một chút, mấy chữ cuối nhấn mạnh hơn, ánh mắt sắc thêm chút.”

“Còn ở đây tiết tấu hơi gấp, có thể chậm lại. Ánh mắt đoạn này thu bớt một chút, đừng đầy quá.”

“Cô Hứa, sự khinh thường ở đây có thể biểu hiện rõ ra ngoài hơn, ánh mắt từ từ quét từ trên xuống dưới, giọng điệu thêm chút mỉa mai lười biếng.”

Trao đổi xong, quay lần hai, trực tiếp đạt.

“Cắt!” Tôi hô dừng, “Hoàn hảo! Hai thầy cô quá đỉnh!”

Hứa Như Ý cười, đi tới đập tay với tôi: “Đạo diễn Giang, là do cô chỉ đạo tốt.”

Tôi thụ sủng nhược kinh: “Không không, là hai người diễn quá tốt.”

Cô ấy ghé sát tai tôi, khẽ nói: “Đạo diễn Giang, lúc cô nghiêm túc giảng diễn thật sự rất phát sáng.”

Nói xong cô ấy lập tức rời đi.

Để lại tôi đứng ngẩn người tại chỗ.

Đến ngày quay thứ năm, tôi đang nghỉ bên ngoài phòng hóa trang thì nghe mấy chuyên viên trang điểm trò chuyện:

“Này, tôi nói cho mọi người nghe, bạn tôi là bạn cùng phòng đại học của Hứa Như Ý đấy.”

“Thật hay giả? Vậy cô ấy biết chuyện hóng hớt gì không?”

“Tất nhiên là biết rồi. Nghe nói hồi đại học Hứa Như Ý từng thầm thích Giang Dữ.”

Cốc cà phê trong tay tôi suýt đổ.

“Wow-- rồi sao nữa?”

“Rồi sao à? Rồi cô ấy biết Giang Dữ có một người yêu mà không được suốt nhiều năm nên dứt khoát từ bỏ. Ngầu cực!”

“Còn có chuyện bùng nổ hơn, nghe nói bộ phim giúp cô ấy nổi năm ngoái là do Giang Dữ giới thiệu nối mối.”

“Trời ơi, vậy hai người họ có gì với nhau không?”

“Ai mà biết được, kiểu người như Giang Dữ ai đoán nổi…”

Tôi cầm cốc cà phê, đứng sững một lúc.

Hứa Như Ý từng thầm thích Giang Dữ…

Giang Dữ còn giúp cô ấy nối đường…

Thôi bỏ đi, mưa chẳng liên quan đến mình, tập trung quay phim mới là quan trọng nhất.

Nhưng cảm xúc của tôi rốt cuộc vẫn ít nhiều ảnh hưởng đến công việc.

Mấy giây thất thần ấy lại đúng lúc bị Giang Dữ bắt tại trận.

“Đạo diễn Giang, đang nghĩ gì thế?” Anh đưa tay quơ quơ trước mắt tôi.

Tôi lập tức bịa đại, mà cũng không hẳn hoàn toàn là bịa, đây đúng là điều tôi từng nghĩ trước đó.

“Em đang nghĩ cảnh này có nên thêm chút bố trí bối cảnh để khung hình phong phú hơn không.”

Anh cười: “Giang Niệm, lừa anh thì được, đừng tự lừa luôn cả mình.”

Bị bóc trần, tôi khẽ cau mày: “Thầy Giang, chú ý hoàn cảnh.”

Anh thu lại ý cười, nghiêm mặt: “Tập trung quay phim đi, tan làm anh đưa em đến một nơi.”

Được anh nhắc, tôi rất nhanh lấy lại trạng thái.

Mọi thứ nhìn chung khá thuận lợi.

Tiến độ cũng gần như đúng dự kiến.

Năm giờ chiều, tan làm đúng giờ.

Cảnh cuối không có anh, anh nhắn tin nói đang đợi tôi ở ngoài.

Tôi nhanh nhẹn thu dọn đồ, chạy ra ngoài phim trường tìm anh.

Anh mặc một chiếc áo khoác đen, đeo khẩu trang, nhưng chiều cao và khí chất ấy nhìn một cái là nhận ra ngay.

“Lên xe.” Anh nói.

“Đi đâu?”

“Gắp thú bông.”

Tôi sững người: “… Gắp thú bông?”

“Ừ.” Anh giúp tôi mở cửa xe.

Hai mươi phút sau, chúng tôi đến một tiệm máy gắp thú.

Cửa tiệm đang đóng, nhưng anh có chìa khóa.

“Anh, đúng là anh thật đấy, giàu có tùy hứng, bao luôn cả quán à?”

Anh đẩy cửa vào: “Chủ quán là bạn anh, miễn phí.”

Trong tiệm sáng ánh đèn vàng ấm, rất nhiều thú bông đều là kiểu tôi thích hồi nhỏ.

Tôi bất giác chìm vào ký ức.

Hồi tiểu học mỗi lần thi không tốt buồn bã, anh đều kéo tôi đến khu trò chơi.

Những thứ khác tôi đều không muốn chơi, chỉ cần thấy máy gắp thú là đứng không nhúc nhích nổi.

Tôi tiêu sạch tiền tiêu vặt mang theo, gắp hơn hai chục lần mà không được một con nào.

Hay rồi, tôi càng buồn hơn.

Miệng nhỏ bĩu ra, chẳng nói câu nào, chỉ ngây ngốc nhìn thú bông bên trong.

Lúc ấy anh cầm một hộp đầy xu trò chơi đi về phía tôi.

“Đây là tiền tiêu vặt một tháng của anh, nếu em còn không gắp được nữa thì anh cũng bó tay.”

Ông trời không phụ người có lòng, tôi điên cuồng nhét xu vào một máy.

Không nhờ kỹ thuật, không nhờ may mắn, hoàn toàn nhờ chế độ “bảo kẹp” từ sức mạnh tài chính, tôi gắp được con thú bông đầu tiên trong đời.

Tôi ôm thú bông vui một lúc, lập tức đưa cho Giang Dữ: “Anh, tặng anh.”

Anh mặt đầy ngạc nhiên: “Em vất vả gắp được, sao lại cho anh?”

Tôi thành thật đáp: “Cho anh chút lợi lộc, như vậy sau này anh mới càng cam tâm tình nguyện giúp em chứ!”

Nghĩ đến đây, tôi không nhịn được bật cười.

“Nghĩ gì mà vui thế?” Anh đưa cho tôi một giỏ xu trò chơi.

Tôi hoàn hồn, nhận lấy, nhỏ giọng nói: “Không có gì, chỉ là… cảm ơn anh, anh trai.”

Anh khựng lại một chút.

Sau đó, tôi thấy sắc mặt anh thay đổi.

Rất phức tạp, tôi không hiểu nổi.

Nhưng anh rất nhanh đã trở lại bình thường, cười nói: “Gắp đi, hôm nay gắp đến khi em mệt thì thôi.”

Tôi gật đầu, bắt đầu gắp thú bông.

Con đầu tiên, ba lần là tôi gắp được.

Tôi hớn hở khoe với anh: “Anh, ba lần đã trúng, trình độ em quả nhiên tăng rồi!”

Con thứ hai, năm lần gắp được.

Tôi vẫn tiếp tục khoe.

Con thứ ba, một lần trúng luôn.

Lần này tôi không khoe nổi nữa.

Tôi nhìn anh đầy nghi ngờ: “Anh, có phải anh chỉnh máy rồi không?”

“Không có, chắc chắn là vì theo tuổi tác tăng lên, kỹ thuật gắp thú của em đã có bước nhảy vọt về chất.”

Tôi không tin, bước lại gần anh một bước.

“Nói thật.”

Anh giơ hai tay: “Anh thật sự không chỉnh.”

Tôi quay lưng đi, cố tình không để ý tới anh.

Anh cười: “Bạn anh chỉnh, nhưng không chỉnh quá lố, kỹ thuật của em đúng là tốt hơn trước nhiều.”

“Dù sao bây giờ cũng không còn gắp trúng không khí nữa.” Anh lại bồi thêm một câu.

Đáng ghét, vậy mà dám cười tôi.

Nhất định không thể để anh được lợi.

Tôi nhanh như chớp giẫm lên chân anh một cái.

Đột nhiên nhớ đến một câu đùa trên mạng trước đây: “Giày của con trai không thể giẫm.”

Tôi cố ý giả giọng điệu yểu điệu hỏi anh: “Anh ơi, em giẫm lên đôi giày yêu quý của anh rồi, anh sẽ không giận chứ~”

Anh đột ngột ho một tiếng: “Giang Niệm, em bình thường lại cho anh.”

“Ha ha ha ha ha…”

Cười đã đời xong, tôi tiếp tục gắp thú bông.

Tôi ôm con thú vừa gắp được, quay đầu nhìn anh, lại phát hiện anh đang nhìn tôi.

Ánh mắt ấy… hình như còn hơi thâm tình?

Thôi bỏ đi, cư dân mạng nói anh nhìn chó cũng thâm tình như vậy.

Dạo này tôi đúng là có tiền đồ thật rồi.

Cũng xem như một người bận rộn nho nhỏ.

Ngày quay thứ bảy, Giang Dữ hẹn tôi ăn tối cùng anh.

Tôi từ chối.

Bởi vì đại mỹ nhân Hứa Như Ý hẹn tôi trước rồi.

Câu đầu tiên cô ấy nói khi gặp tôi là: “Giang Niệm, tôi muốn nói chuyện với cô về Giang Dữ.”

“Tôi và Giang Dữ là bạn học đại học. Trước đây tôi từng thích cậu ấy, nhưng sau khi biết cậu ấy có người yêu mà không được, tôi dứt khoát từ bỏ.”

“Dạo gần đây lời ra tiếng vào khá nhiều, tôi không muốn cô hiểu lầm quan hệ giữa tôi và cậu ấy, tôi với cậu ấy chỉ là bạn bình thường.”

Tôi vội đáp: “Làm gì có hiểu lầm hay không hiểu lầm, anh ấy là anh tôi, quan hệ xã giao của anh ấy tôi không xen vào.”

Cô ấy nhấp một ngụm trà, cười đầy ẩn ý: “Lại đâu phải anh em ruột, đúng không?”

Mắt tôi lập tức mở to.

“Hồi đại học, bạn cùng phòng của cậu ấy thất tình, cậu ấy ngồi uống cùng, kết quả tự mình say quá nên lỡ miệng.”

“Chuyện này rất nhanh lan khắp lớp chúng tôi, lúc đó ai cũng đoán cô em gái kế của cậu ấy chính là người mà cậu ấy yêu mà không được.”

“Sau khi gặp cô, tôi càng chắc chắn suy đoán ấy, cô giống hệt người mà Giang Dữ từng miêu tả.”

Tôi xua tay: “Người đó không phải tôi, anh ấy chỉ xem tôi như em gái thôi.”

Tôi uống trà để che đi sự ngượng ngùng.

Trà này… hơi đắng.

Hứa Như Ý cười rất rạng rỡ: “Đây có lẽ chính là người ngoài cuộc tỉnh táo, người trong cuộc mơ hồ. Nhưng chuyện tình cảm là của hai người, tôi không nói nhiều nữa.”

“Lần này chủ yếu tôi muốn nói với cô lý do tôi nhận phim.”

“Một là chuyện tôi từng nói, nhận lời nhờ vả. Trước đây Giang Dữ vì cân nhắc vai diễn mà giúp tôi nối mối, lần này tôi trả ơn.”

“Còn một lý do nữa, kịch bản của cô rất tốt. Qua mấy ngày tiếp xúc, tôi cảm thấy cô là một đạo diễn rất có tiềm năng.”

Tôi lại uống thêm một ngụm trà, hình như lần này có hơi ngọt.

Tiếp đó tôi và Hứa Như Ý đào sâu trao đổi về một số tình tiết trong phim.

Có cảm giác như gặp nhau quá muộn.

Mải nói chuyện đến quên cả thời gian, chuông điện thoại đột nhiên vang lên, là Giang Dữ gọi tới.

“Tối nay còn về nhà không?”

Giọng điệu này sao nghe có vẻ hơi ai oán thế nhỉ.

“Về.” Tôi yếu ớt đáp.

“Anh đợi em ở bãi đỗ xe dưới tầng hầm nhà hàng, đến thì nhắn anh.”

Sau khi cúp máy, Hứa Như Ý cười nhướng mày: “Là Giang Dữ đúng không?”

Tôi gật đầu.

“Đi thôi, vừa hay tài xế của tôi cũng đến rồi.”

Tôi và Hứa Như Ý cùng đường.

Câu đầu tiên cô ấy nói khi gặp Giang Dữ là: “Không ngờ thầy Giang lại còn là một người cuồng em gái.”

Giang Dữ không trực tiếp đáp lại, chỉ nói: “Vậy còn phải cảm ơn cô Hứa đã trả em gái lại cho tôi.”

Giọng điệu vậy mà lại hơi chua chua.

“Không đôi co với cậu nữa, tôi sợ bị paparazzi chụp, tôi đi trước đây.” Hứa Như Ý chuồn rất nhanh.

Vừa lên xe, tôi đã nhận được tin nhắn cô ấy gửi tới.

“Người trong cuộc giờ cũng nên tỉnh rồi chứ, giọng điệu chua đến mức nào nữa?”

“Hai người nói chuyện gì thế? Có thu hoạch gì không?” Giang Dữ là người mở lời trước.

“Cô Hứa rất giỏi, bọn em nói rất nhiều về chi tiết trong phim, em học được từ cô ấy rất nhiều.”

Anh gật đầu: “Cô ấy đúng là một diễn viên rất tuyệt, con người cũng rất tốt, là một người bạn rất đáng để kết giao.”

Anh đột nhiên khựng lại: “Nhưng em đừng nghĩ nhiều, anh không có ý gì theo kiểu đó với cô ấy đâu, em đừng hiểu lầm.”

Có lẽ là nhờ trà tiếp thêm can đảm, cũng có thể lời Hứa Như Ý đã có tác dụng.

Tôi trực tiếp hỏi anh: “Anh sợ em hiểu lầm à?”

Biểu cảm anh thoáng hiện một tia bối rối, nhưng rất nhanh lại trấn tĩnh.

“Ừ, anh sợ em về nói linh tinh với ba mẹ.”

Tôi không trả lời.

Trong đầu rối tung, toàn là những lời Hứa Như Ý tối nay nói với tôi.

Người yêu mà không được đó… rốt cuộc là ai?

Về đến nhà, trước khi bước vào phòng, tôi quay đầu hỏi anh: “Vậy còn chị khóa trên Tống Thanh Thiển thì sao?”

Anh chưa phản ứng kịp, theo bản năng hỏi lại: “Cái gì?”

“Anh nói anh không có ý đó với cô Hứa, vậy còn Tống Thanh Thiển thì sao?” Tôi nói cực nhanh.

Nhanh đến mức như muốn anh nghe không rõ.

Nhưng trước khi anh trả lời, tôi lại hèn, vội cướp lời: “Coi như em chưa hỏi.”

Rồi lập tức lao thẳng vào phòng.

Tắt nguồn điện thoại, nằm vật xuống giường.

Có lẽ vì hôm nay tiếp nhận quá nhiều thông tin, tôi mơ mơ màng màng rất nhanh đã ngủ thiếp đi.

Sáng hôm sau, vừa mở điện thoại.

Đập vào mắt là tin nhắn từ người được gắn sao - Giang Dữ.

“Không có.”

Tôi lập tức bật dậy khỏi giường, cơn buồn ngủ bay sạch.

Ý là… ánh trăng sáng của Giang Dữ không phải Tống Thanh Thiển?!

Đáng tiếc, tôi chưa vui được bao lâu.

Không phải cô ấy thì cũng chưa chắc là tôi.

Mà cho dù là tôi đi nữa, yêu đương anh em kế cũng chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp của anh.

Tuy fan của anh đa số đều là fan sự nghiệp, chuyện yêu đương không ảnh hưởng quá lớn.

Nhưng anh em kế, dù không có quan hệ máu mủ, thì vẫn là anh em.

Ở góc độ đạo đức, nhất định sẽ bị chỉ trích.

Yêu đương gì chứ?

Tôi vẫn nên chăm chỉ làm việc, cố gắng kiếm tiền, báo đáp sự giúp đỡ của anh trai suốt bao năm qua.

Đó mới là chuyện chính.

Trở lại phim trường, tôi bắt đầu dồn toàn bộ tinh thần vào công việc.

Hễ hơi lơ đãng là tôi sẽ nốc ngay một ngụm Americano đá, vừa tỉnh táo vừa sáng đầu.

Về câu hỏi kia, tôi và Giang Dữ ngầm hiểu mà không ai nhắc lại.

Trọng tâm quay gần đây là nam phụ thứ hai, một sinh viên đại học tên Thẩm Dạ Bạch.

Kiểu cún con nhỏ tuổi, cười lên ngọt lịm.

Cậu ấy chủ yếu phụ trách phần gây cười, cần làm một số biểu cảm và động tác hơi khoa trương.

Cậu nhóc này không có gánh nặng thần tượng gì, nhìn chung khá ổn.

Nhưng dù sao đây cũng là lần đầu cậu ấy đóng phim, thiếu kinh nghiệm nên cảnh đầu NG rất nhiều lần.

Hôm đó tan làm, cậu ấy áy náy tìm tôi: “Xin lỗi đạo diễn Giang, hôm nay em gây phiền phức cho chị rồi.”

Tôi đáp lại bằng một nụ cười nhạt: “Không sao, lần đầu mà, sau này từ từ sẽ tốt hơn.”

“Cảm ơn đạo diễn Giang đã động viên!”

Tôi cứ tưởng cuộc trò chuyện đến đây là kết thúc.

Không ngờ cậu ấy lại hỏi: “Đạo diễn Giang, năm nay chị bao nhiêu tuổi rồi?”

Tôi bình thản đáp: “Điều đó quan trọng à?”

Cậu ấy không hề nản: “Đúng ha, hỏi tuổi đúng là hơi bất lịch sự. Nhưng em vẫn đang học đại học, đạo diễn thì đã đi làm rồi, chắc chắn lớn hơn em.”

“Em có thể gọi chị là chị được không?”

Cậu ấy nhìn tôi đầy chân thành, mắt sáng lấp lánh.

Bên cạnh, Tống An Nhiên phì cười.

Tôi trừng cô ấy một cái, rồi nói với Thẩm Dạ Bạch: “Cứ gọi đạo diễn là được.”

“Vâng, chị đạo diễn Giang!”

“……”

Tống An Nhiên cười càng dữ hơn.

Kể từ đó, Thẩm Dạ Bạch bắt đầu bám lấy tôi.

Hỏi kịch bản, mang cà phê, tan làm thì “tình cờ gặp”…

Ban đầu tôi không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng cậu ấy đơn thuần là kiểu hướng ngoại, muốn tạo quan hệ tốt với đạo diễn cũng rất bình thường.

Cho đến một ngày -

“Chị đạo diễn Giang, chị thích uống loại cà phê nào?”

“Americano là được.”

Ngày hôm sau, cậu ấy mang tới một ly Americano, trên cốc còn vẽ một trái tim.

Góc dưới bên phải viết: “TO: Chị đạo diễn Giang”

Tống An Nhiên ghé lại: “Chị em à, thế này mà cậu còn không nhận ra?”

Tôi: “Nhận ra cái gì?”

Cô ấy trợn trắng mắt: “Cậu ta thích cậu.”

Tôi ngẩn người: “Không thể nào…”

“Không thể?” Cô ấy chỉ vào trái tim trên cốc, “Còn chưa đủ rõ à?”

Lần đầu gặp chuyện kiểu này, tôi hơi hoảng: “Cậu ấy là diễn viên, mình là đạo diễn, cái này…”

“Thì sao?” Tống An Nhiên bày ra vẻ mặt hóng chuyện, “Không phải càng kích thích à!”

Tôi: “Cậu đừng nói bậy!”

Tôi đang định giấu ly Americano này đi, vừa ngẩng đầu đã thấy Giang Dữ đứng cách đó không xa, đang nhìn về phía này.

Biểu cảm ấy… trông có hơi lạnh.

Kể từ ngày đó, tôi cảm thấy Giang Dữ có gì đó không đúng.

Biểu hiện cụ thể là -

Thẩm Dạ Bạch mang cà phê cho tôi, lúc anh đi ngang qua thì bước chân khựng lại một chút.

Thẩm Dạ Bạch thảo luận kịch bản với tôi, anh đi tới đứng chen vào giữa, nói: “Anh cũng muốn bàn.”

Thẩm Dạ Bạch khen tôi: “Chị đạo diễn Giang đẹp thật đấy”, anh lạnh lùng liếc một cái rồi nói: “Em gái tôi vốn dĩ rất đẹp.”

Mắt Thẩm Dạ Bạch lập tức mở to: “Chị đạo diễn Giang, thầy Giang Dữ, hai người đều họ Giang, là anh em ruột à? Hay họ hàng?”

Đúng lúc đầu óc tôi đang bão não xem nên trả lời thế nào.

Giang Dữ nói: “Không phải anh em ruột, cũng không phải họ hàng. Em gái tôi thì vẫn là em gái tôi.”

Anh tiến lại gần Thẩm Dạ Bạch một bước: “Với cả em gái tôi còn nhỏ, ba mẹ không muốn nó yêu sớm, tốt nhất cậu đừng có ý nghĩ không nên có.”

Yêu sớm?

Giang Dữ bị gì vậy, cái bài hồi cấp ba anh ấy lại bê nguyên sang đây?

Cũng không thèm đổi cách dùng từ, lười thật.

Tống An Nhiên ghé sát tai tôi thì thầm: “Tớ đã bảo anh cậu cũng thích cậu mà, hai người chắc chắn là thầm thích hai chiều!”

Tôi giả vờ như không nghe thấy, trong lòng liên tục niệm: “Công việc là quan trọng nhất!”

Nhưng chiêu này của Giang Dữ quả thật rất có tác dụng.

Thẩm Dạ Bạch bắt đầu giữ khoảng cách với tôi, ngoài những lúc cần thiết bàn công việc thì không còn chủ động tìm tôi nữa.

Tôi không còn vướng bận gì, tiếp tục lao đầu vào sự nghiệp -

Nghiêm túc trao đổi kỹ với diễn viên về độ tiết chế của một cảnh khóc, ngồi xổm bên cạnh tổ đạo cụ cẩn thận xác nhận vị trí bày trí, thậm chí còn trực tiếp tự tay chỉnh tấm phản quang.

Ngay cả cảnh của diễn viên quần chúng, tôi cũng muốn soi từng chi tiết hết lần này đến lần khác.

Không biết từ lúc nào, trong đoàn vậy mà bắt đầu lan truyền biệt danh của tôi.

Tên là “đạo diễn điên”.

Ý là tình yêu và yêu cầu cao với nghề đạo diễn của tôi đã đạt đến mức phát cuồng.

Tôi còn khá vui, đây là một kiểu công nhận rất cao.

Bận rộn suốt sáu tháng, bộ phim thuận lợi đóng máy.

Tiệc đóng máy rất náo nhiệt, ai nấy đều cực kỳ tự tin.

Khắp nơi đều là câu: “Sau này giàu sang đừng quên nhau.”

Ăn xong, mọi người kéo nhau đi KTV, cùng nhau hò hét bắt Giang Dữ hát.

Một đống người chọn bài, đủ kiểu đủ loại.

Có người chọn nhạc thiếu nhi, có người chọn “Chết cũng phải yêu”, cũng có người chọn ca khúc anh từng hát ở Gala mừng xuân.

Anh không nghe theo bài nào cả, tự mình chọn một bài “Chính là yêu em”.

Tống An Nhiên và Hứa Như Ý lần lượt ghé sát bên tôi, đồng thanh nói: “Chắc chắn là hát cho cậu nghe.”

Tôi: “Hai người đúng là rất ăn ý.”

Giang Dữ cầm micro, nhìn màn hình bắt đầu hát.

Hát đến câu “chính là yêu em, yêu em”, anh liếc về phía tôi một cái.

Bên tai tôi lại đồng thời vang lên hai giọng nói: “Anh ấy đang nhìn cậu.”

Tôi: “Hai người thật sự rất ăn ý.”

Mọi người vừa hát vừa nhấp chút rượu, bầu không khí vô cùng náo nhiệt.

Mãi gần mười hai giờ mới bắt đầu tan.

Người lần lượt về gần hết.

Chỉ có Thẩm Dạ Bạch vẫn chậm chạp chưa đi, cậu ấy bước đến bên tôi nói: “Đạo diễn Giang, em có vài lời muốn nói với chị.”

Theo bản năng tôi liếc nhìn Giang Dữ, anh khẽ gật đầu với tôi.

“Đạo diễn Giang, em thích chị.” Thẩm Dạ Bạch nhìn vào mắt tôi, giọng hơi run, “Có thể cho em một cơ hội không?”

“Xin lỗi, chị có người mình thích rồi.”

Ánh sáng trong mắt Thẩm Dạ Bạch lập tức tối xuống, cậu ấy gượng cười: “Không sao.”

Đúng lúc ấy Giang Dữ bước tới phía tôi: “Nói chuyện xong chưa? Ba mẹ giục chúng ta về nhanh.”

Anh ấy đúng là mở miệng nói bừa.

Dạo gần đây ba mẹ sống dưỡng sinh, chưa bao giờ ngủ sau mười giờ.

Giờ này chắc đã gặp Chu Công từ lâu rồi.

Thẩm Dạ Bạch cười ngượng: “Vậy đạo diễn Giang và thầy Giang nghỉ ngơi sớm nhé, em về trước đây. Bye bye.”

Đợi mọi người đi hết, Giang Dữ vậy mà trực tiếp nắm lấy tay tôi.

Anh cúi người ghé sát bên tai tôi, khẽ nói: “Chúng ta về nhà.”

Hơi thở ấm nóng phả hết lên vành tai, tai tôi lập tức nóng ran.

Ngồi trên xe, Giang Dữ lại chậm chạp mãi không khởi động.

“Giang Niệm, anh có lời muốn nói với em.”

Không hiểu sao tôi bỗng thấy căng thẳng: “Lời gì?”

Anh nhìn chằm chằm vào mắt tôi, từng chữ từng chữ nói:

“Em có từng nghĩ, quan hệ giữa chúng ta có thể không chỉ là anh em?”

Tôi sững người.

“Anh nói gì…”

Anh không trả lời, chỉ từ từ tiến lại gần.

Gương mặt anh càng lúc càng gần.

“Giang Dữ…”

Anh dừng lại, khoảng cách với môi tôi chỉ còn vài centimet.

Tôi có thể cảm nhận rõ hơi thở anh đang dần nóng lên.

Tôi không lùi lại, cũng không đẩy anh ra.

Mà nhìn chằm chằm vào anh, hỏi: “Vậy nên, người anh yêu mà không có được trong buổi phỏng vấn…”

“Vẫn luôn là em.”

“Giang Niệm.”

Nhiệt độ trong không khí lần nữa tăng lên.

Đôi môi đỏ nhuận của anh ngay trước mắt tôi.

Tôi không hề do dự, nhích người tới hôn lên.

Ban đầu anh đáp lại rất dịu dàng.

Về sau dần dần sâu hơn, trở nên mãnh liệt, mang theo sự thầm mến nhiều năm bị kìm nén, nóng bỏng và không cho phép từ chối.

Không biết qua bao lâu, anh mới buông tôi ra.

“Vậy Niệm Niệm, em bắt đầu thích anh từ khi nào?”

Tôi quay đầu đi không nhìn anh: “Dựa vào đâu mà anh nói em thích anh? Em có từng thừa nhận đâu.”

Anh chộp lấy tay tôi, đan chặt mười ngón: “Hôn cũng hôn rồi, không định chịu trách nhiệm à?”

Tôi đắc ý cong môi: “Phải thì sao?”

“Vậy hôn thêm lần nữa.”

Lời từ chối của tôi bị môi anh chặn kín.

Lại thêm một nụ hôn.

Tôi không thể không cảm thán dung tích phổi của ca sĩ, anh hôn tôi đến sắp thiếu oxy mà bản thân vẫn chẳng hề hấn gì.

Mất một lúc lâu mới thở đều lại, tôi khẽ hỏi anh: “Sao anh biết em cũng thích anh?”

“Lần đó em đột nhiên hỏi anh về Tống Thanh Thiển, rồi Tống An Nhiên với Hứa Như Ý thỉnh thoảng lại trợ công, nhưng những điều đó chỉ cho anh tám phần chắc chắn.”

“Lúc thật sự xác định chính là khi em chủ động dâng…”

Chữ “hôn” còn chưa kịp nói ra đã bị tay tôi bịt chặt.

“Không được nói!” Tôi khẽ trừng anh.

“Vậy em có thể cho anh biết đáp án rồi chứ?” Giọng anh rất dịu dàng.

“Em cũng không chắc lắm, chắc là từ cấp ba.” Tôi thành thật nói.

Dù sao kiểu ngày ngày ở bên rồi nảy sinh tình cảm rất khó xác định một mốc thời gian chính xác.

“Còn anh?”

Anh như chìm vào hồi ức, khóe môi cong lên: “Có lẽ là từ lúc em trượt người một cái quật ngã thằng nhóc kia.”

“Giang Dữ sao anh dậy thì tình cảm sớm thế!” Tôi lập tức lên án anh.

Ngay giây tiếp theo, trước mắt xuất hiện một cặp nhẫn đôi.

“Em sợ không?” Anh hỏi.

Tôi biết anh đang hỏi điều gì, nghĩ một chút rồi lắc đầu: “Anh còn không sợ thì em sợ gì?”

Anh lại nói: “Thật ra anh có sợ. Vì chúng ta là anh em kế, thân phận này sẽ khiến chúng ta phải đối mặt với rất nhiều vấn đề mà người khác không cần đối mặt, anh sợ em sẽ bị tổn thương.”

Tôi không do dự tháo nhẫn ra, tự đeo cho mình rồi đeo cho anh.

“Từ nhỏ đến lớn anh thấy em từng sợ cái gì chưa? Nếu thật sự phải nói sợ…” Tôi ngừng một chút, đưa tay véo mặt anh, “chắc là sợ anh có bạn gái rồi em không biết phải đối diện thế nào.”

“Giờ thì tốt rồi, bạn gái anh là em, em không cần sợ nữa.”

Giang Dữ bật cười, lấy điện thoại từ trong túi ra, mở một trang web rồi đưa cho tôi.

Tôi cúi đầu nhìn, là một bài giải đáp pháp lý: “Anh em kế không có quan hệ huyết thống có thể kết hôn không?”

Tim tôi dường như lỡ mất một nhịp.

“Anh tra cái này làm gì?” Tôi biết rõ còn cố hỏi.

“Anh tra từ rất lâu rồi.” Giọng anh rất bình tĩnh.

“Điều 1048 của Bộ luật Dân sự Trung Quốc quy định, người có quan hệ huyết thống trực hệ hoặc họ hàng trong phạm vi ba đời thì không được kết hôn. Rõ ràng chúng ta không thuộc phạm vi đó.”

“Còn một trường hợp nữa là quan hệ nhận nuôi, ba mẹ chúng ta chỉ trực tiếp kết hôn, chưa từng làm thủ tục nhận nuôi cho hai đứa, nên cũng không thuộc trường hợp này.”

“Vì vậy, nếu hai chúng ta muốn kết hôn, hoàn toàn hợp lý hợp pháp.”

Tôi nhìn những dòng điều luật dày đặc trên màn hình, hốc mắt đột nhiên nóng lên.

“Nhưng mà,” anh ngừng một chút, “ba mẹ có thể sẽ không đồng ý, họ hàng có thể sẽ nói ra nói vào, còn cư dân mạng nữa…”

Tôi lại lần nữa giơ tay lên, dùng tuyệt kỹ bịt miệng.

“Anh, từ khi nào anh trở nên lề mề như bà cụ non thế?”

Anh gỡ tay tôi xuống, vẻ mặt không vui: “Vậy mà em vẫn gọi anh là anh?”

Tôi: “Thế… anh ơi~ thì sao?”

Ánh mắt anh dừng trên môi tôi: “Không thiếu oxy nữa à?”

Tôi lập tức lấy tay che miệng: “Không có cửa đâu!”

Ngày hôm sau, Giang Dữ kéo tôi đến một nơi.

“Đây là đâu?”

“Đến rồi em sẽ biết.”

Xe chạy càng xa, tôi càng thấy quen thuộc.

Đây là nơi chúng tôi từng sống hồi nhỏ.

Ngôi nhà ba mẹ mua sau khi kết hôn được một năm, về sau chuyển sang nhà mới nên không ở nữa.

“Sao anh lại nghĩ đến chuyện đến đây?”

Anh không nói gì, chỉ nắm tay tôi, đẩy cửa bước vào.

Đập vào mắt là cả mặt đất đầy đèn sao lấp lánh và trần nhà phủ kín một bầu trời sao.

Khung cảnh này tôi từng tưởng tượng vô số lần khi còn nhỏ.

“Anh chuẩn bị từ lúc nào vậy? Căn nhà này trước đó chẳng phải ba mẹ định bán sao?”

“Anh khuyên giữ lại rồi. Còn chuyện chuẩn bị, là từ ngày em hỏi anh về Tống Thanh Thiển.” Anh ngừng một chút, “Đúng rồi, sao em lại nghĩ anh thích Tống Thanh Thiển?”

“Hồi cấp ba chị ấy đến nhà mình tập violin, em thấy hai người rất xứng đôi, hơn nữa chị ấy cũng rất giống hình mẫu anh từng miêu tả.”

Giang Dữ xoa đầu tôi: “Ngốc thật, hình mẫu đó chẳng phải càng giống em hơn sao? Là lỗi của anh, đáng lẽ anh nên nói là một con quỷ phá phách, như vậy chắc chắn em sẽ hiểu.”

“Giang Dữ!” Tôi giơ nắm tay lên giả vờ muốn đánh anh.

“Em còn nhớ Trần Cảnh không? Cậu hàng xóm sống đối diện nhà mình hồi đó ấy.”

Tôi gật đầu, khó hiểu nhìn anh.

“Tống Thanh Thiển thầm thích cậu ta, chuyện tìm anh luyện tập chỉ là cái cớ.”

Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ ngắm những vì sao, mắt hơi cay cay.

“Niệm Niệm.” Giọng anh rất khẽ, “Thật ra hôm qua anh cực kỳ sợ em từ chối anh.”

“Nếu em thật sự từ chối thì sao?” Tôi đảo mắt, cố tình trêu thêm, “Hoặc nếu em đã có bạn trai rồi thì sao?”

Anh lập tức ôm chặt lấy tôi.

Ôm rất chặt.

Đầu anh vùi trên vai tôi, giọng trầm buồn: “Vậy thì anh cứ tiếp tục chờ em, dù sao anh cũng đã chờ lâu như vậy rồi.”

“Nếu em thật sự có bạn trai, anh sẽ dùng chiêu ‘yêu sớm’ để đuổi cậu ta đi. Nhưng nếu em thật sự rất thích người đó, hơn nữa cậu ta cũng là người rất tốt…”

“Anh sẽ chúc phúc cho em, sau đó sống cô độc đến già.”

Tôi bật cười: “Em mới không tin.”

Anh buông tôi ra, nhẹ véo má tôi một cái: “Không tin cũng vô ích, dù sao bây giờ bạn trai của em là anh.”

Về sau, bộ phim của chúng tôi chính thức công chiếu.

Đứng đầu doanh thu mùa Thất Tịch.

Điều khiến tôi vui nhất là danh tiếng, điểm đánh giá rất cao.

Vừa lướt bình luận tôi vừa trêu: “Hầu như toàn khen tình tiết, ngôn ngữ hình ảnh với tính cách nhân vật, em vậy mà chẳng thấy ai khen anh đẹp trai cả, anh à, anh thất sủng rồi.”

Mẹ tôi: “Hai đứa sắp cưới đến nơi rồi mà con còn gọi là anh à?”

Ba tôi: “Chuyện của người trẻ chúng ta vẫn nên bớt xen vào.”

Giang Dữ: “Mẹ nói đúng đấy, em chuẩn bị đổi cách gọi đi là vừa.”

Tôi: “Mơ đẹp quá! Đợi đăng ký kết hôn rồi tính.”

Giang Dữ lấy điện thoại của tôi, vừa xem bình luận vừa đắc ý: “Tuy không có ai khen anh đẹp trai, nhưng người khen diễn xuất của anh lại không ít, đẹp trai hay không vốn chẳng quan trọng.”

Anh ghé sát tai tôi: “Huống hồ, chẳng lẽ em không thấy anh đẹp trai à?”

Ba tôi: “Đột nhiên ba nhớ trong phòng làm việc còn một cuốn sách chưa đọc xong, để ba đi xem.”

Mẹ tôi: “Mẹ cũng đi xem.”

Về chuyện tình cảm của hai đứa, vốn dĩ chúng tôi định chọn một thời điểm thích hợp mới nói với ba mẹ.

Nhưng có một lần tình cờ, ba mẹ đi du lịch.

Hai chúng tôi ở nhà một mình.

Kết quả ba tôi để quên điện thoại ở nhà, giữa đường quay lại lấy.

Đúng lúc mở cửa ra, hai đứa tôi đang…

Hôn nhau.

Cái cảm giác ngượng ngập ấy đến giờ vẫn còn nhớ như in.

May mà ba mẹ tôi rất cởi mở, nhanh chóng chấp nhận hiện thực, còn vô cùng ủng hộ.

Mẹ tôi đắc ý với ba: “Em đã bảo gần đây hai đứa nó không bình thường, chắc chắn có mờ ám, anh còn không tin, cứ khăng khăng nói chỉ là anh em tình sâu nghĩa nặng.”

Ba tôi cười hiền: “Em giỏi thật đấy, nhưng anh cũng luôn thấy hai đứa nhỏ rất xứng đôi.”

Về phía dư luận, ngày đính hôn chúng tôi đăng bài công khai.

Hot search ngập trời.

【Giang Dữ và Giang Niệm đính hôn】

【Anh em kế kết hôn có hợp pháp không】

【Đề cử tiểu thuyết giả cốt khoa】

……

Nhưng mấy hot search đó tôi phải đến hôm sau mới nhìn thấy.

Bởi vì ngay hôm ấy, Hứa Như Ý và Tống An Nhiên một trái một phải đồng thời nói với tôi:

“Hôm nay, không say không về.”

Tối hôm đó, tôi được Giang Dữ bế về nhà mới.

Uống hơi khó chịu, tôi vùi trong lòng anh lẩm bẩm nhỏ giọng: “Em sẽ không bao giờ uống rượu nữa.”

Anh dịu dàng dỗ dành: “Được, Niệm Niệm của chúng ta sau này sẽ không uống nữa. Về sau rượu của em anh uống thay.”

Tôi vẫn không chịu: “Không được, anh cũng không được uống.”

Anh bất lực cười cười: “Được, ngày cưới anh sẽ lén đổi rượu thành nước ngọt.”

Tôi buồn ngủ quá, không nói thêm gì nữa.

Trong cơn mơ màng, tôi nghe thấy anh nói:

“Ngủ ngon, bà xã.”

Đăng nhận xét